Hướng dẫn | Quy định | Blog | Facebook   Đăng nhập Đăng ký Quên pass  

Ai thích chủ đề nàyclose

ThíchKhông thích
    Loading...
 
 
Chủ đề: Mỗi tuần 1 chuyện :Không có sự cố gắng nào là vô ích !!! !!!!!!
Chủ đề này đã có 3596 lượt đọc và 95 bài trả lời
Khi vui thì vỗ tay vào, đến khi hoạn nạn thì nào thấy ai.
Thành viên gắn bó và đang xây dựng TTVNOL cùng F319 ngày một tốt đẹp hơn
03/08/12, 11:58 #1
Tôi xin chia sẻ 2 câu chuyện về chàng thanh niên bán bánh mì dạo ở Việt Nam và 1 người lau chùi toilet ở nước Mỹ.

Tôi thường ăn bánh mì của một thanh niên. Cậu này trạc 17 tuổi, gương mặt tuấn tú nhưng đượm nét từng trải.

Mỗi lần thấy cậu bé đẩy xe bánh mì ngang qua, tôi gọi mua một ổ. Chàng thanh niên rất nhanh nhẹn: “Dạ, anh chờ em một phút là có ngay ổ bánh mì ngon nhất thành phố, rẻ nhất quận 10”.

Tay chân thoăn thoắt và chỉ trong nháy mắt là xong một ổ bánh mì chả rất ngon. Khi đưa ổ bánh mì cho tôi, cậu bé không quên đưa tăm xỉa răng và khăn giấy được xếp rất chu đáo.
Cách tiếp đãi khách hàng của cậu bé cũng giống như trong một quán ăn sang trọng. Mặc dù mỗi ngày cậu ấy phải đẩy xe đi khắp quận 10 (TPHCM) nhưng quần áo lúc nào cũng chỉnh tề, tóc tai gọn gàng.

Cậu ấy cố gắng quan tâm đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất để mang đến sự hài lòng của khách hàng. Cậu ta cố gắng mang đến thái độ phục vụ 5 sao cho một món ăn bình dân.
Và vì sự cố gắng đó,mà chẳng bao lâu sau khi gặp lại cậu ta- cậu bé bán bánh mì dạo ngày nào đã trở thành ông chủ của 1 tiệm bánh mì 25.000 đồng rất đông khách ở quận 10.

Tôi cũng từng nghe câu chuyện về một người lau chùi toilet.

Trước đó cậu ta thất nghiệp và phải nhờ một người quen giới thiệu vào làm việc lau chùi toilet cho một khách sạn bình dân.

Công việc nhiều người chê nhưng đối với cậu là cả một cơ hội được làm việc kiếm sống.

Không những vậy, cậu ấy đặt hết sự nhiệt tình của mình vào công việc, chăm chút tỷ mỉ từng chi tiết nhỏ trong cái toilet đó. Cậu ta cố gắng hết sức mình cho những công việc mà người đời rẻ khinh.

Một ngày nọ, ông chủ khách sạn vào toilet và nhận thấy sự khác biệt. Mọi ngõ ngách, từng milimet trên tường, trên sàn, trên cửa đều sạch bóng.

Ông cho người gọi cậu bé lau chùi toilet, chỉ hỏi:“Có phải cậu là người đã làm vệ sinh toilet của khách sạn?”, cậu ta trả lời: “Vâng, thưa ngài”. Ít lâu sau, ông chủ giao công việc quản lý khách sạn cho cậu ta.

Với tính cách chịu khó, thái độ nhiệt huyết và tinh thần luôn luôn cố gắng, cậu bé lau chùi toilet ngày nào đã dần dần leo lên những bậc thang danh vọng trong xã hội, và đã trở thành tỷ phú của nước Mỹ.

