Biển Đông - Quyết tâm cao nhất bảo vệ chủ quyền lãnh thổ hải đảo - tập 6

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi GBlock, 29/06/2011.

Trạng thái chủ đề:
Đã khóa
173 người đang online, trong đó có 69 thành viên. 03:53 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Chủ đề này đã có 119242 lượt đọc và 2069 bài trả lời
  1. phuongxa20

    phuongxa20 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/06/2005
    Đã được thích:
    226
  2. Facebook

    Facebook Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    30/03/2009
    Đã được thích:
    45
    Ông nghị sỹ của Phillippines này được đấy: Ăn nói có gang - có thép, nội dung trả lời rất có trình độ!

    Nghị sĩ Philippines: Trung Quốc phải xuống thang ở biển Đông
    Cập nhật lúc :8:26 AM, 04/07/2011
    Theo hạ nghị sĩ Walden Bello, Trung Quốc phải xuống thang ở biển Đông để tránh can thiệp bằng quân sự của Mỹ vào khu vực.


    [​IMG]
    Hạ nghị sĩ Philippines Walden Bello.​
    Tờ Nhật báo Inquirer của Philippines vừa đăng tải một bài phỏng vấn giữa tờ Hoàn cầu Thời báo của Trung Quốc với hạ nghị sĩ Walden Bello của Philippines.

    Theo ông Walden Bello, tờ Hoàn cầu Thời báo liên lạc với ông để xin phỏng vấn tuy nhiên sau khi nhận được câu trả lời thì tờ báo này lại không hề có hành động phản hồi hay đăng tải bài phỏng vấn.

    Đất Việt Online xin giới thiệu bài phỏng vấn ông Walden Bello, hạ nghị sĩ của Philippiness và Chủ tịch Liên minh Không mang nợ.

    PV - Ông nhận xét ra sao về tình hình căng thẳng hiện tại ở biển Đông? Liệu căng thẳng có tiếp tục leo thang?

    Ông Walden Bello - Tôi ngại rằng căng thẳng sẽ tiếp tục gia tăng trên biển Đông và có chiều hướng vượt qua tầm kiếm soát đối với Philippiness cũng như các nước Đông Nam Á khác?

    - Trong các vấn đề ở biển Đông, Trung Quốc luôn thực hiện chủ trương đặt sang một bên những tranh chấp và đi tới sự phát triển chung. Theo ý kiến của ông, đó có phải là cách thích hợp để giải quyết vấn đề?

    -
    Cách thích hợp để giải quyết vấn đề là thông qua đàm phán đa phương giữa các bên có liên quan. Công ước Liên Hợp Quốc về luật biển (UNCLOS) đã chỉ rõ về các vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý tính từ đất liền của các nước và giải pháp khả thi duy nhất cho các vùng tranh chấp là đàm phán đa phương giữa các bên.

    Tuy nhiên Trung Quốc từ chối giải pháp này. Thay vào đó, Trung Quốc cố gắng đơn phương giải quyết vấn đề bằng cách thâm nhập vào các vùng đặc quyền kinh tế
    (EEZ) của nước khác hoặc xây dựng các công trình trong các vùng này.

    Ví dụ như vụ việc chiếm đóng Đá Vành Khăn (tên quốc tế: Mischief Reef, tên Philippiness: Panganiban) của Trung Quốc vào năm 1995. Đảo Đá Vành Khăn nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Philippiness nhưng lại cách bờ biển Trung Quốc hơn 1.000 hải lý.

    Ngoài ra, yêu sách đường lưõi bò của Trung Quốc còn ngang nhiên bỏ qua Vùng tiếp giáp lãnh hải 24 hải lý hay các vùng lãnh hải của các nước khác trong khu vực. Thực tế là vùng biển và đảo mà Trung Quốc cho rằng nằm trong lãnh thổ của nước này vượt ra ngoài biên giới lãnh thổ nước này đến vài nghìn hải lý nếu chiếu theo công ước quốc tế. Có thể thấy Trung Quốc đang lặp lại ví dụ về các nước thực dân châu Âu trước kia.

    [​IMG]
    Hạ nghị sĩ Philippines Walden Bello tham gia biểu tình phản đối Trung Quốc ngày 8/6/2011 tại Manila. Ảnh: Reuters
    - Một số ý kiến cho rằng chiến tranh ở biển Đông là không tránh khỏi, ông có đồng ý với nhận định này?

    - Không, tôi không cho rằng sẽ xảy ra chiến tranh. Mặc dù có thể xảy ra một số đụng độ giữa hải quân các nước. Trung Quốc phải xuống thang và từ bỏ những hành động hung hăng nếu không trong vài trường hợp có thể vượt ra ngoài tầm kiểm soát.

    Hãy nhớ rằng, chiến tranh thế giới thứ nhất là một cuộc chiến ngoài ý muốn, và một khi các xung đột quân sự bắt đầu sẽ là vô phương để kềm hãm nó. Ngoại giao đa phương cho một giải quyết toàn diện về vấn đề "biển Tây Philippines" (ông Bello dùng từ "biển Tây Philippiness" để gọi biển Đông - PV), cũng là cách tốt nhất để tránh một cuộc xung đột không mong muốn.

    - Đến mức độ nào các tranh chấp biển Đông sẽ ảnh hưởng đến quan hệ giữa Trung Quốc và Philippines?

    - Những mối quan hệ kinh tế với Trung Quốc có thể trở thành trái đắng nếu các nước Đông Nam Á nhận thức rằng Trung Quốc đang bắt đầu hành xử giống một bá chủ quân sự kiêu ngạo.

