Các luật sư vẫn cố tình không hiểu về tiếng Việt

Chủ đề trong 'Giao Lưu' bởi sactim, 23/09/2011.

1181 người đang online, trong đó có 472 thành viên. 17:12 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 224 lượt đọc và 4 bài trả lời
  1. sactim Thành viên gắn bó với f319.com

    Các luật sư vẫn cố tình không hiểu về tiếng Việt ( xin phép MOD )

    Vụ mất chỉ dẫn cà phê BMT: Cơ quan chức năng Trung Quốc đã cấp sai!






    [​IMG]
    UBND tỉnh Đắk Lắk đứng ra yêu cầu hủy nhãn hiệu. Hiệp hội Cà phê Buôn Ma Thuột cũng có thể yêu cầu hủy.
    Trong vụ doanh nghiệp Trung Quốc đăng ký nhãn hiệu Buôn Ma Thuột, luật sư Lê Quang Vinh (Công ty Luật Bross & Partner) là người đầu tiên cung cấp thông tin về việc này. Ông Vinh cho biết nếu đàm phán mua lại để doanh nghiệp bên Trung Quốc “chuyển nhượng” nhãn hiệu cho phía Việt Nam thì sẽ gây cảm giác mất vị thế. Còn luật sư Nguyễn Thanh Long, Văn phòng Luật sư Phạm và Liên danh, cho rằng chi phí để yêu cầu cơ quan chức năng Trung Quốc hủy nhãn hiệu này nhiều khi còn cao hơn chi phí thương lượng mua lại nhãn hiệu.
    Địa danh Buôn Ma Thuột có danh tiếng tại VN
    Theo luật sư Vinh, chúng ta có các căn cứ pháp lý vững chắc để yêu cầu hủy nhãn hiệu này, vì vậy nên làm thủ tục yêu cầu hủy. Sau khi hủy nhãn hiệu của doanh nghiệp Trung Quốc thì chúng ta có quyền đăng ký nhãn hiệu này.
    Luật sư Vinh cho biết có hai căn cứ pháp lý chính. Theo Điều 10 Luật Sở hữu trí tuệ Trung Quốc, không được đăng ký nhãn hiệu trùng với tên địa danh đã được biết đến rộng rãi. Buôn Ma Thuột là địa danh. Địa danh này được công nhận là chỉ dẫn địa lý của Việt Nam, tức là đã có danh tiếng tại Việt Nam rồi. Buôn Ma Thuột lại chiếm đến 50% sản lượng cà phê xuất khẩu. Do đó, doanh nghiệp mua cà phê nhân Việt Nam, trong đó có doanh nghiệp Trung Quốc, có biết đến địa danh này.
    Ngoài ra, theo Điều 16 Luật Sở hữu trí tuệ Trung Quốc, nhãn hiệu không được chứa chỉ dẫn địa lý gây nhầm lẫn cho người tiêu dùng về xuất xứ của sản phẩm. Nếu ghi “Buôn Ma Thuột” mà thực tế sản phẩm không có nguồn gốc từ Buôn Ma Thuột là gây hiểu nhầm cho người tiêu dùng, có tính gian lận thương mại.
    Luật sư Nguyễn Thanh Long, Văn phòng Luật sư Phạm và Liên danh, cũng cho biết các nước và quốc tế đều có hai nguyên tắc trên. Nhãn hiệu không được trùng với địa danh. Tuy nhiên, cơ quan cấp giấy, người xét nghiệm đơn có thể không biết hết các địa danh trên thế giới nên cứ cấp cho người đăng ký. Giấy có thể bị hủy nếu có người yêu cầu hủy.
    [​IMG]
    Cà phê xuất xứ từ Buôn Ma Thuột nhưng hai nhãn hiệu đã được Trung Quốc cấp chứng nhận bảo hộ độc quyền cho công ty Guangzhou Buon Ma Thuot Coffee Co.,Ltd. Ảnh: TQD
    Ai đi đòi?
    Theo ông Vinh, quy định của Trung Quốc cũng như quy định chung của quốc tế, bất cứ ai thấy quyền và lợi ích bị xâm phạm thì đều có thể yêu cầu hủy nhãn hiệu. Trong trường hợp cà phê “Buôn Ma Thuột”, tốt nhất là UBND tỉnh Đắk Lắk đứng ra yêu cầu hủy. Bởi lẽ, đây là đơn vị được giao quản lý chỉ dẫn địa lý Buôn Ma Thuột (thường là sở Khoa học và Công nghệ cấp tỉnh hoặc UBND cấp tỉnh quản lý, còn Nhà nước là chủ sở hữu). Ngoài ra, Hiệp hội Cà phê Buôn Ma Thuột cũng có thể yêu cầu hủy, vì đây là đơn vị được giao quyền khai thác chỉ dẫn địa lý này, có lợi ích kinh tế thiết thực.
    Về thủ tục đòi, ông Vinh cho biết Trung Quốc chia làm ba dạng hủy nhãn hiệu. Nếu hủy do không sử dụng hay do khai báo gian dối thì cơ quan cấp giấy chứng nhận nhãn hiệu sẽ giải quyết. Tuy nhiên, trong trường hợp cà phê Buôn Ma Thuột lại có yếu tố tranh chấp nên sẽ đưa ra cơ quan khác là Ban Giải quyết các tranh chấp về nhãn hiệu (thuộc Bộ Thương mại của Trung Quốc) để giải quyết.
    Thông thường, sau khi cơ quan giải quyết ra quyết định, nếu bên nào không đồng ý với quyết định này thì có thể khiếu nại tiếp lên cơ quan cấp trên. Nếu không thì có thể kiện ra tòa hành chính nơi cơ quan này đặt trụ sở.
    Ông Vinh cho rằng chi phí làm thủ tục yêu cầu hủy chỉ khoảng 10.000 USD (hơn 200 triệu đồng). Chi phí này không phải là lớn đối với Hiệp hội Cà phê.
    Mua lại nhanh hơn đi đòi

