Lý do ngày mai lại giảm

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi brokernnn, 26/10/2010.

391 người đang online, trong đó có 156 thành viên. 07:30 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Chủ đề này đã có 2592 lượt đọc và 32 bài trả lời
  1. daygiachungkhoan

    daygiachungkhoan Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    01/06/2010
    Đã được thích:
    0
    Để cạnh tranh với nhau, các cty xk cá basa của VN liên tục bán phá giá
    Kết quả là HK đã áp dụng thuế chống bán phá giá đối với các cty XK cá Basa VN
    Và bây giờ tất cả đều chết hết.
    P/S: Khôn lỏi quá rồi cũng chết hết thôi
  2. brokernnn

    brokernnn Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    08/10/2009
    Đã được thích:
    0
    Chủ đề này đã có 658 lượt đọc và 9 bài trả lời
    Mơi mở mà rất nhiều người đọc, chứng tỏ là ai cũng sợ mai giảm thế mới chết, mai mà xấu thì lại giẫm lên nhau bán thì khổ.
  3. thachanhisc

    thachanhisc Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    29/03/2010
    Đã được thích:
    0
    cứ đánh lên 2 ngày trần các chú cầm tiền xoắng cả lên múc vội thôi
  4. Spartak

    Spartak Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    11/09/2007
    Đã được thích:
    0
    hihi hy vọng đầu phiên mai có giá trần để bán chỗ mua hôm nay gỡ gạc tý:-ss
  5. Mywave

    Mywave Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    29/08/2010
    Đã được thích:
    0
    Muồn gì thì có đó thôi mà
  6. brokernnn

    brokernnn Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    08/10/2009
    Đã được thích:
    0
    Tại sao kinh tế Mỹ vẫn "dậm chân tại chỗ"?

    Khởi tạo bởi : tinkinhte, Đăng bởi : tinkinhte, Cập nhật: 25/10/2010 20:18
    E-mail | Bản in | Lưu xem sau
    [​IMG][​IMG]


    Người Mỹ sẽ phải kiên trì trong nhiều năm để ngành tài chính lấy lại sức lực và nền kinh tế từ từ leo lên khỏi hố sâu. Quan điểm của Kenneth Rogoff, Giáo sư Kinh tế học và Chính sách công tại Đại học Harvard, từng là nhà kinh tế trưởng tại IMF.


