Thế giới Vô hình - Cuộc chiến giữa các Pháp sư và 2 cõi âm dương (thay cho topic ma ám vì mở Luân Xa

Chủ đề trong 'Giao Lưu' bởi Rutluivaolichsu, 07/11/2011.

1865 người đang online, trong đó có 746 thành viên. 17:11 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Chủ đề này đã có 1411 lượt đọc và 11 bài trả lời
  1. Rutluivaolichsu Thành viên gắn bó với f319.com

    Xin chào các ACE F319!
    Tôi xin mở topic mới thay cho topic Ma ám vì mở Luân Xa (do topic đó đã dài các bác khó đọc). Hôm nay tôi post tiếp câu chuyện khác để các bác thư giãn sau những giờ phút căng thằng vì chứng khoán.

    Xin phép Mod không xoá.

    CUỘC CHIẾN GIỮA CÁC PHÁP SƯ VÀ HAI CÕI ÂM - DƯƠNG.

    (Do truyện dài nên tôi chia làm 3 phần - Mỗi tối sẽ post 1 phần)/
    1/ CHUYỆN ÔNG BẢY THÀY BÙA Ở CHÂU THÀNH - TÂY NINH.
    Phần 1:
    Ngày xưa , khi người viết còn là một công chức nhà nước , được phân công công tác về một nơi chưa hề có khái niệm về Địa lý nào trong đầu - Châu Thành - Tây ninh . Xuất phát từ Sài sòn , từ sáng sớm , đáp chuyến xe đò lèn chặt người lên Thị xã Tây ninh . Chiếc xe cà khổ , có lẽ sản xuất từ những năm NAPOLEONE còn làm tiểu đội phó , cứ nhẩy lên chồm chồm và liên tục xịt khói đen , may mà mình đi sớm nên kiếm được chỗ ngồi gần của sổ . Nhìn qua cửa xe , lần lượt nhìn cảnh chạy qua ngang đường : Hóc môn , Củ chi , Trảng bàng , Gò dầu ...toàn những cái tên lạ tai mà lòng buồn như rau chợ chiều . Qua cây số 22 , lúc đó là Trạm kiểm soát liên tỉnh phải chờ đợi các đội kiểm soát lên lục soát hàng buôn lậu cũng mất mấy tiếng đồng hồ . Lúc kiểm tra xong , máy lại không nổ được , thế là tất cả mọi người phải xuống còng lưng đẩy hơn 50 m , cái DESOTO cũ rích mới chịu xì khói và ì ạch lên đường . Ngồi gần bác Tài xế , mặt mũi đen thui , bóng nhãy , hì hục lái xe chẳng khác nào đánh vật . Có lẽ hệ thống lái đã quá mòn nên thấy bác ta quay Vô lăng tít mù , mỗi lần vào số lại lấy cây cần số để bên cạnh , nhét vào hộp số , lắc lắc một hồi làm cho hộp số kêu rống lên như heo bị thọc tiết , và cứ thế hí hoáy một hồi , bác ta cũng vào được số và chiếc xe lại ì ạch lăn bánh . Từ Sài gòn lên Thị xã Tây ninh có 99 Km , mà chiếc xe phải đi hết gần 7 tiếng đồng hồ . Vừa qua Ngọ thì chuyến đi cũng kết thúc , chiếc xe trả khách ngay tại cửa số 2 chợ Long Hoa . Lúc đó thị xã Tây ninh cũng còn thưa thớt dân cư , chủ yếu là tập trung xung quanh khu vực Cầu Quan và chợ Long hoa . Dân ở đây chủ yếu theo Đạo Cao đài và lần đầu tiên người viết được chứng kiến một đám tang với vô vàn tà áo dài trắng và cũng là lần đầu tiên biết thế nào là cái Thuyền Bát Nhã . Ngồi tại quán Cà phê cóc ven chợ , hỏi thăm đường về Châu Thành mới biết chỉ còn có một chuyến xe cuối cùng trong ngày . Thôi đành phó thác cho số phận _ " Bắt phong trần phải phong trần - Cho May Ô mới được phần May Ô " - Đúng như câu hát mô đi phê mà trẻ con ở phố vẫn nghêu ngao . Ngồi gần bên cạnh trong quán Cà phê , người viết chợt để ý có hai cha con một người đàn ông - Người cha khoảng gần 70 tóc húi trọc và một cậu thanh niên gày gò khoảng 20 tuổi . Sở dĩ người viết chú ý tới họ là vì cách ăn mặc rất lạ so với người miền Bắc - Áo Vạt hò và quần thụng nâu , đầu lại chít thêm một cái khăn rằn . Nhưng cái đáng chú ý nhất là ánh mắt của họ - Ngồi uống Cà phê , gần như dửng dưng với cái ồn ào của Quán , ánh mắt họ trầm tĩnh , và thật là có Thần . Người viết tập trung vào ngắm nghía ông già theo thói quen mà ông nội đã truyền cho từ thủa nhỏ - Xem nhân tướng và đánh giá con người theo con mắt nhân tướng học . Quả thật , nếu không tinh mắt thì không thể phát hiện được những nét tiềm ẩn của con người này . Dáng người chắc nịch với đôi vai xòe rộng chứng tỏ một sức khỏe hơn người , đặc biệt là đôi bàn tay với những cạnh vuông và chằng chịt vết sẹo , có lẽ đây là một cao thủ về KARATE không biết chừng . Đặc biệt nhất là đôi mắt - Một đôi mắt như có Thần lực bắt người khác phải cúi đầu . Ông đeo tòng teng quanh cổ mình một sơi dây chuyền bằng bạc đã xỉn màu và treo trên đó một cái nanh Heo rừng to tướng , phần cuối có bịt bạc nhọn hoắt . Từ con người ông toát ra một vẻ uy nghi , quắc thước và bao gồm cả một sự tin tưởng đến lạ kỳ . Đây có lẽ là hình ảnh mà người ta đã dùng để xây dựng hình tượng Võ Tòng trong cuốn ĐẤT RỪNG PHƯƠNG ffice:smarttags" />NAM mà người viết đã đọc từ khi còn bé tí chăng ?
    Cuối cùng , cũng tới giờ xuất hành của chuyến xe chót về Châu Thành . So với chiếc xe này thì cái DESOTO ban nãy có lẽ lại là Thiên đường . Đây là một chiếc xe mà người dân tại chỗ kêu là " Xe Đò Lở " . Nó là một cái chuồng heo không hơn không kém , chỉ có một cái thùng đóng lấy bằng những cây ván bìa , đặt trên một bộ khung mà có lẽ bán Ve chai , các bà còn chẳng thèm mua . Đặc biệt hơn nữa , ngay đằng sau xe có một cái ống đen xì to cỡ một người ôm , đỏ rực than Cày đang cháy - Hoá ra vì khan hiếm nhiên liệu nên họ đã sử dụng chiếc xe chạy bằng than Cày như thế này đây.ffice:eek:ffice" />Chúng tôi cùng lên xe , tôi cố tình chọn chỗ ngồi gần cha con của họ . Hai bên đường , rừng Tây ninh còn xanh ngút ngàn , những ruộng lúa , rãy khoai mì trải dài theo từng chặng . Lâu lâu , những vườn cây thốt nốt cổ thụ lại hiện ra , nhắc cho tôi nhớ rằng , mình đang đi trên đất của người Miên thủa trước .Đường lên Châu thành thủa đó còn là một con đường đất đỏ đầy bụi và những ổ voi , ổ gà to tướng . Mùa này là mùa khô nên khí hậu về chiều rất nóng bức , cộng thêm hơi người và hơi của cái lò than đằng sau xe phả lại từng chặng làm cho quần áo tôi ướt sững . Để quên đi chặng đường gian nan phía trước , tôi tranh thủ làm quen với cha con ông già . Được biết ông tên là Bẩy ( chắc gọi theo thứ của miền Nam ) , nhà gần Ngã ba Sọ ( Nơi có Trường bắn tử hình người ta - Cái tên nghe ghê chết đi được ) . Ông Bảy là một Thày Bùa , chuyên chữa bệnh cứu người , nhất là những bệnh bị trúng thư , trúng Ngải phát điên vì tình . Bà lão nhà ông cũng là một Thày Bùa cao tay ấn ( có khi còn cao hơn cả ông vì hai người học cùng Thày , bà lại được xuất sư trước ) . Hiện các con ông đều theo phụ chữa bệnh với cha mẹ - Ông bà được 6 đứa con - 4 trai , hai gái . Ngày xưa hai ông bà đi khắp nơi kiếm Thày học Đạo , Trời đất xui khiến thế nào mà lưu lạc khắp nơi từ An Giang , Châu Đốc cho tới Năm Căn , nơi nào cũng in dấu chân của Ông Bà . Cuối cùng họ trụ lại tại chân núi Tà Lơn ( Campuchia ) gần 20 năm rồi vì chiến tranh Việt - Miên nên mới bồng bế nhau về sống tại đất Châu thành này . Chiều tà đã bảng lảng khắp nơi , quang cảnh thật thê lương , lâu lâu mới thấy một vài chòi canh rãy của dân như những chiếc chuồng chim trống hơ trống hoác bên đường . Khu vực này hầu như không có ruộng nước , chỉ có những rãy Khoai mỳ ngút ngàn . Rừng và rãy Mỳ chen lấn nhau suốt dọc đường đi , lác đác những gò mối nổi lên trông hao hao như cảnh cánh đồng Chun bên Ai Lao mà tôi có dịp đi qua . Gần 7 giờ tối , xe mới dừng bánh ở khu chợ ven đường mang tên Phước Thọ . Phước Thọ đâu không thấy , chỉ biết là chắc chắn đêm nay không có chỗ ngủ rồi . Tôi mời hai cha con ông già vào làm tạm một ly bạc sửu cho ấm bụng trước khi chia tay . Khu vực này không có điện , nên quán cà phê phải thắp đèn Mang xông , ánh sáng trắng xanh nhức cả mắt . Vừa ngồi xuống , tôi vội lấy tấm giấy quyết định phân công công tác ra hỏi thăm đường về cơ quan . Thất bất ngờ bà chủ quán cho biết cơ quan tôi sắp đến đã chuyển địa điểm về Tân Biên cách nơi này gần 50 Km . Bà chủ quan le te , nhưng rất tốt tỏ ra vô cùng lo ngại cho tôi vì giờ này không còn xe nữa . Chán nản , tôi ngồi thượt ra thở ngắn thở dài . Thấy vậy , Ông già liền nói :
    - Nếu chú không chê nhà tôi nghèo , tôi mời chú về nhà nghỉ tạm , mai tôi biểu thằng Đệ lấy chiếc Đam chở chú về cơ quan .
    Thật chẳng còn cách nào khác , tôi đành quay sang cảm ơn thịnh tình của hai cha con ông già và nhận lời .
    Chúng tôi lầm lũi đi trong bóng tối của rừng xanh Tây ninh . Theo con đường mòn vượt qua nhiều rãy Mỹ khoảng gần một giờ , chúng tôi mới về đến nhà . Nhà của hai cha con Ông già nằm trên một cái gò nhỏ , xung quanh là rãy Mỳ mới ngang tầm ngực . Nếu gọi là cái nhà thì thực vinh hạnh cho nó , vì thực ra chỉ là những khúc cây Bạch đàn gác lên nhau và đóng bằng đinh thay các mộng gỗ . Xung quanh tường là những miếng ván bìa đóng song song , hở hếch hở hoác , nhìn bên ngoài thấy suốt cả sang bên kia . Có lẽ trang trọng nhất của ngôi nhà là một cái ban thờ , cũng đóng bằng gỗ bìa , trên có rất nhiều tượng Phật và trên vách treo nhiều tấm ảnh có hình thù lạ mắt mà tôi chưa thấy bao giờ . Trước nhà là một cái sân rộng bằng đất nện kỹ , phẳng lỳ . Bên cạnh nhà là một cái lán rất lớn có một chiếc giường bằng ván bìa dài hơn chục mét , trên đó người ta nằm ngồi la liệt . Xung quanh nhà , đây đâu cũng thấy có bếp kê bằng ba cục đá và nhiều người đang lui cui nấu bữa chiều . Cảnh tượng giống như sau những lần hành quân , chúng tôi tạm nghỉ nấu ăn vậy , nghĩa là hết sức sơ sài , tạm bợ . Tới mảnh sân , mọi người trong nhà ùa ra chào Thầy ran cả . Mọi người nói cười tíu tít và Ông già lấy trong tay nải ra những thứ mà mọi người gửi mua giúp . Bây giờ tôi mới để ý thấy cái túi xách to đùng mà anh con trai mang vác về toàn là thuốc Nam . Anh lấy ra và chia cho từng gia đình một .
    Ông già giới thiệu tôi với mọi người và kêu tôi ra giếng tắm . Một anh con trai da đen trùi trũi lẹ làng hướng dẫn tôi ra giếng và rất nhanh , anh kéo cho tôi một chậu nước to tướng . Giếng ở đây rất sâu và nước lạnh ngắt . Tắm xong , tôi lần mò vào nhà đã thấy một chiếu nhậu linh đình bày ra sân . Ba tấm chiếu đại bày ra sân mà có vẻ còn vẫn chật . Trên đó là những tấm lá chuối lớn bày rất nhiều thịt gà , những bát canh chua cá và cả chục chai rượu đế trong vắt . Bát đũa cũ mèm và cái cao cái thấp trông thật tức cười . Ông Bảy kêu tôi : - Hai , mày vô đây gần tao nhậu cho dui . Tôi rón rén đến ngồi gần ông Bảy , chỗ người ta vừa mới nhích ra nhường . Cái Ly duy nhất chạy vòng theo tua nhanh hơn cả cánh qụạt , chẳng mấy chốc tôi thấy đầu óc lâng lâng , mọi sự mệt nhọc chạy đâu hết ráo .

