Chưa đặt tên!

Discussion in 'Giao Lưu' started by hailua7777, Jan 16, 2011.

156 người đang online, trong đó có 62 thành viên. 04:48 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này(Thành viên: 0, Khách: 0)
thread_has_x_view_and_y_reply
  1. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Apr 5, 2010
    Likes Received:
    88
    [FONT=.VnTime]Securities Company/Firm - C«ng ty chøng kho¸n: Lµ c«ng ty cæ phÇn, c«ng ty tr¸ch nhiÖm h÷u h¹n ®­îc phÐp thùc hiÖn mét hoÆc mét sè lo¹i h×nh kinh doanh chøng kho¸n nh­: m«i giíi (brockerage); tù doanh (dealing on own accounts); qu¶n lý doanh môc ®Çu t­ (portfolio management), b¶o l·nh ph¸t hµnh (underwriting) vµ t­ vÊn ®Çu t­ chøng kho¸n (securities investment advisory).

    Securities Registration - §¨ng ký chøng kho¸n: Lµ viÖc ghi nhËn quyÒn së h÷u, c¸c quyÒn kh¸c vµ nghÜa vô liªn quan cña ng­êi n¾m gi÷ chøng kho¸n b»ng mét hÖ thèng th«ng tin l­u gi÷ trong c¸c tµi kho¶n l­u ký chøng kho¸n.

    Securities Custody - L­u ký chøng kho¸n: Lµ viÖc l­u gi÷, b¶o qu¶n chøng kho¸n vµ gióp kh¸ch hµng thùc hiÖn c¸c quyÒn cña m×nh ®èi víi chøng kho¸n. Th«ng th­êng, tæ chøc ho¹t ®éng l­u ký chøng kho¸n ph¶i lµ ng©n hµng hoÆc c«ng ty chøng kho¸n.

    Securities Holder - Ng­êi n¾m gi÷ chøng kho¸n: Lµ c¸ nh©n, tæ chøc ®ang kiÓm so¸t chøng kho¸n. Ng­êi n¾m gi÷ cã thÓ lµ chñ së h÷u chøng kho¸n hoÆc lµ ng­êi ®¹i diÖn (agent) cho chñ së h÷u.

    Securities Depository Account - Tµi kho¶n l­u ký chøng kho¸n: Lµ tµi kho¶n sö dông ®Ó h¹ch to¸n viÖc göi, rót hoÆc chuyÓn nh­îng chøng kho¸n; h¹ch to¸n viÖc giao vµ nhËn chøng kho¸n.

    Security - Chøng kho¸n: Theo quy ®Þnh t¹i NghÞ ®Þnh 48/l998/N§-CP ngµy 11/7/l998 cña ChÝnh phñ, c¸c lo¹i chøng kho¸n t¹i thÞ tr­êng chøng kho¸n ViÖt Nam bao gåm: cæ phiÕu, tr¸i phiÕu, chøng chØ quü ®Çu t­ vµ c¸c lo¹i chøng kho¸n kh¸c.

    Stockholder/Shareholder - Cæ ®«ng: Ng­êi së h÷u cæ phÇn th­êng hoÆc cæ phÇn ­u ®·i cña mét c«ng ty cæ phÇn.

    Shares - Cæ phÇn: Khi mét c«ng ty huy ®éng vèn, sè vèn ®ã ®­îc chia thµnh nhiÒu phÇn nhá b»ng nhau, gäi lµ cæ phÇn. Ng­êi cã cæ phÇn trong mét c«ng ty ®­îc gäi lµ cæ ®«ng. Cæ ®«ng kh«ng ph¶i lµ ng­êi cho c«ng ty vay nî nh­ ng­êi mua tr¸i phiÕu, mµ lµ ng­êi chñ së h÷u cña c«ng ty.

    Stocks - Cæ phiÕu: Khi mua cæ phÇn cña mét c«ng ty nµo, ng­êi mua sÏ ®­îc cÊp mét giÊy chøng nhËn, gäi lµ cæ phiÕu. Cæ phiÕu lµ mét chøng tõ x¸c nhËn quyÒn së h÷u cña cæ ®«ng ®èi víi c«ng ty ®· ph¸t hµnh cæ phÇn. Mét cæ phiÕu cã thÓ tiªu biÓu cho mét l­îng nhiÒu cæ phÇn.[/FONT]


    [FONT=.VnTime]Underwriter Investment Banker - Tæ chøc b¶o l·nh ph¸t hµnh chøng kho¸n: Lµ ng­êi trung gian gi÷a ng­êi ph¸t hµnh vµ c«ng chóng. §Ó gi¶m thiÓu rñi ro vµ ®¶m b¶o n¨ng lùc tµi chÝnh cña tæ chøc ph¸t hµnh - tæ chøc b¶o l·nh th­êng gåm mét nhãm (syndicate, group) c¸c nhµ b¶o l·nh. NhiÖm vô cña tæ chøc b¶o l·nh ph¸t hµnh th­êng lµ gióp tæ chøc ph¸t hµnh thùc hiÖn c¸c thñ tôc tr­íc khi chµo b¸n chøng kho¸n, nhËn mua chøng kho¸n cña tæ chøc ph¸t hµnh ®Ó b¸n l¹i (wholesaler), hoÆc mua sè chøng kho¸n cßn l¹i ch­a ®­îc ph©n phèi hÕt

    [/FONT][FONT=.VnTime]Voting Shares/Voting Stocks - Cæ phiÕu cã quyÒn biÓu quyÕt: HÇu hÕt cæ phiÕu th­êng cña c¸c c«ng ty ®Òu cã quyÒn biÓu quyÕt. Tuy nhiªn, ®«i khi cã c«ng ty l¹i ph¸t hµnh nhiÒu lo¹i cæ phiÕu th­êng kh¸c nhau, trong sè ®ã chØ mét sè lo¹i lµ cã quyÒn biÓu quyÕt. QuyÒn biÓu quyÕt cña cæ ®«ng n¾m gi÷ cè phiÕu th­êng gåm: lùa chän héi ®ång qu¶n trÞ cña c«ng ty; s¸t nhËp vµ hîp nhÊt c«ng ty; thay ®æi vÒ vèn (c¶ vÒ c¬ cÊu vµ gi¸ trÞ) cña c«ng ty; chia nhá cæ phÇn vµ nh÷ng c«ng viÖc bÊt th­êng kh¸c.