2 câu chuyện trên giúp tôi thấy được sức mạnh vô hình của sự cố gắng. Cố gắng mọi lúc mọi nơi cho những công việc đơn giản, nhỏ nhặt nhất, rồi bạn sẽ tự nâng mình lên những thử thách cao quý hơn. Không có sự cố gắng nào là vô ích cả!”(ST)
43 người đã cảm ơn bài viết hữu ích: 11Pm.11.1.11 (03/08/12), Bella (03/08/12), chungTrym (03/08/12), chuot_laitau (03/08/12), ck_die (04/08/12), dienle_ueh (03/08/12), DoPhuongThao-HN (04/08/12), duc6869 (03/08/12), dungnanlamlai (03/08/12), hailua7777 (04/08/12), haituanpvd (03/08/12), hungub (03/08/12), hxcanh (04/08/12), Iaminblue (03/08/12), jimmy_vnu1978 (04/08/12), Jose_Mourinho (03/08/12), jumper27 (03/08/12), khanhbd (03/08/12), khiconxuongnui (03/08/12), lovestocks68 (03/08/12), luquet (03/08/12), MrDamVinhHung (03/08/12), nhieutiennhat (03/08/12), North_Wind (03/08/12), oliu201105 (05/08/12), phuongxa20 (03/08/12), QBN (04/08/12), quocdai307 (03/08/12), Smiley109 (04/08/12), songthan2009 (03/08/12), SongXanh61 (03/08/12), ssvn.vn (05/08/12), stockid (03/08/12), tapchoick10 (03/08/12), thangbomnhat (03/08/12), ThoSanCaMap (03/08/12), TichTa (03/08/12), tlastsamurai (03/08/12), tungngt (03/08/12), vietanh1879 (03/08/12), vuvanhixx (03/08/12)
Cảm ơn  |   Báo vi phạm
Trả lời
Khi vui thì vỗ tay vào, đến khi hoạn nạn thì nào thấy ai.
Thành viên gắn bó và đang xây dựng TTVNOL cùng F319 ngày một tốt đẹp hơn
03/08/12, 12:00 #2
Những câu chuyện vui liên quan đến bánh mì!!!!!!!!!!!!!!
Bánh Mì!!!!!!!

Thông thường theo lịch trong ngày viên thống đốc có một buổi để lắng nghe các lời cầu khẩn từ người thân của các tù nhân. Một hôm, một người phụ nữ tới để xin cho chồng của cô ta được ra tù.

- Anh ta bị kết án vì tội gì? – viên thống đốc hỏi.

- Ăn cắp bánh mì.

- Và anh ta có là một người chồng tốt đối với chị không?

- Không hẳn, – người phụ nữ đáp – anh ta đánh đập tôi mỗi khi anh ta say, bắt nạt bọn trẻ con, đi với những người đàn bà khác, và đối với các việc khác thì anh ta chả có tích sự gì.

- Thế tại sao chị lại muốn anh ta được thả? – viên thống đốc ngạc nhiên hỏi.

- Chúng tôi lại hết bánh mì rồi.
12 người đã cảm ơn bài viết hữu ích: chungTrym (03/08/12), duc6869 (03/08/12), dungnanlamlai (03/08/12), hungub (03/08/12), nhieutiennhat (03/08/12), nncs5512 (03/08/12), quocdai307 (03/08/12), songthan2009 (03/08/12), SongXanh61 (03/08/12), stockid (03/08/12), ThoSanCaMap (03/08/12), TichTa (03/08/12)
Cảm ơn  |   Báo vi phạm
Trả lời
Thành viên gắn bó và đang xây dựng TTVNOL cùng F319 ngày một tốt đẹp hơn
03/08/12, 12:01 #3
Trích:
rongdo007 viết lúc 11:58 - 03/08/2012 Xem bài viết
Tôi xin chia sẻ 2 câu chuyện về chàng thanh niên bán bánh mì dạo ở Việt Nam và 1 người lau chùi toilet ở nước Mỹ.

Tôi thường ăn bánh mì của một thanh niên. Cậu này trạc 17 tuổi, gương mặt tuấn tú nhưng đượm nét từng trải.

Mỗi lần thấy cậu bé đẩy xe bánh mì ngang qua, tôi gọi mua một ổ. Chàng thanh niên rất nhanh nhẹn: “Dạ, anh chờ em một phút là có ngay ổ bánh mì ngon nhất thành phố, rẻ nhất quận 10”.