    Đêm xuống dần , khí Trời trở nên hơi se lạnh . Xung quanh bàn nhậu người ta bàn tán đủ thứ chuyện trên đời , nhưng nhiều nhất là nói đến những ca chữa bệnh Thần kỳ của Ông Thầy . Có một cô bé tuổi chừng đôi tám , da trắng tóc dài , môi đỏ chót trông chẳng khác gì Hoa hậu . Một cậu con trai cùng Xã , thầm yêu , trỗm nhớ , theo đuổi mãi không được liền nhờ một Thày Chà với số tiền khá lớn bỏ ngải mê cho cô . Yêu đương đâu chẳng thấy , chỉ thấy cô bé tự nhiên điên loạn , xé quần xé áo , đi lõa thể ngoài đường , bốc ăn những thứ dơ bẩn . Gia đình cô đã mang cô đi rất nhiều Thày và bệnh viện , hơn một năm rồi không khỏi . Lần cuối , nghe người ta mách đưa cô vượt cả trăm Km lên nhờ Thày Bẩy . Trước khi đi , hình như cô bé biết nên chống cự kịch liệt , cắn xé cả những thanh niên đứng gần . Người nhà cô phải trói chặt chân tay cô lại , bỏ nên xe lôi đưa lên . Khi vào tới cổng , cô tỉnh dậy kêu thét và chửi bới dữ dội nên không ái dám đến gần . Mấy anh con trai và Đệ tử của Thày Bảy vừa mở trói cho cô , bị cô cắn xé tơi bời làm anh nào cũng hoảng sợ bỏ chạy . Thấy vậy , Lão bà liền đứng dậy , tới bàn thờ Tổ lấy một ly rượu cúng và đốt ba cây nhang khấn khứa gì đó , sau đó bà phun rượu và khoán nhang lên cô bé . Chỉ có thế mà cô bé tự nhiên im lặng , sợ sệt như chó phải pháo . Người ta đưa cô vào nhà và sau ba lần trục Vong bằng ba con gà trống , bữa nay cô bé trông đã tỉnh táo và ngồi thẹn thùng bên cạnh bà mẹ , nghe người ta kể chuyện của mình .
    Thấy vậy , tôi vội hỏi Thày Bảy : Bác ơi , Trục Vong bằng gà là làm như thế nào ạ ?
    Ông Thày mỉm cười nhìn cái thằng tôi như thương hại và nói : - Nếu cậu muốn biết , sáng mai dậy sớm mà coi .
    Đêm đó tôi giăng võng nằm ở hàng ba , tuy có rượu rồi mà vẫn trằn trọc không ngủ được . Xung quanh tối đen như mực , chỉ nhìn thấy bóng những hàng cây tối om . Trên bàn thờ Tổ , còn leo lét vài ngọn đèn dầu và những cây nhang đỏ ối . Nhìn kỹ gần bàn thờ Tổ tôi còn thấy có một cái bàn thấp hơn , trên đặt mấy hòn đá lớn nhẵn thín như những hòn sỏi nhưng rất to . Trước mấy hòn đá đó cũng có bát nhang và đồ cúng như những bàn thờ khác . Không biết tại sao lại thờ những cục đá đó nhỉ , tôi loay hoay với những câu hỏi và ngủ thiếp đi lúc nào không hay .
    Một hồi chuông vang vọng trong không gian khiến cho tôi tỉnh giấc . Nhìn ra ngoài Trời mới vừa hừng sáng . Đó đây , tiếng gà báo sáng rập rồn . Trong ánh nến lung linh trên bàn thờ và hương khói tỏa như muốn làm kẹo lại không khí lành lạnh của buổi sáng mai , tôi thấy Ông Thày Bảy cùng các con và gần chục đệ tử đang hành lễ trước ban thờ Tổ . Giả tảng còn đang ngủ ngon , tôi nghe thấy tiếng khấn rì rầm của Thày Bảy và đám Đệ tử . Nghe Thày khấn kêu các vị chư Phật , các đấng Thần linh non nước , Thần Rừng , Thần Núi... và cuối cùng là 12 vị Thần Tà : Tà Lục , Tà Hom , Tà Sanh , Tà Sấm , Tà Sét , Tà Gầm , Lục Tặc Tà Hom , Tà Lơn ,Thất Sơn , Ông Lục Tà Rù , Ông Chúa lèo , Ông Tà Đỏ ....Thày còn kêu 72 vị Đại Thần gì đó tôi nghe không rõ . Có một điều lạ là khi làm Lễ , Thày Bảy và đám Đệ tử đều cởi trần trùng trục , chỉ vận có một chiếc quần Tà lỏn . Khoảng gần một tiếng sau , buổi lễ kết thúc , đám Đệ tử túa ra sân Luyện Quyền cước . Ngày xưa tôi cũng đã từng là lính trinh sát bên rừng Lào , cũng có học qua một vài môn Võ thuật , song những đường quyền của đám Đệ tử Thày Bảy thật là lạ lùng . Đặc biệt là họ hay đọc một tràng tiếng gì đó mà tôi không rõ trước khi múa quyền . Những người đang đi quyền có vẻ như múa hay như say rượu , mắt nhìn thẳng phía trước vô cảm , nhưng những đường quyền bung ra thật là đẹp , khiến một thằng trinh sát rừng Lào như tôi phải thèm muốn . Một điều nữa là nhờ ánh sáng đã khá rõ , tôi thấy trên bắp tay của mọi người đều có săm hình Vũ nữ APSARA của Campuchia . Thỉnh thoảng có người phóng vụt lên cây mít rất lớn trước sân và dùng hai bàn tay cong lại như vuốt Hổ mà cào dọc thân cây . Cây mít sùi sì và chắc như vậy mà bị lột từng mảnh vỏ như bị một con hổ thật cào xé . Người ra đòn vào cây mít đó không hề biến sắc cũng như không hề cảm thấy đau đớn hay mệt nhọc gì cả .
    Khoảng hơn 7 giờ sáng , cô con gái út Thày Bảy bê ra một nồi cháo gà bự tổ chảng , tất cả chúng tôi cùng xúm vào ăn , vị cháo gà và mùi hành , răm , mùi tiêu hột ngọt lịm thấm vào từng thớ thịt . Tất cả ăn uống nhanh chóng và ngồi nghe Thày Bảy phân công công việc bữa nay . Thật là vui khi tôi biết được sáng nay , Thày Bảy và đám Đệ tử dùng gà để trục Vong lần cuối ra khỏi người cô bé nọ .

    Không biết Lão bà bà và mấy người phụ nữ đã đi từ lúc nào ra chợ , lúc trở về tôi thấy đã bê lỉnh kỉnh những thứ đồ cho một buổi lễ . Một chiếc tầu buồm bằng bẹ thân cây chuối được làm hết sức công phu , có đủ cột buồm , cờ quạt . Trên Tàu đặt một bộ Tam sên ( Trứng + Thịt heo + Tôm khô ) , trầu cau , thuốc rê , hai cây đèn cầy . Xung quanh Đàn tràng được treo rất nhiều lá Bùa với nhiều khoeng , móc và thêm một số chữ Hán . Nhang , đèn được thắp la liệt trên bàn thờ Tổ . Trái cây , Hoa tươi , gà luộc cũng được đặt trịnh trọng trên ban thờ . Một cái đĩa lớn để dao lể , kéo và một cuộn chỉ trắng để trên bàn . Một chú gà trống chừng 2 Kg đã bị trói chân để bên cạnh .
    Thầy Bẩy choàng qua người một chuỗi tràng hạt đen bóng , cùng 4 người Đệ tử dàn ra đứng 4 góc quanh Thầy . Cô bé bị bệnh từ khi thấy Thày Bảy chuẩn bị Đàn tràng lại bắt đầu rú lên từng hồi nghe lạnh cả xương sống . Người ta đưa cô bé vào ngồi trên một chiếc ghế thấp trước bàn thờ Tổ , chân cô bé duỗi ra và trước hai bàn chân người ta đặt con Tàu và một mâm trái cây . Thày Bảy và các Đệ tử lầm rầm khấn Tổ về , tiếng đọc Chú đều đều nghe buồn thăm thẳm . Những người Đệ tử của Thày Bảy lấy chỉ trắng luồn từ hai ngón chân cái cô bé vòng qua cổ , hai ngón tay cái , hai đầu của sợi chỉ bỏ vào lòng con Tầu bẹ chuối . Thày Bảy mở trói con gà ra khiến nó kêu quang quác . Một tay Thày cầm con gà , một tay kia lấy chén rượu ngậm một hớp nhỏ , rồi cầm ba nén nhang khoán vào con gà và phun rượu vào nó . Lạ thay chú gà to khỏe như vậy bỗng co rúm lại và nằm im thin thít . Thày Bảy đặt con gà vào giữa hai bàn chân của cô bé mà con gà vẫn nằm im chịu trận không hề nhúc nhíc . Xung quanh bắt đầu rộ lên những hồi Chú lạ tai , tiếng phun rượu phì phì , từng hơi rượu được thổi vào khắp người cô bé như những làn sương trắng . Người thì đọc chú , người thì khoán nhang . Họ tự vỗ vào lưng , vào ngực , vào đầu mình nghe đen đét . Thày Bảy cầm chuỗi tràng hạt một tay , tay kia cầm khăn Ấn vuốt dài từ đầu tới chân cô bé . Cô bé rú lên từng hồi man dại , tiếng kêu thật là ai oán như ở đưới Âm Ty , Địa ngục . Bà Bảy ngồi một bên như đang nói chuyện với ai đó : - Ra mà ăn đi , thức ăn đầy ra đó , xong ta đưa về với sông với rừng , đừng có ngoan cố mà chết uổng nhe .
    Người ta thổi rượu , thổi khói nhang vào miệng , vào hai lỗ tai cô bé thật nhiều .
    Bỗng Thày Bảy quát to một tiếng : Mau ...
    Cô bé bỗng hực lên một tiếng , vươn cổ như muốn ói . Bà Bảy vội lấy một cái Hồ lô bằng gỗ nhét vào miệng cô bé và vung tay vỗ vào đầu cô bé quát : Ra mau . ...
    Cô bé bỗng rùng mình và tự nhiên xỉu gục xuống . Bà Bảy lấy cái Hồ lô gỗ , nhét nắp lại và dán lên đó một đạo Bùa rồi để lên bàn thờ . Một tiếng than van tuy nhỏ nhưng nghe rất rõ đầy ai oán cất lên nghe sâu thẳm từ chiếc Hồ lô gỗ .
    Con gà lúc này trông thật đáng sợ , nó tím tái như vừa qua một cơn đá độ sống mái , máu miệng nó ứa ra và lật ngang sang một bên - Nó đã chết hẳn .
    Các Đệ tử của Thày Bảy vội vàng dùng Kéo cắt các sợi chỉ , phần thì gút thành một sợi dây có nhiều gút quấn quanh hai cổ tay cô bé và một sợi quấn tòng teng quanh cổ , trên đó có treo một túi vải nhỏ trong có các đạo Bùa . Phần chỉ còn lại bỏ lên Tàu và người ta vội mang cái Tàu buồm bẹ chuối đó ra con sông gần nhà thả trôi sông .
    Cô bé thân hình tơi tả nằm thiêm thiếp được đưa lên tấm ván gỗ cạnh đó . Thày Bảy cầm con dao lể , lể mấy chỗ ở trán và ống chân rồi nặn máu ra , máu thâm đen như màu mận chín . Người ta cho cô uống nước có đốt những Đạo Bùa bỏ vào rồi đắp cho cô bé cái mền . Cô bé chìm vào một giấc ngủ thật sâu .
    Mọi người xúm vào dọn dẹp và sau đó đi tắm rửa . Mặt trời cũng đã đứng bóng . Một chốc sau , cô bé tỉnh dậy , người ta đưa đi tắm rửa thay quần áo và bắt đầu ăn cơm trưa . Cô bé đã tỉnh táo hẳn và không hề còn có bóng dáng bệnh tật gì nữa , chiều nay cô được phép trở về nhà sau khi được bà Bảy cho một nắm Bùa làm thuốc và dặn cách ăn kiêng các thứ .
    Tôi ngồi coi từ đầu đến cuối và thật bàng hoàng với những cái chính mắt mình trông thấy . Chiều nay , Thày Bảy sẽ cho Đệ tử chở tôi về nhận công tác ở cơ quan mới .

