Câu truyện ..... cái ăn , cái mặc......kinh !

Chủ đề trong 'Giao Lưu' bởi kaka55, 30/06/2011.

1153 người đang online, trong đó có 461 thành viên. 17:20 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 535 lượt đọc và 8 bài trả lời
  1. kaka55 Thành viên rất tích cực

    (GDVN) – Mục sở thị những hình ảnh phóng viên báo điện tử Giáo Dục Việt Nam ghi lại tại một cơ sở sản xuất đậu phụ thủ công trong một khu dân cư tại Hà Nội dưới đây, chắc hẳn sẽ có người thốt lên: “Chẳng khác gì nơi nấu... cám lợn”.

    >> Nhìn cảnh này, người Việt nào còn dám xỉa răng?

    >> "Tắm trắng" măng bằng... chất tẩy rửa cực mạnh

    >> Kinh hãi công nghệ làm bánh ngọt từ trứng thối ở "cơ sở ruồi nhặng"

    Đậu phụ là một trong những loại thực phẩm rất bổ dưỡng, lành tính lại rẻ tiền, là món ăn quen thuộc và ưa thích của nhiều gia đình trong những ngày hè nắng nóng. Tuy nhiên, cũng chính vì rẻ nên người dân dường như không quan tâm tới chất lượng cũng như quá trình “vắt nặn” của từng bìa đậu thế nào. Ít ai biết rằng, phía sau những mâm đậu trắng phau, ngon lành được bày bán là một công đoạn cực kỳ bẩn.


    Nhìn cảnh này, không ít người thốt lên: “Chẳng khác gì nơi
    nấu... cám lợn”.

    Theo khảo sát của phóng viên Giáo Dục Việt Nam, trên địa bàn Hà Nội hiện nay có rất nhiều cơ sở sản xuất đậu phụ, theo đó là lượng người mua cũng không ít. Giá của một bìa đậu dao động từ 1.000 – 3.000 đồng (tùy theo kích thước lớn nhỏ và bán buôn hay bán lẻ). Một cơ sở sản xuất có quy mô nhỏ trong khu dân cư một ngày cung ứng ra thị trường hàng ngàn bìa đậu.

    Ở một số nơi, để thay đổi hình thức, khẩu vị, đậu phụ có thể được làm từ các loại đậu khác nhau (đậu xanh, đậu đen) nhưng chủ yếu vẫn là làm từ đậu tương. Nó là một trong những món ăn phổ biến của nhiều người bởi những tính năng ưu việt: dễ ăn, dễ tiêu hóa, nhiều dinh dưỡng, dễ chễ biến, giá thành rẻ...

    Quy trình làm đậu trình tự theo các bước cơ bản: đậu tương sau khi ngâm mềm, xay nhỏ và ủ, sau đó nấu để nổi cái lên trên bề mặt, vớt cái cho ra khuôn ép nước cho thành bánh đậu. Trong quá trình đó, để tăng hiệu suất nổi cái nhiều, giúp sản lượng bánh đậu được nhiều hơn cũng như giúp cái nhanh đông cứng, không ít cơ sở sản xuất đậu phụ đã pha thêm thạch cao vào. Chỉ vài thìa thạch cao là đủ cho một mẻ đậu (một thùng nước đậu khoảng 30 lít).
     

    Nhìn những mâm đậu trắng phau thế này, ít ai biết đằn sau
    đó là một quy trình sản xuất... hãi hùng.


     
    Anh Sang - một chủ sản xuất đậu tại Yên Ngưu (Tam Hiệp – Thanh Trì –Hà Nội) - cho biết: Cơ sở của anh không dùng thạch cao bởi  khi dùng thạch cao, đậu sẽ không béo. Vì vậy, để tăng độ béo, thơm cho sản phẩm, người sản xuất có thể cho thêm bột béo công nghiệp (giá vài ngàn đồng/1 gói/1kg dùng cho vài mẻ đậu). Hơn nữa, muốn cho đậu không bị vữa, người pha bột cũng cần phải có kinh nghiệm. “Cũng có một số cơ sở sản xuất đậu thường dùng các loại hóa chất với mục đích giữ cho đậu lâu hơn, tránh ôi thiu”, anh Sang cho biết thêm: “Trường hợp này chỉ áp dụng cho những cơ sở sản xuất đậu lớn”.

    Theo anh Sang, hiện vẫn chưa có kết luận về tác động của thạch cao đến sức khỏe của người tiêu dùng nhưng nếu người sản xuất dùng nhiều quá, khiến đậu bị chai, cứng… không còn độ mềm. Những bìa đậu “thạch cao” thường ăn giống ăn vôi và có thể  gây đầy bụng, khó tiêu, rối loạn tiêu hóa.

    Bên cạnh đó, tình trạng vệ sinh an toàn thực phẩm hiện nay tại những cơ sở sản xuất đậu nhỏ lẻ đang ở mức báo động. Đậu được xem là món ăn chín, nhiều người mua đậu vừa sản xuất, còn nóng hổi ở cơ sở về ăn ngay mà không cần qua khâu chế biến nào. Bác Mai (Thanh Trì, Hà Nội) khẳng định: “Ăn thế mới ngon. Tôi hay mua ở cơ sở quen gần nhà, đậu nóng vừa mua về có thể chấm với tí bột canh vắt chanh ăn ngay, đây cũng là món ăn được ông nhà tôi rất thích trong những ngày trời nóng. Cầu kỳ hơn thì sốt cà chua hay dồn thịt… nhưng gia đình tôi vẫn thích ăn đậu luộc còn nóng như thế”.

    Tuy nhiên, nếu chứng kiến những hình ảnh phóng viên báo giáo Dục Việt Nam ghi lại được tại một cơ sở sản xuất đậu dưới đây, liệu có người nào đủ can đảm ăn đậu “nóng” không cần qua chế biến nữa không?
     