    1,1 triệu tấn cà phê xuất khẩu trong năm 2010. Trong đó xuất khẩu sang Trung Quốc là 10.000 tấn, chiếm 9% lượng xuất khẩu toàn thế giới. Dự kiến năm 2011 VN sẽ xuất khẩu 1,2 triệu tấn, trong đó thị trường Trung Quốc chiếm 10.000 tấn, chiếm 8% thị trường thế giới.
    Luật sư Nguyễn Thanh Long cho biết thủ tục yêu cầu hủy nhãn hiệu ở các nước gần giống nhau, đều phải qua luật sư ở nước sở tại chứ không chấp nhận luật sư nước ngoài. Yêu cầu hủy nhãn hiệu đăng ký ở Trung Quốc thì phải thuê luật sư ở Trung Quốc. Luật sư các nước đều tính phí theo giờ, tùy vụ việc phức tạp hay đơn giản, cần nghiên cứu, trao đổi nhiều thời gian thì mức phí càng cao. Từ đó mà chi phí khiếu nại, kiện tụng, yêu cầu hủy nhãn hiệu ở nước ngoài khá tốn kém. Theo thủ tục thông thường thì mất hai năm. Vấn đề quan trọng ảnh hưởng đến việc hủy nhãn hiệu là cơ hội kinh doanh có thể bị đình trệ. Doanh nghiệp muốn đưa hàng vào thị trường nhưng nhãn hiệu thì đã bị bên kia độc quyền, sinh ra rắc rối. Do đó, vì nhu cầu kinh doanh, doanh nghiệp thường chịu phương án thương lượng mua lại nhãn hiệu mà bên kia “chiếm” trước.
    Ông Long cho biết gần đây một số doanh nghiệp bị chiếm nhãn hiệu ở thị trường nước ngoài như Úc, Czech, Mỹ… hầu hết là rơi vào tay đối tác kinh doanh. Ví dụ một nhãn hiệu bia bị đăng ký ở Mỹ, bên đăng ký thương lượng sẽ “nhượng” lại với giá 50.000 USD, tính ra là “rẻ, khỏe” hơn đi yêu cầu hủy, khiếu nại, kiện tụng. Trường hợp nhãn hiệu Vif… bị đăng ký trước ở Úc, người đăng ký là đại lý của Vif… Từ khi bắt đầu hợp tác kinh doanh thì đại lý này đi đăng ký nhãn hiệu. Về sau, Vif… muốn chuyển sang hợp tác với một doanh nghiệp khác để làm đại lý thì đại lý này phản ứng.
    Vì vậy, doanh nghiệp phải tính toán thị trường của mình, nếu nhắm đến thị trường nào thì nên đăng ký trước nhãn hiệu ở thị trường đó, tránh trường hợp bị người khác, doanh nghiệp khác, đối tác đăng ký rồi phải thương lượng mua lại.
  2. sactim

