Quán thơ F319

Chủ đề trong 'Giao Lưu' bởi bongcomay, 03/07/2019.

645 người đang online, trong đó có 258 thành viên. 06:27 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Chủ đề này đã có 635282 lượt đọc và 4341 bài trả lời
  1. bongcomay

    bongcomay Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    24/12/2014
    Đã được thích:
    115.090
    Theo Ban Chỉ đạo Quốc gia về phòng, chống dịch COVID-19, nhờ hành động nhanh, lấy mẫu xét nghiệm nhanh các đối tượng F1 và F2 ngay trong đêm 27/1, đến nay đã xác định 72 ca dương tính/138 trường hợp xét nghiệm, trong đó có BN 1552 được công bố sáng 27/1. Đây là bệnh nhân nữ, 34 tuổi, quốc tịch Việt Nam, là công nhân công ty TNHH POYUN, có địa chỉ thường trú tại Kim Điền, xã Hưng Đạo, TP Chí Linh, tỉnh Hải Dương. Bệnh nhân có giao tiếp gần với bệnh nhân nữ được phát hiện dương tính sau khi nhập cảnh Osaka (Nhật Bản).
  2. Con_ong_trum

    Con_ong_trum Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    11/06/2020
    Đã được thích:
    22.568
    Thu đi để lại lá vàng!
    Em đi để lại hoang mang tháng ngày!
    Còn thương quay lại cố hương. (Cover)
    Hết thương vứt dép bên đường ai mang! (Bỏ chạy).
  3. minhnguyenhoang

    minhnguyenhoang Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    01/07/2013
    Đã được thích:
    34.942
    Đường trần muôn dặm ai hay ?
    Gian nan gió bụi sương bay mịt mờ
    Cung đèo một thoáng bơ vơ
    Tiễn người trong những câu thơ nghẹn ngào
    --- Gộp bài viết, 28/01/2021, Bài cũ: 28/01/2021 ---
    Ơi cô má đỏ môi xinh
    Phải chăng cô vẫn chung tình cùng anh ?
    Bỏ cày thì bỏ cho nhanh
    Kẻo mai mốt bỗng thấy xanh lại vào

    P/S :
    VNI huyệt mộ đã đào =))=))=))
  4. dancaychoitrung

    dancaychoitrung Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    24/06/2015
    Đã được thích:
    13.454
    Bấy lâu thầy ở nơi nào?
    Tăm không sủi bọt vì sao dzậy à?
    Chợ đông vui thiệt quá mà
    Hay thầy lên núi tìm bà để iu? :D:)):)):))
  5. bongcomay

