Chưa đặt tên!

Chủ đề trong 'Giao Lưu' bởi hailua7777, 16/01/2011.

258 người đang online, trong đó có 103 thành viên. 05:21 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 15420 lượt đọc và 321 bài trả lời
  1. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    05/04/2010
    Đã được thích:
    88
    chắc tại vì dạo này @ Linh_1975 dành thời gian học nhạc [:D]
  2. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    05/04/2010
    Đã được thích:
    88
    học trò Linh yêu cầu phương pháp dạy nè:" đăng ký học, nhưng với điều kiện thầy dạy phải ...., và khi dạy phím piano hoặc gãy guitar phải ngồi phía sau cầm tay chỉ tận tình như là ... phim Hàn Quốc vậy, ..... [:D]"
    hok biết học trò EMBE có ra điều kiện jì hok?[:D]
  3. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    05/04/2010
    Đã được thích:
    88
  4. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    05/04/2010
    Đã được thích:
    88
    .div-next-prev { text-align: center; color: rgb(0, 0, 0); font-size: 12px; clear: both; }.div-next-prev ul { margin: 0pt; padding: 0pt 0pt 0pt 0px; text-align: center; }.div-next-prev ul li { float: left; line-height: 25px; list-style: none outside none; }.div-next-prev ul li a { color: rgb(0, 0, 0); font-size: 12px; padding: 2px 4px; margin: 0pt; font-family: Arial; text-decoration: none; line-height: 25px; }.div-next-prev ul li a:hover { color: rgb(0, 0, 0); font-size: 12px; margin: 0pt; background: none repeat scroll 0% 0% rgb(218, 218, 218); font-family: Arial; text-decoration: none; }.PSelected { color: rgb(198, 4, 11); font-weight: bold; } #divContent { font-family: 'arial'; font-size: 12px; color: rgb(0, 0, 0); }.pager { clear: both; width: 95%; text-align: center; padding: 12px 0px 5px; font-size: 14px; }.pager li { display: inline-block; }.pager a { color: rgb(119, 119, 119); text-decoration: none; display: inline-block; border: 1px solid rgb(216, 216, 216); padding: 0px 5px; margin-right: 5px; }.pager a.select { color: rgb(0, 112, 160); font-weight: bold; border: medium none; }.pager a.select:hover { border: medium none; }.pager a.none { border: medium none; }.pager a:hover { color: rgb(255, 255, 255); background: none repeat scroll 0% 0% rgb(0, 112, 160); border: 1px solid rgb(0, 112, 160); } Tuổi Trẻ Cuối tuần

    Thứ Tư, 18/05/2011, 00:02 (GMT+7)
    Thế giới không phẳng
    Đi tìm hạnh phúc ở Bhutan
    TTCT - Đã có nhiều nghiên cứu về các chỉ số hạnh phúc của người dân Bhutan, nhưng tôi vẫn muốn tự mình khám phá khái niệm “hạnh phúc” trong những chuyến công du nhiều tuần tại đất nước này.

