Ai thấy HOẢNG SỢ thì vào đây có thuốc chữa nè !

Discussion in 'Thị trường chứng khoán' started by ycine, Mar 21, 2008.

946 người đang online, trong đó có 378 thành viên. 21:51 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này(Thành viên: 0, Khách: 0)
thread_has_x_view_and_y_reply
  1. ycine

    ycine Thành viên quen thuộc

    Joined:
    Mar 11, 2006
    Likes Received:
    0
    Bài 1: Trong nguy có cơ

    Thị trường Chứng khoán đỏ lửa, tiền của nhà đầu tư, cả to lẫn bé, đang ngày càng teo tóp, bảng điện thì đỏ, mặt người thì xanh. Sau hai năm tăng vọt với biết bao hoành tráng, giờ đây mọi thứ đang trở về vạch xuất phát.

    Tiếng kêu khóc, nỗi lo lắng bắt đầu vang lên và càng lúc càng to, cấp quản lý thì luống cuống, tổ chức thì cuống cuồng, cá nhân thì lập cập:

    - Thị trường còn đỏ nữa không? ==> Gần như bất kỳ ai cũng tin là còn;

    - Cổ phiếu còn xuống nữa không? ==> 99,99% là xuống tiếp.

    Những tài sản đã một thời làm nên TOP 100 cá nhân giàu có nhất Việt Nam đang từng ngày từng giờ trở thành gánh nặng. Vứt hết đi, bán hết đi, cut loss hết đi, là những cụm từ đang vang vọng từ các diễn đàn (mà diễn đàn VST là to nhất), từ miệng các chuyên gia, nhà đầu tư, nhà môi giới,....

    - Chơi chứng mà làm gì, để thành triệu phú sau khi đã là tỷ phú?

    - Chơi chứng mà làm gì, để thành tay trắng sau 20 năm làm thuê?

    - Chơi chứng mà làm gì,...

    Thậm chí:

    - Mở sàn chứng làm gì, có phải để đánh bạc công khai không?...

    Các cơ hội kiếm tiền ngắn hạn ngày càng lúc càng teo lại, cũng giống như tài khoản của nhà đầu tư.

    Tuy nhiên, và tuy nhiên, cuộc đời là hữu hạn nhưng cuộc sống là vô hạn. Cơ hội đầu cơ suy kiệt cũng là lúc cơ hội đầu tư nảy sinh.

    Nhaque xin được mở topic này, để cùng với topic của các cao thủ như Langtoideplam, Rongreu, ... gởi lên một chút chia sẻ về các cơ hội đầu tư và tầm nhìn dài hạn.

    Xin đón chào tất cả khách vãng lai, những ai đang nhìn xa và tin vào một đất nước Việt Nam tốt đẹp, chỉ xin các bạn lưu ý, ở đây ta không bàn ngắn hạn, chuyện úp tèo trong 3, 6 hay 9 tháng, ta chỉ trao đổi về cơ hội dài hơi, như kụ Làng Tôi đã nói: Trong muôn ngàn gian khó, vẫn còn đó cơ hội.
  2. ycine

    ycine Thành viên quen thuộc

    Joined:
    Mar 11, 2006
    Likes Received:
    0
    Phần tiếp theo :
    4. Giấc mộng doanh nhân - chông chênh tập đoàn:

    Năm 2007, chúng ta được làm quen với một cụm từ thú vị: Công Ty Cổ Phân Tập Đoàn XYZ và được nghe nhiều hơn cụm từ: Tổng Công Ty.


    Thắng lợi giòn giã từ lĩnh vực kinh doanh chính hoặc thu được hàng nghìn tỷ tiền phát hành cổ phiếu, lãnh đạo các công ty lớn đang đứng trước hào quang và áp lực:

    - Làm sao tiêu cho hết số tiền đó vào các dự án kinh doanh chính, trong khi đặc thù sản xuất không thể hấp thụ vốn được ngay?

