Biển Đông - Quyết tâm cao nhất bảo vệ chủ quyền lãnh thổ hải đảo - tập 5

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi GBlock, 22/06/2011.

Trạng thái chủ đề:
Đã khóa
146 người đang online, trong đó có 58 thành viên. 02:44 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Chủ đề này đã có 118205 lượt đọc và 2176 bài trả lời
  1. Oi_khoi

    Oi_khoi Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    12/10/2005
    Đã được thích:
    80
    Cố vấn của Bắc Kinh đáp lại Ngoại trưởng Clinton về vụ tranh chấp hải đảo bằng lời lẽ cứng rắn
    Các nhà phân tích chính sách đối ngoại Trung Quốc bác bỏ cam kết của Ngoại trưởng Clinton ủng hộ Philippin, giữa các căng thẳng gia tăng về vụ tranh chấp lãnh hải có liên quan đến Trung Quốc và các nước đòi chủ quyền trong vùng biển Nam Trung Quốc.

    Ông Khúc Tinh là chủ tịch Học Viện nghiên cứu Quốc tế Trung Quốc, cố vấn cho Bắc Kinh về các vấn đề ngoại giao.

    Ông đã dùng lời lẽ rất mạnh bạo khi được hỏi về các nhận định của Ngoại trưởng Clinton nói rằng Hoa Kỳ có cam kết với Philippin theo một hiệp định về quốc phòng.

    Ông Khúc nói ông nghĩ rằng tiền đề của lời phát biểu của bà Clinton là Trung Quốc sắp xâm lăng Philippin - một khái niệm mà ông gọi là “hoàn toàn vô căn cứ.”

    Quần đảo Trường Sa là trọng điểm chính của các vụ tranh chấp lãnh hải trong vùng Biển Nam Trung Hoa. Trung Quốc cùng nhận chủ quyền các hòn đảo giàu tài nguyên dầu khí với Brunei, Malaysia, Đài Loan và Việt Nam.

    Nhà phân tích Trung Quốc nói rằng Bắc Kinh có cam kết với một giải pháp ôn hòa về những lời nhận chủ quyền chồng chéo, nhưng chỉ trên cơ sở song phương. Ông nói các hành động của Hoa Kỳ “không có lợi” cho đối thoại và thương nghị.

    Quần đảo Trường Sa cũng nằm gần các tuyến hàng hải quan trọng, và Washington đã bầy tỏ sự quan ngại rằng tầu bè của Hoa Kỳ sẽ không có khả năng di chuyển một cách tự do nữa trong vùng Biển Nam Trung Hoa.

    Cựu đại sứ Trung Quốc ở Anh Mã Chấn Cương cũng làm cố vấn cho Bắc Kinh về các vấn đề đối ngoại. Ông nói ông không thấy có vấn đề đối với sự đi lại tự do trong vùng biển này, và cáo buộc Hoa Kỳ là liên kết hai vấn đề khác nhau.

    Ông Mã nói ông đã đọc các bài báo tố giác Hoa Kỳ là dùng vấn đề Biển Nam Trung Hoa như một cái cớ để trở lại châu Á. Ông nói thêm rằng các nước khác can dự vào vụ tranh chấp lãnh hải hy vọng rằng với sự can dự của Washington, họ có thể có thêm sức mạnh đối đầu với Trung Quốc.

    Ông so sánh các diễn biến hiện nay với việc Việt Nam tái khẳng định chủ quyền quần đảo Trường Sa hồi thập niên 1970. Ông nói Hà Nội lúc đó được sự hậu thuẫn của Liên bang Sô viết, và do đó đã có hành động “cứng rắn hơn” đối với Trung Quốc.

    Ông nói Trung Quốc từng có cam kết bảo về hòa bình và ổn định trong khu vực châu Á Thái Bình Dương và cho đến giờ này, vẫn hạn chế các hoạt động của mình ở đó.

