&&&...Bi kịch của " Kỳ tài đất Tiên Lãng"...hay là...&&&

Chủ đề trong 'Giao Lưu' bởi Babetta, 10/01/2012.

173 người đang online, trong đó có 69 thành viên. 03:29 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 3019 lượt đọc và 45 bài trả lời
  1. Babetta Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    uẩn khúc trong vụ cưỡng chế thu hồi đất ở Hải Phòng? ANTĐ - Một cán bộ Thành ủy Hải Phòng khẳng định: Nếu phát hiện sai phạm trong quá trình thu hồi đất, TP sẽ xử lý.

    Hành vi dùng súng bắn vào lực lượng cưỡng chế, những người thi hành công vụ là không thể chấp nhận. Các cơ quan pháp luật đang khẩn trương truy xét, làm rõ vai trò của từng nghi can trong vụ vi phạm pháp luật hết sức nghiệm trọng này để xử lý nghiêm.

    Tuy nhiên, qua vụ việc này có một số điều cần làm rõ trong hành xử của chính quyền đối với các hộ dân được giao đất.

    Người ngăn bão cho làng

    Mấy ngày nay, ông Phạm Văn Danh, 82 tuổi, nguyên Bí thư Đảng ủy xã Vinh Quang, cứ bần thần khi nghe tin cả gia đình anh Đoàn Văn Vươn lâm vào vòng lao lý khi nổ súng vào lực lượng cưỡng chế thu hồi đất đầm.

    “Cậu ấy đã có công với bà con xóm làng chúng tôi, nếu không có cậu ấy làm bờ kè tạo tấm lá chắn thì không biết bao giờ người dân Vinh Quang mới hết cảnh vỡ đê, chạy bão” - ông Danh bồi hồi.

    Trong ký ức của ông, những trận bão biển đánh sạt đê bao luôn là nỗi ám ảnh. Mỗi lần có bão, cả làng, cả xã lại phải chạy bão. “Thế mà thằng Vươn nó ngăn được bão vào làng” - ông Danh nói. “Hơn 20 năm trước, thằng Vươn nó đề nghị tôi nhận bãi biển phía ngoài đê làm đầm. Hồi ấy cả vùng này là biển nước mênh mông. Tôi khuyên nó: “Cháu không làm được đâu, Nhà nước còn không làm được thì mày làm sao được”. Nhưng nó không nghe, cứ quyết tâm làm”.

    Chàng kỹ sư nông nghiệp Đoàn Văn Vươn trình bày với cha về ý tưởng “lấn biển” của mình. Ai ngờ, thấy con quyết tâm “đánh bạc với giời”, ông Đoàn Văn Thiểu lại gật cái rụp. Ông bán đàn vịt hàng ngàn con cùng 20 tấn thóc đưa hết cho con đi vỡ đất. Anh Vươn huy động tất cả bảy anh chị em cùng bà con, làng xóm cùng anh tiến ra vùng biển hoang.

    Ngày ngày họ trầm mình dưới nước từ mờ sáng tới tận tối khuya. Bao nhiêu tiền của, công sức đã đổ xuống biển với mong muốn tạo nên con đập vững chãi nhưng không biết bao lần thất bại. Biết bao tàu đất đá đổ xuống hôm trước, sáng ra đã bị sóng cuốn tan tành.

    Có người thấy anh “khùng” như vậy đã thách: “Nếu mày làm được, tao biếu không mày cái xe máy đẹp”. Không nản, anh Vươn bán cả nhà cửa, huy động anh chị em có gì đáng giá bán sạch.

    [​IMG]
    Chủ đầm Đoàn Văn Vươn sau bao năm bám biển nay bị cưỡng chế thu hồi đất. Ảnh: MT​

    Xui rủi đầu tiên xảy đến. Một hôm, trong khi cả nhà đang mải mê lo chuyện ngoài bãi, con gái lớn của anh mới tám tuổi ở nhà loay hoay thế nào lại bị chết đuối dưới cống. Nén nỗi đau, anh Vươn vẫn quyết tâm vỡ đất. Anh tìm các loài cây sú, vẹt trồng ở phía ngoài, khi cây vững mới tiếp tục đắp kè.

    Sau năm năm với biết bao lần bị bão biển cuốn phăng, cuối cùng bờ kè dài hai cây số của anh đã hình thành tạo nên bãi bồi màu mỡ. Phía ngoài anh trồng một vạt rừng ngập mặn rộng 60 ha.

    Bị thu trắng

    Vùng cửa biển mênh mông sau hàng chục năm cải tạo đã trở thành khu đầm thủy sản trù phú. Từ đó, người dân Vinh Quang đã thoát khỏi cảnh vỡ đê chạy bão. Biết bao bà con xóm chùa gần đó được anh tạo công ăn việc làm, nhà ai túng bấn lại được anh giúp đỡ. Khi đó, gia đình anh Vươn tiếng là khá giả nhưng vẫn đang gánh khoản nợ vài tỉ đồng...
    Trao đổi với Pháp Luật TP.HCM, một cán bộ Thành ủy Hải Phòng cho biết ngay sau ngày xảy ra vụ việc, lãnh đạo TP đã họp để giải quyết vụ việc.
    Theo đó, TP đã thống nhất sẽ kiểm tra, xem xét lại toàn bộ quy trình giao đất, thu hồi đất đầm của UBND huyện Tiên Lãng một cách khách quan. “Nếu phát hiện sai phạm chỗ nào, TP sẽ xử lý” - vị cán bộ này nói.


    Thế mà bỗng dưng anh Vươn nhận được quyết định thu hồi đất của UBND huyện Tiên Lãng. Không bồi thường, không giao lại. Không chỉ anh Vươn mà nhiều hộ khác, trong đó có ông Vũ Văn Luân (ngụ xã Hùng Thắng) cũng cùng chung cảnh ngộ.

    Cho rằng đầm nuôi thủy sản phải được giao 20 năm, khi hết thời hạn sẽ được giao tiếp, anh Vươn và ông Luân đã khởi kiện quyết định thu hồi đất ra tòa.

    Bị TAND huyện Tiên Lãng bác yêu cầu, họ kháng cáo lên TAND TP Hải Phòng. Tòa TP tổ chức cho hai bên thỏa thuận, nghe đại diện của UBND huyện hứa hẹn nếu rút đơn sẽ cho thuê tiếp, anh Vươn và ông Luân đã rút đơn. Sau đó, họ nhiều lần làm đơn xin thuê tiếp nhưng không có hồi âm.

