Nhật ký của một người ngu

Discussion in 'Thị trường chứng khoán' started by aliaka, Jul 9, 2008.

173 người đang online, trong đó có 69 thành viên. 02:30 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này(Thành viên: 0, Khách: 0)
thread_has_x_view_and_y_reply
  1. aliaka

    aliaka Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Joined:
    May 24, 2008
    Likes Received:
    9
    Nhật ký của một người ngu

    Gần một nhà thương tâm thần, đoàn khảo cứu chúng tôi đã tìm được một cuốn điên thư đáng chú ý. Điều đáng chú ý là nó có một chút giá trị văn học kiểu hiện thực, hình như là hiện thực phê phán. Vậy thiển nghĩ cũng nên trích đưa lên cho bạn đọc tham khảo. Chúng tôi cũng tạm đặt đầu đề cho cuốn này là Nhật ký của một người ngu, bởi chữ ngu ở đây có nghĩa là an lành, vì thời nay chỉ còn có điên là thứ an lành nhất mà thôi...

    ngày... tháng...

    Trên đời này không có ai bị điên cả, chỉ có những người bị nghi là điên mà thôi. Thế ta bị nghi là điên khi nào? Khi ta chuẩn bị mắng ai đó là điên hoặc là ngu. Hoặc khi ta muốn dạy khôn người khác để thấy mình được là quan trọng. Vân vân và vân vân... Ấy như cái loa công cộng ngay phía trên mái lều rách nát của tôi chẳng hạn. Mới 5 giờ 30 phút sáng nó đã qua được cơn ọ ẹ một hai ba bốn a nố a nồ để thông báo về tình hình tiêm chích, nhiễm HIV trong phường. Mọi người lập tức bị cưỡng bức choàng tỉnh, nằm trong chăn ấm mơ màng nghĩ suy về sự đời. Vợ ngái ngủ cấu véo chồng, dặn dò một câu nghe như gió thoảng: Đừng có đi lăng quăng nhé, kẻo đổ bệnh! Chồng ngái ngủ văng tục. Đứa trẻ mới làm bạn với cuộc đời vài năm thì giật mình vẽ một cầu vồng lấp lánh từ chỗ giữa hai chân nó đến cái giỏ đựng quần áo... Đến khi mọi người tỉnh hẳn thì cái loa liền cám ơn quí vị đã lắng nghe, rồi im hẳn.

    Tôi xin nói thêm. Bất cứ vật gì có thuộc tính công cộng đều đáng hồ nghi về sự sạch sẽ. Như nhà vệ sinh công cộng, bếp ăn công cộng, gái làng chơi cũng có tính công cộng...

    ngày... tháng...

    Mình đi trên đường. Mình hoá điên thật sự vì hằm hè với thằng xe máy tạt ngang, con xe đạp nguềng ngoàng, nhổ nước bọt vào lũ ô tô biển xanh có biển trắng có, cố tình đi hàng hai hàng ba... Đèn giao thông thì treo đúng chỗ chói nắng, không sao biết được nó xanh, đỏ, hay vàng nữa. Sơ sẩy tí là cái phương tiện kiếm sống duy nhất của gia đình vào nằm bãi để hiến thân cho luật pháp. Giữa tiếng ô tô xe máy gầm rú đinh tai nhức óc, tiếng người chửi nhau, coi mặt nhau như noãn của bông hoa mướp... thì bỗng vút lên trong trẻo: Bạn ơi hãy đến quê hương chúng tôi. Ngắm mặt biển xanh xa tít chân trời... Lại cái loa! Cái loa nó đang hát đấy, nó yêu đời theo cái kiểu riêng của nó, một tình yêu đáng giá hàng ngàn đề-xi-ben.

    Thôi, cái loa nó ở trên cao, nó có lý tưởng nhiệm vụ của nó, nó muốn làm gì thì làm. Còn mình và đồng loại phải chạy như lũ điên thôi, chạy để cắp được cái ô đi kiếm chút lương mà sống, và chạy cũng để giải thoát cho cái tai, để cái tai còn chút ít thính nhạy mà nghe những lời nhẹ nhàng yêu thương giữa con người...

    ngày... tháng...