    Khi nền kinh tế Mỹ uể oải bước đến mốc hai năm ngày Lehman Brothers phá sản, tăng trưởng thiếu sức sống vẫn đang khiến tỷ lệ thất nghiệp "sa lầy" ở mức gần 10%, và chắc chắn sẽ không thể cải thiện được bao nhiêu trong một sớm một chiều.
    Không bất ngờ khi trước thềm cuộc bầu cử Quốc hội giữa nhiệm kỳ diễn ra vào tháng 10, người dân Mỹ bức xúc lật lại vấn đề, tại sao chính sách kích thích "siêu quyết liệt" của Chính phủ lại không làm xoay chuyển được tình hình. Nước Mỹ, nếu có thể, cần phải làm gì tiếp theo đây?
    Câu trả lời "thật" nhất - nhưng chắc cũng không cử tri Mỹ nào muốn nghe - là sẽ không có phép màu nhiệm nào cho nước Mỹ ở thời điểm hiện tại. Phải mất hơn một thập kỷ người ta mới đào được "cái hố" như ngày nay, và vì thế, leo ra khỏi đó sẽ cũng phải tốn không ít thời gian và công sức.
    Như Carmen Reinhart và tôi đã cảnh báo trong cuốn sách chung năm 2009 về lịch sử 800 năm các cuộc khủng hoảng tài chính (với tựa đề châm biếm "This Time is Different" (tạm dịch là Lần này thì khác), phục hồi chậm chạp và kéo dài, với tỷ lệ thất nghiệp luôn duy trì ở mức cao là "chuẩn tắc" sau mỗi cuộc khủng hoảng tài chính sâu.
    [​IMG]
    Hệ thống tài chính cần thời gian để hồi phục
    Vậy tại sao lại khó mau chóng vực dậy tình trạng việc làm sau khủng hoảng tài chính đến thế?
    Dĩ nhiên, một nguyên nhân là hệ thống tài chính vẫn thường phải cần thời gian để hồi phục - và việc tín dụng bắt đầu lưu thông thanh thoát lại cũng phải vậy.
    Cứ ào ạt đổ tiền của của người đóng thuế vào "con thiêu thân" kếch xù tài chính sẽ không giải quyết được căn nguyên vấn đề đang làm "rách nát" một xã hội nợ nần chồng chất. Người Mỹ vay mượn và mua sắm cho tới khi không thể vay mượn được nữa, vì nghĩ rằng thị trường giá nhà đất không ngừng tăng sẽ xóa đi tất cả những sai sót của hệ thống tài chính.
    Hơn thế nữa, phần còn lại của thế giới cũng liên tục đổ tiền vào Mỹ, khiến cho cuộc sống nơi đây trở nên giống như một "bữa trưa miễn phí" lớn.
    Ngay cả hiện tại, nhiều người Mỹ vẫn tin tưởng, giải pháp đơn giản cho vấn đề quốc gia này chỉ là cắt giảm thuế và tăng tiêu dùng tư nhân. Giảm thuế chắc chắn không phải là giải pháp tồi về nguyên tắc, đặc biệt nếu kể tới tác dụng hỗ trợ đầu tư và tăng trưởng dài hạn. Nhưng thuế thấp cũng có những trở ngại của riêng nó.
    Trước tiên, tổng nợ công (bao gồm cả nợ nhà nước và nợ địa phương) đã gần bằng mức đỉnh điểm 119% GDP sau chiến tranh thế giới thứ hai. Một số người quyết liệt tranh luận, bây giờ không phải lúc để lo lắng về vấn đề nợ trong tương lai; tuy nhiên, theo quan điểm của tôi, dù đánh giá rủi ro trung hạn ra sao, nước Mỹ vẫn không được phép gạch đi những quan ngại như vậy.
    Vấn đề thứ hai liên quan tới cắt giảm thuế là nó có thể sẽ chỉ tác động hạn chế lên cầu trong ngắn hạn, do việc lĩnh vực tư chiếm phần lớn quỹ giúp khắc phục tình trạng nợ đọng cao trên các bảng cân đối kế toán.
    [​IMG]

