Ai là người giàu nhất Việt Nam?

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi Dao_Duy_Anh, 29/05/2006.

Trạng thái chủ đề:
Đã khóa
1041 người đang online, trong đó có 416 thành viên. 00:04 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Chủ đề này đã có 248935 lượt đọc và 484 bài trả lời
  1. B_Lee

    B_Lee Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    14/03/2006
    Đã được thích:
    0
    Bác nào quen em này nhớ liên lạc với em ấy, giới thiệu em ấy chơi chứng khoán. Tinh thần lạc quan yêu đời, gan dạ, có chơi có chịu, mặc kệ đồng bào muốn nói gì thì nói, đồng thời thua rồi mà mặt vẫn hớn hở tươi tỉnh để trả lời phỏng vấn thế kia là rất thích hợp để chơi chứng khoán
    Thiết nghĩ nếu em ấy mà tham gia chứng khoán đợt vừa rồi thì dám chắc em ấy đã ôm Blue chip đến bây giờ.


    Được star_seeker sửa chữa / chuyển vào 09:02 ngày 07/12/2006
    [/quote]
    _______________________________________________________________

    Ko hiểu ý đồng chí định nói gì???????????????

    Được B_Lee sửa chữa / chuyển vào 00:58 ngày 08/12/2006

    Được B_Lee sửa chữa / chuyển vào 01:00 ngày 08/12/2006
  2. ngaythu_8

    ngaythu_8 Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    22/01/2006
    Đã được thích:
    0

    Lúc 3 tuổi, thành công là... không "dấm đài".
    Lúc 10 tuổi, thành công là... có nhiều bạn bè.
    Đến 16 tuổi, thành công là... có bằng lái xe.
    Đến 20 tuổi, thành công là... được ngủ với người yêu.
    Đến 30 tuổi, thành công là... tiền vừa đủ xài.
    Đến 40, thành công là... tiền bạc rủng rỉnh.
    Đến 50, thành công là... tiền bạc chỉ như tờ giấy lộn

    (Ok, tới đây bắt đầu 1/2 vòng còn lại nè)

    Tới tuổi 65, thành công là vẫn... ngủ được với phụ nữ...
    Tới tuổi 75, thành công là vẫn... lái được xe...
    Tới 85, thành công là vẫn... còn có bạn...
    Tới 90, thành công là không... "dấm đài"...

    Thích nhất cái này Bạn up

    Mình về Tuần châu lần đầu khi đi cắm trại với lũ bạn đại học .Tuần Châu chỉ là một đảo hoang đi trên bãi biển phải đi giầy vì sợ rác đâm chảy máu
    Vậy mà bây giờ nhìn Tuần Châu đẹp lộng lẫy , mình mắt tròn mắt dẹt khâm phục Bác Tuyển kinh khủng ,nhưng đứa bạn thân cho luôn một câu ,đằng sau lưng Bác Tuyển là người khác ,không phải BácTuyển giầu đến độ bỏ tiền túi ra xây dựng Tuần Châu như vậy đâu , đất Hạ long này phải nói đến một cái tên khác
    Ông Việt vì ông này giầu lắm tự đi lên , không có ai đứng đằng sau ông này cả.
    Nhưng ông này kín tiếng lắm , không xe hơi xịn, không khoa trương , không thích phỏng vấn báo chí ...
    Và tiền của ông ấy cũng chẳng ai biết là bao nhiêu ...
    Bạn có biết gì về ông này không ?????Mình tò mò lắm
  3. ga_ri

    ga_ri Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    28/12/2005
    Đã được thích:
    197
    Cha Vịnh làm ở SSI đã tách ra khỏi SSI lập CTCK Đại Việt cũng đáng nể đấy. Nắm hơn 20% Minh Phú, hơn 20% AQUATEX và rất nhiều loại OTC khác, tài sản ko < 1.000 tỷ
  4. ga_ri

    ga_ri Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    28/12/2005
    Đã được thích:
    197
    Cái nầy hay nhất box thị trường chứng khoán. Tui mạn phép Hill sửa lại chỗ 65 tuổi vẫn ngủ được với phụ nữ thành vẫn NGỦ ĐƯỢC VỚI GÁI 18






