Tình hình thế giới ngày 11/3

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi CTGMvst, 11/03/2008.

791 người đang online, trong đó có 316 thành viên. 00:08 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Chủ đề này đã có 1722 lượt đọc và 13 bài trả lời
  1. CTGMvst

    CTGMvst Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    22/04/2007
    Đã được thích:
    0
    Tình hình thế giới ngày 11/3

    Sau khi công bố bảng lương phi nông nghiệp vào ngày 7/3/2008, các chuyên gia kinh tế Mỹ đã lên tiếng: giờ đây không còn phải bàn cãi là kinh tế Mỹ có khủng hoảng hay không, mà vấn đề bây giờ là bao giờ nước Mỹ sẽ thoát ra khỏi khủng hoảng bởi bây giờ kinh tế Mỹ đã chính thức bước vào khủng hoảng. Đến hôm nay chỉ số Dow Jones đã tuột xa khỏi ngưởng 12.000 điểm.

    Tại Đông Nam Á, chính trị bất ổn tại Malaysia đã làm các nhà đầu tư rút vốn ồ ạt khỏi thị trường chứng khoán, hôm qua KLSE mất gần 5%, còn đến thời điểm này KLSE tiếp tục mất gần 10%
    http://finance.yahoo.com/intlindices?e=asia

    Liệu thị trường CK Việt Nam có chống chọi được cơn bão lớn này, cho dù SCIC có ra tay thì với lượng CP khổng lồ luôn trực bán ra từ các CTy CK, các quỹ... có làm thị trường ngập tràn trong màu đỏ trong một thời gian dài tới?

    Câu trả lời sẽ phụ thuộc vào nhận định của mỗi người. Tóm lại là phải giữ cái đầu luôn sáng suốt trong giai đoạn này. Chớ để bị ai lừa vào bẫy.
  2. CTGMvst

    CTGMvst Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    22/04/2007
    Đã được thích:
    0
    Còn một vấn đề nữa, đó là em thấy nhiều người đã hiểu không đúng về việc cứu TTCK của Chính phủ, cứu không có nghĩa là cứ phải đẩy giá lên ầm ầm, mà nhất là trong bối cảnh kinh tế thế giới đang gặp khó khăn. Với số tiền của SCIC, ai tinh ý và chịu khó để ý đến các động thái của SCIC và Chính phủ sẽ thấy, thực ra Chính phủ đưa ra mục tiêu là "đỡ giá" (không để giá xuống nhanh trong một thời gian ngắn, trấn an tấm lý để NĐT không bán ra ào ạt). Tóm lại là CP không để thị trường đổ vỡ trong tình trạng kinh tế thế giới đang khó khăn, chứ không phải là đẩy giá lên.
  3. CTGMvst

    CTGMvst Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    22/04/2007
    Đã được thích:
    0
    Đây là một bài viết trên BBC đang gây râm ran trong các quỹ đầu tư, quan điểm này đang được ủng hộ khá mạnh.
    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/03/080310_viet_inflation.shtml


    Chứng khoán và bàn tay hữu hình

    Nguyễn An Nguyên
    Rice University





    Chứng khoán Việt Nam đã tụt dốc trong mấy tháng qua
    VNindex từ đỉnh cao 1100 điểm đổ sụp xuống chỉ còn xung quanh 600 điểm sau bốn tháng ngắn ngủi kể từ 11/2007.
    Trong bốn tháng ấy, đã có sức ép ghê gớm từ nhiều bên có lợi ích liên quan đòi hỏi chính phủ phải can thiệp ?ocứu? TTCK, bằng cách ?ogiảm cung? (thông qua việc hoãn tiến độ IPO các doanh nghiệp nhà nước), và mới đây là ?otăng cầu? (thông qua việc cho Tổng công ty Quản lí vốn Nhà nước SCIC mua lại cổ phiếu trên thị trường).