    Chưa hết, cũng cần phải nhắc tới vấn đề công bình ở đây nữa. Theo một số thống kê, gần một nửa người Mỹ đã không đóng một đồng thuế thu nhập nào nữa, vì thế, cắt giảm thuế chỉ càng bóp méo thêm phân phối thu nhập vốn đã rất không bình đẳng.​
    Trì hoãn điều chỉnh lại bình đẳng thu nhập là một trong nhiều mất cân bằng hình thành ở nền kinh tế Mỹ trong giai đoạn bùng nổ trước khủng hoảng. Nếu cứ để bất bình đẳng thu nhập gia tăng, hậu quả chính trị có thể sẽ rất nghiêm trọng, như dẫn tới ý định bảo hộ thương mại và thậm chí là cả bất ổn xã hội.
    Những người cho rằng chính phủ nên thắt chặt chi tiêu tư chỉ ra, có quá nhiều các dự án thúc đẩy tăng trưởng dù rằng cơ sở hạ tầng xuống cấp của Mỹ đang xuống cấp từng ngày.
    Tương tự, việc chuyển giao cho chính quyền nhà nước và địa phương, nơi theo quy định của hiến pháp, bị hạn chế đi vay, sẽ giúp hạn chế quá trình sa thải giáo viên, lính cứu hỏa, và cảnh sát. Cuối cùng, chính phủ cũng nên mở rộng bảo hiểm thất nghiệp sau cuộc khủng hoảng tai hại nhất trong nửa thế kỷ qua.
    Nhưng rủi thay, phương pháp quản lý cầu kiểu Keynes cũng không phải là phương thuốc chữa bách bệnh. Chính phủ không phải lúc nào cũng là người sử dụng lao động cuối cùng. Trong khi cắt thuế củng cố năng suất dài hạn, việc mở rộng lĩnh vực công khó có thể được coi là đơn thuốc nhằm khôi phục lại sức sống của nền kinh tế.
    Chính phủ hoàn toàn có thể lựa chọn tiến hành các hoạt động hữu ích hơn nhiều trong nền kinh tế thị trường, nhưng cứ say sưa chi tiêu kích cầu sẽ không dẫn tới một kết cục như ý. Dĩ nhiên sẽ lại nảy sinh vấn đề tăng nợ quốc gia.
    Nhìn chung, chính sách của G-20 nhằm ổn định dần tăng trưởng nợ công, đưa nó trở lại phù hợp với tăng trưởng kinh tế quốc gia vào năm 2016, dường như là cách tiếp cận hợp lý nhằm cân bằng kích thích ngắn hại với những rủi ro tài chính dài hạn, ngay cả với cái giá là thất nghiệp kéo dài.
    Trong khi Mỹ đang vấp phải những khó khăn với chính sách tài khóa, chính sách tiền tệ hoàn toàn có thể hiệu quả hơn, như Chủ tịch Cục Dự trữ liên bang Fed, nêu rõ trong bài diễn văn mới đây tại Jackson Hole, Wyoming. Với thị trường tín dụng trục trặc, Fed có thể mua thêm trái phiếu chính phủ hay nợ tư. Bernanke cũng lưu ý khả năng tạm thời nâng mục tiêu lạm phát trung hạn.
    Xét tới vấn để trả nợ công và nợ tư trước mắt, và năng lực của hệ thống chính trị và pháp luật Mỹ trong việc tạo điều kiện ổn định vĩ mô, theo tôi, hai hay ba năm lạm phát nhẹ, có lẽ là lựa chọn tốt nhất trong nhiều lựa chọn, và còn tốt hơn nhiều so với giảm phát.
    Kết luận, người Mỹ sẽ phải kiên trì trong nhiều năm để ngành tài chính lấy lại sức lực và nền kinh tế từ từ leo lên khỏi hố sâu. Chính phủ chắc chắn có thể góp sức, nhưng hãy thận trọng khi lắng nghe ai đó kêu gọi khắc phục những khiếm khuyết một cách nóng vội.
    FED đau đầu với câu hỏi nghìn tỷ USD

    Các quan chức cao cấp thuộc FED đặt câu hỏi 1 hoặc 2 nghìn tỷ USD tiếp theo có thể giúp kinh tế Mỹ phục hồi đến đâu?

    Câu hỏi này không khỏi khiến quan chức thuộc FED “đau đầu” khi nhóm họp trong buổi họp ngày thứ Ba để tranh luận về việc điều gì sẽ đảm bảo cho việc bơm thêm tiền vào hệ thống tài chính.

    Để ứng phó với khủng hoảng tài chính, FED đã mua 1,7 nghìn tỷ USD trái phiếu Bộ Tài chính Mỹ loại dài hạn và trái phiếu liên quan đến thế chấp, thực thi cam kết giữ lãi suất cơ bản ở gần mức 0% thêm thời gian dài.

    Hiện nay, khi đương đầu với tỷ lệ thất nghiệp 9,6% và lạm phát dưới mức mục tiêu, FED đang cố gắng đánh giá hiệu quả có thể đạt được nếu họ khởi động lại chương trình nới lỏng định lượng.

    Ít chuyên gia cho rằng FED sẽ có thể khởi động lại hoạt động mua trái phiếu trong tuần này và những yếu tố không chắc chắn liên quan đến ảnh hưởng của động thái mới có thể khiến Ngân hàng Trung ương chưa vội can thiệp.

    Ông Vince Reinhart, cựu quan chức thuộc FED, cho rằng: “Tôi nghĩ Ủy ban thị trường mở thuộc FED ngại ngần sử dụng biện pháp nới lỏng định lượng lần 2 liên quan đến quan điểm của họ về tính hiệu quả của nó.”