Tay chân thoăn thoắt và chỉ trong nháy mắt là xong một ổ bánh mì chả rất ngon. Khi đưa ổ bánh mì cho tôi, cậu bé không quên đưa tăm xỉa răng và khăn giấy được xếp rất chu đáo.
Cách tiếp đãi khách hàng của cậu bé cũng giống như trong một quán ăn sang trọng. Mặc dù mỗi ngày cậu ấy phải đẩy xe đi khắp quận 10 (TPHCM) nhưng quần áo lúc nào cũng chỉnh tề, tóc tai gọn gàng.

Cậu ấy cố gắng quan tâm đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất để mang đến sự hài lòng của khách hàng. Cậu ta cố gắng mang đến thái độ phục vụ 5 sao cho một món ăn bình dân.
Và vì sự cố gắng đó,mà chẳng bao lâu sau khi gặp lại cậu ta- cậu bé bán bánh mì dạo ngày nào đã trở thành ông chủ của 1 tiệm bánh mì 25.000 đồng rất đông khách ở quận 10.

Tôi cũng từng nghe câu chuyện về một người lau chùi toilet.

Trước đó cậu ta thất nghiệp và phải nhờ một người quen giới thiệu vào làm việc lau chùi toilet cho một khách sạn bình dân.

Công việc nhiều người chê nhưng đối với cậu là cả một cơ hội được làm việc kiếm sống.

Không những vậy, cậu ấy đặt hết sự nhiệt tình của mình vào công việc, chăm chút tỷ mỉ từng chi tiết nhỏ trong cái toilet đó. Cậu ta cố gắng hết sức mình cho những công việc mà người đời rẻ khinh.

Một ngày nọ, ông chủ khách sạn vào toilet và nhận thấy sự khác biệt. Mọi ngõ ngách, từng milimet trên tường, trên sàn, trên cửa đều sạch bóng.

Ông cho người gọi cậu bé lau chùi toilet, chỉ hỏi:“Có phải cậu là người đã làm vệ sinh toilet của khách sạn?”, cậu ta trả lời: “Vâng, thưa ngài”. Ít lâu sau, ông chủ giao công việc quản lý khách sạn cho cậu ta.

Với tính cách chịu khó, thái độ nhiệt huyết và tinh thần luôn luôn cố gắng, cậu bé lau chùi toilet ngày nào đã dần dần leo lên những bậc thang danh vọng trong xã hội, và đã trở thành tỷ phú của nước Mỹ.

2 câu chuyện trên giúp tôi thấy được sức mạnh vô hình của sự cố gắng. Cố gắng mọi lúc mọi nơi cho những công việc đơn giản, nhỏ nhặt nhất, rồi bạn sẽ tự nâng mình lên những thử thách cao quý hơn. Không có sự cố gắng nào là vô ích cả!”(ST)
Chuẩn, tùy theo năng lực nhưng quan trọng phải cố gắng phát huy hết năng lực.
6 người đã cảm ơn bài viết hữu ích: duc6869 (03/08/12), dungnanlamlai (03/08/12), hailua7777 (04/08/12), hungub (03/08/12), khanhbd (03/08/12), rongdo007 (03/08/12)
Cảm ơn  |   Báo vi phạm
Trả lời
Khi vui thì vỗ tay vào, đến khi hoạn nạn thì nào thấy ai.
Thành viên gắn bó và đang xây dựng TTVNOL cùng F319 ngày một tốt đẹp hơn
03/08/12, 12:01 #4
Mua bánh mì!!!!!!