    [​IMG]
    Paro Dzong nhìn từ trên xuống - Ảnh: Quế Mai 1. Đặt chân đến thành phố Paro nằm ở độ cao 2.280m, tôi như lạc vào một câu chuyện cổ tích. Đền chùa, nhà cổ nằm san sát nhau. Những thầy tu khoác áo cà sa đỏ ngồi chụm vào một góc thầm thì. Những bát hương Bhutan tỏa hương thơm trầm. Những khung cửa sổ treo đầy ớt chín đỏ. Những người bán hàng đứng dựa cửa, lơ đãng nhìn ra phố. Quá khứ như dừng lại ở đây.
    Người dân Bhutan hiền hòa với nụ cười luôn nở trên môi thong thả làm công việc thường ngày. Mỗi người trong số họ đều tự hào khoác trên người những trang phục truyền thống nhiều màu sắc: đàn ông nhìn thật khỏe khoắn trong trang phục gho, phụ nữ thì dịu dàng trong trang phục kira.
    Theo chân những người trong số họ, tôi bước vào một đền thờ cổ, đi quanh các vòng xoay khấn nguyện (prayer wheels), trong đó chứa đựng hàng ngàn lời khấn. Chỉ cần quay các vòng xoay này, tôi có thể gửi hàng ngàn lời khấn nguyện đó lên trời, mong may mắn đến cho mình và người thân. Nhìn thái độ kính cẩn và nghiêm trang của những người có mặt, tôi cảm nhận người Bhutan có một đức tin sâu sắc vào Phật giáo. Điều đó ảnh hưởng đến tính cách hiền hòa, nhân hậu của họ.
    Bước vào một cửa hiệu đồ cổ, tôi mê mẩn trước những bức vẽ thangka, những đồng tiền, thổ cẩm truyền thống, đồ trang sức, tượng Phật... Tuy nhiên, gọi mãi chẳng thấy người bán hàng ở đâu. Khi tìm được người chủ cửa hiệu, chị cười và vui vẻ trả lời câu hỏi của tôi rằng từ trước tới giờ cửa hiệu chưa bao giờ bị trộm viếng thăm, dù hàng hóa có giá trị rất cao và dễ bị lấy cắp. Những người bạn Bhutan của tôi sau này cũng cho biết họ không cần khóa cửa nhà khi đi ngủ.
    Có lẽ người Bhutan hạnh phúc vì họ được sống trong một thế giới an ninh, nơi niềm tin ngự trị?
    2. Những con phố gập ghềnh đá đưa chân tôi đến Rinpung Dzong, hay còn gọi là Paro Dzong (Dzong là một tu viện kiểu pháo đài, hiện được sử dụng làm tu viện, đền thờ, trung tâm hành chính. Dzong cũng được sử dụng làm cung điện của vua Bhutan). Đứng trước tu viện được xây dựng từ năm 1646 bị hư hỏng nhiều lần bởi hỏa hoạn và động đất, tôi mới hiểu vì sao các tạp chí kiến trúc đánh giá “kiến trúc Dzong là một trong những kiến trúc độc đáo và đẹp nhất châu Á”.
    Khó có thể tin rằng kiến trúc đẹp tinh xảo này được xây dựng mà không sử dụng bản vẽ thiết kế hoặc bất cứ chiếc đinh vít nào. Các tảng gỗ được lắp ghép vào nhau rất khéo léo, tạo nên một tòa nhà đẹp kỳ vĩ, đứng vững với thời gian. Những câu chuyện truyền thuyết thần kỳ và bí ẩn về Bhutan đang dần hiện trước mắt tôi qua những nét chạm trổ tinh tế.
    Rời Paro để về thủ đô Thimphu, xe dừng lại nghỉ chân ở một con sông trong vắt có rất nhiều đàn cá tung tăng bơi lội. Tôi đang ngạc nhiên thì được người bạn đồng hành giải thích rằng đạo Phật thể hiện qua hành xử của con người ở khắp nơi tại Bhutan. Ví dụ như người dân không giết bất cứ con vật gì. Các dự án xóa đói giảm nghèo về tơ tằm ở Bhutan đã thất bại vì dân bản xứ không muốn thả các kén tằm vào nồi nước đang sôi để lấy tơ. Người Bhutan cũng không bao giờ câu cá, vì thế sông suối có rất nhiều cá bơi lội (cá và thịt bày bán ở Bhutan được nhập từ Ấn Độ hoặc được người nước ngoài giết mổ).
    Có lẽ người Bhutan hạnh phúc vì họ sống thanh thản, không sát sinh?
    Đến Thimphu, tôi đã chuẩn bị một tâm trạng mệt mỏi vì say độ cao (Thimphu cao 2.300m). Tuy nhiên, không khí trong lành đã xóa tan mọi mệt nhọc. Thimphu là thủ đô duy nhất trên thế giới không có đèn tín hiệu giao thông, và là thủ đô hiếm hoi được bao quanh bởi rừng xanh bạt ngàn, thung lũng nối tiếp thung lũng.
    Tôi còn nhớ năm 2006, quốc vương Bhutan đã nhận phần thưởng danh giá Paul Getty Conservation Leadership Award vì những thành công của đất nước này trong việc bảo tồn động vật hoang dã và bảo vệ thiên nhiên. Người dân ở đây rất ít dùng (và không biết) thuốc trừ sâu và thuốc kích thích tăng trưởng. Vì thế rau quả ở đây hầu hết là rau quả hữu cơ.
    Có lẽ người Bhutan hạnh phúc vì họ biết sống cùng thiên nhiên và biết thưởng thức những món quà thiên nhiên ban tặng?