    Tháng 11-2011, UBND huyện ra quyết định cưỡng chế thu hồi đất. Rồi đến cái ngày “định mệnh” 5-1-2012, UBND huyện tổ chức lực lượng thực hiện quyết định cưỡng chế...

    Ông Luân bức xúc: “Trong biên bản thỏa thuận tại Tòa án TP Hải Phòng, đại diện UBND huyện nói sẽ tiếp tục cho thuê nên chúng tôi rút đơn. Chúng tôi tin văn bản thỏa thuận có chữ ký của các bên và chữ ký của thẩm phán là có giá trị pháp lý. Ai ngờ huyện quay ngoắt 180 độ. Tòa nói biên bản thỏa thuận không có giá trị thì hóa ra chúng tôi bị lừa à?”.

    Theo ông Luân, trong nhiều năm qua, các chủ đầm đã nhiều lần đi nộp thuế nhưng không được thu. Họ làm đơn đề nghị được nộp thuế nhưng Chi cục Thuế huyện trả lời không thể thu được nên lâu nay họ đành chịu tiếng không làm nghĩa vụ với Nhà nước.

    Khi PV liên lạc với ông Phạm Xuân Hoa, Trưởng phòng TN&MT huyện Tiên Lãng, người đại diện UBND huyện hứa sẽ giao đất nếu ông Luân và anh Vươn rút đơn kháng cáo, ông Hoa đã từ chối trả lời.

    Liên lạc với ông Lê Văn Hiền, Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng, ông Hiền cáo “đang có việc bận, gọi lại sau” nhưng sau đó liên lạc nhiều lần ông không trả lời.

    Theo các chủ đầm thủy sản, trước đây huyện ra quyết định giao đất với thời hạn không cố định, 4-14 năm. Các chủ đầm đã nhiều lần đề nghị UBND huyện giao đất theo đúng thời hạn 20 năm mà Luật Đất đai quy định nhưng không được xem xét.

    Huyện căn cứ vào thời hạn trong quyết định giao đất, cứ đến hạn là thu trắng, không bồi thường cũng không cho thuê lại. Ngay sau khi thực hiện cưỡng chế, toàn bộ nhà cửa trên đầm của anh Vươn đã bị san phẳng.

    Giải thích không thuyết phục

    Theo ông Lương Văn Trong, Phó Chủ tịch Liên chi hội Nuôi trồng thủy sản nước lợ huyện Tiên Lãng, ngày 8-1, liên chi hội này đã ra văn bản gửi cơ quan chức năng khẳng định việc thu hồi đất đối với hai hội viên là anh Vươn, ông Luân là trái pháp luật.

    Văn bản này nhấn mạnh: “Đại diện cho chính quyền huyện Tiên Lãng đã ký thỏa thuận với người dân để giải quyết vụ án hành chính có sự chứng kiến của TAND TP nay lại lật lọng với thỏa thuận đó”. Tuy nhiên, ông Lê Văn Liêm, Chủ tịch UBND xã Vinh Quang (ông Liêm là em ruột Chủ tịch UBND huyện Lê Văn Hiền), lại cho rằng việc cưỡng chế thu hồi hơn 38 ha đầm của anh Vươn là đúng pháp luật vì đã có bản án của tòa rồi.

    Tuy nhiên, khi được hỏi thời hạn giao đất nuôi trồng thủy sản không đủ 20 năm có đúng luật không thì ông Liêm không lý giải được. Theo ông Liêm, hiện xã đã tiếp nhận khu đất chờ đấu thầu giao cho chủ đầm khác sử dụng.

    Trong cuộc họp báo chiều 5-1-2011, ông Lê Văn Hiền, Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng, cũng nói thu hồi đất để tổ chức đấu thầu cho những ai có điều kiện tốt hơn thuê.

    Trong khi đó, dư luận ở địa phương từ lâu đã râm ran chuyện chính quyền “quyết tâm” thu hồi đầm của anh Vươn, ông Luân để giao cho các ông K. (ngụ xã Tiên Hưng), H. (ngụ xã Vinh Quang), P. (ngụ xã Nam Hưng). Dư luận đó thực hư ra sao? Những ông này quan hệ thế nào với các cán bộ huyện, xã cũng là điều cần làm rõ.

    Phải để huyện sửa, hủy quyết định

    Tòa phải giải thích hậu quả của việc rút đơn.

    Pháp luật về tố tụng hành chính không cho phép tòa án công nhận sự thỏa thuận của các đương sự giống như trong tố tụng dân sự. ​

    Do vậy nếu đại diện UBND huyện đồng ý “nếu các hộ rút đơn thì được tiếp tục thuê đất” thì tòa án cần tạo điều kiện về mặt thời gian để UBND huyện hủy bỏ hoặc thay đổi quyết định thu hồi đất bị khởi kiện, đồng thời UBND huyện trao quyết định hủy bỏ hoặc thay đổi đó cho người khởi kiện.
    Sau đó, tòa án mới hướng dẫn cho người khởi kiện rút đơn khởi kiện hoặc rút đơn kháng cáo.

    Trên cơ sở đó thì việc ban hành các quyết định đình chỉ xét xử phúc thẩm hoặc đình chỉ giải quyết vụ án của tòa án cấp phúc thẩm mới chặt chẽ, đúng pháp luật, bảo vệ được quyền và lợi ích hợp pháp của người khởi kiện.

    Mặt khác, đối với quyết định thu hồi đất, Luật Đất đai quy định rõ: “Trường hợp người bị thu hồi đất không chấp hành quyết định thu hồi đất thì UBND có thẩm quyền thu hồi đất ra quyết định cưỡng chế. Người bị cưỡng chế thu hồi đất phải chấp hành quyết định cưỡng chế và có quyền khiếu nại”.

    Vì thế, nếu do nhận thức về pháp luật còn hạn chế nên người khởi kiện đồng ý rút đơn kháng cáo, đơn khởi kiện khi trong tay họ chỉ có một biên bản ghi nhận ý kiến của UBND huyện, còn quyết định thu hồi đất của họ vẫn đang tồn tại trên thực tế thì hơn ai hết, chính thẩm phán giải quyết vụ án đó phải phân tích cho họ nắm được hậu quả pháp lý của việc rút đơn để họ cân nhắc, quyết định. Chỉ khi làm được điều đó thì việc giải quyết mới triệt để, đúng pháp luật và công minh.