    Trong khi đó, cách thức Trung Quốc xử lý vấn đề Trường Sa cũng có các ảnh hưởng đến những vụ tranh chấp lãnh thổ khác. Ông Amer Latif, một giáo sư thỉnh giảng tại Trung tâm Nghiên cứu Quốc tế và Sách lược, nói rằng các giới chức ở Ấn Độ đang theo dõi sát các diễn biến ở Biển Nam Trung Hoa.

    Ông nói: “Tôi cho rằng Ấn Độ lo ngại về thái độ của Trung Quốc trong vùng biển Nam Trung Hoa có thể là dấu hiệu về cách thức Trung Quốc sẽ hành động đối với họ trong vụ giải quyết các tranh chấp về biên giới giữa Trung Quốc và Ấn Độ. Nếu ta thấy Trung Quốc vi phạm các nguyên tắc quốc tế và gây hấn với các nước láng giềng, thì tôi nghĩ đó sẽ là một dấu hiệu xấu cho New Delhi về cách thức Trung Quốc có thể hành động đối với các cuộc thảo luận song phương về biên giới của họ.”

    Trung Quốc và Ấn Độ đã giao tranh trong một cuộc chiến biên giới ngắn nhưng rất gay gắt vào năm 1962. Hai nước đang tiến hành đàm phán để giải quyết vấn đề, nhưng một giải pháp dường như còn xa với giữa các tin tức cho thấy cả hai nước mới đây đã tăng cường sự hiện diện quân sự ở cả hai bên biên giới.
    http://www.voanews.com/vietnamese/news/china-us-6-24-11-124483814.html
  2. cophieuviet

    cophieuviet Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    19/06/2008
    Đã được thích:
    15.946
    Thằng cẩu tầu vì ngu lâu mà chết
    Thằng tầu chết vì ăn hiếp Việt nam
    Gọi là cẩu vì tính nó rất tham
    Thích cái gì là đòi cho bằng được

    Ông bà nó từ bao đời kiếp trước
    Vì tham lam chết như con chó hoang
    Xương lớp lớp dưới đáy Bạch Đằng Giang
    Hán, tống, thanh, . . . muôn đời không siêu thoát

    Gò đống đa như lời nguyền rõ nhất
    Sầm nghi đống sợ quá tự sát thân
    " ĐỪNG BAO GIỜ GÂY CHUYỆN VỚI VIỆT NAM
    BỞI KẾT CỤC LÀ TỰ TÌM CÁI CHẾT "
    (sưu tầm)
  3. cophieuviet

    cophieuviet Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    19/06/2008
    Đã được thích:
    15.946
    Sông bạch đằng BẪY giăng chờ tàu cẩu
    Ải Chi Lăng nghe hồn vía lên mây
    Bao cẩu xưa chết xếp xác nơi đây
    Trời Hà nội chờ thêm một Điện Biên Phủ

    Ta sẽ ghi thêm 1 trang hào hùng vào trong Lịch sử
    Cho cẩu tầu thêm vết " NHƠ " mãi ngàn năm
    Truyền thống anh hùng Việt nam bất hủ
    Khắp trời đất vang dậy tiếng VIỆT NAM
    (ST)
  4. Thai_Duong

    Thai_Duong Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    03/01/2011
    Đã được thích:
    118
    Trích:
    boeing01_747 viết lúc 15:02 - 24/06/2011 [​IMG]
    Trích:
    HDVN6868 viết lúc 14:46 - 24/06/2011 [​IMG]
    Nên nhớ đây là topic chống tàu khựa hay còn gọi là bựa nhé, cứ cho là có một bộ phận tham nhũng, cơ hội hại dân đi, muốn tuyên truyền, chống đối, kể tội thì sang topic khác nhé, còn ai gây chia rẽ, ai gây mất đoàn kết, ai tiểu nhân thì trên này rõ hết rồi không cần nêu đích danh, nhìn vào là biết.[-X

    Mày cho mọi người xem cái định nghĩa chống Khựa của mày cái?