    Những thùng nước đậu xay xong được đựng trong những xô,
    chậu cáu bẩn, trên nền nhà ẩm thấp, nhớp nháp.




    Nhìn nồi nấu đậu, nhiều người dễ nhầm lẫn với nồi... "cám lợn".


    Dụng cụ chế biến đậu cả năm không được vệ sinh?


    Để thật tay nặn đậu, hầu như người làm đều dùng tay trần thế này
    và không có bất kỳ bảo hộ lao động nào.
  2. kaka55

    kaka55 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    03/06/2009
    Đã được thích:
    0
    Chủ nguồn hàng tiết lộ: “Vú dê khan hàng lắm, hầu hết vú dê được rao bán chỉ là vú heo, vú trâu... Sau khi tẩm phụ gia tạo mùi, đố ai phân biệt đâu thật, đâu giả. Mấy chất phụ gia này chỉ cần ra chợ Kim Biên mua là có”.

    Từ nguồn tin của bạn đọc, chúng tôi gặp ông Vinh (người cung cấp vú dê cho các quán ăn ở Q.Tân Phú, TP.HCM) tại một quán cà phê trên đường Tân Sơn Nhì. Khi ông Vinh cho chúng tôi xem 2 kg vú “dê”, mùi hôi nồng nặc bốc ra, nước trong bao lợn cợn bã trắng, thớ thịt đã ngả màu trắng đục, lấm tấm đốm đen. Quan sát kỹ, chúng tôi phát hiện đó chỉ là vú heo. Thấy lộ chuyện, ông này thú nhận: “Vú dê khan hàng lắm, hầu hết vú dê được rao bán chỉ là vú heo, vú trâu... Sau khi tẩm phụ gia tạo mùi, đố ai phân biệt đâu thật, đâu giả. Mấy chất phụ gia này chỉ cần ra chợ Kim Biên mua là có”.

    Phụ gia “hô biến”

    Ông Vinh cho biết vú dê cũng tương tự vú heo, vú trâu, vú bò... nhưng có mùi vị đặc trưng của dê nên nhiều nhà hàng bơm thêm chất tạo mùi lên vú heo trước khi nướng. Để bảo quản vú “dê” trong kho được lâu ngày mà không bị thâm đen, bốc mùi, ông Vinh cho biết phải dùng bột tẩy trắng (sodium hyposulfite) ngâm qua nước một lần. Chúng tôi ngỏ ý muốn vào cơ sở xem hàng, ông Vinh liền từ chối: “Muốn bao nhiêu thì tui đem đến tận nơi”.


    Chân gà đã được tẩm hóa chất làm sạch trước khi giao cho khách hàng
    tại một cơ sở trên đường Tân Sơn Nhì, Q.Tân Phú, TP.HCM.

     Một đầu mối khác là ông Đinh, chuyên bỏ sỉ các loại thịt đông lạnh như chân gà, cánh gà, đầu gà, lòng gà, đùi gà..., quảng cáo hàng của ông nhập khẩu từ Bắc Mỹ và Nga. Lẽ ra có màu trắng tự nhiên, thì bọc chân gà của ông Đinh còn đỏ nguyên màu hóa chất.

    Ông giải thích: “Các loại thịt này phải cấp đông liên tục để vận chuyển đến hàng tháng trời. Đến khi có mối kêu hàng, tụi tui phải dùng hóa chất để rã đông cấp tốc. Sau đó đổ vào thùng để tẩy trắng phần xương bên trong, tủy xương của thịt gà đông lạnh bao giờ cũng bị đen, thâm kim, kể cả các lỗ chân lông trên da cũng thâm chân chim, sẽ được tẩy trắng luôn một thể”.

    Chỉ vào những chân gà có màu hơi tim tím, ông Đinh nói thịt đã rã đông thì không để lâu được, bắt buộc phải có thứ thuốc màu tím này, nếu không thịt sẽ bốc mùi, không giòn và dai.

    Tại ba cơ sở llàm thịt chà bông dọc quốc lộ 1A, thuộc P.Tân Thới Hiệp, Q.12, đều có chung một điểm là nhân viên của các cơ sở này mình trần, tay không chế biến thịt chà bông.

    Tại cơ sở của ông Thịnh, nơi có đến 10 chiếc lò dùng để làm thịt heo chà bông, ông này nói: “Muốn thịt trắng thì có trắng, muốn vàng thì có vàng”, rồi đưa tay múc một muỗng nước màu tưới lên chảo thịt đang sấy. “Phải chiều theo sở thích của khách mới bán được hàng, còn muốn ăn thì làm mẻ khác để dành ăn” - ông Thịnh thú nhận. Những túi bột màu trên đều không có nhãn  mác và chỉ được phân biệt theo màu sắc: vàng, đỏ, trắng.

    Tẩy đường bằng... hóa chất

    Tại Q.12, một số cơ sở sản xuất đường chuyên sử dụng chất phụ gia, phẩm màu và hai hóa chất sodium sulfite (Na2SO3) và sodium hyposulfite (Na2S2O3) vô cùng độc hại.

    Chế biến thịt chà bông mất vệ sinh tại một cơ sở ở P. Tân Thới
    Hiệp, Q.12, TP.HCM.

    Bà Nga, một người thợ làm đường tại cơ sở T.Đ, cho biết: “Trước đây, cơ sở chỉ làm được đường phèn và đường hạt. Từ khi dùng bột tẩy, chất tạo màu thì có thể làm ra hơn chục loại đường khác nhau, từ đường nấu chè, nấu sâm, đường làm nước giải khát...”.

    Bà quảng cáo: “Như loại đường làm nước giải khát, chỗ tui bán bảy loại, có mùi và màu khác nhau. Để tăng độ ngọt có thể pha thêm “tinh ngọt” chế trực tiếp vô. Mấy loại hóa chất này mạnh lắm. Cứ pha chế chúng (phẩm màu, bột tẩy - PV) với lượng hợp lý là yên tâm”. Theo bà này, tất cả các loại đường trong quá trình chế biến đều phải dùng chất tẩy để tẩy cặn bã nhanh hơn kiểu làm đường truyền thống, đường lại còn mịn hơn.