    Ông PHẠM CÔNG HÙNG, Thẩm phán TAND Tối cao


    Quyết định thu hồi khiến dân không phục

    [​IMG]
    Tôi thấy huyện ra quyết định thu hồi đất không thỏa đáng. Cả cuộc đời cậu ấy cùng mấy anh chị em bỏ ra bám biển sao không giao tiếp cho cậu ấy để người ta làm ăn trả nợ trả nần.

    Tòa đã hòa giải rồi, hứa hẹn cho thuê tiếp rồi mà lại ra quyết định cưỡng chế thu hồi là không cần thiết.

    Cần giải quyết bằng đối thoại chứ sao lại đối đầu như thế. Bây giờ cho máy móc phá tan nhà hai tầng của anh em cậu ấy khiến cho dân thắc mắc, xì xào khắp nơi.

    Ông Phạm Văn Danh, 82 tuổi, nguyên Bí thư Đảng ủy xã Vinh Quang

    http://www.anninhthudo.vn/Utilities/PrintView.aspx?distributionid=432323

  2. Babetta

    Babetta Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    30/03/2010
    Đã được thích:
    11
    Kỳ tài đất Tiên Lãng và cuộc chinh phục lời nguyền của biển
    [​IMG]
    Anh Vươn (bên trái) và tác giả bên cống Rộc Đã biết về anh cách đây mấy năm, biết về cuộc đời đầy sóng gió và bão táp, biết cả những nỗi đau và day dứt hằn sâu tâm can con người anh, nhưng tôi chưa có dịp tìm hiểu sâu về cuộc đời nhiều bi hùng ấy. Trung tuần tháng 7 vừa qua, tôi lại có dịp về Tiên Lãng, đúng vào ngày có dự báo cơn bão Conson chuẩn bị đổ bộ vào nước ta, để ngồi với anh, nghe anh kể về cuộc chinh phục lời nguyền của biển...




    Chinh phục "thần" biển
    Câu tôi nói vui với anh, ngay khi biết về những việc anh đã làm, là cái tên anh nó vận vào đời anh nhiều quá. Anh tên là Đoàn Văn Vươn, sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng ở xã Bắc Hưng, huyện Tiên Lãng, T.P Hải Phòng. Dường như, khi cha mẹ sinh ra anh đã có dự cảm về cuộc đời đứa con mình nên đã đặt cho anh cái tên lạ lạ: Vươn. Cái tên như gửi gắm một hi vọng: anh sẽ vươn ra biển khơi, chinh phục cuộc đời, chinh phục biển cả để thoả lòng mong mỏi của người cha già với nguyện ước "con hơn cha, nhà có phúc".
    Đối với người dân vùng biển, biển luôn là người mẹ nuôi dưỡng những khát khao. Biển cũng là nguồn tài nguyên thuỷ hải sản vô giá và cũng là nỗi lo sợ, ám ảnh trước những cơn bão tố. Một trận cuồng phong có thể san bằng tất cả! Hơn ai hết, Đoàn Văn Vươn, người con của một vùng biển nghèo hiểu rõ điều đó. ở tuổi hừng hực chí trai, sức trẻ, anh đã đầu quân đi bộ đội. Môi trường quân đội đã thêm một lần nữa rèn giũa ý chí, nghị lực cho anh. Rời quân ngũ năm 1986, trở về địa phương, anh chỉ có một khát khao duy nhất, chinh phục chính miền đất quê mình để làm kinh tế. Để có cái ăn, để có cái mặc. Mặc dù đã nhanh chóng trang bị kiến thức bằng một tấm bằng đại học Nông lâm, nhưng anh lại từ chối làm cán bộ Nhà nước. Từ bỏ mộng quan trường ở thời điểm đó là một quyết định “lạ đời”, nhất là khi có bằng cấp trong tay. Đoàn Văn Vươn đã quyết làm một người nông dân thực thụ. Quyết làm một điều mà trước anh không ai dám nghĩ đến, chứ đừng nói là bắt tay làm.
    Bỏ bằng đại học đi làm nông dân
    Tiên Lãng có một địa danh gắn với sự dữ dội của biển và nghèo khó của con người: cống Rộc. Mỗi mùa mưa bão đến, sóng biển, gió biển ào ạt ngập lụt, đói kém thì sự cùng cực mà người dân nơi đây phải gánh chịu, phải chống đỡ trong kiệt quệ tinh thần, vật chất không gì diễn tả nổi. Trên một con đê trải dài ngút ngát, cống Rộc như một hiệp sỹ dũng cảm đối đầu với biển cả để bao bọc, chở che cho những người dân trót gắn đời mình vào phận biển. Nhưng sức mạnh khủng khiếp của thiên tai đã không biết bao lần bắt cống Rộc phải đầu hàng và cũng vì thế nó thành nỗi khiếp sợ mỗi khi bão biển, nước biển vượt qua phòng tuyến này. Lúc đó chỉ là mênh mông trời nước. Lòng người cũng dậy sóng theo từng con nước lớn.
    Hiểu rõ điều đó, Đoàn Văn Vươn đã quyết làm một điều gần như không tưởng: chinh phục "thần" biển. Chinh phục cả nỗi khát khao không chịu đầu hàng số phận. Thế là từ cuối những năm 80, những viên đá đầu tiên được chàng trai Đoàn Văn Vươn mang đến trong cuộc trường chinh lấn biển, tạo hành lang bảo vệ để lấy diện tích khai thác nuôi trồng thuỷ sản. Chuyện đời, đâu dễ như nói.
    Bằng cách nào để khuất phục biển? Đó là câu hỏi ngày đêm Đoàn Văn Vươn trăn trở. Anh đã bỏ hàng tháng trời để ăn biển, nằm biển, lắng nghe từng cơn sóng thuỷ triều lên, xuống, mải miết tìm đáp án. Không có sách vở nào dạy, không có kinh nghiệm tiền lệ nào để học theo. Chỉ có một điều đang dần lớn lên - Đó là ý chí. Bão lòng người đang dần lớn hơn bão biển. Nó dường như muốn phá tung khao khát đang bùng cháy trong anh. Đoàn Văn Vươn đối diện với hàng ngàn thách thức, suy tư. Khi đã hiểu rõ quy luật con nước, hiểu rõ thời điểm nào cần "ra tay" để bắt đầu, thì anh vấp phải không ít sự dèm pha.
    Cái sự dám khuất phục "thần" biển của Đoàn Văn Vươn chả hiểu thế nào lại lan ra khắp vùng, lan ra cả các địa phương khác, trong đó có vùng đất Tiền Hải của tỉnh Thái Bình. Anh kể: "Lúc đó có một người chuyên khai thác các vùng đất ven biển của huyện Tiền Hải tỉnh Thái Bình, để làm ăn. Khi biết tôi có ý định chinh phục vùng biển quê Tiên Lãng này, người ấy đã thông qua nhiều người thách thức tôi, rằng nếu tôi làm được, sẽ sẵn sàng mất cho tôi một chiếc xe máy đẹp. Người ấy mỉa mai, diễu cợt việc làm của tôi. Người vùng biển, nói là làm, người kia thách thức tôi chắc vì nghĩ tôi không làm nổi. Mặt khác, tôi hiểu đây còn là một sự thách đấu. Lúc đó, một chiếc xe máy đẹp có thể ví như con xe Camry bây giờ. Người thách đấu tôi không sợ, chỉ sợ Trời thách đố tôi thôi", anh nói, mắt nhìn xa xăm. "Đã thế tôi càng quyết tâm làm".
    Đã có người bảo Vươn dại như con vích. Một con vật kỳ lạ của biển, là hay lôi ngược lại người ta. Nếu muốn bắt nó vào bờ, thì thay vì lôi nó vào bờ, người ta lôi nó ra... biển để nó đi theo chiều ngược lại. Cũng có người bạo mồm nói, thằng Vươn dám đi khuất phục "thần" biển là việc làm mạo hiểm.
    "Vui sao nước mắt lại trào"
    Nhiều năm trờiN, người dân nơi đây chứng kiến Đoàn Văn Vươn cùng anh em họ hàng quần quật lao vào cuộc trường chinh lấn biển. Có khi hôm trước làm, hôm sau sóng biển san thành bình địa. Hôm sau nữa lại làm, sóng biển lại biến sức người thành bong bóng. Có khi nhìn thấy ít đất, đá còn bám trụ sau con sóng mà rơi nước mắt, Vươn đã tự đặt câu hỏi, thế này thì đến bao giờ? Hay là mình thất bại? Cứ thế, cứ thế, từng hạt đất bám trụ, từng viên đá trơ gan bám trụ là lại thêm một tia hi vọng. Một ngày trôi qua là khắc khoải chờ đợi một ngày mới, công sức bỏ ra không biết bao nhiêu mà kể hết.
    Nói với chúng tôi, anh bồi hồi nhớ lại: "Nếu tính sơ sơ, đã có trên 20.000 m3 đất, đá được đưa đến đây, trên vùng đất ven biển Tiên Lãng mà các anh đang đứng trong cuộc chinh phục biển cả của tôi. Nói ra chính tôi cũng ngỡ ngàng, tôi làm như mê, như say. Bởi chỉ còn phía trước để tiến, chỉ còn biển để vươn ra. Tôi không có đường lùi, bởi thành công chỉ có cách duy nhất với tôi, đó là vươn ra biển".