    Trong buổi họp của FED được tổ chức vào tháng 8/2010, FED cho biết sẽ tái đầu tư vào trái phiếu Bộ Tài chính Mỹ để giúp bảng cân đối kế toán được ổn định, động thái mà nhiều chuyên gia coi như chỉ báo về việc nới lỏng.

    Việc khởi động lại chương trình mua trái phiếu với quy mô lớn, theo một số chuyên gia, có thể giúp ngăn kỳ vọng lạm phát giảm và kích thích tăng trưởng thông qua giảm lãi suất cho vay dành cho người tiêu dùng cũng như doanh nghiệp giảm.

    Các chuyên gia phân tích cho rằng đà phục hồi kinh tế đã bước vào giai đoạn suy yếu. Việc đưa ra biện pháp nới lỏng cũng sẽ không hiệu quả trong hỗ trợ nền kinh tế và gây tổn hại đến uy tín của FED

    Nhiều chuyên gia cảnh báo việc lợi suất trái phiếu loại dài hạn giảm có thể không đủ để buộc các ngân hàng ngừng mua gom trái phiếu Bộ Tài chính Mỹ và cho doanh nghiệp vay tiền.

    Một số nhà hoạch định chính sách cho rằng thêm biện pháp nới lỏng có thể tạo ra nhiều yếu tố mất cân bằng trên thị trường hoặc tiềm ẩn khả năng gây lạm phát cao.

    Với rủi ro này, FED khiến nhà đầu tư thêm lo lắng.

    Ông Lou Crandall, chuyên gia kinh tế trưởng tại Wrightson ICAP, cho biết: “Quan điểm của cá nhân tôi là bất kỳ chương trình nào được đưa ra cũng sẽ bị coi như tín hiệu của sự tuyệt vọng, niềm tin của doanh nghiệp và hoạt động vay tiền cũng sẽ chịu ảnh hưởng tiêu cực.”

    Khó có thể tính được thành công

    Chương trình mua trái phiếu của FED có thể tạo ra 2 tác động. Thứ nhất, nó tăng thanh khoản trên thị trường vốn căng thẳng bởi lợi suất thấp, nhà đầu tư tìm đến mức lợi suất cao hơn từ tài sản có độ rủi ro cao hơn, nguồn cung tín dụng trong nền kinh tế được cải thiện.

    Ngoài ra, một số quan chức tin chương trình mua trái phiếu giúp củng cố niềm tin nhà đầu tư về khả năng FED sẽ nới lỏng chính sách trong thời gian dài hơn, lãi suất vay tiền thấp hơn.

    FED tại New York ước tính khoảng 1,7 nghìn tỷ USD mua trái phiếu sẽ hạ lãi suất trái phiếu Bộ Tài chính Mỹ thời hạn 10 năm từ 30 đến 100 điểm cơ bản.

    Con số tính toán trên dựa vào thực tế lợi suất giảm khi FED đưa ra chương trình mua trái phiếu quy mô lớn lần đầu tiên.

    Tuy nhiên thông báo trên không cho thấy lợi suất trái phiếu biến đổi thế nào trong suốt quá trình thực hiện chương trình và không đánh giá đủ ảnh hưởng.

    Thật khó để chỉ ra lợi suất đã biến đổi thế nào sau quyết định cả FED và cũng thật khó để dự báo về tác động của động thái tiếp theo.

    Ông Dino Kos, cựu trưởng bộ phận thị trường của FED tại New York, nhận xét khi muốn nói đến lãi suất qua đêm, người ta có thể nói đến rất nhiều ảnh hưởng thế nhưng riêng với biện pháp nới lỏng định lượng, khó có thể tính toán thật chính xác về ảnh hưởng.

