Không biết giờ này mấy bạn Tây lông đang làm gì nhẩy?

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi rubydong, 20/12/2013.

1138 người đang online, trong đó có 455 thành viên. 19:24 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 1843 lượt đọc và 33 bài trả lời
  1. rubydong

    rubydong Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    30/11/2013
    Đã được thích:
    709
    [​IMG]
    tra.lexus thích bài này.
  2. rubydong

    rubydong Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    30/11/2013
    Đã được thích:
    709
    Đội đánh SHN phải nói là tuyệt vời, nhưng không phải ai cũng ăn được từ gốc tới ngọn... nếu không phải là người trong cuộc hoặc có thông tin nội gián với SHN. Những ai ôm SHN từ giá 700-800 tới giờ này họ là những người rất lý đòn, hoặc họ đang tham gia vào một trò chơi mạo hiểm, vì thời buổi khó khăn này chả ai bình thường có lãi 400-500% sau 2 tháng mà không chốt lãi cả, họa có thần kinh mới ôm chặt một con hàng tởm lợm như SHN. Nếu để ý giao dịch của SHN thì thấy rằng: các mốc thanh khoản đột biến đều là các mốc thử sự can đảm của nhà đầu tư...nắm tiếp hay bán ra? Tuy nhiên đội lái SHN cũng có sự nhân đạo đối với ai đang bị kẹp tạm thời ở đỉnh ngắn hạn...vẫn thoát hàng cắt lỗ được. Riêng khoản này thì họ đã Fair Play hơn nhiều đội lái bẩn thỉu khác, chắc chắn đội đánh SHN không phải là đội đánh VHG VPC KMR VNH... đây cũng là một ví dụ điển hình cần tìm hiểu để rèn luyện các kĩ xảo đánh hàng nóng...

    "Đánh bạc bịp cùng chứng vịt ung thì không nên câu nệ theo những nguyên tắc thông thường mà nên bồi dưỡng kỹ xảo đánh bạc, khi thua lỗ cố gắng hạn chế tối thiểu rủi ro"

    Mua cổ phiếu là mua sự kỳ vọng vào tương lai, không mua cái sự đã rồi, mua khi nó xấu xa, bỉ ổi, để đến lúc nó bớt xấu xa, bỉ ổi thì nó đã tăng 100 - 300% và khi nó tốt thì nó đã kịp làm cú nước rút 1.800% !
    Cái mâu thuẫn ghê gớm của nhỏ lẻ em không sao giải thích nổi: Downtrend thì cố GỒNG MÌNH 800 NGÀY ĐÊM ÔM CHẶT CỔ CÁNH, nhiều mã giảm 50-70-90% từ 60.000 về 50.000 rồi 35.000 - 25.000 rồi 5.000 vẫn GỒNG MÌNH ÔM RẤT CHẶT - Vậy mà nó vừa tăng lại 10-20-30% lên 6.000 - 8.000 thì BÁN QUÁCH CHO RẢNH CỦA NỢ.... Bán xong nó lại phi như ma đuổi 100 - 200 - 300%... lại chửi thề ! Tại sao Downtrend thì margin tẹt ga, uptrend thì không dám mua hết tiền tươi? Tại sao?

    Suy cho cùng thì KFC cũng chỉ bán gà rán.
    Suy cho cùng thì Starbucks cũng chỉ bán cà phê.
    Thế thôi !
    Nhưng là: Đỉnh cao của gà rán.
    Đỉnh cao của cà phê.
    Đỉnh cao của trí tuệ.
    Đỉnh cao của tinh hoa hội tụ.

    Thế giới đầy những con người tài năng nhưng nghèo khổ. Và rất thường, họ nghèo phải đấu tranh tài chính hay chỉ có thể kiếm được ít hơn thực lực của mình không phải vì những gì họ biết mà chính vì những điều họ không biết. Họ tập trung vào việc hoàn thiện các kỹ năng để làm một chiếc bánh hamburger ngon hơn là kỹ năng bán và phân phối chiếc bánh hamburger đó. Có thể Mcdonald's không làm nên chiếc bánh ngon nhất, nhưng họ có thể bán và phân phối những chiếc bánh trung bình tốt nhất. (Rich dad poor dad)
    Đừng vì những thất bại với đời mà ta hằn học cuộc đời này. Điều đó không tốt chó sức khỏe của trẻ sơ sinh & trẻ nhỏ. Suy cho cùng sự thành bại của cuộc đời là sự hơn thua của bản thân. Mình không thắng nổi mình thì sao thắng được thiên hạ.
    Ký tên: Lý Sự Gớm Nhẩy.

