Hướng dẫn | Quy định | Blog | Facebook   Đăng nhập Đăng ký Quên pass  

Ai thích chủ đề nàyclose

ThíchKhông thích
    Loading...
 
 
Chủ đề: Tất cả chúng ta đang bị bệnh ảo tưởng?
Chủ đề này đã có 5230 lượt đọc và 87 bài trả lời
Việc ngày mai cứ để ngày mai lo, ngày nào có cái khổ của ngày ấy
Thành viên này bị khóa vô thời hạn vì lý do: Spam
03/06/12, 12:15 #1
Chứng khoán ngoài tác hại làm thay đổi ghê gớm lối sống cách sinh hoạt hàng ngày của các tín đồ theo hướng tiêu cực còn có tác dụng biến những con nghiện thành những con người hoang tưởng luôn nghĩ mình là các chuyên gia kinh tế rồi cả chuyên gia TA, FA am tường chính sách tiền tệ tài khoá và am hiểu phố WALL

một lớp người hoang tưởng ăn rau muống, ngồi xổm bắn thuốc lào luôn ngoạc mồm chém gió Washington cùng Obama được sinh ra trên TTCK

10 thằng thì 9 thằng còn nghèo theo chuẩn các nước có thu nhập trung bình nhưng toàn đi lo cho bọn phố Wall bọn Thượng Hải nó nghèo đi

Bệnh càng ngày càng nặng

Tốt nhất nên xem mai có cái gì đổ vào mồm ngoài rao muống không trước đã
25 người đã cảm ơn bài viết hữu ích: Alibaca (03/06/12), boychoiCK (04/06/12), byeshowbye (03/06/12), cavoimap (03/06/12), GSoros (03/06/12), guanyu (03/06/12), hungub (03/06/12), igor (03/06/12), lavan (03/06/12), minhminh (12/06/12), minhphatct (23/06/12), nantoantap (04/06/12), nguoidemsao123 (03/06/12), nhomsfr16 (03/06/12), nvkha (03/06/12), PhongVanCK (03/06/12), rongvangdatcang (04/06/12), ssvn.vn (24/07/12), stockking (03/06/12), ThaiUyen (03/06/12), thang.an92 (03/06/12), tovadai (03/06/12)
Cảm ơn  |   Báo vi phạm
Trả lời
Thành viên tích cực
03/06/12, 12:30 #2
Trích:
bupmangnon viết lúc 12:15 - 03/06/2012 Xem bài viết
Chứng khoán ngoài tác hại làm thay đổi ghê gớm lối sống cách sinh hoạt hàng ngày của các tín đồ theo hướng tiêu cực còn có tác dụng biến những con nghiện thành những con người hoang tưởng luôn nghĩ mình là các chuyên gia kinh tế rồi cả chuyên gia TA, FA am tường chính sách tiền tệ tài khoá và am hiểu phố WALL

một lớp người hoang tưởng ăn rau muống, ngồi xổm bắn thuốc lào luôn ngoạc mồm chém gió Washington cùng Obama được sinh ra trên TTCK

10 thằng thì 9 thằng còn nghèo theo chuẩn các nước có thu nhập trung bình nhưng toàn đi lo cho bọn phố Wall bọn Thượng Hải nó nghèo đi

Bệnh càng ngày càng nặng

Tốt nhất nên xem mai có cái gì đổ vào mồm ngoài rao muống không trước đã
Đúng là một lũ chim ... ảo tưởng!
Chúng nó tưởng chúng nó giỏi đến nỗi lo cho cả cái thế giới này. Thế giới hàng ngàn, hàng vạn năm nay vẫn tồn tại với đầy mâu thuẫn và ... vẫn tiến lên phía trước.
Chó vẫn sủa còn loài người ... vẫn đi.
2 người đã cảm ơn bài viết hữu ích: rongvangdatcang (04/06/12)
Cảm ơn  |   Báo vi phạm
Trả lời
Thành viên gắn bó và đang xây dựng TTVNOL cùng F319 ngày một tốt đẹp hơn
03/06/12, 12:41 #3
Biết cho đi mới mong nhận lại. Các cụ đừng nghĩ, mình đứng ngoài phán xét mà khôn....
1 người đã cảm ơn bài viết hữu ích: rongvangdatcang (04/06/12)
Cảm ơn  |   Báo vi phạm
Trả lời
Việc ngày mai cứ để ngày mai lo, ngày nào có cái khổ của ngày ấy
Thành viên này bị khóa vô thời hạn vì lý do: Spam
03/06/12, 13:15 #4
Trích:
gamock viết lúc 12:41 - 03/06/2012 Xem bài viết
Biết cho đi mới mong nhận lại. Các cụ đừng nghĩ, mình đứng ngoài phán xét mà khôn....
3 người đã cảm ơn bài viết hữu ích: gamock (03/06/12), rongvangdatcang (04/06/12), ThaiUyen (03/06/12)
Cảm ơn  |   Báo vi phạm
Trả lời
Việc ngày mai cứ để ngày mai lo, ngày nào có cái khổ của ngày ấy
Thành viên này bị khóa vô thời hạn vì lý do: Spam
03/06/12, 13:27 #5
Mình thích ăn rau cải, chả biết có bổ béo gì không nhưng mà được cái nó mát, nhuận tràng nhưng ăn nhiều vào lại mắc cái tính hay dài dòng văn tự.


Rau cải có hàm lượng vitamin rất cao, có tác dụng thanh nhiệt, hạ khí. Rau cải xoong còn chữa được cả bí tiểu, tàn nhang, nhiệt lưỡi, viêm lợi, chữa thận, mật có sỏi và đái đường. Rau cải có nhiều loại cải như cải bắp, cải bông xanh, súp lơ, cải brussels, cải xoăn, cải làn, cải xoăn nước mặn, cải củ, cải thìa và su hào, mù tạc, cải ngựa, cải canh, xà lách, rau chân vịt và cải xoong. Trên thế giới có hẳn 1 chuyên ngành chỉ ăn xong là đi nghiên cứu các loại rau cải. Và cũng có lẽ vì loại rau này nhiều vô thiên lủng nên thế giới cũng ưu ái gọi những tờ báo với những nội dung vớ vẩn, chuyên xuyên tạc, bịa đặt hoặc tuyên truyền những thứ nhảm nhí với cái tên rất mỹ miều: “BÁO LÁ CẢI”.


Ở xứ mình lạ thật đấy, chả có gì là tự hào cả mà các báo nhà mình cứ thi nhau nhận là báo lá cải. Nào là ông Hôn nhân và pháp luật, Người đưa tin, Phunu Today, Giaoduc.net, Tuổi trẻ và đời sống, Công lý - xã hội, Nhân đạo – đời sống, Đang yêu, Cảnh sát toàn cầu…Nhưng cũng có tờ rõ là lá cải nhưng quyết không nhận mình là lá cải như Dantri, Đời sống pháp luật… mình đọc thấy đăng toàn nội dung nhảm nhí. Mấy ông đăng nhảm nhí cướp – hiếp – giết, dựng chuyện chán rồi thì bới móc đời tư người khác để câu khách. Mà cũng tệ cái dân mình, cứ thích đọc những thứ đó cơ. Tìm hiểu mấy đơn vị chủ quản mới vỡ lẽ toàn đi bán cái cả. Cái anh cu Văn Quyến, anh Thánh Tiền nào đó tuyên bố thẳng thắn trong buổi chém gió là sẽ đi theo hướng lá cải, tập hợp trong tay những 7, 8 tờ báo, lại có hẳn trang Lacai.org, Lacai.vn. Bọn này mà tập trung, thoải mái đánh em nào thì có mà te tua, cái quần lót không có mà chạy về. Tuyển phóng viên, cộng tác viên thì không cần kinh nghiệm viết, chỉ cần kinh nghiệm dựng chuyện và moi thông tin, cứ bé xé ra to, không có thành có, chọc ngoáy hết chỗ nọ chỗ kia, miễn sao xào thành bài được. Mà những trò này thì bọn trẻ ranh nhà mình nó giỏi lắm, hệ quả của cả nền giáo dục đấy.


Cũng trách cho cái “tự do dân chủ” của mình hơi quá trớn, ai lại nhà nhà làm báo, người người làm báo. Mình kể nhé:


- Hội làm vườn có Kinh tế nông thôn. Bọn này thì “Rất tởm”. Toàn đi đánh đấm kiếm mấy đồng bạc lẻ.


- Hội luật gia VN có Đời sống pháp luật, Người đưa tin Luật sư, nghe oách kinh nhưng cũng “Trên cả tởm” nhưng nổi tiếng già mồm. Luật mà…


- Ngoài ra còn có các hội đoàn thể, các Bộ, sở ban ngành từ TƯ đến địa phương có mà hàng ngàn tờ báo trăm hoa đua nở.


- Ui lại còn blog nữa chứ. Hàng ngàn nhà báo chơi blog là lại sinh ra hàng ngàn tờ báo con con tự do phát biểu ý kiến cá nhân.


Cơ mà tôn chỉ mục đích của các báo đều có cả đấy chứ? Bảo vệ quyền lợi, cơ quan ngôn luận của Hội nọ, hội kia…Hôm ở Hạ Long, các bác ấy phàn nàn là cứ ông nọ dòm đít bà kia, thế mà ở dưới cũng cười râm ran. Mình thấy loạn hết cả, ra ngoài làm điếu thuốc thấy mấy em chân dài, da trắng ngần, trộm nghĩ thương cho các em ở Đồ Sơn nắng gió, rõ là “được phép” hoạt động nghề nghiệp mà chả có hiệp hội bảo vệ quyền lợi mẹ gì. Mình sẽ đề nghị Hải Phòng cho phép lập ra Hội **** Đồ Sơn, rồi mình mua lại cái để lập ra tờ báo “**** Đồ Sơn”, đảm bảo thành công vang dội. Mình sẽ bảo vệ quyền lợi cho các em bị quỵt tiền, bị bôi nhọ nhân phẩm, bị ném đá…


Mình sẽ đề nghị lập ra Hội Bảo kê Hà Nội, lấy cái làm tờ “Hà Nội mới bảo kê” để bảo vệ quyền lợi cho anh em, nếu tiện thì mình sẽ cho phóng viên kiêm bảo kê viết bài về 1 số doanh nghiệp cướp đất của dân, hay là viết về sự kiện Vietnam got talent năm tới.


Còn Hiệp hội những người đòi nợ thuê nữa chứ. Kinh tế kém phát triển, toàn vay mượn, nợ nần rồi sinh phức tạp an ninh trật tự. Dịch vụ đòi nợ thuê đang hot, nhưng ai đảm bảo quyền lợi cho anh em? Có hiệp hội rồi phải có cơ quan ngôn luận chứ!? Anh em đòi nợ bận bỏ mẹ, thời gian léo đâu mà báo mới chí. Mình lại mua cái…


Vẫn chưa đủ 8 tờ báo, mình lại đề nghị lập ra Hội những người yêu Ngọc Trinh, làm tờ NgọcTrinh.net; Hội những người bị Gay, làm tờ Gay.vn….


……………………….