    Một ví dụ có thể kể đến là cách Nhật Bản viện đến vũ lực để giành quyền kiểm soát đất đai và tài nguyên của Đông Nam Á 70 năm trước đây. Thương nhân Nhật Bản, các nhà đầu tư, và người định cư đi đến các quốc gia khác nhau trong khu vực Đông Nam Á trước khi quân đội Nhật Bản đến.

    Tất nhiên, Trung Quốckhông phải là đế chế Nhật Bản, nhưng bạn không thể đổ lỗi cho người dân trong khu vực Đông Nam Á nếu họ lo lắng vì những dấu hiệu của sự bá quyền quân sự đến từ một quyền lực Đông Bắc Á khác.

    - Ông có nhận xét gì về vai trò của Mỹ trong căng thẳng ở biển biển Đông, và Mỹ sẽ làm cách nào để gây ảnh hưởng đến sự căng thẳng này?

    - Tất cả các quốc gia đã ký kết Công ước Liên Hợp Quốc về luật biển đều cam kết bảo vệ tự do hàng hải trong tuyến đường thủy chính của thế giới, trong đó có biển "Tây Philippines" (biển Đông). Philippines phải dựa vào ASEAN như những đồng minh chiến lược để giải quyết vấn đề trên biển "Tây Philippines" với Trung Quốc.

    Theo tôi việc đem tàu sân bay của Mỹ vào khu vực sẽ biến căng thẳng trên biển Đông thành xung đột giữa những siêu cường. Tuy nhiên, tôi không đổ lỗi cho các chính phủ trong hành động. Theo tôi, lỗi là ở các hành vi hung hăng của Trung Quốc.

    Cách tốt nhất để tránh sự can thiệp của Mỹ vào biển Đông là Trung Quốc phải dừng ngay các hành vi gây hấn và tiếp tục các cuộc thương lượng trên bàn ngoại giao. Một giải pháp ngoại giao sẽ tránh được sự can thiệp quân sự của Mỹ vì lợi ích tốt nhất của cả Trung Quốc và Philippines.

    - Vấn đề biển Đông sẽ là một vấn đề đau đầu trong thời gian dài đối với các nước liên quan và an ninh khu vực châu Á - Thái Bình Dương? Theo ông, điểm đột phá để giải quyết vấn đề này là gì?

    - Đúng vậy, vấn đề xung đột biển "Tây Philippines" sẽ là một vấn đề trong thời gian dài nếu chúng ta không giải quyết vấn đề bằng đàm phán đa phương.

    Một biển "Tây Philippines" phi quân sự nơi mà các đường biên giới được nhất trí giữa các bên như cách mà Việt Nam và Trung Quốc giải quyết ở Vịnh Bắc Bộ và đường biên giới trên bộ là sự bảo đảm tốt nhất cho hòa bình trong khu vực.

    Nếu Trung Quốc có thể giải quyết một cách hòa bình các đường biên giới với Việt Nam, tại sao họ không làm điều tương tự trong các cuộc thảo luận đa phương với các nước giáp với biển "Tây Philippines"?
  3. GiaCatDu8x

    GiaCatDu8x Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    04/07/2011
    Đã được thích:
    0
    bác này là dân đảo chíh hay sao mà toàn tiền trung thế này ^:)^
  4. SINH-TU

    SINH-TU Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    01/06/2010
    Đã được thích:
    73
    Nên in lại sách trắng về Trường Sa và Hoàng Sa
    http://www.tienphong.vn/Thoi-Su/543792/Nen-in-lai-sach-trang-ve-Truong-Sa-va-Hoang-Sa.html

    > Giàu lên từ Hoàng Sa, Trường Sa
    > Sốt bài hát về biển đảo
    TP - “Tôi nhớ hồi tôi làm Trưởng ban Biên giới Chính phủ, Chính phủ ta công bố sách trắng về Trường Sa và Hoàng Sa. Nội dung cơ bản là khẳng định Trường Sa, Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam và tuyên bố rộng rãi ra quốc tế”, ông Lưu Văn Lợi, 99 tuổi, nói.

    [​IMG]
    Một góc đảo Song Tử Tây(huyện đảo Trường Sa, tỉnh Khánh Hòa). Thưa ông, sách trắng đó ra đời trong bối cảnh nào?
    Bối cảnh trước và sau khi xuất bản sách trắng vẫn thế, Trung Quốc đưa ra yêu sách về đường 9 đoạn là đường biên giới trên biển của mình. Sau khi sách trắng được công bố, họ vẫn lại nhắc lại lập luận về đường gấp khúc 9 đoạn.
    Theo ông, trong bối cảnh tranh chấp biển Đông hiện nay, có nên in lại cuốn sách trắng khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa và Trường Sa?
    Tôi nghĩ là nên in lại.

    [​IMG]
    Ông Lưu Văn Lợi - nguyên Trưởng ban Biên giới Chính phủ Ảnh: Phùng Nguyên. Ông có kinh nghiệm gì trong vấn đề đấu tranh bảo vệ chủ quyền biển đảo?
    Kinh nghiệm của tôi là phải dựa vào cơ sở pháp lý để đấu tranh. Cơ sở pháp lý đó là Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982, dựa vào đó mà làm rõ chủ quyền của ta, lãnh hải, đặc quyền kinh tế, thềm lục địa, các đảo và quần đảo…
    Cảm ơn ông.