    [​IMG]
    Anh Đoàn Văn Vươn
    Ngoài hàng chục ngàn m3 đất, đá đó, là biết bao sức người, sức của. Vừa lấn biển, chỉnh trị dòng nước triều dâng, vừa trồng cây bám đất, đã biết bao lần cây trồng lên lại bị biển nuốt trôi. Mất sạch. Tiếp tục trồng lại từ đầu, hàng ngàn cây bần, cây vẹt đã theo con sóng lẫn vào trùng khơi. Tiếp đó, không chỉ đất đá, hàng trăm tấn xi măng được đưa vào để tiếp thêm sức gắn kết thô mộc của đất và đá... Cuối cùng Trời không phụ lòng người, dòng chảy của biển ngoài đê biển cống Rộc đã bị khuất phục mà chuyển hướng. Phía chân đê có chỗ sâu gần 2 m, cốt âm, đã được nâng lên cốt dương. Từ đó hàng chục héc ta đất bãi bồi ven biển hình thành. Cũng theo đó, gần 70 ha rừng vẹt ngăn sóng biển đã bám trụ thành công. Không có tiếng vỗ tay. Ngày nhìn thấy thành công trong mắtN, trong lòng, thoả khát khao của ước mơ ngàn đời "xưa nay nhân định thắng thiên cũng nhiều", lại là ngày nước mắt ầng ậc tuôn trào. Một nỗi đau câm nín, ngày đón nhận sự thành công mà có người đã nói là không tưởng đó, Đoàn Văn Vươn đã một mình đi lang thang ven biển. Đi trên chính phần đất bồi ven biển mà công sức anh đã tạo nên. Một mình vừa đi vừa lẩm nhẩm gọi tên đứa con gái xinh xắn dễ thương của mình, để tưởng nhớ đến nỗi đau và mất mát của riêng anh. Con gái anh, đứa con gái 8 tuổi ngây thơ và thân thương, nó cũng mang trong mình dòng máu chinh phục biển cả của bố đã vĩnh viễn ra đi. Và lý do cũng chính vì con nước biển trào dâng dẫn đến việc cháu chết đuối ở cống Rộc, trong chính những ngày bão tố ầm ầm, khi đó cũng là lúc anh đang chinh phục biển. Nỗi khiếp đảm khi nhắc lại chữ cống Rộc với người dân xứ này giờ trở nên thanh bình kỳ lạ. Anh đã thành công, cống Rộc trở nên yên ả trước phong ba, bão tố. Còn anh, một mình hứng nỗi đau câm lặng.
    Anh không nói, nhưng vị đồng nghiệp đi cùng bảo, sự thành công trong việc trồng rừng chắn sóng, lấn biển của anh đã khiến người Nhật quan tâm. Một số chuyên gia nguời Nhật cũng đã tìm đến anh để học hỏi, trao đổi kinh nghiệm. Ngẫm ra, anh cũng là bậc kỳ tài rồi. Vậy mà 3 năm gặp lại, kể từ ngày biết anh, anh vẫn thế, mộc mạc và thuần hậu. Những việc anh làm có trời biết, đất biết. Còn việc đời và mất mát của anh, tôi cũng chỉ chia sẻ được phần nào. Bởi có những lúc, lòng người còn dậy sóng hơn biển cả. Đứng với anh trên con đê nơi có cống Rộc, phóng tầm mắt nhìn ra, ngút ngát một mầu xanh, mầu xanh tươi từng thấm đẫm cả máu, mồ hôi và công sức. Phía xa hình như đang có một cơn giông...
    http://www.doisongphapluat.com.vn/Story.aspx?lang=vn&zoneparent=0&zone=22&ID=5116