    Tương tự, bà Hạnh, nhân viên ở cơ sở cung cấp đường các loại H.L, cho biết: “Đường nấu muốn có hương vị riêng, bắt buộc phải pha thêm chất tạo mùi, để nấu nước sâm thì phải chế biến đường pha phụ gia có mùi sâm. Các loại đường mùi khách rất thích vì vừa làm ngọt, lại đỡ tiền phải mua thêm chất tạo mùi”. Vừa nói bà vừa rót một ly nhỏ chất lỏng có màu đỏ thẫm từ một can lớn, chỉ cách dùng: “Tụi tui dùng hai loại phẩm màu khác nhau. Một thùng 30 lít giá 800.000 đồng và phẩm màu vàng thì rẻ hơn, 500.000 đồng/30 lít. Phải chọn đúng loại màu này nó mới kết tinh được với tinh mía, nhầm lẫn là hư đường ngay”.

    Bà Hạnh nói trước đây khi chưa định được liều lượng hóa chất cho vào đường, thường cho các con vật như heo, chó nuôi tại lò ăn thử, nếu thấy chúng không sao thì cơ sở yên tâm bán cho khách hàng. Nhiều lúc đường nấu ra bị hỏng phải bán đổ bán tháo cho những người nuôi heo, hoặc làm phân bón để gỡ gạc ít vốn.

    Đem sản phẩm đường của cơ sở này đến Viện Công nghệ hóa học TP.HCM phân tích, chúng tôi đã nhận được kết quả giật mình: lượng Pb (chì) là 5,6 mg/kg, Cd (cadmi) là 0,33 mg/kg. Đây là những kim loại nặng rất độc cho cơ thể, nếu tích tụ nhiều, lâu ngày có thể gây ra bệnh ung thư.
     
    Bác sĩ chuyên khoa II Đỗ Thị Ngọc Diệp (giám đốc Trung tâm Dinh dưỡng TP.HCM): "Sử dụng thực phẩm ngâm hóa chất có thể bị ung thư".

    Chất bảo quản có gốc sulfite hoặc hàm lượng kim loại nặng như chì, cadmi... nếu sử dụng hàm lượng cao, thời gian dài sẽ có hại cho các bộ phận như gan, thận... Do không thể đào thải các kim loại nặng trong cơ thể ra ngoài nên các tế bào bị biến dạng, từ đó có thể là nguyên nhân gây bệnh ung thư. Có thể khẳng định các kim loại nặng hoặc khoáng chất có trong chất bảo quản, phẩm màu... hoàn toàn không có giá trị dinh dưỡng, ngược lại nếu tích tụ nhiều trong cơ thể sẽ gây nhiều loại bệnh, rất nguy hiểm cho sức khỏe.

    Theo Tuổi trẻ

     

    Chia sẻ!
  3. kaka55

    kaka55 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    03/06/2009
    Đã được thích:
    0
    Dịch lợn tai xanh đang lây lan mạnh tại một số tỉnh miền Bắc. Thay vì đối phó với dịch bệnh thì tại một số địa phương trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh đang xuất hiện tình trạng tiêu thụ thịt lợn mắc bệnh tai xanh vào thị trường.

    Tấp nập lái buôn mua thịt lợn mắc bệnh tai xanh

    Theo thông tin từ Chi cục Thú y tỉnh Bắc Ninh, trên địa bàn tỉnh từ ngày 8/4/2011, xuất hiện một số ổ bệnh tai xanh tại các huyện Thuận Thành, Lương Tài. Hiện dịch đang diễn biến phức tạp, có chiều hướng lây lan ra diện rộng.

    Thị trường thịt lợn tại nhiều nơi trên địa bàn tỉnh đã "nguội lạnh" hẳn, một số người bán thịt lợn chuyển qua bán thịt bò, còn người tiêu dùng ở gần ổ dịch thì quyết liệt nói "không" với thịt lợn.

    Trong khi đó, giá lợn tại các vùng dịch lại đang rất rẻ nên các thương lái tìm mọi cách để mua đưa đi các nơi khác tiêu thụ bất chấp lệnh cấm. Mới đây một số người dân tại xã Thanh Khương và xã Gia Đông, huyện Thuận Thành, Bắc Ninh - 2 địa phương bị dịch lợn tai xanh nặng nhất – phản ánh: đã có một số kẻ xấu lợi dụng đêm tối đào lợn chết vừa chôn dưới hố lên lấy thịt làm giò, chả hoặc sấy khô làm ruốc để vận chuyển đi nơi khác.


    Lợn chết hàng loạt do dịch bệnh tai xanh ở Bắc Ninh.
     
    Ông Hoàng Văn Biển – Thôn Gia Tự, xã Thanh Khương, Huyện Thuận Thành, Bắc Ninh cho biết: “Cách đây gần 1 tháng, thôn tôi bắt đầu xuất hiện lợn bị bệnh tai xanh, rồi lan nhanh ra toàn thôn, nhà nào cũng có lợn mắc bệnh và chết, có nhà làm trang trại, nuôi gần trăm con lợn mà chúng ngắc ngoải, chết hết trong vòng 1 ngày, bà con ai cũng tiếc của, chưa biết giải quyết số lợn này như thế nào thì ngay sau đó, thương lái từ nơi khác xuất hiện nườm nượp về thu mua với giá còn rẻ hơn mua mớ rau ngoài chợ.

    Nếu lợn mới mắc bệnh, vẫn còn khỏe giá 10 nghìn đồng/kg thịt hơi, với những con lợn mới chết hoặc sắp chết họ mua theo ước lượng: con nhỏ từ 10-20kg giá… 10 nghìn đồng/con, con to trên 20kg… 30 nghìn/con. Bà con chúng tôi kháo nhau, chắc họ mua về làm giò chả để…bán dần”. Nghe ông Biển kể mà tôi không khỏi rùng mình, sởn gai ốc.