    [​IMG]
    Nấu rượu ngô tại bản làng trên núi Nabji Korphu - Ảnh: Quế Mai 3. Trong những ngày làm việc ở Thimphu, tôi may mắn được chiêm ngưỡng vẻ điển trai của vua Bhutan khi ông rời Thimphu Dzong lúc 5g30 chiều sau một ngày làm việc bận rộn. Lên ngôi năm 2008 ở tuổi 28, Jigme Khesar Namgyel Wangchuck đã qua nhiều khóa học tại Anh, Mỹ, Ấn Độ, nhưng ông luôn nâng niu và trân trọng các truyền thống tập quán của đất nước mình.
    Được mệnh danh là “vua của thế kỷ mới”, ông đã làm xôn xao chính trường quốc tế khi quyết định thành lập một nhà nước dân chủ dưới sự điều hành của thủ tướng, dù dân chúng phản đối vì họ tuyệt đối trung thành với vua. Thật may mắn, tiến trình bầu cử diễn ra êm đẹp trong năm 2008 nhờ vào uy tín của hoàng gia.
    Bất chấp những khó khăn, vua Jigme Khesar và chính phủ vẫn kiên trì theo đuổi tiêu chí tổng hạnh phúc quốc gia (GNH) của mình: phát triển kinh tế một cách thận trọng để bảo vệ môi trường và gìn giữ nền văn hóa tâm linh độc đáo, đặt giá trị đạo đức làm trọng tâm trong chiến lược kinh tế để bảo đảm nguồn lương thực, nhà ở và sức khỏe người dân. Dù Bhutan có tiềm năng du lịch rất lớn, chính phủ hạn chế phát triển du lịch nhằm kiểm soát tối đa sự ảnh hưởng của du khách đến văn hóa và môi trường (năm 2009, tổng số du khách đến được Bhutan vẻn vẹn 23.480 người).
    Dù đã trao quyền cho thủ tướng, vua Jigme Khesar vẫn làm việc miệt mài. Ông được người dân hết sức yêu thương và kính nể vì luôn đi sâu sát hoàn cảnh của người dân, bảo vệ quyền lợi của dân và luôn đặt lợi ích của nhân dân lên hàng đầu. Nhờ sự quan tâm của hoàng gia, việc khám chữa bệnh, thuốc men cho toàn thể nhân dân Bhutan được cung cấp miễn phí. Trường học cũng hoàn toàn miễn phí, kể cả sách giáo khoa và buổi ăn trưa.
    Có lẽ người Bhutan hạnh phúc vì họ có một hoàng gia, một chính phủ hết lòng vì dân?
    4. Một buổi chiều đang đắm mình tại Thimphu Dzong, tôi được chứng kiến cảnh các thầy tu tập điệu múa Tsechu trên sân. Những điệu múa khoan thai, uyển chuyển nhưng không kém phần dũng mãnh. Họ đang chuẩn bị cho lễ hội quan trọng Tsechu diễn ra vào khoảng tháng 10 hằng năm và kéo dài 3-5 ngày. Những điệu múa chuyển tải nhiều chủ đề như cuộc sống của Phật Tổ, quá trình thánh Guru Rimpoche mang đạo Phật vào Bhutan, hoặc những thông điệp của đạo Phật.
    Tâm điểm của lễ Tsechu là điệu múa Cham, một điệu múa sống động chỉ do đàn ông trình diễn. Người múa đeo mặt nạ rất ấn tượng và mặc quần áo đính nhiều đồ trang sức, diễn tả các câu chuyện về đạo đức và cuộc sống linh thiêng. Điệu múa Cham được xem là một hình thức thiền và cách để con người giao cảm với thần linh.
    Lễ hội Tsechu có hàng nghìn người dân tham dự, họ mặc những bộ quần áo đẹp nhất, đeo trang sức đẹp nhất. Nhiều người đi bộ nhiều ngày trời từ các bản làng xa. Đại diện mỗi bản làng luôn mang theo một bình rượu ngon nhất, và tất cả sẽ được góp chung vào một thùng rượu lớn đặt giữa sân. Đó là rượu dâng Phật Tổ, rượu của lòng thành mà những người tham gia sẽ cùng uống, thể hiện sự đoàn kết và tinh thần dân tộc.
    Đến với lễ hội Tsechu, mọi người có dịp được rửa sạch tội lỗi của mình bằng cách ngắm nhìn thangka - tác phẩm hội họa đặc sắc trên lụa vẽ thánh Guru Rinpoche và các vị thần linh thiêng khác. Thangka chỉ được mở ra cho dân chúng chiêm ngưỡng trong khoảng thời gian từ hoàng hôn đến bình minh. Khi màn đêm buông xuống và ánh trăng sáng tỏ, đám đông quây quần quanh thangka, hát dân ca và niệm phật cùng các nhà sư.
    Có lẽ người Bhutan hạnh phúc vì trong họ, nghệ thuật, tôn giáo và văn hóa hòa quyện làm một, tạo nên một bản sắc đồng nhất và một sự an bình tâm tưởng hiếm có?