    Những sức ép này đang thắng thế (IPO của nhiều doanh nghiệp lớn đã bị trì hoãn), và mới đây Thủ tướng đã ra Quyết định 319/TTg mở đường cho SCIC mua cổ phiếu để ?okích cầu?.

    Cái gọi là ?ogiải pháp hạn chế cung? dù đã áp dụng vẫn không ngăn được VNindex sụp đổ, đơn giản là vì quy luật cung cầu không tồn tại trong TTCK (xem bài ?oQuan niệm sai về chứng khoán?).

    TTCK chỉ có một quy luật vận hành là cân bằng ?olợi nhuận kì vọng?: Khi lợi nhuận kì vọng của cổ phiếu giảm so với trước hoặc so với các hình thức đầu tư khác (mua vàng, đầu cơ bất động sản, gửi tiết kiệm) thì giá của từng cổ phiếu giảm và ngược lại.

    Giá của mỗi cổ phiếu chỉ được quy định bởi chênh lệch giữa mức sinh lợi của doanh nghiệp đó với mức sinh lợi của hình thức đầu tư khác có mức sinh lợi cao nhất.

    Vì thế, nếu không bị hạn chế về thanh khoản, thì việc hoãn lên sàn các doanh nghiệp mới như đề nghị của trường phái ?ocung cầu chứng khoán? không thể tác động đến giá cổ phiếu của các doanh nghiệp hiện tại.

    Sụp đổ hợp lý

    Gần đây, một số nhà đầu tư (chẳng hạn, ngân hàng HSBC) cho rằng giá cổ phiếu đã ở mức hợp lý so với các nước cùng trình độ (P/E trên toàn thị trường là 13).


    Tình trạng khan hiếm tiền mặt của các ngân hàng đầu tư cũng góp phần làm thị trường chứng khoán sụt giảm

    Nhưng việc so sánh P/E của VN với các nước chỉ có ý nghĩa khi lãi suất ổn định ở mức thấp và không có khủng hoảng.

    Hiện tại, có nhiều yếu tố khiến nhà đầu tư tin rằng lợi nhuận kì vọng của chứng khoán sẽ giảm xuống trong 2008.

    Đầu tiên, ấn tượng sự ?osụp đổ? thê thảm của thị trường sẽ giảm đi nếu ta biết rằng trong năm 2007, rất nhiều công ty đã phát hành thêm cổ phiếu và trả cổ phiếu thưởng thái quá, ?opha loãng? giá trị và làm chúng mất giá mạnh (như trường hợp SSI phát hành 40 triệu cổ phiếu thưởng, bằng 50% tổng lượng cổ phiếu của nó vào thời điểm đó).

    Hai là, lãi suất ngân hàng vừa qua tăng rất nhanh làm cho hình thức đầu tư cổ phiếu giảm nhanh sự hấp dẫn tương đối so với gửi tiền tiết kiệm.

    Ba là, lạm phát dự kiến tăng cao và có khả năng đẩy nền kinh tế vào tình trạng suy thoái sẽ ảnh hưởng đến tất cả các doanh nghiệp trên sàn (giá vốn tăng do lãi suất tăng, giá đầu vào tăng do giá nguyên/nhiên liệu tăng, giá trị thực của lợi nhuận giảm vì lạm phát, sức mua của người tiêu dùng giảm do thu nhập giảm v.v.).

    Bốn là, nhiều doanh nghiệp trên sàn sau khi thu hút được số vốn khổng lồ từ TTCK đã đầu tư tràn lan vào bất động sản. Một khi thị trường nhà đất đóng băng (hệ quả của thu hẹp tín dụng) thì giá trị của các doanh nghiệp đó cũng tụt giảm.

    Nếu Vnindex sụt giảm vì bốn nguyên nhân trên, thì đó là cân bằng tất yếu của thị trường để phản ánh giá trị thực của các doanh nghiệp trên sàn, và việc cưỡng lại sự xuống dốc sẽ vô cùng tốn kém và không hiệu quả.