    Thị trường như đại dương bao la, biển khơi lắm cá nhiều tôm, hãy giong buồn ra khơi, tiền trong thiên hạ bao la, sợ không đủ sức mà chài.

    Tầm nhìn dài hạn rất cần thiết, nhưng nếu nhìn xa quá mình lại bỏ qua những cơ hội ngắn hạn thì cũng tiếc thật. Mà đôi khi cái thành quả ngắn hạn nó không hề nhỏ. Cái nhìn đại cuộc rất cần thiết. Nhưng kỹ năng chọn mã cụ thể nó cần thiết gấp bội phần. Đôi khi chúng ta nói đến những vấn đề thế giới to tát quá, xa vời quá thì nó cũng không thực tế lắm nhỉ.... dù vẫn biết rằng TTCK VN không thể tách rời thế giới, nhưng đôi khi thực tế nó lại không diễn ra như mình nghĩ. PS1: Dài hạn: Chu kỳ 10-20-30 thậm chí 100 năm. Đời người có mấy cái 35 hả anh em? PS2: Có những con sóng nhỏ, ngắn hạn kéo dài 2-3 tháng cũng khiến 100-200 mã tăng từ 50-300%

    Chúng ta đang chờ một cái gì đó trong vô vọng. 7 năm trước Chun cũng hy vọng Việt Nam hóa rồng sau khi gia nhập WTO... Ngày ấy rất nhiều bài báo đại loại: Việt Nam ngôi sao đang lên.... Bọn báo chí nước ngoài nó cũng đểu lắm, nó biết tỏng mình thế nào, vậy mà nó vẫn tâng mình lên mây.... Nếu ngày ấy Chun không mơ một giấc mơ Việt Nam sẽ hóa rồng như Nam Hàn, Nhật Bản, Singapore... thì ngày nay Chun đâu có phải đi bán Bơ dạo, ốc dạo, túi dạo, lạc xoong dạo.... Dân này đã bị bội tín quá nhiều lần, niềm tin như bong bóng vụn vỡ. Hãy nhìn chúng nó làm, đừng nghe chúng nó nói. TỈNH LẠI ĐI ANH EM !


    Trong cuộc sống, ai cũng phải có tiền. Nhưng ai có được đồng tiền trong tay, dù ít dù nhiều cũng nên biết đến triết lý về đồng tiền để sống cho đúng đạo lý. Trên thực tế, có tiền là con người có thể mua được vật chất (cơm ăn, áo mặc, xe cộ, nhà cửa…), dịch vụ (chăm sóc sức khỏe, làm đẹp hoặc dịch vụ tư vấn…). Nhưng có nhiều tiền không đồng nghĩa với nhiều hạnh phúc. Hạnh phúc là cái gì vô hình, do quan điểm sống, triết lý sống mà có, do nội tâm bình thản và trái tim đầy thương yêu. Nghĩa là chúng ta có tiền nhưng không có đạo lý để sống thì chưa chắc chúng ta đã có hạnh phúc. Hạnh phúc không phải được mua bằng tiền Hạnh phúc không phải được mua bằng tiền Để đo hạnh phúc của một con người, cần nhìn vào tận sâu thẳm tâm hồn của họ mới biết được. Một người thấy cơn gió thoảng qua, làm rung rinh ngọn lá mà thấy vui, một người nhìn thấy mấy đứa trẻ nhỏ, trời mưa ầm ầm, mà tung tăng chạy nhảy, tắm mưa mà thấy trong lòng trào dâng tình cảm thương yêu thì người đó là một người hạnh phúc, là một người biết sống. Mỗi sáng thức dậy, ta thấy ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, tiếng chim hót vang lừng mà trong lòng ta thấy thanh nhẹ, yên ả… Đó chính là hạnh phúc. Mà là thứ hạnh phúc từ trong tâm tưởng, không tiền nào có thể mua được. Điều quan trọng đối với mỗi con người là vẻ đẹp tâm hồn, được mọi người yêu thương, quí trọng, khi ta cần thì được mọi người sẵn sàng giang tay cứu giúp… Đó mới là vẻ đẹp thực sự của con người mà không tiền nào có thể mua được