    Chiều hôm đó , đúng như lời hứa , Thày Bảy sai một Đệ tử dùng cái xe HONDA 50 Cm3 cũ mèm chở tôi về Tân biên . Chúng tôi đi theo đường tắt nên chỉ mất khoảng 30 Km , tuy nhiên đường thì thật là vô cùng khó đi , nhiều lúc phải băng qua cả những dãy mỳ mênh mông . Trên đường đi , theo thói quen , tôi tranh thủ hỏi chuyện cậu thanh niên này . Được biết , quê cậu tận ngoài Xuân Lộc , hồi tháng 3 / 1975 gia đình cậu gồm hai cha mẹ và 9 anh em đủ cả trai lẫn gái , bồng bế nhau chạy về Sài gòn . Tuy nhiên chỉ ít sau đó , Sài gòn thất thủ trước những bước tiến quân vũ bão của phe Cách mạng . Sợ bị trả thù , gia đình cậu lại tiếp tục bồng bế nhau chạy lên Tây ninh , và ở chân núi Cậu , ngay bên hồ Dầu tiếng bây giờ . Hàng ngày , cầu cùng cha mẹ và các anh chị cuốc đất trồng mỳ, trồng điều đắp đổi qua ngày . Cho tới một ngày , có lẽ vì làm lụng quá sức , cha cậu lại bị thêm một trận cảm nên đã mất đi , để lại biết bao nhiêu cơ cực cho người mẹ và chín đứa con còn lóc nhóc . Chẳng biết cha cậu có chết phạm giờ Trùng tang liên táng như thế nào đó mà chỉ 3 tháng sau đó , tai họa đau thương , khủng khiếp liên tục đổ lên cái gia đình khốn khổ đó . Đầu tiên là chị cậu vào núi hái cây thuốc để bán cho các tiệm thuốc Nam , bị rắn Hổ Sơn cắn chết trên núi , gần một ngày sau mọi người mới hay . Tiếp theo là hai người anh lớn , đi rà sắt phế liệu , đụng phải trái mìn nổ banh xác , thịt xương vương vãi khắp vùng . Mẹ cậu vì buồn quá nên cũng chỉ hơn một năm sau lại nằm xuống , để lại 6 chị em côi cút giữa dòng đời . Những cái chết thảm thương vẫn chưa chịu rời bỏ gia đình cậu , khoảng một năm sau đó , trong một lần mang cây thuốc về Thị xã Tây ninh bán , chiếc xe đò lở chở theo hai người chị tháo vát nhất của gia đình bị bể vỏ ( vì quá mòn ) , lật nhào xuống ruộng , làm gần chục người chết không toàn thây , trong đó có hai người chị cậu . Lúc này mấy người còn lại thật sự hoảng loạn , người anh trên cậu , phát điên và một ngày người ta tìm thấy thi thể nổi lên trong khúc sông cạnh nhà . Nhà đang đông đúc là thế , nay chỉ còn ba đứa trẻ lủi thủi vào ra . Lúc đó cậu còn có người anh 15 tuổi , một người 14 tuổi và cậu 12 tuổi . Một lần , cả ba đi làm cỏ mỳ gần Điện Bà Tây ninh trên núi Bà , chiều về nhà không kịp , các cậu tá túc nhờ nơi cửa Thiền . Ngày đó Điện Bà Tây ninh , vì cuộc chiến cũng sơ xác hoang tàn . Chỉ có một vị Sư già hàng ngày nhang khói trong cửa Phật . Sau khóa tụng kinh tối , Vị Sư già ngồi hỏi chuyện ba đứa trẻ về hoàn cảnh gia đình . Sau khi nghe xong , Nhà Sư lặng lẽ mở một cuốn sách chữ Nho rách nát ra và bấm đốt tay tính toán . Mãi một lát sau , nhà Sư mới cho biết Cha các cậu chết nhằm đúng ba Trùng Tam Xa , nhị Xa , Nhất Xa . Thật hiếm có người nào phạm vào giờ độc như vậy , chết Trùng phạm vào cả tháng , ngày , giờ . Nhà Sư còn cho biết hạn của Gia đình cậu chưa hết và còn rất thê thảm . Ánh mắt đượm buồn , nhà sư nói : - Lẽ ra , ta phải cho các con ở lại đây nương nhờ bóng Phật , may ra mới có thể thoát khỏi kiếp nạn này . Nhưng giờ đây Nhà Phật tan hoang , không biết thân ta có còn giữ nổi mình không nữa - Lực bất tòng tâm - Thật là kiếp nạn . Nói rồi nhà Sư ngồi lặng im , cậu thấy ánh mắt nhà Sư già như ngấn nước mắt .
    Nhà sư già lặng lẽ bước vào chính điện , lấy trên bàn thờ mấy lá Sắc của Mật tông phái , thắp hương , thỉnh chuông và lầm rầm đọc Chú . Một lúc sau , nhà sư quay lại chỗ ba anh em đưa cho ba lá Sắc và nói : Đây là ba lá Sắc hộ mạng ta vừa xin cho các con . Nhưng trên núi này bây giờ không thể tìm kiếm được Tam Thần nên ta nghĩ rằng không thể giải trừ triệt để oan nghiệp của gia đình các con được . Âu có lẽ đó cũng là số phận .
    Đêm đó nhà sư già ngồi trước Tam bảo đọc kinh chú cho tới sáng .
    Những ngày sau , ba anh em nhà kia vẫn hàng ngày đi làm mướn nuôi thân , hàng ngày lúc rảnh rỗi , chúng leo lên trên sườn núi Phụng , núi Heo để hái cây thuốc về bán hay đi câu Thằn lằn núi về bán cho các quán nhậu ở dưới Thị xã . Cuộc sống lặng lẽ trôi đi được hơn một năm , cho tới ngày giỗ người chị cả chết vì bị rắn cắn , bỗng người anh cậu đang ngồi ăn cơm , bỗng nhẩy bật dậy , nhẩy lên giường đứng , mặt mũi đỏ gay , bọt mép xùi ra và nói với giọng lạnh băng : - Ba , má và các anh chị về đón các em đi đây .
    Nói xong ngã vật xuống bất tỉnh . Mấy đứa sợ quá kêu khóc như ri khiến những người hàng xóm kéo đến chật cả nhà . Nghe chuyện xẩy ra người ta bàn tán xôn xao và mách các cậu phải sang gấp Huyện Châu Thành kiếm ông Thày Bảy để giải nạn cho .
    Ngay trong ngày , bà con láng giềng kẻ ít , người nhiều , đóng góp tiền bạc và thực phẩm giúp cho ba đứa trẻ , mướn một cỗ xe lôi chở đồ đạc trực chỉ Châu thành .
    Sang đến nơi , thật là sui cho ba anh em , Thày Bảy đi chữa bệnh ở xa , mấy bữa nữa mới về . Cả ba anh em đành làm một cái chòi nhỏ gần nhà Thày để đợi Thày về . Trong đêm đó , người anh liên tục lên cơn gầm rú , kêu đòi lấy mạng của cả ba anh em . Đệ tử của Thày Bảy có qua phụ giúp , nhưng chỉ vài tiếng sau những cơn điên lại nổi lên . Từ trong miệng người anh , hàng tràng tiếng thổ ngữ lạ tai phun ra như mây bay , gió cuốn . Cả chục Đệ tử của Thày Bảy đứng xung quanh , kẻ phun rượu , người khoán Bùa , kẻ ngậm dầu phun lửa , những tiếng vỗ vào cơ thể họ nghe chan chát . Con Tà kia càng ngày càng hung hăng , nó cũng chạy lại bàn thờ lấy ba cây nhang đang cháy , khoán những vòng tròn và những nét Bùa bí ẩn vào các Đệ tử Thày bẩy . Một lúc sau , ba , bốn Đệ tử Thày Bảy bỗng ngã vật ra đất xùi bọt mép , thân hình co rúm lại . Mọi người vội khiêng họ lên chiếc chiếu đặt trước bàn thờ Tổ . Phía ngoài kia , cuộc chiến vẫn vô cùng ác liệt , các Đệ tử của Thày Bẩy vẫn tiếp tục thi triển pháp thuật . Tiếng đọc Chú ngày càng mau , tiếng tự vỗ vào ngực mình ngày càng mạnh . Các đệ tử lúc này đã dùng chính bản thân họ , tay cầm những bó nhang lớn vây quanh con Tà thành một Thế trận Sinh tử . Lúc này , con Tà không còn đường nào thoát khỏi thế trận được bày , mặt khác lại liên tục bị tấn công bằng lửa nên bắt đầu luống cuống , nét Phù nó khoán càng ngày càng chậm . Khi cảm thấy ngày tận thế gần kề , con Tà bỗng hét lớn lên một tiếng , bung người lên cao và đọc một loạt tiếng Chú Lạ tai , tiếng chú nghe xót thương , ai oán , như giận , như hờn . Bỗng nhiên , người anh kế mắt mũi trợn ngược , nhe cặp nanh ra , hai tay múa quyền xông vào trận và dựa lưng vào người anh , quay đủ tám cửa bung ra hàng loạt Phù lạ mắt . Ngay lập tức , hai Đệ tử của Thày Bẩy bị hất văng ra xa . Trận đồ liên hoàn nay đã bị phá . Một chuỗi cười nghe thê lương chợt vang lên từ miệng người anh . Hai con Tà tận dụng thời cơ , tới tấp tấn công các Đệ tử còn lại của Thày Bảy . Họ lùi dần , lùi dần đến sát tận hiên nhà , ngay trước bàn thờ Tổ . Hai con Tà cười vang đắc thắng và chúng hùng hổ tiến về phía bàn thờ Tổ , tính sẽ đá văng bàn thờ Tổ của ông Thày Bảy .
    Các Đệ tử của Thày Bảy người nào cũng kiệt lực , lảo đảo đứng thành hàng ngang , lấy thân mình che bàn Thờ Tổ . Hai con Tà từ từ tiến vào .....
    Bỗng ngoài ngõ vang vọng tiếng xe Hon da , hai chiếc xe vọt khẩn cấp vào sân . Thày Bảy và lão bà từ trên yên xe , bung lên nhẩy qua đầu hai con Tà và đứng chắn trước hàng Đệ tử , lúc này đã lần lược gục xuống .
    Thày Bẩy đứng tấn trước hàng Đệ tử , một tay cầm chuỗi tràng hạt xoay tít , một tay ông dùng Ấn Hỏa bung ra một lượt bảy lần Linh phù tứ tung Ngũ hoành , miệng đọc liên tục :
    " Nhất tung khai Thiên môn ,
    Nhị tung bế Địa hộ ,
    Tam tung lưu Nhân ngôn ,
    Tứ tung sát Quỷ lộ .
    Nhất hoành trừ nạn khổ ,
    Nhị hoành độ Nhân thân ,
    Tam hoành trừ ác tặc ,
    Tứ hoành trừ Sát nhân ,
    Ngũ hoành trừ Hung Thần .
    Cấp cấp như Cửu Thiên Huyền nữ y như luật lệnh "
    Khi Linh phù cuối cùng được phóng ra , hai con Tà vội tìm đường tẩu thoát . Chúng vội vàng quay đầu như muốn phóng thẳng vào trong bụi rậm gần mép nước . Chẳng chậm một giây , Lão bà lấy ra một gói nhỏ trong túi vải vẫn quàng qua người và nhanh như điện xẹt , bà chạy quanh hai con Tà một vòng , vừa chạy vừa tung một chất gì đó màu đỏ như máu thành một vệt đỏ vòng quanh chỗ đứng của hai con Tà . ( Về sau này mới biết đó chính là Tam Thần : Thần sa , Châu sa , Huỳnh hoàng ) . Hai con Tà bị nhốt trong vòng tròn Tam Thần , không còn đường chạy , mắt long sòng sọc , tru lên những hồi man dại .
    Ở ngoài , theo lệnh ông Bảy , lão bà cùng mấy Đệ tử còn lại ngồi xếp bằng và chắp tay niệm CẨN CÔ THẦN CHÚ :
    " KHẢN KHẢN SẮC SẮC NGŨ LANG,
    CẨN CÔ CẨN CÔ TRÁ BÀN TRÁ
    TỨ ĐẾ, TỨ THÁNH, TỨ THIÊN VƯƠNG.
    BÁT ĐẾ, BÁT THÁNH , BÁT KIM CANG.
    ĐẦU ĐẢNH HỎA LUÂN TRẤN TỨ PHƯƠNG
    HÀNG THIÊN MA, HÀNG ĐỊA MA
    KHỬ ÔN ĐẠO, TRẢM TÀ MA.
    ÁN SẮC LỆNH, TRẢM SẮC LỆNH,
    ĐÁO TRẢM SẮC LỆNH, TA BÀ HA.
    HỎA LUÂN KIM CANG TAM SÁI THẦN
    KHƯỚC ĐẠP KIM CANG TRẤN THIÊN MÔN
    KIM MÔN TỰ HỮU HUỲNH KIM TẢ
    KIM MAO SƯ TỬ ĐÁI KIM LÂN
    KIM LANG ĐIỆN THƯỢNG AN KIM TẢ
    KIM NAM KIM NỮ KIM HIỆP CHƯỞNG
    CHẤP KIM LƯ, KIM TỊNH BÌNH
    KIM CANG NHIỄU CHUYỂN KIM PHẬT ĐIỆN
    BÁ VẠN TỨ THIÊN KIM CANG THẦN
    VĂN KINH NGỮ THÍNH CHƠN KINH
    HỮU NHÂN TỤNG ĐẮC CHƠN KINH THẬP NHỊ BỘ
    THẮNG TỤNG HOA NGHIÊM NHỨT TẠNG KINH

    THIÊN LÔI CHẤN ĐỘNG KIM CANG
    ĐỊA LÔI CHẤN ĐỘNG KIM CANG
    PHẬT ĐẢNH KIM CANG
    DI SƠN TẮC HẢI KIM CANG
    PHAN THIÊN PHÚC ĐỊA KIM CANG
    TRẤN THIÊN TRẤN ĐỊA KIM CANG
    MAI ÔN TÀNG THƯ KIM CANG
    ĐẠT MẠ LÃO TỔ KIM CANG
    NGŨ BÁ GIỚI HẠNH KIM CANG
    THIÊN HẠ TRẤN THẦN KIM CANG ....
    Ông Thày Bảy lại lấy ra một gói lớn gồm chín vị thuốc Bắc bao gồm : Thần sa , Châu sa , Hùynh hoàng , Sương truật , Địa liền , Quế chi , A Ngùy , Huyết giác , Đại Hồi ném tới tấp vào hai còn tà . Lập tức , đang hùng hổ gầm thét , hai con Tà nhũn như chi chi và lật đật quỳ xuống vái lấy vái để hai ông bà Bảy . Nghiêm sắc mặt bà Bảy hỏi : - Chúng ngươi là ai mà sao dám ngông cuồng giết người , chiếm xác , lại còn muốn đạp đổ bàn thờ Tổ của ta nữa , lớn gan thật - Khai mau , không ta cho một chảo Ngũ lôi oanh đỉnh thì vĩnh viễn bất đầu thai nghe chưa ?
    Con Tà lớn vái lấy vái để hai ông bà Bảy và thưa : - Dạ thưa Đại sư , chúng con chính là những vong hồn của bày rắn Hổ Sơn đã tu luyện lâu năm trên núi Cậu . Gia đình chúng con gồm đúng 12 người , đủ cả lớn bé già trẻ , tổng cộng tới 4 Đời sống dưới chân núi Cậu . Một ngày cách đây 7 năm , trong một trận càn quét , một quả bom 500 Bảng Anh đã thả đúng chỗ gia đình chúng con sinh sống , than ôi , thịt nát , xương tan , cả gia đình chúng con chẳng còn một mống nào cả, ụ mối rất lớn trong bụi mây là nhà của chúng con biến thành một cái ao rộng lớn . Hồn chúng con vẫn vơ vẩn ở khu đó để tìm được người thế mạng mình mới đi đầu thai được . May quá , có gia đình kia gồm mười một người dọn đến ở trên đất của chúng con . Chúng con cứ luôn canh chừng họ để chờ thời cơ . Vận may đã đến khi người cha của họ chết đúng vào Trùng tang Tam xa . Theo đúng luật Âm , chúng con được bắt chín người trong gia đình họ để thế mạng . Tuy nhiên vì không đủ người Thế mạng nên chúng con phải tìm cách bắt nốt mấy người còn lại . Chỉ hiềm vì gia đình họ có tổng cộng mười một người nên chúng con phải theo đến đây , xem ai hợp căn thì bắt nốt cho đủ 12 người , lúc đó Gia đình chúng con mới đầu thai hết được . Chúng con biết tội của mình , nhưng không thể làm khác được , mong ông bà Đại xá cho chúng con .
    Thày Bảy nghiêm mặt nói : Lũ chúng bây đâu biết Trời cao Đât dày gì cả . Họ có tội tình gì mà các người giết chết cả nhà của họ , các ngươi có biết không .?
    Một con Tà vội nhổm đầu lên cãi : - Thế Gia đình chúng con có tội gì mà chết tuyệt cả họ , lại chẳng ai được toàn thây ?
    Nói rồi nó gào lên nức nở . Thày Bảy im lặng , một nét buồn sâu thăm thẳm vương trên nét mặt . Một lúc ông mới nói : - Hận thù nên cởi chứ không nên cột , nếu cứ trả thù mãi thì nghiệp oán trùng trùng lấy chi gỡ đây . Thôi ta bảo hai nhà người , để ta tụng kinh cầu Siêu cho cả họ nhà ngươi được Siêu Sanh Tịnh độ , hưởng công đức của chư Phật . Hai người mau trả lại thân xác cho người ta . Từ đêm nay ta sẽ tụng liên tục chín ngày đêm cầu Siêu cho họ nhà người , về báo với gia đình như vậy nhé . Nói rồi ông quát nhỏ một tiếng : - Mau . Lập tức hai cái thân xác kia dãy dụa và lăn ra đất bất tỉnh . Con Tà đã ra đi .
    Ngay đêm đó , Ông bà Bảy và đám Đệ tử lập Đàn cầu Siêu thực lớn cho họ nhà Rắn đủ chín ngày đêm liên tục . Hai người anh đã được trả xác vẫn còn ngây ngây dại dại , ông bà Bảy phải chữa cho cả tháng sau mới khỏi . Đám Đệ tử cũng phải mất cả tuần sau mới lại được người . Từ đó , Ông Thày bảy lại có thêm ba Đệ tử hàng ngày học Pháp thuật và cùng ông bà chữa bệnh cứu người . Mấy năm đã trôi qua , không ai còn nghe thấy gì về họ nhà Rắn Hổ Sơn trên núi Cậu nữa , ngoại trừ khoảng nửa tháng sau trận đó , một cô bé đang ngồi chơi bên hè bỗng chắp tay cung kính vái Ông bà Bảy : Gia đình con xin cảm ơn Đại sư ngàn lạy . Chúng con đã được Siêu thăng .
    Công ty tôi về công tác là một công ty chuyên về trồng cao su của Tây Ninh . Những ngày đầu nhận công việc mới bận rộn , tôi tạm quên đi câu chuyện vừa qua . Mải mê với những chiếc máy kéo , máy ủi và đội xe KAMAZ , gần một tháng sau tôi mới có dịp về lại Châu Thành . Đường bữa nay có vẻ như gần và tốt hơn nhờ tôi lấy một chiếc xe ZEEP lùn của công ty sang thăm ông Thày . Ghé qua chợ Tây Ninh , tôi kiếm mấy chai rượu và một mớ mồi gồm có cá suối và thịt rừng lên để nhậu với các chư huynh đệ học trò Thày Bảy . Gần tới nhà Thày , từ xa tôi đã thấy một đám đông , túm năm , tụm ba trước ngõ . Đánh vội chiếc xe vào dưới tán cây dầu cạnh nhà , tôi lật đật chạy vào nhà . Ngay trên bộ ván vẫn giành cho khách nằm là một người đàn ông , mình mẩy bê bết máu , một cánh tay bị chặt gần như lặc lìa , máu phun ra có vòi . Thày Bảy và mấy học trò đang dùng chiếc áo nâu cố gắng quấn lại mà không cầm được . Từ trong nhà , bà Bảy nhanh nhẹn đi ra , miệng nhai cái gì đó xanh lè , gạt mấy cậu học trò ra và phun vào chỗ tay bị chặt , máu vẫn phun sùi bọt . Thật lạ lùng , gần như lập tức máu ngừng chảy . Thày Bảy vội thắp mấy nén nhang trên bàn thờ Tổ , rồi cùng bà Bảy chắp tay liên tục đọc Chú . Một lát sau , người bị nạn từ từ mở mắt ra . Đó là một người đàn ông trạc trên 60 tuổi , có lẽ là người Chàm . Tuy máu me đầy người và một cánh tay đang lủng lẳng sắp đứt , nhưng thần sắc của ông ta vẫn còn oai phong , lẫm liệt lắm . Đặc biệt khi vừa mở mắt ra , nhãn lực của đôi mắt ông có một cái gì đó ma quái khiến cho tôi phải rùng mình . Thày Bảy vội sai mấy cậu học trò dùng xe lôi , đưa gấp người đàn ông đó về bệnh viện Đa khoa Tây Ninh .


