Hic, tâm sự......

Chủ đề trong 'Giao Lưu' bởi akay_bupbe, 23/09/2011.

1153 người đang online, trong đó có 461 thành viên. 17:18 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 479 lượt đọc và 15 bài trả lời
  1. akay_bupbe Thành viên rất tích cực

    Sao đợt này mình dễ bị xúc động thế không biết nữa....
    Sáng nay lên cơ quan bật bài hát này nghe thế là hai dòng nước mắt cứ chực trào, nếu ko phải ở cơ quan chắc mình khóc mất rồi....
    Mọi người nghe xem nhé:

    http://mp3.zing.vn/bai-hat/Cuc-Oi-Dong-Quan/IW6UZZFI.html

    Sorry mọi người, em ko biết cách post trực tiếp lên thế nào cả, mọi người click vào link rồi nghe nhé.....
  2. akay_bupbe

    akay_bupbe Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    11/10/2005
    Đã được thích:
    19
    Cúc ơi
    Thơ: Yến Thanh
    Nhạc: Võ Công Diên


    Tiểu đội xếp hàng ngang
    Không thấy em về Cúc ơi
    Chín bạn đã quây quần
    Chỉ còn thiếu mình em thôi
    Em nằm nơi mô mịt mù khói lửa
    Đồng Lộc xác xơ cánh chim lìa bầy
    Cúc ơi em nằm nơi nao
    Lòng đất sâu thì lạnh lắm mà áo em lại mỏng
    Da em xanh và mái tóc còn xanh
    Về với anh cúc ơi
    Về đi thôi ơi cúc ơi
    Về tắm dòng sông trong Ngàn Phố
    Về ăn trái quýt đổ Sơn Bằng
    Cơm chiều chưa ăn
    Gối còn thêu còn dở
    Đồng đội đang chờ em
    Đũa găm mà cơm úp
    Đồng Đội khóc tên em
    Cạn khô mà dòng lệ
    Ở đâu em ơi.. về thôi Cúc Ơi
    Nằm đâu em Ơi… về thôi Cúc Ơi…
  3. akay_bupbe

    akay_bupbe Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    11/10/2005
    Đã được thích:
    19
    Đây là nguyên bản bài thơ của Yến Thanh ạ:

    Cúc ơi

    Tiểu đội đã về xếp một hàng ngang
    Cúc ơi! Em ở đâu không về tập hợp
    Chín bạn đã quây quần đủ hết
    Nhỏ, Xuân, Hà, Hường, Hợi, Rạng, Xuân, Xanh
    A trưởng Võ Thị Tần đã điểm danh
    Chỉ thiếu mình em
    Chín bỏ làm mười răng được
    Bọn anh đã bới tìm vẹt cuốc
    Chỉ sợ em đau nên nhát cuốc chùng
    Cúc ơi! Em ở đâu?
    Đất nâu lạnh lắm
    Da em xanh
    Áo em thì mỏng
    Cúc ơi! Em ở đâu?
    Về với bọn anh
    Tắm nước sông Ngàn Phố
    Ăn quýt đỏ Sơn Bằng
    Chăn trâu cắt cỏ
    Bài toán lớp 5 em còn chưa nhớ
    Gối còn thêu dở
    Cơm chiều chưa ăn
    Ở đâu hỡi Cúc?
    Đồng đội tìm em
    Đũa găm cơm úp
    Gọi em,
    Gào em
    Khản cổ cả rồi
    Cúc ơi!
  4. akay_bupbe

    akay_bupbe Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    11/10/2005
    Đã được thích:
    19
    Hồ Thị Cúc
    Cúc cất tiếng khóc chào đời trên mảnh đất Nương Bao - xã Sơn Bằng – Hương Sơn, bên con sông Ngàn Phố trong xanh. Cúc vừa đầy một tuổi, nạn đối khủng khiếp năm 1945 đã cướp mất người cha, bà nội Cúc và bao người khác trong làng. Ông nội Cúc đưa 2 mẹ con Cúc về nha rau cháo lần hồi đợi ngày lúa chín ...Đến năm Cúc 4 tuổi, mẹ Cúc đi bước nữa.