    [/FONT]
  2. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Apr 5, 2010
    Likes Received:
    88
    Quốc gia chỉ có 6 người

    Molossia là một quốc gia thành lập năm 1977 và được công nhận bởi hiệp định Montevideo. Nó nằm ở gần vùng Dayton, bang Nevada nước (Mỹ) với diện tích tổng cộng khoảng 14 mẫu Anh.
    [​IMG] [​IMG] [​IMG]
    Vương quốc chỉ có 6 người dân
    Molossia khi mới thành lập chỉ có duy nhất 4 người dân và hiện tại con số này là 6. Mặc dù vậy nó vẫn được xây dựng website riêng tại địa chỉ http://www.molossia.org và có cả dịch vụ bán hàng qua mạng.
    [​IMG] [​IMG] [​IMG] [​IMG]
    1 quốc gia tý hon thú vị
    Tại quầy hàng online này đồng tiền lưu hành có tên Valora với hình vẽ giống hệt đồng xu chơi trong casino. Tuy nhiên giá trị của nó chỉ bằng với 1 chiếc bánh nhân lạc nhỏ xíu.
    [​IMG] [​IMG] [​IMG] [​IMG]
    Quang cảnh ấn ấn tượng tại Molossia
    Ngoài hoạt động “kinh doanh” trao đổi lương thực thực phẩm, quốc gia này cũng tiến hành những chương trình chinh phục vũ trụ với sự đầu tư kỹ lưỡng. Họ đã chi ngân quỹ để mua 1 ống kính viễn vọng và 1 vài quả rocket đồ chơi có gắn camera.
    [​IMG] [​IMG] [​IMG]
    Đầy đủ phương tiện phục vụ
    Bên cạnh đó, đất nước nhỏ bé này cũng liên tục được nhắc tới với thông tin “khẩu chiến” tranh chấp lãnh thổ với tiểu quốc gia láng giềng Mustachistan. Vào năm 1999 họ thậm chí còn tiến hành cuộc chiến rầm rộ dưới quyền chỉ đạo của tổng thống Baugh và “hoàng tử” dũng cảm - cậu con trai dưới 15 tuổi.
  3. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Apr 5, 2010
    Likes Received:
    88
    Đi tìm hạnh phúc quanh ta

    Tác giả: Trần Sĩ Chương

    Mỗi người đều có một suy nghĩ khác nhau về “ý nghĩa cuộc đời”. Nhưng có lẽ ai cũng mong muốn sống có hạnh phúc.
    Trong vài năm trở lại đây, khái niệm "hạnh phúc" được quan tâm nhiều hơn, từ cấp độ cá nhân đến quốc gia. Ở cấp độ quốc gia, mới đây Tổng thống Pháp Sarkozy đã yêu cầu hai kinh tế gia đoạt giải Nobel (Amartya Sen và Joseph Stiglitz) tìm hiểu làm sao để người dân được cảm thấy thoải mái, hài lòng hơn với cuộc sống, chứ không nhất thiết chỉ chú trọng vào tăng trưởng GDP như từ trước đến nay. Thủ tướng Anh David Cameron mới tháng trước cũng chỉ đạo nội các của ông phải để ý nhiều hơn đến khái niệm "gross national happiness - GNH" (chỉ số mức độ hạnh phúc quốc gia). Đây là một khái niệm xuất phát từ nước Bhutan, nơi mà người dân cảm thấy an lạc nhất thế giới.
    Nhiều trường đại học ở Anh, châu Âu và châu Mỹ cũng đã bắt đầu có những khóa học cho sinh viên về "ý nghĩa cuộc sống", "thế nào là hạnh phúc?", vì càng ngày con người càng ý thức rõ nét hơn là mặc dù nhân loại đã đạt được mức độ văn minh như hiện nay, nhưng vẫn lạc lối vì chỉ quan tâm đến những cái cây (lắm tiền, có nhà cửa to đẹp, sự nghiệp, tăng trưởng GDP bằng mọi cách..., là những điều kiện có thể cần ở một mức độ nào đó), nhưng con người lại quên mất cánh rừng (phải quy về điểm cuối cùng là có đạt được hạnh phúc hay không).
    Hầu hết các trường phái nghiên cứu khoa học với phương pháp luận, có khảo sát sâu rộng, có đối chứng với thực tiễn về "hạnh phúc" đều đồng ý: Hạnh phúc là thỏa mãn với cái gì mình có, hài lòng với hoàn cảnh hiện tại của mình.
    Và muốn có hạnh phúc thì phải làm gì? Các nhà nghiên cứu đã phân tích các nhóm yếu tố có ảnh hưởng trực tiếp đến cảm nhận hạnh phúc của con người, để từ đó mỗi cá nhân có thể chủ động tạo hạnh phúc cho chính mình tùy thuộc vào hoàn cảnh của mỗi người.
    [​IMG] Giới tính: phụ nữ tương đối xử lý tình huống khó khăn bức xúc tốt hơn nam giới và dễ chấp nhận hơn; có thể là vì phụ nữ trong quá trình sống và lớn lên phải đối đầu với nhiều khó khăn thử thách hơn đàn ông (20 -25% trong những trường hợp khảo sát, so với chỉ 10% cho nam giới). Bản chất cá nhân: người khó tính (neurotic), chấp nhặt thường bị bực dọc, bất ổn hơn người cởi mở, dễ hòa đồng.
    Hoàn cảnh cá nhân, gồm có: sức khỏe, công việc/thu nhập, trình độ văn hóa và quan hệ (cá nhân, gia đình, xã hội).
    Tuổi tác: Một điều ngạc nhiên là không như đa số thường nghĩ, người "già" không bi quan sầu thảm vì tuổi già, mà trái lại họ cảm thấy hạnh phúc, thoải mái hơn người trẻ. Càng lớn tuổi lại càng yêu đời!
    Mới đây tờ báo The Economist của Anh có bài "Age and happiness" (Tuổi tác và hạnh phúc), dẫn chứng nhiều nghiên cứu khoa học của nhiều học giả nổi tiếng cho thấy là nói chung cảm nhận hạnh phúc của con người thay đổi theo dạng hình chữ U với tuổi tác. Lúc còn thanh niên, vô tư, mới vào đời thì vui tươi, nhưng càng lớn tuổi hơn thì độ cảm nhận hạnh phúc giảm hẳn, đụng đáy ở độ tuổi 40-50, rồi sau đó càng già càng cảm thấy yêu đời, hạnh phúc hơn. Trong một nghiên cứu của Giáo sư Kinh tế David Blanchflower của Đại học Dartmouth (Mỹ) ở 72 nước trên thế giới thì đáng ngạc nhiên là mức độ hạnh phúc theo tuổi tác đều theo một biểu đồ có hình dạng chữ U tương tự như nhau, chỉ khác là cái "đáy" hạnh phúc tùy thuộc vào văn hóa xã hội của mỗi nước: người Ukraina bức xúc nhất ở tuổi 62; trong khi người Thụy Sĩ ở tuổi 35; người Mỹ 50-53; trung bình cho các nước là tuổi 46.
    Dân gian mình có câu "49 chưa qua, 53 đã tới". Nếu đây là một câu bói toán thì không hẳn đúng vì chẳng lẽ ai cũng có cùng một số mệnh, hễ đến 49 hoặc 53 là bị xui xẻo?! Nhưng nếu đã được lưu truyền nhiều đời thì nhận định này ắt phải có một giá trị tương đối. Có thể đây là một nhận xét chung dựa trên kinh nghiệm của độ tuổi 40-50?
    Người Tây phương cũng có cái gọi là "mid-life crisis" (khủng hoảng giữa cuộc đời). Hễ đến tuổi này thì phần lớn bị "xui" đủ chuyện, không chuyện này cũng chuyện khác: hôn nhân có vấn đề, tiền bạc thiếu hụt, công danh sự nghiệp không được như ý, con cái ngang ngạnh hoặc hư hỏng, sức khỏe bắt đầu có chuyện này chuyện nọ... Nói chung người ở độ tuổi 40-50 thường có nhiều điều không hài lòng với cuộc sống. Trái lại, người lớn tuổi có nhiều kinh nghiệm sống, bình tĩnh hơn khi gặp khó khăn, không kỳ vọng nhiều (một yếu tố chính để có hạnh phúc), không dễ bị xúc động, khủng hoảng tâm lý. Một nghiên cứu cho thấy khi một nhóm độ tuổi 30 và một nhóm độ tuổi 60 bị miệt thị, vu khống, xúc phạm như nhau thì nhóm 30 phản ứng mãnh liệt, mất tinh thần, trong khi đa số trong nhóm 60 lại bình tĩnh hơn và có thái độ "Ồ, ở đời làm sao cho vừa lòng mọi người được...". Người lớn tuổi biết kiềm chế và biết rõ giá trị hạnh phúc gia đình hơn. Tuổi già, vợ chồng sống chung với nhau đã lâu, hiểu nhau, chịu đựng nhau, đã biết rõ tính nết của nhau, dễ chấp nhận nhau. Vợ chồng, khi đó hạnh phúc hơn, vui hơn.
    Trở lại với định nghĩa hạnh phúc là chấp nhận cái mình có thì một số nghiên cứu cũng cho thấy là tâm lý con người rất phức tạp. Mức độ chấp nhận cái mình có không có giá trị tuyệt đối mà rất tương đối. Vì sân si, con người luôn so sánh cái gì mình có với cái gì người khác chung quanh mình có. Cho nên nếu chưa được "giác ngộ" thì đa số sẽ cảm thấy không hạnh phúc so với những người chung quanh mặc dù nhu cầu bản thân của mình đã được thỏa mãn. Phải chăng chính vì cái vòng lẩn quẩn ấy mà ông bà ta đã có lời khuyên "biết đủ là đủ", nhưng để "biết" vẫn là một cuộc đấu tranh trường kỳ với chính mình.
    Theo Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần
  4. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Apr 5, 2010
    Likes Received:
    88
    Ta còn nợ em-Ngày hôm qua-Và...Mùa xuân trong đôi mắt em-Trở về........