    Được ga_ri sửa chữa / chuyển vào 11:05 ngày 10/12/2006
  5. thanchetsovo1982

    thanchetsovo1982 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    16/03/2005
    Đã được thích:
    1.140
    Bó tay các bác về cái mục tiêu này.
    Các bác cho em ít thông tin về các vị đại gia BCT và con cái các vi ấy nhé.
    Nếu em có lỗi gì các bác đừng treo nick em nhé, em đề nghị thế thôi.
  6. ga_ri

    ga_ri Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    28/12/2005
    Đã được thích:
    197
    Coi bài nầy thì thấy cha Đào Hồng Tuyển-người giàu nhất VN bị phá sản ở Tuần Châu là đương nhiên.
    +++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

    Ngày 22/11/2006, một số báo đưa tin khu du lịch Tuần Châu vừa được cho Công ty Topvina Corporation của Hàn Quốc thuê lại. Với những gì ông Tuyển đã từng tuyên bố về tâm huyết ?oNgọc Châu? với việc giờ đây gần như toàn bộ khu đảo Tuần Châu được cho thuê lại hẳn cũng làm nhiều người phải đặt câu hỏi?

    Tâm huyết ?oNgọc châu?

    Thực ra thông tin về việc Tuần Châu sẽ được chuyển nhượng cho một đối tác Hàn Quốc đã râm ran trong dư luận cả mấy tháng nay, nhưng việc liên lạc với ông Đào Hồng Tuyển để biết chi tiết gần như không thể thực hiện được.

    Khu du lịch Tuần Châu trước đây do doanh nhân Đào Hồng Tuyển làm chủ đầu tư. Theo như những gì ông Tuyển đã từng tuyên bố thì tâm huyết của ông là biến Tuần Châu thành ?ongọc châu? do chính người Việt Nam gây dựng. Nhưng nay thì đã khác.

    Báo chí đã từng cảnh báo về tình trạng quản lý cũng như những dấu hiệu yếu kém của khu du lịch này, nhưng có lẽ mọi việc không được cải thiện là mấy. Trước lễ ký kết hợp đồng ít ngày, phóng viên đã có mặt ở Tuần Châu để ghi nhận các hoạt động tại khu du lịch được coi là đạt tiêu chuẩn 5 sao này để một lần nữa khẳng định: Để đạt được đẳng cấp 5 sao, còn phải có rất nhiều thứ khác.

    Lần giở lại hồ sơ về khu đảo Tuần Châu có thể nói có rất nhiều thông tin hấp dẫn. Trong một chuyến tháp tùng Thủ tướng Phan Văn Khải sang Mỹ, ông Đào Hồng Tuyển đã ký được 1 hợp đồng trị giá tới 200 triệu USD để đầu tư vào Tuần Châu. Trong một bài trả lời phỏng vấn 1 tờ báo điện tử ông Tuyển khẳng định thêm: Ông đã ký 1 hợp đồng mời gọi đối tác đầu tư với số tiền 1,5 tỉ USD đầu tư vào sân golf 18 lỗ trên biển Tuần Châu và dự án này đang được triển khai.

    Cũng cần phải ghi nhận tâm huyết của ông Tuyển, người vẫn được gọi vui là ?ochúa đảo? Tuần Châu. Ông đã mạnh dạn đầu tư làm cả một con đường nối liền đất liền với đảo Tuần Châu dài gần 2 cây số. Ông biến một hòn đảo trước đây hoang vu, với một xóm chài nhỏ chẳng ai biết đến thành một hòn đảo thực sự đẹp, có đẳng cấp. Nhất là ông mạnh dạn đầu tư xây dựng khu Resort Âu Lạc có lẽ lớn nhất miền Bắc, có khu vui chơi trên biển, khu nhạc nước hiện đại chứng tỏ khi quyết định đầu tư vào Tuần Châu, ông Tuyển có rất nhiều dự định lớn lao và táo bạo.