    [​IMG]

    Chị Hồ Thị Cúc

    Từ đây Cúc sống trong sự đmf bọc của ông nội và o Loan. Chảng bao lâu, vào một ngày tháng chạp, ông nội qua đời, một mình o Loan nuôi cháu, đến năm sau chú Dũng đi bộ đội về vàc cưới vợ. Từ đây Cúc sống với chú mự và o Loan. Bà Trinh- mẹ Cúc lấy chồng ở Sơn Bằng thỉnh thoảng về thăm con, nhưng chẳng có gì để nuôi Cúc.thơig gian này Cúc còi cọc, mặt choắt lại, đôi mắt luôn nhìn xuống, lâu dần thành thói quen. Tóc Cúc vàng hoe, cụt cỡn như một túm đuôi lông bò. Quanh năm Cúc mặc chiếc quần lửng với tấm aó vá. Cúc đi chăn bò, cắt cỏ, bế em và làm bao việc không tên khác ở trong nhà. Cúc làm chậm nhưng cần cù, cẩn thận và thật thà nên thường gọi là “Cúc mục”.

    Hồi Cúc lên 8, một hôm đun nồi cám lợn xong, Cúc lúi húi quét dọn bếp. Mự vào bưng nồi cám lợn ra, chẳng may trượt chân làm đổ cả nồi cám lên lưng Cúc. Cúc bị bỏng nặng, suốt ngày nằm sấp trên chiếc chõng con, lúc tỉnh lúc mê. O Loan hồi ấy ở nhà, thưong xót cháu, 3 tháng liền tìm cách chữa cho cháu bằng bài thuốc dân gian. Cuối cùng Cúc đã khỏi. Nhưng vết sẹo sần sùi rất lớn, chạy suốt từ bả vai xuống đến thắt lưng thì không bao giờ xoá được. Cúc giấu tất cả mọi người điều đó.
    Năm 1965 Cúc đi TNXP chống Mỹ cứu nước. Ba năm sống trong tập thể nam nữ thanh niên, chiến đấu trên mặt đường địch đánh phá, chị đã trưởng thành và không còn là o “Cúc mục “ ngày xưa nữa. Duy chỉ có vết sẹo trên lưng và nỗi đau sâu lắng trong lòng là không thể quên đi được.
    Ngày nhập ngũ, chị Cúc đựợc ở với chị Tần. Đôi bạn cùng lứa tuổi, cùng ngày nhập ngũ đã sống với nhau trong niềm thương yêu đồng chí, đồng đội, luôn giúp đỡ nhau hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ đựơc giao. Trong 3 năm cùng sống, cùng làm việc cả 2 chị đã đạt nhiều thành tích. Vinh dự lớn nhất trong đời, đó là giờ phút thiêng liêng 2 chị được đứng dưới Đảng kỳ và chân dung Hồ Chủ Tịch đọc lời tuyên thệ trước lúc vào Đảng 3-2-1967. Sau đó Cúc được giao nhiệm vụ Tiểu đội phó, tiẻu đội 4C522. Càng vui sướng với niềm vui ấy bao nhiêu, Cúc càng hăng say công tác bấy nhiêu. Ba năm trời trôi qua, Cúc đã cùng Tần chỉ huy tiểu đội bám trụ chiến đấu, đảm bảo thông suốt đường 15A trên trận địa Ngã ba Đồng Lộc.
    Một ngày tháng 7 nắng gắt ở Đồng Lộc, vào lúc 16 giờ ngày 24-7-1968, trong lúc cùng 11 người trong tiểu đội ( trừ 5 cô đi lấy quân trangquân dụng, 1 người đã hy sinh trước đó) ra mặt đường cách Ngã ba Đồng Lộc về phía Nam khoảng 300 m để san lấp hố bom, sửa chữa đường kết hợp cngr có hầm trú ẩn, Cúc cùng 9 chị em trng tiểu đội đã hy sinh. Trong tiểu đội còn có chị Trần Thị Thao, “ lính nhiệm kỳ I” vì lý do tập văn nghệ đi sau cùng tiểu đội 5 nên đã sống sót.
    Hôm đó, 10 cô gái ra đến hiện trường đã nhanh chóng triển khai công việc. Kẻ đào, người xúc, hồ hởi làm việc, vừa làm vừa chuyện trò trêu đùa nhau. Bỗng có một tốp máy bay vượt qua trọng điểm. Tất cả chị em nhanh chóng nép mình vào triền đồi, nơi thành hố bomcũ tạo nên một cái rãnh lớn. Tốp đi sau của tiểu đội 5 cũng dừng lại quan sát. Một lúc sau, hết tiếng máy bay cả tiểu đội chồm dậy để tiếp tục làm việc. Bất ngờ, một trong tốp chiếc máy bay lúc nãy quay lại, thả một lạot bom. Một quả bom rơi trúng vào chỗ của các cô đang làm việc. Tiếng nổ chát chúa, đất đá tung toé, khói bom mù mịt, đen ngòm trùm lên cả đội hình 10 cô.
    Tốp TNXP tiểu đội 5 đi sau chạy ào đến gào thét, bộ đội, nhân dân ở gần đó cũng lao ra gọi tên từng người. Đến nơi, chỉ còn thấy hố bómâu hoắm, một vài chiếc cuốc, xẻnh văng ra nhưng không còn thấy một ai, không nghe thấy một tiếng người. Cả 10 cô gái TNXP đã anh dũng hy sinh. Suốt đêm hôm đó và cả ngày hôm sau, đồng đọi đã đoà bới, tìm kiếm thi hài các chị, đem về tắm rửa sạch sẽ. Tất cả đều như đang vừa đi vào giấc ngủ dài. Đồng đội đã đặt các chị vào khu đồi Bãi Dịa với lòng xót thương vô hạn.
    Riêng chị Hồ Thị Cúc, mãi sang ngày thứ 3 đồng đội mới tìm thấy chị trên đồi Trọ Voi cách hố bom cũ chừng 20m trong tư thế ngồi, đầu đội nón, bên cạnh là cái cuốc, 10 đầu ngón tay bị ứa máu vì đang bới đất để tìm đường ra. Thương xót người em, người đông đội có số phận không may mắn, tác giả Yến Thanh ( tên thật Nguyễn Thanh Bình- cán bộ phụ trách kỹ thuật ngành GTVT) cùng có mạt lúc đó nghẹn ngào viết lên bài thơ: “Cúc ơi”
  5. Chuon_Chuonot