    Đôi khi mình tự hỏi: Hắn sống vào giờ nào? 5h30 sáng thấy Comment, Like, chém gió loạn xạ, chẳng riêng gì 5 giờ 30 sáng mà giờ nào cũng thấy hắn online, có thể nói là 24/24 cuối tuần, lễ tết, giỗ chạp, nắng mưa, xuân hạ thu đông, ngày & đêm....Hắn đều ăn vạ trên cái thế giới ảo này. Hắn sống vào giờ nào? Hay là sống ảo? Cũng có thể hắn xài Robot, Auto Comment, Auto Like, Auto chém gió, nói chung là một con Robot thông minh. Nếu đúng là Robot thì đó chính là con Robot thông minh, còn nếu hắn là người, à không, hắn chính là hắn thì hắn không bình thường, có vẻ hay sống nội tâm hay hắn cô đơn trong chính ngôi nhà của hắn, hắn cô đơn thật, đó là nói cho có văn vẻ tình người thôi, chứ dạng như hắn người đời thường bỏ nhỏ tai nhau: Trông hắn điên điên khùng khùng thế nào ấy mày ơi, tóm lại cuộc sống hắn bị mất cân bằng trầm trọng. Vì sao tao nói vậy? Cuộc sống ngoài kia bao la rộng lớn, cuộc đời đâu chỉ có mỗi chứng khoán, vàng bạc, dầu, đô, chart, xanh, đỏ tím vàng, uoptrend, downtrend, múc xả, ngoài kia bia rượu, gái gú mơn mởn mời gọi, cuộc đời có bao lâu mà hững hờ. Chun, anh đứng lại, không đi đâu cả, hãy nhìn vào mắt em và cho em biết: Đời người có mấy cái 35 hả anh? Anh nói đi, đừng dối lòng mình. Thương tặng thằng béo của lòng anh. Nguyen Duy Anh (Dannyman)

    Cái Facebook làm cho con người ta ngày càng lý sự, triết lý, lảm nhảm, nói nhiều, nói dai hóa ra thành dại. Nói dại mà cứ tưởng mình nói hay. Nó làm cho con người ta thành ra tự kỷ nhiều cấp độ, cái căn bệnh này nó ăn mòn và phá hủy dần từng tế bào cảm xúc của ta, mà không dễ gì ta phát hiện ra nó trong ngày một ngày hai. Rất nguy hiểm.
    noithathoanggia thích bài này.
  3. rubydong

    rubydong Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    30/11/2013
    Đã được thích:
    709
    Sài Gòn buổi sáng thời buổi khó khăn

    Sáng nay, trái gió trở trời Chun không ngủ được, khó ở trong người, dạo một vòng SG, từ vùng ven tới trung tâm SG hoa lệ. Cảm nhận đầu tiên, trời SG buổi sáng đẹp, mát mẻ dễ chịu vô cùng, nhất là miệt An Sương trở ra hướng Củ Chi, sương sớm giăng kín đường về quê ngoại, cứ tưởng như mình đang lang lang ở một miền quê nào đó trong cái đất nước dễ thương, tươi đẹp này. Đã lâu lắm rồi mình mới dậy sớm lúc 4h sáng, phải 17-18 năm rồi Chun nhỉ, cái độ còn học cấp 3 trường Nguyễn Khuyến sáng nào cũng chạy bộ ra sân Phú Thọ đá banh đến trưa mới về đi học, nói đến đây lại nhớ da diết các bạn học cấp 3....

    Mới đây Chun có đọc đâu đó bài báo: 10 ĐIỀU NÊN LÀM TRƯỚC KHI CHẾT - Giờ xin bổ sung điều thứ 11: Bạn nào ăn vạ ở SG 15-20-30 năm nên, giả bộ, giả bộ thôi nhé: Một hôm nào đó dậy sớm, thật sớm khoảng 3h-4h sáng và đạp xe ra Củ Chi hay Bình Chánh để cảm nhận một Sài Gòn khác lạ trong mắt ta..... Nhưng cái mình muốn nói ở đây không phải là ba cái trò bay bổng, lãng mạn vớ vẩn đó, cái thời đó qua lâu rồi em à, cơm áo gạo tiền nó xoay anh như chong chóng đến nỗi giờ ra đường chờ đèn vàng, đèn đỏ mà canh từng giây em à, mình không chen lấn, xô đẩy chúng nó chạy trước mình thì sao? Mà chen lấn, vội vội vàng vàng để làm gì, người nhà cấp cứu hả? hay ai chết? No, no, đừng hiểu lầm như thế.... vội vàng để chạy ra quán nhậu với đồng đội thôi.