  5. Duca

    Duca Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Jun 5, 2010
    Likes Received:
    178
    Toàn những tên tuổi [};-.

    Ba bộ phim trong list bác giới thiệu Bi cũng thích là :
    Indecent Proposal, A walk in the cloud và Bao giờ cho đến tháng 10.
    Thích nhất là A walk in the cloud.

  6. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Apr 5, 2010
    Likes Received:
    88
    Lãng đãng chiều Xuân Sài Gòn
    Nhớ đến 1 người để nhớ mọi người.....

    (sưu tầm-đọc- trích lược)

    Bùi Giáng-
    Một thuở rông chơi
    Người ta nói về Bùi Giáng quá nhiều rồi, có lẽ nhiều không kém so với những gì ông đã để lại trong văn thơ, dịch thuật suốt cuộc đời và sự nghiệp của mình. Người ta cũng đặt ra nhiều câu chuyện xoay quanh ông, kẻ coi ông là người điên, người thì xem ông là nhà thơ kỳ dị siêu phàm. Nhưng cho dù thế nào đi nữa, với khả năng sáng tác sung mãn hàng nghìn bài thơ, số lượng đầu sách in kỷ lục, phong cách dịch thuật tuyệt vời (tiêu biểu như cuốn “Hoàng tử bé”, “Ngộ nhận”, “Khung cửa hẹp” …[​IMG], lại thêm đời sống rong chơi nhàn nhã, bia rượu tràn trề; ông xứng đáng được vinh danh là ngôi sao lớn trên bầu trời văn nghệ miền Nam trước giải phóng, là“nhà thơ cuối cùng của thế kỷ 20″ (trích lời Nguyễn Hữu Hồng Minh)

    Bùi Giáng sinh năm 1926 tại Thanh Châu, Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam, là con cháu đời thứ 16 của dòng họ Bùi ở Quảng Nam. Sinh thời, ông tự ghi tiểu sử cho mình, cao hứng nhất là những năm tháng sau giải phóng:

    • - Điên rồ lừng lẫy chết đi sống lại vẻ vang.
      - Rong chơi như hài nhi (con nít).
      - Được gia đình ông Phó Chủ Tịch (482) Lê Quang Định, Hội Đồng Thành Phố đối xử thơ mộng thênh.
      - Kính dâng Kim Thúy, Kim Hồng, Kim Hoa, đôi lời rốt cuộc…..
      - Bình sinh mộng tưởng vấp phải niềm thương yêu của Kim Cương Nương Tử, Hà Thanh Cố Nương và Mẫu Thân Phùng Khánh (tức Trí Hải Ni Cô).
    Ông qua đời tháng 10 năm 1998 tại bệnh viện Chỡ Rẫy, để lại niềm thương tiếc cho đông đảo độc giả và giới văn nghệ sĩ trong và ngoài nước.
    [​IMG]Tìm hiểu thêm về cuộc đời sáng tác của ông, người ta lại càng thấy thêm kinh ngạc. Có người hỏi ông về việc đó, ông chỉ đáp “vui thôi mà” – đấy, cái lẽ nó đơn giản như vậy thôi mà đủ biến ông thành con người “ngủ ra thơ, thở ra thơ, đi ra thơ, đứng ra thơ” [​IMG] Khi trước, có lúc người ta thấy một Bùi Giáng lang thang giữa phố phường Sài Gòn trong bộ dạng của người điên, ông hành sự ăn nói cũng thất thường, lúc lại nghêu ngao đọc thơ; rút cục ông có mắc bệnh điên hay không? Đúng là ông đã từng vào điều trị tại Bệnh viện tâm thần Biên Hòa, nhưng trong mắt của Trần Đới:
    Một sự thực là Bùi Giáng chưa bao giờ điên. Cũng như anh chẳng bao giờ giả điên. Càng chưa bao giờ Bùi Giáng bất mãn trước bất cứ thời thế nào. Bởi lẽ dễ hiểu là Bùi Giáng chẳng sống theo thời thế, mà chỉ biết sống từ cõi văn nghệ lúy túy càn khôn của anh. Thời kỳ của Bùi Giáng bộc phát ra bên ngoài mà chúng ta gọi là điên, ấy là thời kỳ tỉnh lại và hưng phấn cùng độ của người nghệ sĩ. Tất cả lẽ chân thiện mỹ của nghệ thuật thi ca từ nhiều đời nhiều kiếp đều dồn về lúc đó… Bây giờ người thi sĩ này chỉ còn một cách duy nhất để sáng tác nguồn cảm hứng kia là sống.​
    Còn Nhất Thanh thì cho rằng:
    Ồ, chẳng có ngôn từ nào thích hợp với Bùi Giáng cả. Ông chỉ là một ông già bình thường nhất, dễ thương nhất. Nếu có điên chăng, có lẽ là tất cả chúng ta.​
    [​IMG]Truyện đời ông là thế, vậy còn thơ ông có gì độc đáo? Người viết bài này chưa đủ điều kiện đọc hết thơ ông, cũng không đủ khả năng ngôn từ để hiểu và diễn giải hết hàng nghìn bài thơ ông đã viết, chỉ xin điểm qua đôi nét chính.
    Người đọc Việt Nam sớm biết đến ông qua sự trong trẻo và tươi vui của tập thơ “Mưa nguồn”:

    • Xin chào nhau giữa con đường
      Mùa xuân phía trước, miên trường phía sau

    • Thưa rằng nói nữa là sai
      Mùa xuân đang đợi bước ai đi vào…
      Thưa rằng ly biệt mai sau
      Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân
    rồi sau đó là hình ảnh của mùa xuân trong con mắt ông:

    • Én đầu xuân, tuyết đầu đông
      Rừng cô tịch ngóng nội đồng trổ hoa

    • Xuân này em có về không
      Nhành mai cố quận nở bông dịu dàng

    • Mỗi mùa xuân lá trổ bông
      Quên tờ cung chúc cũng không hề gì
    Và sau này là những khía cạnh thực của xã hội mà ông đúc kết qua những năm tháng sống ngao du:

    • Anh vẫn tưởng đầu đường thương xó chợ,
      Ai có ngờ xó chợ cũng thương nhau
      Ôi đầu đường ôi xó chợ nơi đâu
      Là nơi đó chốn kia anh rất rõ
      Trong máu me từng khoảnh khắc sơ đầu

    • Hỡi Thượng Đế! Cúi đầu con thưa lại
      Ở trần gian ai cũng khổ liên miên
      Người đã dựng cảnh tù đày đọa mãi
      Để làm gì? Cho sáng nghĩa Vô Biên?
    Tình yêu và hình ảnh người phụ nữ trong thơ ông cũng lạ kỳ và tinh tế vô cùng:

    • Rằng xưa ký ức đàn bà
      Tên là phụ nữ, tuổi là dấn thân.

    • Người con gái mặc quầnNgười con gái hôm nay mặc quần đỏ
      Vì hôm qua đã mặc chiếc quần đen
      Đen và đỏ là hai màu rồi đó
      Cũng như đời, đường hai nẻo xuống lên

      Người con gái hôm nay mặc quần trắng
      Vì hôm qua đã mặc chiếc quần hồng
      Hồng và trắng là hai màu bẽn lẽn
      Cũng như núi và rừng đều rất mực chênh vênh

      Người con gái hôm nay mặc quần tím
      Vì hôm qua đã mặc chiếc quần vàng
      Vàng và tím là hai màu mỉm miệng
      Mím môi cười và chúm chím nhe răng

      Người con gái hôm nay mặc quần rách
      Vì hôm qua đã mặc chiếc quần lành
      Lành và rách đều vô cùng trong sạch
      Bởi vì là lành rách cũng long lanh.

    • Áo xanhTuổi thơ em có buồn nhiều
      Thì xin cứ để bóng chiều đi qua.
      Biển dâu sực tỉnh giang hà
      Còn sơ nguyên mộng sau tà áo xanh.
    Cứ lục bát, cứ dân gian, cứ dạ thưa, Bùi Giáng như làm sống lại một nền văn học trời Nam. Người ta mãi tấm tắc nhiều câu thơ trác tuyệt của ông, nhẹ nhàng mà thâm thúy:

    • Dạ thưa phố Huế bây giờ
      Vẫn còn núi Ngự bên bờ sông Hương.

    • Hỏi tên? Rằng biển xanh dâu
      Hỏi quê? Rằng mộng ban đầu đã xa.
      Gọi tên rằng một hai ba
      Đếm là diệu tưởng, đo là nghi tâm.

    • Hỏi rằng người ở quê đâu
      Thưa rằng: tôi ở rất lâu quê nhà.

    • Anh điên dzui dzẻ thập thành
      Còn chúng tôi tỉnh mà đành buồn thiu.

    • Chén trà sương sớm bên thềm
      Vừa chờ chim hót vừa thèm chim (chiêm) bao.

    • Em về giũ áo mù sa
      Trút quần phong nhụy cho tà huy bay

    • Thuyền con chiếc lá giữa trời,
      Thơ văn tiếng thở như lời tơ than.
      Trông vời hồng rụng ngổn ngang,
      Tìm đâu chốn cũ muôn vàn dưới kia.

    • Bây giờ ngó lại người ta
      Gẫm rằng thiên hạ ai là đi tu.
    [​IMG]Phóng túng hình hài, ngang tàng tính mệnh” – đúng như Bùi Vũ Nam Sơn đã khái quát về ông, Bùi Giáng luôn nửa say nửa tỉnh giữa đời, thơ ông hay mà lạ, nhiều mà chất; những câu thơ của ông, theo Phạm Thị Hoài, thì phải “có một chỗ trang trọng trong bảo tàng văn học Việt Nam”. Người ta còn muốn lấy tháng 10 hàng năm làm ngày trao “Giải thưởng Bùi Giáng” cho những sáng tác hay dịch thuật văn học thể hiện mạnh mẽ ước vọng mà Bùi Giáng tận mình đi theo – ước vọng tự do và sáng tạo. Và để kết bài viết về con người Bùi Giáng một thưở, xin mượn đôi câu thơ của chính ông viết về mình:

    • Sài Gòn chợ Lớn rong chơi
      Đi lên đi xuống đã đời du côn.....................(CÒN TIẾP)
  7. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Apr 5, 2010
    Likes Received:
    88
    Tư liệu lang thang
    Bùi Giáng: người tiên lạc bước hồng trần
    Wednesday, November 17, 2010 8:13 PM