    Theo Ngân hàng Phát triển châu á (ADB), tổng thu nhập trên đầu người trong năm 2009 của Bhutan (dân số 700.000 người) tương đương 2.020 USD, xếp thứ 92 trên thế giới. Theo khảo sát của Đại học Leicester (Anh) năm 2006 thu thập ý kiến của 80.000 người từ 178 quốc gia trên thế giới, Bhutan là quốc gia có chỉ số hạnh phúc cao nhất châu Á và cao thứ tám trên thế giới.
    Khi các quốc gia được cho là thịnh vượng hơn Bhutan rất nhiều đang phải đối đầu với tình trạng thất nghiệp, tự tử, bạo lực, bất ổn xã hội gia tăng, trong nhiều năm qua Bhutan vẫn duy trì được tốc độ phát triển bền vững bằng cách đo lường sự phát triển bằng phúc lợi thật sự của người dân thay vì chỉ phản ánh sự giàu có về vật chất.
    Từ năm 1972, Bhutan sử dụng khái niệm tổng hạnh phúc quốc gia (GNH) thay thế tổng sản lượng quốc gia (GNP) và khái niệm này đang thu hút sự quan tâm của nhiều quốc gia và những nhà kinh tế học.
    NGUYỄN PHAN QUẾ MA
  5. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    05/04/2010
    Đã được thích:
    88
    Sydney - bình yên một thoáng cho tim mềm

    Nhớ lại ngày đầu tiên khi đặt chân đến Sydney cách đây gần một năm, tôi vẫn chưa quên được cảm giác man mác buồn vì xa nhà, nhất là trong quang cảnh khoáng đãng và tĩnh lặng pha lẫn chút se lạnh của những ngày cuối thu. (Lê Anh Vũ)