Mình chắc chắn sẽ thành công như anh ý. Mình sẽ có vị trí trong xã hội?! Cả xã hội đã vốn trì trệ, chả thấy người sản xuất đâu, rặt thấy ngồi lê đôi mách, buôn chuyện. Những thằng nào làm mửa mật ra thì thi nhau ném đá, chửi rủa nó, phong nó làm anh hùng lao động XHCN. Nghĩ những ông xe ôm, **** cầm tờ báo giết thời gian chờ khách đã đành, léo mẹ nó bây giờ lại nảy nòi ra toàn trí thức đào tạo không đến đầu đến đũa cùng hùa với mấy vị giả nhân chí sỹ yêu nước cũng thế cả. Hệ quả tất yếu là cái xã hội lúc nào cũng như là sắp mạt đến nơi rồi. Càng mạt càng tốt, càng dễ bán báo. Mấy anh làm báo lá cải nhà mình đều là dân làm ăn kinh doanh cả, không chạy theo thị hiếu thì có ma nó đọc à? Cứ khoét tổ nó vào cái tính cách tao nhã của dân Việt mình mà kiếm tiền chứ.


Nhưng còn chuyện vận hành nó thì sao đây? Mình đang thiếu kinh nghiệm lắm. Báo chí quan trọng nhất là nội dung để nhiều người mua? Tăng lượng bản phát hành? Bán mỗi tờ báo vài ngàn, phải trừ đi bao nhiêu là chi phí nào là tiền nhuận bút, tiền in, tiền phát hành… thế thì còn lâu mới giàu được.


Vậy nội dung hay thì càng nhiều người đọc càng dễ tạo hiệu ứng dư luận và để… quảng cáo. Mình thấy tờ báo thì chủ yếu sống bằng quảng cáo, PR là chính đấy chứ. Báo nào của Nhà nước thì còn có vài tỷ/năm. Nhưng như năm nay thì cắt giảm hết, các báo tự mà lo kiếm sống và tồn tại, kinh tế khó khăn lắm, chả biết đến bao giờ mới phục hồi…


Mấy ông phòng quảng cáo thì lo quảng cáo hoặc bán cái. Mấy chị phòng phóng viên thì lo viết bài theo chỉ đạo. Nhưng nếu không có quảng cáo thì phóng viên lĩnh nhuận bút để sống bằng hít khí trời và uống nước lã sao? Thế sao phóng viên dạo này lại giàu thế, chơi sang thế? Nếu chỉ trông vào nhuận bút thôi thì viết giỏi như Xuân Ba cũng chỉ đến 20tr/tháng là kiệt xuất rồi. Như nhà báo lão thành như bác Hữu Thọ viết giỏi thế mà cũng từng phải sống bần hàn lắm.


Vậy là nhà báo ta lại phải chơi kiểu du kích, ăn lá cải thôi. Bây giờ nhà báo còn oai hơn cả công an ấy chứ. Cũng đi tìm “hồ sơ”, cũng “đánh án”, cũng “nhập vai” như các chiến sỹ biệt động Sài Gòn. (Đòn này thì mấy ông thiếu niên du kích Đình Bảng ở Bắc Kỳ phải gọi những cao thủ biệt động Sài Gòn như Tuổi trẻ, Pháp luật TP, Thanh niên bằng cụ). Có hồ sơ rồi thì đánh, đánh đòn âm, đánh nhịp nhàng, đánh tới tấp, đánh hội đồng…đánh đến khi nào các chú phải gặp anh thì mới thôi. Khi đã gặp rồi thì sẽ thực hiện chiến dịch xóa dấu vết, gỡ bài, thậm chí “nước lại chảy ngược dòng”, lại ca ngợi như chưa hề có cuộc chia ly.


Nói lại cái vụ của anh Him Quốc Koa, mình cũng nghĩ đến thủ đoạn đê tiện này. Nhưng giận cái cậu Ựt rõ là chán, làm báo đến 2 thứ tóc rồi mà vẫn quá rẻ rúng anh em. Lịt mẹ cái vụ to tổ chảng như thế mà phong bì có 10tr thì chó nó nhận. Đã thế lại còn tế nhị để ở giá sách nữa. Đúng là toàn ngữ già mà ngu. Sau vụ này bố thằng nào đến nhà anh Koa mà dám mang phong bì nữa?! Nhưng thế thì anh Koa nhà mình đói thối mồm à? Không, không bao giờ anh ấy đói, nhắc anh Ứt là vẫn mang phong bì nhưng dày vào.


Lại còn cái đòn này nữa, nóng hổi là cái anh đầu tỉnh có thú chơi tao nhã nữa. Mới đọc xong thì cứ như là vụ Bạc Hy Lai bên Tàu ý. Cái tếu một cách có trí tuệ của các nhà báo lá cải mình là cứ thổi cho thối um cả lên, cây, đá vài trăm triệu cứ hét lên vài trăm tỷ nghe cho nó sốc, rồi lây tý pháp lý đắp vào, lấy tý phát ngôn của các vị tép riu thêm vào. Nghị trường lại nóng như xem Ngọc Trinh biểu diễn áo tắm 2 mảnh. Bởi vì, cái dư luận cần quan tâm là cái ông đứng đầu 1 tỉnh, đại diện cho gần 200 Trung ương ủy viên sao lại lắm của thế? Thú chơi lại như vua thế hử?! Tình trạng pháp lý của lô đất đó đã đúng chưa thì có hồ sơ; cây, đá có thuộc loại cấm thì có thanh tra, kiểm tra. Nhưng anh đi mà chứng minh thu nhập. Mà kể cả thu nhập có chứng minh được thì cũng để lại trong dư luận những lời đàm tiếu không tốt, các cụ nói “mua danh 3 vạn bán danh 3 đồng” là vậy. Mình chả làm chính trị nhưng mình thừa hiểu cái khôn ngoan của người làm chính trị là “Anh hùng thì lẩn lủi, thằng hủi thì nghênh ngang”. Thực tế thì không như báo chí nói, cái anh cu Tùng nó cũng là thằng biết làm ăn, mk 37 tuổi rồi mà không có vài tỷ làm vốn thì liệt mẹ nó vào nhóm chậm phát triển. Nhưng mà cái thói đời chưa bắt được vạ, má đã sưng, còn cơ đồ chính trị, còn uy tín nữa. Xin lỗi nhé, mình mà là bác ấy kể cả 2 tỷ bỏ ra để dẹp dư luận mình cũng phải bỏ. Mà muốn dẹp khủng hoảng này thì phải cao tay, mình nói các bước khái quát thế này:


+ Bước 1: Làm rõ chủ sở hữu, làm rõ tính pháp lý của khu đất rồi trả lời cho công luận biết chứ báo chí nó cứ dẫn âm âm dương dương là của bố, rồi đất nông nghiệp. Sai bỏ mẹ ra ấy chứ. Đất người ta xây nhà thờ cho cả họ, ông trưởng tộc ấy mà lên tiếng thì mấy vị kia chạy mất dép.


+ Bước 2: Làm rõ giá trị xem có đúng là vài trăm tỷ không? Vài ngàn m2 ở cái khu đó thì chỉ có giá trị đối với mấy ông quê ở đó thôi. Về quê mình xin cả hecta cũng có. Còn cái vụ cây, đá. Những thằng không biết nghề này thì nhìn kinh hãi lắm cũng ngồi phỏng đoán đến vài trăm tỷ. Mịe, nNó biết làm đẹp là phải mừng cho nó, ghen ăn tức ở với nó làm *** gì!?


+ Bước 3: (Đây mới là bước quan trọng vì có kịch bản rồi phải có người diễn). Hãy chọn lấy 1 anh nhà báo có nghiệp vụ cứng để đứng ra gặp gỡ, viết bài định hướng dư luận. Thứ nhất, nếu anh đó có tiếng trong làng báo thì các chị như mồm thối như Đoan Trang cũng nể nể, muốn đi sâu thì đụng hàng phiền lắm. Thứ hai, cũng phải chọn cái tờ nào có tiếng vang chút để át mẹ nó mấy cái thằng lá cải đi. Nhưng mà đời cũng chả biết đâu mà lần, có khi mấy bác ấy cũng là một cũng nên. Hội đồng mà. J…Còn nhiều tấn trò đằng sau nữa mình cứ để các bạn tự suy tư, nói ra hết vở mất. Nhưng mình cũng nể mấy nhà báo này đánh quả này to thật, đương đầu với cả tỉnh, cả Trung ương. (Người thuộc diện TƯ quản lý)


Hôm qua đọc xong bài của bác Giáng Son, bấy ý bảo là cái nào dính tý cải là phải trả giá. Bác này ít phát biểu vì giữ cả 2 vai vừa là Bộ trưởng, vừa là Phó ban Tuyên giáo. Mình tin là bác ý sẽ có biện pháp để dẹp mấy cái lá cải, con sâu làm rầu nồi canh, làm ảnh hưởng đến nền báo chí cách mạng. Mình chơi với 1 anh là tiến sỹ, tư duy cực ấn tượng, thẳng thắn, hiện đang làm Phó chủ tịch SG, mình mà có quyền sẽ nhấc ra làm quản lý ở 4T chứ nếu không mạnh tay thì mặt trận tư tưởng của mình mất mẹ nó cả 1 thế hệ.


Nhưng chắc có thứ chị biết nhưng chị đếch nói ra, mình hiểu cái công cụ ghê gớm của báo chí lắm. Cái thủ đoạn sử dụng báo chí để làm chính trị nó mới ghê chứ. Mà ở trong xã hội nào chả thế, Tư bản, dân chủ hay XHCN cũng đều có những mặt trái của nó, đều có đấu tranh giai cấp, phân cấp giàu sang, nghèo hèn. Mà thường thì cứ thằng nghèo lại đi chửi thằng giàu: chả biết sao nó lại giàu hơn mình. Thằng ngu đi chửi thằng khôn: sao nó lại khôn hơn cả mình? Thằng thấp cổ bé họng lại đi thích đi chửi thằng cao hơn nó. Cũng chả cần hiểu là thằng khôn thì nó giàu và nó mới càng có chỗ đứng trong xã hội chứ! Trong lịch sử báo chí Việt Nam chắc là cũng đã có công trong việc hạ bệ nhiều vị rồi. Mình nghĩ, ông nào cứ nắm được 2 cái công cụ Pháp luật + Báo chí là chắc phần thắng.


Tóm lại là mình hơi dài dòng, mà dài dòng như thế này chắc làm nghề viết báo lá cải sẽ hợp hơn. Làm ăn kinh tế nó không dài dòng đâu.


@ Bài của Ninh Vũ, gửi DG'S BLOG
5 người đã cảm ơn bài viết hữu ích: gamock (03/06/12), minhminh (12/06/12), rongvangdatcang (04/06/12), SINH-TU (03/06/12), ThaiUyen (03/06/12)
Cảm ơn  |   Báo vi phạm
Trả lời
Việc ngày mai cứ để ngày mai lo, ngày nào có cái khổ của ngày ấy
Thành viên này bị khóa vô thời hạn vì lý do: Spam
03/06/12, 13:27 #6
Bài 1:

Lặng người ở nghĩa trang hàng vạn hài nhi

Cập nhật lúc 24/05/2011 06:20:00 AM (GMT+7)


- Hơn 42.200 hài nhi bị cha mẹ bỏ rơi từ khi chưa lọt lòng hiện đang yên nghỉ tại hai nghĩa trang bào thai ở Thừa Thiên – Huế. Những dòng thơ than khóc, trách cha mẹ viết trên những ngôi mộ tí xíu vô danh khiến người đọc phải lặng người…

LTS: Tình trạng nạo phá thai ở Việt Nam đã lên đến mức báo động khi liên tục trong nhiều năm liền, Việt Nam luôn là nước đứng trong top 10 nước có tỷ lệ phá thai cao nhất thế giới.