    Sảng khoái phì phèo vài khói thuốc
    Trăm năm hồ dễ cuộc rong chơi

    Miên Như

    Bài của tác giả: ĐOÀN VỊ THƯỢNG

    Bùi Giáng có lần bị một người bán hủ tiếu đánh bị thương khá nặng, phải vào bệnh viện. Người thân của ông định "trả thù", nghe vậy, nằm trên giường bệnh, ông nói: "Hãy tha cho họ, họ là người thường mới đánh mình, vì họ không biết mình là con nhà trời. Nếu kiện, họ đi tù, lấy ai bán hủ tiếu cho bà con ăn".
    Người ta chứng kiến, trong cuộc sống, Bùi Giáng thỉnh thoảng có những hành vi, sinh hoạt khác thường, chẳng hạn mặc một lần nhiều bộ quần áo lên người; ra đường hò hét, huơ gậy giữa đám đông; thản nhiên đứng tắm nơi vòi nước công cộng..., rồi kết luận là ông điên (cũng do một phần, ông thường tự nói là mình điên trong nhiều bài viết, bài thơ). Thật ra, có lẽ đó chỉ là biểu hiện của một tâm hồn linh nhạy thái quá, do tố chất (khuynh hướng) siêu hình sung mãn ẩn chứa bên trong "đẩy đưa" mà thành ra bên ngoài như vậy.
    "Lỡ từ lạc bước bước ra"
    Trong con người Bùi Giáng có một tố chất mẫn nhạy với cõi siêu hình. Cũng một sự kiện, thậm chí một câu thơ vu vơ (nhưng tất nhiên phải hay), ông dễ liên tưởng đến những ý nghĩa, tư tưởng diệu vợi phía sau nó. Chẳng hạn với câu thơ "Của vu vơ nghe mãi tiếng kêu thầm" của Xuân Diệu, ông "phát hiện" đó chính là nói về tâm hồn của những thi sĩ phiêu bồng, luôn "bị" những cái vu vơ "kêu thầm" để mà lãng đãng, để mà suốt đời lên đường tìm kiếm một cái gì đó, và rốt cuộc để mà hệ lụy.
    Một đối tượng của siêu hình ám ảnh ông nặng nhất chính là việc con người sinh ra. Vì sao sinh ra? Sinh ra rồi tại sao lại chết? Thuở đầu đời cầm bút, ông đã có 2 câu thơ hay nói về điều này: Lỡ từ lạc bước bước ra/ Chết từ sơ ngộ màu hoa trên ngàn. Ông cho rằng sinh ra đời đã là "lỡ từ lạc bước bước ra" và phải đi tiếp mãi trên đường đời không thể chống chọi lại. Và "chết từ sơ ngộ màu hoa trên ngàn" cũng là cách ông nói về sự gắn kết tâm thức mình với những rừng hoa trên núi ngàn quê ông, cái đẹp của chúng mà ông lần đầu được ngắm đã thành cái mênh mông xa vắng mãi trong tâm hồn ông. Lại có lần ông viết về mình: "Thi sĩ sinh ra giữa cỏ cây ly kỳ gây cấn và sẽ chết đi giữa cây cỏ gây cấn ly kỳ". Đó là cách nói quá thiết tha mẫn nhạy về cái cảm trạng ông sinh ra đời và làm thơ, nó đứng ở mép rìa cõi... điên, và ông bị cho "nói điên" là vì vậy.
    Khi được ai đó mời ăn tô phở hay hủ tiếu, ông thường lựa ăn... thịt trước. Người ta hỏi "ăn vậy sao ngon?", ông đáp ngay "thì cái ngon nên ăn trước chớ rủi chết bất tử thì sao"! Qua đó, người ta dễ kết luận "Bùi Giáng điên", nhưng rõ ràng là sâu xa trong ông, cái chết luôn ám ảnh thường trực. Có lần ăn mì Quảng (món ăn rất quen thuộc ở quê ông), ông chợt thở dài quay sang nói với ông bạn "ta ăn hai ngàn tô mì nữa ta chết". Ông bạn ngớ người. Nhưng đó là một câu nói... thăm thẳm!
    Điều đó lý giải vì sao, bên cạnh làm thơ, Bùi Giáng đã nhanh chóng cùng lúc đi sâu vào nghiên cứu, luận bàn triết học và có nhiều tác phẩm "đánh động" về lĩnh vực này.
    Người trời?!
    Cũng vì "cái tật" hay vào quán... hò hét, chỉ trỏ, Bùi Giáng có lần bị một người bán hủ tiếu đánh bị thương khá nặng, phải vào bệnh viện. Người thân của ông định "trả thù", nghe vậy, nằm trên giường bệnh, ông nói: "Hãy tha cho họ, họ là người thường mới đánh mình, vì họ không biết mình là con nhà trời. Nếu kiện, họ đi tù, lấy ai bán hủ tiếu cho bà con ăn".
    Nghe hai chữ "người trời", ai cũng lén cười, nhưng có lẽ Bùi Giáng nói... thật. Trong tâm thức ông luôn có những "giọng nói", "hình ảnh" siêu hình chất chứa. Nhiều lần, ông bật thốt những cái tên như Thích ca, Jesus, Khổng Tử, Trang Tử... cho đến Shakespeare, Nietzsche, Heideger... một cách tự nhiên để giải thích một điều gì đó trong câu chuyện đang nói, như thể những vị đó đã luôn là "bạn" của ông trong mọi lúc mọi nơi.
    Những khi Bùi Giáng đứng chỉ tay rối rít giữa những ngã tư, nhiều người quen rất lo có ngày ông bị đụng xe (nhưng có cái lạ là ông không bao giờ bị đụng). Hỏi: "Đã có ******* làm trật tự giao thông rồi, nhà thơ làm vậy chi nữa?", ông chỉ tay lên trời đáp: "Ta đâu có chỉ đường cho loài người. Ta chỉ đường cho các thiên thần đang đi lại trên trời kia kìa". Hồi giữa những năm 1960, có lần nhà văn - thầy giáo Hoàng Phủ Ngọc Tường đi tìm ông và thấy ông đang ngủ cạnh một ngôi mộ ở nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi. Nhà văn đánh thức ông dậy, quát to: "Về nhà ngủ". Ông ngồi dậy, đưa tay lên miệng suỵt suỵt mấy tiếng, bảo "Mi nói nhỏ thôi để những người dưới mộ ngủ ngon".
    Như thế cho thấy Bùi Giáng có năng lực... nhìn thấy người trời và người âm? Điều đó chỉ mình ông biết thôi, vì cũng chỉ mình ông nói ra. Nhưng qua các sự việc ấy, ít ra, ta thấy ông có khuynh hướng siêu hình mạnh mẽ. Nó đã chi phối không chỉ tư tưởng, thơ ca mà cả cuộc sống đời thường của ông. Ông quả là nhà thơ phiêu bồng theo cái nghĩa tinh mật của từ này.
    Thiền tọa và tịnh khẩu
    Có một Bùi Giáng ở nhà rất khác với Bùi Giáng ở ngoài đường phố. Nguyễn Thanh Hoài, người cháu rể ở chung với ông nhiều năm cuối đời, có lần hỏi "cháu thấy ở trong nhà mình đây, bác tỉnh táo và còn... khôn hơn người ta gấp trăm lần, vậy mà ai cũng nói bác điên, vậy bác điên giả bộ hay điên thiệt?" .
    Ông cười trả lời: "Ta vốn là con trai cả trong nhà. Nhưng vì mẹ ta là vợ thứ nên ta trở thành con thứ sáu, gọi là Sáu Giáng. Tuy thế, vì ta là con cả nên trong nhà từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, tụi nó đều bắt ta đứng ra giải quyết, nên chi thôi ta... điên cho nhẹ người. Vì vô lẽ ăn rồi cứ đứng ra giải quyết ba cái chuyện trời ơi. He he, đã điên thì làm sao mà đứng ra hòa giải cho được". Đây cũng là một... triết lý, nhưng là một triết lý khôn "không thể nói" của con người nông thôn miền Trung còn lưu cữu trong con người nhà thơ phiêu bồng phố thị.
    Cũng theo người cháu này, có những lúc Bùi Giáng ở hẳn trong nhà cả tháng trời. Suốt tháng đó, ông không hề mở miệng nói một câu, thậm chí cũng không đọc thơ vốn là nhu cầu "máu thịt" của ông. Ông chỉ nói một, hai từ trong những lúc cần thiết trao đổi. Ví dụ "ăn cơm không?", đáp "ừ"; "ăn thêm chén nữa?", đáp "không"... Và hình như "công án" tịnh khẩu dài lâu như thế không phải là điều dễ thực hành (ngay cả với người tu chân chính), cho nên người nhà thỉnh thoảng lại thấy ông lấy những áo quần cũ rách ra để ngồi vá. Ông vá thật khéo tay, miếng nào miếng nấy "đẹp như người ta vẽ". Chúng ta đồ rằng, với "công án" vá may đó, ông đã thực hành pháp chánh niệm của Phật giáo (chăm chú an trú trong hiện tiền, với việc mình đang làm từng giây phút) để rồi mới có những miếng vá "tuyệt vời" như vậy.
    Bùi Giáng thường thức dậy rất sớm, mới tù mù sáng, ông đã ra khỏi nhà. Và thường thì đến khi tối mịt, ông mới về. Nhưng trong nhiều năm cuối đời, dù dậy sớm "phiêu bồng" đâu đó đến khuya, mỗi ngày ông đều ngồi thiền khoảng một tiếng vào hai "thời": khuya và sáng sớm. Nhiều vị tu sĩ cho biết: "Ngồi thiền đều đặn như thế giúp cho tâm trí và cơ thể cân bằng, có nhiều năng lượng sống". Chúng ta lại đồ rằng, Bùi Giáng đã rất "tỉnh táo" khi chọn cách tịnh khẩu và ngồi thiền như thế. Tố chất siêu hình nhiều khi khiến ông có vẻ "điên", nhưng cũng chính cái đó "đẩy" ông đến gần hơn với thế giới của tôn giáo nghiêm mật và minh triết.
    Những lập ngôn minh triết
    Không kể đến văn chương, ngay trong những trò chuyện đời thường, Bùi Giáng hay có những câu nói ấn tượng. Chúng mang tính "thông điệp" siêu hình riêng của ông chăng?
    Có lần bị bệnh, người quen đến thăm, xuýt xoa, ông chậm rãi nói: "Ta có bệnh chi mô, chẳng qua ông trời hắn khó ở, hắn bệnh nên ta mới bệnh theo". Lại là lời nói... điên, nhưng thực ra... chính xác lạ kỳ. Ai cũng biết, khi đất trời, thời tiết chuyển đổi, cơ thể con người cũng bị ảnh hưởng, và người đang yếu lúc ấy lâm bệnh là phải.
    Năm 1969, ông vào Bệnh viện tâm thần Biên Hòa, nhưng chưa đầy một năm thì ra viện. Có người hỏi "bệnh viện chữa hay quá nhỉ?", ông tỉnh rụi: "Đâu phải vậy. Tại ta ở ngoài đời điên số một, nhưng vào trong thì thấy mình... đồ bỏ. Có nhiều đứa hắn điên còn rực rỡ hơn mình nên ta phải tự động thôi điên... cho khỏe". Dễ hiểu với cái kiểu "điên khôn" như vậy, ông mới viết được hàng chục cuốn sách triết học rối rắm mà thông tuệ. Cũng có khi ông làm bộ nói thay cho người đời bằng những câu thơ: "Ông điên mà dzui dzẻ thập thành/ Chúng tôi tỉnh táo mà đành buồn thiu".
    Vậy cho nên, lúc ra viện, ông đã trêu bác sĩ Nguyễn Tuấn Anh, người trực tiếp chữa bệnh điên cho ông, với câu nói thay cho ông bác sĩ: "Hỏi chuyện ngài để thăm dò chứng bệnh, rốt cuộc ta không còn biết là ngài điên hay chính ta điên". Những câu nói như thế thường khiến những người dù là trí thức cao cấp chăng nữa cũng phải xem lại cuộc sống và cả những tư duy máy móc của mình......(CÒN TIẾP)
  8. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Apr 5, 2010
    Likes Received:
    88
    Trinh Công Sơn & Bùi Giáng - Sự giao cảm vô thường