    Vậy mà tự khi nào, tôi đã cảm thấy yêu cuộc sống thanh bình của xứ sở chuột túi nói chung và của thành phố nổi tiếng nhất Australia, Sydney, nói riêng. Với tôi, những khoảnh khắc an nhiên tự tại của con người sinh sống nơi đây chính là sự mô tả chân thật nhất về vẻ đẹp nên thơ và yên bình của thành phố này.
    Các bạn hãy cùng tôi chia sẻ cảm xúc qua những bức ảnh đen trắng mà tôi có dịp ghi lại trong thời gian qua. Tôi cũng xin phép mượn lời bài hát “Bình yên” của nhạc sĩ Quốc Bảo để truyền tải những cảm xúc của mình.
    [​IMG]
    Trước đây tôi vẫn hình dung về Sydney là một thành phố phát triển với nhịp sống ồn ào và tất bật, thế nhưng ngay chính trong lòng phố nhộn nhịp với những bước chân vội vã.. [​IMG]
    … lại là thoáng “bình yên không ngờ” giữa một góc không gian khoáng đạt của đô thị Sydney: hình ảnh nhạc công guitar với tiếng đàn du dương, trầm bổng trên bến cảng Circular Quay. Anh cùng những người bạn của mình được xứng danh một cách trìu mến là “nghệ sĩ đường phố”, đem đến cho bao người cảm giác thư thái, nhẹ nhàng khi bước qua những góc phố, nẻo đường của Sydney. Chia tay anh bạn nghệ sĩ, tôi tiếp tục rảo bước trên bến cảng Circular Quay. Và rồi như một sự tình cờ, chiếc máy ảnh của tôi đã bắt gặp những khoảnh khắc bình dị mà sâu lắng của con người và cảnh vật nơi đây.
    [​IMG]
    Cảm xúc đầu tiên của tôi là sự yên bình đến từ hình ảnh các chú chim hải âu đang háo hức chờ đợi được chia những mẩu bánh mì nho nhỏ…. [​IMG]
    ….từ vẻ dịu dàng sâu lắng ẩn chứa trong ánh mắt và nụ cười hồn nhiền của cô gái trẻ đang đón những tia nắng ấm áp của ngày mới, “bình yên để nắng soi môi thơm”… [​IMG]
    … đến hình ảnh đôi tình nhân đang đắm chìm trong hạnh phúc, thả hồn mình vào trời biển bao la… [​IMG]
    ... hay từ dáng trầm tư của ông lão trước khung cảnh thanh bình của biển cả. Hồ như trong khoảnh khắc ấy, những kí ức một thời tuổi trẻ của ông chợt hiện về, trong giây phút “bình yên để sóng nâng niu bờ”... [​IMG]
    Đến vẻ yêu đời của cô sinh viên Việt Nam đang ngắm nhìn những chú hải âu bay lên cao, như chắp cánh cho ước mơ của cô về một ngày trở lại quê hương... [​IMG]
    Và nét xúc cảm bình yên còn được vẽ lên từ nụ cười rạng rỡ của cô dâu và các phù dâu xinh đẹp trong ngày hạnh phúc. Những cung bậc cảm xúc ấy như hòa quyện vào nhau làm cho tôi thấy yêu cuộc sống và con người nơi đây hơn bao giờ hết. Rời bến cảng với một cảm giác bùi ngùi, tôi men theo những con đường đầy lá vàng để đến với The Rocks, một khu phức hợp nhà hàng, quán café, các cửa hàng thời trang và quà lưu niệm. Dường như The Rocks tách biệt hẳn với sự nhộn nhịp của một thành phố lớn bởi nét đẹp thanh tao và thơ mộng của kiến trúc châu Âu cổ điển.
    [​IMG]
    Thật khó quên cảm giác bâng khuâng khi ngồi nhâm nhi tách cà phê tại một con hẻm nhỏ tĩnh lặng của The Rocks và “chờ nghe tình vỗ lên tim mình, chờ nghe tình lung linh…” [​IMG]
    Tôi còn tìm thấy sự đồng điệu về tâm hồn với những người khách du lịch bốn phương trước các tác phẩm nghệ thuật độc đáo của The Rocks. [​IMG]
    Và cảm xúc đọng lại cuối cùng trong tôi là hình ảnh nhà hát danh tiếng Opera House, niềm kiêu hãnh của người dân Australia. Khi tôi đến đây cũng là lúc ánh hoàng hôn vừa vụt tắt. Vẻ thơ mộng êm đềm của Sydney hiện lên trong ánh sáng huyền hoặc của nhà hát con sò và sự thư thái của một chàng trai trẻ đang mải mê đọc sách như quên hết bao lo toan mệt mỏi của cuộc sống đời thường, “bình yên ta vào đêm…” Ôi Sydney yêu thương, nơi mà khi nhắc đến nhịp tim tôi lại khe khẽ rung lên giai điệu của bài hát quen thuộc “bình yên một thoáng cho tim mềm…”. Và tôi biết khi rời xa chốn thanh bình này, tôi sẽ nhớ hoài một đất nước Australia hiền hòa với những con người dễ mến. Bởi một lẽ giản đơn là tự khi nào, tôi đã xem Australia như quê hương thứ hai của chính mình, “như từ bao la ta ra đời một kiếp nữa, như từ trong nhau lớn lên, khôn lên cùng nhau…như một câu hát ứa ra từ tim, tặng nhau nhé tiếng nghe hồn nhiên….”.
    Lê Anh Vũ
  6. TheLiving