    Bà Nguyễn Thị Lan, thôn Gia Tự cho biết thêm: “Mấy chiếc xe thu mua lợn mắc bệnh đó thường đến vào buổi sáng tinh mơ hoặc chiều tối. Nhà tôi có 13 con lợn khoảng 20kg/con mắc bệnh, đem bán cho họ cũng mua được mớ cá về cho một bữa ăn. Bán đi đỡ phải mất công đem chôn. Mấy hôm đó, làng tôi tấp nập những tiếng gọi nhau í ới đi bán lợn bị bệnh tai xanh chết. Giờ chính quyền cấm rồi nên không thấy họ đến thu mua nữa. Lợn chết vì mắc bệnh bà con đem ra vứt chất thành đống ngoài nghĩa địa”.

    Thịt lợn bệnh đã chôn vẫn bị lấy cắp

    Theo chỉ dẫn của một số bà con, chúng tôi tìm đường ra nghĩa địa thôn Tam Á, xã Gia Đông, Thuận Thành, Bắc Ninh. Vừa ra đến nơi, ai cũng phải đeo khẩu trang vì không chịu được mùi sú uế bốc ra từ những bao tải chứa những con lợn chết đang thời kì phân hủy. Những hố chôn người đã bốc mộ nay thành nơi vứt xác lợn chết.


    Ông Ngô Văn Dung, trưởng thôn Tam Á cho biết: "Nhiều hôm tôi ra
    nghĩa địa “thị sát”, chiều hôm trước có vài cái huyệt chứa đầy lợn
    chết, sáng sớm hôm chỉ thấy trên cát còn... cái bao tải đựng lợn.
    Xác lợn đã bị ai đào trộm, mang đi rồi…".
     
    Ông Ngô Văn Dung, trưởng thôn Tam Á lắc đầu: “Dân chúng tôi cơm áo, học hành đều trông vào chăn nuôi, nhà nhà nuôi lợn, người người nuôi lợn. Dịch lợn tai xanh bùng phát làm cả thôn điêu đứng. Chúng tôi đã gọi loa kêu gọi các gia đình có lợn mắc bệnh, lợn chết phải đào hố có rắc vôi bột chôn để tránh dịch lây lan sang những con lợn còn khỏe. Chúng tôi cũng cho tổ bảo vệ của thôn thường xuyên ra đồng kiểm tra để tránh tình trạng bà con lợi dụng đêm tối đem lợn chết vứt lung tung, nhưng không ngờ họ lại rủ nhau đem ra nghĩa địa vứt xuống hố chôn người”.

    Ông Dung nói thêm: "Nhiều hôm tôi ra nghĩa địa “thị sát”, nếu thấy bà con nào đem lợn ra vứt thì yêu cầu không họ được vứt lợn lung tung làm dịch lây lan, lạ thay chiều hôm trước có vài cái huyệt chứa đầy lợn chết, sáng sớm hôm chỉ thấy trên cát còn... cái bao tải đựng lợn. Xác lợn đã bị ai đào trộm, mang đi rồi…".

    Bà Nguyễn Thị Liễu, người dân ở thôn Tam Á,  "cấp" thêm thông tin: “Trong huyện có một số lò mổ chuyên làm giò, chả, ruốc,.. họ cho quân đi xe máy khắp hang cùng ngõ hẻm thu mua thịt lợn mắc bệnh. Cứ ban ngày thì họ tỏa ra, đi tìm nhà nào có lợn dịch ngã giá, đêm xuống thì đến hành sự. Mua chỉ mấy chục nghìn một con lợn hàng mấy tạ về, chúng tôi đoán chắc họ chế biến, “để giành” đến khi hết dịch đem ra bán, kiếm lãi… Cũng có một số người dân vì thấy lợi nên tự giết mổ rồi đem ra Hà Nội bán cho những “bàn thịt” ngoài chợ. Địa điểm mà những người trong làng tôi hay đem thịt lợn dịch ra bán là khu vực Sài Đồng, Long Biên, Hà Nội. Họ đi vào ban đêm nên chẳng ai biết, đến sáng khoảng 9 giờ đã thấy họ hớn hở trở về nhà, tải thịt lợn được tiêu thụ hết veo”.

    Chiều 24/5, tại cuộc họp Ban chỉ đạo Quốc gia phòng chống dịch cúm gia cầm, ông Đàm Xuân Thành, Phó Cục trưởng Thú y (Bộ NN&PTNT), cho biết dịch lợn tai xanh đã lan rộng ra 13 tỉnh thành trên cả nước nếu không ngăn chặn kịp thời, nguy cơ xảy ra đợt dịch mới ở đồng bằng sông Hồng.

    Ông Thành lưu ý các tỉnh Bắc Ninh, Thái Bình, Hải Dương cần tập trung bao vây, xử lý gọn các ổ dịch, tạm thời cấm vận chuyển lợn, các sản phẩm từ lợn ra khỏi địa bàn các huyện có dịch đến khi hết dịch; giao trách nhiệm giám sát và xử lý ổ dịch cho chính quyền xã, nhân viên thú y.

    Theo Cục Thú y, do thời tiết biến đổi bất thường làm giảm sức đề kháng của gia cầm, nhiều đàn đã hết thời gian miễn dịch nên nguy cơ dịch xuất hiện trong giai đoạn này cũng rất cao.