Tỷ lệ này ngày càng gia tăng nhanh ở lứa tuổi vị thành niên. Song song với tình trạng này thì tỷ lệ vô sinh ở Việt Nam cũng ngày càng tăng cao, trong đó các lý do liên quan đến vấn đề nạo hút thai xuất hiện ngày càng nhiều.

Báo chí, các diễn đàn trực tuyến đã có nhiều bài viết mô tả về thực trạng đau lòng này nhưng tình hình không có dấu hiệu được cải thiện.

VietNamNet khởi đăng những câu chuyện chất chứa nỗi đau về các thai nhi bị bỏ rơi, những dằn vặt, day dứt của những người khốn khổ chạy chữa vô sinh vì nạo phá thai với hi vọng có thể tạo ra một sự thay đổi nhất định nào đó về nhận thức cũng hành vi của cộng đồng đối với hậu quả của tình dục không an toàn và nạo hút thai tràn lan.
“Ngọn nến hồng chưa kịp sáng lung linh”

Đã được nghe kể về nơi yên nghỉ của những bào thai tại xã Hương Hồ, huyện Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên – Huế nhưng khi tận mắt chứng kiến, chúng tôi mới thực sự bị choáng ngợp, nhưng quặn đau trước sự rộng lớn của nó.


Hàng ngàn nấm mộ của hơn 42.200 sinh linh bị chối bỏ được chôn cất ở nghĩa trang bào thai Anh Hài (Thừa Thiên - Huế)
Nghĩa trang hài nhi nằm tựa lưng vào làng Ngọc Hồ. Giữa trưa nắng oi ả, chúng tôi đi bộ men theo con đường mòn dẫn lên nghĩa trang.

Khung cảnh hoang vắng đến rợn người. Cả hàng vạn ngôi mộ được quét sơn trắng nằm ngay ngắn, thẳng hàng khắp vùng đồi núi rộng lớn. Tất cả các ngôi mộ đều không có tên, chỉ ghi ngày tháng năm sinh trên cây thánh giá cắm ở đầu mộ.

Ở góc cuối nghĩa trang, hai người đàn ông đang hì hục đào xuống lớp đá, đất cằn cỗi. Đó là anh Trương Văn Năng (50 tuổi) và Tống Viết Hiếu (47 tuổi), những người trông coi nghĩa trang này.

Các anh nhẹ nhàng đặt 12 sinh linh được gói ghém kỹ, lấp đất xuống, cắm lên trên 3 que nhang và cầu nguyện.
Đã chứng kiến nhiều đám chôn cất, nhưng chưa bao giờ tôi thấy xót xa bằng buổi “hạ huyệt” này, khi không hề có trống, kèn, vòng hoa, lời than khóc. Bên cạnh huyệt chôn, còn có nhiều huyệt mộ đã được đào sẵn để chờ an táng cho những hài nhi mới.
Anh Năng dẫn tôi đi lần lượt hết ba quả đồi với chi chít những ngôi mộ, rồi dừng lại ở tượng Đức mẹ và cậu bé thiên thần ở giữa nghĩa trang. Phía hai bên, có những bia đá khắc những dòng thơ như tiếng kêu cứu của hàng vạn thai nhi bị cha mẹ chối bỏ khi chưa kịp lọt lòng:
“Em là thai nhi vô tội
Hiện thân là buồn tủi
Tình yêu tắt lịm rồi
Núi đồi xa xôi
Một đêm lạnh trời sương
Em vấp ngã nơi đây
Em thiếp ngủ không hay
Lá rụng che phủ đầy...”
(Linh mục Phaolo, 11/4/2008)


“Tôi không biết em là trai hay gái. Tiếng kinh buồn, cất tiếng gọi thai nhi...”
Ngoài nghĩa trang Anh Hài nổi tiếng ở Huế, thì ở Nha Trang (Khánh Hòa) cũng có một nghĩa trang hài nhi với tên gọi Đồng Nhi và đặc biệt là ở thành phố Pleiku (Gia Lai) cũng có một nghĩa trang tương tự với khoảng hơn 1 vạn ngôi mộ vô danh bé xíu nằm lọt thỏm giữa núi rừng Tây Nguyên.

Nghĩa trang này được linh mục Nguyễn Văn An ở nhà thờ Đức An (TP Pleiku) khai sinh và trông coi từ năm 1992, nhưng nó chỉ thực sự trở nên 'nổi tiếng' sau khi đón một hài nhi bị bỏ rơi vào đúng dịp Trung thu năm 2004.
Báo Thanh Niên (trong một phóng sự năm 2008) từng kể lại rằng, hài nhi đặc biệt với đủ hình hài này được đưa đến linh mục Nguyễn Văn An và được đặt lên một tờ báo. Thật bất ngờ, hài nhi đã đưa tay bấu chặt lấy ngón tay của vị linh mục. Đó là hành động duy nhất của đứa trẻ xấu số trước khi từ giã cõi đời…
Câu chuyện của hài nhi mang tên Trung Thu đã gây ra bao xúc động. Có người biết chuyện không giấu được cảm xúc, đã viết nên bài thơ ai oán:
“Con không có lời ru
Đưa con vào cuộc đời
để con được làm người
Con không còn tiếng khóc chào đời
và làm người như bao người.

Xin thắp lên cho con một ngọn nến,
một nén nhang
cho lòng con được ấm lên
trong lòng đất lạnh tình người.

Xin cắm cho con một cành hoa
và một lời ăn năn dù chỉ là muộn màng.
.........

Xin hãy thương con, đừng bỏ con.
Con tội tình gì? Mẹ ơi! Cha ơi! …”

Có ngày chôn tới 20 hài nhi vô tội
Anh Năng, người trông coi nghĩa trang Anh Hài (Thừa Thiên - Huế) cho biết: Nghĩa trang ra đời ngày 2/2/1992, do một số linh mục Giáo phận Huế thành lập.


Bạt ngàn những ngôi mộ vô danh bé xíu nằm lọt thỏm giữa những quả đồi hoang vắng. Trên các cây thành giá chỉ kịp khắc ghi ngày các em về với đất ....
Khi đó, đời sống xã hội phát triển, những nhu cầu dục vọng, tình yêu đôi lứa phát triển mạnh mẽ khiến tình trạng nạo phá thai lớn. Một số linh mục nghĩ đến việc đi nhặt những bào thai mang về chôn và khi giáo phận thành lập Ban Bác ái xã hội thì nghĩa trang do Ban chăm sóc.
Ngày càng có nhiều bào thai được chôn ở đây và đến nay đã được hơn 42.000. Đây là nghĩa trang bào thai đầu tiên tại Việt Nam và hiện tại là lớn nhất miền Trung.
Những năm đầu tiên, mỗi thai nhi chỉ là một nấm mồ bằng đất sơ sài. Nhờ tấm lòng thiện nguyện của Hội Bác ái xã hội và những nhà hảo tâm, nay mộ được xây bằng bê tông. Số lượng hài nhi cứ tăng dần theo thời gian, có lúc 20 em/ngày được chôn ở đây. Để giảm kinh phí và diện tích đất chôn, những người phụ trách quyết định xây một mộ một tuần và hàng chục hài nhi được chôn chung một mộ.
Ngày nào anh Năng cũng “hạ sơn”, lặn lội qua đò trên sông Hương rồi về TP Huế dạy thêm môn Anh văn cho học sinh cấp 2 để kiếm thêm thu nhập.
Chiều tối về nhà, 'hành trang' của anh thường có xác hài nhi để mang về chôn. Bào thai anh nhận từ những người tình nguyện đi gom hoặc anh tự đi lượm được ở gốc cây, thùng rác...
Gần 19 năm qua, trung bình mỗi năm, nghĩa trang đón nhận hơn 2.000 bào thai. Riêng năm 2009 đã có gần 3.000 thai nhi. Con số này có thể gây sốc cho nhiều người, nhưng vẫn chưa phản ánh được hết thực chất của việc nạo phá thai, bởi còn rất nhiều vụ phá thai mà chúng ta không thể nào biết hết được.

Nguyên Bình – Cẩm Quyên

Bài 2: Khốn khổ chữa vô sinh vì trót phá thai nhiều lần

Nguồn: http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/21141...n-hai-nhi.html
Bài 2:

Hậu họa khủng khiếp sau những lần phá thai
Cập nhật lúc 25/05/2011 06:35:00 AM (GMT+7)

– Trong khi có biết bao thai nhi bị chối bỏ quyền làm người thì trên khắp đất nước này, hàng ngày hàng giờ vẫn có những người cha, người mẹ khát khao có được một đứa con. Trong số những người “kém may mắn” này, cũng có không ít người từng có một quá khứ “tơi bời khói lửa” vì đã phá thai không chỉ 1 lần.
Bài 1:

Lặng người ở nghĩa trang hàng vạn hài nhi
Hơn 42.200 hài nhi bị cha mẹ bỏ rơi hiện đang yên nghỉ tại hai nghĩa trang bào thai ở Thừa Thiên – Huế. Những dòng thơ than khóc, trách cha mẹ viết trên những ngôi mộ tí xíu vô danh khiến người đọc phải lặng người…
LTS: Tình trạng nạo phá thai ở Việt Nam đã lên đến mức báo động khi liên tục trong nhiều năm liền, Việt Nam luôn là nước đứng trong top 10 nước có tỷ lệ phá thai cao nhất thế giới.
Tỷ lệ này ngày càng gia tăng nhanh ở lứa tuổi vị thành niên. Song song với tình trạng này thì tỷ lệ vô sinh ở Việt Nam cũng ngày càng tăng cao, trong đó các lý do liên quan đến vấn đề nạo hút thai xuất hiện ngày càng nhiều.
Báo chí, các diễn đàn trực tuyến đã có nhiều bài viết mô tả về thực trạng đau lòng này nhưng tình hình không có dấu hiệu được cải thiện.
VietNamNet khởi đăng những câu chuyện chất chứa nỗi đau về các thai nhi bị bỏ rơi, những dằn vặt, day dứt của những người khốn khổ chạy chữa vô sinh vì nạo phá thai với hi vọng có thể tạo ra một sự thay đổi nhất định nào đó về nhận thức cũng hành vi của cộng đồng đối với hậu quả của tình dục không an toàn và nạo hút thai tràn lan.


Nghịch cảnh gần nhất ai cũng có thể chứng kiến là ngay tại một bệnh viện phụ sản (như Bệnh viện Phụ sản Trung ương chẳng hạn), trong khi Trung tâm hỗ trợ sinh sản hàng ngày tiếp nhận những cặp vợ chồng kiên trì đeo đuổi chữa trị vô sinh, thì ngay bên cạnh là khoa Kế hoạch hóa gia đình, mỗi ngày vài chục thai nhi vô tội phải giã từ cuộc sống.
Thụ tinh ngoài ống nghiệm 8 lần mới thành công
Do nạo hút thai 3 lần trước khi lập gia đình nên đến mãi 4 năm sau khi cưới chị T. (28 tuổi, đến từ Hà Nội) vẫn chưa có con. Lo lắng, sốt ruột trước sức ép của chính bản thân, của chồng cũng như toàn thể gia đình nhà chồng, chị T. đã đi khám ở Trung tâm hỗ trợ sinh sản của Bệnh viện Phụ sản Trung ương.