    Thanh khoản và TTCK

    Người viết bài này cho rằng, hiện tại, nếu VNindex xuống thấp hơn giá trị thực, thì chỉ có một nguyên nhân là: sự thiếu hụt thanh khoản cho các nhà đầu tư đã ngăn cản TTCK điều chỉnh về mức cân bằng.


    Lợi ích thì không rõ ràng, nhưng những hệ luỵ của việc Chính phủ can thiệp trực tiếp vào TTCK là nghiêm trọng và lâu dài



    Từ cuối 2007, chủ trương của NHNN siết tỉ lệ cho vay chứng khoán đã chặn đứng, thậm chí đảo chiều, dòng vốn đang đổ vào TTCK, (vì đa số các ngân hàng thương mại đã cho vay quá tỉ lệ).

    Tình trạng thiếu tiền mặt)của nhiều ngân hàng đầu năm 2008 đã khiến việc cho vay mới bị chững lại và lãi suất tăng vọt.

    Cộng thêm việc tỉ giá bị neo chặt, các ngân hàng không thể đổi USD cho các nhà đầu tư nước ngoài.

    Kết quả là đa số các nhà đầu tư đều thiếu thanh khoản, người đang nắm thì muốn bán để có tiền mặt, người mua thì lại không có tiền mặt để mua, khiến giá chứng khoán giảm mạnh.

    Điều này tương tự như kết luận của nhà kinh tế trọng tiền Milton Friedman rút ra từ cuộc Đại khủng hoảng 29-33 ở Mỹ: việc thắt chặt tiền tệ quá nhanh sẽ làm sụp đổ TTCK và gây ra khủng hoảng kinh tế.

    Lợi và hại của bàn tay hữu hình SCIC

    Trong các nền kinh tế phát triển, rất ít khi chính quyền can thiệp trực tiếp vào TTCK bằng cách mua cổ phiếu của doanh nghiệp trên sàn, trừ trường hợp nó có khả năng gây ra sụp đổ hệ thống tài chính-ngân hàng (như trường hợp Anh quốc hữu hoá ngân hàng Northern Rock).


    Sự can thiệp vào thị trường chứng khoán cho thấy VN vẫn chưa phải là kinh tế thị trường

    Việc SCIC mua cổ phiếu trên TTCK có thể giải quyết vấn đề tâm lý ngắn hạn cho một số nhà đầu tư.

    Nhưng nó sẽ không thể có ảnh hưởng tích cực lâu dài hay căn bản lên TTCK: Nó không hề tác động đến cái động cơ vận hành của TTCK là lợi nhuận kì vọng, bởi vì nó không làm thay đổi kì vọng về các kênh đầu tư khác như gửi tiết kiệm, mua vàng (là kết quả của chính sách tiền tệ).

    Nó cũng không hề thay đổi nguồn vốn hay khả năng sinh lợi của các doanh nghiệp trên sàn (vì chỉ tác động đến thị trường thứ cấp). Cuối cùng, nó cũng không giải quyết được vấn đề thanh khoản của nhà đầu tư.

    Lợi ích thì không rõ ràng, nhưng những hệ luỵ của việc Chính phủ can thiệp trực tiếp vào TTCK là nghiêm trọng và lâu dài:

    Một là, việc nhà nước can thiệp vào TTCK sẽ bóp méo tín hiệu của thị trường vốn. SCIC sẽ dùng tiêu chí nào để xác định là chứng khoán đang ở dưới giá trị thực, trong khi giá thị trường chính là cái đáng lẽ phải phản ánh giá trị thực của chứng khoán?

    Làm sao một doanh nghiệp không có động cơ tối đa hoá lợi nhuận (thua về cả khả năng tính toán so với hàng triệu nhà đầu tư cả tổ chức và cá nhân, lẫn tính năng động tìm kiếm cơ hội) có thể thông minh hơn thị trường về giá trị thực của nó?