    Ông Thành nói: “Do virus cúm gia cầm đã có nhiều biến đổi, nên vắc xin đang dùng có hiệu quả không cao, đặc biệt, việc tiêm phòng vắc xin đợt 1 năm nay có thể dừng lại. Trước mắt, 50 triệu liều vắc xin dự trữ quốc gia đang được điều phối cho các tỉnh phía Nam (còn hiệu quả với nhánh 1 của virus đang lưu hành), và dự trữ để tiêm bao vây ổ dịch trong trường hợp khẩn cấp”.
  4. kaka55

    kaka55 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    03/06/2009
    Đã được thích:
    0
    Đúng 2h sáng 12/5, tôi tiếp cận xe tải chất đầy các thùng lê, táo "chi chít" chữ Trung Quốc ở ngay khu vực giữa chợ, thì bắt gặp người đàn ông đang ngồi trên xe hút thuốc, còn người phụ nữ khoảng trên 40 tuổi, nói giọng địa phương ngồi phía dưới, trước vài thùng lê, táo đã mở nắp để “chào hàng”. Trên mỗi loại hoa quả đều đã “niêm yết” giá: lê 240.000 đồng một thùng 20 kg và táo đường “xịn” 310.000 đồng một thùng 9 kg.

    Trái cây ngoại... cả năm không thối

    Khi tôi đặt vấn đề lấy lượng lớn hoa quả và tỏ băn khoăn về thời gian "ngâm" hàng, người phụ nữ đã nhanh chóng khẳng định: “Để thoải mái, đã có sẵn thuốc bảo quản nên để không bao giờ thối, hỏng”.

    Theo nữ lái buôn này, hàng hoa quả tại chợ Long Biên thường chia thành ba cấp theo ngôn ngữ của "dân buôn" là: hàng đầu, hàng chọn và hàng vai.

    “Hàng đầu” là loại được đóng theo từng thùng bốc trực tiếp từ trên xe tải xuống. Người bán và mua loại này thường đã có sẵn mối quan hệ, người mua chỉ việc mở ra kiểm tra một thùng hàng, sau đó nói lấy số lượng, gọi phu khuôn vác tới chở hàng, người bán ghi sổ, tiền hàng sẽ được thanh toán theo từng đợt. Hàng loại này rẻ nhất nhưng cũng tiềm ẩn rủi ro cao nếu gặp phải thùng hàng bị thối.


    Nhiều chủ cửa hàng tiết lộ, có thủ thuật giữ cho các loại
    quả "tươi roi rói" cả năm.

     
    “Hàng chọn” là loại có mẫu mã đẹp không bị thối hỏng đã được sàng lọc kỹ càng, đương nhiên có giá cao gấp đôi, gấp rưỡi “hàng đầu”. Tiếp đến là "hàng vai" hay còn gọi là hàng loại hai mẫu mã xấu, thường rẻ hơn từ 1 đến 3 giá so với "hàng đầu".

    Khoảng 4 h sáng, tôi vào một ki ốt bán lê của một người phụ nữ khác (người này có ki ốt tại chợ nên thường lấy “hàng đầu” của các xe tải về tích trữ và bán lại cho dân buôn đến muộn), giá mỗi thùng lê tại đây cao hơn 20.000 đồng (do đã qua một khâu trung gian). Khi tôi vờ hỏi lê đã có sẵn thuốc chưa, lấy về có phải tưới thuốc bảo quản nhằm để được lâu hay không, tôi kinh hoảng hồn khi chị này cho hay: “Ai mà biết Trung Quốc họ bảo quản thế nào, nhưng lấy về để được nửa tháng là ít nhất, có thùng hàng còn để cả năm trời vẫn tươi roi rói, không bị thối hỏng”.

    Tiếp cận thêm bốn, năm chủ hàng tại chợ này, hầu hết đều khẳng định với tôi loại lê và táo Trung Quốc có thể bảo quản ở điều kiện bình thường rất lâu. “Cứ yên tâm, lấy hàng chỗ chị về bán, em có để đến vài tháng vẫn okie”, một chủ hàng nói.

    30.000 đồng cả “xấp” tem ngoại

    Theo quan sát của Đất Việt, để kiếm được các loại tem, mác Mỹ, Australia, New Zealand hay Thái Lan dán lên trái cây Trung Quốc không hề khó, thậm chí còn dễ như "ăn kẹo" vì các loại tem, mác này thường được “tặng” kèm từ các chủ hàng khi mua hoa quả của họ, hoặc có thể mua riêng lẻ ngay trong chợ.

    Để minh chứng, hỏi mua hai thùng dưa vàng, dưa lưới của chủ một ki ốt ngay đối diện lối vào cổng chính chợ Long Biên và đặt vấn đề có tem Mỹ để dán không thì chị chủ niềm nở: “Tem Mỹ, tem Thái, chị đều có cả, nhưng em phải lấy từ 25 kg trở lên chị mới tặng kèm”.

    Đi lòng vòng quanh chợ, hỏi thăm một vài chủ hàng khác, tôi cũng dễ dàng tìm được nơi bán tem, mác “ngoại” cho trái cây Trung Quốc, tập trung tại hai ki ốt trong chợ. Ki ốt có tên M.A. nằm trên “đường một” (cách gọi cho từng lối của xe tải chở hoa quả khi vào chợ) của chợ bán vào ban đêm và một ki ốt khác của chủ hàng tên  N., chỉ bán ban ngày. Cả hai ki ốt này đều bán các loại tạp hóa như túi nilong, băng keo, kéo…phục vụ cho việc mua bán hoa quả.

    Tuy nhiên, khi tôi đến ki ốt M.A. thì chủ ki ốt là một nam thanh niên cho biết, có bán nhưng vừa hết hàng, hẹn mai quay lại. Các loại tem, mác “ngoại” tại đây có giá khá rẻ, chỉ cần 30.000 đồng mua được cả xấp các loại tem Úc, Mỹ, Newzeland…, thừa dán vài tạ hoa quả.

    >> 99% hoa quả “mác” Mỹ, Úc tại Hà Nội xuất xứ từ Trung Quốc?

