Biển Đông - Quyết tâm cao nhất bảo vệ chủ quyền lãnh thổ hải đảo - tập 6

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi GBlock, 29/06/2011.

Trạng thái chủ đề:
Đã khóa
108 người đang online, trong đó có 43 thành viên. 02:55 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 119273 lượt đọc và 2069 bài trả lời
  1. gacvuon

    gacvuon Thành viên gắn bó với f319.com Not Official

    Tham gia ngày:
    16/11/2009
    Đã được thích:
    6.543
  2. trongvcbs

    trongvcbs Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa Not Official

    Tham gia ngày:
    20/04/2010
    Đã được thích:
    70
    Chủ đề này sao nay nguội lạnh nhỉ......Chắc sợ....
  3. signal_5

    signal_5 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    26/01/2010
    Đã được thích:
    4
    Sợ thì đi ở đợ!:-??
  4. Facebook

    Facebook Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    30/03/2009
    Đã được thích:
    45
    Gặp những người chiến đấu bảo vệ Hoàng Sa năm 1974
    Cập nhật lúc :8:53 AM, 28/06/2011
    "58 người con nước Việt đã ngã xuống biển sâu trong trận chiến này vì đã chiến đấu đến cùng để bảo vệ vùng biên cương của Tổ quốc Việt Nam”, ông Tư Hà xúc động.

    Gặp lại những nhân chứng sống trực tiếp tham gia trận hải chiến bảo vệ Hoàng Sa ngày 19/1/1974, có thể cảm nhận cảm xúc đặc biệt mà những người Việt đã phải trải qua khi chứng kiến biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc bị xâm chiếm bằng vũ lực.

    [​IMG]
    Đại diện Báo Đại đoàn kết trao đổi với các nhân chứng
    của trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974 - Ông Nguyễn Văn Chọn, thủy thủ tuần dương hạm HQ-6 (trái);
    Ông Tư Hà, thủy thủ tuần dương hạm Nhật Tảo - HQ-10 (giữa)
    Chiến đấu tới hơi thở cuối cùng
    Giai đoạn 1973 – 1974, khi Quân đội Hoa Kỳ rút khỏi miền Nam Việt Nam theo Hiệp định Paris đã được ký kết, việc quản lý quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa được trở thành việc riêng của chính quyền Việt Nam Cộng hòa. Đặc biệt, cùng với rút quân trên bộ, Đệ nhất Hạm đội Hoa Kỳ cũng được lệnh rút hỏi khu vực Biển Đông.
    Mỹ rút, đồng nghĩa với việc viện trợ quân sự của Mỹ ngày càng giảm buộc chính quyền Việt Nam Cộng hòa phải chuyển dần các lực lượng hải quân đang chiếm giữ tại quần đảo Hoàng Sa về hỗ trợ cuộc chiến trên đất liền, chỉ để lại một trung đội địa phương trấn giữ. Ngay sau đó, Trung Quốc tiến hành liên tiếp các cuộc đổ bộ xâm chiếm các đảo đá và bãi ngầm trên quần đảo Hoàng Sa, cho đến khi Hải quân Việt Nam Cộng hòa phát hiện được vào tháng 1/1974 và xảy ra trận thủy chiến để bảo vệ Hoàng Sa.
    Ông Trần Văn Hà (tên thường gọi Tư Hà, 58 tuổi, hiện cư ngụ tại xã Phong Thạnh Đông A, huyện Giá Rai, tỉnh Bạc Liêu), thủy thủ tàu Nhật Tảo (HQ - 10), một trong 4 chiến hạm của Việt Nam Cộng hòa tham gia vào trận chiến kể lại: "Chiều 18/1, khi đang tuần tra ở vùng biển Đà Nẵng – Quy Nhơn, tàu chúng tôi bất ngờ nhận được lệnh đi Hoàng Sa. Không khí của các thủy thủ tàu lúc đó đều hết sức căng thẳng, nhưng tất cả đều sẵn sàng chiến đấu vì chủ quyền thiêng liêng của cha ông để lại. Cũng ngay chiều cùng ngày chúng tôi được học các ký hiệu nhận dạng tàu địch để sẵn sàng chiến đấu”.
    Theo ông Hà bồi hồi nhớ lại, cùng với tàu HQ-10, còn có 3 tàu khác của Việt Nam Cộng hòa tham gia trận chiến là tuần dương hạm Lý Thường Kiệt (HQ-16), tuần dương hạm Trần Bình Trọng (HQ-5) và khu trục hạm Trần Khánh Dư (HQ-4). "Sáng 19/1, khi tàu Nhật Tảo tới đúng tọa độ vị trí tập trung thì đã thấy 3 tàu bạn có mặt, nhưng cách khu vực tập hợp vài hải lý còn có thêm 4 tàu Trung Quốc cùng xuất hiện. Linh tính tôi mách bảo chắc chắn sắp xảy ra giao tranh giữa hai phía”.
    Tiếp đó, các tàu Việt Nam liên tục phát tín hiệu hàng hải yêu cầu tàu Trung Quốc di chuyển ra khỏi khu vực chủ quyền của Việt Nam. Tuy nhiên, phía tàu Trung Quốc cũng phản ứng lại tương tự. Tới 10h30 cùng ngày, khi Trung Quốc tiếp tục bất hợp tác, có dấu hiệu cố tình gây sự, dùng bạo lực tấn công xâm chiếm biển đảo thuộc chủ quyền Việt Nam thì không còn cách nào khác, tàu Nhật Tảo được lệnh khai hỏa.
    Ngay sau đó, liên tục các tiếng nổ lớn dồn dập oang trời từ cả hai phía. Riêng tàu HQ-10 bị hỏa lực của địch bắn dữ dội; thông tin cháy ở các buồng máy 1, sau đó là buồng máy số 2 được truyền đi liên tục qua bộ đàm. "Bộ phận thủy thủ cơ khí chúng tôi được lệnh lên boong tàu hỗ trợ lực lượng trực chiến lúc này đã bị chết phần nửa. Xác chết đầy trên boong; tàu bị hư hỏng nặng và bốc cháy nhiều vị trí. Ngay cả hạm trưởng Ngụy Văn Thà cũng bị chết do đài chỉ huy bị hỏa lực địch bắn trúng”. Ông Hà nhớ như in: "Khi tàu đã mất khả năng khiển dụng, HQ-10 phát tín hiệu cầu cứu sang các tàu bạn, tuy nhiên lúc này cả HQ-4 và HQ-5 đã rời đi, còn tàu HQ-16 tuy chưa rút kịp nhưng cũng bị hư hỏng nặng, khó có thể tương trợ HQ-10. Ngay trong khoảnh khắc đó, chúng tôi nghe lệnh mới từ Bộ Chỉ huy yêu cầu thủy thủ tàu đào thoát xuống các bè lưới trôi trên biển”.
    Ông Trần Văn Hà, một trong những thủy thủ thoát khỏi tàu sau cùng và nằm lênh đênh trên biển trong khu vực xảy ra trận chiến nên đã chứng kiến và kể lại: "dù bị hư hỏng nặng, phần nửa thủy thủ tàu đã chết, tuy nhiên những thủy thủ bị thương không còn khả năng đào thoát vẫn tiếp tục bám giữ vị trí chiến đấu. Các khẩu pháo 40 ly từ HQ-10 vẫn nổ giòn giã vào tàu Trung Quốc khiến các tàu này phải vất vả chống trả. Cuộc đấu súng cứ thế kéo dài tới chiều tối mới kết thúc khi hỏa lực từ tàu HQ-10 ngừng hẳn và chìm xuống biển sâu”.
    "Có lẽ đến lúc đó những thủy thủ còn lại trên tàu đã kiệt sức hoặc bị trúng đạn. Họ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để hơn 20 đồng đội đào thoát thành công trên các bè lưới. 58 người con nước Việt đã ngã xuống biển sâu trong trận chiến này vì đã chiến đấu đến cùng để bảo vệ vùng biên cương của Tổ quốc Việt Nam”, ông Tư Hà xúc động.