    Chuon_Chuonot Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    10/07/2011
    Đã được thích:
    0
    [​IMG]

    Đạo diễn : Lưu Trọng Ninh.
    Diễn viên : Thúy Hường, Hương Dung, Ngọc Dung, Yến Vy, Xuân Bắc.
    Kịch bản: Nguyễn Quang Vinh
    Hãng sản xuất : Hãng phim truyện Việt Nam


    Ngã ba Ðồng Lộc là một địa danh nhưng đã từ lâu Ðồng Lộc không còn là một tên riêng nữa. Ðồng Lộc đã thành mảnh đất thiêng liêng, thành biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng trong cuộc chiến đấu chống chiến tranh phá hoại khốc liệt của quân và dân ta.

    Nơi ấy, mười cô gái thanh niên xung phong đã anh dũng hy sinh khi tuổi mới vừa trọn đôi mươi, mười chín... Ngã ba Ðồng Lộc là một khúc tráng ca mang âm hưởng hào hùng và giầu chất thơ, trung thực với sự thật lịch sử, phản ánh một cách sinh động thế giới nội tâm với lòng khao khát yêu đời và tha thiết niềm tin vào ngày chiến thắng của các cô gái thanh niên xung phong, dù trong tình huống ngặt nghèo của đạn bom hay trong những khoảnh khắc bình yên ngắn ngủi.
  6. akay_bupbe

    akay_bupbe Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    11/10/2005
    Đã được thích:
    19
    Những câu chuyện về Ngã Ba Đồng Lộc

    Gửi ngày 12 tháng 5 năm 2008
    Có lẽ không ai trong chúng ta không ít nhất một lần được nghe đến địa danh "Ngã ba Ðồng Lộc", một cái tên đã đi vào lịch sử dân tộc và gắn liền với những chiến công của các đơn vị Thanh niên xung phong (TNXP) trong giai đoạn kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Song không phải tất cả chúng ta đều đã có dịp đến Ngã ba Ðồng Lộc, đã nhìn thấy những gì còn lại trên mảnh đất này và đã nghe câu chuyện về những con người ở đây trong thời kỳ máu lửa. Vì vậy, không phải ngẫu nhiên mà chúng tôi đã chọn Ngã Ba Ðồng Lộc làm điểm dừng chân đầu tiên trong chặng đương "Nam Tiến" của mình.