    Theo Báo Đất Việt
     
  5. kaka55

    kaka55 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    03/06/2009
    Đã được thích:
    0
    (GDVN) - Theo người bán hàng thì: “Mua về làm sinh tố chỉ nên lấy loại này thôi, gọt một tý đầu đi, cho vào máy xay, thêm chút sữa là ngon ngay. Bán hàng mà mua loại ngon thì làm gì còn lãi...".

    Tại chợ hoa quả Long Biên, nhiều quầy bán hàng vẫn bày bán hoa quả thối, dập là bình thường. Theo người bán, hàng phải bán được họ mới bày ra.


     
    Khi biết chúng tôi có ý định mua hoa quả về bán sinh tố, chị B. - người bán xoài tại chợ Long Biên – chào mời rất nhiệt tình khi ra giá thúng xoài chín vàng và đen rám chỉ... 5 nghìn đồng/kg. “Em mua về làm sinh tố chỉ nên lấy loại này thôi, gọt một tý đầu đi, cho vào máy xay, thêm chút sữa là ngon ngay. Bán hàng mà mua loại ngon thì làm gì còn lãi. Em không lấy tý nữa có vài người chuyên mua về làm sinh tố ra lấy bao nhiêu cũng hết”.
  6. kaka55

    kaka55 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    03/06/2009
    Đã được thích:
    0
    Với 96 mẫu rau được lấy tại chợ Hoàng Liệt và 118 mẫu lấy từ Long Biên, kết quả cho thấy, những mẫu nước và rau được thu thập tại chợ đều có nhiều vi khuẩn coliform và các vi khuẩn gây ra bệnh tiêu chảy.

    >> Rau trồng trên nước thải bệnh viện “tuồn” vào TP.Vinh
    Viện Vệ sinh dịch tễ Trung ương vừa công bố kết quả nghiên cứu rau xanh trồng từ ruộng đến chợ ở vùng ven đô Hà Nội.


    Những đám rau muống mọc trên nước đen ngòm của dòng
    sông Nhuệ ở những vùng ven HN được hái mang đi bán.
    Ảnh: báo Đất Việt

    Trước đó, nhóm nghiên cứu khảo sát nước thải từ hai con sông chứa nước thải lớn nhất của thành phố là Tô Lịch và Kim Ngưu tại phường Hoàng Liệt, quận Hoàng Mai, Hà Nội. Điểm khảo sát thứ hai là quận Long Biên có nguồn nước tưới chủ yếu là ao chứa nước mưa và nước sông Hồng, hoặc nước giếng hộ gia đình. Kết quả cho thấy, sự lây nhiễm diện rộng của coliform và các vi khuẩn khác gây bệnh đường ruột đều hiện diện trong rau.
     
    Trong nước thải dùng để tưới rau chứa quá nhiều mầm bệnh, đặc biệt là vi khuẩn coliform. Phần lớn nông dân, người vận chuyển còn dùng nước từ ao, hồ để vảy lên rau trong quá trình bảo quản tại nhà, hoặc để rau trên mặt đất qua đêm.

    Với 96 mẫu rau được lấy tại chợ Hoàng Liệt và 118 mẫu lấy từ Long Biên, kết quả cho thấy, những mẫu nước và rau được thu thập tại chợ đều có nhiều vi khuẩn coliform và các vi khuẩn gây ra bệnh tiêu chảy.

    Theo Sài Gòn tiếp thị
     
    >> Rau trồng trên nước thải bệnh viện “tuồn” vào TP.Vinh
  7. kaka55

    kaka55 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    03/06/2009
    Đã được thích:
    0
    Từ nhiều mấy năm nay, người dân sống xung quanh bãi rác ở khu vực đầu thị trấn Xuân Mai, Chương Mỹ (Hà Nội) luôn phải thức trắng suốt đêm vì tình trạng ô nhiễm, bốc mùi hôi thối, nước đen ngòm chảy lênh láng. Bên cạnh đó, mỗi ngày có 20-30 con bò được thả rông và tập trung đến đây ăn… rác thay vì ăn cỏ, những chú bò sống trên bãi rác này lại béo tốt lạ thường.


    Bãi rác Xuân Mai là điểm hấp dẫn để các hộ dân thả
    bò.

     Bãi rác Xuân Mai “nổi tiếng” về mức độ ô nhiễm và quá tải từ nhiều năm nay. Dù cách hàng km, người đi đường cũng dễ nhận thấy mùi hôi thối nồng nặc phát ra từ bãi rác. Nhất là khi thời tiết nắng nóng, gió to, không khí ở đây càng thêm ngột ngạt.
    Theo tìm hiểu của phóng viêm Giáo Dục Việt Nam, cuối giờ chiều mỗi ngày, những chiếc xe chở rác từ các ngõ ngách trong thị trấn Xuân Mai cùng các xã lân cận tập về bãi rác. Ngay sau đó là những người nhặt phế liệu vội vã xách bao chạy theo. Song, đáng chú ý nhất là hòa trong những người “kiếm cơm” trên bãi rác là đàn bò hàng chục con đang nhẩn nha gần đấy cũng chạy lao vào để tìm “chiến lợi phẩm” như rau, hoa quả thối, và thậm chí có những bọc cơm nguội… cho riêng mình.

    Clip: Bò "nghiện" rác thải hơn cỏ non ở Hà Nội

    Do được chăn thả thường xuyên trên bãi rác nên đàn bò đã "nghiện" rác đến nỗi không thèm gặm cỏ, mặc dù các đồng cỏ ở đây đều xanh mởn. Mỗi khi ra khỏi chuồng, đàn bò chỉ nhăm nhăm hướng về phía bãi rác. "Nhiều gia đình nuôi từ 3 -5 con bò, không có người chăn dắt nên họ cứ thả cho ra bãi rác ăn, vừa giảm được chi phí thức ăn lại vừa không mất công trông”, cô Đoàn Mai )trú tại tổ 3, khu Tân Bình, TT Xuân Mai huyện Chương Mỹ - Hà Nội), thật thà cho biết.