  3. ChunjunxoF2

    ChunjunxoF2 Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    01/11/2011
    Đã được thích:
    0
    Câu chuyện cuối năm 2011

    Có lẽ đây là sự kiện và bài học lớn nhất của 2011. Các lãnh tụ chính trị và kinh tế nghĩ mình miễn nhiễm khỏi định luật thiên nhiên? Họ cho rằng họ sẽ vượt qua mọi lăng nhăng của thời thế và tha hồ ăn miễn phí. Rằng con cái của họ cũng sẽ được tiêm vắc xin để tránh mọi vi khuẩn của công lý và bình đẳng. Rằng họ sẽ tồn tại thêm vài thế hệ nữa. Rằng cái lựa chọn dù phi lý và xấu xí đến đâu củng sẽ qua đi khi họ hạ cánh an toàn và người dân sẽ quên hay cười tha thứ khi nhớ lại.


    Có nhiều sự kiện để quên hơn là ghi nhớ cho 2011. Chuyện nợ công Âu Châu, Mỹ và cả Trung Quốc. Chuyện sóng thần Nhật Bản. Chuyện biểu tình cách mạng Hoa Nhài. Chuyện Steve Jobs ra đi. Gần chúng ta hơn, chuyện bà Thủ Tướng và lũ lụt ở Thái Lan. Chuyện quà Giang Sinh của dân Bắc Triều Tiên khi ông lãnh tụ “vĩ đại và kính yêu” nằm lăn ra chết.

    Việt Nam thì cũng không có gì để bàn luận. Theo các chuyên gia chánh phủ và các đại biểu nhân dân, lạm phát, lãi suất, tỷ giá, bất động sản, chứng khoán, tín dụng đen và nợ xấu ngân hàng đều vẫn ổn và sẽ tốt đẹp hơn trong 2012. Người dân có thể an tâm tiếp tục nhậu nhẹt mỗi ngày và chỉ cần quan tâm đến các phong bì cho quà Tết, đám cưới, đám ma. Thế hệ trẻ vẫn lo dồi mài kinh sử của XHCN để được làm quan và sống đời tầm gởi.

    Tóm lại, thiên hạ vẫn thái bình, không ai chết. Dòng lich sử ngoài kia có thể vẫn trôi nhanh, nhưng dân tộc chúng ta đã nằm trên đỉnh cao trí tuệ của loài người để thắc mắc về những chi tiết vụn vặt. Nhân loại có thể vẫn loay hoay mò đường tìm lối sống mới cho thế kỷ 21, nhưng đó là vì họ không có cái vốn văn hóa 5 ngàn năm của giòng giống Lạc Hồng. Chúng ta chỉ thiếu một giải vô địch bóng đá nào đó của ASEAN là Việt Nam lại chiếm vị thế số một của các quốc gia hạnh phúc. A men.

    Trong những ngày cuối năm, trời lạnh co ro, làm các cặp nhân tình hay trùm chăn nằm nhà, suy tưởng về quá khứ và tương lai. Các mạng truyền thông từ Mỹ đến Việt đua nhau làm bảng xếp hạng những biến cố hay những nhân vật được coi là “quan trọng” nhất trong năm cũ. Tội nghiệp. Chúng ta thi đua suốt năm, từ chính trường, thương trường đến vận động trường, sân khấu phim ảnh… Ở Việt Nam, còn thêm màn thi đua thành tích, huân chương lao động, bằng cấp và các bài diễn văn. Vậy mà cuối năm, chúng ta lại còn bị nghe về những thi đua khác nữa trên thế giới, không ăn nhậu gì đến niềm vui nho nhỏ trong căn phòng ấm cúng.

    Hơi ngược đời, đêm Noel tôi lại nghĩ về luật nhân quả của nhà Phật. Chúng ta luôn gặt hái những gì mình gieo trồng. Một cố gắng chân thành thiện ý, dù kết quả có là thất bại, cũng đem lại cho người làm một bài học đáng giá để thành công lớn hơn trong tương lai. Một hy sinh vì lợi ích chung của cộng đồng, dù không ai biết đến, vẫn đem lại những thỏa mãn cá nhân mà thành quả là sự an bình cùng sức mạnh nội tại. Một nếp sống chừng mực hài hòa và những cẩn trọng về ăn uống và luyện tập sẽ đem cho thân thể những ngày mạnh khỏe cần cho sự minh mẫn của tinh thần.

    Ngược lại, những lựa chọn sai lầm bao giờ cũng phải trả giá, không sớm thì muộn. Không có bữa ăn nào miễn phí trong đời sống. Bệnh tật sẽ theo sau những ăn nhậu tiệc tùng, mặc cảm sẽ hành hạ những nhũng lạm quyền thế, sụp đổ phải xẩy ra với những lâu đài xây không nền móng. Tuy nhiên, ông Trời cũng hay chơi trò oái ăm khiến chúng ta lầm tưởng rằng nguyên lý này có ngoại lệ. Chúng ta nhìn những tàn ác của Stalin, của Ghadafi, của Kim Jong Il…kéo dài hàng chục niên kỳ và nghi ngờ công lý của Trời.

    Hy Lạp cười thỏa mãn khi thấy các ngân hàng quốc tế ngu xuẩn đưa tiền cho mình xài vô tội vạ. Họ không nghĩ hậu quả của chục năm suy thoái sắp đến khi phải xù nợ. Ở bình diện rộng lớn hơn, các chánh phủ Mỹ, Anh, Tây Ban Nha, Ý…sẽ phải trả giá cho cho các gói kích cầu trong chánh sách bơm tín dụng và in tiền cứu ngân hàng. Dĩ nhiên, khi cả kinh tế thế giới tùy thuộc vào sự ổn định của đồng đô la, ngày mà nước Mỹ phải trả giá chắc chắn xa hơn ngày các nước nhỏ phải trả. Nhưng nợ không bao giờ tự nhiên biến mất, chì có một lựa chọn là tự ta phải xù nợ hoặc để con cháu trả sau này. Điều an tâm hiện giờ là những món nợ tư hay công có thể dược đáo qua đáo lại trong vài năm tới, dấu diếm dưới thảm cho đến khi hôi thối quá, phải kéo ra. Càng lâu lãi suất càng tich lũy, hậu quả càng lớn và nhiều món nợ sẽ không bao giờ trả đủ.