    Bài của Vương Tâm


    Sinh thời, người ta nói hai người chơi thân với nhau cũng không hẳn đúng, bởi lẽ mỗi người một tính cách, mặc dù có thời gian nhà hai người ở gần chợ Trương Minh Giảng, Sài Gòn. Thi sĩ Bùi Giáng thì ngông nghênh, lãng du và toả sáng bất cứ hoàn cảnh nào bằng thơ ca, còn nhạc sĩ Trịnh Công Sơn lại dịu dàng, trầm buồn và trĩu nặng với sự cô đơn. Thơ Bùi Giáng luôn phớt tỉnh sự đời, suy tư chông chênh với ý tứ bất ngờ như tia chớp. Còn nhạc của Trịnh da diết nhưng không kém phần bảng lảng trong cõi triết luận vô thường. Mặc dù ngoài đời hai người ít để lại những kỷ niệm sinh hoạt hay giao lưu thân thiết đến mức tạo nên giai thoại. Thậm chí, nhiều năm trước khi mất, Bùi Giáng không còn có dịp lui tới gặp gỡ, trò chuyện với Trịnh công Sơn vì những sự cố không đáng có, nhưng hai người lại luôn gần gũi nhau về những nỗi niềm nhân sinh và luôn chia sẻ cùng nhau về cái sự vô thường của ý niệm giác ngộ về đời, về đạo của phật giáo. Những câu hát của Trịnh tựa như: “Tình không xa nhưng không thật gần; Không xa đời và cũng không xa một người; Một phố hồng và một phố hư không… nghe mà sao gần gũi với cảm xúc của thi sĩ họ Bùi kia với những câu thơ đại loại như:

    Đã đi đã đến cuối trời
    Đã về như vẫn muôn đời đã đi
    Xin chào nhau giữa con đường
    Mùa xuân phía trước miên trường phía sau


    Những câu chuyện của hai người đều được ghi lại bằng dấu ấn thơ ca, tựa như sự đùa cợt, giao hoà và tâm đắc cùng nhau. Bùi Giáng đã từng viết những câu thơ tặng Trịnh Công Sơn:
    “Anh Sơn vô tận bấy chầy
    Tôi từ lẽo đẽo tháng ngày trải qua
    Niềm thống khổ đứt ruột rà
    Còn chăng? Chỉ một ấy là là chi
    Hoặc lại có lúc ông còn trêu Trịnh Công Sơn:
    “Công Sơn Trịnh trọng phiêu bồng
    Thưa rằng thơ nhạc có ngần ấy thôi
    "
    Trịnh Công Sơn đối đáp không nhanh nên khó có thể ứng tác, nhưng ông lại bị nhiễm cái nét lạ trong thơ Bùi Giáng để nạp năng lượng cho ca khúc của mình. Theo nhà văn Bảo Trúc nói, thì Trịnh Công Sơn đã mượn của Bùi Giáng một số câu hoặc ý thơ để viết nên những ca khúc rất hay. Nhưng thực ra có sự giao thoa tự nhiên giữa ca khúc và thơ của Bùi Giáng, như trời ban cho vậy, chứ không hẳn là Trịnh chỉ chăm chút mượn câu thơ nào đó rõ rệt. Vì thế có người dẫn chứng rất thú vị ở ca khúc Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui Trịnh Công Sơn có lời hát như:
    Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
    Chọn những bông hoa và những nụ cười.
    Tôi nhặt gió trời, mời em giữ lấy để mắt em cười tựa lá bay
    Thì nhà thơ Bùi Giáng cũng có những câu thơ giầu nhạc điệu tương tự trong cấu trúc của bài Nhìn thấy