    Ông Lưu Văn Lợi là tác giả của nhiều cuốn sách về chủ đề biên giới. Bộ VH-TT&DL mới đây cho tái bản cuốn sách ông viết có tựa đề “Cuộc tranh chấp về hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa giữa Việt Nam và Trung Quốc”. Sách được in bằng tiếng Anh và tiếng Pháp.
  5. SINH-TU

    SINH-TU Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    01/06/2010
    Đã được thích:
    73
    Giải mã tư thương Trung Quốc mua gom nông sản
    http://www.tienphong.vn/Kinh-Te/541917/Giai-ma-tu-thuong-Trung-Quoc-mua-gom-nong-san.html
    TP - Việc tư thương Trung Quốc vào tận vườn của nông dân Việt Nam mua gom nông sản, tuy nông dân được lợi trước mắt do giá bán cao, nhưng về lâu dài, không cẩn thận lại ăn quả đắng...

    [​IMG]
    Hàng nông sản Việt Nam xuất qua cửa khẩu Cốc Nam (Lạng Sơn) sang Trung Quốc Ảnh: Phạm Anh. Mua gom khắp nơi
    Thời gian gần đây, nhiều tư thương Trung Quốc càn quét từ Nam ra Bắc để thu gom nông sản (tiêu, sắn lát, cao su, thịt, thủy sản…) nhập về nước. Tư thương Trung Quốc gom hàng qua hai kênh, đại lý thu gom của Việt Nam, hoặc trực tiếp đến vườn của nông dân mua, với giá cao hơn tại thị trường nước ta. Tư thương của họ lùng các tỉnh Tây Nguyên để mua sắn, tiêu, cà phê; các tỉnh miền Tây Nam bộ mua thịt lợn nái, sữa; duyên hải miền Trung thu gom nguyên liệu thủy sản, miền núi phía Bắc thu mua sắn…
    Theo Cục số liệu quốc gia Trung Quốc, trong tháng 5-2011, giá tiêu dùng đã tăng 5,5% so với cùng kì năm ngoái (cao nhất trong vòng 34 tháng trở lại đây), trong đó giá lương thực tăng tới 11,7%. Giá thực phẩm và các mặt hàng khác tăng cao khiến giá sinh hoạt đang trở thành vấn đề nóng bỏng tại quốc gia đông dân nhất thế giới này, nên đây là cơ hội để thương nhân Trung Quốc sang Việt Nam mua nông sản, về bán kiếm lợi nhuận cao.
    Ông Lê Bá Lịch, Chủ tịch Hiệp hội Thức ăn chăn nuôi Việt Nam cho biết, họ đang lùng mua nguyên liệu sắn lát của mình. Thời gian qua, rất nhiều xe sắn của Việt Nam xuất khẩu qua Trung Quốc theo đường tiểu ngạch, lối mở biên giới. “Tôi từng sang Quảng Đông, đi thăm mấy nhà máy thức ăn chăn nuôi của họ, thấy toàn sắn của ta. Việc họ tìm mua khiến giá sắn nguyên liệu tại nước ta được đẩy lên cao. Trước đây giá sắn chỉ 1.500 - 2.000 đồng/kg, thì nay đã 5.500-6.000 đồng/kg, thậm chí còn hơn. Giá sắn lên cao, giúp nông dân ở miền núi tăng thêm thu nhập, là điều đáng mừng. Tuy nhiên, giá nguyên liệu đang cao, sẽ đẩy giá thức ăn chăn nuôi lên cao, từ đó tác động dây chuyền đến giá thực phẩm, cuối cùng người tiêu dùng mình chịu”, ông Lịch nói.
    Còn theo ông Hoàng Kim Giao, Cục trưởng Chăn nuôi (Bộ NN&PTNT), vừa rồi giá thực phẩm ở Trung Quốc lên rất cao, nên tư thương họ sang ta lùng sục mua. “Cái này không thể kiểm soát được, vì họ vào mua tự do dọc biên giới. Cho nên, cuối tuần trước, đầu tuần vừa rồi, giá thịt ở Quảng Ninh rất cao, có khi lên tới 70-72 nghìn đồng/kg lợn hơi. Thời gian qua, còn có thông tin phía Trung Quốc tuồn lợn kém chất lượng sang bên mình, nhưng nay hiện tượng này không còn nữa”- ông Giao nói.
    Lợi và hại
    Trao đổi với Tiền Phong, ông Nguyễn Trí Ngọc, Cục trưởng Trồng trọt (Bộ NN&PTNT) cho biết, chúng ta cần phải tỉnh táo để nhận định việc tư thương Trung Quốc vào tận vườn lùng mua nông sản. Thực tế, nước ta sát Trung Quốc, nên xác định đây là thị trường tốt để tiêu thụ nông sản của ta. Và khi họ có nhu cầu, là cơ hội rất tốt cho nông sản Việt Nam, nông dân được lợi. Tuy nhiên, nếu họ thay đổi chích sách, việc tiêu thụ hàng nông sản của Việt Nam gặp rất nhiều rủi ro, và nhiều bài học đã diễn ra với nhiều hàng nông sản của ta như hoa quả, rau, cao su, cà phê, hồ tiêu, vải thiều… “Việc họ mua giá cao có tính tức thời, nó phá vỡ quy hoạch sản xuất của chúng ta, như sắn là một bài học. Khi giá sắn cao lên, thì diện tích cây sắn sẽ lấn những cây trồng khác, mà chủ trương của ta thì không thể phát triển cây sắn một cách tùy tiện được, nhất là quảng canh, dễ dẫn đến phá rừng, lấn đất ruộng, đất mía…, tức là phá vỡ quy hoạch sản xuất. Bài toán trồng - chặt, đã diễn ra ở nhiều địa phương”- ông Ngọc nói.
    TS Vũ Đình Ánh - chuyên gia kinh tế cho rằng, việc thương nhân Trung Quốc thu gom các mặt hàng nông sản của Việt Nam để xuất khẩu sẽ tạo ra sự mất cân đối cung cầu cục bộ đối với các mặt hàng. Hàng nông sản xuất khẩu của Việt Nam chủ yếu để phục vụ nhu cầu trong nước nhưng nay đem xuất khẩu sẽ dẫn đến thiếu hụt nguồn cung, có thể kéo giá lương thực, thực phẩm tại thị trường Việt Nam lên cao, khiến việc kiềm chế lạm phát sẽ khó khăn hơn. Còn ở góc độ thị trường, Việt Nam không phải một thị trường lệ thuộc của Trung Quốc, mỗi thị trường đều có đường biên giới của nó. Nhìn theo khía cạnh khác, các nhà thu mua hàng nông sản của Việt Nam cũng phải xem lại vì sao bị thua trên chính sân nhà của mình. “Phải làm rõ việc thu gom này kéo theo sự bất bình đẳng về nghĩa vụ, kéo theo hệ quả xấu, như ảnh hưởng đến hoạt động sản xuất kinh doanh và tạo công ăn việc làm của các doanh nghiệp trong nước. Cần rà soát lại các quy định, nếu họ làm thiệt hại cho Việt Nam, cần phải có hành động.
    Còn theo ông Phạm Quang Diệu, chuyên gia phân tích và dự báo Thị trường Việt Nam, đáng ra, đây là cơ hội để các doanh nghiệp Việt Nam xuất khẩu sang Trung Quốc kiếm lời, đằng này lại để họ chạy sang bên mình thu gom ở hang cùng ngõ hẻm nữa. “Ở đây các doanh nghiệp nên tự trách mình. Các anh cứ nghĩ đi tìm thị trường này nọ, mà không để ý đến thị trường này một cách nghiêm túc. Đến khi có vấn đề thì anh lại đổ lỗi cho thị trường này”.