    Khi mọi người đi rồi và đám đông đã giải tán , ngồi bên ly rượu , tôi mới từ từ hỏi Thày Bảy về đầu đuôi câu chuyện . Theo lời Thày Bảy , thì đây là một võ sư lừng danh của Tây Ninh từ hàng chục năm trước . Ông này người Chàm và là một võ sư theo hệ phái Thất Sơn Thần quyền . Không biết ông đã từng học võ ở đâu và từ bao giờ , nhưng cách đây hơn chục năm đã là một đại cao thủ trong làng võ nghệ Tây Ninh . Các cao thủ từ khắp nơi trên đất Nam bộ , đều đến kiếm ông để tỷ thí so tài và lần lượt bị ông đánh bại . Những đêm ông luyện võ , quang cảnh thật là rùng rợn . Sau khi thắp nhang trên bàn thờ Tổ , ông bỗng như một người khác hẳn , say say , tỉnh tỉnh , đi lại như người mộng du . Nếu một người nào đã học qua các trường phái võ khác , thấy vậy không khỏi phải bật cười . Ông cứ la đà , tay chân trông cứng quèo , đi lại liêu siêu , chẳng ra thế võ nào cả . Vậy mà khi gặp đối thủ , nhất là những bậc siêu quần , những thế võ huyền diệu được bung ra như điện giật của đối phương , ông đều hóa giải nhanh và đơn giản đến mức không ngờ . Có một điều lạ là , theo nhận xét của những người nghiên cứu võ thuật , những thế võ của ông hình như không thuộc một môn võ nào cả mà lại hội tụ được tất cả các môn võ mà người ta được biết . Và cũng chưa kịp tàn một cây nhang , đối thủ của ông bị một đòn đơn giản đến không ngờ phải văng tít ra xa , ngất lịm . Những khi không có đối thủ , ông thường phải nhờ đến rừng mít nài cạnh nhà để luyện . Chỉ trong một thời gian ngắn , cả rừng mít nài xum xuê xanh tốt đều trụi hết vỏ và chết khô gần hết . Nghe Thày Bảy nói vợ ông đã chết từ lâu và theo ông chỉ có một đứa con trai độc nhất chừng hơn mười tuổi . Những năm gần đây , hai cha con ông không ở một chỗ cố định mà thường lưu lạc đi khắp Sài Gòn - Lục tỉnh vừa dạy võ vừa mãi võ bán thuốc . Thuốc của ông chỉ là những thứ lá cây rừng , nhưng chữa được bá bệnh , nhất là cầm máu và chữa sưng chặc . Ông có một chiếu khiến tất cả những người chứng kiến đều chết khiếp và có lẽ tại Tây Ninh bây giờ , những người trên 70 tuổi đều còn nhớ và kể mãi cho con cháu nghe . Cũng nhờ chiêu thức độc bản đó mà thuốc của ông bán chạy như tôm tươi . Theo lời Thày Bảy và sau này đi hỏi thăm các vị bô lão trong vùng tôi mới tin là việc thật . Đó là vào những buổi chợ đông , hai cha con ông thường khoanh một hàng rào bằng dây thừng làm chỗ mãi võ bán thuốc ở giữa chợ . Hai cha con lần lượt biểu diễn những bài quyền theo Phái Thất Sơn Thần quyền , lúc dũng mãnh như cọp beo , lúc lại như người say rượu . Một số người đứng xem khoẻ mạnh được ông chọn , bước vào vòng dây , ông đưa cho họ những cây mác sắc như nước sáng loáng và bảo họ dùng hết sức chém vào hai cha con ông . Lúc đầu họ còn e ngại , sau nhờ ông và mọi người khuyến khích nên đã dùng hết sức chém túi bụi vào hai cha con , không phân biết tay chân , đầu cổ . Nhưng thật lạ , chỉ một bước chân hờ hững , chệch choạc , cả hai đã tránh được những nhát mác như mưa chém tới . Gần tới cuối , cậu con trai như có chủ định , cố tình nhận một nhác mác chém thấu bả vai , máu tuôn ra xối xả . Thấy vậy , người cha lấy một gói thuốc để trên bàn , nhai nhỏ và phun vào vết chém , lạ thay , chỉ tích tắc sau , vết chém như lành hẳn không còn có cả dấu vết của sẹo . Mọi người liền đổ xô vào , chen nhau mua thuốc của ông . Chỉ một lúc sau , gánh thuốc hai cha con mang theo đã hết nhẵn . Những ngày phiên chợ đông , nhất là những ngày có lễ hội , số người các tỉnh đổ về Tây Ninh đông như kiến , cha con ông lại biểu diễn tuyệt chiêu của mình . Ông cho cậu con ngồi lên một cái ghế , bên cạnh là một cái bàn để cây mã tấu sắc như nước . Sau khi mọi người xúm vào xem đông nghịt , ông cầm cây mã tấu múa một bài quyền xung quanh chỗ cậu con trai đang ngồi . Miệng niệm chú rì rầm , ông chạy vòng quanh cậu con trai và bất ngờ hét lên một tiếng , ông tung người cầm mã tấu chém thẳng vào cổ cậu con trai . Cái đầu lâu lông lốc văng tuốt ra xa , cái cần cổ bị phạt ngang máu phun ra có vòi . Cái thân người lật ngang tỳ vào thành ghế . Mọi người rú lên , vài người yếu bóng vía ngã lăn ra đất . Một không khí im lặng chợt bao chùm cả một khu đất rộng trong chợ . Những khuôn mặt không còn một giọt máu , ngơ ngác .
    Mặt không hề biến sắc , ông thày võ người Chàm , đốt ba nén nhang , khoán nhiều vòng trong không trung , miệng lẩm nhẩm đọc những tiếng chú lạ tai , bỗng ông chỉ thẳng ba nén nhang về phía cái đầu lâu lúc này nằm lăn lóc , dính đầy bụi đất cạnh lùm cây hô : MAU . Một làn khói xanh lét từ phía cái thân thể không đầu lan ra , lan nhanh dần và phủ chùm lấy cái đầu lâu ở dưới đất . Làn khói càng ngày càng mờ mịt , che mờ hết cả một khoảng sân rộng . Khi làn khói tan hết , mọi người nhìn về chiếc ghế , nơi cậu bé ngồi , thì lạ chưa , cậu bé lại tươi cười đứng dậy , chẳng hề có một dấu vết nào của cuộc Xử trảm vừa rồi . Mọi người cùng ùa cả lại , mọi người sờ nắn , xem xét kỹ càng nơi cổ của cậu bé . Thật là kinh ngạc , nơi cổ của cậu bé không hề có chút thẹo nào , chỉ thấy một vòng tròn hơi đo đỏ , mỏng dính còn xót lại . Phép lạ của thày Chàm , một đồn mười , mười đồn trăm , lan đi khắp Sài Gòn - Lục tỉnh , nhất là trên những chuyến xe đò hành hương về Toà thánh Tây Ninh hàng năm mỗi độ xuân về .
    Trong những người khách hành hương về thăm Toà thánh Tây Ninh và Vía Bà năm nay có một người Chà Và ( Ấn Độ ) cũng đi cùng . Từ nhiều năm nay , ông đã nhiều lần nghe kể về câu chuyện giật gân và dị thường của thày Chàm Tây Ninh . Lần này ông quyết đi Tây Ninh để chứng kiến cho bằng được . Người Chà Và này cũng là một thày Bùa Ngải rất tinh thông , xuất thân từ Ấn Độ , nhưng nhiều đời đã sinh sống tại miền Thất Sơn - Châu Đốc .
    Con gà thường tức nhau tiếng gáy . Các Thày luyện Bùa phép cũng vậy . Thày nào sau khi hạ sơn , ngoài việc đi cứu nhân độ thế , cũng thường tìm những Thày khác cao tay để kiếm chỗ thi thố sở học của mình . Chính vì vậy mà nhiều trận chiến mưa gió não nề đã nổi lên kinh Thiên động Địa . Chuyến đi tây Ninh này của thày Chà Và cũng không ngoài mục đích đó .
    Trong lúc đó , ông thày người Chàm Tây Ninh , như thường lệ , tới rằm tháng Giêng là lễ hội DIÊU TRÌ KIM MẪU , tại Tòa thánh Tây Ninh ; Hai cha con ông lại tới khu sân vận động bấy giờ , lúc đó còn là một bãi đất trống để biểu diễn võ thuật và cuối ngày đó , thế nào cũng có biểu diễn màn Xử trảm rùng rợn như đã kể ở phần trên .
    Sinh nghề , tử nghiệp . Núi cao lại có núi cao hơn . Sóng biển thì lớp sau đè lớp trước . Không ai có thể dè một vụ lưu huyết rùng rợn đang chờ hai cha con nhà thày Chàm Tây Ninh kia .
    Như thường lệ hàng năm , tại khu bãi đất rộng cạnh Toà tháp hình bát giác giữa đường vào cửa số 2 chợ Long Hoa , hai cha con ông thày Chàm lại khoanh một vòng rộng làm nơi biểu diễn võ thuật . Khác với hàng năm , Rằm tháng Giêng năm nay , dân khắp Sài Gòn - Lục tỉnh đến dự lễ hội DIÊU TRÌ KIM MẪU thật là đông . Hàng ngàn xe đò các loại , đỗ chật cả khuôn viên Tòa Thánh , đỗ dài dằng dặc suốt từ cửa số 2 lên tới Cầu Vườn Điều , từ cửa số 2 tới tận Long Thành Trung . Khắp nơi , chỗ nào cũng thấy người là người . Thật là một quang cảnh " ngựa xe như nước , áo quần như nêm " . Cái nắng mùa này cộng với hơi người bốc lên khô khốc . Người ta trải ni lông , chiếu nóp nằm ngồi la liệt trong khuôn viên Tòa Thánh , dưới những bóng cây to . Đêm nay lễ hội DIÊU TRÌ KIM MẪU sẽ thật tưng bừng . Từ sáng sớm , các chức sắc trong Tòa Thánh đã thúc giục mọi người , hối hả bầy biện các ban thờ của Đức mẹ Diêu Trì . Một con rồng lớn bằng trái cây xếp lại dài hàng chục mét đã được làm xong . Trên thân con rồng là hàng vạn trái cây các loại , xếp thành hình Rồng , có đầu đuôi chuyển động được . Cặp mắt được trang điểm bằng những bóng đèn chớp tắt liên tục . Hình Đức mẹ cũng được trang điểm bằng những bức tranh bằng trái cây , hoa lá và hàng vạn bóng đèn mầu thật là uy nghi lộng lẫy . Những chảo cơm và thức ăn khổng lồ được liên tục dọn ra tại Trai Đường , mọi người đến dự lễ hội cứ tự mình ăn uống miễn phí , ăn xong chỉ cần xếp chén , đũa lại là những bà , những chị đi làm công quả tại Tòa Thánh dọn sạch sẽ ngay . Hàng chục tấn gạo và thức ăn chay đã được đem ra đãi những người đi hành hương . Hàng trăm chức sắc , và người phụ lễ mặc áo quần dài trằng đứng hai bên cửa vào Tòa Thánh để hướng dẫn cho khách hành hương vào lễ tại Điện trung tâm . Trong số những người hướng dẫn đó , có nhiều bà , nhiều chị mặc đồ trắng , nói tiếng Anh , tiếng Pháp tuyệt hay để hướng dẫn cho khách ngoại Quốc .
    Trở lại với sân diễn võ thuật của hai cha con ông thày Chàm . Từ khoảng 3 giờ chiều , hàng ngàn người đã xúm xít vòng trong vòng ngoài nơi sân diễn của hai cha con . Người ta vừa xem vừa kể cho nhau nghe những kỳ tích mà hai cha con đã thực hiện trong các năm trước . Cả một xe Tà rẹc ( xe do 2 con bò kéo , bánh bằng gỗ ) chở thuốc của hai cha con , nhanh chóng vơi đi trông thấy . Vui vì năm nay bán được nhiều thuốc , mặc dù nóng , dù mệt , hai cha con vẫn liên tục thay nhau đi những bài quyền Thất Sơn huyền ảo . Tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy sau mỗi bài quyền vừa được trình bày . Trong dịp này , rất nhiều cao thủ trong các môn phái võ khắp nơi cũng về dự , nhiều người xin thử tỷ thí với người cha , nhưng chỉ chưa tàn nén nhang người nhà đã phải khênh ra ngoài cấp cứu . Đứng lẫn lộn trong đám người đến xem , ông thày Bùa người Chà Và cũng không bỏ sót một chiêu thức nào của hai cha con thày Chàm Tây Ninh . Ánh mắt của thày Chà Và ánh lên những nét tức tối , ghen tỵ khó tả . Một cuộc thư hùng kinh Thiên động Địa sắp diễn ra . Trời đất như muốn u sầu , tiếng chuông từ Tòa Thánh vang vọng thinh không . Không khí như muốn nén lại , cô đặc giữa vòng tròn trùng điệp trước cửa số 2 chợ Long Hoa .
    Khoảng hơn 4 giờ chiều , khi sự cuồng nhiệt của khán giả xung quanh đã lên cao độ , hai cha con ông thày Chàm bắt đầu tiết mục tủ kinh dị của mình . Cậu con trai mặc áo choàng đỏ được đưa ngồi lên một cái ghế tựa bằng gỗ vững chắc . Bên cạnh đó là một cái bàn thấp để một cây mã tấu sáng loáng . Một hồi trống dục lên vang động cả khu vực . Điểm vào đó là những tiếng cồng vang lên Tùng..Bli ..tùng ...Bli ...Tùng ...Bli ( nghe như nhịp trống tùng xẻo ngày xưa ) . Ông thày Chàm tây Ninh mặc bộ võ phục màu đen , chân đi bata thoăn thoắt một bài quyền huyền ảo . Ánh nắng chiều nghiêng nghiêng , soi rõ bộ mặt ửng hồng và chỉ lấm tấm những giọt mồ hôi . Khi ông thày Chàm cầm cây Mã tấu huơ lên mấy vòng , ánh thép loang loáng cắt nhỏ ánh nắng chiều ra hàng ngàn mảnh vụn . Bỗng nhiên , một cơn trốt từ trên cao cuốn xuống đất , bụi gió mù mịt cả một vùng . Lá cờ Đạo trên đỉnh tháp bát quái bị cuốn tung xuống đất . Sững sờ , ông thày người Chàm dừng múa , giơ tay bấm độn một quẻ - Sắc mặt ông chợt tái đi , mồ hôi đổ ra lã chã trên khuôn mặt dạn dày sương gió . Nếu tinh ý , người ta thấy tay cầm mã tấu của ông hơi run run .
    Những người bên ngoài lúc này vì sự cuồng nhiệt đã lên đến cao độ nên không mấy người chú ý đến những cử chỉ khác lại đó . Tiếng hô đồng thanh bên ngoài như những đợt sóng dậy : Trảm đi - Trảm đi - Trảm đi ....
    Hơi khác với mọi lần , ông thày Chàm đi về phía bàn thờ Tổ dựng gần đó thắp ba nén nhang . Trong ánh mắt của ông lúc này có cái gì ươn ướt như muốn khóc . Đám người bên ngoài vô tình vẫn gào la vang dậy : Trảm đi - Trảm đi - Trảm đi ...
    Không thể đừng khi cưỡi lên lưng cọp , ông thày Chàm cầm thanh mã tấu tiến lên đứng cạnh cậu con trai duy nhất . Trông lúc này , người ta có cảm tưởng như ông tiều tụy hẳn đi , mái tóc như bạc thêm , lưng như còng hẳn xuống . Tuy vậy , những cử chỉ đó diễn ra rất nhanh , hầu như không ai nhận thấy . Đường mã tấu ông bắt đầu thi triển những vòng sánh sáng xung quanh cậu con trai . Xuyên qua ánh mã tấu đang phát ra , bỗng ánh mắt của ông chợt như xoáy vào mặt của một người mặc đồ đen đang đứng gần sát vòng dây . Hai ánh mắt giao nhau sâu thẳm và hình như có tiếng sấm và những tia lửa căm hờn dội vào nhau tung toé từ hai ánh mắt đó .
    Ông thày Chàm Tây Ninh chợt hiểu ra điều mình vẫn cánh cánh trong lòng từ lúc nãy . Vậy là kẻ tử thù của hai cha con ông đã có mặt nơi đây . Than ôi , ông Trời sao nỡ gây nên cảnh oái oăm , cùng cực thế này . Hai kẻ tử thù gặp nhau ngõ cụt ....Nên - Không nên - Nên - Không nên ??????