    Có lẽ đây lả sự kiện và bài học lớn nhất của 2011. Các lãnh tụ chính trị và kinh tế nghĩ mình miễn nhiểm khỏi định luật thiên nhiên? Họ cho rằng họ sẽ vượt qua mọi lăng nhăng của thời thế và tha hồ ăn miễn phí. Rằng con cái của họ cũng sẽ được tiêm vắc xin để tránh mọi vi khuẩn của công lý và bình đẳng. Rằng họ sẽ tồn tại thêm vài thế hệ nữa. Rằng cái lựa chọn dù phi lý và xấu xí đến đâu củng sẽ qua đi khi họ hạ cánh an toàn và người dân sẽ quên hay cười tha thứ khi nhớ lại.
    Đôi khi tôi cũng mất đi niềm tin vào luật của Trời và cho rằng họ đúng. Có lẽ đó là chút chua chát còn sót lại của tuổi già?

    Chiều Giáng Sinh, tôi tình cờ xem một phim họat hình của Disney tên Tangled. Chuyện về một nàng công chúa bị bà phù thủy bắt đi khi vừa chào đời. Bà cần mái tóc mầu nhiệm của cô để trẻ đẹp mãi. Cô lớn lên nghĩ rằng đây là mẹ mình và khi bà cấm không cho cô ra khỏi cái tháp cao tù ngục, bà giải thích là thế giới ngoài kia khủng khiếp tàn bạo lắm, cô nên ngoan ngoãn nghe lời bà dậy dỗ để có “ổn định” cho đời sống.

    Nhưng trong thâm tâm, cô vẫn ao ước về một ngày của “tự do” dù phải trả giá. Một chàng ăn trộm đưa cô ra khỏi ngục tù và câu chuyện kết thúc như mọi chuyện cổ tích. Kẻ gian bị tiêu diệt và người tử tế sống hạnh phúc đời đời. Bài hát khi cô thoát khỏi gọng kềm của bà phù thủy “I’ve seen the light” (Tôi đã thấy ánh sáng), thật truyền cảm.

    Dù đôi khi con người “bi quan” trong tôi chê cười cái ấu trĩ của những câu chuyện cổ tích, tôi vẫn yêu chúng vô cùng. Đây là thế giới của đạo đức, của chân thật và cao quý. Nó xác định lại cho chúng ta niềm tin vào luật Trời, vào cái đẹp vĩnh hằng của công lý, vào luật nhân quả của nhà Phật, vào tình người luôn sáng ngời qua nghịch cảnh. Đây là thế giới phân chia “thiện-ác” rõ ràng, nơi kẻ cắp không thể đội lốt quân tử trong lâu dài.

    Vài ngày nữa, thế giới sẽ bước qua một cột mốc mới của thời gian. Chúng ta không biết là 2012 sẽ đem lại “công lý” như các câu chuyện cổ tích? Hay một đại họa diệt vong cho toàn cầu như lời tiên tri của văn minh Mayan? Dù thế nào, tôi tin rằng Ơn Trên vẫn quan tâm đến định mệnh con người và “bình an dưới thế cho người thiện tâm” vẫn là một nguyên lý để sống .
    T/S Alan Phan, Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa
    25 Dec 2011
    (Bài đã do Tuần Việt Nam xuất bản ngày 28/12/2011)

    T/S Alan Phan là Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa tại Hong Kong và Shanghai. Du học Mỹ từ năm 1963, ông đã làm việc tại nhiều công ty đa quốc gia ở Wall Street và phát triển công ty Hartcourt của mình thành một tập đoàn niêm yết trên sàn Mỹ với thị giá hơn 700 triệu dollars. Ông sống và làm việc tại Trung Quốc từ 1999. T/S Phan tốt nghiệp BS tại Penn State (Mỹ), MBA tại American Intercontinental (Mỹ), Ph.D tại Sussex (Anh) và DBA tại Southern Cross (Úc). Ông đã xuất bản 8 cuốn sách bằng Anh và Việt ngữ. Email của ông là gocnhinalan@gmail.com và Web site cá nhân làwww.gocnhinalan.com.
  4. vietchuanjsc

    vietchuanjsc Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/01/2009
    Đã được thích:
    1.759
    với kiểu dân làm ........................ kẻ phá thì hỏi cái VIET NAM nay đi về đâu
  5. Khongbaogiothua

    Khongbaogiothua Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    10/09/2010
    Đã được thích:
    30
    Anh Vươn có thân phận giống như chị Dậu [r23)]
  6. buonbanCP