    Giá thịt đang giảm
    Ông Hoàng Kim Giao cho biết, thực phẩm những ngày hè giảm 5-7%, do nóng bức. Đến cuối tuần qua thịt lợn giảm nhẹ. Giá thịt lợn trong dân chỉ 56-57 nghìn đồng/kg hơi, nhưng qua tay thương lái, giá hiện lên 60-62 nghìn đồng/kg hơi. Tại Hà Nội, chỉ mấy ngày giá thịt lợn từ 68 nghìn đồng/kg hơi, thì nay chỉ khoảng 64-65 nghìn đồng/kg. Hiện, các địa phương đã đẩy mạnh sản xuất hơn, đưa ra thị trường khá nhiều. Chỉ khoảng 3 tháng tới, thực phẩm lại dư thừa.
  6. gacvuon

    gacvuon Thành viên gắn bó với f319.com Not Official

    Tham gia ngày:
    16/11/2009
    Đã được thích:
    6.543
    Cụ nên sửa chữ ký là : ...... chẳng có tương lai .
  7. SINH-TU

    SINH-TU Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    01/06/2010
    Đã được thích:
    73
    Vì sao kinh tế Trung Quốc sẽ khó tránh khỏi kết cục “bi thảm”? – P1. Đọc cảm thấy thú vị làm sao
    VIT - Ít thấy có nền kinh tế trên thế giới nào thu hút được sự quan tâm của thế giới như Trung Quốc. Trung Quốc được mệnh danh là “người khổng lồ” với chiếc mặt nạ khiến người ta lầm tưởng là nguồn cung cấp “vô tận” lao động giá rẻ cũng như khả năng tăng trưởng “vô hạn”. Tuy nhiên, chính điều nay đang làm trầm trọng thêm các vấn đề kinh tế của quốc gia này.

    Lực lượng lao động của Trung Quốc đang già đi. Người tiêu dùng Trung Quốc tiết kiệm quá nhiều và chi tiêu dè xẻn. Trong khi đó, các công cụ chính sách kinh tế và chính trị của đất nước vẫn còn chưa phát triển. Bộ máy quan chức nhà nước dường như chỉ biết hạn chế chi tiêu khi xuất khẩu trở nên suy yếu, từ đó dẫn đến một nguy cơ giảm phát cho nền kinh tế. Khi người tiêu dùng Mỹ hạn chế chi tiêu và bong bóng hàng hóa toàn cầu bắt đầu tiêu tan, những nhược điểm cơ bản trên sẽ kết hợp lại theo cách khó có thể mang lại một kết thúc tốt đẹp cho Trung Quốc, hoặc cho phần còn lại của thế giới.

    Kinh tế Trung Quốc dễ bị suy giảm hơn nhiều người tưởng. Một nghiên cứu vào năm 2007 cho thấy, có rất ít người Trung Quốc có khả năng chi tiêu tùy ý để có thể hỗ trợ nền kinh tế trong nước. Các phân tích chỉ ra rằng, Trung Quốc phải đạt GDP bình quân đầu người ở mức 5.000 USD thì người dân nước này mới có thể chi tiêu thoải mái được.

    Khoảng 110 triệu người Trung Quốc đã có mức thu nhập như vậy hoặc hơn, song họ chỉ chiếm 8% dân số của cả nước và 35% GDP của Trung Quốc trong năm 2009, trong khi xuất khẩu của nước này chiếm 27%. Ngay cả sức mua của các tầng lớp trung lưu và thượng lưu của Trung Quốc cũng chỉ bằng 6% sức mua của người Mỹ.

    Sự cường điệu thái quá

    Với chi tiêu giới hạn trong nước như vậy, tại sao rất nhiều nhà phân tích dự đoán rằng, Trung Quốc có thể tiếp tục tăng trưởng mạnh mẽ?