    Với sự tham gia của các quan chức cao cấp của Chính phủ (gồm cả bộ trưởng Bộ Tài chính, thứ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư và thứ trưởng Bộ Công thương) vào Hội đồng Quản trị của SCIC, trong trường hợp doanh nghiệp quốc doanh này gặp bê bối về mua bán cổ phiếu, uy tín của chính phủ sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

    Hai là, nếu diễn biến xấu trên TTCK kéo dài, việc mua cổ phiếu của SCIC có thể dẫn đến bội chi ngân sách và trầm trọng thêm vấn đề lạm phát.

    Lí do là để ?ocứu? khẩn cấp TTCK, thì SCIC phải bơm vào một lượng tiền rất lớn trong thời gian rất ngắn. Tổng giá trị thị trường (market capitalization) vào cuối 2007 đã lên tới khoảng 500 nghìn tỉ đồng (tuy đã mất đi khoảng một phần ba trong hai tháng qua).

    Tuy phản ứng ban đầu của TTCK trước cam kết ?obảo kê? của SCIC là khá tích cực, kì vọng này sẽ còn thay đổi.

    Liệu SCIC có đủ tiền và có nên bỏ ra hàng chục nghìn tỉ đồng trong vài ngày hay vài tuần để ?ocứu? thị trường trong lúc chính Bộ Tài chính cũng đang thiếu tiền mặt để chi tiêu? SCIC hay Bộ Tài chính sẽ lấy tiền mặt với số lượng như thế ở đâu mà không làm khủng hoảng thanh khoản thêm trầm trọng, hay in thêm tiền để làm tăng lạm phát?

    Ba là, dù có bịt được việc ?oxả hàng? của một số tổ chức đầu tư, thì việc SCIC giành lại quyền sở hữu một khối lượng lớn cổ phiếu sẽ đảo ngược quá trình cổ phần hoá (giao vốn vào khu vực tư năng động hơn).

    Việc này đồng thời làm chậm lại quá trình IPO vốn đã nhỏ giọt: SCIC sở hữu càng nhiều thì nó càng muốn tiến trình cổ phần hoá chậm lại để không làm ?olụt? thị trường (đúng hơn là cạn kiệt thanh khoản).

    Lợi bất cập hại

    Việc SCIC có quyền quá rộng trong việc mua cổ phiếu cũng tạo ra một khoảng trống cho sự thiên vị của SCIC với một số công ty nhất định.


    Sự tham gia của SCIC vào thị trường làm cho các doanh nghiệp cân nhắc rủi ro không đúng mức.

    Nguy cơ này càng lớn khi SCIC được phép giữ bí mật về danh mục các cổ phiếu được mua, số lượng tiền bỏ ra để mua, thời gian mua v.v.

    Từ đây, giá cổ phiếu thay vì phản ánh khả năng sinh lợi của doanh nghiệp, lại phản ánh doanh nghiệp nào được chính quyền ?oưu ái? bảo kê (bail out) mỗi khi gặp khó khăn. (Điều này đã từng xảy ra với các doanh nghiệp cánh hẩu của nhà độc tài Suharto trên thị trường chứng khoán của Indonesia).

    Các doanh nghiệp được ?obảo kê? sẽ càng tự do hơn trong các khoản đầu tư của mình, vì biết ?otội vạ đâu đã có SCIC gánh đỡ?.

    Năm là, việc can thiệp vào TTCK sẽ khiến các nhà đầu tư trong và ngoài nước về quan niệm thị trường của Chính phủ.

    Nếu như TTCK, nơi thông tin đầy đủ nhất, người mua bán hiểu biết và linh hoạt nhất mà còn cần điều khiển, thì tất cả các thị trường khác đều cần có sự can thiệp vào giá của nhà nước!

    Hành động mà các nước phát triển coi như một cấm kị này có thể được diễn giải là một bằng chứng rằng Việt Nam chưa phải là một nền kinh tế thị trường.

    Và điều này chắc chắn sẽ ảnh hưởng bất lợi cho Việt Nam trong các vụ kiện bán phá giá, vốn đang là rào chắn ghê gớm cho việc thâm nhập các thị trường phát triển.