    Vào đề: Mới sáng sớm mà người ta lăn ra ngoài đường kiếm sống nhiều quá, nếu ai ở miệt Bình Chánh, Nhà Bè có dịp dậy sớm lúc 4-5h sáng sẽ thấy từng đoàn xe 2 bánh, 3 bánh, 4 bánh, 5 bánh gùi, thồ, chở... lỉnh kỉnh, lặc lè hàng hóa, tôm, cá, thịt, rau, củ quả từ hướng Miền Tây về SG, đặc biệt là từ điểm tập kết chợ đầu mối Bình Điền, mới thấy sức sống mãnh liệt đồng thời cũng là tính năng động của người SG. Có những lúc mình phải thốt lên: Trời ơi, giờ này người ta đi đâu ngoài đường mà lắm thế? Ai cũng cắm đầu cắm cổ chạy như thể hôm nay là ngày tận cùng của thế gian, mạnh ai nấy chạy, thỉnh thoảng có vài chú áo xanh, áo vàng lượn lờ lúc quãng vắng, chạnh lòng chợt nhớ câu nói của người xưa: BÒN NƠI KHỐ RÁCH ĐÃI NƠI HỒNG QUẦN.

    Còn nhớ ngày mình mở cái quán Ốc Bụi Sài Gòn ngay chân cầu số 7 bờ Kênh Nhiêu Lộc, chính xác là ngày 11/11/2011... lúc ấy cả khu đó chỉ có vợ chồng cô chú khoảng ngoài 60 bán đồ ăn sáng : cơm tấm, bún thịt nướng giá 10.000/phần, cô chú kể thời gian đầu mới bán mỗi ngày bán được khoảng 40-60 phần, sau đó tăng dần, và đến năm 2011 thì trung bình ngày bán 600 - 700 phần/ngày - Qua đây mới thấy được Bài học SỨC MẠNH CỦA HỆ THỐNG BÁN LẺ - SỨC MẠNH ĐÁM ĐÔNG - SỨC MẠNH TRUYỀN MIỆNG (Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ còn đồn xa hơn nữa con ơi !).... Bây giờ sau 2 năm quay lại, cũng cái đoạn bờ kè ngắn củn đó, xuất hiện thêm 5 cái xe đẩy bán cơm tấm sườn bì, bún thịt nướng chưa kể lúc nhúc vô số xe đẩy hay đơn giản là cái bàn cóc và vài cái ghế nhựa (cũng cóc luôn) người ta lăn ra ngoài đường, tràn ra ngoài đường chỉ thiếu nước ngồi ngay giữa đường mà bán mà buôn nữa thôi, ôi thôi thì đủ thứ cơm hàng cháo chợ: Cà phê, cơm, phở, bún riêu, mù quảng, bánh canh, sữa tươi, sữa đậu nành, đậu xanh.... hầm bà lằng thập cẩm.... có nhà cả vợ chồng tranh thủ chút thời gian buổi sáng ra bán đồ ăn sáng, sau đó họ lại lao vào công việc chính của họ. Nhưng như Chun từng lăn lóc trò chuyện tâm sự với họ thì: Nhìn vậy mà không phải vậy đâu con ơi, đôi khi việc phụ lại nuôi việc chính... Thậm chí như lời bác vợ chồng già đầu hẻm quán Ốc Bụi Sài Gòn : "Nhìn cái xe đẩy với mấy cái bàn cóc vậy chứ nó nuôi 2 thằng con nhà chú thành tài đó con, 1 thằng giờ là BS Khoa ngoại BV Chợ Rẫy, 1 thằng làm cho công ty Nhật ở KCN Biên Hòa đó con. Nghèo thì nghèo cũng phải ráng cho thằng Tèo đi học con ơi...." - Từng lời nói thốt ra là từng đấy lời tự hào của người cha già kham khổ.... Đôi khi mình tự hỏi: Ở cái đất nước này, ở cái xứ sở Thiên đường này có bao nhiêu kỹ sư, bác sĩ nhờ những gánh xôi, gánh chè của những ông bố bà mẹ lam lũ mà thành tài....