    "...Năm 1968 là năm khốc liệt nhất của cuộc chiến tranh. Sau Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu thân, phía chúng ta phải trả giá bằng nhiều tổn thất. Yêu cầu tăng viện cho chiến trường vũ khí, lương thực, xăng dầu để củng cố lực lượng, giữ vững địa bàn trở nên vô cùng cấp thiết. Thêm vào đó, từ ném bom không hạn chế, Mỹ chuyển sang thực hiện kế hoạch ném bon hạn chế, tập trung toàn bộ sức mạnh không quân, hải quân đánh phá ác liệt 4 tỉnh thuộc khu 4 (cũ) nhằm ngăn chặn và cắt đứt con đường chi viện cho tiền tuyến của ta. Ðường Trường Sơn qua sông Lam, sông La đến địa phận Hà Tĩnh phải phơi mình trống trải khoảng 50km giữa đồng bằng. Ðến ngã ba Bãi Vọt, đường chia làm hai nhánh. Một nhánh là đường số 1 men theo bờ biển qua Ðèo Ngang, nằm hoàn toàn trong tầm kiểm soát của máy bay địch, hầu hết các cầu lớn đều bị phá. Nhánh kia là đường 15 qua Ngã ba Ðồng Lộc lên miền Tây Quảng Bình, vì vậy Ngã Ba Ðồng Lộc trở thành yết hầu của mạch giao thông nối liền "hậu phương lớn miền Bắc" với "tiền tuyến lớn miền Nam". Mỹ biết được điều đó nên đã tập trung toàn lực để cắt đứt con đường này, chỉ riêng nửa đầu năm 1968, chúng đã trút xuống nơi đây (tập trung ở 1km vuông xung quanh Ngã Ba Ðồng Lộc) 4.200 quả bom và tên lửa các lọai, không kể bom nổ chậm và mìn sát thương...Người ta đã thống kê rằng, mỗi mét vuông ở Ngã Ba Ðồng Lộc phải gánh chịu ít nhất 3 quả bom TẤN. Bên địch quyết phá thì bên ta quyết giữ, chúng ta đã tập trung mọi nguồn lực để giữ bằng được con đường này. Vào lúc cao điểm nhất, chỉ tại ngã ba này thôi đã tập trung 1,6 vạn người, phần lớn là bộ đội pháo binh và lực lượng TNXP..."

    Ðó là những gì chúng tôi đọc được trong Bảo tàng TNXP đặt ngay tại Ngã Ba Ðồng Lộc. Lúc này, cả ngã ba chìm ngập trong mưa, một cơn mưa rất lớn, dấu hiệu của :"..dễ năm nay miền Trung lãi ngập chìm trong nước.."như mọi người bảo nhau. Tuy nhiên, cơn mưa lớn đó không ngăn được dòng người đổ về Ngã ba Ðồng Lộc, chúng tôi có thể thấy hàng loạt ô tô vẫn nối đuôi nhau dừng lại ở trước cửa viện Bảo tàng. Trong tất cả những người đến đây hôm nay, hơn một nửa còn rất trẻ, có lẽ họ giống chúng tôi, những đứa con sinh ra sau chiến tranh nhưng vẫn muốn đi tìm, vẫn muốn biết về một thời kỳ oanh liệt mà cha ông chúng ta đã trải qua.