    Cuối cùng, việc SCIC -được Chính phủ tài trợ vốn- mua cổ phiếu để ?ocứu? thị trường, thực chất là dùng tiền đóng thuế của dân để ?obảo hiểm rủi ro? cho một nhóm nhỏ nhà đầu tư giàu có, chủ yếu là các quỹ đầu tư nước ngoài và các ?ođại gia? trong nước.

    Điều này nếu kéo dài có thể gây nên mối bất bình về tính chất bình đẳng trong chính sách kinh tế của Chính phủ.

    Giá đắt?

    VNindex tụt xuống mức 600 điểm là một cuộc sụp đổ (crash) của TTCK, nhưng mức sụt giảm là tự nhiên và đúng quy luật, trong tình trạng lạm phát tăng và lãi suất tăng.

    Muốn VNindex tăng, thì cách lâu dài và căn bản nhất là ngăn chặn lạm phát, xì hơi bong bóng nhà đất và hạ nhiệt nền kinh tế từ từ.

    Việc SCIC can thiệp vào TTCK ít khả thi, có thể phải trả giá đắt về chính sách vĩ mô, trong khi lợi ích của nó nếu có chỉ là ngắn hạn.

    Nếu có lí do để tin rằng VNindex thấp hơn giá trị thực, thì việc nhà nước nên làm trong ngắn hạn chỉ là giải quyết bài toán thanh khoản
  4. MartinStock

    MartinStock Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    26/02/2007
    Đã được thích:
    2
    VN sẽ học Mã lai tạm đóng cửa TTCK

    Chứng khoán Malaysia phải tạm ngừng giao dịch do giá giảm mạnh

    Giao dịch chứng khoán tại Malaysia hôm qua phải tạm ngừng trong một giờ sau khi chỉ số Kuala Lumpur Composite giảm tới 10% - mức giới hạn theo quy định buộc phải tạm ngừng giao dịch tại nước này.


    Theo quy định của Sở giao dịch chứng khoán Malaysia nhằm ngăn chặn các nhà đầu tư "hoảng loạn" bán tháo cổ phiếu, giao dịch chứng khoán đã phải tạm ngừng từ 14 giờ 28 đến 15 giờ 58 hôm nay sau khi chỉ số Kuala Lumpur Composite mất 130 điểm, tương đương 10%, xuống 1.166,32 điểm, mức phần trăm sụt giảm lớn nhất trong những năm qua.

    Trong phiên giao dịch hôm nay tại thị trường Malaysia, có tới 887 mã chứng khoán giảm giá, chỉ có 19 mã tăng giá. Tổng khối lượng giao dịch là 913 triệu cổ phiếu với tổng giá trị 2,47 tỷ ringgit.

    Tại thị trường Nhật Bản, kết thúc phiên giao dịch hôm nay, chỉ số Nikkei 225 mất 250,67 điểm, tương đương 1,96% , xuống 12.532,13 điểm, mức thấp nhất kể từ tháng 9 ?" 2005.
  5. virgo79

    virgo79 Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    27/10/2006
    Đã được thích:
    0
    Ở Việt Nam thời điểm này không nên áp dụng như Malay. Tâm lý, điều kiện của người Việt khác hẳn. Nên để thị trường vận hành bình thường và tự điều chỉnh. Nếu đóng cửa giao dịch một vài hôm thì khi mở cửa lại, không những các nhà đầu tư đang muốn bán tháo sẽ chạy mà cả những nhà đầu tư chưa có ý định chạy cũng chạy nốt. Đảm bảo là hoảng loạn luôn. Thế mới chuối.
  6. today1982

    today1982 Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    03/09/2005
    Đã được thích:
    1
    Mỹ chưa thể gọi là khủng hoảng bác ạ, người dân chỉ đang dần làm quen với từ ''suy kinh tế'', tại VN, chúng ta vẫn rất lạc quan về 1 nền kinh tế có tốc độ phát triển cao, hình như các '' leader'' vẫn cố tình quên chữ ''lam phát'' trong những bài phát biểu về tốc độ tăng trưởng kinh tế, gia trị thực của tốc độ tăng trưởng năm nay ko biết là được bao nhiêu nhỉ?
  7. CTGMvst