    Kẻ đó chính là ông thày Chà Và người Ấn - Kẻ thù không đội Trời chung của ông đã đứng đó , ánh mắt lạnh lẽo như khoan tới tận tâm can , trí óc của ông thày Chàm . Rất nhanh , ánh mắt của ông Thày Chàm Tây Ninh như sắc lại , ta có thể nhìn thấy trong đó cả một biển Trời ai oán , căm hờn . Đường mã tấu mỗi lúc một nhanh , tiếng chém vào không khí nghe sừng sựt , vi vu , một tiếng " Tả " vang lên và đường mã tấu nhằm cổ cậu con trai chém thẳng xuống . Phía bên kia , ông thày Chà Và cũng tay bắt quyết , mắt nhắm nghiền , miêng phun ra từng chuỗi tiếng chú Pa Li như nước đổ . Soạt ....ánh mã tấu lướt qua cổ cậu con trai ngọt sớt , cái thủ cấp lăn lông lốc ra xa , máu từ cái cần cổ lại phun ra có vòi . Trong đám đông xung quanh đó , tiếng rú man dại cất lên , nhiều người ngã lăn ra đất ngất lịm .
    Vẫn như thường lệ , ông thày Chàm đi về phía bàn thờ Tổ thắp ba nén nhang , sau khi lầm rầm khấn vái với vẻ hết sức thành kính , ông khoán nhiều vòng , nhiều ngoặc trong không gian . Sau đó , hướng về cái đầu lâu đang lăn lóc dưới đất ,ông chỉ thẳng ba cây nhang về phía đó hô : MAU . Một làn khói xanh như thường lệ bắt đầu hiện ra từ cái xác không đầu , lan dần , lan dần ra và phủ lên cái đầu lâu lúc này như đang muốn cựa quậy .
    Phía bên ngoài , ông thày Chà Và mặt biến sắc , vội tay bắt Quyết , miệng lẩm nhẩm . Những người kế bên chỉ nghe thấy nho nhỏ : " Thần phụng thỉnh MAHAROGA ..." . Ngay lập tức , thấp thoáng trong làn khói xanh có hai con rắn vàng cực to , trên đầu có mào đỏ , nhào lộn như muốn vật nhau với cái đầu lâu .
    Ông thày Chàm phóng như bay về nơi chiếc xe Tà rẹc chở thuốc , rút đánh roạt ra một đôi kiếm cổ , ngắn chừng 5o cm . Tay cần song kiếm , miệng đọc chú khẩn trương , ông phóng mình về phía đôi rắn Thần đang nhào lộn xung quanh cái đầu lâu . Muộn mất rồi , phía bên kia ông thày Chà Và phất tấm khăn Ấn Tổ màu đỏ một cái , đôi rắn lập tức biến mất , một làn gió thổi thốc lại , mang theo mùi tanh hôi khủng khiếp . Mọi người xung quanh thấy vậy đua nhau mà chạy . Khi khói tan , chẳng ai nhìn thấy ông thày Chà Và đâu nữa . Trên bãi đất trống , ông thày Chàm Tây Ninh đang phải bám lấy vành bánh xe Tà rẹc thở rốc , miệng ông trào máu tươi , hai thanh kiếm cổ lăn lóc trên mặt đất . Phía bên kia , cái xác không đầu đổ gục xuống , nằm vắt ngang qua thành ghế thâm đen . Ngước mắt về nơi cái đầu lâu nằm lúc trước , bất chợt ông thày Chàm Tây Ninh chợt gục xuống .....CÁI ĐẦU LÂU ĐÃ BIẾN MẤT .....


    Còn tiếp......
  2. ChiHuyPho.

    ChiHuyPho. Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    09/07/2011
    Đã được thích:
    1
  3. Rutluivaolichsu

    Rutluivaolichsu Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    06/08/2010
    Đã được thích:
    1.506
    Tôi tranh thủ post tiếp phần 2:
    CUỘC CHIẾN GIỮA CÁC PHÁP SƯ VÀ HAI CÕI ÂM - DƯƠNG - CHUYỆN ÔNG BẢY THÀY BÙA Ở CHÂU THÀNH - TÂY NINH

    Phần tiếp theo

    Chẳng mấy chốc , chúng tôi đã tới Phòng cấp cứu của bệnh viện Đa khoa Tây Ninh . Dò hỏi mấy bác sĩ trực tại đó , chúng tôi được biết là ông thày Chàm Tây Ninh đang phải nằm trong phòng mổ để tháo khớp tay . Theo bác sĩ cho biết , mọi người đã cố gắng hết sức song không cứu được cánh tay cho ông thày Chàm . Chẳng hiểu nguyên nhân gì mà cánh tay bị chặt của lão chóng hoại tử nhanh đến thế . May mà đã được cầm máu kịp thời , chứ nếu như người khác chắc lão đã đi về chầu Tiên Tổ rồi . Khoảng hơn một tiếng sau , một chiếc băng ca có gắn 4 bánh được đẩy từ phòng mổ ra . Ông thày Chàm được phủ khăn trắng xóa chỉ còn hở gương mặt xanh lét , đang thiêm thiếp vì thuốc mê được đưa ra phòng hồi sức . Nhìn hình dáng tiều tụy của lão , chúng tôi không ai không khỏi chạnh lòng . Có lẽ từ nay ông thày Chàm chỉ còn có một tay sẽ khó mà biểu diễn võ thuật được nữa . Than ôi , đúng là Đại bàng gãy cánh . Một võ sư lừng danh thiên hạ , thân hình cao to lừng lững , gọng nói sang sảng giờ đây đang nằm tiều tụy , thấy nhỏ bé quá . Lòng cảm thông dâng trào làm lũ chúng tôi không ai cầm được nước mắt . Buồn ơi , chào mi .
    Thày Bảy phân công mọi người ở lại chăm sóc ông thày Chàm và bảo tôi lấy xe chở ông đi công chuyện . Tôi đưa thày bảy lên xe , nhằm hướng chợ Sa Mát thẳng tiến . Tới chợ Sa Mát , ông bảo tôi chờ và rảo bước vào trong chợ . Khoảng 30 phút sau , thày Bảy bước ra , trên vai đeo một cái ba lô to đùng . Tới xe , thày xếp các thứ gọn gàng lại , nhét vào ba lô chật cứng . Tôi chăm chú nhìn và thấy thật là lạ với những thứ mà Thày mới mua tại chợ . Ngoài con dao găm lá liễu là vật bất ly thân đeo bên hông , tôi thấy Thày mới mua thêm nột lưỡi mác chặt cây sáng quắc , ngoài ra còn thấy vô số mì ăn liền , bánh tráng , thuốc rê , tỏi , võng dù , màn tuyn và một đôi giày bata màu xanh nữa . Khi chuẩn bị xong , Thày hối tôi chở Thày lên cửa khẩu Sa Mát là cửa khẩu giữa Tây Ninh và Huyện Mi Mốt của Miên . Huyện Mi Mốt của Miên tiếp giáp với huyện Tân Biên của Việt Nam thông qua cửa khẩu Sa Mát . Khu vực Sa Mát chính là khu vực hồi chiến tranh , bộ chỉ huy miền Nam gọi tắt là R đóng quân . Cả một vùng cây cối um tùm , rậm rạp và còn cơ man nào là bom mìn từ hồi chiến tranh để lại . Vùng này đã có rất nhiều người và trâu bò khi đi làm rãy đã trúng bom , mìn phơi xác trên những ngọn cây Cày ( Kơ Nia ) . Công ty chúng tôi đang có kế hoạch biến vùng Sa Mát này thành một Nông trường Cao su lớn hàng ngàn ha và tiến sát Nông trường Cao su Mi Mốt bên Miên. Tuy nhiên , để làm được điều đó còn vô vàn khó khăn , tiền của và cả máu nữa . Cả vùng mang tiếng chợ cửa khẩu , song cũng chỉ có vài chục căn quán sơ sài bán các thứ vật dụng cần thiết cho bà con quanh vùng . Tuy nhiên , khu vực này lại là một cửa khẩu buôn bán thuốc lá lậu nên cánh buôn thuốc từ thành phố thường lên . Hàng thuốc lá thường là HERO , ZET , 555 , APSARA ....Vùng Mi Mốt còn là một vùng chuyên trồng cây thuốc lá sợi vàng ngon có tiếng . Dân khu vực ở lẫn lộn cả người Việt và người Miên , do vậy chợ này dùng cả tiền Việt và tiền Ria của Miên , trao đổi cũng bằng cả hai thứ tiếng Việt - Miên . Chợ Sa Mát cũng còn là một nơi tụ tập của giới giang hồ , buôn lậu trước khi vượt biên giới bằng đường rừng sang Miên , Thái Lan ...Tới một con đường mòn sang Miên , người dân ở đây thường gọi là đường Tiểu ngạch , Thày Bảy xuống xe và dặn tôi : Con về cơ quan đi , Thày đi ít bữa sẽ về . Nhớ ghé qua bệnh viện thăm chừng thày Chàm nghe con. Nói rồi thày Bảy xốc ba lô nhằm hướng Mi Mốt thẳng tiến . Bóng chiều đã nhập nhoạng bên cửa rừng và chẳng mấy chốc bóng thày Bảy mất hút giữa rừng xanh Mi Mốt .