Quá khứ nạo hút thai "hoành tráng" đã khiến nhiều người khốn đốn khi muốn có một đứa con về sau (Ảnh: C.Q)

Tại đây, quá trình tìm hiểu bệnh sử của chị T. đã ghi nhận một quá khứ khá “hoành tráng” với 3 lần phá thai (đều với người yêu cũ) trước khi chị kịp bước sang tuổi 24 và lấy chồng. Những tổn thương, di chứng do những lần phá thai trong quá khứ giờ hiển hiện rõ trong cuộc sống của chị: Vòi trứng (nơi trứng gặp tinh trùng và thụ tinh) bị tắc, tử cung (nơi phôi làm tổ) bị dính chặt vào nhau do các vết thương sau khi nạo thai tạo nên.
Theo các bác sỹ sản khoa, cơ chế tắc vòi trứng, dính tử cung xảy ra rất dễ dàng với người nạo hút thai: Quá trình đưa các dụng cụ y tế vào tử cung để lấy thai ra có thể gây ra những vấn đề viêm nhiễm do dụng cụ chưa vô khuẩn, bác sỹ làm hơi “mạnh tay” để đảm bảo một lần là xong (hoặc cũng có người bị sót, phải làm đi làm lại nhiều lần). Những tác động như vậy gây cho tử cung những vết thương và khi biến thành sẹo, thành các vết thương có thể bị dính vào nhau, gây dính tử cung.
Chồng chị T. đi cùng cũng chỉ được thông báo là vợ khó sinh con do tử cung bị dính, vòi trứng bị tắc chứ tuyệt nhiên không biết vì sao vợ lại bị như vậy. Các bác sĩ cho biết khai thác tiền sử sức khỏe bệnh nhân là điều quan trọng nhưng tất cả được giữ bí mật tuyệt đối (nhất là với chồng) theo yêu cầu của người bệnh.
Với trường hợp như của chị T., các bác sĩ phải phẫu thuật nội soi tách vòi trứng, tách buồng tử cung nhưng kết quả là chị T. phải thụ tinh ngoài ống nghiệm rồi đưa phôi vào trong chứ không thể có thai theo cách tự nhiên được (bởi chị phải cắt bỏ vòi trứng do viêm nhiễm).
Nhưng khổ nỗi, cứ đưa phôi vào trong lần nào là lần ấy thất bại (có lần thai đã được 22 tuần nhưng vẫn không thành công). Phải ròng rã, kiên trì đến lần thứ 8, chị T. mới thỏa khao khát làm mẹ.
Lý giải nguyên nhân của 7 lần thất bại, các bác sĩ của Trung tâm hỗ trợ sinh sản (Bệnh viện Phụ sản Trung ương cho biết: “Nguyên nhân thì có nhiều, nhưng một trong số đó là do tử cung quá yếu nên không thể giữ phôi được”. Thành tử cung yếu là hậu quả của việc bệnh nhân đã phá thai nhiều lần (thực tế là 3 lần).

Tinh thần bị dày vò

Những người tìm đến Trung tâm hỗ trợ sinh sản (BV Phụ sản TW) thường tỏ ra rất hối hận, ăn năn, day dứt về việc đã phá thai trong quá khứ (có người phá nhiều lần trước khi thực sự muốn có con).

Giá mỗi lần mổ nội soi tách vòi trứng, tử cung rơi vào khoảng 10 triệu đồng. Giá mỗi lần thụ tinh ngoài ống nghiệm khoảng trên 40 triệu đồng (chưa kể các chi phí phụ phát sinh).
Như vậy, cứ mỗi lần thụ tinh thất bại, chị T. chấp nhận mất tất cả số tiền bỏ ra. Để có được một đứa con, chỉ tính riêng thiệt hại về tiền của đã lên tới ngót nghét 400 triệu đồng (tính chưa đầy đủ)!

Nhưng những thiệt hại về vật chất như trên không sao so sánh được với nỗi khổ về tinh thần. Bác sỹ, Thạc sĩ Nguyễn Xuân Hợi, Trung tâm hỗ trợ sinh sản (Bệnh viện Phụ sản Trung ương) cho biết, người đi chữa vô sinh thường có tâm trạng rất nặng nề.
Họ đứng trước quá nhiều áp lực (từ bản thân, chồng, gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, dư luận, vv…). Thậm chí có người còn tuyên bố sẽ bỏ vợ 'nếu chạy chữa nốt lần này' mà không thành công.

“Điều đó gây ra nỗi ám ảnh cho người phụ nữ”, bác sĩ Hợi nói.
Những người tìm đến Trung tâm hỗ trợ sinh sản – nơi bác sĩ Hợi đang công tác – thường tỏ ra rất hối hận, ăn năn, day dứt về việc đã phá thai trong quá khứ (có người phá nhiều lần trước khi thực sự muốn có con).
“Họ thường nói biết thế này thì ngày xưa em không làm như thế nữa, hoặc những câu có ý đại loại như vậy. Ngay sáng nay thôi tôi cũng vừa tiếp một bạn còn rất trẻ, đã phá thai một lần và đã lấy chồng mới nhưng không có con. Bạn ấy rất đau khổ, ân hận”, bác sĩ Hợi kể lại.

Ai cũng có thể bị vô sinh, nếu...


Nạo hút thai ở các cơ sở y tế không đảm bảo sẽ để lại hậu quả nghiêm trọng cho sức khoẻ sinh sản về sau (Ảnh minh hoạ: T.Hà)

Theo bác sỹ Hợi, nạo phá thai có một hậu quả là có thể khiến vòi trứng (là nơi trứng được thụ tinh), buồng tử cung (là nơi phôi thai làm tổ) bị dính. Nạo hút càng nhiều thì khả năng bị dính càng cao.
Điều khó khăn nằm ở chỗ nếu biết sớm sẽ xử lý tách dính sớm thì càng tốt, nhưng không ai tự biết tử cung hay vòi trứng bị dính cho đến khi thấy mình không thể có con.
Nhiều trường hợp để dính quá lâu hoặc để vòi trứng bị viêm, ứ nước rồi phồng ra, bên trong chứa đầy dịch, mủ khiến các bác sỹ không thể nội soi tách dính thành công mà chỉ có một cách cắt cả vòi trứng đi.
Điều này chứng tỏ người phụ nữ có quan hệ tình dục với nhiều bạn tình và bạn tình cũng có những cách quan hệ không lành mạnh. Nó không chỉ gây viêm nhiễm thông thường mà còn gây viêm ngược dòng vào sâu bên trong gây viêm nhiễm nặng (có người còn bị viêm dính ổ bụng do nhiễm vi khuẩn Chlamydia – một loại vi khuẩn lây qua đường tình dục, gây dính tử cung).
Với việc cắt cả vòi trứng đi như vậy, người phụ nữ này sẽ không thể sinh con theo đường tự nhiên mà phải thụ tinh ngoài ống nghiệm rồi cấy vào tử cung.
“Nhiều trường hợp vì không cắt vòi trứng nên khi cấy phôi vào, phôi không thể phát triển bởi dịch và mủ trong đó quá độc”, bác sỹ Hợi nói.
Điều đáng buồn là trong số yếu tố vô sinh do dính tử cung, tắc vòi trứng (chiếm đến 60% trong tổng số các nguyên nhân gây vô sinh ở nữ) thì hầu hết những người rơi vào trường hợp này đã từng phá thai ít nhất 1 lần. Do nạo phá thai ở các cơ sở hoạt động lén lút nên đã gây ra biến chứng nguy hiểm.
“Tắc vòi trứng, dính tử cung sau khi nạo thai sẽ không loại trừ ai cả. Ai cũng có khả năng gặp những vấn đề này, nếu người nạo hút nhiều thì nguy cơ càng cao”, bác sĩ Hợi cho biết.

Tỷ lệ vô sinh tăng tỷ lệ thuận với tỷ lệ phá thai
- Theo điều tra của Bộ Y tế năm 2008, tỷ lệ phá thai ở Việt Nam là 29/100 trẻ em sống.
- Theo Hội nghị sản phụ khoa Toàn quốc lần thứ 10 (14/5/2010), người trong độ tuổi vị thành niên ở Việt Nam đã phá thai là 2,4%; 90% vị thành niên không biết độ tuổi thích hợp để có thai; 61% trẻ vị thành niên không biết thời điểm dễ bị mang thai; 50% vị thành niên không biết biện pháp tránh thai.
- Đặc điểm của vị thành niên là có xu hướng ham muốn cao và biến nó thành hành động. Trong những ham muốn thể chất thì ham muốn tình dục dễ giải tỏa và phóng túng nhất.
- Việt Nam hiện là 1 trong 10 nước có tỉ lệ phá thai cao nhất thế giới.
Cẩm Quyên
[/QUOTE]

[QUOTE=chunjunxo;9534786|19:21|07/07/2011]Bài 3:

Vật vã trước mộ hài nhi xin tha thứ
Cập nhật lúc 26/05/2011 06:15:00 AM (GMT+7)


– Có nhiều cặp vợ chồng vô sinh đã “vái tứ phương” để cầu mong có con, trong đó có cả việc cúng lễ ở chùa chiền linh thiêng. Nhưng ít ai biết rằng, ngay tại những nghĩa trang hài nhi lạnh lẽo, thi thoảng lại bắt gặp những người phụ nữ len lén tìm đến thắp hương, rồi khóc lóc vật vã trên một ngôi mộ vô danh nào đó, như một cách để bày tỏ sự ân hận, dù muộn màng…


Khóc cả ngày trước nấm mồ vô danh
Giữa hàng nghìn ngôi mộ vô danh trong nghĩa trang hài nhi Anh Hài ở Thừa Thiên - Huế, một số người vẫn nhận ra được phần mộ của con mình, bởi vì sau khi tiếp nhận và tiến hành chôn cất, anh Trương Văn Năng và anh Tống Viết Hiếu (2 người trông coi nghĩa trang) đều ghi rõ thông tin ngày tháng, địa điểm nhặt xác, nguồn gốc nếu có.. vào trong những cuốn sổ...

Danh sách hài nhi được ghi vào trong sổ từ những năm đầu tiên. Các em không có tên tuổi, không có cha mẹ, chỉ có thông tin về nơi nhặt được và ngày về với đất…

Anh Trương Văn Năng kể rằng, anh đã tiếp nhận và an táng cho nhiều thai nhi đã được 7, 8 tháng tuổi, đã nguyên vẹn hình hài, chuẩn bị chào đời nhưng cha mẹ vẫn vô tâm phá bỏ...

“Tôi từng chứng kiến người ta nạo phá thai. Đó là một loại thuốc được tiêm vào người phụ nữ để làm chết bào thai. Và một loại thuốc khác được tiêm vào làm cho cơ thể thai nhi nhỏ lại, dễ dàng ra khỏi người mẹ. Có nhiều nguyên nhân dẫn đến việc nạo phá thai, bỏ con đi và nhiều bậc cha mẹ biện minh, lý giải cho hành động của mình, nhưng chung quy lại thì đó là việc tước đoạt quyền làm người của một kiếp người”, anh Năng nói.