    - Làm sao bảo đảm cho hàng nghìn tỷ kia sinh lời bằng mức sinh lời có sẵn, trong khi dự án chưa thành hình?

    - Làm sao giữ được mình, khi trong tay vừa có quyền vừa có tiền, mà chữ danh lại đang vẫy gọi?

    Vì vậy đã có nhiều công ty với vốn chủ hàng nghìn tỷ VND vươn tay ra càng lúc càng xa, và càng lúc xa rời ngành kinh doanh cốt lõi của mình. Tập đoàn phần mềm thì lập công ty chứng khoán, công ty quét rác thì đi đầu tư nhà máy đạm, anh bán đường thì xây cao ốc, anh cho thuê cao ốc thì đi khai khoáng mỏ. Ai cũng thích chữ tổng, ai cũng say mê giấc mộng tập đoàn, đa ngành, đa nghề, hàng chục giám đốc, hàng nghìn nhân viên, nhưng ít ai đủ tỉnh táo:

    - Chuyện gì sẽ xảy ra khi các dự án ấy không thành công và trở thành gánh nặng? Một tập đoàn lập ra CTCK để có lãi, chứ không phải để cưu mang cho nó?

    - Chuyện gì sẽ xảy ra nếu luồng tiền của công ty cạn kiệt, không còn năng lực bơm tiền cho các dự án và ngành kinh doanh chính, và không còn khả năng phát hành thêm?

    -Chuyện gì sẽ xảy ra khi những nhân lực giỏi nhất, cao cấp nhất (key persons) phải chia sẻ sự quan tâm và năng lực vào những công việc, những ngành nghề mà họ chưa từng biết đến?

    ....

    Và những chuyện đó đã xảy ra, người ta nói đến những PSs bị bơm giá, nói đến những cổ phiếu hiếm bị kích trần, nhưng điều nực cười là chính những BCs, CTNY đầu tư dàn ngang, đầu tư tài chính mới là những CP mất giá nhiều nhất, đã và đang có những blues một thời vang bóng mất đi 70 - 80% giá trị và đang nằm ngắc ngoải đâu đây. Hãy nhớ lại câu chuyện các Chaebols đa ngành ở Hàn Quốc và các Tập đoàn đơn ngành ở Mỹ, sự khác biệt là rất rõ ràng.

    Rủi ro này sẽ càng nhân lên rất nhanh khi sự phát hành trở nên quá dữ dàng, khi mà nghịch lý xảy ra: Các NDT ép HDQT phát hành vốn để được cơ hội sở hữu thêm cổ phần, khi mà số vốn phát hành thêm giá rẻ chỉ cần được đầu tư tài chính ngắn hạn lấy 30%/năm để dễ dàng tăng EPS.

    5. Công thành danh toại - cuộc thoái vốn bắt đầu:

    Có những công ty thành lập cách đây 20 năm với số vốn tròn trèm vài tỷ hoặc vài trăm triệu VND, những người lãnh đạo cùng với cán bộ công nhân viên đầu tắt mặt tối, cùng nhau chia sẻ ngọt bùi để đưa công ty đi lên, cho đến ngày hái quả, cho đến ngày công ty lên sàn. Trong thoáng chốc, công ty thành công ty chục nghìn tỷ, những khoản cổ phần phải mua, cần mua, quên mua ngày trước tăng vọt hàng nghìn lần chỉ trong vài tháng, vài năm.