    TheLiving Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa Not Official

    Tham gia ngày:
    04/07/2007
    Đã được thích:
    262
    Một nồi lẩu à bác, góp thêm tý gia vị :

  7. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    05/04/2010
    Đã được thích:
    88
    great song:-bd, chử ký bác hay quá
  8. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    05/04/2010
    Đã được thích:
    88
    bình yên một thoáng cho tim mềm



    [​IMG]
    Sự bình yên
    Một vị vua treo giải thuởng cho nghệ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên. Nhiều hoạ sĩ đã cố công . Nhà vua ngắm tất cả các bức tranh nhưng chỉ thích co hai bức va ông phải chọn lấy một.

    Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên lá bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả những ai ngắm nhìn bức tranh điều cho rằng đây là một bức tranh bình yên thật hoàn hảo.

    Bức tranh kia cũng có những ngọn núi , nhưng những ngọc núi này trần trụi và lởm chởm đá. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp . Đổ xuống bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xoá. Bức tranh này trông thật chẳng bình yên chút nào.

    Nhưng khi nhà vui ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ một khe nức của một tảng đá. Trong bụi cây, một con chim mẹ đang xây tổ. Ở đó, giữa dòng thác trút xuống một cách giận dữ, con chim mẹ đang an nhiên đậu trên tổ cũa mình…Bình yên thật sự.

    “Ta chấm bức tranh này!-Nhà vua công bố – Sự bình yên không có nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong trái tim. Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự bình yên

    Cho ngày hôm nay

    Có hai ngày trong tuần chúng ta không nên lo lắng.


    Một ngày là ngày hôm qua, với những sai lầm, những âu lo, những tội lỗi, những thiếu sót ngớ ngẩn, sự nhức nhối và nhựng nổi đau. Ngày hôm qua đã đi qua. Mọi tiền bạc trên đời này cũng không thể đem ngày hôm qua quay trở lại. Chúng ta không thể nào huỷ bỏ một hành đông mà chúnh ta đã làm cũng như không thể nào xoá đi một ngôn từ mà chúnh ta đã thốt ra. Ngày hôm qua đã đi xa rổi!!

    Còn một ngày nữa mà chúnh ta không nên lo lắng, đó là ngày mai với những kẻ thù quá quắt, gánh nặng của cuộc sống, những hứa hẹn tràn trề hy vọng và việc thực hiện thì tồi tệ. Mặt trời của ngày mai sẽ mọc lên hoặc là chói lọi hoặc là khuất sau một đám mây, nhưng dù gì thì nó cũng sẽ mọc lên. Và ngày trước khi nó mọc lên, vào ngày mai chúng ta chẳng có mối đe doạ nào, bởi lẽ nó vẫn chưa được sinh ra mà.

