Bài học kinh doanh từ "Tam Quốc Diễn Nghĩa"

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi big_hand, 26/03/2021.

591 người đang online, trong đó có 236 thành viên. 00:18 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 3320 lượt đọc và 15 bài trả lời
  1. Andjku

    Andjku Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa Not Official

    Tham gia ngày:
    09/07/2019
    Đã được thích:
    21.273
    Kjnh nghiệm của Jess livermore cho ta thấy: Bán sách dạy chiên trứng dễ đôi khi dễ kiếm tiền hơn tự chiên trứng :-<
  2. big_hand

    big_hand Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/12/2014
    Đã được thích:
    32.283
    Quá chuẩn bro ơi.
    Andjku thích bài này.
  3. Nhanhoa2020

    Nhanhoa2020 Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa Not Official

    Tham gia ngày:
    25/04/2020
    Đã được thích:
    2.975
    Múc thôi
    Cơ hội đến bình tĩnh tiếp nhận thôi
  4. big_hand

    big_hand Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/12/2014
    Đã được thích:
    32.283
    =D>=D>=D>=D>=D>=D>=D>
  5. big_hand

    big_hand Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/12/2014
    Đã được thích:
    32.283
    ĐIỂM KHÁC BIỆT GIỮA LƯU BỊ VÀ TÀO THÁO: HƠN NHAU Ở CHỮ “VƯỢT KHÓ” MỚI LÀ TỐ CHẤT QUÝ CHO NGƯỜI LẬP NGHIỆP
    --------------------------
    Điểm khác biệt lớn nhất giữa Tào Tháo và Lưu Bị đó là chỉ số AQ (chỉ số vượt khó, khả năng xoay chuyển trở ngại thành cơ hội). Người có AQ cao khi gặp phải hoàn cảnh khó khăn thường thể hiện ra một sự can đảm và dũng khí phi thường, ngược lại, những người có AQ thấp thường cho thấy sự sợ hãi, chần chừ, nửa vời, không dứt khoát.
    Từ một góc độ nào đó mà nói, đối với một người làm chính trị, AQ thậm chí còn quan trọng hơn cả IQ và EQ. Bởi đấu tranh chính trị trước giờ luôn là cuộc chiến khốc liệt nhất, thất bại và khó khăn là chuyện không hiếm. Đặc biệt là ở thời kỳ Tam Quốc, nơi xưng bá tranh hùng, thất bại là có thể nói là thường như cơm bữa.
    Nói đến đây, không thể không nhắc đến hai đầu tàu thời kỳ tranh hùng này là Tào Tháo và Lưu Bị. Tào Tháo cả đời thắng nhiều nhưng thua cũng chẳng ít, điển hình là trận Quan Độ hay trận Xích Bích nổi tiếng. Nhưng phải nói là tố chất tâm lý của Tào cực kì tốt, AQ chí cao, bất luận là gặp phải bao nhiêu sóng gió cũng đều không hề nao núng, nản lòng, vẫn luôn tỏ ra rất điềm tĩnh, rồi sau đó bắt đầu lại. Cũng chính vì vậy mà thành tựu của Tào Tháo cũng là lớn nhất.
    Lấy trận Xích Bích ra làm ví dụ, tàu chiến và quân doanh của Tào Tháo đều đã bị bốc cháy, chỉ trong chốc lát khói bay mù trời. 80 vạn đại quân người chết, người bị thương, thất bại thảm hại, không những thống nhất Giang Nam trở nên khó khăn, ngay đến cả tính mạng e cũng khó giữ. Chuyện này mà rơi vào Viên Thiệu, chắc đã tức mà chết đi sống lại rồi. Nhưng Tào Tháo vẫn cứ là Tào Tháo, dù già rồi, bại rồi nhưng khí chất anh hùng vẫn cứ ngời ngời.
    Trong "Sơn dương công tái ký" có viết, Tào Tháo sau khi chạy thoát ra bằng đường Hoa Dung, thần sắc vẫn ngời ngời, dường như chưa hề trải qua một trận đại bại nào. Đối diện với ánh mắt ngờ vực của mọi người, Tào Tháo vẫn bình tĩnh phân tích giúp đối thủ Lưu Bị, gợi ý rằng nếu phong tỏa nơi này, rồi cho một mồi lửa vào thì chỉ sợ đến xương cốt cũng không thể tìm thấy. Kết quả, Lưu Bị sau đó quả thực tới phóng hỏa, chỉ có điều lúc đó Tào Tháo đã chạy rồi.
    Năm đó, Tào Tháo 53 tuổi, sau lần đại bại đó, ông vẫn sống thêm được 12 năm nữa. Trong quãng thời gian đó vẫn hừng hực khí thế 3 lần đánh xuống Giang Nam của Tôn Quyền, trong đó có 1 lần còn suýt lấy được mạng nhỏ của Tôn Quyền, sau đó còn Tây tiến đánh Mã Siêu, giành được Hán Trung, đến 65 tuổi mới chết vì tuổi già. Có thể thấy, trận Xích Bích hoàn toàn không có một chút đả kích nào với Tào Tháo. Đối với ông mà nói, trận Xích Bích chẳng qua cũng là một lần thất bại mà thôi.
    Còn Lưu Bị, năm Chương Vũ thứ 2, Lưu Bị bại dưới tay Tôn Quyền trong trận Di Lăng, bị lửa thiêu đốt doanh trại, bại không thể nào thảm hơn. Nhưng binh lực của Lưu Bị khi đó tổng cộng chỉ có 4 vạn quân, so với tổn thất của Tào Tháo ở trận Xích Bích thì cũng không đáng là bao. Hơn nữa, Lưu Bị vẫn còn cả một "nhà giàu" Ích Châu làm hậu thuẫn, nghỉ ngơi một thời gian, án binh bất động hoàn toàn có thể lật lại được thế cờ, lấy lại uy phong.
    Nhưng AQ của vị Lưu Hoàng Thúc này lại quá thấp, đối mặt với khó khăn liền bị đả kích, ảnh hưởng nghiêm trọng tới sức khỏe và ngã bệnh. Gắng gượng thêm được một khoảng thời gian nữa thì qua đời, để lại đứa con bản lĩnh bình bình là Lưu Thiện cho Gia Cát Lượng nuôi nấng thành người.
    Vì vậy, điểm khác biệt lớn nhất giữa Tào Tháo và Lưu Bị chính là khả năng ứng phó với nghịch cảnh, bởi lẽ đối với một chính trị gia, thiếu sót về mặt IQ đã có các quần thần bù đắp, nhưng AQ thì lại chẳng có ai giúp bạn bù được.
    Luuhongviet808109 thích bài này.
  6. big_hand