    Trong viện Bảo tàng có một căn phòng dành riêng cho 10 cô gái TNXP ở Ngã ba Ðồng Lộc và đây cũng là phần quan trọng nhất của bảo tàng. 10 cô gái đó là những chiến sĩ thuộc Tiểu đội 4, Ðại đội 2 Tổng đội TNXP 55 của tỉnh Hà Tĩnh do tiểu đội trưởng Võ Thị Tần chỉ huy. Tuổi đời các cô đều còn rất trẻ, chỉ trên dưới 20, ngoài tiểu đội trưởng Võ Thị Tần thì chưa ai có người yêu. Người trẻ nhất tiểu đội là Võ Thị Hà, lúc đôi mắt khép lại Hà mới tròn 17 tuổi.

    Các cô gái TNXP này đã có mặt tại Ngã ba Ðồng Lộc vào những ngày ác liệt nhất. Thường thì mọi hoạt động ở Ngã ba Ðồng Lộc đều diễn ra về đêm, ban ngày để mặc cho máy bay Mỹ bắn phá. Nhưng đêm ngày 23/7/1968 có lệnh đặc biệt phải thông đường. Nhận được lệnh của Ðại đội, 10 cô gái TNXP đã ra ngã ba giữa ban ngày với cuốc xẻng trên vai. Ra ngã ba giữa ban ngày làm nhiệm vụ, chỉ có mấy chiếc hầm sơ sài ở chân đồi che chở, mạng sống chỉ hoàn toàn trông chờ vào sự may mắn. Ðúng như dự đoán, sau mấy lần máy bay trinh sát điện tử A35 rẹt qua, buổi chiều hôm ấy 15 lần các tốp máy bay lao tới trút bom vào mục tiêu nhỏ xíu phía dưới ngã ba mù mịt vì khói bom, 3 lần tiểu đội các cô bị bom vùi, nhưng sau đó các cô lại rũ đất đứng lên tiếp tục công việc. Nhưng đến lượt bom thứ 15 ấy, lúc công việc đang dở dang, một quả bom rơi ngay trước cửa hầm của họ. Một phút trôi qua...rồi năm phút trôi qua, trên đài quan sát không thấy ai trong số mười cô rũ đất đứng dậy. Cả trận địa lặng đi rồi òa lên tiếng khóc nức nở của những người đồng đội. Các cô đã hy sinh rồi!...

    Khi nghe kể đến đây, những người có mặt trong viện Bảo tàng đều rưng rưng nước mắt. Nhưng mọi người thực sự òa lên khóc khi nghe người hướng dẫn viên kể chuyện về cái chết của tiểu đội phó Hồ Thị Cúc. Sau hơn hai tiếng đồng hồ, đồng đội đã đào đất tìm được xác chín người, đặt lên 9 cái cáng xếp hàng ngang, chỉ riêng có Hồ Thị Cúc là vẫn chưa tìm được. Cả mặt trận quyết tâm phải tìm bằng được Cúc bởi mười cô gái đã cùng chiến đấu bên nhau, gắn bó thân thiết với nhau như chị em một nhà, nên mọi người quyết định phải tìm bằng được Cúc rồi mới tổ chức an táng cho các cô. Nhưng 2 tiếng, 3 tiếng...và đến hết ngày hôm đó, đồng đội vẫn chưa tìm được Cúc. Ðồng đội bật khóc, nhà thơ Yến Thanh đã viết thành một bài thơ:


    Cúc ơi
    Yến Thanh
    Tiểu đội đã xếp một hàng ngang
    Cúc ơi em ở đâu không về tập hợp?
    Chín bạn đã quây quần đủ hết
    Nhỏ-Xuân-Hà-Hường-Hợi-Rạng-Xuân- Xanh
    A trưởng Võ Thị Tần điểm danh
    Chỉ thiếu mình em
    (Chín bỏ làm mười răng được!)

    Bọn anh đã bới tìm vết cuốc
    Ðất sâu bao nhiêu bọn anh không cần
    Chỉ sợ em đau nên nhát cuốc chùng
    Cúc ơi! Em ở đâu?
    Ðất nâu lạnh lắm
    Da em xanh
    Áo em thì mỏng!
    Cúc ơi! Em ở đâu?
    Về với bọn anh tắm nước sông Ngàn Phố
    Ăn quýt đỏ Sơn Bằng
    Chăn trâu cắt cỏ
    Bài toán lớp Năm em còn chưa nhớ
    Gối còn thêu dở
    Cơm chiều chưa ăn

    Ở đâu hỡi Cúc
    Đồng đội tìm em
    Đũa găm, cơm úp
    Gọi em
    Gào em
    Khan cổ cả rồi
    Cúc ơi!