    Thành công của chương trình nới lỏng định lượng lần thứ nhất có thể đã bị cường điệu hóa bởi tình hình quá căng thẳng lúc đó, ngoài ra còn do sự thật rằng hoạt động mua tập trung chủ yếu vào thị trường quy mô nhỏ

    Lần này, để đánh giá được ảnh hưởng chính xác từ thị trường trái phiếu Bộ Tài chính, nơi hoạt động mua sẽ được tập trung, sẽ khó khăn hơn.

    Thay cho công bố chương trình lớn, FED có thể quyết định mua trái phiếu Bộ Tài chính theo từng chương trình nhỏ và xét đến triển vọng kinh tế sau mỗi lần họp

    Công ty dự báo Macroeconomic Advisors ước tính rằng cứ 100 tỷ USD tài sản được mua sẽ giảm lợi suất trái phiếu Bộ Tài chính Mỹ thời hạn 10 năm thêm 0,3 điểm phần trăm.

    Ông Michael Feroli, chuyên gia kinh tế trưởng tại JP Morgan Chase, cho rằng dù một lượng mua nhỏ cũng không nên bị xem thường: “Nếu bạn bị đau đầu và chỉ còn 1 viên thuốc, liệu bạn có quyết định sẽ không uống chỉ vì bạn muốn có 2 viên?”

    My Vân//CafeF//Theo Reuters
  7. chukme

    chukme Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    25/05/2007
    Đã được thích:
    0
    Mấy thằng tự doanh nó kẹp nặng rồi, còn éo tiền đâu mà mua. Giờ là dòng tiền thông minh đang vào. Đừng cố bám víu vào mấy cái lý do vặt vãnh nữa. Anh hỏi chú tình hình KT bây giờ và đỉnh khủng hoảng có khác gì không???? Trong khi nhiều cp giờ giá không khác mấy so với thời điểm đó.
  8. brokernnn

    brokernnn Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    08/10/2009
    Đã được thích:
    0
    Kinh tế 24h qua: Phập phù số phận USD

    Khởi tạo bởi : chungkhoan, Đăng bởi : tinkinhte, Cập nhật: 26/10/2010 10:53
    E-mail | Bản in | Lưu xem sau
    [​IMG][​IMG]


    [​IMG]Jens Nordvig, Giám đốc ban nghiên cứu tiền tệ thuộc Nomura Holdings, nhận định, trong vài tuần tới, USD sẽ hồi phục ấn tượng từ mức thấp nhất trong 8 tháng so với đồng euro và thấp nhất trong 15 năm so với Yên Nhật.

    Tuy nhiên, trước khi điều mà ông Nordvig trở thành sự thật, thì chiều qua (25/10), đồng USD lại xác lập mức thấp kỷ lục mới so với đồng Yên Nhật.

    Đồng USD giảm xuống mức thấp mới trong 15 năm so với đồng Yên trong phiên giao dịch tại châu Á, trước dự đoán Mỹ sẽ nới lỏng tiền tệ hơn nữa và nhận định Nhật Bản sẽ không can thiệp vào thị trường ngay lập tức, khi G20 đã cam kết ngăn chặn một cuộc chiến tiền tệ.

    Trong phiên giao dịch buổi chiều tại Tokyo, đồng USD giao dịch ở mức 80,64 Yên, sau khi giảm xuống 80,58 Yên, thấp nhất kể từ tháng 4/1995, so với 81,34 Yên tại New York vào cuối tuần trước. Trong khi đó, đồng Euro tăng lên 1,4051 USD, so với 1,3949 USD và 113,43 Yên.

    Trong phiên giao dịch cùng ngày, đồng USD cũng giảm giá so với các đồng tiền châu Á khác như đồng won của Hàn Quốc, đồng dollar của Đài Loan, đồng dollar của Singapore, đồng peso của Philippines, đồng rupiah của Indonesia và đồng baht Thái Lan.

    Giới phân tích nhận định, các nhà đầu tư sẽ tiếp tục bán ra đồng bạc xanh, sau khi G20 cam kết đẩy lùi cuộc đua của các nước trong việc hạ giá đồng tiền, song không đặt ra một mục tiêu cụ thể nào.