    - Ông giám đốc lặn lội thuyết phục từng hợp đồng ngày nào nay chễm chệ ở Top 100 người giàu nhất, giờ ta giàu rồi, ta mà phải hầu mấy tên cổ đông ti toe, vốn vài ba chục triệu bọ ư? Không, ta chỉ cần bán ra 5% - 10% mớ giấy đó, vốn có được dễ dàng từ những cuộc phát hành thêm, là ta có thể làm bất cứ điều gì ta thích;

    - Anh kế toàn quèn suốt ngày cắm mặt với sổ sách với đồng lương đủ sống, chợt nhận ra mình đang có hàng chục tỷ từ số cổ phần ngỡ như đã quên. Giờ là tỷ phú, không lẽ ta lại đến công ty để nghe người ta sai vặt ư, không và không, ta sẽ bán ra cổ phần mà ta sẽ có dự án cho riêng mình. Mà nếu ta không bán ra sớm, thằng trưởng phòng kia nó bán được giá hơn thì sao;

    - Các quỹ nhỏ 10 năm trước, các NDT ngày nào bỗng chốc trở thành thế lực với hàng triệu cổ phần có giá vốn thấp. Cần phải chốt lãi thôi, chốt lãi của một quá trình lâu dài, rời bỏ thiên hà cũ kỹ để đi tìm ngôi sao mới;

    - Nhà nước, với tư cách là nhà đầu tư lớn nhất của nền kinh tế, cũng xúc tiến IPO, bán đi các tập đoàn lớn với giá càng cao càng tốt, DPM, BV, PVFC, VCB,..... nhằm thu về những số tiền lớn để đầu tư cho các kế hoạch phát triển đất nước trong tương lai.

    Những người này đang nắm giữ trong tay một lượng cổ phần cực lớn, giá thấp, nên không ít NDT mới không thể lý giải được lý do tại sao các công ty vẫn làm ăn tốt thế (xin xem mục 3 và 4), được mua nhiều thế, mà khối lượng bán ra phi thường thế, càng xuống lại càng bán ra.

    6. Sa chân gặp khó - Ngân hàng mất thanh khoản:

    Đã là dân tài chính, không xài tín dụng không phải là pro, đã đi buôn trứng mà gặp lúc trứng lên, không rì po thêm tiền là dại. Đầu năm 2007 lúc nhà nhà đi đầu tư chứng khoán, cổ phiếu thăng thiên với sự tham gia của tay lông, tay không lông, tay to, tay nhỏ,.... thì việc thế chấp cổ phiếu 1%/tháng mà có thêm 5%/ngày là điều dễ hiểu. Cơn sóng cho vay Chứng khoán càng lúc càng tăng thêm khiến cho Ngân Hàng Nhà Nước, người đã lỡ cung hàng trăm nghìn tỷ đồng để mua vào USD đầu năm 2007, e ngại đến việc tăng tiếp cung tiền M2 cũng như sự vỡ nợ sẽ có khi thị trường Chứng khoán suy giảm (than ôi, tránh trời không khỏi nắng) nên đã ra lệnh siết chặt nguồn cho vay Chứng khoán thông qua chỉ thị 03.

    Xét một cách tổng quát, đây là một hành động đúng đắn để vừa siết lại cung tiền chung nhằm ngăn ngừa lạm phát vừa bảo vệ cho giới ngân hàng tránh khỏi rủi ro. Tuy nhiên, trong cơn khát cho vay, đặc biệt là các NH nhỏ vừa mới lập, vừa chuyển từ NH nông thôn, vừa tăng vốn, không dễ tìm kiếm được khách hàng trong nền kinh tế, không dễ tham gia vào các dự án lớn nơi các đại gia tài chính đã án ngữ, thì việc giảm các hợp đồng cho vay Chứng khoán là điều bất khả.

    Vì vậy, bóp chỗ này ta lòi ra chỗ khác, thay vì giảm cho vay Chứng khoán xuống 3% tổng dư nợ cho vay, nhiều NH lại tăng dư nợ cho vay, và cách tăng cho vay nhanh nhất, dễ làm nhất và nghe chừng ít rủi ro nhất là cho vay BDS (vì có BDS để cầm cố). Thế là bao nhiêu vốn huy động ngắn hạn, tiết kiệm không thời hạn, thậm chí tiền vay liên ngân hàng, được tung vào các dự án BDS (éo le thay lại đang được nhiều công ty cổ phần hồ hởi triển khai) dài hạn.