    CTGMvst Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    22/04/2007
    Đã được thích:
    0
    Lãi suất cho vay ra tại các Ngân hàng thương mại quốc doanh đang ở mức 1,5%/tháng, tại các ngân hàng cổ phần là 1,8%/tháng. Choáng váng!
    Với mức lãi suất cho vay như vậy không biết nền kinh tế VN sẽ cạnh tranh ra sao và đi về đâu.
    Không biết SCIC có đỡ được thị trường trong thời gian tới nữa không?
  8. CTGMvst

    CTGMvst Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    22/04/2007
    Đã được thích:
    0
    Mỹ vừa công bố doanh số bán lẻ tháng 2 giảm 0,2%, trong khi trước đó một số chuyên gia kinh tế dự đoán chỉ số này trong tháng 2 có thể tăng ở mức 0,3%.
    http://www.bloomberg.com/apps/news?pid=20601087&sid=aHrs1IuEpEsU&refer=home

    Ngay lập tức Dow Jones tiếp tục giảm điểm, đến thời điểm này (giờ VN 9:10 PM) Dow Jones đã giảm 177,31 điểm, tương ứng 1,46%.
  9. VTHiep

    VTHiep Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    28/08/2006
    Đã được thích:
    0
    Những ?ochiêu độc? của nhà đầu tư ngoại

    Họ biết ?omổ xẻ? chính sách vĩ mô để chớp cơ hội mua bán chứng khoán, xác định được niềm tin vào thị trường.

    Hễ nhà đầu tư trong nước bán tháo cổ phiếu ra thì ngược lại, các nhà đầu tư ngoại lại gia tăng mua vào. Nhà đầu tư nội tìm cách tháo chạy ra khỏi thị trường thì khối nhà đầu tư ngoại lại háo hức đòi mở room, đổi ngoại tệ để có tiền tham gia kênh chứng khoán. Ngay thời điểm VN-Index bi đát nhất, khi chỉ số này mất gần 45% nhưng khối nhà đầu tư ngoại vẫn mua cổ phiếu vào và tin tưởng chứng khoán sẽ bừng tỉnh trở lại.

    Trò chơi cút bắt

    Theo thống kê của Trung tâm Lưu ký chứng khoán, tính đến đầu tháng Ba này đã có hơn 9.800 nhà đầu tư nước ngoài được cấp mã số giao dịch chứng khoán, trong đó có 600 nhà đầu tư tổ chức, 9.220 nhà đầu tư cá nhân. Xét về số lượng thì nhà đầu tư ngoại chẳng là gì so với hơn 350 ngàn tài khoản của nhà đầu tư trong nước nhưng về vốn và kinh nghiệm đầu tư thì khối ngoại luôn luôn vượt trội.

    Hơn một năm qua, thị trường chứng khoán Việt Nam chứng kiến hai luồng đầu tư khác nhau. Cứ nhà đầu tư trong nước bán tháo thì khối ngoại lại gom vào. Ghi nhận thị trường cho thấy có hơn 2/3 phiên giao dịch trong năm 2007, nhà đầu tư nước ngoài mua cổ phiếu vào nhiều hơn lượng bán ra. Còn tính từ các phiên giao dịch sau Tết trở lại đây, trong khi các nhà đầu tư cá nhân trong nước khủng hoảng tâm lý bán tống bán tháo cổ phiếu với bất kỳ giá nào thì khối ngoại lại âm thầm mua vào, thậm chí có phiên họ mua nhiều gấp đôi so với số lượng cổ phiếu bán ra. Đơn cử như phiên giao dịch ngày 5-3, một phiên lịch sử mà hai sàn TP.HCM và Hà Nội gần như sập khi VN-Index vỡ trận, xuống còn 583,45 điểm, trong lúc nhà đầu tư nội hốt hoảng ra sàn đặt lệnh bán thì khối ngoại lại nhảy vào mua trên bảy triệu chứng khoán. Còn ở sàn Hà Nội cũng vậy, phiên này chỉ số HaSTC-Index rơi sâu xuống 191,39 điểm thì nhà đầu tư nước ngoài vẫn tranh thủ ôm trên 136.000 cổ phiếu.