    Trời mưa to. Ấy là trời đang phạt vạ mấy cái cống xây từ đầu thế kỉ trước đấy. Cho nên nước đùn lên ngang bánh xe. Xe bốn bánh, hai bánh chạy thục mạng, té nước vào tất cả người đi đường, bất kể già trẻ, gái trai, không phân biệt ai với ai. À, thì hoá ra tất cả con người chỉ bình đẳng trước Chúa Trời và những cái xe gắn động cơ đang phăm phăm rẽ nước.

    Nhân nói về ô tô, nên cung cấp thêm cái răng cái tóc là góc ô tô nữa. Đấy là cái còi hơi kêu đến kinh hoàng. Mình đã từng nhìn thấy những bà mẹ đèo con loạng choạng vì tiếng còi hơi như sét đánh ngang, những đứa trẻ giật mình đến xanh xám mặt mày, những bộ mặt, cái cười khả ố, đắc thắng của bọn tài xế. Chúng nó thi nhau mua và lắp còi to, còi hú, thế mà khi mình bảo sẽ góp ý trên báo, chúng nó lại nghi mình bị điên(?).

    Đấy cũng là chuyện cái ống xả. Cách đây vài chục năm, mình ngắm mấy cái xe khách từ miền Nam chạy ra có ống khói chế tạo cao đến trần, cứ tâm đắc mãi. Xe không thể phun khói vào đúng tầm mặt người đi đường được, văn minh quá, nhân ái quá... Xe buýt mới đóng giờ thì phun thẳng khói vào lỗ mũi người ta. Hồi còn bé mình cứ nghe người ta kháo nhau, ở đâu đó có một mảnh đất của phẩm giá con người. Điên thật rồi...

    ngày... tháng...

    Để xây dựng nếp sống văn minh, mới đây người ta dự định cấm và xử phạt những hành vi không văn minh. Không nhổ nước bọt bừa bãi. Gay rồi! 12 giờ trưa đói bụng đi qua nhà hàng bún chả, hoặc mấy bà bầu đi qua hàng quà rong bán khế, me, sấu... nó tứa ra thì biết làm thế nào? Kiến nghị: Mỗi người mua một cái kèn, lúc nào cần thì cắm vào mồm mà thổi, vừa trang nhã, vừa có vẻ học vấn, chứ kè kè mỗi người một cái ống nhổ thì kinh quá...

    Không được mặc áo may ô hoặc cởi trần ra phố (với đàn ông), không mặc áo dây đeo hở vai (với các cô có nhu cầu khéo khoe bờ vai xinh). Cũng khó thực hiện. Bởi những người mặc áo may ô, hay cởi trần, đa phần hiện nay là người hưu trí, người lao động chân tay, và trẻ em lang thang kiếm sống. Bảo họ thay áo thì khó đấy, phải có ngân sách cho họ mua áo. Với các cô còn khó hơn, bởi hai dây đeo sẽ cãi vã nhau kịch liệt. Dây nào cũng đòi được tụt xuống trước để thay. Cánh tả cánh hữu mà tranh luận thì thà giải tán còn hơn... Lại điên nữa rồi!

    ngày... tháng...

    Nếu một ngày người ta bỗng đào được một vật thật quí giá, nằm ngoài mọi khả năng đo lường và tưởng tượng thì sao nhỉ? Đương nhiên họ sẽ lại lấp xuống, giữ bí mật cho con cháu sau này thụ hưởng. Không có gì quí bằng tương lai mà, quá khứ chỉ là thứ luôn luôn gây vướng bận thôi...
  2. tyq

    tyq Guest

    Điên thật
  3. policeViet

    policeViet Thành viên mới

    Joined:
    Jun 24, 2008
    Likes Received:
    0
  4. amazz

    amazz Thành viên rất tích cực

    Joined:
    May 22, 2006
    Likes Received:
    0
    Quá chuẩn. NGu
  5. HN139

    HN139 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Oct 18, 2005
    Likes Received:
    720

    Tiêu đề topic của bác đối chọi chan chát với topic của bác LCTV

Share This Page