    “Mỗi sáng tôi nhìn mắt trời mọc trong mây,
    Mỗi chiều tôi nhìn mặt trời lặn trong mây,
    Suốt ngày tôi lắng tai nghe tiếng chim hót trong lá cây reo,
    Và nhìn thấy rất nhiều mùa xuân mênh mông đang đi tới
    Có người còn dẫn hai cấu khá điển hình mà Trịnh Công Sơn đã mượn ý thơ của Bùi Giáng, đó là lời trong bài hát Em đi bỏ lại con đường”:
    Em đi bỏ lại con đường
    Bờ xa cỏ dại vô thường nhớ em

    Tuy nhiên những dẫn chứng ấy chỉ những ai thật thân thiết với hai người mới có thể nói chi tiết. Vả lại đó là con số rất ít ỏi trong toàn bộ gia tài âm nhạc đồ sộ của Trịnh. Nhưng đặc biệt, rõ rệt nhất Trịnh Công Sơn đã lấy nguyên câu thơ Còn hai con mắt khóc người một con trong bài thơ Mắt Buồn của thi sĩ Bùi Giáng, để viết ca khúc Con mắt còn lại năm 1992. Mặc dù, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn không đề sáng tác theo ý thơ Bùi Giáng, nhưng vẫn dùng nguyên câu Còn hai con mắt khóc người một con làm nút mở cho những lời hát rất cuốn hút người nghe. Tuy chỉ có một câu thơ dẫn, nhưng hầu như phần lời đều đậm đặc chất trừu tượng của thi sĩ Bùi Giáng. Đó là cảm xúc đối chọi được nén chặt trong kịch tính và ý tứ trùng khít qua đôi hình tượng bằng Đôi mắt đầy ám ảnh. Dường như khổ thơ thứ hai của Bùi Giáng trong bài thơ đã được Hoá hết trong ba phần lời ca khúc của Trịnh Công Sơn. Ta có thể đọc lại khổ thơ đó:

    Bỏ trăng gió lại cho đời
    Bỏ ngang ngửa sóng giữa lời hẹn hoa
    Bỏ người yêu bỏ bóng ma
    Bỏ hình hài của tiên nga trên trời
    Bấy giờ riêng đối diện tôi
    Còn hai con mắt khóc người một con


    Đồng thời qua lời ca khúc ta cũng thấy sự sáng tạo của Trịnh Công Sơn rất đặc sắc với những câu hát giầu chất bi kịch của tình yêu:
    Còn hai con mắt khóc người một con
    Còn hai con mắt một con khóc người
    Con mắt còn lại nhìn một thành hai
    Nhìn em yêu thương nhìn em thú dữ
    Con mắt còn lại ngờ vực tình tôi

    Cuồng điên yêu thương cuồng điên nỗi nhớ

    Có điều thú vị, vào cái đận 92 ấy, thi sĩ Bùi Giáng không hề có ý tranh giành về chuyện bản quyền với người bạn của mình, bởi có người nêu thắc mắc vì sao nhạc sĩ Trịnh Công Sơn không đề sáng tác theo ý thơ của ông. Có lẽ theo mọi người suy luận rằng, với tính cách bất cần của thi sĩ họ Bùi thì cũng chắng coi đó là sự xúc phạm. Vả lại hai người đã ít gặp nhau từ năm 1988, mãi cho đến năm 1994, hai người mới có dịp giao lưu lại vì công việc, mà cũng chỉ đối thoại và hỏi thăm nhau bằng thư. Và hơn nữa, bài thơ Mắt buồn của ông đã quá nổi tiếng, vậy thêm một lần đề tên mình lên bản nhạc thì cũng chỉ là thêm được tiền rượu mà thôi. Chuyện giữa hai người không ồn ào về bản quyền như giữa nhạc sĩ Trần Quang Lộc và thí sĩ A Khuê trong ca khúc Về đây nghe em sau này.
    Mọi chuyện trở nên nhẹ nhàng, chứng tỏ tình bạn giữa hai người khá sâu sắc, mặc dù bị gián đoạn một thời gian dài. Điều còn lại là thành tựu của cả hai tác phẩm thơ và nhạc đều trở nên bất hủ. Hai người còn giao lưu với nhau, sáu năm sau cho đến khi thi sĩ Bùi Giáng qua đời, năm 1998. Đến viếng cố nhân, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết trong sổ tang những vần thơ, tại chùa Vĩnh Nghiêm, đúng với giọng điệu của người bạn; ngỡ như còn đang uống rượu cùng nhau:
    Bùi Giáng Bàng Dúi Búi Giàng
    Ô hay trăm ngõ bàng hoàng lỗ không
    Lỗ không trời đất ngỡ ngàng
    Hoá ra thi thể là ngàn hư vô
    Nhớ thương vô cùng là từ
    Là từ vô hạn ứ ừ viển vông

    Trịnh Công Sơn-1998
    Đúng là nỗi đau chỉ có thể khóc trong lòng và mọi nỗi niềm của cảm xúc với thi nhân ở đâu đó cõi hư vô, mà nhạc sĩ khó diễn tả thành lời. Sau này ông còn viết những câu thơ, để kỷ niệm một năm ngày mất của cố thi sĩ, với những lời hết sức buồn:

    Thi nhân vĩnh viễn chân trời ấy
    Đảo điên điên đảo bụi trần gian
    Từ ấy tôi buồn như cỏ dại
    Buồn vì một chút bụi lang thang