    Điều đó một phần là do họ tin vào một quan niệm sai lầm về việc ngay cả khi nền kinh tế Mỹ phải chịu thất bại, phần còn lại của thế giới, đặc biệt là các nước đang phát triển như Trung Quốc và Ấn Độ, vẫn sẽ tiếp tục phát triển.

    Sau chương trình kích thích kinh tế khổng lồ trị giá 586 tỷ USD trong năm 2009, Trung Quốc đã nhập khẩu mạnh các nguyên liệu công nghiệp như quặng sắt và đồng; việc xây dựng các nhà máy xi măng, thép, điện và các nhà máy công nghiệp khác bùng nổ trong nước. Và đây chính là lý do giúp nền kinh tế Trung Quốc tăng trưởng vũ bão trong thời gian qua.

    Quan niệm mà nhiều nhà phân tích lầm tưởng vào nền kinh tế Trung Quốc vẫn còn thiếu sót đơn giản là vì, hầu như tất cả các nước đang phát triển phụ thuộc vào xuất khẩu để tăng trưởng kinh tế. Bên cạnh đó, phần lớn hàng xuất khẩu của các nước châu Á trực tiếp hoặc gián tiếp đến Mỹ. Chính vì vậy, khi người tiêu dùng Mỹ cắt giảm chi tiêu do mất việc làm sau cuộc suy thoái vào năm 2008, Trung Quốc và hầu hết các nước châu Á đang phát triển khác cũng bị ảnh hưởng sâu sắc.

    Do vậy, sự tự tin thái quá về khả năng của Trung Quốc trong việc giữ nền kinh tế khỏi bùng nổ một phần cũng chỉ mang tính chất tâm lý.

    Thành công và tự mãn

    Sự thành công gần đây của kinh tế Trung Quốc đã khiến nhiều người thực sự cho rằng, nền kinh tế nước này là “thần kỳ”. Quả thật, người Trung Quốc có nhiều điều để tự hào. Năm ngoái, Trung Quốc đã vượt qua Nhật Bản để trở thành nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới, một thành công đáng nể đối với Trung Quốc kể từ cuối thập kỷ 1970, khi kinh tế nước này vẫn là nền kinh tế tiền công nghiệp nhỏ. Tuy nhiên, thành công này có thể dẫn đến một sự tự mãn.

    Ông Gary Shilling, chủ tịch của A Shilling Gary & Co và là tác giả của bài báo này cho rằng, cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu 2007-2009 và sự cắt giảm chi tiêu của người tiêu dùng Mỹ đã khiến cho các nhà lãnh đạo Trung Quốc phải lúng túng. Chính phủ Trung Quốc có thể sẽ lên kế hoạch khuyến khích chi tiêu tiêu dùng và tăng trưởng trong nước, tuy nhiên, điều này vẫn còn ở thì tương lai.

    Cỗ máy tăng trưởng

    Kinh tế Trung Quốc đang tăng trưởng tốt. Xuất khẩu ngày càng tăng, đặc biệt xuất khẩu sang Mỹ, đã kích thích Trung Quốc chi tiêu nhiều tiền nhằm đáp ứng việc sản xuất nhiều hơn nữa hàng hóa xuất khẩu và tạo việc làm cho hàng triệu người Trung Quốc từ nông thôn tới thành thị.

    Tuy vậy, tiền lương còn thấp do nguồn cung lao động dồi dào đã hạn chế chi tiêu tiêu dùng trong nước. Vì vậy, Trung Quốc không thể đầu tư ra nước ngoài mà phần lớn tiền tiết kiệm đi vào các ngân hàng nhà nước với lãi suất thấp. Số tiền này sau đó được cho các doanh nghiệp nhà nước làm ăn không hiệu quả vay với lãi suất trợ cấp. Câu hỏi đặt ra là, tại sao trong một đất nước gần như “tôn thờ” sự ổn định, các nhà lãnh đạo lại muốn phá vỡ nền kinh tế đang chạy trơn tru này?

    Ông Shrilling cho rằng, trước khi lo lắng về việc Trung Quốc sẽ sớm trở thành nền kinh tế số một thế giới, chúng ta cần phải xem xét các khoảng cách còn tồn tại giữa nền kinh tế nước này với nền kinh tế Mỹ. Năm 2009, GDP của Trung Quốc là 4,9 nghìn tỷ USD, chỉ bằng 34% GDP ở mức 14,4 nghìn tỷ USD của Mỹ. Song điều này lại có được là do Trung Quốc có dân số 1,32 tỷ, gấp 4,3 lần dân số Mỹ. Bên cạnh đó, khoảng cách về GDP bình quân đầu người thậm chí còn lớn hơn, GDP bình quân đầu người của Trung Quốc là 3.790 USD, chỉ bằng 8% so với GDP bình quân đầu người của Mỹ là 46.405 USD!

    Điều không thể


    Để duy trì khoảng cách ở mức hiện tại, GDP của Trung Quốc cần phải tăng trưởng hai con số trong vòng 4 năm trước khi suy giảm hẳn, hoặc tăng gấp 6 lần trong vòng 3 thập kỷ (với giả định GDP thực tế của Mỹ tăng 2% trung bình mỗi năm trong vòng 30 năm tới với các dự báo dân số của chính phủ).

    Để loại bỏ khoảng cách GDP bình quân đầu người với Mỹ trong vòng 30 năm, GDP của Trung Quốc sẽ phải tăng trưởng ở mức 10% mỗi năm trong 3 thập kỷ, hoặc mở rộng 17,8 lần kích thước hiện tại của nó.