Chàng cà lăm đi mua bánh mì, đầu tiên anh đến 1 quán bánh mì bên đường:
-Bán..bán..bán...bán...cho tui 1 ổ bánh mì!
- ừh! có xịt ớt ko?
- xịt...xịt....xịt.... Bà chủ quán nghe xịt thì bà cứ xịt, đến khi bánh mì ướt nhẹp ớt rồi thì...
- xịt...xịt... ít thôi.
Chán nản, bánh mì đầy ớt ko ăn được, anh ta liền đi vào tiệm tạp hoá.
- Bán..bán..bán...bán... cho tui 1 ổ bánh mì!
- Ừ! 15$ một cái mua được ko?
- Mua...mua...
- Pho-mát ko? thêm 1$
- mua...mua...
- thế thêm gia vị cho ngon ko? thêm 4$
- mua...mua...
- Đây xong rồi đây! Bà chủ đem ra một bao bánh mì đã thêm pho mát và gia vị
- mua..mua... không nổi anh ta nói
10 người đã cảm ơn bài viết hữu ích: duc6869 (03/08/12), hailua7777 (04/08/12), hungub (03/08/12), khanhbd (03/08/12), nhieutiennhat (03/08/12), nncs5512 (03/08/12), SongXanh61 (03/08/12), ThoSanCaMap (03/08/12), tuankhanh99 (03/08/12), vuongdinhtien (05/08/12)
Cảm ơn  |   Báo vi phạm
Trả lời
Khi vui thì vỗ tay vào, đến khi hoạn nạn thì nào thấy ai.
Thành viên gắn bó và đang xây dựng TTVNOL cùng F319 ngày một tốt đẹp hơn
03/08/12, 12:02 #5
Lần1:
- Bánh mỳ nóng đê...!
- Ê bánh mỳ! Còn nóng ko?
- Dạ nóng ạ!
.......
.......
- Ừ! Nóng thì đi bán tiếp đi kẻo
nguội.
...

Lần2:
- Bánh mỳ nóng đê...!
- Ê bành mỳ! Còn nóng ko?
- Dạ nóng ạ!- Thật ko? Ko nóng thì
sao?
- Ko nóng ko lấy tiền ạ!
- Ừ! Thế cho cái bánh mỳ nguội.
...

Lần3:
- Bánh mỳ nóng đê..!
- Ê bánh mỳ! Có bánh bao ko?
- Dạ có luôn anh!
- Ô thế à! Thế cho cái bánh rán....

Chốt:

Lần n:
-Bánh mì nóng đê...!
-Ê, bánh mì!
-Có đây ạ!
-Đố mày biết tao ở đâu
9 người đã cảm ơn bài viết hữu ích: hailua7777 (04/08/12), hungub (03/08/12), khanhbd (03/08/12), quocdai307 (03/08/12), SongXanh61 (03/08/12), ThoSanCaMap (03/08/12), TichTa (03/08/12), tlastsamurai (03/08/12), tuankhanh99 (03/08/12)
Cảm ơn  |   Báo vi phạm
Trả lời
Khi vui thì vỗ tay vào, đến khi hoạn nạn thì nào thấy ai.
Thành viên gắn bó và đang xây dựng TTVNOL cùng F319 ngày một tốt đẹp hơn
03/08/12, 12:03 #6
Một người Mỹ vào tiệm hớt tóc, khi hớt xong chủ tiệm không tính tiền vì hôm nay là ngày của tuần lễ free, sáng hôm sau khi mở cửa chủ tiệm hớt tóc nhận được 20 bông hồng mang ý nghĩa cảm ơn.
Một lát sau một người Ý vào hớt tóc cũng free, thế là sáng hôm sau chủ tiệm nhận được 20 chiếc bánh pizza.
Một lúc sau một thanh niên người Việt vào hớt tóc và cũng được free, sáng hôm sau khi mở cửa người chủ tiệm hớt tóc giật mình vì có 20 ông VN đang đứng chờ!!!
15 người đã cảm ơn bài viết hữu ích: chungTrym (03/08/12), duc6869 (03/08/12), Fkyou (04/08/12), hailua7777 (04/08/12), hungub (03/08/12), khanhbd (03/08/12), nhieutiennhat (03/08/12), oliu201105 (05/08/12), OngXa-BaXa (03/08/12), quocdai307 (03/08/12), SongXanh61 (03/08/12), ssvn.vn (05/08/12), ThoSanCaMap (03/08/12), tuankhanh99 (03/08/12), vietanh1879 (03/08/12)
Cảm ơn  |   Báo vi phạm
Trả lời
Khi vui thì vỗ tay vào, đến khi hoạn nạn thì nào thấy ai.
Thành viên gắn bó và đang xây dựng TTVNOL cùng F319 ngày một tốt đẹp hơn
03/08/12, 12:04 #7
Trích:
SongXanh61 viết lúc 12:01 - 03/08/2012 Xem bài viết
Trích:
rongdo007 viết lúc 11:58 - 03/08/2012 Xem bài viết
Tôi xin chia sẻ 2 câu chuyện về chàng thanh niên bán bánh mì dạo ở Việt Nam và 1 người lau chùi toilet ở nước Mỹ.