    Theo Morgan Stanley, G20 đã có một bước đi đúng trong nỗ lực làm giảm những căng thẳng tỷ giá trên toàn cầu. Tuy nhiên, thông cáo chung của cuộc họp đã đặt trọng tâm vào tham vọng và xem nhẹ những hành động ngay lập tức, do đó, phản ứng của thị trường sẽ không lớn.

    Nhà phân tích Dariusz Kowalczyk ở Credit Agricole cho rằng việc thiếu những mục tiêu cụ thể về việc giảm sự mất cân bằng trong thương mại toàn cầu sẽ dẫn tới những cách hiểu khác nhau, từ đó làm giảm tác động thực sự tới thị trường.

    Chiến lược gia Koji Fukaya ở Credit Suisse cho rằng Bộ trưởng Tài chính Mỹ Timothy Geithner cuối tuần qua nói Mỹ muốn một đồng USD mạnh, song điều này đã không được thể hiện bằng hành động cụ thể.

    Hai năm sau cuộc khủng hoảng tồi tệ nhất của toàn cầu kể từ cuộc Đại suy thoái những năm 1930, chính sách tiền tệ siêu nới lỏng của Mỹ đã ảnh hưởng xấu tới đồng USD, trong khi khiến đồng tiền của một số nền kinh tế G20 tăng quá mạnh.

    Từ ngày 21/9/2010 khi FED tuyên bố chuẩn bị tăng cường mua nợ chính phủ để hỗ trợ cho đà phục hồi kinh tế, đồng USD liên tục đi xuống so với các loại tiền tệ lớn. Quý 3, so với giỏ tiền tệ bao gồm đồng Euro, Yên và bảng Anh, đồng USD hạ mạnh nhất trong 7 năm.

    Theo nhận định của tờ New York Times, đồng USD suy yếu sẽ đẩy nguy cơ xung đột tiền tệ tăng lên. Khi nền kinh tế nội địa đi xuống, các quốc gia sẽ buộc phải hành động vì chính quyền lợi của họ.

    Nhật Bản, Hàn Quốc, Brazil và Indonesia là một trong những nước đã đơn phương can thiệp vào thị trường trong những tuần gần đây, nhằm kiềm chế đà tăng giá đáng báo động của đồng tiền đang khiến các nhà xuất khẩu gặp khó khăn.

    Tuần trước, đồng USD tăng giá trong thời gian ngắn ngủi, khi nhà đầu tư toàn cầu tìm đến đồng USD sau khi Trung Quốc khiến thị trường bất ngờ với việc nâng lãi suất cơ bản 0,25%.

    Việc Trung Quốc bất ngờ tăng lãi suất cơ bản 0,25% ngay lập tức ảnh hưởng tới các thị trường hàng hoá, cổ phiếu và tiền tệ trên thế giới. USD tăng 1,7%, trong khi giá vàng giảm 2,8% và dầu thô 4,3% ngay trong ngày 19/10.

    Trong khi đó, bất chấp đồng Yên leo thang mạnh, lĩnh vực xuất khẩu Nhật vẫn gia tăng tháng thứ 10 liên tiếp. Cụ thể, xuất khẩu tháng 9 tăng 14,4% lên 5.840 tỷ Yên. Nhập khẩu tăng 9,9% lên 5.050 tỷ Yên. Thặng dư thương mại trong giai đoạn từ tháng 4-tháng 9 tăng 83% so với cùng kỳ năm ngoái.
  9. phitieu

    phitieu Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    06/09/2010
    Đã được thích:
    336
    Haha. CTCK kẹt là kẹt thế nào. Lý do hạn chế margin ở các CTCK là để họ có tiền múc chứng khoán khi nó rẻ thế này, để lấy lại khoản lỗ tự doanh của họ. Vậy cớ gì bác bảo nó không có tiền.
  10. thachanhisc

    thachanhisc Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    29/03/2010
    Đã được thích:
    0
    nhìn vào lợi nhuận các Ngân hàng là biết họ làm ăn tốt thì nền kt càng PT ......... múc thời này là quá quá ngon rồi ...

Chia sẻ trang này