    Chợt đắng lòng khi ngày ngày chứng kiến cảnh: Một đoàn xe đủ thể loại của các ban ngành đoàn thể mà bên công quyền vẫn gọi là PHỐI HỢP LIÊN NGÀNH hùng hổ đi tuần tra, dọn dẹp lòng lề đường, từng bóng áo cam, áo vàng, áo xanh trai tráng, dũng mãnh lao tới, vun vút như con thoi, như tập trận, oai hùng lẫm liệt giằng lấy từng cái bàn cóc, cái ghế cóc của những ông bố, bà mẹ lưng còng, mồ hôi nhễ nhại....Dẫu đôi khi ta tự nhủ, tự bào chữa: LUẬT LÀ LUẬT - KHÔNG BÀN CÃI NHÉ, AI CŨNG DU DI, NHÂN ĐẠO THÌ XÃ HỘI NÀY, ĐẤT NƯỚC NÀY CÒN RA CÁI THỂ THỂ THỐNG GÌ NỮA... Nhưng lòng mình vẫn sắt lại, quặn đau khi chứng kiến những hình ảnh ấy - MẸ ƠI ĐOÁI THƯƠNG XEM NƯỚC VN - Có ai muốn loăn ra ngoài đường dãi nắng dầm mưa mà bươm chãi đâu hả Mẹ?

    Không phải đến bây giờ SG này mới có những cảnh đó đâu Chun ơi, SG này bao nhiêu năm nay vẫn thế, người ta làm cũng dữ, nhưng chơi cũng kinh lắm... Làm ra làm, chơi ra chơi là vậy đó. Vẫn biết là thế nhưng em cảm nhận được một điều rất rõ: Kinh tế khó khăn, suy thoái, mọi ngành nghề đều đi xuống thì người ta lăn ra đường mà kiếm sống ngày càng nhiều hơn. Trong số những quán xá đầu đường xó chợ đó, những ngành nghề tưởng chừng chỉ dành cho lao động tay chân, ông bà già, "tầng lớp dưới xã hội" đó lại thấp thoáng bóng dáng của những trí thức đạo mạo một thời không xa, có thể họ đang thất thế, lỡ thời, ẩn mình chờ thời chứ không hẳn họ chọn mấy công việc này làm nghiệp đâu ! Mới ngày hôm qua đây thôi họ vẫn còn là những nhân viên cổ cồn, thậm chí là những ông chủ lớn, nhân viên ngân hàng, chứng khoán, bất động sản, kỹ sư, luật sư.... Những ngành nghề thời thượng, quý phái, sang trọng một thời. Mới ngày nào một bước lên xe, xuống kiệu kẻ đón người đưa, có người cầm ô, cầm dù, văn phòng sáng loáng, máy lạnh chạy phà phà, ca ra vát thẳng tắp, ruồi đậu trượt chân té chết mấy sư đoàn rồi... Nhưng biết đâu đây lại là cơ hội trải nghiệm bản thân, tôi luyện bản thân... Lý sự theo kiểu triết lý thì: HOẠN NẠN MỚI BIẾT CHÂN TÌNH - TÌM THẤY CƠ HỘI TRONG KHÓ KHĂN - CÁI KHÓ LÓ CÁI KHÔN hay CÁI KHÓ BÓ CÁI KHÔNG? LỬA THỬ VÀNG GIAN NAN THỬ SỨC.... Nhớ năm nào, à chính xác là 2008, đọc báo thấy miêu tả về Khủng khoảng Kinh Tế Thái Lan (sau đó lan ra cả ĐÔNG NAM Á), về những mảnh đời sa cơ thất thế: Tỷ phú đi bán dạo bánh mì ở bến xe, triệu phú về quê trồng lúa, bán báo, đánh giày.... Mình thấy thương cho thảm cảnh của họ nhưng cũng nghi nghờ: Chắc bọn nhà báo lại ăn không ngồi rồi bốc phét chứ làm gì có chuyện này? Muốn biết chắc hay không thì nền kinh tế VN chỉ cần duy trì "đà tăng trưởng" như thế này thêm 5 năm nữa thôi thì sẽ biết tay nhau thôi mà, có khó gì đâu một buổi chiều, anh nắm tay em đi giữa trời sương Đà Lạt mộng mơ, em nhỉ? Những người trẻ & cả những người có tuổi, họ đang trách mình hay trách cái xã hội này? Ơ cái thằng này, mày còn nhớ thằng Z, thằng Y, thằng Z nó học chung lớp ĐH với mình không? giờ nó làm TGĐ, Phó TGĐ tập đoàn ALEMANTE RA GỐC ME NGỒI CHỜ rồi đó con, ngồi đó mà than thở, nghe đâu mới tậu căn biệt thự ở Phủ Tây Hồ.... Đừng bao giờ ăn vạ tổ quốc. Đừng bao giờ hỏi tổ quốc đã làm gì cho tạ mà hãy hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc? Hiểu chửa?