"Ngày nào nơi đây cũng chứng kiến có những người phụ nữ trẻ lên nghĩa trang ngồi khóc cả ngày bên một ngôi mộ nào đó, đến khi thấy người lạ ra vào thì len lén ngoảnh mặt đi. Cũng có người không tìm thấy mộ con mình đành thắp nhang cho hàng trăm ngôi mộ rồi lầm lũi ra về"


Anh Tống Viết Hiếu

Theo anh Năng, việc làm này khiến họ ân hận, day dứt. Trong số những người từng rũ bỏ giọt máu của mình, anh tin là có không ít người đã âm thầm, lặng lẽ quay trở lại nghĩa trang này vào những lúc ít người biết nhất…
Trời nhá nhem tối, chúng tôi rời nghĩa trang ra về thì thấy một đôi nam nữ đang cầm bó nhang và mấy bông cúc vàng đến.
Anh Năng bảo, thỉnh thoảng vẫn có những bậc cha mẹ đến đây tạ lỗi, sám hối và chăm sóc con mình. Có những người chỉ đến xem để cho biết. Thậm chí, có nhiều sinh viên, thanh niên nam nữ đến đây để học “bảo vệ sự sống” từ những nấm mồ vô tội.
Đặc biệt, có một số người vô sinh, hiếm muộn đến để thắp hương, cầu nguyện cho các em và cho bản thân mình được may mắn.
“Một số người hiếm muộn sau khi lên nghĩa trang về đã có được con cái như mong muốn. Có thể do họ được điều trị sức khỏe, uống thuốc đúng cách nhưng họ nói cũng rất có niềm tin vào những linh hồn hài nhi bé bỏng” – anh Tống Viết Hiếu bật mí.
Anh Hiếu kể, hàng ngày vẫn có một số người đến gặp anh để hỏi về tung tích, nguồn gốc những ngôi mộ. Một số người đến xin xác hài nhi về chôn cất, thờ cúng nhưng các anh kiên quyết từ chối.
“Họ đã nhẫn tâm vứt bỏ đứa con thì giờ có đưa về cũng vô ích. Để cho các em cùng chung sống với nhau ở nghĩa trang thì tốt hơn” – anh Hiếu chia sẻ.
Anh Hiếu cho biết: khi những người cha, người mẹ tìm đến nghĩa trang hài nhi để thăm những đứa con vô danh mà một trong số đó là con của mình, các anh không oán trách hay 'buộc tội'…
“Nhiều lúc, tôi bắt gặp chỉ toàn nước mắt và sự im lặng. Cuộc đời ai cũng có lỗi lầm. Điều quan trọng là biết nhận lỗi và sửa lỗi, tránh lặp lại những lần sau. Khi đến nghĩa trang, họ thường có hai tâm trạng đó là thương con và lo sợ, vì nghĩ đến việc mình gieo nhân gì thì sẽ gặp quả nấy” – anh Hiếu nói…
Tình thương xoa dịu nỗi đau
Để có được nghĩa trang 'bề thế' như bây giờ, anh Trương Văn Năng, anh Tống Viết Hiếu, dân làng Ngọc Hồ, Hội Bác ái xã hội và những người thiện nguyện đã vượt qua nhiều khó khăn, gian khổ để gom từng xác hài nhi đưa đi chôn cất.
Số phận những hài nhi bị từ chối quyền làm người giờ đây được những trái tim nhân hậu yêu thương, chăm sóc tận tình.


Công việc hàng ngày của anh Hiếu, anh Năng là chăm sóc những ngôi mộ vô danh tội nghiệp

Anh Hiếu, anh Năng gắn bó cuộc đời mình với nghĩa trang từ ngày 2/2/1992 đến nay. Anh Năng cùng vợ con làm ruộng, chăm sóc 1,5ha rừng cây, đất vườn để mưu sinh. Công việc tất bật là vậy, nhưng khi có người mang xác hài nhi đến, anh gác lại hết và cùng anh Hiếu mang đi chôn.

Khi bào thai quá nhiều, đất nghĩa trang có hạn nên các anh đã phát hoang đồi núi, san lấp để nghĩa trang được rộng ra. Người vợ cùng 6 đứa con cũng phụ giúp cha chăm sóc nghĩa trang.

“Tôi nguyện gắn bó suốt đời với nghĩa trang và con cháu tôi sau này cũng vậy” – anh Năng tâm nguyện.

Ngoài việc dạy học, anh chăm sóc gần 1ha đất rừng và cây ăn quả trong vườn để mưu sinh. Vợ anh là giáo viên cấp 1 ở xã nhà cũng hết lòng ủng hộ chồng công việc chăm sóc nghĩa trang. Ngày quần quật mưu sinh và chăm sóc cho những linh hồn xấu số, tối về, vợ chồng anh căng sức ra để chăm sóc đứa con gái 6 tuổi bị bệnh máu tan.

Những năm đầu tiên, công việc gặp rất nhiều khó khăn, trắc trở. Lúc đó, các anh chỉ biết đi đò và đi bộ xuống thành phố. Có những đêm khuya, không có đò, các anh phải bơi sang sông để đưa những hài nhi về kịp an táng trước lúc trời sáng.

“Lúc đó, chỉ nghĩ đến việc làm cách nào chôn xác các em càng sớm càng tốt kẻo xác bị ôi thiu và tâm hồn các em lạnh lẽo” – anh Hiếu chia sẻ.

Nguyên Bình
3 người đã cảm ơn bài viết hữu ích: rongvangdatcang (04/06/12), stock_hn (24/06/12), ThaiUyen (03/06/12)
Cảm ơn  |   Báo vi phạm
Trả lời
Việc ngày mai cứ để ngày mai lo, ngày nào có cái khổ của ngày ấy
Thành viên này bị khóa vô thời hạn vì lý do: Spam
03/06/12, 13:28 #7
Miền quê tươi đẹp ở Nhật


Ngoài những thành phố sang trọng, đông đúc, đất nước mặt trời mọc còn có những vùng quê thơ mộng, bình yên với núi đồi trập trùng, những cánh đồng xanh tươi, nhà tranh đơn sơ, cổ kính. Mời bạn ngắm những hình ảnh nên thơ ít được biết tới ở xứ sở hoa anh đào. Ảnh trên Anhmjn.
































































Miền quê nước Anh - Những ngôi nhà nhỏ xinh như trong truyện cổ tích

Tác giả : Linh Phạm




Khi tới vùng nông thôn nước Anh, bạn có thể bắt gặp nhiều ngôi nhà với phần mái được làm bằng cỏ tranh, trông chúng giống như những túp lều giữa rừng cây hoa vườn hoa nhiều màu sắc. Mời các bạn ngắm những ngôi nhà mái tranh đẹp như trong truyện cổ tích, ảnh trên 2sleep.
























Linh Phạm
5 người đã cảm ơn bài viết hữu ích: Alexf319 (03/06/12), gamock (03/06/12), rongvangdatcang (04/06/12), ThaiUyen (03/06/12), thang.an92 (03/06/12)
Cảm ơn  |   Báo vi phạm
Trả lời
Việc ngày mai cứ để ngày mai lo, ngày nào có cái khổ của ngày ấy
Thành viên này bị khóa vô thời hạn vì lý do: Spam
03/06/12, 13:29 #8
Năm 94 tôi ra Hà nội thi đại học. Ra trước một tuần cho thông thổ. Thằng bạn tôi ra trước cả tháng ôn thi xí cho một chỗ trong KTX, nhưng không phải diện chính thức hợp lệ. Nói toẹt ra là suất ở chui, chung giường với nó. Chuyến xe ca lông gà đưa tôi ra với phố thị mất 5 tiếng đồng hồ. Mất thêm 7 nghìn xích lô thì tôi về được chỗ thằng bạn.


Đêm đầu tiên mới là ác mộng. Phòng 12 đứa nhưng có tới 20 mạng, nóng như rang. Hóa ra có tới 8 đứa chui lủi như tôi. Đang nửa đêm mơ màng thì bị đập cửa. Một hội 3 thằng đầu trâu mặt ngựa, tay cầm gậy gỗ ập vào. Chúng bắt bọn tôi cởi trần mặc xịp chào cờ hát quốc ca lúc nửa đêm. Chán đi lại bắt mỗi đứa nộp 10 nghìn để các anh bồi dưỡng. Khi chúng đi, tim vẫn đập, chân vẫn run. Thằng bạn tôi bảo, các anh lớn khóa trên dật dẹo ở lại chăn đàn em kiếm cơm hè. Mẹ, sinh với chả viên, khác éo kẻ cướp.


Các đêm sau cũng thế. Có điều không phải các anh lớn khóa trên mà là bọn xung kích dùi cui băng đỏ. Chúng đi bắt bọn ở chui như tôi. Mẹ kiếp, cứ mỗi phen thế, ***** phọt hết cả ra quần, chen nhau chui gầm giường, nóc nhà vệ sinh mà trốn. Nhưng bắt thì cứ bắt. Đuổi ban đêm chúng tôi lại mò vào ban ngày. Cơ cực thế, nhưng quen lại thấy vui, cứ như trò trốn tìm hay đánh trận giả.


Tôi chả ôn tập mẹ gì, cứ ngày chơi đêm ngủ. Tôi lọ mọ đi khắp đó đây, nào Bờ Hồ, nào Thủ Lệ, lắm bận lạc đường còn chui vào cả nhà thổ. Ban đêm thì theo thằng bạn tôi sang khu nữ chơi. Chả là nó ma cũ, ra trước tôi cả tháng nên quen biết nhiều. Nhờ đi cùng nó mà tôi quen được mấy bạn gái, cũng ở xa tít tắp như tôi. Trong số đó, có Ngỗng, quê Phú Thọ.


Mỗi bận tôi sang chơi là Ngỗng lại cắm cúi học bài. Tôi thấy nàng tài vãi. Chuyện như nhặng bu mà nàng vẫn chuyên tâm được. Hôm tò mò, tôi ngó xem nàng học gì. Giời ạ, hóa ra nàng cắm cúi chép phao. Với tôi, những loại học vẹt và chép phao là ngu đáo để, tôi không thèm chơi. Cơ mà Ngỗng đẹp, không chơi nó cũng phí đi.


Ngày thi đến, tôi làm bài búp búp hơn nửa thời gian là ngồi chơi. Mẹ, tài thế chứ. Lắm lúc nghĩ lại, tôi phục tôi quá cơ. Ngày đó có quy định, hết 2/3 thời gian thi mới được ra. Thế là tôi ngồi ngó nghiêng bọn đồng liêu thi thố. Trông cái cảnh đứa cắn bút, đứa vò tai, đứa ngẫn ngơ như ngỗng mà buồn cười. Còn các thày cô trông thi thì nhìn tôi ngưỡng mộ. Mà ngưỡng mộ quá đi chứ lị, tôi tài thế cơ mà, há há. Chưa thi xong mà tôi đã đốt ngón tay tính ra được điểm. Đỗ là chắc chắn rồi, vấn đề là thấp hay cao thôi.


Trước hôm về, tôi sang tạm biệt Ngỗng, đồng thời cũng tranh thủ hỏi han thi thố ra sao. Ngỗng có vẻ như không làm được bài, buồn ra mặt. Nhưng lúc Ngỗng buồn, tôi thấy Ngỗng đẹp ngồ ngộ. Tôi không biết động viên thế nào, chìa quyển vở bảo Ngỗng ghi địa chỉ để sau này biên thư. Ngỗng cũng tặng tôi một cái mù soa mới tinh, trong gói miếng giấy hồng ghi địa chỉ liên lạc. Chúng tôi chia tay nhau chơ lơ, hững hờ như thế.


Đầu tháng 9 năm đó, tôi lại ra Hà nội. Và tất nhiên, để làm anh sinh viên trường Luật oai như cóc bố. Có địa chỉ trường lớp ngon lành, tôi biên thư thăm Ngỗng ngay và cũng qua bì thư tranh thủ khoe tí cái mác sinh viên xúng xính. Thế chó nào chờ dài cổ mà không thấy Ngỗng biên lại tôi. Hay thi trượt lấy mẹ chồng mất rồi? Hay Ngỗng biên địa chỉ đểu cho tôi?. Chịu! Tôi kệ mẹ nó với thời gian.