Tôi thường ăn bánh mì của một thanh niên. Cậu này trạc 17 tuổi, gương mặt tuấn tú nhưng đượm nét từng trải.

Mỗi lần thấy cậu bé đẩy xe bánh mì ngang qua, tôi gọi mua một ổ. Chàng thanh niên rất nhanh nhẹn: “Dạ, anh chờ em một phút là có ngay ổ bánh mì ngon nhất thành phố, rẻ nhất quận 10”.

Tay chân thoăn thoắt và chỉ trong nháy mắt là xong một ổ bánh mì chả rất ngon. Khi đưa ổ bánh mì cho tôi, cậu bé không quên đưa tăm xỉa răng và khăn giấy được xếp rất chu đáo.
Cách tiếp đãi khách hàng của cậu bé cũng giống như trong một quán ăn sang trọng. Mặc dù mỗi ngày cậu ấy phải đẩy xe đi khắp quận 10 (TPHCM) nhưng quần áo lúc nào cũng chỉnh tề, tóc tai gọn gàng.

Cậu ấy cố gắng quan tâm đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất để mang đến sự hài lòng của khách hàng. Cậu ta cố gắng mang đến thái độ phục vụ 5 sao cho một món ăn bình dân.
Và vì sự cố gắng đó,mà chẳng bao lâu sau khi gặp lại cậu ta- cậu bé bán bánh mì dạo ngày nào đã trở thành ông chủ của 1 tiệm bánh mì 25.000 đồng rất đông khách ở quận 10.

Tôi cũng từng nghe câu chuyện về một người lau chùi toilet.

Trước đó cậu ta thất nghiệp và phải nhờ một người quen giới thiệu vào làm việc lau chùi toilet cho một khách sạn bình dân.

Công việc nhiều người chê nhưng đối với cậu là cả một cơ hội được làm việc kiếm sống.

Không những vậy, cậu ấy đặt hết sự nhiệt tình của mình vào công việc, chăm chút tỷ mỉ từng chi tiết nhỏ trong cái toilet đó. Cậu ta cố gắng hết sức mình cho những công việc mà người đời rẻ khinh.

Một ngày nọ, ông chủ khách sạn vào toilet và nhận thấy sự khác biệt. Mọi ngõ ngách, từng milimet trên tường, trên sàn, trên cửa đều sạch bóng.

Ông cho người gọi cậu bé lau chùi toilet, chỉ hỏi:“Có phải cậu là người đã làm vệ sinh toilet của khách sạn?”, cậu ta trả lời: “Vâng, thưa ngài”. Ít lâu sau, ông chủ giao công việc quản lý khách sạn cho cậu ta.

Với tính cách chịu khó, thái độ nhiệt huyết và tinh thần luôn luôn cố gắng, cậu bé lau chùi toilet ngày nào đã dần dần leo lên những bậc thang danh vọng trong xã hội, và đã trở thành tỷ phú của nước Mỹ.