    Mời các bạn đón đọc tiếp phần 2: còn tiếp 18 trang - Xin chào và hẹn gặp lại.



    Lời chúc thiêng liêng

    Chỉ còn 5 ngày nữa thôi - Đến hẹn lại lên. Mới đó mà chương trình “Phục vụ cơm từ thiện cho người nghèo vào ngày 14 âm lịch hàng tháng” được hơn một năm rồi, nhanh thật…

    Cứ mỗi lần “làm cơm” mình lại đến quán ngồi ở một góc & lặng lẽ quan sát. Quan sát xem bà con cô bác có hài lòng không? Có góp ý gì không? Quan sát xem các cô, các chú cần gì? Quan sát xem các bạn trẻ thiện nguyện phục vụ có chu đáo không? …. Các bạn trẻ thiện nguyện, họ là những người trẻ, rất trẻ, có bạn mới mười tám đôi mươi là đoàn viên Đoàn Phường 5, Q. Tân Bình, hay các cô chú ở Hội Chữ Thập đỏ Phường. Hơn một năm qua anh chị em đã đồng hành cùng anh em mình trong chặng đường dài phục vụ người nghèo, nói thì có vẻ to tát nhưng mình quan niệm: “tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tùy theo sức của mình”, chỉ là một chút đóng góp bé nhỏ đem lại niềm vui cho những đồng bào còn gian lao vất vả thiếu thốn của mình, thế thôi. Trong thời buổi công nghiệp thời nay, thời gian là vàng bạc, lo toan bộn bề cơm áo gạo của cuộc sống, tự đáy lòng mình cảm kích tấm lòng hy sinh, quảng đại của các bạn và các anh chị, cô chú ở Phường 5, Tân Bình.

    Trong số những cô chú tới đây già có, trẻ có, nhưng đa phần là các cô chú lớn tuổi rồi, có cụ em đoán trên 70 thậm chí 80 rồi… Cái cảm xúc lúc đó của mình, có một chút vui vì mình mang chút niềm vui nho nhỏ cho những cuộc đời buồn, nhưng xen lẫn đó là chút cảm xúc ngậm ngùi, chừng này tuổi rồi đáng lẽ giờ này các cụ xứng đáng được hưởng tuổi già an nhàn, vui vầy bên con cháu… đằng này… Tháng ba mươi ngày, dù mưa hay nắng, hè hay đông các cụ cũng phải lặn lộn, dãi nắng dầm mưa, lăn mình ra bươm chải với cuộc sống nhằm kiếm miếng cơm manh áo qua ngày, thương thay cũng một kiếp người, kẻ ăn không hết người làm không ra…. Trách ai? Ai trách? Trách cái xã hội này? Nói cái xã hội này thì chung chung quá, ai tạo ra cái xã hội này? Người ta không trách thì thôi sao mày phải trách? Trách thì làm được gì nhau? Tại sao mày không trách mày mà trách xã hội? Xã hội này có của riêng ai? Thôi thì… đừng ngồi đó mà trách đời, cứ làm được gì thì làm đi, nhỏ cũng được, không cần to tát đâu, nói ít thôi, làm nhiều vào… Làm việc thiện mà như thế là tâm cũng chưa tịnh đâu con à…