    bongcomay Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    24/12/2014
    Đã được thích:
    115.090
    SỢI DÂY VÔ HÌNH
    Sau hai ngày đạp xe chạy theo đuôi những người đi trước, lúa ế chỏng chơ, bán về rất trễ. Lúa đổi chiến
    thuật: đeo thùng cà rem (hình) choàng qua cổ thêm 2 cái giỏ lác, một đựng bánh mì, một chứa đồ ve chai băng đồng vừa đi bộ vừa lắc chuông, miệng la to: Ai ăn cà em không????? Cà rem đổi ve chai dép đứt, lông vịt... đây......!
    Cuộc sống vùng quê của người dân Bạc Liêu hoang sơ, nghèo khổ nhưng lãng mạn đến không ngờ.
    Những chiếc cầu khỉ, những quán cóc, những ngôi trường mái và vách đều bằng lá dừa nước ẩn mình dưới tán dừa. Cô thợ may tóc dài da trắng mắt bồ câu mở tròn to nghiêng tai nghe giọng vừa rao vừa hò mang nặng nỗi niềm của một sinh viên nghèo trốn học mưu sinh:
    À ơi,
    Tròng trành như nón không quai,
    Như thuyền không lái như ai không chồng...
    Như tui đây túi rỗng không đồng!
    Đành lòng trốn học ... vác thùng cà rem.
    Cô ta động lòng kêu tui mua một cây! Cà rem thủ công đúc trong ống nước hay hộp kim loại dài ngắn, to nhỏ tuỳ ... tâm trạng người cắt. Tui đưa cà rem tay nàng vô tình đụng phải tay tui, như điện giật về nhà 3 ngày không dám rửa tay chỗ đó! Tối ngủ lấy bịch ni lông trùm lại cột thêm sợi dây thun. Lúa làm gì vậy?
    “Em hãy tắt nắng đi,
    Cho màu đừng nhạt mất.
    Lúa đang buộc gió lại.
    Cho hương đừng bay đi!( Thơ sưu tầm)
    Có hôm trời mưa lạnh, đi đường bùn dính rất dễ ... chụp ếch! Lúa ghé chợ cóc gần trường học tay rung chuông liên hồi, miệng la to: Cà rem bán xổ (bán rẻ huề vốn để về nghỉ sớm) đây, vừa nói vừa đưa một cây rất dài cao quá đầu như tề thiên múa thiết bảng, dí dí vào mặt các học sinh vừa tan học: xem đây 1000 đồng cây cà rem to và dài như vậy nè....Không tiền? Không sao, ai có dép đứt, lông vịt hay đồ đồng nát đem ra đổi cũng được.
    Các cháu nhỏ chạy về nhà đứa thì xin tiền, đứa đem nồi niêu hư hỏng, đứa đem lông vịt... chạy ra.
    Lúa tay này thu tiền tay kia cắt... cà rem ngắn lại,
    mấy đứa nhỏ la: hồi nãy thấy cây cà rem dài sao bây giờ ngắn quá vậy????
    - Các cháu biết không, vật chất gặp nóng thì giãn ra gặp lạnh thì co lại! (Lúa tui là dân chuyên Lý mà )
    Nãy giờ chờ mấy cháu lâu quá trời mưa lạnh nên nó phải... ngắn lại chứ...
    - Tụi cháu không hiểu vật lý!
    - Vậy hả, cháu xem cái cháu hay dùng (xin lỗi quí vị) tiểu tiện, khi gặp mưa lạnh nó thun lại hay dài ra?
    - À cháu hiểu rồi, nó co ngắn lại. Nhưng cà rem phải khác chứ. Ông này xạo quá!
    - Chú ơi dép này đứt chưa, đổi được không???
    Nhiều đứa trẻ xếp hàng cầm dép của cha mẹ đem ra hỏi.
    - Đưa chú coi! Ôi! Những đôi dép nhựa miền quê mòn vẹt, há mồm! Lúa chỉ cần kéo mạnh là nó đứt, một tay nhét vào giỏ lác tay kia lấy kem đổi!
    - Chú ơi khoan đi, có nhiều bạn đang đến kìa, nhà thằng chạy đầu giàu lắm, ba nó là cán bộ hợp tác xã.
    Một thằng bé đem ra đôi dép hơi há mồm còn mới, nhưng vì nhà giàu con cán bộ nên lúa đưa tay kéo hết lực, đứt, đổi cà rem này. Trong cơn hứng chí và say tiền, một thằng bé dắt em mũi chảy thò lò chân đất mang áo rách đưa tôi đôi dép mòn vẹt mỏng tanh, đã bị đứt nhưng được buộc lại bằng sợi ni lông.
    Trời ơi! Lúa tui bủn rủn như bị ai đấm mạnh đột ngột trúng vào tim: Ôi đôi dép sao mà giống dép của mẹ tôi ngày xưa, giống từ sợi dây ni lông buộc tạm cho đến độ mòn vẹt...
    Tôi rưng rưng quay mặt lau nước mưa hoà cùng nước mắt, đưa cho cháu cây cà rem mà không nỡ kéo sợi dây ni lông cho nó đứt. Tôi lặng lẽ trả lại cháu đôi dép trước sự ngỡ ngàng của những đứa trẻ!
    PS: Bạn đọc yêu quí của tôi ơi! Trong sâu thẳm trái tim của mỗi người đều có sợi dây vô hình làm ranh giới giữa đúng sai, thiện ác... Than ôi! Giữa giông tố cuộc đời, mang gánh nặng áo cơm, trong cơn say danh vọng, hận thù...sợi dây đó thật mỏng manh và có thể bị lãng quên hay đứt bất cứ lúc nào.
    Tuy vô hình và mỏng manh, nhưng sợi dây ấy giúp diều bay lên vững vàng trong gió ngược, giúp con thuyền không dạt trôi trong sóng nước, giúp con người không lạc lối giữa bể khổ cuộc đời.
    Đối diện nguy nan, sinh tử, khi mà tiền bạc sức người...tất cả đều bất lực, sợi dây đó lại hiện ra đưa bạn đến thiên đường hay địa ngục! Và có lẽ nó là vật duy nhất bạn có thể mang theo lúc từ giã cõi đời tạm bợ này. Xin hãy trân quý và gìn giữ nó, người ơi!
  6. dancaychoitrung