    Phải chăng hương hồn cô Cúc linh thiêng đã nghe được lời đồng đội. Ba ngày sau, đồng đội tìm thấy thi thể cô nằm sâu trong lòng đất đá, đầu vẫn đội nón, vai vác cái cuốc, các đầu ngón tay đều thâm tím. Mọi người bảo rằng cô đã cố gắng bới đất chui lên nhưng hầm sâu quá... Cuối cùng thì các cô cũng lại được quây quần cùng nhau dưới lòng đất mẹ, khu mộ của các cô đặt dưới một ngọn đồi thoai thoải, cách tượng đài chiến thắng 200 mét.

    ....Trời vẫn mưa như trút nước. Hương không thể cháy. Dù không thể thắp nén hương lên mộ của mười cô gái, nhưng tất cả mọi người đều mong cho hương hồn các cô được yên nghỉ ngon giấc nơi đây. Tên tuổi của các cô sẽ mãi mãi sống cùng với Ngã ba Đồng Lộc!
  7. akay_bupbe

    akay_bupbe Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    11/10/2005
    Đã được thích:
    19
    Lời của bài thơ "Cúc ơi" được ngân lên ở đoạn kết của bộ phim này đã khiến khán giả không cầm được nước mắt trước khi ra khỏi rạp về nhà:((:((:((
  8. namsieunhan1988

    namsieunhan1988 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    16/01/2011
    Đã được thích:
    798
    :((:((:((
  9. Chuon_Chuonot

    Chuon_Chuonot Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    10/07/2011
    Đã được thích:
    0
    15 năm về trước lúc bộ phim công chiếu lần đầu tiên đã gây nên sự chấn động mạnh và xúc cảm về một sự thật lịch sử mới được thấy qua sách báo, suốt cả những trường đoạn của bộ phim mô tả đời sống lạc quan yêu đời như chính tuổi thanh xuân đầy sức sống của những cô gái TNXP...
    Bộ phim đã khá thành công khi đạo diễn đã gây xúc động mạnh cho khán giả với khúc đoạn cuối, mình vẫn nhớ như in sau tiếng nổ bất ngờ cả rạp ngồi im phắc với không gian tĩnh lặng đến rợn người và rồi tất cả vỡ òa chan chứa nước mắt...Xúc cảm đó vẫn còn nguyên từ lần đầu cho tới những lần sau mỗi khi xem lại bộ phim.=((=((=((
  10. akay_bupbe

    akay_bupbe Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    11/10/2005
    Đã được thích:
    19
    Giờ về Đồng Lộc mọi thứ đã đẹp, Nhà nước đã đầu tư rất rất nhiều vào đây, nhưng cảm xúc lần đầu tiên lên Đồng Lộc với hố bom nơi vùi các chị vẫn còn nguyên vẹn, với những mảnh đồi trọc cằn cỗi, xác xơ đầy những hố bom to, nhỏ loang lỗ như những vết sẹo thời gian, với 10 nấm mộ đơn sơ xếp hàng ngay ngắn,... thì không bao giờ quên được...

    [​IMG]

    Ngã ba Đồng Lộc

    Con ơi, bố về thăm Hà Tĩnh quê ta,
    Bố kể con nghe về ngã ba Đồng Lộc
    Trên mặt đất này có muôn triệu ngã ba
    Và có nhiều ngã ba nổi tiếng:
    Có những ngã ba nối những dòng sông lớn của
    một đại châu, sóng dựng trùng trùng;
    Có những ngã ba nối những con đường dài chạy từ các thủ đô to
    Như những mạch máu khổng lồ
    Trên thân hình trái đất
    Trong đó mỗi con người là một hạt hồng cầu đỏ chói,
    Có những ngã ba là nơi gặp gỡ của những dòng
    văn minh lớn, đông, tây, kim cổ....
    Tất cả những ngã ba trên, con có thể học biết
    (trong sách địa dư, trên những bản đồ),
    Mai sau lớn lên con có thể đến thăm và chụp ảnh nữa...
    Xong rồi, con có thể quên
    Nhưng con ơi, con chớ có quên ngã ba Đồng Lộc.