    Sở dĩ đưa ra con số thống kê thiên về kỹ thuật này để cho thấy cách đầu tư chứng khoán của khối ngoại khác xa nhà đầu tư trong nước. Còn xem diễn biến mua bán chứng khoán trên thị trường mới thấy khối ngoại chơi giống như trò chơi cút bắt. Có những lúc khối ngoại đầu tư tưởng chừng rất ngây ngô như kiểu nhà đầu tư trong nước mua nhiều thì ngoại xả hàng ra và ngược lại. Tuy nhiên không phải như vậy, khối ngoại xả hàng nhưng hầu hết là những mã cổ phiếu không có vai trò dẫn dắt thị trường. Nếu nhà đầu tư nào tinh ý có thể nhận thấy qua những thống kê về giao dịch từng mã cổ phiếu mà khối ngoại báo cáo với các cơ quan quản lý.

    Chính vì chiêu ru ngủ này mà nhiều nhà đầu tư trong nước đã ?odính chưởng? khối ngoại. Đau đớn nhất là cú bịt mắt nhà đầu tư nội qua diễn biến những phiên giao dịch chứng khoán cuối năm 2007. Thời điểm đó, sau khi có những động thái sẽ cứu chứng khoán của Chính phủ, nhà đầu tư nước ngoại chớp thời cơ gom cổ phiếu vào khiến thị trường bùng mạnh trở lại, sau đó lập tức họ bán cổ phiếu ra ngay. Cũng thời điểm này, nhà đầu tư trong nước lại ôm nhiều cổ phiếu vào để đến đầu tháng Ba khi vốn liếng trôi sông gần 40% giá trị đầu tư mà thị trường vẫn đìu hiu.

    ?oNgửi? được chính sách

    Bình luận về cách chơi của nhà đầu tư ngoại, ông Phạm Khánh Linh - Phó Tổng Giám đốc Công ty Quản lý quỹ đầu tư chứng khoán VFM cho biết nhà đầu tư ngoại đa phần là các tổ chức nên có rất nhiều kinh nghiệm về đầu tư tài chính, cộng thêm nguồn vốn dồi dào và có chiến lược đầu tư trung, dài hạn nên ít chịu tác động của chỉ số biến động giá cổ phiếu. Điều này có thể thấy khi chứng khoán thời gian gần đây sụt giảm dữ dội nhưng khối ngoại, nhất là các quỹ vẫn còn đầy ắp tiền để mua vào. Nhận xét của ông Linh có cơ sở khi thống kê sơ bộ 11 quỹ đầu tư vừa họp với Sở giao dịch chứng khoán TP.HCM mới đây thì số tiền các quỹ còn trên 15 tỷ USD, ngay như quỹ VF4 mới đóng quỹ cũng đạt trên 800 tỷ đồng và xác định chuẩn bị mua cổ phiếu vào.

    Giám đốc một công ty chứng khoán tại TP.HCM cũng đồng ý với nhận xét của ông Linh khi cho rằng không như các nhà đầu tư cá nhân trong nước chỉ nhằm ăn xổi, đầu tư theo kiểu sau một, hai tháng mua chứng khoán bán ra lời lãi bao nhiêu, nhà đầu tư ngoại có kế hoạch tham gia vào từng công ty cụ thể. Họ đầu tư vào cả những doanh nghiệp chưa lên sàn khi thẩm định được giá trị cũng như khả năng sinh lời sau này. Còn một khi mua vào cổ phiếu niêm yết, không phải khối ngoại nhắm mắt vơ vào cả nắm mà lựa chọn cổ phiếu rất khắt khe dựa trên nhiều thông số phân tích kỹ thuật như báo cáo tài chính, lợi nhuận trên cổ phiếu, chiến lược đầu tư của doanh nghiệp, thành phần hội đồng quản trị, ban kiểm soát... Thậm chí tương lai phát triển của ngành mà doanh nghiệp đang hoạt động cũng được khối ngoại đem ra mổ xẻ.