    Đấy là chuyện thơ và nhạc, hai ông còn cùng nhau vẽ; vẽ tranh và chân dung bạn bè. Thật đặc biệt, thi sĩ họ Bùi vẽ cũng đẹp và lạ, không khác là bao so với tài hội hoạ của Trịnh. Hơn nữa hai người cũng đã từng vẽ cho nhau. Người nọ vẽ cho người kia một bức chân dung cũng rất lạ và đều được bạn bè lưu giữ cho đến nay.
    Đồng thời sự giao cảm vô thường của hai ông trong nghệ thuật đã đem lại những cảm xúc cho đông đảo bạn bè trong giới. Nhiều người làm thơ ca ngợi hai ông và cũng nhiều hoạ sĩ dựng chân dung hai ông với những đưòng nét và mầu sắc độc đáo. Ngay sau khi nhạc sĩ Trịnh Công Sơn về cõi, nhà điêu khắc Trương Đình Quế ở Đồng Nai đã tạc hai bức tượng lớn, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và thi sĩ Bùi Giáng. Hai tác phẩm điêu khắc này đã toát lên cái thần của hai người và đem lại sự đồng điệu cho người thưởng ngoạn. Bức tượng toàn thân nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, ở tư thế ngồi vắt chân chữ Ngũ, một tay chống cằm, một tay cầm đàn Guitar chìm đắm trong suy tư. Còn bên cạnh là bức tượng nhà thơ Bùi Giáng, nom rất sinh động khác với nét tĩnh lặng của tượng Trịnh; người choàng áo mưa, đeo hồ lô rượu bên hông, tay chóng gậy, râu tóc phất phơ trong gió, cùng một chú chó nhỏ đu trên vai ông thật ngộ nghĩnh; và thêm nữa là một con mèo và một con gà trống đi cùng. Cả hai đều hiện lên đúng tính cách rất khác biệt nhưng lại đầy biểu cảm. Sau hai mẫu tượng này được đúc đồng và đưa về đặt yên vị tại bờ sông Rạch Chiếc, ở Q 2, TPHCM.
    Có thể nói Trịnh Công Sơn và Bùi Giáng, đều lừng danh và tiêu biểu cho những phong cách thơ, nhạc rất đặc sắc của một trăm năm. Sự hoá thân trong cõi phật của hai người đã tạo nên tinh thần khác biệt và làm nên đỉnh cao sự nghiệp. Nếu nhạc sĩ Trịnh Công Sơn thành công trong một thời gian dài bởi lẽ những cảm xúc và suy tư đậm tính triết luận gần gũi với đạo phật, chia sẻ và bày tỏ chân thành với người đời, thì ở thơ Bùi Giáng thể hiện sâu sắc một tinh thần tiêu dao, sắc sắc không không của cõi niết bàn. Người đời tặng cho ông danh hiệu thi sĩ Bồ tát vì lẽ đã cảm thụ và yêu thơ ông như thế. Do vậy sự hội tụ trong thi pháp còn kỳ lạ hơn cả tình bạn của hai ông. Tình bạn ấy khó gọi tên bởi nó lúc xa lúc gần, lúc mong manh, khi lại chói loà bởi sự hoà nhập về nhạc điệu, khúc thức, hình ảnh, và ngôn ngữ lẫn tư duy ở cõi thiền vô vi lan toả trong vũ trụ bao la. Đó chính là sự giao cảm vô thường của những kỳ nhân mang hai cái tên: Bùi Giáng và Trịnh Công Sơn.(CÒN TIẾP)
  9. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Apr 5, 2010
    Likes Received:
    88
    Lãng đãng chiều Xuân Sài Gòn
    Nhớ đến 1 người để nhớ mọi người.....

    (sưu tầm-đọc- trích lược)


    From Wikipedia, the free encyclopedia

    Trịnh Công Sơn Also known as Trịnh Born February 28, 1939 (1939-02-28) (age 71) Origin Hue, Vietnam Died April 1, 2001(2001-04-01) (aged 62) Instruments Guitar Years active 1959-2001
    Notable instruments Guitar Trinh Cong Son (Trịnh Công Sơn) (February 28, 1939 – April 1, 2001) was a Vietnamese composer, musician, painter and songwriter. He, along with Pham Duy and Van Cao, is widely considered one of the three most salient figures of modern (non-classical) Vietnamese music.
    Trinh Cong Son wrote over 500 songs, and, during the 1960s and 1970s, Joan Baez dubbed him the Bob Dylan of Vietnam for his moving antiwar songs. He became one of South Vietnam's best-known singer-songwriters, after his first hit, Ướt mi (Tearing 'Lashes) in 1958. He was frequently under pressure from the government, which was displeased with the pacifist's lyrics of such songs as Ngủ đi con (Lullaby, about a mother grieving for her soldier son). After the reunification in 1975, Son was sentenced by the new communist government, to "retraining" in a labour camp after his family fled to Canada. However, he was eventually honoured by the government and many officials sent their respects with floral tributes. His often melancholy songs about love and postwar reconciliation earned new acceptance and popularity in later years. Many of his songs have been re-licensed to Vietnamese music companies such as Thuy Nga and Lang Van and sung by other artists. There are two singers' names often associated with Trinh Cong Son. One is Khanh Ly. The other one is Hong Nhung.
    Khanh Ly, with her unique vocals, helped popularize Trinh Cong Son music in the early years. They often performed together in South Vietnam University Campuses. The voice and the music seemed to be inseparable.
    Later on in his life, Hong Nhung, many years his junior, replaced Khanh Ly's place until his death.
    Hundreds of thousands of people gathered at his funeral in Ho Chi Minh city, for a spontaneous ad hoc funeral concert, making such a spectacle the largest in Vietnamese history, next to the funeral procession of Ho Chi Minh. His music remains very popular among Vietnamese, old and young.
    List of songs



    • Ca dao mẹ (A mother's lament)
    • Cát bụi (Sand and dust)
    • Cho đời chút ơn (Grace onto life)
    • Cho một người nằm xuống (To one who lays down)
    • Cỏ xót xa đưa (Sway sorrow weeds)
    • Cuối cùng cho một tình yêu (The end of a romance)
    • Diễm xưa (Diễm of the Past)
    • Đại bác ru đêm (A Lullaby of Cannons for the Night)
    • Đóa hoa vô thường (Evanescent bloom)
    • Em hãy ngủ đi (Love, you should sleep)
    • Em là hoa hồng nhỏ (You are a little rose)
    • Gia tài của mẹ (A mother's legacy)
    • Hát trên những xác người (Singing above the corpses of people), written in the aftermath of the Hue Massacre, not to be confused with "Bài ca dành cho những xác người"
    • Hoa vàng mấy độ (Bright yellow flower)
    • Lặng lẽ nơi này (So silent here)
    • Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui (Each day I choose joy)
    • Một cõi đi về (A place for leaving and returning)
    • Mưa hồng (Life too long for sadness)
    • Nắng thuỷ tinh (Crystal sun)
    • Người con gái Việt Nam (A Vietnamese girl)
    • Ngày dài trên quê hương (A long day in the Motherland)
    • Người già em bé (An old person, a baby)
    • Như cánh vạc bay (Like a flying crane)
    • Như một lời chia tay (Like words of good-bye)
    • Nối vòng tay lớn (Circle of unity)
    • Quỳnh hương (Scent of the ephemeral bloom)
    • Rồi như đá ngây ngô (Not gone at all)
    • Ru đời đi nhé (Lullaby to life)
    • Rừng xưa đã khép (Your old woods are closed)
    • Ta thấy gì đêm nay (What have we seen tonight?)
    • Thương một người (To love someone)
    • Tiến thoái lưỡng nan (All ways closed off)
    • Tình ca của người mất trí ("Ballad of an insane person" or "Lovesong of a deranged woman")
    • Tôi đang lắng nghe (I am listening)
    • Tôi ơi đừng tuyệt vọng (Dear I, don’t despair)
    • Tôi sẽ đi thăm (I shall visit)
    • Tuổi đá buồn (It’s still raining)
    • Ướt mi ("Misty eyes" or "Tearing lashes").............
  10. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Apr 5, 2010
    Likes Received:
    88
    MÌNH THÍCH ĐỌC Truyện ngắn O. Henry, Mỹ.:))

Share This Page