    Tối đó , tôi lái xe về thẳng Công ty để ngày mai kịp làm việc . Suốt chặng đường hơn 50 Km , từng câu hỏi cứ chập chờn trong đầu . Việc ông Thày Chàm thì cũng tương đối rõ rồi , chắc chắn là cuộc huyết chiến lần thứ 3 giữa ông thày Chàm Tây Ninh và lão thày Chà đã nổ ra . Sự việc cụ thể như thế nào thì phải chờ câu trả lời của chính ông thày Chàm Tây Ninh . Chỉ tội giờ này chỉ còn có một tay , công lực lại mất hết , không biết ống ấy sẽ tiếp tục sống ra sao . Còn lão thày Chà số phận bây giờ ra sao cũng phải đành chờ đợi câu trả lời của thày Chàm Tây Ninh , tuy nhiên tôi có thể biết chắc một điều là số phận của lão cũng không hơn gì ông thày Chàm . Một điều tôi đắn đo , lo ngại nhất chính là thái độ và cuộc vượt biên bất thình lình của ông thày Bảy . Chỉ cần để ý một chút , đằng sau cái vẻ mặt lạnh băng và thái độ câm lặng của ông là cả một núi lửa đang phun trào dòng nham thạch nóng bỏng . Cái im lặng chết người của ông , khiến tôi thấy lo lắng và rờn rợn trên suốt dọc đường về Công ty .
    Dạo này , Công ty chúng tôi đang tổ chức làm lại con đường của TRẦN LỆ XUÂN ngày trước đã làm , qua cơn binh lửa chiến tranh đã thành hư hỏng nặng . Từ Thị trấn Đồn Pal , con đường rải đất đỏ vòng vèo lên tới Kà Tum , Bổ Túc , Thanh Niên , Suối Ngô , 95 , bặng qua một cái cầu lên tận Sóc Con Trăn . Con đường đi tiếp men theo lòng hồ Dầu Tiếng và sang tới tận Sông Bé . Đây chính là con đường ngày xưa Trần Lệ Xuân cho làm để có thể khai thác và vận chuyển gỗ về Sài Gòn . Dọc hai bên đường lau sậy um tùm , cây cối mọc chen ra có chỗ tới gần hết đường . Hàng nghìn ổ voi , ổ gà do cánh xe Be chở gỗ tạo nên , khiến con đường này hầu như không thể hoạt động được . Trên mỗi Km đường , ngày xưa hết quân Sài Gòn lẫn quân Cách mạng đã chôn vùi hàng trăm trái mìn , lựu đạn ....Nhiều chiếc máy ủi của Công ty chúng tôi đã nổ tung do chạm phải những trái bom, mìn còn sót lại , khiến một số anh em lái xe hoảng sợ , bỏ Công ty về nhà , không chịu làm việc . Có chỗ đã qua hàng chục lần san ủi , trồng Cao su lên tới 3 tầng lá rồi mà công nhân đi làm cỏ vẫn chạm phải mìn tan xác như ở Nông trường Bổ Túc . Chúng tôi phải quyết định tháo bỏ Ca bin các xe để có bề gì tài xế không chết vì đầu đập vào thành Ca bin . Tuy vậy , vẫn có cậu lái khi chạm phải bom , văng lên cao hàng chục mét , rớt xuống chạy điên không dám về đơn vị . Chúng tôi huy động tất cả thợ trong Công ty lao vào sửa chữa , thay thế những chiếc xe hư hỏng . Chiều chiều , ngồi quây quần nhậu bên đống lửa , chúng tôi vẫn phải cố cười nói , la hét cho qua cái sợ ăn mìn . Được cái ở rừng nên mồi nhậu thật là dồi dào . Chỉ một buổi sáng máy ủi , ủi gốc le , gò mối là chúng tôi có hàng chục con Trút , thứ mồi nhậu còn thơm và ngon hơn thịt gà . Ngoài ra còn có rất nhiều Nhím , Don , Nai , Hoẵng , gà rừng . Rượu thì chúng tôi không thiếu , mang dầu máy ra Sóc Miên đổi là ba thiên . Công việc cứ thế cuốn hút tôi cho tới gần một chục ngày sau tôi mới trở lại Bệnh viện Đa Khoa Tây Ninh thăm ông thày Chàm được.

    Sau khi bố trí công việc ở sở , tôi lại lấy chiếc ZEEP lùn phóng thẳng xuống Bệnh viện Đa khoa Tây Ninh . Vào đến nơi mới biết thày Bảy đã đón ông thày Chàm về nhà trị thương được hai bữa . Từ Thị xã Tây Ninh , tôi lại tiếp tục cuộc hành trình lên Phước Vinh là nơi ở của thày Bảy . Qua chợ Long Hoa giờ này đã vắng bóng của hai cha con ông thày Chàm , tôi vào mua một ít thực phẩm , thuốc và đồ nhậu lên làm quà cho bà Bảy . Loay hoay thế nào , tới gần trưa tôi mới đến được Phước Vinh . Vào đến nhà Thày Bảy , thấy các sư huynh đệ tụ tập đông đủ cả . Tôi vào trong nhà thấy thày Bảy đang ngồi uống trà ở bộ ngựa và ông thày Chàm đang nằm bên cạnh , hai người đang rì rầm to nhỏ . Thấy tôi đến , thày Bảy kêu tôi lại ngồi uống trà . Tôi xin phép lên bàn thờ Tổ thắp nhang xong xuôi mới ra hầu chuyện hai Thày . Trong khi ngồi uống trà , thày Bảy từ từ kể cho tôi nghe câu chuyện mấy bữa trước mà tôi vẫn đoán già đoán non . Chuyện đó xảy ra như sau :
    Kể từ chuyện tranh hùng lần trước , khiến cho đứa con nuôi của thày Chàm ( mà cũng là con đẻ của lão thày Chà ) bị giết chết , lão thày Chà biệt tích giang hồ , còn thày Chàm trở lại núi Cậu Tây Ninh trị thương và tìm cách trả thù . Sau một thời gian trị thương và cho cái đau mất đứa con nuôi nguôi ngoai dần đi , thày Chàm Tây Ninh quyết định về lại Tháp Chàm - Phan Rang cầu thày Tổ của mình . Thày Tổ của ông thày Chàm năm đó cỡ khoảng ngoài 90 tuổi , nhà nằm gần tháp Chàm POKLONG GARAI .Tháp Pô Klaong Garai ở thôn Đô Vĩnh . Đây là khu tháp đại diện cho phong cách muộn (đầu thế kỷ XIV đến thế kỷ XVII) là các tháp Poklong Gairai, tháp Pôrôme. Tháp PôKlông Garai gồm nhiều công trình lớn nhỏ khác nhau, nhưng hiện nay còn lại 3 ngôi xây bằng gạch. Đó là tháp Cổng (cao 8,56m), tháp Lửa (cao 9,31m) và tháp Chính - tháp thờ vua PôKlông Garai - (cao 21,59m, mỗi cạnh rộng hơn 10m). Bố cục và cấu trúc của mỗi tháp là cả một công trình kiến trúc nghệ thuật. Mỗi cạnh, mỗi tầng và mỗi mặt của từng tháp được trang trí bằng các hoạ tiết gốm, đá với đủ loại hình người, hình đuôi rồng, hình lá, hình bò thần.Tất cả công trình trạm trổ, điêu khắc đều phản ánh đầy đủ ý nghĩa về nghệ thuật và tôn giáo của người Chăm. Vùng này là một khu vực núi đá hoang vu , các đền đài từ ngày xưa nay đã từng là Kinh đô của Vương Quốc Chiêm Thành lừng lẫy , đã mấy lần đem quân vào đánh chiếm Thăng Long . Người Chăm ở Ninh Thuận sống quây quần thành một đại gia đình và vẫn còn theo chế độ mẫu hệ . Tuy đàn ông thực tế đóng vai trò to lớn trong cuộc sống nhưng chủ gia đình luôn là người đàn bà cao tuổi. Phong tục Chăm qui định con gái theo họ mẹ. Nhà gái cưới chồng cho con. Con trai ở rể nhà vợ. Chỉ con gái được thừa kế tài sản, đặc biệt người con gái út phải nuôi dưỡng cha mẹ già nên được phần chia tài sản lớn hơn các chị.Về mặt sinh hoạt, mỗi nhà trong khuôn viên có tổ chức mặt bằng khác nhau. Song, đồng bào cho rằng nhà thang yơ là kiểu nhà cổ nhất. Đó là nhà sản, nhưng nay sàn rất thấp gần sát mặt đất. Đầu hồi bên trái và một phần của mặt nhỏ dành cho khách, chủ nhà, kho đựng lương thực và dụng cụ . Người Chăm ở Ninh Thuận có khoảng 60 % theo đạo bà La Môn , 40% còn lại theo đạo Hồi Giáo ( ISLAM ) . Thầy Tổ của ông thày Chàm là người theo phái Bà La môn , một Đạo giáo có từ rất xa xưa . Người Bà La Môn từ ngàn xưa do cuộc sống khắc nghiệt luôn phải đối đầu với kẻ thù và thú dữ đã mang trong huyết quản dân tộc mình một dòng máu cần cù chịu khó và một phương pháp Huyền thuật rất giỏi . Với tư cách là tôn giáo cổ nhất Ấn Độ với Thánh điển còn lưu lại, Ấn giáo Phệ-đà (vedic religion) giữ một vai trò đặc biệt trong tôn giáo của Ấn Độ . Đó chính là gốc gác thày Tổ của ông thày Chàm . Khi về đến thôn Đô Vĩnh bái kiến thày Tổ , Thày Chàm Tây Ninh ở lại gần một năm để bổ xung thêm pháp thuật . Hàng ngày , thày Chàm cùng bạn Đạo lên tháp Pô Klaong Garai cầu đảo Thần linh . Các vị thần Phệ-đà như Mật-đa-la (
    密多羅, sa. mitra), Phạt-lâu-na (zh. 伐樓那, sa. varua), Nhân-đà-la (zh. 因陀羅, sa. indra) và các Mã Đồng (zh. 馬童, sa. aśvin) là những đấng tối cao về tâm linh của họ . Người thực hiện cầu đảo Thần linh bằng một bài tán tụng. Đàn tế lễ được lập một cách nghiêm trang với ba loại lửa, việc tế lễ được thực hiện bởi nhiều Tế sư khác nhau cùng với các bài kệ tụng (sa. c), ca vịnh (sa. sāman), câu tế đảo (sa. yajus), và các chân ngôn (sa. mantra). Vật tế lễ là Tô-ma (zh. 蘇摩, sa. soma), thú vật, bơ lỏng, ngũ cốc và thực phẩm đã được nấu chín. Tổ tiên (sa. pit) cũng được cúng tế. Trong những đêm lạnh giá của Ninh Thuận , thày Chàm vẫn khoác bộ quần áo dân tộc của mình chạy nhẩy băng băng qua các sườn núi đá để luyện pháp thuật dùng cho công việc trả hận nay mai . Sau khi được thày Tổ truyền cho đủ ngón nghề tuyệt mật , thày Chàm lại từ biệt thày Tổ mình , khoác tay nải nhằm hướng Tây Ninh thẳng tiến .
    Về tới đất Tây Ninh , ông thày Chàm quyết định lấy khu vực Ngã Ba Sọ - Thuộc huyện Châu thành làm đại bản doanh để định đoạt công việc tiếp theo của mình . Sở dĩ ông chọn khu vực này bởi vì đây là một khu vực còn khá nhiều rừng già . Ngày xưa đây cũng chính là khu vực căn cứ Đồng Dù của Mỹ đóng quân , có những con đường mòn đi sang Miên rất gần và thuận tiện . Mặt khác khu vực này giờ đây người ta lấy làm trường bắn những kẻ phạm tội tử hình và chôn tại một nghĩa địa bên cạnh trường bắn . Chỉ nghe cái tên Ngã ba Sọ không thôi cũng khiến nhiều kẻ rợ tóc gáy , không dám đi qua khu vực này ngay cả ban ngày . Toàn khu vực chỉ lèo tèo có vài chiếc chòi canh rãy của những người trồng mỳ và một vài lò đốt than cày của tiều phu . Chiều đến , chỉ mới khoảng 3- 4 giờ là khu vực này đã chìm vào trong hoang vắng , lạnh lùng . Ở đây , người ta chỉ còn thấy cây cối xanh um , gió đưa xào xạc và oan hồn , tử khí của những kẻ bị bắn làm chủ không gian . Ông thày Chàm lầm lũi chặt cây tự mình làm một chiếc chòi nhỏ trong đám rãy mì , ngay bên cạnh một con suối nhỏ . Từ đây đi tắt sang nhà ông thày Bảy cũng không quá xa , nên lâu lâu , ông thày Bảy cùng đám học trò cũng qua phụ hợ việc dựng nhà cho ông thày Chàm , hay ông thày Chàm lúc rảnh cũng tạt qua thày Bảy uống trà , trao đổi dăm ba câu chuyện . Ngày qua tháng lại , khu vực nhà của ông thày Chàm đã dần dần có dáng dấp của một căn nhà thực thụ . Ngoài đám mì và đám lúa rãy trồng để lấy lương thực , một khoảng đất lớn đến gần nửa công đất sau nhà kéo tới bờ suối được ông thày Chàm trồng cơ man nào là các loại Ngải . Thôi thì đủ loại từ những loại Ngải hiền để ăn nói , cầu tài , đòi nợ như Nàng Thăm ,Nàng Mơn , Nàng Mọi , Nàng Hách ...( Những thứ này thày dùng để giúp người ta làm ăn , lấy tiền độ nhật qua ngày ) , ngoài ra còn vô số các loại ngải độc khác Mai Lai ngải , Ô Rạch mặt , Bo gec , Bạch Đại Ngải , Huyết Nhân Ngải ... nghe nói thày đã dùng pháp thuật trục từ Cao Miên và Xiêm La về . Những buổi tối chạng vạng , thày Chàm thắp hương đỏ ối cả bờ suối để luyện Ngải , từng hàng chú trục Ngải ơi hời trong không gian lạnh vắng nghe thật là ghê rợn .
    Ngoài vườn Ngải khổng lồ đó , trong một góc buồng , ông thày Chàm còn lập một bàn thờ Tổ , trên bày la liệt những lá Sắc của nhiều môn phái khác nhau . Tầng dưới cùng là một hàng hũ sành bịt khăn đỏ kín mít , bên trong có chứa những gì thì có lẽ chỉ mình ông thày Chàm mới biết mà thôi .
    HUYẾT NHÂN NGẢI.