Giữa tháng 10, thu buồn man mác. Khi tôi đang thu lu giảng đường học cái môn chính trị buồn thiu thì có lời nhắn thăm gặp. Tôi ra ngoài hiên. Giời ạ, Ngỗng. Tôi định lao lại ôm Ngỗng phát, nhưng ngại nên chỉ cầm tay, rất tự nhiên. Lần đầu tiên tôi được cầm tay Ngỗng. Hai đứa dung dẻ xuống căng tin trà đá, cắn hướng dương tí tách.



Đúng là Ngỗng thi trượt thật. Nhưng cũng nhờ gia thế hay quan hệ gì đó mà đi được cái trung cấp tài chính ở Phúc Yên, cũng vừa mới nhập học. Xong xuôi Ngỗng bắt tàu xuống thăm tôi, mỗi mình. Tôi bỏ luôn cả tiết học, dẫn Ngỗng về nhà trọ.


Tôi giới thiệu Ngỗng với thằng Bôm Bốp, nó vừa ngủ dậy, dắm thối um nhà làm tôi phát ngượng. Tôi đuổi thằng Bôm Bốp lên gác xép để nhường giường cho Ngỗng ngồi. Ngỗng í tứ đặt đít, không quên thém chăn, gấp màn cho tôi. Nhìn Ngỗng thao tác, tôi thấy đích thị là người bén việc, ưa làm. Thấy thinh thích ra phết.


Tôi leo gác xép thì thầm hỏi thằng Bôm Bốp còn tiền không để chợ lo bữa chiều. Nó nhăn mặt, đầu như con lắc. Tôi mở hòm, lấy cái áo Phi lốt bảo nó mặc vào đem đầu ngõ cắm tạm. Thấy thằng Bôm Bốp ních chặt cái áo trong tiết thu mát mẻ thì Ngỗng lạ lắm, nàng hỏi tôi, bạn ấy ốm à? Ừ, sốt rét lo bữa chiều.


Thằng Bôm Bốp cắm cái áo được ba chục. Nó mua được 5 cân gạo dự trữ, 2 bìa đậu, 3 lạng thịt bò, 1 mớ giá sống, 6 quả trứng vịt, 1 chai Lúa mới và 2 chai coca. Nó bảo tôi, vừa khít.


Bữa chiều một tay Ngỗng nấu, ngon cực kì. Giờ nhớ lại tôi vẫn nhớ đến vị của nó. Ngỗng uống cooca, tôi với Bôm Bốp cưa hết chai Lúa mới, cạo cháy thủng đáy nồi. Chúng tôi buôn bao nhiêu chuyện. Mẹ kiếp, cái tuổi dở dở ương ương, lắm chuyện ***** chịu.


Đang vui thì Ngỗng bảo 8 giờ phải ra tàu. Chuyến tàu đêm duy nhất đỗ ga Phúc Yên gần trường Ngỗng. Tôi trong cơn chếnh choáng men say gặp lại Ngỗng bảo, để hẵng mai. Thằng Bôm Bốp cũng chêm vào, mấy khi có dịp. Cứ tưởng Ngỗng nằng nặc chối, ai ngờ Ngỗng gật luôn, bảo mai đi bằng xe khách. Thế mới tài chứ!


Cơm no, rượu say nhưng đến đoạn ngủ nghê mới gay. Tôi với thằng Bôm Bốp có mỗi cái giường bé tí. Trên cái gác xép cũng bé tí kia cũng chỉ cất được hai cái hòm tôn đồ dùng. Nằm trên đó chỉ có nước ngủ ngồi. Tôi bảo thằng Bôm Bốp phắn chỗ khác ngủ nhờ nhưng nó không chịu, kiên quyết ngủ ngồi trên gác xép. Mẹ kiếp, thế tao ngủ ***** đâu? Tôi hoang mang thực sự. Giường kia, sẽ giành cho Ngỗng.




Thằng Bôm Bốp có rượu leo gác xép kéo gỗ phe phé. Tôi hướng dẫn Ngỗng cách mắc màn. Tự tay tôi giũ chăn cho Ngỗng. Khi Ngỗng đã yên chỗ, tôi chỉ dám ngồi ké mép ngoài thang giường. Ngỗng bảo, chui vào trong mà nằm, đặt cái gối ở giữa, hai đứa quay mặt hai nơi. Mẹ kiếp, cảnh này nghe quen quen. À, phải rồi, đâu như trong một tiểu thuyết rẻ tiền chữ to thì phải. Tôi bảo không. Ngỗng ngủ tôi sẽ trèo xép ngủ cùng thằng Bôm Bốp.


Đấy là tôi nói phét thế. Bằng chứng là cơn buồn ngủ do rượu kéo đến quá nhanh cộng với muỗi giãi lao vào như châu chấu làm tôi phải chui vào giường nằm cùng Ngỗng. Tôi chả thèm đặt gối ngăn đôi lãnh thổ như Ngỗng nói mà dùng để gối đầu mình. Gối dùng là để kê, đầu hoặc đít chứ ai lại lấy làm vật cách ngăn. Với lại, tôi ngủ quen có gối kê đầu rồi.


Tôi thiếp đi nhanh như một tia chớp. Trong mênh mông tôi vẫn nghe thấy tiếng kéo gỗ của thằng Bôm Bốp ngày một hung hăng. Cả tiếng thở gấp gáp của Ngỗng nữa. Cả tiếng thở dài não nuột nữa. Tôi nghe thấy hết chứ chả đùa đâu.


Mấy giọt nước lạnh nhỏ vào mặt tôi. Thằng Bôm Bốp đứng đầu giường nhăn nhở, Ngỗng về rồi à? Không biết, tôi ú ớ. Thế tối qua mày ngủ cùng Ngỗng à, xơ múi được gì không? Biết ***** đâu, ngủ như chết. Thằng Bôm Bốp hắt cả ca nước vào mặt, đúng là đồ con lợn. Xong nó cầm mảnh giấy để ở cái bàn bé xíu cuối đuôi giường đưa tôi. Chữ của Ngỗng " Em về. Anh đần lắm...".


Thế là thế éonào? Một đứa mắng mình đồ con lợn. Một đứa bảo mình đần. Mẹ, chúng nói như đúng rồi thật. Con lợn éo nào mà chả đần. Hả giời???
6 người đã cảm ơn bài viết hữu ích: gamock (03/06/12), igor (03/06/12), rongvangdatcang (04/06/12), sgnvina (01/07/12), ThaiUyen (03/06/12)
Cảm ơn  |   Báo vi phạm
Trả lời
Việc ngày mai cứ để ngày mai lo, ngày nào có cái khổ của ngày ấy
Thành viên này bị khóa vô thời hạn vì lý do: Spam
03/06/12, 13:30 #9
Quê chú Ba



Đường vào U Minh Hạ - Thới Bình, Cà Mau








Vừa chạy vừa chụp - Trên đường vào U Minh Hạ, Thới Bình, Cà Mau

Trưa vắng !

Đơn côi !

Người thành phố chèo đò !

Ụn rơm

Bên dòng sông Trẹm - Thới Bình, Cà Mau



Cầu ván

Mắm ! Loài cây nước mặn này có khắp nơi vùng ngập mặn sông nước Miền Tây

Đắp đê chắn sóng !


Lẻ loi !



Lối xưa


Máy cule

Mượt !

Quán nghèo bên đường vào U Minh Hạ

Thành quả !

Tắc ráng ! Khu lấn biển - Rạch Giá, Kiên Giang

Vườn cò trong khuôn viên đài TH Cà Mau

Chòi tranh


Nhà nào cũng có cái lu nước

Bu gà

Lò nấu rượu

Củi hai bên đường vào U Minh Hạ


Kẹt ...sông !

Cây cầu có tên rất độc đáo !

Cá lóc nướng trui - đặc sản Miền Tây !

Macro nè



Vua tôm Bạc Liêu

Những người bạn vui tính !


Người Miền Tây hồn hậu, chất phác



Vất vả mưu sinh !





Ghe là phương tiện chuyên chở chủ yếu của người dân vùng sông nước Nam Bộ
Ghe cũng là nhà, là cả gia tài của người dân nơi đây
Mái tranh nghèo !

Cất vó

Sông nước hữu tình



Bác tư năm nay 79 tuổi nhưng vẫn còn khoẻ mạnh mang dáng dấp của một lão nông tri điền, gia đình bác Tư có 16 ha ruộng, vườn (160 công). Nhà bác Tư cách TP Cà Mau khoảng 40Km. Ngoài trồng lúa bác Tư còn nuôi tôm, cá. Mỗi năm cho thu nhập trên 1 tỷ đồng. Còn số này nghe có vẻ khó tin.....

Bác Tư tiêu biểu cho một nông dân tri thức đúng nghĩa, làm ăn có kế hoạch. Trong nhà bác Tư có 2 cái bảng kế hoạch làm ăn như thế này, chi tiết thu chi từng ngày, từng tuần, từng tháng, từng năm và cả kế hoạch 5 năm, 10 năm ! Chi cái gì, lời lỗ ra sao, đều được hạch toán chi li. Trên cái bảng chi chít chữ tôi chú ý đến đoạn cuối: "Kế hoạch từ năm 2005-2010 doanh thu 8,6 tỷ đồng ! Choáng ! Nông dân Miền Tây mà chỉ cần 1/3 số người được như bác Tư thì Miền Tây đã cất cánh từ lâu !


Cò về ! Chiều chiều hàng ngàn, hàng vạn con cò lại bay về vườn nhà bác Tư, một hình ảnh thanh bình làm tôi mê mẩn !

Rừng mắm ven biển Bạc Liêu !

Nuôi tôm ở Bạc Liêu ! Quạt để tạo ôxy cho tôm

Cái Kubota cổ lỗ sỉ đời 1800 hồi đó

Lúa? không phải ! mà là thức ăn cho tôm

Phơi mắm để làm ruốc - Bạc Liêu


Linh ta linh tinh !


Đề cảm nhận về con người Miền Tây chân chất, tình cảm mời các bạn nghe bài hát Em về Miệt Thứ

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=M5dgrAjklc

4 người đã cảm ơn bài viết hữu ích: chilagiacmo (12/06/12), OngXa-BaXa (30/06/12), rongvangdatcang (04/06/12), ThaiUyen (03/06/12)
Cảm ơn  |   Báo vi phạm
Trả lời
Việc ngày mai cứ để ngày mai lo, ngày nào có cái khổ của ngày ấy
Thành viên này bị khóa vô thời hạn vì lý do: Spam
03/06/12, 13:31 #10

Đồng chí Larry Hillblom đã tịch cách đây 17 năm vì tai nạn máy bay và mất xác trên biển Thái Bình Dương. Chuyện chả có gì đáng nói, nhưng vì lúc đó đồng chí là giám đốc hãng chuyển phát nhanh DHL với tổng tài sản cỡ hơn tỷ đô. Hơn thế, đồng chí lại là người có một mớ con rơi ở một số nước mà đồng chí từng đi qua.


Với VN, đồng chí là nhà đầu tư nước ngoài tiên phong bỏ vốn vào khách sạn Novotel và xây sân golf Phan Thiết. Cũng trong thời gian mần ăn ở đây, đồng chí đã để lại một đứa con rơi tên là Nguyễn Bé Lory, người được thừa kế gia tài hàng chục triệu USD.