    sactim Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    01/04/2010
    Đã được thích:
    35
    Chả phải làm gì hết, địa danh của ta theo tiếng Việt là có dấu, và thương hiệu của ta cũng lập theo chữ Việt có dấu. Việc gì phải mắc bẫy tống tiền dở hơi của mấy thằng bẩn.
  3. sactim

    sactim Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    01/04/2010
    Đã được thích:
    35
    Đố mấy ông Tàu bẩn dám cấp phép thương hiệu theo đúng chữ tiếng Việt có dấu má đầy đủ đó ....khà khà
  4. sactim

    sactim Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    01/04/2010
    Đã được thích:
    35
    Người Việt mà không biết mình có những điểm gì chỉ là của người Việt thì thật là u mê, tối tăm và bị dắt mũi, thật uổng công cha ông đã tạo dựng lên bản sắc của người Việt.
  5. sactim

    sactim Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    01/04/2010
    Đã được thích:
    35
    Bài học từ câu chuyện “Mất bò mới lo làm chuồng” (23/09/2011)Vừa qua, các luật sư, các chuyên gia đã lên tiếng gay gắt yêu cầu Trung Quốc phải trả giá bản quyền cà phê Buôn Mê Thuột cho Việt Nam. "Hơn lúc nào hết, vấn đề bảo vệ bản quyền kinh doanh được đặt lên hàng đầu đối với các doanh nghiệp trong nước” - Ông Lê Thế Bảo, Chủ tịch Hiệp hội chống hàng giả và bảo vệ thương hiệu Việt Nam khẳng định khi trao đổi với Đại Đoàn Kết xung quanh vấn đề này.

    [​IMG]