    Trong đời mỗi người cũng có những ngã ba đường quyết định,
    Trong đời mỗi dân tộc cũng có những ngã ba
    Những ngã ba vận mệnh
    Những cái nút trên dặm dài lịch sử
    Gặp những ngã ba đời, con sẽ nghĩ suy
    Và con ơi, muốn tìm đúng hướng đi
    Con sẽ nhó đến ngã ba Đồng Lộc
    Ngã ba Đồng Lộc:
    Là ngã ba nhưng nào có phân vân
    Nào có đắn đo do dự!
    Là ngã ba trên chặng đường quyết liệt
    Nhưng hướng đi đã quyết
    Không phải cho một lần
    Mà cho tất cả mọi lần
    Không phải cho một người
    Mà cho tất cả quê hương, đất nước:
    Hướng về Nam, một nửa mình Tổ quốc

    Các ngã ba khác trên đời làm bằng nước, bằng
    sông, bằng thuỷ triều lên xuống,
    Hay bằng đá, bằng đất
    Bằng xi măng cốt sắt
    Bằng vôi trắng, gạch nâu
    Bằng đèn xanh đèn đỏ đủ màu
    Hay bằng những sự chênh vênh vấp ngã,
    Nhưng ngã ba Đồng Lộc làm bằng xương máu.
    Khi con về quê con nhớ viếng thăm
    Mộ người cô kề bên đường đỏ.
    Các cô như còn đứng đó
    Chờ lấp hồ bom
    Đường thông xe các cô mới đi nằm.
    Các cô để lại tuổi thanh niên
    Mười chín, hai mươi, hăm hai tuổi
    Cho đất nước, quê hương
    Hồn trong như suối,
    Bình minh đời sáng rực vừng dương...
    Con sẽ tìm thăm mời co La Thị Tám (1)
    Từ trường học lại về trận địa đầu non
    Đứng giữa đàn bò bê mũm mĩm
    Trên sườn núi cao cỏ đã mượt màu xanh
    Như mảng da non trên thân thể đang lành
    Cô sẽ chỉ con xem
    Những hồ bom loang lổ
    Như đất trên mặt trăng
    Mỗi thước vuông ba quả bom to bự
    Cô sẽ chỉ con xem
    Nghìn vạn điểm lăn bom nổ chậm
    Cô từng đến cắm cờ
    Mỗi lần chạy đua với cái chết.
    Đôi chân cô nhanh hơn kíp nổ,
    Cô là một ngọn cờ đỏ của quê ta.
    Nghìn năm sau lịch sử sẽ còn ghi
    Những năm tháng chiến tranh ác liệt
    Nghìn vạn chuyến xe đi
    Qua trái tim ngã ba Đồng Lộc
    Máu qua tim máu lọc
    Xe vượt ngã ba xe xốc tới miền Nam.
    Và con ơi, bố ngồi nghĩ miên man:
    Bạn bè ta trong cơn gió lốc
    Hẳn cũng đang vượt những ngã ba Đồng Lộc,
    Những ngã ba Việt Nam.
    Dọc đường dài kẻ địch còn găm
    Nhiều bom nổ chậm
    Nhưng chẳng hề chi!
    Khắp năm châu còn nhiều La Thị Tám.
    Nhiều Võ Thị Tần (2)
    Đường sẽ thông xe đi về cách mạng.
    Huy Cận

    P/S: Bài thơ này nhà thơ Huy Cận viết tặng con trai Cù Huy Hà Vũ năm 1971 nhân một lần ông về quê hương Hà Tĩnh và thăm Ngã 3 Đồng Lộc.... Bây giờ không biết CHHV đã nhận ra được những ngã 3 mà mình đã đi qua trong đời nhánh rẽ nào mà ông đã chọn sai???????????????

Chia sẻ trang này