    Ai dùng từ thô bỉ vô văn hoá , xúc phạm thành viên khác ?
    Tư cách này đủ để dạy đời người khác phải tôn trọng và lịch sự với mình sao ?
    Người ta chửi Tàu , mình nổi điên cắn càng là sao !
    Muốn người khác tôn trọng mình , thì bản thân mình phải biết tự trọng mình đã !
    Như thế này mà Mod chưa khoá nick chú là cũng nới lõng qui định lắm đó , nhưng đừng vì thế mà làm tới nghe !

    Tại sao topic chống Tàu mà các người cứ nóng mặt chửi những người chống Tàu là sao vậy ? Chạm nọc à ?
  5. 4_mua

    4_mua Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    12/01/2011
    Đã được thích:
    0
    Cả TG nói đến oánh nhau giữ nước, chống xâm lược.....Thì phải gọi dân tôc ta bằng cụ nhá :-bd:))



  6. Thai_Duong

    Thai_Duong Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    03/01/2011
    Đã được thích:
    118
    Thằng Tàu ưa thích câu " Tiên phát chế nhân " lắm ! Nói kiểu Mỹ là đánh đòn phủ đầu !
    Phải nói với nó :

    Anh không gây tôi , tôi không gây anh !
    Còn mày đánh tao một phát , tao chơi lại mày 3 phát !
    Anh đau quá , xin lỗi tôi , tôi nói : không có chi đâu bạn ! :)):)):))
    Chúng ta vẫn là bạn tốt mà ! :-":-":-"
  7. singriver_pro

    singriver_pro Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    02/04/2011
    Đã được thích:
    0
    Mục đích mở top để anh em có nơi thể hiện tình yêu nước và phản đối những hành động vô lý của TQ, hướng tới Trường Sa thân yêu nhưng giờ đã bị một số nick biến thành nơi chửi bới cãi cọ nhau, tranh giành hơn thua cái sự yêu nước hơn, yêu nước kém, yêu nước đúng cách ^:)^^:)^ nick thì mượn cớ chống tham nhũng để chửi bới cho sướng miệng, nick thì châm chọc bà con... [r23)][r23)]
    Mục đích cao quý của topic giờ nhạt nhòa nhiều quá!
    Chán quá rồi đóng lại đi thôi!
    Tiếc:((
  8. gacvuon

    gacvuon Thành viên gắn bó với f319.com Not Official

    Tham gia ngày:
    16/11/2009
    Đã được thích:
    6.543
    Ủng hộ ý kiến của bác, top này trở thành top chia rẽ đoàn kết rồi.
  9. edtddp

    edtddp Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    02/08/2004
    Đã được thích:
    0
    Trung quốc sẽ đem bao nhiêu quân nếu đánh Việt Nam

    Khi mối nguy về một cuộc đụng độ quân sự Việt - Trung ngày một hiện hữu tỷ lệ thuận với sự hung hăng và dã tâm bành trướng Trung Hoa, đã đến lúc chúng ta ngồi đánh giá một cách khách quan, xem thực sự TQ có thể dùng bao nhiêu triệu lính tấn công Việt Nam, và xác suất thành công của hai phía ở mức nào.

    Theo số liệu thống kê gần nhất, dân số TQ hiện có 1,33 tỷ người. Cơ cấu dân số đang già hóa với tốc độ ngày một cao. Số người trên 60 tuổi hiện chiếm xấp xỉ 17% dân số và ngày một tăng nhanh theo thời gian. Suất sinh do chính sách dân số ngặt nghèo suốt 3 thập niên, luôn dưới 1, và đang có xu hướng giảm. Số người dưới 17 tuổi của TQ cũng chỉ chiếm trên 16%. Dân số phân bố không đồng đều, khá thưa thớt ở lãnh thổ Tây Tạng (cũ) mà TQ xâm lược trái phép năm 58 và vùng Nội mông cướp đọat của người Mông Cổ. Ngược lại, tập trung đông cao độ tại các trung tâm kinh tế ven biển và phía Nam.