    Ông Lê Thế Bảo
    Thưa ông, thời gian qua, vấn đề bảo vệ bản quyền của các doanh nghiệp (DN) dường như chưa được coi trọng. Chính bởi vậy, mới dẫn đến tình trạng tranh chấp bản quyền kinh doanh, nhưng nguy hại hơn là chúng ta còn bị thế giới tranh chấp bản quyền. Vụ việc cà phê Buôn Mê Thuột bị đăng ký độc quyền tại Trung Quốc là một ví dụ. Nhận định của ông về vấn đề này ra sao?
    Đây là vấn đề liên quan rất chặt chẽ đến Luật Sở hữu trí tuệ (SHTT). Luật SHTT hiện nay đã có những tiến bộ nhất định, tuy nhiên, trên thực tế, nhiều quy định, vấn đề được đưa ra trong luật còn chung chung, nên dẫn đến việc thực thi thiếu hiệu quả. Qua những vụ việc nói trên, có thể thấy rõ điều đó. Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam vừa tổ chức hội thảo rà soát lại Luật SHTT trong đó rất cần sự đóng góp của DN để bổ sung, điều chỉnh lại những cái cần điều chỉnh trong bộ luật này. Bởi DN là người hiểu rõ nhất những vướng mắc mà họ gặp phải trong quá trình xác lập và bảo hộ quyền SHTT của họ.
    Luật SHTT của Việt Nam hiện nay có một vướng mắc khá lớn là trong quá trình hội nhập, chúng ta đã học hỏi được quốc tế khá nhiều kinh nghiệm để áp dụng cho Luật SHTT của ta nhưng lại chưa tính đến đặc thù của đất nước mình. Khu vực kinh tế nhà nước đóng vai trò quan trọng trong nền kinh tế Việt Nam. Khối DN này quản lý một tài sản trí tuệ rất lớn của quốc gia nhưng chúng ta chưa có những quy định đặc thù để bảo vệ một cách hữu hiệu và quản lý nghiêm ngặt những sản phẩm trí tuệ ấy. Ví dụ như các tập đoàn, tổng công ty nhà nước sở hữu những nhãn hiệu có giá trị rất lớn nhưng việc họ dễ dàng đồng ý cho các đơn vị thành viên đăng ký nhãn hiệu ấy cho thấy sự quản lý vẫn còn lỏng lẻo, bởi trong quá trình cổ phần hóa mà các doanh nghiệp thành viên bị bán đi hoặc cổ phần hóa vượt ra ngoài quyền kiểm soát của các tập đoàn, tổng công ty đó thì đương nhiên Nhà nước sẽ mất quyền kiểm soát đối với tài sản đó. Đây chỉ là một trong những bất cập tồn tại trong quá trình thực thi Luật SHTT, dẫn đến các thương hiệu như cà phê Buôn Mê Thuột, kẹo dừa Bến Tre bị đánh cắp bản quyền kinh doanh như thời gian qua.
    Vậy theo ông, sự việc cà phê Buôn Mê Thuột bị đánh cắp thương hiệu có cảnh tỉnh các DN Việt Nam trong việc bảo vệ bản quyền của mình?
    Trước vụ việc cà phê Buôn Mê Thuột, một số thương hiệu lớn của ta như kẹo dừa Bến Tre, cà phê Trung Nguyên, thuốc lá Vinataba... cũng từng bị tranh chấp bản quyền. Các vụ việc tranh chấp như thế này sẽ ngày càng nhiều hơn nếu như các DN không chú trọng hơn vào việc bảo hộ bản quyền của mình. Việt Nam có rất nhiều DN lớn nhưng đang diễn ra một thực trạng là, nhiều DN khi thành đạt một chút đã tự coi mình là "đại gia” mà không chú ý đến vấn đề khác liên quan đến SHTT. Việc bảo vệ nhãn hiệu là tốn kém, đặc biệt là trong lúc khó khăn, nhưng không làm sẽ để lại hậu quả như đã xảy ra.
    Luật SHTT quy định: Thương hiệu nước ngoài vào Việt Nam thì các DN trong nước không được đăng ký, thế nhưng các thương hiệu Việt Nam ở nước ngoài lại bị đăng ký. Như vậy thì rõ ràng có sự thiệt thòi đối với các DN Việt Nam?
    Tôi cho rằng cách đặt vấn đề này về tình là hợp lý, nhưng về luật pháp thì không thể như thế. Luật pháp quốc gia có quy định riêng nhưng phải phù hợp với luật pháp quốc tế. Pháp luật các nước đều quy định, DN kinh doanh ở nước họ thì phải đăng ký nhãn hiệu ở nước đó. Nếu DN Việt Nam chưa đăng ký mà để các DN khác đăng ký mất thì DN Việt Nam phải tự mình chịu thiệt. Tuy nhiên, đây là vấn đề lịch sử và thực tiễn. Tôi khẳng định, chủ sở hữu thực sự của cà phê Buôn Mê Thuột không có ở đâu trên thế giới mà chỉ có ở Việt Nam. Do vậy Trung Quốc đương nhiên đăng ký nhãn hiệu này là hoàn toàn vô lý. Dù sao, việc đăng ký này cũng chỉ có hiệu lực trong vài năm. Nên vấn đề hiện nay là đơn vị chủ quản nhãn hiệu cà phê Buôn Mê Thuột cần có cách thuyết phục, thương lượng với đối tác hợp tình, hợp lý để họ trả lại thương hiệu. Đây là lúc thể hiện vai trò của các luật sư trong việc giúp DN giành lại các thương hiệu của mình, dù việc này không phải sẽ sớm có kết quả nhưng nhất định phải làm.
    Xin trân trọng cảm ơn ông!
    Phương Thảo (thực hiện)

    Link: http://www.baomoi.com/Home/KinhTe/d...u-chuyen-Mat-bo-moi-lo-lam-chuong/7040486.epi

Chia sẻ trang này