    Cũng theo cô Mai, bên cạnh các hộ dân tận dụng bãi rác để chăn thả bò thì bãi rác Xuân Mai đang gây nhiều bức xúc cho người dân sống xung quanh. Mặc dù đã có rất nhiều đơn khiếu nại, phản ứng nhưng chính quyền địa phương chỉ hứa “suông”. Đặc biệt, thời gian gần đây chính quyền đã hứa sẽ chuyển bãi rác sang chỗ khác trước ngày bầu cử nhưng đến nay bãi rác vẫn đang ngày một lớn và bốc mùi nồng nặc.

    Không những thế, điều khiến không ít người dân ở khu vực này bức xúc chính là việc chăn nuôi gia súc nói chung và bò nói riêng trên bãi rác là rất nguy hại, nguy cơ lây nhiễm dịch bệnh rất cao. Chưa kể, chất lượng sản phẩm của các loại gia súc này cũng không được đảm bảo.


    Vừa mới được thả chuồng, hai chú bò đang đói nên rất
    chăm chú tìm kiếm thức ăn trên bãi rác.
     

    Những chú bò "nghiện" các món ăn này hơn cỏ non...

     

    Thường xuyên ăn trên các bãi rác nên hễ cứ mở khỏi chuồng
    là đàn bò lại chạy ngay đến bãi rác.

     

    Việc thả rông bò của các hộ dân ở đây gây ảnh hưởng rất lớn
    đến giao thông.

     
  8. kaka55

    kaka55 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    03/06/2009
    Đã được thích:
    0
    Cho đến que tăm......(GDVN) – Nhìn những chiếc tăm nhỏ nhắn, quen thuộc với mỗi người sau những bữa ăn, ít ai biết rằng, phía sau đó là công đoạn sản xuất đáng giật mình, đặc biệt là công đoạn tẩy trắng tăm bằng đủ các loại hóa chất, đến người làm cũng phải đeo găng tay, khẩu trang mới dám “xông” vào.

    >> "Tắm trắng" măng bằng... chất tẩy rửa cực mạnh

    >> Tẩm hóa chất biến quả non thành quả già "bắt mắt"

    >> Choáng với trái cây “mác” Úc, Mỹ để cả năm không… thối

    >> Chất phụ gia "biến” thịt lợn thành thịt bò đã có ở VN?

    >> Kinh hãi công nghệ làm bánh ngọt từ trứng thối ở "cơ sở ruồi nhặng"

    Có dịp đến thăm các xưởng làm tăm tại xã Quảng Phú Cầu (Ứng Hòa – Hà Nội), điều dễ khiến du khách nhận ra là công nghệ sản xuất mặt hàng tăm tre ở đây đã khác xưa rất nhiều. Từ một xã chuyên sản xuất tăm bằng lao động thủ công cách đây vài năm thì nay, việc sản xuất gần như phụ thuộc vào máy móc. Tuy nhiên, có một công đoạn mà không máy móc nào có thể thay thế được và cũng là công đoạn khiến nhiều người dùng tăm lo sợ nhất từ trước tới nay chính là khâu tẩy trắng tăm.


    Xung quanh các bể ngâm tăm là ngổn ngang các can
    nhựa đựng hóa chất.

     
    Nhiều hộ làm tăm ở Quảng Phú Cầu vẫn đinh ninh, việc dùng các loại hóa chất để tẩy trắng tăm là đương nhiên nếu muốn ra thành phẩm bắt mắt. Hơn nữa, việc này lại không tốn điện, không… độc hại.
    Ông T, chủ một xưởng sản xuất tăm tại xã Quảng Phú Cầu cho biết: Cả xã này trước đây rất nhiều người sử dụng các hóa chất để tẩy trắng tăm nhưng giờ chỉ còn một số hộ gia đình vẫn giữ công thức cũ, trong đó có xưởng nhà ông. Theo ông T, việc tẩy trắng và chống mốc cho tăm bằng hóa chất… không ảnh hưởng đến sức khỏe con người. Để minh chứng, ông dẫn chúng tôi vào khu vực ngâm, ủ tăm để “mục kích”. Tuy nhiên, đến nơi, khái niệm “không độc hại” của ông T dường như không “ăn nhập” gì với những hình ảnh chúng tôi chứng kiến.


    Khu vực dành cho việc tẩy trắng tăm rất đơn giản nhưng kín
    đáo.

     
    Trong các bể ngâm tăm được xây bằng bê tông dày là thứ nước màu vàng đục đang sủi bọt. Các nhân viên phải bịt kín khẩu trang, đeo gang tay rất cẩn thận trong khi đảo các bó tăm. Xung quanh bể là ngổn ngang các can đựng hóa chất.

    Mùi hôi từ các hóa chất trong bể xộc lên khiến chúng tôi cảm thấy xốn xang, tức ngực. Khi chúng tôi muốn nhấc đầu một bó tăm lên để xem tác dụng của chất tẩy trắng, một nhân viên cảnh báo: không đeo gang tay thì đừng sờ vào, kẻo bỏng rộp tay.
    Lúc này, ông T mới cho biết: các hóa chất này ông vẫn nhập tại các kho ở phường Đức Giang (Long Biên - Hà Nội). Do quen biết nên mỗi khi mua, chỉ cần bảo lấy chất để ngâm tẩy tăm là họ xuất hàng. Cứ thế mang về, sử dụng theo công thức cố định mà không cần biết đó là… chất gì. “Nông dân như chúng tôi thì không cần phải biết các thành phần của nó đâu”, ông T nói.



    Tăm được ngâm trong hóa chất để tẩy trắng và chống mốc.
     