    Với tâm huyết và số tiền đầu tư ấy, và với việc Tuần Châu phải cho đối tác nước ngoài thuê lại hiện nay, giá trị bản hợp đồng lại được giữ rất kín, chắc không ít người đang băn khoăn tự hỏi thực sự điều gì đang xảy ra với Tuần Châu?

    Vì sao Tuần Châu vắng khách?

    Rất nhiều người như chúng tôi vào những dịp nghỉ ngơi cuối tuần cũng đã từng băn khoăn với câu hỏi: Hạ Long chỉ cách Hà Nội khoảng 200km, chỉ hơn 2 giờ xe ôtô chạy, là sự lựa chọn thực sự tốt cho các khách du lịch hạng sang muốn nghỉ dưỡng thực sự. Vậy tại sao Tuần Châu vẫn không trở thành một điểm đến hấp dẫn?

    Hôm chúng tôi có mặt tại Tuần Châu (giữa tháng 11/2006) cũng chỉ có khoảng hai chục phòng được khai thác, so với số lượng phòng gần 300 phòng nghỉ và villa ở đây thì tỉ lệ phòng được khai thác chỉ khoảng 7%. Nếu biết rằng số lượng buồng phòng phải đạt tỉ lệ trên 50% mới có thể được coi là kinh doanh có hiệu quả thì con số trên quả là đáng giật mình.

    Đã đặt phòng trước từ Hà Nội, nhưng khi chúng tôi lên đến nơi, chẳng có nhân viên ra mở cửa xe ôtô hay nhấc hộ hành lý xuống. Chúng tôi tự khuân túi rồi tự đánh xe vào chỗ trống mà để.

    Phòng mà chúng tôi nghỉ hôm đó là 1 villa nhìn ra biển. Định dùng chiếc điện thoại để bàn trong căn villa này gọi ra lễ tân nhưng nó bị tịt. Chúng tôi phải nhờ nhân viên lễ tân vào thay hộ chiếc điện thoại khác.

    Một chú gián nằm chết bẹp gí ngay cái cửa mở ra hướng biển. Khi tắm xong chúng tôi sử dụng cái máy sấy tóc thì nó có lẽ nó là cái máy sấy kỳ quái nhất thế giới: Cứ khoảng nửa phút nó lại tự tắt. Chúng tôi mang cái máy sấy tóc ra hỏi nhân viên lễ tân thì nhận được câu trả lời: ?oÀ, nóng quá nó tự ngắt đấy?. Sấy một cái đầu phải mất vài phút, vậy mà dùng cái máy sấy tóc ở đây cứ nửa phút lại phải chờ cho nó hồi (nguội) mới sấy tiếp, theo bạn có kinh dị không?

    Điều lạ là 1 khách sạn 5 sao thì sáng nào cũng phải thay drap cho khách, nhưng chúng tôi đi tắm và về vào buổi trưa thì chăn ga, gối đệm vẫn y nguyên như cũ.

    Khoảng 8h30 chúng tôi dạo trên bãi biển (tất nhiên trong khu vực Âu Lạc quản lý). Có 2 nhân viên dọn rác đang dọn rác và họ khều ra 1 chú chuột đã chết trên bờ biển từ lúc nào. Thậm chí ngay tại bể bơi sát khu lễ tân, chúng tôi cũng nhìn thấy khá nhiều chuột nhởn nhơ, chạy qua, chạy lại. Một khách nước ngoài nhìn thấy vội vơ quần áo đi vội về phòng vì sợ.