    Tỷ lệ tăng trưởng như vậy đối với Trung Quốc gần như là không thể nếu nền kinh tế toàn cầu tăng trưởng chậm lại
  8. SINH-TU

    SINH-TU Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    01/06/2010
    Đã được thích:
    73
    Vì sao kinh tế Trung Quốc sẽ khó tránh khỏi kết cục “bi thảm”? – P2
    http://vitinfo.vn/Muctin/Quocte/Kinhtetoancau/LA90383/default.htm

    VIT - Trung Quốc đã trở thành một “người khổng lồ” kinh tế, bởi quốc gia này có một lực lượng lao động sản xuất lớn. Tuy nhiên, Trung Quốc vẫn là nước chậm phát triển với các công cụ chính sách kinh tế và xã hội chưa hoàn thiện theo các tiêu chuẩn phương Tây. Những công cụ này có thể thúc đẩy tăng trưởng đạt mức ấn tượng, song nó lại che dấu nhiều nhược điểm ẩn sâu trong nền kinh tế Trung Quốc.

    Các nước đang phát triển có thể tương đối dễ dàng thúc đẩy tăng trưởng kinh tế bằng cách cạnh tranh công nghệ với các quốc gia phát triển. Còn đối với trường hợp của Trung Quốc, nước này tăng trưởng bằng cách “ép buộc” các nước phát triển khác chia sẻ công nghệ đánh đổi bằng kinh tế hoặc chỉ đơn giản là “ăn cắp” công nghệ từ nước khác.

    Kinh tế Trung Quốc đã có nhiều thay đổi sau khi gói kích thích kinh tế trị giá 586 tỷ USD được tung ra vào năm 2009. Tăng trưởng GDP của quốc gia này đã nhảy vọt từ mức 6% vào đầu năm 2009 lên tới mức hai con số vào năm ngoái. Hầu hết số tiền này đã được giao cho các ngân hàng do chính phủ kiểm soát. Trong suốt năm 2009, các khoản cho vay ở Trung Quốc đã tăng 1,4 nghìn tỷ USD, tương đương 32% kể từ đầu năm 2006. Nguồn cung tiền cũng tăng 29% vào thời điểm đó.

    Những khoản vay này đã được tài trợ cho việc xây dựng cơ sở hạ tầng công nghiệp, công cộng và bất động sản. Theo số liệu của chính phủ Trung Quốc, trong tháng 1/2010, giá bất động sản tại nước này đã tăng 9,5% so với năm trước đó và có thể còn nhiều hơn nữa theo các ước tính thực tế. Bên cạnh đó, việc làm cũng đã tăng theo cùng các hoạt động kinh tế.

    Tăng trưởng thiếu bền vững


    Đây là điều cần lưu ý đối với nền kinh tế Trung Quốc. Sự tăng trưởng thiếu bền vững sẽ không thể che đậy những lỗ hổng cơ bản của nền kinh tế nước này mãi được.

    Kinh tế Trung Quốc phụ thuộc vào xuất khẩu và kiểm soát tiền tệ để bảo vệ tăng trưởng. Song sự tăng trưởng này sẽ bị “khựng” lại, một khi người tiêu dùng Mỹ chuyển hướng sang tiêu dùng tiết kiệm. Trong thập kỷ qua, mỗi năm xuất khẩu Trung Quốc tăng trưởng 21%.

    Trung Quốc có một lượng lao động giá rẻ lớn. Theo ước tính, lượng lao động dồi dào đã thúc đẩy GDP của Trung Quốc tăng 1,8 điểm phần trăm mỗi năm kể từ cuối thập niên 1970, tuy nhiên, sự co lại của dân số trong độ tuổi lao động một phần do chính sách một con cứng nhắc sẽ làm giảm tương đối tăng trưởng kinh tế của nước này trong những thập kỷ tới.

    Tiền lương tăng, dân số già

    Tiền lương tại Trung Quốc đã bắt đầu tăng lên, thậm chí các nhà sản xuất của nước này đang di chuyển sản xuất sang các nước như Việt Nam và Pakistan, nơi mà tiền lương trả cho người lao động rẻ hơn 1/3 ở Trung Quốc. Trong năm qua, công nhân của một số nhà máy ở Trung Quốc đã được tăng lương từ 20-30% hoặc hơn. Bên cạnh đó, điều kiện sống ở nông thôn được cải thiện cũng làm giảm dòng chảy lao động giá rẻ tới các thành phố.

    Tuy nhiên, tỷ lệ người lao động về hưu so với tỷ lệ người trong độ tuổi lao động tại Trung Quốc được dự báo sẽ tăng từ 39% trong năm ngoái lên 46% vào năm 2025. Đây không phải là “điềm lành” đối với sự phát triển tương lai của Trung Quốc. Kể từ khi Trung Quốc thực hiện cải cách kinh tế với quy mô lớn vào năm 1978, các hệ thống quản lý tỷ lệ thất nghiệp, hưu trí và y tế nhà nước vẫn chưa được tạo ra, mặc dù Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào đã từng tuyên bố rằng, chính phủ sẽ “tạo ra một mạng lưới an toàn xã hội bao gồm tất cả”, đồng thời cũng đã đề ra mục tiêu cung cấp chăm sóc y tế cơ bản cho tất cả người dân Trung Quốc vào năm 2020.

    Tiết kiệm nhiều, chi tiêu ít


    Vì lý do trên, Trung Quốc buộc phải tiết kiệm mạnh để có thể cung cấp cho quỹ phúc lợi và hưu trí của mình. Điều này là nguyên nhân dẫn đến tỷ lệ tiết kiệm cao, chi tiêu thấp và kết quả là, kinh tế Trung Quốc phụ thuộc nhiều vào xuất khẩu. Các hộ gia đình của Trung Quốc tiết kiệm gần 30% thu nhập trung bình, phần lớn để trang trải cho các chi phí tuổi già và các chi phí y tế.