2 câu chuyện trên giúp tôi thấy được sức mạnh vô hình của sự cố gắng. Cố gắng mọi lúc mọi nơi cho những công việc đơn giản, nhỏ nhặt nhất, rồi bạn sẽ tự nâng mình lên những thử thách cao quý hơn. Không có sự cố gắng nào là vô ích cả!”(ST)
Chuẩn, tùy theo năng lực nhưng quan trọng phải cố gắng phát huy hết năng lực.
Đúng đường không đi thì o tới được
4 người đã cảm ơn bài viết hữu ích: hailua7777 (04/08/12), khanhbd (03/08/12), quocdai307 (03/08/12), SongXanh61 (03/08/12)
Cảm ơn  |   Báo vi phạm
Trả lời
Khi vui thì vỗ tay vào, đến khi hoạn nạn thì nào thấy ai.
Thành viên gắn bó và đang xây dựng TTVNOL cùng F319 ngày một tốt đẹp hơn
03/08/12, 12:05 #8
Một bác Việt Nam ngồi ăn sáng với bánh mì và mứt trong quán, thì bỗng có một chú Mỹ lân la vào ngồi cạnh, vừa bỏm bẻm nhai kẹo cao su vừa bắt chuyện.
- Này, ở Việt Nam ăn bánh mì cả vỏ à?
- Ừ – khó chịu vì bị làm phiền, bác Việt Nam trả lời cộc lốc.
- Hừm, ở Mỹ bọn tao khác, chỉ ăn ruột thôi, cùi bánh thì nghiền ra làm bánh sừng bò, bán sang Việt Nam.
Chu mỏ thổi một cái bong bóng, hắn hỏi tiếp với vẻ mặt rất tự mãn:
- Thế chúng mày cũng ăn mứt với bánh mì chứ?
- Tất nhiên – Bác Việt Nam trả lời, với vẻ ko quan tâm.
- Ở Mỹ khác – vừa nổ đốp một bóng kẹo cao su, thằng Mẽo vừa nói với vẻ chế diễu – bọn tao chỉ ăn hoa quả cho bữa sáng, còn vỏ, hạt thì tái chế biến thành mứt, rồi bán cho Việt Nam.
Đến đây thì cú lắm rồi, bác Việt Nam bèn hỏi lại:
-Thế ở Mỹ chúng mày có “ấy ấy” không?
- Tất nhiên.
- Thế chúng mày làm gì với những bao OK vừa dùng xong?
- Vứt đi thôi, thế cũng hỏi.
Mỉm cười với ánh mắt tinh quái, bác Việt Nam trả lời:
- Chúng tao thì khác, ở Việt Nam người ta gom tất cả OK dùng rồi để tái chế, nấu chảy ra thành chewing gum, rồi đem xuất khẩu sang… bán cho chúng mày đấy..
11 người đã cảm ơn bài viết hữu ích: anhnguyen79 (04/08/12), chungTrym (03/08/12), duc6869 (03/08/12), hailua7777 (04/08/12), haituanpvd (03/08/12), khanhbd (03/08/12), nhieutiennhat (03/08/12), songthan2009 (03/08/12), SongXanh61 (03/08/12), TD-Analysis (03/08/12), vietanh1879 (03/08/12)
Cảm ơn  |   Báo vi phạm
Trả lời
Khi vui thì vỗ tay vào, đến khi hoạn nạn thì nào thấy ai.
Thành viên gắn bó và đang xây dựng TTVNOL cùng F319 ngày một tốt đẹp hơn
03/08/12, 12:09 #9
Trích:
SongXanh61 viết lúc 12:01 - 03/08/2012 Xem bài viết
Trích:
rongdo007 viết lúc 11:58 - 03/08/2012 Xem bài viết
Tôi xin chia sẻ 2 câu chuyện về chàng thanh niên bán bánh mì dạo ở Việt Nam và 1 người lau chùi toilet ở nước Mỹ.

Tôi thường ăn bánh mì của một thanh niên. Cậu này trạc 17 tuổi, gương mặt tuấn tú nhưng đượm nét từng trải.

Mỗi lần thấy cậu bé đẩy xe bánh mì ngang qua, tôi gọi mua một ổ. Chàng thanh niên rất nhanh nhẹn: “Dạ, anh chờ em một phút là có ngay ổ bánh mì ngon nhất thành phố, rẻ nhất quận 10”.

Tay chân thoăn thoắt và chỉ trong nháy mắt là xong một ổ bánh mì chả rất ngon. Khi đưa ổ bánh mì cho tôi, cậu bé không quên đưa tăm xỉa răng và khăn giấy được xếp rất chu đáo.
Cách tiếp đãi khách hàng của cậu bé cũng giống như trong một quán ăn sang trọng. Mặc dù mỗi ngày cậu ấy phải đẩy xe đi khắp quận 10 (TPHCM) nhưng quần áo lúc nào cũng chỉnh tề, tóc tai gọn gàng.

Cậu ấy cố gắng quan tâm đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất để mang đến sự hài lòng của khách hàng. Cậu ta cố gắng mang đến thái độ phục vụ 5 sao cho một món ăn bình dân.
Và vì sự cố gắng đó,mà chẳng bao lâu sau khi gặp lại cậu ta- cậu bé bán bánh mì dạo ngày nào đã trở thành ông chủ của 1 tiệm bánh mì 25.000 đồng rất đông khách ở quận 10.

Tôi cũng từng nghe câu chuyện về một người lau chùi toilet.