    Cách đây khoảng vài tháng, sếp của tôi cũng đi nghỉ ở Tuần Châu và khi trở về ông thề không bao giờ quay lại Tuần Châu lần nữa chỉ vì vợ ông vô tình ?ođánh mất? đôi dép đi trong khách sạn ngay chỗ bể bơi. Thế là nhân viên khách sạn đè vợ ông ra lập biên bản và bắt bồi thường? 20.000đ. Một khách VIP bỏ ra 139USD để thuê phòng đi nghỉ mà một đôi dép bị ai đó vô tình xỏ nhầm (chứ nghỉ ở đây chẳng ai lại đi lấy trộm đôi dép) cũng bị lập biên bản thì đâu còn gọi là thiên đường nghỉ dưỡng. Chúng tôi vừa tắm vừa phải lo canh chừng đôi dép. Không phải sợ phải đền 20.000 đồng mà sợ nhất là bị lập biên bản.

    Những khu ẩm thực, trước đây được coi là thế mạnh của Tuần Châu, nhưng nay tất cả đều trở nên hoang tàn. Không còn khu chợ ẩm thực nữa, chỉ còn vương lại đây đó những cái bàn, những chiếc bát, hay một cái lò nướng đã bị mạng nhện phủ đầy, và nhiều nhất là những chú chuột chạy tung tăng.

    Khu ẩm thực bây giờ chỉ còn là sự hoang tàn.

    Khu biểu diễn cá sấu và cá heo cũng chẳng có mấy khách vào xem. Buổi tối, chúng tôi được 3 vé miễn phí đi xem nhạc nước. Có khoảng hơn 100 khách vào xem so với số lượng chỗ ngồi ở đây khoảng 20.000 chỗ. Biểu diễn xong, tất cả khách lặng lẽ ra về.

    Mấy năm qua nhạc nước Tuần Châu không có một cái gì thay đổi. Vẫn màn mở đầu là mấy bài hát hay múa dân tộc, rồi chú Tễu khệnh khạng đi ra. Màn gần cuối vẫn là một chú rồng nhảy lên, nhảy xuống mặt nước và reo lên: ?oTuần Châu, thật tuyệt vời, đúng là ngọc châu??. Sự đơn điệu nhàm chán khiến khu nhạc nước gần như chẳng còn hấp dẫn du khách.

    Có những bữa ăn tối tại khu restaurant của khu Âu Lạc, ngoài bàn của chúng tôi cũng chỉ có thêm 2 bàn nữa. Chúng tôi như ngồi lọt thỏm trong cả cái nhà hàng rộng mênh mông.

    Không phải Tuần Châu không có nhiều cố gắng. Nhân viên cũng luôn cố gắng phục vụ, nở nụ cười tươi khi đón và tiễn khách, cố gắng đáp ứng tất cả yêu cầu của khách. Không khí xung quanh đảo Tuần Châu trong lành. Các khu villa đều đẹp, lối đi trải đầy hoa, cỏ. Nhưng vẫn có một cái gì đó thực sự không thể đạt được đẳng cấp khiến du khách hài lòng.

    Nếu đứng ở bãi biển nhìn lên trên đảo thấy những khách sạn (không phải của công ty của ông Tuyển) mọc lô nhô rất nhức mắt. Một khu được coi là biệt thự cao cấp xây dựng dang dở suốt 2 năm nay nằm sát biển và đến nay vẫn nằm trơ ra đó. Khu sân golf 18 lỗ mà ông Tuyển nói là được đầu tư đến 1,5 tỉ USD cũng vẫn chỉ là một bãi đất được lấn ra biển và nằm trơ trọi như vậy.

    Một góc đảo Tuần Châu.


    Cách cứu Tuần Châu

    Trong suốt mấy năm qua, với cung cách quản lý và kinh doanh thiếu khoa học và đẳng cấp, Tuần Châu ngày càng đánh mất thương hiệu và vị thế của mình. Có lẽ đó là một trong những nguyên nhân khiến ông Đào Hồng Tuyển phải nghĩ đến phương án cho thuê lại toàn bộ đảo Tuần Châu cho phía nước ngoài. Không cho thuê lại, có lẽ rồi Tuần Châu sẽ chỉ là một hòn đảo trơ trọi.