    big_hand Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/12/2014
    Đã được thích:
    32.283
    Lại nói về 3 anh em Lưu, Quan, Trương.
    Một hôm, 3 anh em Lưu Bị, Quan công Trương Phi rủ nhau sang nước Ngô do thám tranh thủ làm tí gội đầu matxa... nhưng vì 3 anh em kết nghĩa máu thịt nên thằng này tưởng thằng kia khao nên ruốt cuộc không thằng nào mang tiền... Sau khi được bọn bảo kê khuyến mại thêm món răng môi lẫn lộn thì 3 anh em bị bắt trói giải lên Tôn Quyền.
    Tôn Quyền: Láo, tội làm gián điệp có thể tha (???) nhưng đi gội đầu matxa không bo em út thì phải chém... Dù sao cũng có chút quen biết nên Tao sẽ củ hành chúng mày trước khi chém. 3 thằng làm cho tao 2 việc, làm được tao tha... không làm được thì ngày này năm sau là ngày sinh à quên ngày giỗ chúng mày.
    Việc đầu tiên mỗi thằng đi kiếm cho tao 10 quả bất kỳ về đây... lắp mô tơ vào đít nhanh...
    Ở nước NGô kiếm hàng chat, hàng karaoke thì dễ chứ hàng hoa quả thì quá khó... nhưng để sống nên 3 anh em phải cố.
    Đến chiều tối, Lưu Bị kiếm được 10 quả cam, Quan công kiếm được 10 quả nho còn Trương Phi thì vẫn thuê bao quý khách vừa gọi không liên lạc được.
    Tôn Quyền: good, bây giờ là việc thứ 2, nhét tất cả chỗ quả các người kiếm được vào đít, thằng nào kêu 1 câu giết. Thằng nào làm được tao tha.
    Lưu Bị nghiến răng trợn mắt nhét được 1 quả, đến quả thứ 2 thì không chịu nổi nhiệt la lên cái OÁi.
    Tôn Quyền: nhốt nó vào ngục sáng mai xử bắn.
    Lưu Bị mếu máo quay sang Quan Zu nói: thôi số anh nó black, die phải chịu, với mấy quả nho rừng chắc mày sống thôi. Vĩnh biệt mày với thằng Phi, nhớ báo thù cho tao.
    Nhưng chỉ 1 lúc sau, Lưu Bị thấy ..Quan công.. cũng bị nhốt vào ngục chờ chết cùng mình.
    Lưu Bị: ******** thật, quả cam nó to, tao chết đã đành, quả nho nhỏ thế mà mày cũng chết là sao???
    Quan công: Má nó, 9 quả đầu tao làm ngon lành... đến quả thứ 10 tao phì cười nên phọt con mẹ nó ra hết rồi... Đậu móa thằng phi báo hại anh em ..mày à hic hic
    Lưu Bị: Sao tự nhiên mày cười hả thằng ngu??
    Quan công: Mẹ kiếp, đúng lúc đó tao thấy thằng Phi tha về 10 quả mít.

Chia sẻ trang này