    Khi dân số Trung Quốc dần lão hóa, tỷ lệ tiết kiệm sẽ giảm xuống khi nhiều người già không còn lao động nhưng vẫn chi tiêu. Tuy nhiên, tiết kiệm giảm và chi tiêu nhiều hơn sẽ không thể trở thành thứ có thể thay thế cho xuất khẩu suy yếu của nước này. Người Trung Quốc tiêu dùng chỉ bằng khoảng 1/10 so với tiêu dùng của người châu Âu và Mỹ cộng lại. Khi khu vực châu Âu vẫn còn đang gặp khó khăn với cuộc khủng hoảng nợ công, trong khi đó, chính phủ Anh ngừng kích thích kinh tế và người tiêu dùng Mỹ tiếp tục thắt chặt chi tiêu, thì việc tiết kiệm của Trung Quốc giảm cũng khó có thể bù đắp những tác động tiêu cực khi xuất khẩu nước này trở nên suy yếu.

    “Bóng đen” lạm phát

    Sự kiểm soát của chính phủ Trung Quốc nhằm tránh cho nền kinh tế khỏi bùng nổ lại có thể dẫn đến lạm phát khiến nền kinh tế nước này bị “tê liệt”. Tháng 2/2010, Văn phòng Thống kê Quốc gia Trung Quốc cho biết, giá cả gia tăng tăng đặt ra thách thức đối với chính sách kinh tế vĩ mô của Trung Quốc.

    Bất động sản bùng nổ đẩy giá nhà đất tại Trung Quốc lên cao kỷ lục. Giá các căn hộ tại Bắc Kinh được bán cao gấp 22 lần thu nhập trung bình (trong khi giá nhà ở trung bình tại Mỹ chỉ gấp 6 lần). Một mét vuông đất tại Trung Quốc theo ước tính cao gấp 164 lần so với thu nhập bình quân đầu người, so với chỉ 33 lần ở Nhật Bản.

    Gói kích thích kinh tế năm 2009 giúp nền kinh tế Trung Quốc tăng trưởng nhảy vọt, song cũng khiến lạm phát giá tiêu dùng của nước này tăng tốc đến 5,5% vào tháng 5/2011, vượt xa mục tiêu 4% mà chính phủ đã đề ra cho cả năm 2011. Giá lương thực mang tính nhạy cảm về mặt chính trị và ổn định xã hội, bởi nó ảnh hưởng tới nhiều người Trung Quốc có mức thu nhập chỉ đủ sống. Tháng 5/2011, giá lương thực tại Trung Quốc đã tăng 11,7% so với năm trước đó.

    Chính phủ Trung Quốc đang nỗ lực tiến hành các biện pháp thắt chặt để kiềm chế lạm phát. Tuy nhiên, với những công cụ kinh tế không mấy hiệu quả như hiện tại, chưa chắc Trung Quốc có thể kiểm soát được một sự sụt giảm mạnh mà nền kinh tế lại không hề bị tổn thương một cách đáng kể.
  9. SINH-TU

    SINH-TU Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    01/06/2010
    Đã được thích:
    73
    Vì sao kinh tế Trung Quốc sẽ khó tránh khỏi kết cục “bi thảm”? – P3
    VIT - Trung Quốc đang hy vọng có thể hạ nhiệt nền kinh tế tăng trưởng nóng mà không bị rơi vào một cuộc suy thoái. Điều này sẽ vô cùng khó khăn với Trung Quốc, bởi lạm phát đang gia tăng, còn khả năng của chính phủ lại hạn chế, trong khi đó, mô hình kinh tế của nước này lại không bền vững.

    Những lo ngại về lạm phát trong nước bắt đầu từ vấn đề nhà ở. Trong khi xuất khẩu sụt giảm do tiêu dùng Mỹ hạn chế, nguồn vốn bị đe dọa bởi chi tiêu chính phủ thắt chặt, năng suất dư thừa kèm theo tiêu dùng trong nước ít, thì nhà ở lại trở thành động cơ tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc trong những năm gần đây. Theo ước tính, một nửa GDP của Trung Quốc liên quan đến hoạt động bất động sản.

    Chính phủ Trung Quốc đang lo lắng giá nhà đất gia tăng và đã có những động thái để ngăn chặn tình trạng đầu cơ như yêu cầu các ngân hàng tăng thế chấp và lãi suất cho vay…

    Những hạn chế của chính phủ đã kiềm chế doanh số bán nhà tại Trung Quốc, tuy nhiên, điều này không thể hoàn toàn ngăn chặn được bong bóng bất động sản ở nước này. Năm ngoái, giá nhà ở đã tăng 40% tại Trung Quốc. Các nhà xây dựng tại Trung Quốc đang kiềm chế giá nhà ở sụt giảm bằng cách trì hoãn việc hoàn thành xây dựng các khu nhà, trong khi vẫn tiến hành xây dựng các khu nhà khác. Chính điều này đã tạo ra tình trạng thiếu hụt nhà ở giả tạo tại đây. Tất nhiên, những nỗ lực này sẽ khó để duy trì, bởi nếu làm như vậy, họ sẽ buộc phải thắt chặt nguồn vốn của chính mình. Nhà ở tại Trung Quốc hiện được xây dựng với tốc độ gấp đôi, thậm chí hơn so với tốc độ bán ra.

    Các khoản vay “mập mờ”

    Hôm 27/6, Cơ quan Kiểm toán Quốc gia Trung Quốc (NAO) cho biết, đến cuối năm ngoái, các chính quyền địa phương Trung Quốc đã mắc nợ 10.700 tỷ NDT (tương đương 1.650 tỷ USD), chiếm khoảng 27% khoản GDP trị giá 39.800 tỷ NDT của Trung Quốc trong năm 2010. Báo cáo chỉ ra rằng, các khoản vay ngân hàng lớn dành cho chính quyền tỉnh ở nước này đã bị đầu tư bất hợp lý vào bất động sản.