Tuần trước Nguyễn Bé Lory cùng mẹ là Nguyễn Thị Bé từ Mỹ về thăm gia đình ở tỉnh Bình Thuận thì một lần nữa, chuyện về Nguyễn Bé Lory lại là đề tài nóng hổi. Chuyện không chỉ thuần túy về mặt tình ái mà hơn thế là câu chuyện pháp lý xung quanh quyền thừa kế rất đáng để suy ngẫm.


Đồng chí Larry Hillblom sinh năm 1943 ở California; quán triệt sâu sắc đường lối của Tiệc, và sự ưu việt của nền giáo dục XHCN, đồng chí đồng chí đã tốt nghiệp trường Luật – Đại học Berkeley. Năm 1969, Larry cùng hai người bạn là Adrian Dalsey và Robert Lynn, thành lập công ty chuyển phát nhanh, lấy chữ đầu của tên ba người ghép lại, thành DHL.


Thoạt đầu, DHL dùng máy bay, giao nhận thư tín, các loại giấy tờ, vận đơn của tàu biển đến những cảng, nơi tàu sẽ cập bến. Khi tàu đến, việc bốc dỡ hàng hóa diễn ra rất nhanh gọn bởi lẽ mọi thủ tục đã được hoàn tất từ trước rồi.


Dần dà, DHL trở thành hãng chuyển phát nhanh lớn và nổi tiếng nhất hành tinh với đủ chủng loại – từ cây kim may quần áo đến chiếc xe ủi đất. Bên cạnh đó, DHL cũng là hãng duy nhất có tuyến giao nhận ở Cuba và Bắc Hàn.


Ước tính, vào thời điểm trước khi Hillblom chết, tài sản của DHL vào khoảng 5,7 tỉ USD, bao gồm 420 máy bay chở hàng, hơn 100 tàu biển, 76.200 xe vận tải, 450 kho hàng cùng các bất động sản khác. Trong đó, phần của Hillblom chừng 1,6 tỉ. Với 285 nghìn nhân viên làm việc tại 222 chi nhánh trên toàn thế giới. Mỗi năm, DHL vận chuyển khoảng 1,5 tỉ chuyến hàng.


Đồng chí là một người đam mê máy bay, và đặc biệt, rất thích bay với các loại máy bay cổ điển. Sau những năm 80, khi sự thành công đã lên đến đỉnh cao, đ/c Hillblom bỗng quyết định tôn thờ chủ nghĩa độc thân và quan hệ với phụ nữ theo kiểu mua lẻ, “bóc bánh trả tiền”. Cách sống ấy được những cộng sự và luật sư riêng của đồng chí giữ bí mật. Chỉ sau khi Hillblom chết, cuộc chiến giành quyền thừa kế giữa những đứa con rơi nổ ra, người ta mới biết đ/c Hillblom có cả một chuỗi mai mối ở các nước mà đồng chí đã từng lưu lạc, chuyên cung cấp cho đồng chí những cô gái còn trinh trắng.


Hầu hết những cô này là bồi bàn, hoặc phục vụ trong những quán bar. Thông thường, đ/c Hillblom chỉ quan hệ với mỗi cô trong vòng vài tuần. Sau đó, đ/c cho họ một ít tiền, vài món quà rồi… thay cô khác theo chính sách luân chuyển cán bộ một cách thật thà.




Năm 1982, đ/c Hillblom chuyển đến sống ở đảo Saipan, thủ phủ của quần đảo Mariana, là vùng lãnh thổ thuộc Mỹ nằm ở phía đông Philippine. Tại đây, đ/c trực tiếp điều hành các thương vụ kinh doanh tại quần đảo Hawaii, Philippines. Riêng tại Việt Nam, Hillblom bỏ ra 40 triệu USD để đầu tư cải tạo, nâng cấp khách sạn Palace, Đà Lạt.


Việc đầu tư phải thông qua một công ty của một nước thứ ba vì thời điểm ấy, Mỹ vẫn thi hành lệnh cấm vận với Việt Nam. Cũng chính vì Mỹ quốc chưa dỡ bỏ lệnh cấm vận nên khách sạn của đ/c đìu hiu, hoạt động lay lắt một thời gian rồi phải đóng cửa.


Như đã nói ở trên, đ/c Hillblom có máu say mê các loại máy bay du lịch. Ngoài mấy chiếc Cessna 4 chỗ ngồi, Beachcraft 8 chỗ ngồi, đ/c còn sở hữu một chiếc thủy phi cơ kiểu Catalina, mà đ/c đặt tên là “Seabee” (ong biển).
Chính chiếc thủy phi cơ này đã vùi đ/c Hillblom cùng một người bạn và viên phi công xuống vùng biển Anatahan vào ngày 21/5/1995, khi đồng chí trên đường từ Saipan đến đảo Pagan để xem núi lửa phun cho thỏa chí tò mò. Vì thời tiết quá xấu nên đ/c phải quay về, nhưng đ/c đã không về đến nhà mà là về với đáy đại dương. Tìm kiếm suốt một tuần lễ, nhân viên cứu hộ chỉ vớt được xác bạn đ/c và viên phi công. Còn đ/c Hillblom thì mãi mãi biến mất.


Năm 1982, khi bắt đầu đến đảo Saipan sinh sống, ở tuổi 40, đ/c Hillblom đột ngột viết… di chúc. Trong di chúc, đ/c để lại toàn bộ tài sản cho Trường đại học UC – San Francisco, California, và tuyệt nhiên không hề có một dòng chữ nào nói về những đứa con rơi ở phần thừa kế.


Ngay cả mẹ đồng chí là bà Helen Anderson cùng hai người anh, em ruột, tên là Grant Anderson và Terry Hillblom cũng được đ/c cho… đi tàu suốt! Tuy nhiên, theo luật Saipan – là nơi Hillblom đăng ký thường trú, thì những đứa con sinh ra sau khi viết di chúc, vẫn có quyền thừa hưởng tài sản của người cha.


Vì vậy, lúc thông tin về cái chết của Hillblom được công bố, có nhiều cô gái ở nhiều nước đã lên tiếng, rằng đồng chí này là cha của con mình. Mẹ cháu bé Mercedita Felliciano cho biết, cô đã bán trinh cho Hillblom với giá 2.200 USD, và kết quả là sự ra đời của đứa con gái.


Mẹ một bé trai khác – tên là Jellian Cuatero cũng khẳng định trong một lần đến quán bar nơi cô làm việc ở Philippines, Hillblom – thông qua một “má mì”, đã ngủ với cô ba đêm, thù lao là một chiếc đồng hồ đeo tay bằng vàng và 1.500 USD.
Riêng cháu bé Junior Larry Hillblom ở đảo Guam thì đặc biệt hơn cả. Hillblom đã ở với mẹ cháu gần 4 tháng, rồi khi cô này có bầu, đ/c đã đồng ý cho cô lấy họ, tên Hillblom để đặt cho con.


Tổng cộng, có tất cả 8 bà mẹ, với 11 đứa con mà bà nào cũng quả quyết con mình là “thứ thiệt”. Thế nhưng, trong tất cả những cuộc tình chớp nhoáng ấy, Hillblom hầu như không bao giờ chụp hình chung với những cô gái mà đ/c đã từng ăn ở, cũng như sau khi chia tay, có lẽ do say sưa hoạt động cách mạng nên đ/c chẳng thư từ thăm hỏi gì nên tất cả các “bà mẹ” đều chỉ có thể chứng minh bằng… miệng mà thôi!


Chính cái mắc mứu này đã khiến giới luật sư được dịp hốt bạc và có thể nói, trong số hơn 200 luật sư ở Saipan, hầu như ông nào cũng dính dáng đến vụ kiện đòi tiền thừa kế.

Để có thể hưởng phần thừa kế, thì phải chứng minh đứa bé mang trong mình dòng máu của Hillblom bằng phương pháp xét nghiệm ADN. Thế nhưng, vì xác của Hillblom không được tìm thấy, nên không thể lấy mẫu tế bào của đ/c này để làm xét nghiệm.


Điều đáng ngạc nhiên là một tuần sau khi Hillblom chết, căn nhà của đ/c ở Saipan đã được ai đó lau chùi rất sạch sẽ. Ngay cả bồn tắm – là nơi có thể tìm thấy những mẩu tóc của Hillblom để phân tích ADN, cũng được rửa bằng axít muriatic (là loại axít có tác dụng phân hủy nhanh chóng tế bào sừng như tóc, lông, móng tay).


Hai chiếc ôtô du lịch của Hillblom cũng thế – nghĩa là được tẩy rửa từ trong ra ngoài. Riêng những vật dụng cá nhân như lược, dao cạo râu, quần áo, bàn chải đánh răng… của Hillblom, lại được chôn trong khu vườn phía sau nhà. Và khi tìm ra, thì chúng không còn phục vụ cho việc xét nghiệm được nữa.


Có giả thuyết nói rằng, do con rơi con rớt nhiều quá, sợ sau này khi Hillblom chết, chúng sẽ tranh nhau gia tài của ông, nên Hillblom đã âm thầm dặn dò một số cộng sự thân tín, rằng nếu chẳng may tịch sớm, thì tất cả những gì có thể giúp cho những đứa con rơi chứng minh được, nó là con của đ/c phải tiêu hủy hết.


Lại có giả thuyết nói, Trường đại học UC San Francisco sợ… mất phần vì phải chia năm sẻ bảy, nên đã mua chuộc những người giúp việc trong nhà, để họ xóa bỏ mọi dấu tích của đ/c Hillblom. Tuy nhiên, vì đ/c Hillblom đã hy sinh, mà người chết thì không nói nên giả thuyết mãi mãi vẫn chỉ là giả thuyết mà thôi.


Giới luật sư quyết không chịu thua bởi lẽ nếu thắng kiện đòi thừa kế, thì họ là một trong những người vớ bẫm nhất. Thậm chí, họ còn trả tiền để điều tra xem túi đựng rác của nhà Hillblom là những túi nào, rồi thuê người ra bãi rác, bới tung lên, hòng kiếm một mẩu móng tay của Hillblom, cũng như dò hỏi những tiệm hớt tóc mà Hillblom hay lui tới, xem lần cuối cùng đ/c cắt tóc là lần nào.


Sau nhiều ngày mò mẫm, họ biết trước kia đ/c Hillblom từng bị tai nạn, và đã từng vào bệnh viện của Trường đại học UC San Francisco để cấy ghép da mặt. Qua nhiều lần thương thảo, Trường UC đồng ý cho họ tiến hành lấy mẫu ADN trên mẫu da mặt của Hillblom mà trường vẫn còn bảo quản, mặc dù điều này có thể khiến UC mất đi một phần tài sản mà Hillblom đã tặng cho trường nếu nó chứng minh được rằng Hillblom có con rơi. Bên cạnh đó, giới luật sư còn ra sức thuyết phục mẹ và anh, em của Hillblom cho họ lấy mẫu ADN nhưng đã bị từ chối.


Sau khi phân tích ADN từ mẩu da mặt được cho là của Hillblom, rồi đối chiếu với ADN của hai đứa bé là Jellian Cuartero và Junior Larry Hillblom, thì hóa ra nó lại không trùng khớp. Như vậy, một là mẩu da ấy không phải của Hillblom và hai là hai đứa bé kia, chẳng đứa nào là con rơi của ông tỉ phú.


Lần này, cánh luật sư phải nhờ đến một chuyên gia hàng đầu thế giới về di truyền là Giáo sư – tiến sĩ Brener, và ông đưa ra một giải pháp: Đó là so sánh ADN của những đứa bé – được cho là con rơi của Hillblom với nhau. Mặc dù những người phụ nữ đã từng chung chạ với Hillblom ở nhiều quốc gia khác nhau, nhưng nếu những đứa con của họ – là cùng một ông bố, thì ADN của nó cũng sẽ phải giống nhau.