    buonbanCP Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    12/04/2007
    Đã được thích:
    962
    Vụ án bắn, nổ mìn, vào đoàn cưỡng chế ở Hải Phòng do một số người trong gia đình ông Đoàn Văn Vươn thực hiện, vì quá bức xúc “khi bị vào đường cùng”… đã hé lộ nhiều vấn đề. Nhưng còn bao nhiêu câu hỏi và tình tiết đặt ra cần giải quyết, rút kinh nghiệm… Trước khi thực hiện hành vi “quá khích” đó (họ đang bị khởi tố vụ án giết người), họ không phải là “giang hồ đất Cảng”, mà nổi lên là những người nông dân chịu thương, chịu khó, hiền lành, làm ăn chân chính đến điển hình và rất có trách nhiệm với cộng đồng. Báo chí từng có bài khen anh Vươn là kỳ tài…! Trước khi thực hiện hành vi “quá khích” đó, họ cũng đã ý thức dùng pháp luật để đòi công lý, công bằng cho bản thân, gia đình và xa hơn là cho cả mấy chục hộ dân cùng cảnh ngộ. Nhưng, trước “rừng luật” và những “thủ pháp” tinh vi của những người “cầm cân, nẩy mực”, họ đã không kiềm chế được mà “quyết một phen sống mái”…
    Gần 20 năm lăn lộn với những “đồng tiền xương máu” chân chính và đã trên 40 tuổi, chắc hẳn anh Vươn và gia đình mình ý thức rất rõ việc “bắn vào đoàn cưỡng chế” sẽ có hậu quả thế nào?! Nhưng, họ liều trong sự tuyệt vọng, khốn cùng vì những biện pháp đàng hoàng nhất, theo họ, đã được thực hiện mà chính quyền vẫn cương quyết không chịu nghe, thậm chí họ vào đường cùng, tay trắng sau gần 20 năm đổ ra không biết bao nhiều công sức, tiền của và thậm chí tính mạng người con gái 8 tuổi của anh Vươn. Luật pháp đã được vận dụng nhưng hình như với đa số người dân thì rất dễ… “bị lừa” (theo ngôn ngữ không ít người dân). “Bị lừa” vì nhiều khi là sự cố ý hiểu sai, làm sai của người có thẩm quyền nhưng lắm lúc cũng do lỗ hổng luật pháp: không quy định hoặc quy định không rõ ràng.
    Trong vụ án này là…cả hai!
    Đầu tiên có lẽ sai sót thuộc về thẩm phán xét xử phúc thẩm Ngô Văn Anh của TAND TP Hải Phòng. Từ năm 2007 – 2009, hộ các ông Vũ Văn Luân, Đoàn Văn Vươn đã khởi kiện các quyết định thu hồi đất của UBND huyện Tiên Lãng ra TAND huyện. Yêu cầu của họ bị tòa sơ thẩm bác bỏ. Hai hộ này kháng cáo lên TAND TP.Hải Phòng. Ngày 9.4.2010, thẩm phán Ngô Văn Anh đã lập Biên bản tạo điều kiện để các đương sự thỏa thuận với nhau về việc giải quyết vụ án”. Biên bản thỏa thuận này được thẩm phán Ngô Văn Anh lập, đóng dấu của TAND TP.Hải Phòng. Sau đó, những người khởi kiện đã rút đơn kháng cáo. …
    Phải nói ngay rằng đây là việc vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng của thẩm phán Ngô Văn Anh. Nguyên tắc của tố tụng hành chính là không hòa giải, khác hoàn toàn với nguyên tắc lớn nhất tố tụng dân sự là hòa giải. Ở đây, thẩm phán nói rõ, không úp mở là “tạo điều kiện” để các đương sự thỏa thuận với nhau (tức hòa giải). Có lẽ đây là một sáng tạo về mặt tố tụng của thẩm phán Ngô Văn Anh vì trong tố tụng hành chính chỉ có “tạo điều kiện để các đương sự đối thoại về việc giải quyết vụ án thôi”. Và, trong tố tụng cũng chưa thấy tiêu đề “Biên bản tạo điều kiện…”. Sau khi “tạo điều kiện cho các bên hòa giải”, bên khởi kiện rút đơn, thẩm phán Ngô Văn Anh đã ra quyết định đình chỉ giải quyết vụ án. Vậy là án sơ thẩm “quay ra” có hiệu lực. Tức, yêu cầu khởi kiện bị bác bỏ…
    Mặt khác, theo “Biên bản tạo điều kiện…” trên, đại diện UBND huyện Tiên Lãng là ông Phạm Xuân Hoa (Trưởng phòng TN – MT) đã hứa: “Nếu nguyên đơn rút đơn kháng cáo, UBND huyện Tiên Lãng sẽ tạo điều kiện cho người dân được tiếp tục thuê đất để nuôi trồng thủy sản”. Lại một lần “tạo điều kiện”! Người dân nghe nói “bề trên” tạo điều kiện bằng biên bản giấy trắng, mực đen hẳn hoi thì mừng húm. Họ đâu nghi ngờ việc chủ đích của các vị cán bộ này là biến từ “tạo điều kiện” giao đất sang “tạo điều kiện” cho thuê đất? Sâu hơn, có lẽ các vị đã tính toán rất kỹ rằng miễn là dùng từ làm sao cho người khởi kiện rút đơn, án sơ thẩm quay lại có hiệu lực… rồi tính?! Và đúng như thế, khi án sơ thẩm có hiệu lực, nghĩa là quyết định thu hồi đất trước đây có hiệu lực, mà người dân không chấp hành thì “tớ” (có chữ “đầy” phía trước) có quyền cưỡng chế! Nhé!…
    Nếu xem xét dưới góc độ tố tụng hành chính thì việc giải quyết vụ án này đã vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng. Ngoài việc “tạo điều kiện” hòa giải thì thẩm phán lại “quên” “tạo điều kiện” để UBND huyện Tiên Lãng thực hiện các thủ tục cho thuê đất như trong biên bản. Nghĩa là, ý định “dụ” người dân rút đơn kháng cáo rất rõ. Trong khi điều kiện “đủ” là UBND huyện “tạo điều kiện cho thuê đất” chưa được thực hiện thì Tòa án đã vội vàng đình chỉ vụ án. Đúng ra, nếu chấp nhận biên bản “tạo điều kiện…” thì vụ án chỉ được tạm đình chỉ để chờ UBND huyện thực hiện hiện các thủ tục liên quan. Vì vậy, quyết định đình chỉ vụ án của TAND TP Hải Phòng cần phải bị kháng nghị…
    Về các quyết định thu hồi đất và quyết định cưỡng chế thì sao?
    Theo quy định thì khi nhà nước đang giao đất hoặc cho thuê đất dài hạn mà muốn thu hồi thì phải có quyết định thu hồi. Lý do thu hồi phải dựa trên quy hoạch được duyệt và nhằm thực hiện một dự án được duyệt hợp pháp…
    Ở đây, có thông tin cho rằng “thu hồi để làm dự án sân bay” nhưng trong cuộc họp báo thì chính ông chủ tịch UBND huyện Lê Văn Hiền thừa nhận là “thu hồi để cho người khác có điều kiện hơn đấu thầu thuê lại”.
    Không rõ ông Chủ tịch huyện bảo “cho người có điều kiện hơn” là điều kiện gì? Về tấm lòng gắn bó, sức lực bỏ ra cải tạo vùng đất và có thể cả cơ sở pháp lý về quản lý, sử dụng vùng đất này thì gia đình anh Vươn và các hộ như anh “ăn đứt”. Về kỹ thuật, kinh nghiệm và tài chính thì cũng chưa chắc họ đã thua. Có lẽ cái thua lớn nhất là “quân xanh, quân đỏ” trong đấu thầu? Bởi vì, khi chủ tịch huyện và em trai là chủ tịch xã (nơi có vùng đất và tài sản mà gia đình anh Vươn đang sử dụng) quyết tâm giao cho ai thì “đâu khó gì”. Và đây, Báo Pháp luật TP.HCM đã nêu: Trong khi đó, dư luận ở địa phương từ lâu đã râm ran chuyện chính quyền “quyết tâm” thu hồi đầm của anh Vươn, ông Luân để giao cho các ông K. (ngụ xã Tiên Hưng), H. (ngụ xã Vinh Quang), P. (ngụ xã Nam Hưng). Dư luận đó thực hư ra sao? Những ông này quan hệ thế nào với các cán bộ huyện, xã cũng là điều cần làm rõ”…
    Vì hồ sơ vụ án chưa được công bố đầy đủ (chẳng hạn quyết định thu hồi đất hoặc quyết định cưỡng chế) nhưng xem ra UBND huyện Tiên Lãng đã bỏ qua một thủ tục, một công việc hết sức quan trọng. Đó là thống kê và định giá tài sản của các gia đình bị cưỡng chế. Ở đây, họ đã “san phẳng” và coi như các gia đình bị cưỡng chế mất trắng. Ở đây, “các nhà làm luật lớn” của nước ta hình như đã bỏ mất quy định về thống kê và định giá một tài sản dù nhỏ nhất của người dân trước khi cưỡng chế, đập bỏ… Trong quan hệ hành chính, hình như cơ quan nhà nước cho rằng là “bề trên” nên được quyền đập bỏ tài sản của dân mà mình cho là dân sai phạm và không cần thống kê hay định giá? Bởi thực sự không có quy định bắt buộc này! Điều này là rất không đúng và tạo nên sự tùy tiện trong xử lý hành chính. Người dân vẫn còn được khiếu nại, khởi kiện cơ mà. Nếu người dân sai mà nhà nước phải cưỡng chế thì cho phép thu tiền phí cưỡng chế. Nhưng, đặt trường hợp người dân sau một thời gian dài khiếu nại, khởi kiện đúng thì nhà nước lấy cơ sở đâu mà đền khi không thống kê, định giá những tài sản đã bị đập bỏ? Không ít người dân “ăn được vạ thì má đã sưng” vì điều này?… Vì vậy, theo chúng tôi là nhà nước cần bổ sung bắt buộc thực hiện ngay quy định về thống kê, định giá trước khi cưỡng chế, đập bỏ tài sản nào đó trong xử lý vụ việc hành chính.
    Ở đây, gia đình anh Vươn còn khiếu nại, khởi kiện về giao đất, cho thuê đất, quyết định thu hồi, cưỡng chế…Vụ việc chắc chắn còn phức tạp, kéo dài và phần thắng chưa biết thuộc về ai mà đã “san phẳng, không đền bù một xu” tài sản của người ta, không thống kê, định giá là sai hoàn toàn. Nếu cho thuê đất có thời hạn ngắn thì tài sản trên đất của người thuê (cây cối, hoa màu, cá tôm trong đầm, nhà cửa…) trước khi chủ thuê lấy đất lại phải được tôn trọng chứ chưa chưa nói ở đây cho thuê dài hạn!
    Một vấn đề nữa là việc thi hành bản án hành chính đã có hiệu lực pháp luật cũng không được quy định chặt chẽ. Ở đây, cho rằng án đã có hiệu lực nên quyết định thu hồi đất của huyện Tiên Lãng đương nhiên có hiệu lực; nếu người “thua” (dân) không tự nguyện thi hành thì UBND huyện “bồi thêm” quyết định cưỡng chế… Những việc này UBND huyện không cần làm đơn yêu cầu thi hành án để cơ quan này “theo dõi” như trường hợp người dân thắng kiện. Có lẽ Luật Tố tụng hành chính cho rằng trường hợp người dân khởi kiện quyết định của cơ quan nhà nước mà bị bác, án có hiệu lực thì đương nhiên phải thi hành và người có quyền yêu cầu, cưỡng chế thi hành không ai khác chính là cơ quan ban hành quyết định đó nên không quy định rõ việc tham gia của cơ quan thi hành án dân sự? Điều này dẫn đến sự lạm quyền của kẻ “đá bóng, thổi còi” như trong trường hợp cưỡng chế nhà anh Vươn là khá rõ. Bởi, nếu qua thi hành án dân sự thì chắc chắn việc kiểm kê, định giá tài sản trước khi cưỡng chế sẽ được thực hiện… Vì vậy, Luật tố tụng hành chính lại một lần nữa cần bổ sung quy định này mới tạo được sự công bằng với người dân.
    “Đồng tiền liền khúc ruột”; máu, nước mắt, công sức , tài sản của người dân, của nhà nước và của các cán bộ công an, quân đội đã đổ xuống xung quanh vụ cưỡng chế ở Tiên Lãng này quá nhiều rồi! Sẽ còn rất nhiều câu hỏi xung quanh vụ này: Liệu anh Vươn và những người bị bắt có bị xử lý tội “giết người” hay tội khác? Giả sử cơ quan thẩm quyền kết luận việc ban hành các quyết định là sai, túc việc tổ chức cưỡng chế cũng sai luôn, sai cả quy trình công tác khi sự việc phức tạp không dừng lại xin ý kiến như ông Giám đốc ******* TP Hải Phòng phát biểu… thì việc trách nhiệm của những người làm sai thế nào?…
  7. PhongVanCK