    Vì vậy chỉ còn một ngày duy nhất – ngày hôm nay . Bất cứ ai cũng đều phải đấu tranh để sống dù chỉ một ngày. Thật ra chẳng phải những gì trải qua ngày hôm nay khiến người ta phát rồ – mà đó chính là sự hối tiếc về những gì đã xảy ra ngày hôm qua và những lo sợ về những gì ngày mai có thể đem đến.

    Trái tim hoàn hảo
    Có một chàng thanh niên đứng giữa thị trấn và tuyên bố mình có trái tim đẹp nhất vì chẳng hề có tì vết hay rạng nứt nào. Đám đông điều đồng ý đó là trái tim đẹp nhất mà họ từng thấy. Bỗng một cụ già xuất hiện và nói:” Trái tim của anh không đẹp bằng trái tim tôi!”. Chàng trai cùng đám đông ngắm nhìn trái tim của cụ. Nó đang đập mạnh mẻ nhưng đã đầy những vết sẹo. Có những phần của tim đã bị lấy ra và những mảnh tim khác được đắp vào nhung không vừa khít nên tạo ra một bề mặt sần sùi, lởm chởm; có cả những đường rãnh khuyết vào mà không hề có mảnh tim nào trám thay thế. Chàng trai cưòi nói :” Chắc là cụ nói đùa ! Trái tim của tôi hoàn hảo, còn trái tim của cụ chỉ là những mảnh chắp vá đầy sẹo và vết cắt. ”

    - Mỗi vết cắt trong tim tôi tượng trưng cho một nguời mà tôi yêu, không chỉ là những cô gái mà còn là cha mẹ , anh chị , bạn bè… Tôi xé một mẩu tim mình trao cho họ, thường thì họ cũng sẽ trao lại một mẩu tim của họ để tôi đắp vào nơi vừa xé ra. Thế nhưng những mẩu tim chẳng hoàn toàn giống nhau, mẩu tim của cha mẹ trao cho tôi lớn hơn mẩu tim tôi trao lại họ, ngược lại với mẩu tim của tôi va con cái tôi. Không bằng nhau nên chúng tạo ra những vết sần sùi mà tôi luôn yêu mến vì chúnh nhắc nhở đến tình yêu mà tôi đã chia sẻ. Thỉng thoảng tôi trao mẩu tim của mình nhưng không hề được nhận lại gì, chúnh tạo nên những vết khuyết. Tình yêu đôi lúc không cần sự đền đáp qua lại. Dù những vết khuyết đó thật đau đớn nhưng tôi vẫn luôn hy vọng mộtngày nào đó họ sẽ trao lại cho tôi mẩu tim của họ, lấp đầy khoản trống mà tôi luôn chờ đợi.

    Chàng trai đứng yêu với giọt nước mắt lăn trên má. Anh bước tới, xé một mẩu từ trái tim hoàn hảo của mình và trao cho cụ già. Cụ già cũng xé một mẩu từ trái tim đầy vết tích của cụ trao cho chàng trai. Chúng vừa nhưng không hoàn toàn khớp nhau, tạo nên một đường lởm chởm trên trái tim chàng trai. Trái tim của anh không còn hoàn hảo nhưng lại đẹp hơn bao giờ hếtvì tình yêu của cụ già đã chảy trong tim anh…

    Câu Hỏi
    Ngày đầu tiên cô phụ trách một lớp học tình thương đa phần là những trẻ lang thang không nhà cửa.

    Cuối buổi học.

    - Cô ơi. Dạy tụi con hát đi cô.

    - Hát đi cô.

    Còn mười phút. Nhìn những cái miệng tròn vo và những đôi mắt chờ đợi, cô dạy cho tụi trẻ bài “Đi học về”.

    - Hát theo cô nè… Đi học về là đi học về. Con vào nhà con chào ba mẹ. Ba mẹ khen…

    Phía cuối lớp có tiếng xì xào:

    - Tao không có ba mẹ thì chào ai?

    - …

    Cô chợt rùng mình, nghe mắt cay cay.