    Đứng về mặt số học mà nói, nếu tổng động viên, TQ có thể huy động không dưới 20 triệu lính. Hiện tại quân đội TQ cũng đang có số lượng đứng đầu thế giới với hơn 2 triệu lính thường trực.

    Đối mặt với họ, Việt Nam có một đội quân thường trực hơn 400 nghìn người, cộng với một lực lượng dự bị có thể tái tổ chức trong thời gian ngắn khoảng 3 triệu người.

    Một cuộc chiến tổng lực nổ ra giữa hai bên, Việt Nam có trụ được trước biển người của Trung Quốc?

    Nhìn vào lịch sử mà nói, trong các cuộc chiến tranh giữa hai bên, lần nào ưu thế số lượng cũng nghiêng lệch tuyệt đối về TQ. Theo sử liệu ghi nhận, thời Trần, Trung Quốc huy động 60 vạn quân xâm lược Việt Nam, đối địch lại, Hưng Đạo Vương có trong tay 20 vạn quân. Thời Minh, TQ mang sang 30 vạn quân, gồm cả các đạo quân tiếp viện đến sau, Lê Lợi vào lúc mạnh nhất có trong tay không quá 5 vạn lính. Thời nhà Thanh, Tôn Sĩ Nghị xua 20 vạn quân tiến chiếm Thăng Long, Nguyễn Huê mang 10 vạn tân binh mới tuyển ở Phú Xuân ra cự địch... Nếu nhìn xa hơn nữa vào các cuộc chiến thời Ngô, Đinh, Tiền Lê, Lý, tương ứng với nhà Hán, Đường, Tống, Minh của TQ, tương quan quân sự trong các cuộc chiến cũng hoàn toàn giống thế. Tuy nhiên, phần thắng cuối cùng luôn thuộc về Việt Nam.

    Gần như tuyệt đại bộ phận chiến cuộc, Việt Nam luôn dựa vào cuộc chiến nhân dân, dàn trải trường kỳ, phối hợp cường công chính diện khi thời cơ đến để giành phần thắng. Ngoại trừ duy nhất vị tướng tài ba lỗi lạc Quang Trung, khi tiến công thần tốc vỗ mặt đánh tan đạo quân xâm lược của Tôn Sĩ Nghị trong thời gian ngắn. Nhiều chuyên gia quân sự sau này nghiên cứu đều thấy sự giống nhau đáng ngạc nhiên về triết lý điều binh giữa Nguyễn Huệ và Napoleon, với lối tiến công quyết liệt, biết sử dụng hỏa lực một cách cực kỳ hợp lý và tài điều phối quân chuẩn xác trong các diễn biến chiến tranh.

    Trở lại câu chuyện thực tại, sau 30 năm hòa bình, dân số Việt Nam tăng rất nhanh, gần như phủ kín mọi m2 lãnh thổ. Người Việt Nam cũng đã hòan thành chỉ tiêu phá rừng trước thời hạn dự kiến 30 năm. Mật độ các thành phố mới tăng rất nhanh, đặc biệt là vùng Bắc Bộ, dự kiến sẽ là chiến trường chính một khi chiến tranh Việt - Trung nổ ra. Có thể nói, trong thời hiện đại ngày nay, với lãnh thổ đã được văn minh hóa nhiều của Việt Nam, không còn ưu thế để ẩn núp ngụy trang như thời chiến tranh với người Mỹ và người Pháp.