    Đúng 12 giờ đêm , một hồi 3 tiếng cồng vang vọng , trầm hùng khắp không gian . Ông bà Bảy , ông thày Chàm ngồi thành một tam giác xung quanh Đàn pháp , mỗi người tùy theo bản lãnh của mình mà tác pháp . Tuy 3 người thuộc ba pháp môn rất khác nhau , nhưng mọi người đều là những cao thủ trong Huyền môn , do vậy mà sự phối hợp của họ chính xác như những bánh xe trong chiếc đồng hồ . Trên chiếc bàn , trầm hương thơm ngào ngạt , xua đi cái lạnh về đêm và cái âm u huyền bí của vùng nghĩa địa . Hàng đuốc sáng bập bùng , soi tỏ khuôn mặt của từng người . Ông Bảy ngồi lặng lẽ , chắp tay theo ấn Liên Hoa , bà Bảy lại ngồi theo kiểu bán già , hai ngón cái và ngón út của hai bàn tay chạm vào nhau , xòe ngửa lên trên theo Kim cang bộ ấn . Ông thày Chàm , hay tay cầm chặt 2 cây đoản kiếm cổ , hướng thẳng lên không trung . Một hồi cồng nữa lại vang lên , ba người cùng đồng loạt phát công vào khoảng không phía trên Đàn tràng . Một tiếng bục , trầm đục vang lên , một quả cầu năng lượng xanh vàng , trắng đỏ quấn dần lấy nhau , các màu đan xen vào nhau , quấn quít nhau và cuối cùng hòa vào nhau thành một quả cầu ngũ sắc , xoay chuyển ngày càng nhanh ở trên Đàn tràng . Bên này bà Bảy đang niệm : " Xua xua ơ nhâm - Lắc hay hay - Ru han cốc - Xu lây thu - Xu lu píc - Lu lu pa .....A LA HĂNG RU TAI PA MAC - LAI DU CÔ RU CỐC BI XÔ - XA XU XI MAC ĐĂC LU TON - NHAC MAY - PÀ TÀ XÀ ĐỤC - XÀ ĐƠM - MÔ PHẮC ..."
    Bên kia ông Bảy dùng chú Mật tông : " Ngọc bảng tùng thư trấn Cửu thiên - Tam Đồ xả thính giải oan khiêm - Viên âm phổ biến thập phương giới - Bồ tát Long Thần thị chứng minh - NAM MÔ - XU XIT ĐI Ô MÔM - RI TA RI - MAN ĐA - MAN ĐA - XÓA HA " .
    Ông thày Chàm giơ cao hai thanh kiếm lên không trung miệng niệm : " BAC MAY - BAC MU - XA PHAC - XU LAI - HUM MAY TU LAY - TU LUC CA - XU XU - LÔ PA - MA NÔ - XO RU - XO RAM - KHO LAC - TU HA - TU HAY HAY ....Án Lôi cấp giáng - Long Hổ chi oai - Nhật Nguyệt minh chiếu - Ngộ chơn mạng - Kim - Mộc - Thủy - Hỏa - Thổ ....."
    Cả một vùng không gian như cô đọng lại , không khí ngột ngạt như chuẩn bị vào tâm bão . Bỗng trong không trung một luồng gió tanh hôi , lạnh lẽo ào ạt tràn đến vây kín Đàn tràng và quả cầu ngũ sắc đang xoay . Gần như cùng một lúc cả ba người phóng chưởng vào quả cầu và hô : Mau . Ngay lập tức , quả cầu ánh sáng ngũ sắc quay theo chiều ngược lại , ngày càng nhanh . Những ánh sáng xanh , tím từ quả cầu phát ra đan thành một cái lưới vây kín khu vực Đàn tràng . Hàng chục bóng trắng mờ ảo rồi rõ dần , rõ dần hiện ra trong khói nhang , trầm và ánh lửa bập bùng .
    Thày Chàm lập tức ra lệnh :
    " Nhất chuyển Càn Khôn Thiên Địa hội - Nhị chuyển thất thập nhị Huyền công - Tam chuyển Phật tổ Lỗ bang y tốc giáng ...."
    Những bóng ma kia lập tức hiện rõ dần và xà xuống , nằm phủ phục dưới chân Đàn tràng như chờ lệnh .
    Chỉ chờ có vậy , thày Chàm nhưng tụ chân khí và thổi vào họ một làn hơi trắng . Làn hơi này quy tụ đủ 108 thứ ngải mà thày đã luyện trong suốt 100 ngày qua . Thiên Linh tử tù cộng thêm thiên Linh Ngải hòa quện vào nhau , tăng sức cho nhau trở thành một thứ vũ khí khủng khiếp nhất mà con người ta có thể luyện được . Bà Bảy dùng nhang khoán lên hình bóng của các Vong tử tù một hàng Sắc lệnh . Hàng Sắc lệnh này sẽ chính là một cái dây cương , khiến cho các Thiên linh phải ngoan ngoãn nghe lời người điều khiển . Từ nay , ông thày Chàm đã là tổng chỉ huy một đội quân Thiên Linh tử tù hòa quyện Thiên Linh Ngải tuyệt đối trung thành . Ba trăm năm nay , lần đầu tiên , pháp môn cổ quái này đã được ông thày Chàm luyện thành công .

    Sau ngày luyện thành công Pháp môn mới , Thày Chàm phóng lửa hỏa thiêu toàn bộ trang trại của mình , sang tạm biệt vợ chồng ông thày Bảy và các học trò , một mình lên đường đi tìm lão thày Chà và để rửa hận . Tất cả hành trang của ông lão chỉ bao gồm một tay nải đựng quần áo , vật dụng , chút tiền độ đường và cặp đoản kiếm cổ bất ly thân . Dĩ nhiên , khuất vô hình đi cùng với ông là hơn một chục Đệ tử mới , có khả năng thật kinh hoàng .
    ( Phần sau này , chính ông thày Chàm kể lại cho tôi và vợ chồng thày Bảy nghe về chuyến đi của mình ).
    Sau khi tạm biệt mọi người , ông thày Chàm liền đi viếng mộ của mẹ con cô Lan ở chân núi Cậu . Hai ngôi mộ được chôn sát nhau , dựa đầu vào chân núi Cậu , chân đạp ra phía lòng hồ Dầu Tiếng . Thấm thoắt từ khi cậu con trai chết cũng đã mấy năm trôi qua , vẻ hoang vắng đìu hiu của khung cảnh càng làm cho trái tim của lão nhức nhối . Cẩn thận bày bông , nhang , trái cây , giấy tiền vàng bạc , một xấp bánh tráng lên mộ của hai mẹ con , ông thày Chàm thì thầm khấn khứa một mình , cặp mắt của ông lúc này vừa hào hùng , vừa bi ai , vừa căm phẫn . Tàn nhang , lão đốt tiền vàng bạc cho hai mẹ con , và tưới cả một chai rượu đế lên đám tro , vái hai mẹ con mấy vái , lão lầm lũi cất bước lên đường .
    Gần một năm , lăn lộn khắp Sài Gòn , Lục tỉnh , rồi tiến dần lên miệt Châu đốc , Sóc Trăng , An Giang , tới tận mũi Năm Căn , hình bóng của lão thày Chà và vẫn bặt vô âm tín . Đã rất nhiều lần , lão phái đám Thiên Linh đi lùng kiếm khắp các ngõ ngách , nơi mình đi qua , vẫn không thấy gì cả . Một ngày , Lão dừng chân tại đỉnh núi Két của Châu Đốc . Nơi đây là một nơi tụ hội của rất nhiều Thày bà về tu tập , luyện phép . Trên đỉnh núi Két , có một vuông đất khoảng hơn trăm m2 , tục gọi là Sân Tiên . Tương truyền ông Đạo Bửu Sơn Kỳ Hương ( Phật Thày Tây An ) , đức Huỳnh Phú Sổ và một vài vị tiếng tăm khác cũng thành chánh quả tại sân Tiên này . Gần sân Tiên còn có giếng Tiên , là một hốc đá trận đỉnh núi nhưng không bao giờ cạn nước . Từ khi lên núi Két , hàng ngày lão lê la đi khắp các hang động của các vị tu Tiên , tu Núi hỏi thăm về tung tích lão Chà Và . Thời gian này , hầu như tất cả các hang động trên núi Két đều có chủ , thôi thì đủ các môn phái , đủ các pháp môn . Ở lưng chừng núi có một ngôi chùa nhỏ do một vị sư già trụ trì . Nói là chùa , song thực chất cũng chỉ là một hang đá được tạo bởi một tấm đá cực lớn nằm gác lên mấy viến đá khác , tạo thành một mái hiên khoảng 50 m2 . Nhà sư trụ trì dùng đá và xi măng xây một bức tường ở phía sau và một bàn thờ Tam Bảo dựa vào vách núi . Giường ngủ của nhà sư là một viên đá lớn bằng một manh chiếu , bằng phẳng và mát lạnh ( Thời gian sau này , tôi và Thanh Pali có tới nơi này ghé thăm , nhưng vị sư đó đã mất , chỉ còn một Vị Đệ tử ruột khoảng gần 60 tuổi trị trì thay Thầy , mộ vị sư già được táng ngay bên cạnh chùa ) . Chùa tuy ở lưng chừng núi nhưng không hề thiếu nước , bởi có một đường ống mủ dẫn nước từ đỉnh núi xuống một bể chứa tha hồ dùng . Vị sư trụ trì vốn theo dòng cổ Mật , lúc đó cũng khoảng trên 80 tuổi . Nơi này chỉ có sư trụ trì và một người Đệ tử ở cùng hàng ngày trì chú , kinh kệ . Một bữa , thày Chàm ghé chùa thăm và được sư trụ trì đãi cơm chay và đàm đạo suốt một ngày . Nhân đó , ông thày Chàm mới kể cho Trụ trì nghe về câu chuyện đời của mình và mục đích công việc đang tìm kiếm . Trầm ngâm hồi lâu , nhà sư già mới bảo thày Chàm : " Bần Đạo có thể giúp Thày tìm được tung tích ông thày Chà , cái đó khó gì , song bần Đạo nhìn vào ánh mắt của Thày , bần Đạo thấy sát khí bốc ngùn ngụt . Bần Đạo cũng nhìn thấy sau ánh mắt đó một cuộc huyết chiến kinh Thiên động Địa , tai kiếp , tai kiếp ...Hận thù nên cởi chứ không nên gút lại làm chi . Nghiệp báo trùng trùng biết khi nào dừng " .
    Nghe vậy , thày Chàm vội quỳ xuống chắp tay xá vị sư và nói: " Bạch Thầy , gần một năm nay , con lặn lội khắp nơi để tìm tung tích Lão ta mà vẫn biệt tăm . Con vẫn biết hận thù nên cởi chứ không nên gút lại , song con đã thề trước vong linh hai mẹ con cô Lan , với Thày Tổ quyết trừ hại cho dân , tiêu diệt lão thày Chà nên mới có ngày hôm nay . Trước bàn thờ Tam Bảo , con xin phát nguyện khi con làm xong việc lớn rồi , sẽ nguyện làm Bồ tát Đạo , cứu giúp chúng sinh đến hơi thở cuối cùng . Nhà con có nghề thuốc rất hay , con sẽ dùng nghề thuốc để cứu dân chúng . Thày tin ở con đi " .
    Ngó đăm đăm vào mắt thày Chàm , nhà sư thở dài và nói : " Thôi , âu cũng là nghiệp duyên , tối nay , đúng giờ Tý , Thày lại đây tôi sẽ giúp cho ."
    Thày Chàm vội phủ phục xuống đa tạ nhà sư . Ngoài kia , xa tít cánh đồng lúa của vùng Bảy Núi , chợt như ửng hồng và đó đây phảng phất một mùi hương cốm mới .

    Suốt buổi chiều ngày hôm ấy , thày Chàm tranh thủ đi thăm các hang động có các vị Thày đang tu luyện trên núi Két . Ngọn núi này từ chân lên tới đỉnh chỉ vài trăm mét , nhưng chứa đựng rất nhiều hang động to nhỏ đủ cỡ . Đặc biệt là trong các đám cây rậm rạp mọc trên núi , có vô số các loại cây Ngải , mọc um tùm . Ngọn núi này cũng có nhiều loại Ngải khó kiếm ở nơi khác , có lẽ là do khí hậu thích hợp và ngọn núi rất dốc nên ít có người qua lại hay làm rãy trên núi . Trong các hang động , thày Chàm đã gặp được một vài người bạn học từ thời thanh niên , tưởng như không bao giờ có thể gặp mặt được nữa . Đặc biệt trong chuyến đi ngao du chiều nay , thày Chàm lại được gặp một vị Sư Huynh từ hơn 30 năm trước . Đang mải mê ngắm đám cúc Vạn thọ vàng rực trước cửa một khe núi hẹp , bỗng nghe tiếng kêu mừng rỡ gọi tên mình , thày Chàm ngước lên và nhận ra vị Sư Huynh của mình . Người này đang theo phép tu Tiên ở trên núi Két , sống hoàn toàn bằng nước suối và những bông cúc Vạn thọ . Nhìn hình dáng mình mai , sương hạc với bộ râu quá cằm của Sư Huynh , thày Chàm không khỏi bồi hồi , bất chợt thở dài . Mới nhiêu đó đã ngoài 30 năm có lẻ . Hai huynh đệ kéo nhau vào trong một cái hang khá rộng ngồi tâm sự chuyện đời . Nguyên do người Sư Huynh của thày Chàm , từ khi bị phạm tội và bị đuổi ra khỏi bổn môn , đã lưu lạc lên miệt Thất Sơn - Châu Đốc này . Sau nhiều ngày dãi dàu với cuộc sống cùng cực , Sư Huynh được một vị Tiên Ông trên Núi Ông Cấm chỉ dạy phép tu Tiên và đã chọn nới này làm nơi tu luyện . Cũng rất may mà Sư Huynh vừa qua thời gian bế môn nên hai huynh đệ mới có dịp gặp nhau tại nơi này . Hai huynh đệ mải mê nói chuyện tới khi trời tối hẳn lúc nào không hay . Một cây đèn chai được thắp lên , ánh lửa nhỏ xíu chỉ đủ soi sáng cái mặt bàn bằng đá hơn một thước vuông . Sư Huynh cho thày Chàm biết một bí mật của vùng núi này , một sự thật mà chỉ những người tu non tu núi ở vùng này lâu năm mới biết . Đó là bí mật về sự trợ giúp của các Thày Tổ vô hình trên Tây An Cổ tự . Từ thị xã Châu Đốc nhìn về hướng Tây thấy một ngọn núi cao khoảng 248 m gọi là núi Sam cách thị xã 5 km . Đến chân núi Sam, nhìn lên chân núi là thấy một ngôi chùa mang dáng dấp của những ngôi chùa Ấn Độ có kiến trúc hài hòa với cảnh tríí thiên nhiên, tạo một vẻ đẹp lộng lẫy đó là chùa Tây An Cổ Tự . Chùa Tây An cổ tự do một vị quan triều Nguyễn đời Minh Mạng (1820) là Tổng đốc Nguyễn Nhật An xây dựng theo lời nguyện của ông khi được Triều đình phái đi Cao Miên. Theo lời nguyện này, nếu ông đi thành công, khi về sẽ dựng một ngôi chùa thờ Phật tại chân núi Sam. Cất chùa xong, ông thỉnh vị hòa thượng đầu tiên là Nguyễn Văn Giác, pháp hiệu là Hải Tịnh đến trụ trì. Năm Thiệu Trị thứ 7 (1847), chùa lại thỉnh thêm một vị hòa thượng nữa tên là Đoàn Minh Huyền, pháp hiệu là Pháp Tang đến trụ trì. Vị hòa thượng sau này ngoài việc tu hành còn có tài làm thuốc trị bệnh cho nhân dân rất hiệu quả nên sau khi ông mất, đồng bào suy tôn hòa thượng với danh hiệu là Phật thầy Tây An và danh hiệu này vẫn được gọi đến ngày nay. Phật Thày tây An chính là người cho ra đời Đạo phái Bửu Sơn Kỳ Hương nức tiếng cả miền Nam thủa trước . Điều đặc biệt là hệ thống các bàn thờ Tổ các môn phái được bố trí thành một vòng tròn khép kín , chỉ những bậc tu hành trên núi mới biết được sự Linh ứng và dòng khí rất mạnh của từng ban thờ . Trong Tây Am Cổ tự có hầu hết tất cả những Tổ của Huyền Môn niền Đông Nam Á này . Khi viếng thăm , các Thày thường phải đi theo đúng một quy luật nhất định và hầu hết được Tổ về chứng . ( dienbatn đã được huynh Thanh PaLi hướng dẫn tỉ mỉ , và sau khoảng 30 phút ngồi Thiền tại đây , đã thấy được vô số điều lạ ) .