Trước đó cậu ta thất nghiệp và phải nhờ một người quen giới thiệu vào làm việc lau chùi toilet cho một khách sạn bình dân.

Công việc nhiều người chê nhưng đối với cậu là cả một cơ hội được làm việc kiếm sống.

Không những vậy, cậu ấy đặt hết sự nhiệt tình của mình vào công việc, chăm chút tỷ mỉ từng chi tiết nhỏ trong cái toilet đó. Cậu ta cố gắng hết sức mình cho những công việc mà người đời rẻ khinh.

Một ngày nọ, ông chủ khách sạn vào toilet và nhận thấy sự khác biệt. Mọi ngõ ngách, từng milimet trên tường, trên sàn, trên cửa đều sạch bóng.

Ông cho người gọi cậu bé lau chùi toilet, chỉ hỏi:“Có phải cậu là người đã làm vệ sinh toilet của khách sạn?”, cậu ta trả lời: “Vâng, thưa ngài”. Ít lâu sau, ông chủ giao công việc quản lý khách sạn cho cậu ta.

Với tính cách chịu khó, thái độ nhiệt huyết và tinh thần luôn luôn cố gắng, cậu bé lau chùi toilet ngày nào đã dần dần leo lên những bậc thang danh vọng trong xã hội, và đã trở thành tỷ phú của nước Mỹ.

2 câu chuyện trên giúp tôi thấy được sức mạnh vô hình của sự cố gắng. Cố gắng mọi lúc mọi nơi cho những công việc đơn giản, nhỏ nhặt nhất, rồi bạn sẽ tự nâng mình lên những thử thách cao quý hơn. Không có sự cố gắng nào là vô ích cả!”(ST)
Chuẩn, tùy theo năng lực nhưng quan trọng phải cố gắng phát huy hết năng lực.
Bánh mì lên giá!!!!

Một anh chàng ế vợ, ngày nào cũng vào tiệm bánh mì mua 1 ổ bánh 1 đồng. Cô bán hàng đưa bánh, anh ta để 1 đồng lên bàn. Hôm sau anh cũng để 1 đồng rồi lấy bánh đi không nói 1 tiếng nào. Chuyện cứ thế tiếp diễn 1 tuần, 2 tuần rồi thì tuần thứ 3 sau khi anh lấy bánh đi thì cô bán hàng kêu giật lại. Anh mỉm cười nói
- Tôi biết thế nào cũng có ngày cô cảm động, sẽ gợi chuyện với tôi.
- Thưa ông tôi chỉ muốn nói cho ông biết là.... bánh mì đã lên giá, xin ông thêm 10 xu nữa ạ
3 người đã cảm ơn bài viết hữu ích: hailua7777 (04/08/12), nhieutiennhat (03/08/12), ThoSanCaMap (03/08/12)
Cảm ơn  |   Báo vi phạm
Trả lời
Tĩnh tâm
Thành viên gắn bó và đang xây dựng TTVNOL cùng F319 ngày một tốt đẹp hơn
03/08/12, 12:10 #10
Trích:
rongdo007 viết lúc 11:58 - 03/08/2012 Xem bài viết
Tôi xin chia sẻ 2 câu chuyện về chàng thanh niên bán bánh mì dạo ở Việt Nam và 1 người lau chùi toilet ở nước Mỹ.

Tôi thường ăn bánh mì của một thanh niên. Cậu này trạc 17 tuổi, gương mặt tuấn tú nhưng đượm nét từng trải.

Mỗi lần thấy cậu bé đẩy xe bánh mì ngang qua, tôi gọi mua một ổ. Chàng thanh niên rất nhanh nhẹn: “Dạ, anh chờ em một phút là có ngay ổ bánh mì ngon nhất thành phố, rẻ nhất quận 10”.

Tay chân thoăn thoắt và chỉ trong nháy mắt là xong một ổ bánh mì chả rất ngon. Khi đưa ổ bánh mì cho tôi, cậu bé không quên đưa tăm xỉa răng và khăn giấy được xếp rất chu đáo.
Cách tiếp đãi khách hàng của cậu bé cũng giống như trong một quán ăn sang trọng. Mặc dù mỗi ngày cậu ấy phải đẩy xe đi khắp quận 10 (TPHCM) nhưng quần áo lúc nào cũng chỉnh tề, tóc tai gọn gàng.