    dancaychoitrung Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    24/06/2015
    Đã được thích:
    13.454
    Tự nhiên thấy ngứa tay múc thử
    Món ngon là mồi nhử xưa nay
    Thơm lừng sực mũi tê hai
    Tê ba hổng biết bị gài té không?

    Té đành phải ra công ôm tiếp
    Cho đáng đời cái kiếp được ôm
    Biết đâu tép hóa thành tôm?
    Ngô khoai gì cũng thành cơm đỡ đòi ( đói :p ) :D:)):)):)):))
  7. RayDalio

    RayDalio Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    23/05/2016
    Đã được thích:
    1.478
    Sau mấy phiên trước tôi mạo muội tặng ace đoạn thơ. Ai hay chữ viết thêm:

    Tiền nhiều cuồn cuộn chảy vô sàn
    Đỏ đầu ngọn nến cuốn anh hùng
    Thị phi thành bại theo cảm tính
    Sừng sững đống tiền bỗng tay không

    ---Trích VN chứng khoán ký---
    Thị trường VN còn hư hư thực thực hơn cả Tam Quốc chí
  8. Con_ong_trum

    Con_ong_trum Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    11/06/2020
    Đã được thích:
    22.568
    [Sửa ]
    Tôi muốn tắt nắng đi
    Cho màu đừng nhạt mất.
    Tôi muốn buộc gió lại,
    Cho hương đừng bay đi.
    (bài này ngày xưa có trong SGK :D).
    --- Gộp bài viết, 31/01/2021, Bài cũ: 31/01/2021 ---
    Giữ được tiền quan trọng hơn lúc này!
  9. bongcomay

    bongcomay Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    24/12/2014
    Đã được thích:
    115.090
    Luật Đời
    Trên thế gian bây giờ
    Tìm đâu bằng hữu tâm giao
    Bon chen với bao gian dối
    Vùi dập nhau cũng vì lợi danh.

    Nghèo người đời khinh chê
    Tiền sẽ mua đổi trắng thay đen
    Không biết đúng hay sai
    Bất chấp hơn thua mặc ai.

    Người đời vì lòng tham
    Bán đi tình thân họ hàng
    Bằng hàng khi giàu sang
    Quên hết lúc ân tình nặng mang

    Tiền là con người tạo ra
    Mà cớ sau người chết vì tiền
    Thế gian luôn đổi thay
    Vật chất chỉ là qua tay

    Đô la nhà lầu xe sang
    Nhắm mắt xuôi tay nằm sâu dưới nắm mộ
    Kiếp người là cát bụi hư vô
    Như ngọn đèn trước gió ai ngờ

    Nhân sinh tiền bạc là phù du
    Vật chất tan giàu sang cũng lụi tàn
    Sống sân si đời như ly không đáy
    Buông tay về trời đời bỗng hóa hư không
    .
  10. minhnguyenhoang

    minhnguyenhoang Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    01/07/2013
    Đã được thích:
    34.942
    Hôm kia thầy đã bẩu rằng
    Cho dù lại cửng chớ năng mà vào
    Thế mà bu nó cãi tao
    Bây chừ có thấy chúng đào huyệt chôn ?

    Lần sau chớ cãi nghe hôn =))=))=))

Chia sẻ trang này