    Thấm thoắt đã bước vào 11 giờ đêm . Núi Két im lìm phủ trong màn sương bụi . Cái lạnh thấm dần vào từng thớ thịt . Bốn phía xung quanh chỉ có màn sương trắng và hình chiếc mỏ Két lừng lững giữa trời cao . Ông thày Chàm đề khí , phóng như bay giữa các bậc đá hiểm trở tiến về phía ngôi chùa . Lúc này trong chùa , chỉ còn vài ngọn đèn cầy leo lét , và bóng ông thày Chùa im lìm trên vách núi . Trước mặt thày Chùa là một tấm gương đồng sáng lóng lánh , những ánh đèn chiếu vào tạo nên những bóng người như đang nhẩy múa . Thày Chùa ra hiệu cho ông thày Chàm vào thắp hương cung thỉnh thày Tổ . Sau những lễ nghi của bản môn cung thỉnh thày Tổ , cung thỉnh " Tây phương Phật Tổ Thích Như Lai , Bồ đề ***** , 36 vị Lục Tổ Lục cụ , Chuẩn Đề , bồ tát Quan Âm , Già Lam chân Đế , 9 phương Trời , 10 phương Phật , Tả Quan Châu - Hữu Quan Bình , Đấu chiến Thắng Phật , Bạch Hổ sơn động ...Ngọc Hoàng Thượng Đế , chư vị Phật tổ , Linh Sơn Thánh Mẫu ,Nguyên Nhung chúa Tướng , Cửu Thiên Huyền Nữ , Cửu vị Tiên nương , ba ông Quốc Vương Đại Thần ...." , thày Chàm ngồi sấp bằng bên ông thày Chùa .
    Thày Chùa giảng sơ cho ông thày Chàm về tấm gương đồng : " Đây chính là một chiếc Kính Đàn , quà của thày Tổ tặng ta . Nó có nguồn gốc từ tận Tây Tạng xa xôi . Nếu chỉ luyện để thay Đàn tràng , người luyện chỉ cần luyện trong vòng 49 ngày với chú Chuẩn Đề là thành công . Riêng chiếc Kính Đàn này , ta đã luyện liên tục ròng rã 1000 ngày . Nguyên tắc của luyện Kính đàn là trong thời gian luyện , không được rời khỏi nơi tu luyện và không để bất cứ ai nhìn vào Kính Đàn . Khi luyện xong , hàng ngày phải dùng bao vải đỏ bao kín và không được xê dịch Kính Đàn . Vì bất cứ một lý do gì phải rời chỗ luyện đi qua đêm là phải làm lại từ đầu . Chính vì vậy , trong gần 3 năm qua , ta không hề bước chân khỏi chùa này . Ngày nay , thành tựu viên mãn , ta lần đầu xử dụng để giúp Thày . Việc tìm kiếm kẻ thù hay bất cứ một người nào đối với Kính Đàn này chỉ là một tác dụng rất nhỏ so với toàn bộ công dụng của nó . Tuy nhiên , tôi cũng cần phải nói trước với Thày rằng cuộc đời của Thày sẽ thay đổi rất nhiều sau khi nhìn vào Kính Đàn này . Thày suy nghĩ kỹ chưa ? Thày Chàm vội phủ phục xuống tạ ơn thày Chùa và hứa rằng không có ân hận gì cả , mọi việc đã suy nghĩ kín kẽ lắm rồi .
    Nghe xong , thày Chùa gật đầu lặng lẽ và tới bàn thờ gióng lên một hồi chuông . Tiếng chuông âm vang , ngân xa trong mà đêm tĩnh mịch . Ngồi xuống theo thế Kiết Già , thày Chùa bắt ấn và bắt đầu đọc Đà Ra Ni . Cứ sau mỗi câu chú là một lần thay đổi thế kiết Ấn . Khoảng 30 phút sau thày Chùa mới vào bài chú chính : CHUẨN ĐỀ . Sau khoảng 3 chuỗi Chuẩn Đề , trên mặt Kính đàn bắt đầu xuất hiện những hình ảnh của một vùng xa lạ . Lúc này thày Chàm dùng hết tinh lực nhìn vào Kính đàn và chẳng mấy chốc hình bóng lão thày Chà hiện ra rõ dần , rõ dần . Ông thày Chà thấy lão thày Chàm đang ngồi luyện công bên một đầm nước lớn , hai bên có cặp rắn vàng có mào đỏ hộ đàn . Xung quanh chỗ Lão ngồi là vô số cây cột , treo lủng lẳng những đạo Phù ẩn thân cực lớn - Thảm nào mà kể cả Thiên Linh Tử tù của ông thày Chà cũng không thể phát hiện ra . Nhìn kỹ địa hình xung quanh một lúc lâu , ông thày Chàm đã nhận biết được vị trí của khu vực đó , một khu vực quen thuộc , Lão đã từng đi qua tại Tây Ninh . Lão chợt cười khan một mình .
    Tiếng tụng Đà ra Ni nhỏ dần và ông thày Chùa đã sang phần hồi hướng công đức . Hình ảnh trên Kính Đàm mờ dần , mờ dần rồi từ từ biến mất .


    Một hồi chuông nữa lại ngân lên vang vọng trong đêm thanh vắng , tiếng chuông như xoáy tròn và ngân dài , vang xa , thành những đợt sóng xa tít tắp . Tiếng chuông này không rời thành tiếng mà liên tục , trầm hùng , đợt sóng âm này đè lên đợt sóng âm kia , làm cho ta có cảm giác như đứng trước biển đang có hàng ngàn đợt sóng dâng trào . Thày Chàm vội ngẩng lên nhìn , thấy ông thày Chùa chỉ dùng dùi chuông , xoay quanh miệng một chiếc chuông lớn . Tay của ông cầm và xoay rất nhẹ nhàng , nhưng muôn ngàn đợt sóng âm thanh từ chiếc chuông cứ vang mãi , ngân xa . Tiếng tụng chú Dược sư lại cất lên trầm hùng :Namo Bhagavate Bhaisajya-guru-vaidurya-prabha-rajaya .Tathagataya Arhate Samyak-sambuddhaya. Tadyatha, Om Bhaisajye Bhaisajye Bhaisajya samudgate Svaha.
    Trên Kính Đàn lúc này hiện lên hình ảnh của ông thày Chàm đang ngồi phủ phục . Nhìn kỹ hình ảnh của mình , ông thày Chàm thấy ở trước vùng bụng của mình có một quầng ánh sáng xanh lè , chiếm hầu như hết cả khoang bụng . Ngạc nhiên , ông quay sang thày Chùa có ý dò hỏi . Như một vị bác sĩ thuần thục , thày Chùa cầm một cành trúc , chỉ vào khoang bụng của thày Chàm trên gương và nói : Đây chính là vùng hai lá gan của Thày . Hiện tượng có ánh sáng xanh như thế này chứng tỏ rằng thày đã vào gần cuối giai đoạn 3 của bệnh ung thư gan . Có lễ thời gian gần đây , Thày bắt đầu hay có những cơn đau ở khu vực này phải không ? Thày Chàm vội phủ phục xuống đất và nói : Bạch Thày , đúng là khoảng gần 2 tháng gần đây , tôi thường có những đợt nhói đau tại vùng bụng . Nhưng cũng chỉ nghĩ là do những thương tổn do tuổi tác và những cuộc đấu võ mà ra , ai dè ...Tôi vẫn viết sống chết có số , nhưng tâm nguyện của tôi chưa hoàn thành , tôi không thể nào nhắm mắt được .Thày xem có cách gì cứu giúp cho tôi được không ?
    Thày Chùa trầm ngâm một hồi lâu và rằng : Lẽ ra tôi cũng chẳng muốn nói với Thày làm chi , nhưng đêm qua , có hai mẹ con người đàn bà đến cầu xin cứu Thày lúc tôi đang tụng kinh . Mà lạ quá , đứa con trai là một vong hồn không đầu , còn người đàn bà xưng tên là Lan . Họ năn nỉ , khóc lóc dữ quá nên tôi đã siêu lòng , nhận lời chữa trị cho Thày . Muốn chữa khỏi bệnh của Thày , tôi phải dùng công lực của mấy chục năm tu luyện để hóa giải . E rằng sau này , chân Khí của tôi cũng hao tổn rất nhiều . Cứu một người bằng xây mười tòa tháp . Vả lại , tôi đã được sự đồng ý của đấng Vô Vi rồi . Thày phải ở lại trên núi này 100 ngày , tôi cam đoan với Thày sẽ hết sạch bệnh . Thày Chàm vội quỳ xuống định lạy thày Chùa , nhưng ông thày Chùa vội đỡ dạy mà rằng : Tôi với Thày âu cũng là nghiệp duyên , đừng cảm ơn tôi làm chi . Có cảm ơn thì hãy cảm ơn các đấng Vô Vi trên sân Tiên kia kìa . Thày Chàm ngước mắt lên nhìn về phía sân Tiên trên đỉnh núi , những đám mây mờ đục đang trôi qua , bỗng như có muôn ngàn ánh sáng rực rỡ , huy hoàng .


    Từ đêm đáng nhớ đó , thày Chàm ở lại trên núi Két để thày Chùa chữa bệnh ung thư cho mình . Hàng ngày , những lúc rảnh rỗi , hai Thày thường lùng sục trong núi tìm những vị thuốc dùng để chữa bệnh ung thư . Thày Chùa cho thày Chàm uống thay nước liên tục 2 bài thuốc trục nọc độc trong cơ thể ra . Bài thứ nhất gồm 2 vị : BÁCH HOA XÀ + BÁN LIÊN CHI . Bài thứ 2 chỉ có một vị thuốc duy nhất là : XẠ ĐEN . Ngoài uống thuốc , hàng ngày là 2 lần thày Chùa dùng công lực của mình kích thích tất cả những đường Kinh mạch , Huyệt lạc trong cơ thể thày Chàm . Mỗi lần thày Chùa truyền năng lượng vào người , thày Chàm thấy toàn bộ các đường Kinh của mình nóng ran , chạy rần rần khắp cơ thể . Những lúc như vậy , thày Chàm tập trung ý nghĩ , đưa các luồng hỏa hầu đi khắp các Huyệt vị trong cơ thể và tập trung vào phá khối ung thư ở vùng bụng . Trong lúc điều trị , thày Chùa từ từ chỉ dẫn cho thày Chàm nghệ thuật chữa các căn bệnh ung thư . Theo thày Chùa , muốn chữa được bệnh ung thư bất kỳ loại gì phải đảm bảo được các yếu tố sau :
    Một là : Cả Thày trị bệnh và con bệnh phải có một ý chí quyết tâm thật cao , tin tưởng sẽ thành công trong điều trị . Không có gì làm cho người bệnh chết nhanh hơn là mất ý chí chiến đấu chống bệnh tật . Điều đó giải thích được lý do , chính những bác sĩ , khi bị mắc bệnh ung thư thường chết nhanh hơn người bình thường . Có lẽ , các bác sĩ thường biết rõ về căn bệnh của mình hơn là người bình thường ( hay bị người nhà dấu nguyên nhân bệnh ) . Ngày nay , các bác sĩ khi khám và điều trị ung thư thường quên mất điều này , tuyên bố người bệnh mắc ung thư có nghĩa là tuyên án tử hình người bệnh , làm cho người bệnh suy sụp tinh thần , dẫn đến chán nản , buông rơi điều trị .
    Hai là : Việc ăn uống của người bệnh phải khiêng khem hết sức cẩn thận . Tuyệt đối không uống rượu , bia , hút thuốc và cố gắng ăn chay càng nhiều càng tốt . Đừng nghĩ rằng , ăn chay không đủ chất như ăn mặn , thậm chí hiện nay người ta đã chứng minh rằng , trong đậu nành , đậu phộng , mè lại có độ đạm cao hơn cả thịt bò . Ngoài ra nên uống thay nước bằng hai thứ nước của 2 bài thuốc trên .
    Ba là : Cần cải thiện môi trường sống , tốt nhất , khi bị ung thư nên chọn những vùng núi cao , sống ở đó mà điều trị . Khí hậu trong lành và yên tĩnh , giúp con người ta chiến thắng bệnh tật tốt hơn .
    Bốn là : phải thực hiện đúng câu , Âm phù - Dương trợ , nghĩa là vừa dùng thuốc , vừa dùng chú DƯỢC SƯ và TIÊU TAI KIẾT TƯỜNG đọc vào thuốc hàng ngày . Uy lực của những câu chú sẽ tăng hiệu lực của thuốc . Như vậy , hiệu quả chữa bệnh sẽ chắc chắn và nhanh hơn nhiều . Ngoài ra , những trường hợp bất khả kháng vì bệnh đã quá nặng , hoặc người bệnh hết số thì những điều trên cũng giúp cho người bệnh ra đi nhẹ nhàng và ít đau đớn hơn .
    Tháng ngày thấm thoắt trôi đi , 100 ngày trên núi đã đi đến những ngày cuối cùng , căn bệnh ung thư của thày Chàm biến mất như chưa bao giờ xuất hiện , thậm chí thày Chàm còn đỏ da , thắm thịt và cường tráng hơn hẳn so với lúc chưa bị bệnh .
    Đêm cuối cùng ở trên núi Két , thày Chùa căn dặn thày Chàm lần cuối : Từ nay Thày phải phát nguyện hành Bồ tát Đạo , thấy ai có duyên thì chữa trị cho họ và quan trọng là Thày cố gắng kiềm chế mối hận thù . Oán thù chỉ nên cởi chứ đừng cố buộc làm gì . Ngày mai Thày phải xuống núi , lần này có lẽ là lần cuối chúng mình gặp nhau . Chúc Thày thượng lộ bình an và cố gắng hành thiện cứu đời .
    Thày Chàm quỳ xuống lạy tạ ơn cứu tử của Thày Chùa rồi khoác tay nải xuống núi , nhằm hướng Tây Ninh rảo bước . Đằng sau , mỏ của ngọn núi Két như lúc lắc lên xuống chào Thày . Một trang mới lại bắt đầu trong cuộc đời giang hồ của ông thày Chàm.



    Còn tiếp.....
  4. ChiHuyPho.

    ChiHuyPho. Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    09/07/2011
    Đã được thích:
    1
    tất cả mấy tập

  5. baconnhole

    baconnhole Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    27/01/2010
    Đã được thích:
    1
  6. quocdai307

    quocdai307 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    22/11/2009
    Đã được thích:
    4.034
  7. Vietbac1

    Vietbac1 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    10/05/2010
    Đã được thích:
    1.276
    Tiếp đi bác chủ, hay quá [};-[};-[};-[};-[};-[};-
  8. hocaptrung

    hocaptrung Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    29/04/2010
    Đã được thích:
    842
    tem phát
  9. DungVtx

    DungVtx Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    23/12/2005
    Đã được thích:
    881
    Chuyện hay quá
  10. nuamua

    nuamua Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    05/08/2010
    Đã được thích:
    2
    Đêm hôm khuya khoắt mò vào - Chết cái tội tò mò :(( b-(

Chia sẻ trang này