    “Khách” đến quán vào ngày 14 âm lịch đủ mọi thành phần lao động chân tay, từ các cô chú, anh chị thu mua ve chai đến những cụ ông cụ bà bán vé số và đôi khi là những bạn sinh viên còn mang đồng phục, gắn phù hiệu của trường trên đường đi học về ghé vào đây luôn, đủ mọi lứa tuổi, từ khắp mọi miền đất nước. Có cụ ở tít mãi tận Thái Nguyên, Bắc Cạn, nhưng đa phần đến từ khúc ruột miền Trung như Quảng Ngải, Quảng Nam Bình Định, Phú Yên… Nhìn cách họ ăn mặc, nhìn những nếp nhăn trên trán họ, nét khắc khổ hằn lên trên khuôn mặt họ, mình tin họ là những người nghèo thật sự, là tầng lớp dưới cùng của xã hội. Các cô, các chú, các em đến quán ngày càng đông, có những hôm trời mưa dầm từ sáng đến chiều mà quán vẫn đông kín. Nhìn họ ăn, cách họ trò chuyện hỏi han nhau mình có cảm nhận; họ có đến ăn cơm là một lẽ, ngoài ra họ đến quán vì một lý do khác nữa, thấy họ trò chuyện với nhau có vẻ thân tình lắm, cứ như thân nhau từ lâu lắm rồi, cũng có thể họ là đồng hương từ một làng quê nghèo khó ở miền Trung cùng vào đây mưu sinh, và cũng có thể họ sống với nhau, làm cùng một công việc nhưng nhìn họ thân tình thì chẳng thấy gì sự ganh đua cạnh tranh với nhau ở đây cả, ở đây họ tìm thấy đồng hương, bạn bè, đồng nghiệp & cả niềm vui của những người cùng cảnh ngộ, cùng lứa tuổi mà khi rời khỏi đây không mấy ai hiểu & chia sẻ được với họ, kể cả con cháu họ.

    Trước lạ sau quen, có người đến 1 lần, 2 lần, 3 lần, n lần riết rồi mình nhìn mặt là nhận ra họ. Trong số những con người lam lũ ấy mình ấn tượng nhất với một bác quê ở Phú Yên, năm nay bác ngoài 50 rồi, dáng cao gầy, tóc lấm tấm bạc. Cứ mỗi lần ăn xong bác lại gần mình và nói đúng một câu: “Chú cám ơn con nhiều, một miếng khi đói bằng một gói khi no, chúc con bình an & may mắn”, nói xong câu đó chú lại ra tất tả bước đi, lần nào cũng thế, chỉ một câu đó thôi. Hàng ngày trong công việc xã giao bạn bè, đồng nghiệp, người quen mình cũng nhận được rất nhiều lời chúc từ mọi người & tất cả đều đáng trân trọng, nhưng không hiểu sao mình vẫn thích nghe lời chúc đơn sơ mộc mạc của bác. Mình tin rằng, một niềm tin tâm linh rằng: Lời chúc của con người nghèo khổ và lam lũ này sẽ rất thiêng liêng với mình.



    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]
  4. rubydong

    rubydong Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    30/11/2013
    Đã được thích:
    709
    2 tháng nay sáng nào cũng thế, anh mở ra, ngắm nghía em một hồi thỏa thê, rồi đóng lại, không làm gì cả.
    Anh không mua bán gì cả, ngày mai, ngày mốt, tuần sau, tháng sau, năm sau ... mãi mãi.... mở ra, xem xong & đóng lại.



    [​IMG]

    Sáng sớm, trời se lạnh, ủ rủ trong mền, rón rén mở em (SHN) ra, ngắm nghía một hồi rồi đóng lại, không làm gì cả... 68 buổi sáng như thế rồi.

    Sáng mai, sáng mốt, tuần sau, tháng sau, năm sau... cũng thế, mở ra rồi đóng lại, không làm gì cả.

    HẠNH PHÚC CỦA MỘT CON BẠC - Niềm hạnh phúc của một thằng chí phèo thua tha trên chiếu bạc... cụt vốn... rồi kiếm đâu được vài xu lẻ, chỉ chỏ, đặt cửa này cửa kia và thắng liên tiếp 180 ván liền tù tì.... trước ánh mắt của những con bạc già... hắn hí hửng, vui toe toét, vui ra mặt, vui vì kiếm được tiền là một nhẽ... nhưng cái lắm hắn sướng rơn lên là hắn thấy mình giỏi hơn thiên hạ, cứ thế này thì giang sơn này chẳng mấy chốc mà thuộc về hắn... Hắn đâu biết rằng....

    Cũng có thế hắn nắm 1k - 2k - 5k -10k-100k-200k....