    Trao đổi với Pháp Luật TP.HCM, chuyên gia chứng khoán Lê Đạt Chí cũng cho rằng khác nhau cơ bản giữa nhà đầu tư trong nước và khối ngoại là cách nhìn nhận về thị trường chứng khoán, trong khi ngoại xem chứng khoán là kênh đầu tư dài hạn thì nhà đầu tư nội thiên về chơi ?olướt sóng?. Do kỳ vọng thu về lợi nhuận trong những khoảng thời gian khác nhau nên khi thị trường điều chỉnh sâu là nhà đầu tư trong nước gặp khủng hoảng tâm lý, còn khối ngoại lúc nào cũng có cổ phiếu bán ra để bình quân giá.

    Ngoài ra, còn một khác biệt nữa là cách chọn thời điểm tham gia thị trường, nhất là quan sát những biến động của chính sách vĩ mô được khối ngoại quan tâm đặc biệt. Quan tâm ở đây không phải là xem cách nhà nước giải cứu chứng khoán thế nào mà là mổ xẻ các cơ hội cũng như khung pháp lý định hình để thị trường này sẽ phát triển về đâu. Từ những tính toán có cơ sở, khối ngoại mới ra quyết định đầu tư. Như trong tháng Ba này, khi các nhà đầu tư trong nước tìm cách chạy khỏi thị trường thì khối ngoại vẫn mua nhiều cổ phiếu vào. Nhờ vậy, khi Tổng Công ty Đầu tư vốn nhà nước (SCIC) mở tài khoản cứu giá, chứng khoán lên mấy phiên thì họ đã thắng.

    Đây cũng là một ví dụ minh chứng khối ngoại có kinh nghiệm khi đã ?ongửi? thấy chính sách có thể vực thị trường bừng tỉnh trở lại.(Theo PLTPHCM)
  10. CTGMvst

    CTGMvst Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    22/04/2007
    Đã được thích:
    0
    Judd C. Kinne, phụ trách phát triển kinh doanh khu vực của tập đoàn Tài chính Kim Eng (Singapore), có thâm niên 30 năm lăn lộn ở thị trường tài chính các nước châu Á cho rằng SCIC mua CP sẽ càng nguy hiểm hơn cho thị trường (Thời báo kinh tế Sài Gòn ra ngày hôm nay):
    http://www.saigontimes.com.vn/tbktsg/detail.asp?muc=223&Sobao=900&sott=22

    TBKTSG: Chính phủ Việt Nam vừa đưa ra cả gói giải pháp để vực dậy thị trường, kể cả mua vào cổ phiếu thông qua Tổng công ty Đầu tư và Kinh doanh vốn nhà nước (SCIC). Ông có nghe nói đến biện pháp này không?


    - Cho phép một định chế như SCIC dùng vốn nhà nước để hỗ trợ thị trường đang sụt giảm không bao giờ là một ý tưởng hay. Nhiều nước đã thử ?obài? này và kết quả nhìn chung là tiêu cực. Một động thái như vậy trong ngắn hạn có thể nâng đỡ giá cổ phiếu nhưng những yếu tố của một thị trường suy giảm sẽ dần lấy lại quán tính. Cần phải giảm sự can thiệp trực tiếp của Nhà nước vào việc xác định giá trị cổ phiếu cả ở hai chiều khi thị trường lên và xuống nhằm đảm bảo cho thị trường vốn phát triển lành mạnh.

Chia sẻ trang này