Cậu ấy cố gắng quan tâm đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất để mang đến sự hài lòng của khách hàng. Cậu ta cố gắng mang đến thái độ phục vụ 5 sao cho một món ăn bình dân.
Và vì sự cố gắng đó,mà chẳng bao lâu sau khi gặp lại cậu ta- cậu bé bán bánh mì dạo ngày nào đã trở thành ông chủ của 1 tiệm bánh mì 25.000 đồng rất đông khách ở quận 10.

Tôi cũng từng nghe câu chuyện về một người lau chùi toilet.

Trước đó cậu ta thất nghiệp và phải nhờ một người quen giới thiệu vào làm việc lau chùi toilet cho một khách sạn bình dân.

Công việc nhiều người chê nhưng đối với cậu là cả một cơ hội được làm việc kiếm sống.

Không những vậy, cậu ấy đặt hết sự nhiệt tình của mình vào công việc, chăm chút tỷ mỉ từng chi tiết nhỏ trong cái toilet đó. Cậu ta cố gắng hết sức mình cho những công việc mà người đời rẻ khinh.

Một ngày nọ, ông chủ khách sạn vào toilet và nhận thấy sự khác biệt. Mọi ngõ ngách, từng milimet trên tường, trên sàn, trên cửa đều sạch bóng.

Ông cho người gọi cậu bé lau chùi toilet, chỉ hỏi:“Có phải cậu là người đã làm vệ sinh toilet của khách sạn?”, cậu ta trả lời: “Vâng, thưa ngài”. Ít lâu sau, ông chủ giao công việc quản lý khách sạn cho cậu ta.

Với tính cách chịu khó, thái độ nhiệt huyết và tinh thần luôn luôn cố gắng, cậu bé lau chùi toilet ngày nào đã dần dần leo lên những bậc thang danh vọng trong xã hội, và đã trở thành tỷ phú của nước Mỹ.

2 câu chuyện trên giúp tôi thấy được sức mạnh vô hình của sự cố gắng. Cố gắng mọi lúc mọi nơi cho những công việc đơn giản, nhỏ nhặt nhất, rồi bạn sẽ tự nâng mình lên những thử thách cao quý hơn. Không có sự cố gắng nào là vô ích cả!”(ST)
AA.A.A...A..... đã hiểu rồi..... ta cũng phải chịu khó nhặt từng cổ...
3 người đã cảm ơn bài viết hữu ích: hailua7777 (04/08/12), khanhbd (03/08/12), rongdo007 (03/08/12)
Cảm ơn  |   Báo vi phạm
Trả lời
 
 Các chủ đề mới hơn
Tăng trần hai hôm bằng gửi tiết kiệm hai năm- Nước đường ngọt thế (22/05)
PVFC đăng ký bán 5 triệu cổ phiếu PPC. Tôi lại nhớ câu chuyện cách đây 1.5 năm PVFC bán DPM (22/05)
HÀNG ĐẸP tiếp theo VPK ____PTB $$$$$$$$$$$$$$$$ (22/05)
Dáng ngồi đã thành 'thương hiệu' của Tổng thống Obama ( Xin phép Mod giải trí tý nhé) (22/05)
Thị trường sợ gì? phần II (22/05)
Đầu tư theo giá trị DN - Những điều nên biết, nên làm và bắt đầu không bao giờ là muộn (kỳ 4.6) (22/05)
Xin hàng !!! (22/05)

 Các chủ đề cũ hơn
Biến động của thi trường. (05/08)
Michael Phelps hết thời rồi sao? (05/08)
Nó! Càng ngày càng giàu.... (05/08)
Giám đốc phòng giao dịch ngân hàng tiếp tay lừa đảo 30 tỉ đồng (05/08)
Xin hỏi các cao thủ chỉ giáo - Chồng Bính Thìn (sa trung thổ), vợ Mậu Ngọ (thiên thượng hỏa) có nuôi được cá rồng không nhỉ? Nếu nuôi cá rồng thì... (04/08)
SỐC. Tổng giám đốc Tập đoàn ATB thắt cổ tự tử... (04/08)
Giải trí cuối tuần (part 3). Funny (04/08)