    Chúng tôi biết dự án mà ông Lee Cheon Suk, tổng giám đốc Topvina đầu tư vào Tuần Châu với số tiền khoảng 20 triệu USD trong vòng 3 năm (tính từ 11/2006) và sẽ đầu tư thêm khoảng 30 triệu USD nữa để xây tiếp cụm khách sạn 5 sao đang dang dở là những dự án lớn và rất mong ông thành công. Tuần Châu vẫn có cơ hội biến thành ngọc châu, nhưng với dự án thuê lại này có lẽ cái tâm huyết người Việt Nam xây dựng Tuần Châu đã không còn là hiện thực nữa.

    Có lẽ vì vậy mà sau rất nhiều nỗ lực liên lạc với ông Tuyển (kể cả khi chúng tôi có cả 3 số điện thoại di động của ông Tuyển) cũng không thể nào bắt liên lạc được với ông. Không biết bây giờ ông đang ở đâu? Liệu phương án cứu Tuần Châu này của ông có thành công không? Chúng ta đành chờ thời gian trả lời vậy.

    Văn Cương (Theo Dân Trí)
  7. B_Lee

    B_Lee Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    14/03/2006
    Đã được thích:
    0
    _____________________________________________________________

    Có lẽ việc nhìn nhận người giàu nhất VN ko nên đưa chuyện này ra mà bình loạn.
    Thiết nghĩ AE ta mà vào hoàn cảnh mr Tuyển thì cũng chẳng hơn đâu. Pác nào cũng thía thôi mà, đừng chê trách, chửi bới pác ấy làm j.
    Topic này chỉ bẩu ai là người rich nhất chứ có bẩu ai là người........ đâu
    Thiện tai, thiện tai
  8. thaimi

    thaimi Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    06/12/2006
    Đã được thích:
    0
    Mì?nh 'òc thĂng tin v/v GĐ Mailinh Taxi 'c chọn lĂm LĂnh Sự Quàn Danh Dự cù?a Slovakia???

    Càc bàn cò thĂ? giùp mì?nh phĂn tìch & nhẶn 'ình (business & politics) vĂ? thĂng tin trĂn 'c ko?

    NẮu vẶy, Mr.HĂ? Huy 'c hươ?ng càc quyĂ?n ưu tiĂn ngoài giao như 1 TĂ?ng Làfnh Sự Quàn bì?nh thươ?ng???

    Càm ơn càc bàn!

    -------------------------------------------------------------------------------------
    Hò?i 'Ă? ngu 1 lĂ?n, cò?n hơn ngu suẮt 'ơ?i !

    Được thaimi sửa chữa / chuyển vào 01:14 ngày 11/12/2006
  9. Cavalry

    Cavalry Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    13/10/2001
    Đã được thích:
    0
    Đọc cáo bạch của FPT thâý khi mới thành lập FPT Nhà nước nắm 51% cổ phần, Mr. TG Bình chiếm 0%(nhường cho chị mua!) , bây giờ thì Nhà nước chỉ có 7,3% còn Mr. Bình có 8,42%. Vậy là sao các bác, phaỉ chăng đây là 1 phần trong bí quyết việc làm giàu! Bác nào rành về quá trình này cho biết cái!
  10. a4cva

    a4cva Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    06/11/2002
    Đã được thích:
    0
    úi giời ơi giầu quá bác nào trích một ít cho em vay mua con civic đi cái nào

    Có bác nào biết tài sản của 2 đại gia bóng đá bầu Đức và bầu Thắng ko, 2 ông này làm bóng đá ác lắm mà ko biết có bao nhiêu tiền. Hàng năm xuất khẩu đồ gỗ hàng tỉ USD chắc vào túi bầu Đức gần hết nhỉ?


    Được a4cva sửa chữa / chuyển vào 19:27 ngày 11/12/2006
Trạng thái chủ đề:
Đã khóa

Chia sẻ trang này