    Niềm hạnh phúc vượt lên chính mình - 100% không thẻm chốt, 500% cũng không luôn... vậy mày muốn bao nhiêu hả ? nói xem nào...

    Mình không thắng nổi mình sao thắng được thiên hạ.


    Trên thị trường chứng khoán thì có rất, rất nhiều cái vô lý bác ạ, mình cứ đi tìm "cái lý" của nó nhiều khi nó đã tăng 100 - 200% rồi. 100% là rất nhiều đó bác, có khi là cả cuộc đời đi làm cũng không kiếm được một khoản tiền như vậy. Vậy mà có những người họ đã làm được tất cả chỉ nhờ sự điên rồ của thị trường trong một thời gian rất ngắn (có khi chỉ là 1-2 tuần).

    Nhìn vào BĐS hiện nay thì ta sẽ thấy sự phi lí đến rồ dại, nhưng thôi âu đó cũng là động lực thúc đẩy cả thị trường tiến bước theo. Bởi vì nói cho cùng ở cái đất nước này thì có cái gì là "có lí" đâu.

    Khi người ta say mình cũng phải say, thằng nào say rồi tỉnh trước thằng đó là kẻ chiến thắng, thằng nào không say thì xin mời chỉ đứng ngoài.

    Trên 2 sàn chỉ có SHN - Nó là cổ phiếu lởm, siêu lởm, tệ hại, vớ vẩn nhất mà em từng biết... Tại sao?

    Vì tính từ 5 năm trở lại đây chưa có 1 cổ phiếu nào TĂNG MỘT MẠCH 20 PHIÊN TRẦN LIÊN TIẾP KHÔNG NGỪNG NGHỈ - CP QUÁI VẬT NHẤT EM TỪNG BIẾT ! SÀN HNX MÀ 20 CÂY CE THÌ CŨNG ĐỦ TOẠC MỎ !

    Ăn 275% SHN vẫn không ra, vì sao không ra? lý do ngay từ đầu mình mua SHN là thử cảm giác 1 lần trong đời 800%, 300% thì chưa lên đỉnh, chưa lên đỉnh thì sao mà ra được?

    Tỷ lệ tâm thần của dân ta là 15%. Nếu tính riêng đối với dân buôn chứng thì tỷ lệ là 90%. Còn đối với cái bọn BĐCC thì ... 100%. Biểu hiện phổ biến nhất của chứng tâm thần là tự tưởng tượng thế giới của mình và bóp méo thế giới thực cho giống với thế giới tưởng tượng của mình.

    Em biết nhiều cụ chửi rủa bọn lái lợn SHN không ra gì, nhưng nếu nhìn nhận vấn đề một cách thấu đáo các cụ sẽ thấy SHN đã làm được điều mà nhiều đội lái không làm được:
    TRUYỀN CẢM HỨNG BẤT TẬN CHO NHỮNG TÂM HỒN LÃNG MẠN ĐANG BỊ VÙI SÂU CHỐN BÙN LẦY TĂM TỐI !


    Cảm xúc của em - 1 con bạc ăn vạ 9 năm trên 2 sới:

    Khi cái của anh đưa vào, à không, khi chứng kiến thời khắc cái lệnh 2.000.000 vật vã của anh đưa vào hốt sạch đám tàn quân SHN, em sướng hơn lúc em lên đỉnh anh ạ, em sướng nhưng em không cho ra anh à, à không, em sướng nhưng em vẫn ôm anh, anh SHN à.... chỉ con bạc mới hiểu em đang nói gì...

    Ngay lúc này em đang nghẹn ngào, em không diễn tả được cảm xúc này anh à... Em sướng quá anh ơi....

    Cả nhân loại tỉnh mình em say anh à !

    SHN: Cụ nào vừa rón rén đớp cái lệnh 2.000.000 giá CE, Khai mau, Đ sẽ khoan hồng !


    2 kịch bản cho SHN:
    1> Phía trước là bầu trời 6.000 vẫy gọi
    2> Một khi đã nằm sàn thì 30 cây sàn KHÔNG CÁCH GÌ CHẠY ĐƯỢC !
    Đánh bạc thì nên trau dồi các kỹ xáo, mánh mung
    đánh bạc, đừng có mà tinh tướng, lên mặt dạy đời này nọ, nó không có trong giáo trình chứng khoán !

Chia sẻ trang này