    PhongVanCK Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    24/03/2010
    Đã được thích:
    6.124
    Chí Phèo thì đúng hơn, tao muốn làm người lương thiện nhưng ai cho tao lương thiện!
  8. BinhTinh

    BinhTinh Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    12/03/2010
    Đã được thích:
    4
    Cãi quan àh ? Ông gông cổ mày lại bi giờ !

    Mà gông rồi mới đau !

    Trí thức đấy, không phải nông dân thường đâu !
  9. Boeing01

    Boeing01 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    17/03/2008
    Đã được thích:
    131
    Cơ chế củ chuối
    Chuối từ trên xuống dưới
    Hoà giải là khi 2 bên chưa ra toà mới tiến hành hoà giải ở cấp chính quyền
    Khi 2 bên không hoà giải được thì mới dẫn nhau ra toà để xác định đúng sai, làm éo gì có chuyện hoà giải tại toà
    Cũng tại cái cơ chế củ chuối không có tam quyền phân lập nên mỗi khi chính quyền chèn ép dân thì toà án cũng đứng về phía chính quyền làm cho người dân mỗi khi bị chính quyền chèn ép thì đi kiện củ khoai
  10. BinhTinh

    BinhTinh Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    12/03/2010
    Đã được thích:
    4
    Em cũng sinh ra tại Tiên Lãng đó các bác, mà thua chứng quá, Tết này không có tiền về quê coi thực hư thía nào, truyền thông bi giờ nhiều khi chả biết sao !

Chia sẻ trang này