    Tuy nhiên, theo anh B.Đ – chủ một xưởng sản xuất tăm hương lâu năm trong xã, thì các chất tẩy trắng phần lớn là NAHSO3, H2O2 (oxi đậm đặc). Theo đó, những bó tăm sau khi được tiện tròn ở xưởng sẽ được tẩy trắng và chống mốc rồi cho vào bể ủ khoảng 4 giờ, sau đó tiếp tục cho vào dung dịch xút ngâm thêm 2-3 giờ nữa trước khi vớt ra, phơi khô rồi đóng bó. Nhiều gia đình chỉ gia công đến giai đoạn này là xuất hàng. Nhưng nếu khách có nhu cầu, các xưởng ở đây sẽ tiếp tục thao tác cho ra tăm thành phẩm ở công đoạn cắt, làm trơn bóng tăm và ủ hương liệu quế.
    Khi được hỏi các hóa chất đó có gây độc hại cho sức khỏe không, anh B.Đ thừa nhận: "Dung dịch này nếu bắn vào da sẽ làm rát và phồng đỏ, đặc biệt là xút. Mùi của xút cũng khiến người làm choáng váng mỗi khi mang tăm đi phơi dưới trời nắng gắt". Nhưng chốt lại, anh BĐ khẳng định: “Tăm không ngâm hóa chất thì không thể trắng được và rất mau mốc”.


    Sau khi tẩy trắng bằng nước hóa chất, tăm được đưa vào
    bể khô để ủ trong vòng 10h đồng hồ. Sau đó, theo yêu cầu
    của khách, tăm sẽ được tiện tròn, và ủ hương quế.

     
    Theo ông Lê Văn Dịu - Phó chủ tịch UBND xã Quảng Phú Cầu: Hiện nay, trong xã chưa có hộ nào đăng ký kinh doanh về việc sản xuất tăm tre nên việc quản lý sản xuất của chính quyền địa phương tới các hộ dân vẫn khó khăn. Việc cấp bách bây giờ là vấn đề ô nhiễm môi trường nghiêm trọng từ việc các hộ gia đình dùng hóa chất tẩy tăm thải thẳng ra môi trường chứ không phải là dùng các hóa chất trong việc tẩy trắng tăm nữa”.
    Trong khi đó, trao đổi với phóng viên Giáo Dục Việt Nam, ông Nguyễn Duy Thịnh - Viện Công nghệ thực phẩm, đại học Bách Khoa Hà Nội - cho biết: Bất cứ một loại hóa chất nào khi dùng để tẩy trắng tăm đều có thể gây độc hại, và mức độ độc hại tùy theo nồng độ của các hóa chất. Hiện nay, một số hóa chất như Na2SO3, K2SO3, H2O2 được cho phép sử dụng trong việc tẩy trắng thực phẩm, nhưng theo tôi, dù ở góc độ nào thì cũng không nên sử dụng vì các loại hóa chất này khó bảo quản, trong quá trình vận chuyển có thể “biến chất” thành các hóa chất khác. Mặt khác, khi ngâm hóa chất để tẩy trắng tăm trong thời gian dài, các hóa chất này ngấm sâu vào trong, người tiêu dùng sử dụng sản phẩm vẫn rất nguy hiểm.
  9. kaka55

    kaka55 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    03/06/2009
    Đã được thích:
    0
    Còn có cả rượu của các cụ nữa đấy ........
    (GDVN) - Bỏ một nhúm gạo nếp cẩm này vào bát nước lã, khuấy lên, màu “nếp cẩm” phai ra, hạt nếp màu tím chuyển dần sang màu trắng. Khi đổ nước đi, trên thành bát vẫn còn đọng lại những ngấn màu tím.

    >> Kinh hoàng 45 tấn mỳ đen làm từ bột sáp nhuộm hóa chất
    >> 16 tấn “thịt bò” có thể gây chết người bị tung ra thị trường

    Thời gian qua những vụ vi phạm an toàn vệ sinh thực phẩm nghiêm trọng ở Trung Quốc liên tục bị phanh phui, tuy nhiên nhiều cơ sở vẫn bất chấp sức khỏe người tiêu dùng khi tìm mọi cách chế biến ra các loại lương thực, thực phẩm sử dụng chất độc hại để thu lợi nhuận.


    Một loại phẩm màu hóa chất dùng nhuộm nếp trắng thành nếp cẩm
    Ngày 27/4, đài truyền hình Thâm Quyến, Quảng Đông phát đi một đoạn phóng sự từ thông tin do một người dân Thâm Quyến đã cung cấp trước đó cho nhà đài về một loại nếp cẩm đang bán trên thị trường mà gia đình chị mua phải nghi là nếp cẩm giả nhuộm bằng hóa chất.
     
    Chị Hùng, người, cung cấp thông tin cho phóng viên đã trực tiếp làm “thí nghiệm”, sau khi bỏ một nhúm gạo nếp cẩm vào bát nước lã, khuấy lên, màu “nếp cẩm” phai ra, hạt nếp màu tím chuyển dần sang màu trắng. Khi đổ nước, trên thành bát vẫn còn đọng lại những ngấn màu tím.
     

    Nếp cẩm thật giả khó lường.
    Khi phóng viên thử nhúng tay vào bát nước, màu bám vào tay xả nước mấy lần vẫn không sạch hết. Thậm chí khi đưa tay bốc nếp cẩm khô trong bao, bàn tay cũng bị nhuộm màu. Chị Hùng đang mang thai, nghe bác sỹ khuyên ăn nếp cẩm sẽ tốt nên mua loại nếp cẩm này về dùng. Song mới ăn được vài bữa chị tá hỏa nhận ra đó là nếp cẩm giả.

    Một chuyên gia trong lĩnh vực an toàn vệ sinh thực phẩm cho hay, rất có khả năng người cung cấp loại “nếp cẩm” này đã nhuộm màu nếp thường. Để phân biệt nếp cẩm giả hay thật, chuyên gia này khuyến cáo, nước vo nếp cẩm thật nếu cho giấm vào sẽ chuyển từ máu tím sang màu hồng, nếu cho muối vào sẽ chuyển thành màu xanh lá cây.

Chia sẻ trang này