    Không dừng lại đó, nhiều khoản vay khổng lồ khác dành cho các doanh nghiệp nhà nước với mục đích tài trợ cho cơ sở hạ tầng, cũng đã bị đổ vào đầu tư bất động sản.

    Với nguồn cung ngày một tăng cao, trong khi nhu cầu hạn chế và chính phủ kiểm soát chặt chẽ về đầu cơ, sự sụp đổ của bong bóng bất động sản tại Trung Quốc chỉ là vấn đề thời gian.

    Khoảng cách giàu nghèo và mối lo tăng giá

    Nhà ở không phải là vấn đề duy nhất dẫn đến nguy cơ lạm phát gia tăng tại Trung Quốc. Tháng 5/2011, giá tiêu dùng tại Trung Quốc đã tăng 5,5% so với năm trước đó. Trước đó, tháng 12/2010, chính phủ Trung Quốc đã thống nhất đặt sự ổn định mức giá tổng thể là ưu tiên số một trong danh sách ưu tiên kinh tế của đất nước.

    Trong một đất nước có nhiều người vẫn đang sống ở hoặc dưới mức nghèo đói, chi phí thực phẩm rõ ràng là mối lo lớn. Trong khi đó, giá lương thực tại Trung Quốc đã tăng 11,7% trong tháng 5/2011.

    Chính phủ Trung Quốc dường như ngày càng lo lắng về bất ổn xã hội. Tháng 11/2010, chính phủ nước này cho biết sẵn sàng kiểm soát giá cả để giảm bớt lạm phát, đặc biệt về thực phẩm và năng lượng, đồng thời cho biết sẽ hỗ trợ người nghèo bằng các khoản thanh toán phúc lợi cao hơn. Tuy nhiên, tình trạng bất ổn vẫn tiếp tục và lan rộng từ khu vực nông thôn cho tới thành thị.

    Thu nhập bất bình đẳng đang là vấn đề của nước này. Dòng chảy của người dân đến những khu vực thành thị thịnh vượng hơn đã nâng cao các tiêu chuẩn sống, tuy nhiên, khoảng cách giữa người giàu và nghèo tại Trung Quốc vẫn tiếp tục mở rộng. Năm ngoái, thu nhập bình quân đầu người tại Trung Quốc là 2.900 USD ở thành thị nhưng chỉ khoảng 900 USD ở các vùng nông thôn.

    Khả năng có hạn

    Khả năng giải quyết những mối lo trên của chính phủ Trung Quốc là rất hạn chế. Ngân hàng trung ương của nước này mới chỉ thực hiện chính sách tiền tệ gần như duy nhất là điều chỉnh tỷ lệ dự trữ bắt buộc của các ngân hàng và hạn chế các ngân hàng cho vay. Kể từ tháng 1/2010, chính phủ Trung Quốc đã tăng tỷ lệ dự trữ bắt buộc 12 lần (hiện ở mức 21,5%), trong khi tăng lãi suất cho vay 4 lần (hiện ở mức 6,31%) để điều chỉnh các khoản vay không hiệu quả dành cho các doanh nghiệp nhà nước.

    Cuối cùng, để thực hiện bất kỳ chính sách nào trong một nền kinh tế mà chính phủ kiểm soát một phần, một phần định hướng theo thị trường là rất khó. Hiện tại, trước khi đưa ra một quyết định lớn, chính phủ Trung Quốc phải xem xét và phán đoán phản ứng của thị trường và sau đó phải cố gắng giảm thiểu những hậu quả không mong muốn có thể xảy ra cho những quyết định đó.

    Những hậu quả không mong muốn

    Để quản lý tỷ giá hối đoái thả nổi, các quan chức Trung Quốc phải ước tính bao nhiều tiền nóng chảy vào Trung Quốc có thể làm cho tiền tệ của đất nước mạnh hơn, từ đó xác định cách điều chỉnh những tác động không mong muốn của dòng chảy này.

    Các chính sách khuyến khích xuất khẩu và thặng dư thương mại của Trung Quốc đã thúc đẩy dự trữ ngoại hối của nước này tăng vọt đến hơn 3.000 tỷ USD. Cho đến gần đây, tất cả tất cả mọi khoản thu nhập của các nhà xuất khẩu Trung Quốc đều phải chuyển đổi thành đồng NDT, tuy nhiên, sau đó, ngân hàng trung ương nước này đã buộc phải phát hành trái phiếu để tránh làm mất giá đồng tiền này.

    Tương tự như vậy, chính phủ Trung Quốc hàng năm đặt giới hạn cho các khoản vay của ngân hàng trước, tuy nhiên sau đó xác định lại mô hình cho vay hàng tháng. Bởi vậy, các ngân hàng của nước này thường vội vã cho vay vào đầu năm do lo ngại chính phủ sẽ điều chỉnh vào nửa cuối của năm.

    Ông Gary Shilling, chủ tịch của A Shilling Gary & Co và là tác giả của bài báo này cho rằng, chính phủ Trung Quốc sẽ khó kiểm soát nền kinh tế khỏi “hạ cánh cứng” và nền kinh tế nước này sẽ gặp phải hứng chịu một kết cục không mấy tốt đẹp.
  10. SINH-TU

    SINH-TU Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    01/06/2010
    Đã được thích:
    73
    ok [r2)]
Trạng thái chủ đề:
Đã khóa

Chia sẻ trang này