    Năng lực vũ khí và khí tài quy ước giữa Việt Nam và Trung Quốc hiện nay có chênh lệch, nhưng không có khoảng cách về thế hệ. TQ có vũ khí hạt nhân, nhưng không thể sử dụng . Đối chiếu kinh nghiệm chiến cuộc thời 1979, Việt Nam sử dụng 20 vạn lính ô hợp, chủ yếu là dân quân, du kích, tự vệ và một số đơn vị chính quy, đã chặn đứng và đánh quỵ đạo quân xâm lược 60 vạn của Đặng Tiểu Bình trong cuộc chiến chớp nhoáng Việt -Trung lần một. Đây là một thành tích đáng nể, nhưng lúc đó Việt Nam đang sở hữu một thế hệ cả dân lẫn lính thiện chiến khi kinh qua 30 năm chiến tranh ác liệt, còn TQ lúc đó chỉ có một đám lính man rợ có thừa mà năng lực tác chiến thì gần bằng không. Hiện nay, sau một thời gian dài lính tráng hai bên đều không trải qua thực chiến, cái gọi là kinh nghiệm chỉ còn là quá khứ, và chúng ta phải căn cứ vào thực tế trước mắt để ước đoán.

    Một cuộc chiến tổng lực xảy ra, Miền Bắc Việt Nam sẽ rơi vào hỗn loạn. Sẽ có một cuộc đại di tản về phía Nam, trong lúc các lực lượng chiến đấu lo phòng giữ lãnh thổ. Việt Nam có thể vận dụng cấp thời ít nhất 20 vạn quân, trong lúc Trung Quốc, với năng lực cơ động hiện có, cũng chỉ có thể đưa tối đa 60 vạn quân vào tham chiến bước một. Mấu chốt thành bại nằm ở chỗ Việt Nam có chặn TQ lại được ở vùng biên giới phía Bắc như năm 79 hay không, nếu thành công, TQ sẽ sa lầy và chắc chắn thất bại.

    Đây là một điều khá khó ước đoán, trong những năm vừa qua, do giàu có hơn và quản trị tốt, lính Trung Quốc được huấn luyện rất chu đáo, nhất là những thành phần thuộc các đơn vị đặc biệt. Lính Việt Nam được gọi nhập ngũ đều đặn hàng năm, nhưng chắc chắn không huấn luyện tốt như lính Trung Quốc.

    Tuy nhiên, xét về tố chất, chính sách một con trong suốt 30 năm qua cũng biến vài thế hệ lính Trung Quốc hiện nay thành loại lính diễu binh: Trông rất béo tốt, múa võ rất đẹp, huấn luyện đi rất đều, hò hét rất to, nhưng đều là loại con một công tử bột và không có khả năng chiến đấu, động chảy máu là ngất xỉu.

    Ngược lại, lính Việt Nam phải đi bộ đội đa phần thuộc những gia đình nghèo, đông con, độ lì và chịu khó chịu khổ cũng không kém là mấy những thế hệ cha anh từng tham gia chiến tranh 30 năm trước. Đám lính này khi quăng vào thử lửa đích thực, càng đánh sẽ càng lỳ. Chưa kể tới tố chất người Việt hễ nghe nói đến đánh Tàu là đều sôi máu vằn mắt.

    Trung Quốc có hỏa lực vượt trội xét về số tăng, pháo, oanh tạc cơ và tên lửa đất đối đất. Ngược lại, Việt Nam có ưu thế về địa lợi khi chiến đấu chỉ với mục đích phòng thủ và có kinh nghiệm chiến tranh nóng hổi hơn. Trên thực tế, chênh lệch hỏa lực hiện tại giữa Việt Nam và Trung Quốc còn chưa bằng một phần nhỏ chênh lệch hỏa lực giữa Việt Nam và Mỹ trước đây (Mỹ từng giộng xuống Việt Nam ngót 7 tr tấn bom, ném mãi, sau chán đành bỏ cuộc rút quân về nước).