    Cái gì đến rồi phải đến, cuối năm khi người dân rút tiền đồng để chi tiêu, để bù trừ cho lạm phát lên cao, và lạm phát lên cao nên Ngân Hàng Nhà Nước thu tiền về, thế là mất thanh khoản. Cho dù thay Chỉ thị 03 bằng quyết định 03, nhưng mọi việc dường như đã trễ.

    Mất thanh khoản thì phải bán đi tài sản nào thanh khoản nhất, và đó là chứng khoán. Mình không bán sớm thì thằng kia nó bán, nên giờ chả thèm đợi bull trend, ta chỉ cần bull trap. Rồi thậm chí không cần bull trap, ta chỉ cần có thằng mua.

    7. Ngã cờ domino - niềm tin bị lũ cuốn:

    Nàng VNI vốn đã bịnh, khi đi qua 5 cái cửa bệnh trên, nhưng qua đến cửa số sáu thì thêm luồng gió độc, bao nhiều đề kháng bay tưng.

    Tiền là máu của chứng khoán, và nơi cung cấp máu đang phải rút máu về, chả khác gì quả tim lại cần bơm máu.

    Tiền đang khát, lại thêm cung tiền siết chặt, hỗ trợ cho IPOs, rút tiền về để thanh toán dự án,...

    Ngân hàng bán thì cổ phiếu giảm, lúc đầu còn có tự doanh hứng dao;

    Nhưng rồi tự doanh cũng phải bán, công ty cũng phải bán.


    Tự doanh và ngân hàng bán thì cổ phiếu càng giảm, mọi người đợi tay lông.

    Tay lông thì đã hết tiền, vì ai mua đô cho mà có, mà dù có mua đô, thì chính quốc cũng đang cơn hấp hối, ai cho các kụ xuống tay.

    Chứng khoán giảm và giảm, lúc đầu thì còn mua bình quân, hết tiền rồi thì ngồi nhìn, nhìn riết rồi hoảng sợ, sợ quá rồi thì cắt luôn. Nhà đầu tư bán ra. Giá tiếp tục giảm.

    Giá giảm thì NAV giảm, giá giảm thì kỳ vọng giảm, các đại cổ đông, cổ đông chiến lược lại càng bán ra để báo cáo đẹp, để lấp lỗ trống từ kết quả kinh doanh khó khăn, để thỏa mãn phần nào áp lực từ các NDT tham lam vô độ.

    Giá giảm đến một lúc để mọi người bàng hoàng nhận ra: Đã đến ngưỡng xử lý của Ngân Hàng ==> Một cơn lũ kinh hoàng tràn đến, cuốn phăng đi mọi sự kháng cự cuối cùng, điệp khúc sàn, sàn và sàn vang lên khắp nơi.

    Lo lắng, bàng hoàng và sụp đổ, từ nay trở đi, chúng ta sẽ bắt đầu nghe lại câu chuyện 2002 - 2003 ở mức độ khốc liệt hơn nhiều.

    - VNI hãy còn cao hơn năm 2003: Chưa chắc, vì VNI đã biến dạng sau nhiều năm tăng trưởng;

    - Giao dịch hãy còn lớn hơn 2003:Chưa chắc, vì lúc đó ít cổ phiếu hơn nhiều;

    Bây giờ khác với 2003, vì bây giờ lớp tài chính chuyên nghiệp đã hình thành, sống dựa vào thị trường tài chính. Năm 2003 mới có CTNY lỗ, nhưng 2008 sẽ có nhiều công ty lỗ hơn, trong đó có NH và CTCK.

    Năm 2003 có 85% NDT thua lỗ, nhưng lúc đó có mấy chục nghìn NDT, còn bây giờ có 95% NDT thua lỗ, và chúng ta đang có hơn 300,000 tài khoản, và nguy hiểm hơn, có hàng trăm nghìn căn nhà được thế chấp (cho một thị trường OTC rộng lớn ngoài kìa)

Share This Page