    (HuyenVu)
  9. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    05/04/2010
    Đã được thích:
    88
    Tổng cộng của tất cả hạnh phúc trừ đi tổng cộng của tất cả đau khổ trong toàn bộ cuộc đời của một con người (của bất cứ ai) là bằng 0.
    [​IMG]

    [​IMG]

  10. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    05/04/2010
    Đã được thích:
    88
    Mưa, mùa thu, lũ trẻ và lá khô

    Melbourne lúc chớm thu trời đã rét căm căm. Bạn bứt mình ra khỏi chăn ấm, ngần ngại mặc quần áo và bước ra đường. Ngoài trời vẫn còn tối. Lạnh khiến bạn thở ra đầy khói trắng, mũi cứng lên dưới hơi ẩm đọng lại của những cơn mưa. (Nguyễn Thành Nam)

    [​IMG]
    Lá khô nhuộm đầy đất, thấm đẫm nước và mục ra tạo thành những vệt trơn trượt dưới mặt đường. Bạn thầm nghĩ, không phải lúc nào lá rụng cũng đẹp như là tiểu thuyết. [​IMG]
    Bạn bước chân lên phố. Trời mưa lất phất và gió phả vào mặt. Ngoài đường không có ai, chỉ có tiếng chân khe khẽ của bạn giẫm qua những vũng nước. Lúc này, bạn bỗng cảm thấy rất cô đơn, cô đơn đến lạ. [​IMG]
    Bỗng nhiên bạn nghe thấy những tiếng cười văng vẳng từ đâu đó, hình như quanh đây thôi. Giọng cười của con nít. Đó là tiếng cười trong trẻo nhất bạn từng nghe thấy. Giữa yên tĩnh của sáng sớm, tiếng cười lanh lảnh đó mới hạnh phúc và khỏe khoắn làm sao. Bạn tò mò quá và đi nhanh hơn chút nữa. Rồi cuối cùng bạn cũng nhìn ra. Đó là hai đứa bé áo thun quần jean rượt đuổi nhau vào một buổi sáng mùa thu se lạnh, nói cười vang rộn cả một góc công viên. Bạn giật mình thầm nhủ sao con nít bên này nó khỏe thế! Tiếng cười của hai đứa bé át đi tiếng giày bạn giẫm lên mưa, át cả những trăn trở, cô đơn bạn đang có. Bạn bỗng cảm thấy những phiền muộn của mình đột nhiên không là gì cả.
    [​IMG]
    Nó làm bạn nhớ lại mùa hè nóng nực ở quê nhà, rồi mùa hè hanh khô ở Melbourne mà gió lộng trên nền trời xanh ngăn ngắt cùng những tiếng cười đùa đã trở thành một phần của trái tim. [​IMG]
    Tiếng cười của những đứa trẻ đó như một cơn gió nóng mùa hè, thổi vào lòng bạn cái nóng đặc trưng khô rát mà bạn đã quá quen. Lưng bạn thẳng lên và bước đi nhịp nhàng qua những vũng nước, âm thanh tách tách nghe cũng vui tai. [​IMG]
    Bạn bỗng nhận ra rằng gió không còn lạnh lắm, thảm lá dưới chân cũng bỗng đẹp hơn. Rồi bạn tặc lưỡi nghĩ thầm, nhà văn nhà thơ bao giờ cũng đúng! [​IMG]
    Trời bỗng nhiên lại mưa lớn hơn, nhưng mà có sao chứ, bạn nghĩ thầm, chạy nhanh hơn nhưng môi vẫn nở nụ cười, bạn chằng phải còn có dù đấy thôi! Dù mưa tầm tã, dù nắng chói chang, cứ cười thật vang thì lòng bạn sẽ trở nên hạnh phúc. Tôi đã học được điều này từ hai đứa trẻ xa lạ ở Melbourne vào một buổi sáng mùa thu hôm đó. Bây giờ tôi kể lại với bạn, bạn có đang mỉm cười không?
    Nguyễn Thành Nam

Chia sẻ trang này