    Khi xảy ra một cuộc chiến tổng lực, Trung Quốc không thể huy động quá một lực lượng 15 triệu lính tiến đánh Việt Nam, trong đó giao chiến trực tiếp không quá 1 triệu do giới hạn chiều dài chiến trường. Trung Quốc rất dễ lâm vào nội loạn một khi số lính huy động cho chiến tranh quá lớn. Trong khi đó, Việt Nam có thể huy động không ít hơn 10 triệu lính tình nguyện khi xảy ra chiến tranh với Trung Quốc, bởi nhắc đến đánh nhau với Tàu Khựa, mọi bất đồng về ý thức hệ, giai cấp, đẳng cấp giữa người Việt đều gần như được xóa bỏ toàn bộ.

    Việt Nam có lợi thế lớn vì chắc chắn sẽ nhận được nguồn viện trợ vũ khí vô điều kiện từ Ấn Độ, Mỹ, Nhật, Nga .. (Giống như TQ đang tuồn vũ khí vào Libi hiện nay cho Kadafi). Bọn này không yêu Việt Nam, nhưng rất thích thú nếu TQ sa lầy, và người Việt thì một khi đã phải đánh nhau với Tàu thì không còn lựa chọn nào khác, phải bằng mọi giá kiếm lấy mọi nguồn hỗ trợ.

    Miền Bắc Việt Nam gồm Hà Nội nhiều khả năng sẽ bị tàn phá nặng nề, chiến tranh càng kéo dài, tổn tất càng lớn. Chiến lược của Việt Nam ở phía Bắc chỉ có thể thiên về phòng thủ, kéo TQ vào trận thế sa lầy. Ngược lại, Việt Nam có ưu thế rõ rệt để tấn công ở phía Nam. Đến đây bọn chã sẽ thắc mắc, Trung Quốc nào ở phía Nam mà đòi tấn công phía Nam?

    Trung Quốc không ở phía Nam, nhưng miếng ăn miếng uống của nó đều từ phía Nam mà về. Eo Mallaca là một tử huyệt của TQ. Chẳng hạn để thay thế một chiếc tàu dầu tải trọng 100 nghìn tấn chạy qua eo Mallaca, Trung Quốc phải dùng khoảng 30000 xe téc chở dầu, mỗi xe chở được khoảng 3 tấn, chạy quãng đường gần 1000 km qua ngả Mianma, điều này đương nhiên là bất khả thi. Thậm chí kể cả TQ có xây xong hệ thống ống dẫn dầu qua ngả Mianma và phía Trung Á, cũng không thay thế được đường vận tải qua Mallaca, vì nguồn dầu chính của thế giới là Trung Đông, chỉ có thể về TQ qua Ấn Độ Dương và xuyên qua Mallaca.

    Trong điều kiện chiến tranh tổng lực, Việt Nam cần dồn lực lượng không quân lui sâu về phía Nam, và đánh đắm mọi tàu vận tải của Trung Quốc lưu thông qua eo biển. Xác định đâu là tàu TQ chỉ là vấn đề mang tính kỹ thuật, còn kiếm một cái cớ để đánh tàu thương mại trong chiến tranh cũng chẳng khó khăn gì, khi chúng ta liệt dầu vào một loại nhiên liệu quốc phòng thiết yếu. Khi đó Việt Nam sẽ bị Trung Quốc gây thiệt hại nặng phía Bắc, nhưng ngược lại, người Việt có khả năng bóp nghẹt cổ Trung Quốc ở phía Nam. Trong vòng 6 tháng, cả hai phía sẽ phải xuống thang đàm phán, kèm theo sự nghi kỵ nặng nề, mà hậu quả lâu dài TQ cũng rất khó khắc phục vì hoạt động thương mại của nó sẽ không thể bình thường trong ít nhất 20 năm. Thời gian đó đủ dài để Ấn Độ trèo lên đầu TQ, và Mỹ đủ thời gian xác lập lại trật tự mới cho khu vực.
  10. singriver_pro

    singriver_pro Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    02/04/2011
    Đã được thích:
    0
    :((:((:((:((:((
Trạng thái chủ đề:
Đã khóa

Chia sẻ trang này