Tất cả những việc ấy, đều không qua khỏi con mắt của bà Helen Anderson – là mẹ ruột Hillblom. Có lẽ sợ… mất phần – mặc dù thực tế thì trong di chúc, bà chả có phần gì – cuối cùng bà Helen đồng ý cung cấp mẫu ADN của bà cho phòng xét nghiệm. Đổi lại, bà được 1 triệu USD cùng một ngôi biệt thự xây theo kiểu Pháp, trị giá cũng khoảng triệu rưỡi USD.
Kết quả cho thấy trong số hàng chục đứa “con rơi” đòi quyền thừa kế, thì chỉ 4 đứa là “con thật” của đồng chí Hillblom đáng kính. Đó là Jellian Cuartero, Mercedita Felliciano, Junior Larry Hillblom và Nguyễn Bé Lory.


Đồng chí Larry Hillblom gặp Nguyễn Thị Bé năm 1993, lúc ấy cô mới 18 tuổi. Sau nhiều lần đến Phan Thiết, đ/c Hillblom quyết định đầu tư vào khách sạn Vĩnh Thủy, theo hình thức hợp tác liên doanh và bỏ thêm vốn nâng cấp nội thất biến nó thành khách sạn Novotel như hiện nay.


Bên cạnh đó, đồng chí còn cho xây dựng một sân golf 18 lỗ chỉ nhằm để thỏa mãn thú chơi golf của mình. Sân golf này có thời được đánh giá là sân golf đẹp nhất châu Á. Hiện giờ sân đã được xã hội hóa đông người chơi nhưng hồi mới ra đời, chủ yếu chỉ phục vụ cho nhu cầu của Hillblom, mỗi năm đồng chí tạt qua vài ba lần giao lưu với bạn hữu ở đó, bỏ ra một số tiền để bảo dưỡng mặt cỏ để năm sau quay lại.




Tại khách sạn Vĩnh Thủy – nơi Nguyễn Thị Bé làm công, đ/c Hillblom đã để mắt đến cô và kết quả là Nguyễn Bé Lory ra đời. Nhưng cũng như mẹ của Jellian Cuartero, Mercedita và Junior Larry Hillblom, Nguyễn Thị Bé sau khi mang thai Nguyễn Bé Lory, thì Hillblom không hề có một lời thăm hỏi, chứ đừng nói gì đến chu cấp tiền bạc.
Lúc đó, Nguyễn Thị Bé chỉ là lao động hợp đồng theo thời vụ, khi bầu bí càng to, khách sạn không thuê cô nữa, đành ngậm ngùi về quê, kiếm một căn lều rách nát nương thân. Trở về quê để tránh búa rìu dư luận vì theo Tây có thai ngoài giá thú, nhưng cô Nguyễn Thị Bé không thể trốn mãi trong căn chòi lá rách nát. Dù bụng mang dạ chửa, Bé vẫn phải ráng ra đồng đi gặt, đi làm cỏ mướn để kiếm ăn.
Trong lúc mang thai, Nguyễn Bé không có tiền để mua sữa uống, ăn cơm với rau mắm qua ngày, thịt cá cũng chỉ là giấc mơ. Cuối năm 1994, dẫu bà mẹ thiếu dinh dưỡng thằng cu vẫn ra đời nặng gần 4 kg. Bà mụ vườn soi ngọn đèn dầu leo lét cắt rốn, vỗ đánh đét vào mông đứa bé khiến nó khóc ngằn ngặt rồi reo lên: “Một thằng Mỹ lai, mày đặt tên nó là gì?”. Ôm đứa con trai kháu khỉnh vào lòng, Bé ứa nước mắt ghép tên của mình và người tình tỷ phú.

Nhưng khi đi làm khai sinh cho cháu, lóng ngóng thế nào cha cô ghi lộn chữ Larry thành Lory. Cái tên Nguyễn Bé Lory ra đời từ đó. Thằng bé trổ giò lớn nhanh như thổi. Nó có khuôn mặt tựa người cha điển trai nhưng lại thừa hưởng mái tóc đen mượt của mẹ.


Nghe tin Bé sinh con, một người bạn của cô đã đến chụp cô Bé và Lory ba kiểu ảnh và gửi lên Đà Lạt cho người thân cận chuyển đến Larry. Nhờ những tấm ảnh này, tỷ phú Larry mới biết mình có con rơi ở Việt Nam .

Năm 1995, khi thằng bé chưa đủ tuổi thôi nôi, một thanh niên tên H. ở Phan Thiết đến làm thuê ở Tân Xuân xót thương hoàn cảnh của cô Bé đã ngỏ lời cầu hôn. Đối với Bé đó là mối tình đầu đời của cô dù cả hai đều là những người cùng khổ. Anh H. dọn về ở chung trong căn chòi lá với Bé ở Tân Xuân và hai người cũng sống với nhau không hôn thú.

Tuy nhiên, cuộc sống của họ thật sự hạnh phúc dù mỗi ngày phải làm thuê đong gạo ký. Bé Lory gọi anh H. là cha và nó luôn quyến luyến, nũng nịu đòi cha bắt dế, bắt chim mỗi chiều khi anh H. đi làm đồng về. Nó hoàn toàn không có thứ đồ chơi nào mà chỉ biết vọc cát quanh nhà. Thế nhưng căn nhà lá trống trước hụt sau vẫn đầy ắp tiếng cười của thương yêu.

Khi bé Lory giáp thôi nôi, cả cô Bé và Lory đều không biết rằng cha nó – tỷ phú Larry Hillblom sắp có một chuyến bay cuối cùng. Cũng chính từ biến cố của chuyến bay tử thần này đã làm thay đổi cuộc đời của mẹ con cô Bé.
Cái chết của tỷ phú Larry Hillblom lúc đó cũng chưa có một ảnh hưởng nào đến cậu nhóc Nguyễn Bé Lory lẫn mối tình nghèo của Bé và anh H. Năm 1996, Bé sinh cho anh H. một đứa con gái bụ bẫm và đặt tên là Nhung.

Một đêm hè 1996, khi Lory vừa lên hai tuổi thì có một nhóm người Tây + ta đi xe hơi bóng lộn xuất hiện tại căn nhà lá. Lory được đưa cho túi đồ đắt tiền nhưng lạ thay nó không buồn nhận mà như ý thức được điều gì đó nên khóc thét và ôm chặt người cha dượng.

Ngay sau khi biết chính xác Nguyễn Bé Lory là con ruột của Hillblom qua kết quả xét nghiệm ADN, hai luật sư John Veaque và Garrick Gallager đã làm thủ tục, đưa mẹ con Nguyễn Thị Bé và Nguyễn Bé Lory ra khỏi Việt Nam để đến sinh sống ở một thành phố nhỏ thuộc miền Đông nước Mỹ.

Cho đến nay, giới luật sư đã lấy ra từ tài khoản của Hillblom 25 triệu USD. Tổng số tiền mà 4 đứa “con thật” của Hillblom sẽ được hưởng là 300 triệu USD, nhưng họ chỉ thực nhận mỗi người 30 USD triệu vì phải nộp thuế liên bang và thuế lợi tức. Riêng Bệnh viện UC San Francisco được 200 triệu USD.

Hiện tại, mỗi tháng mẹ con cô Nguyễn Thị Bé được nhận từ ngân hàng 5.000 USD để tiêu dùng. Khi Nguyễn Bé Lory đủ 18 tuổi – nghĩa là vào năm 2013, mẹ con cô sẽ được lĩnh tổng cộng 60 triệu USD (bao gồm cả tiền thừa kế chính thức cộng với lãi ngân hàng).

Có lẽ trong cộng đồng người Việt ở Mỹ – và một số quốc gia khác, thì Nguyễn Bé Lory là người giàu nhất. Nói chung, ai cũng mừng cho mẹ con cô Nguyễn Thị Bé với một hậu vận tốt đẹp. Nhưng – vẫn là một chữ nhưng, nếu đến lúc này mà Larry Hillblom vẫn còn sống, thì chẳng hiểu đời Bé Lory cùng Jellian Cuartero, Mercedita Felliciano, Junior Larry Hillblom – và có thể sẽ còn có thêm những đứa bé khác, sẽ như thế nào?

Chuyện về những đứa con rơi của nhà tỉ phú Larry Hillblom chưa phải đến đó là chấm dứt. Mới đây, một phụ nữ có tên Sally Bauer lại gửi đơn khởi kiện lên Tòa tối cao Saipan , đòi quyền thừa kế cho 2 đứa con – mà Bayer khẳng định đó là con của Hillblom. Theo lời Bauer, chỉ đến khi cô xem tivi nói về Larry Hillblom và về chuyện thừa kế, thì lúc ấy cô mới biết Hillblom đã chết.

Phát biểu với báo chí, một luật sư của Bauer là ông Antonio M Altalig, cho biết: “Đây không chỉ là sự đòi hỏi công bằng cho bà Bauer, mà là cho hai đứa trẻ. Chúng có quyền được biết ai thật sự là cha chúng, và trong thâm tâm của chúng, cha chúng là ông Larry Hillblom”.

Dẫu đã tịch cách đây 17 năm, nhưng cuộc đời hoạt động cách mạng của đồng chí Larry Hillblom là vô cùng phong phú và chuyện về những đứa con rơi cũng thú vị không kém. Khi không còn trên cõi đời này nữa thì chủ đề về đ/c vẫn là đề tài hấp dẫn với báo chí.
2 người đã cảm ơn bài viết hữu ích: rongvangdatcang (04/06/12), ThaiUyen (03/06/12)
Cảm ơn  |   Báo vi phạm
Trả lời
 
 Các chủ đề mới hơn
Vì sao FCN - con gà của anh # ngon? (23/05)
CMX và BĐS, giống và khác nhau (23/05)
Chuyện bầu đức gây lộn với gw (23/05)
Cảnh báo F319 về hiện tường dùng 2 nick bơm thổi, lùa gà, xúi dục xin phí nhà đầu tư (23/05)
CNG: Bán 100,000 cp GAS lãi 70% khoản đầu tư này! (23/05)
EPS =7000 giá 16 chuyện chỉ có ở VN- người Mĩ bảo múc là ăn bằng lần mua nhà sắm xe (23/05)
BMC những ngày gom hàng cuối cùng cuối tháng 5! Không còn ga 53.5 để đón khách nữa nhé! Tàu chuẩn bị chạy đến nơi mà mọi người còn nhênh nhang trà... (23/05)

 Các chủ đề cũ hơn
Mai & nửa phiên ngày thứ 4 là thời điểm cắt lỗ giá cao nhất cho đến cuối tháng 8 (31/07)
31-7 thị trường rơi vào cảnh quá bán! ai thả hộ đàn chim lợn cho xuống cái! (31/07)
Hết sức cẩn thận ...... (31/07)
Từ bỏ chứng khoán, đang kinh doanh ngành nghề khác. (31/07)
Em đã tính rồi: Hôm nay 130tr cổ T4 về, tình hình thế giới đang rất xấu, kiểu gì tụi nó chả tháo chạy nên hôm qua em đã xuống tay ss rất mạnh VND -... (31/07)
Tập đoàn cà phê Thái Hòa - Bài học của việc vay vốn quá tay (31/07)
hỏi các bác tý. (31/07)