    [​IMG]

    "Cảm nhận chủ quyền dân tộc nơi đảo xa”
    Ông Nguyễn Văn Chọn (61 tuổi, hiện ngụ tại xã Phú Nghĩa Trị, huyện Châu Thành, tỉnh Long An), thủy thủ tuần dương hạm HQ-6 kể lại: "Sáng ngày 19-1, tàu HQ-6 được lệnh tức tốc ra Hoàng Sa hỗ trợ trận chiến. Tuy nhiên, do xuất phát chậm, HQ-6 đã không thể tới kịp hỗ trợ đồng đội, cùng lúc đó thì tin hộ tống hạm Nhật Tảo bị nạn khiến chúng tôi hết sức lo lắng về số phận của anh em thủy thủ tàu. Thật may, 4 ngày sau tin anh Tư Hà (tên thường gọi của ông Trần Văn Hà-NV) cùng 19 thủy thủ khác được tàu Hà Lan cứu sống đã phần nào khiến chúng tôi nguôi ngoai. Sau đó hầu hết chúng tôi được phân công nhiệm vụ khác”.
    Từng nhiều lần tuần tra trên quần đảo Hoàng Sa, ông Chọn cho biết: "trong giai đoạn từ năm 1971 – 1973, tuần dương hạm HQ-6 từng nhiều lần được lệnh tuần tra khu vực quần đảo Hoàng Sa. Trong những lần ấy, tôi từng trực tiếp phát hiện các bia chủ quyền có khắc ngự bút của vua Minh Mạng, ngoài ra có một đảo tương đối lớn (không nhớ tên) còn có cả Đài Khí tượng do Pháp dựng từ các thập kỷ trước đó”.
    Về sau này, trong các tài liệu còn lưu giữ lại xác nhận Đài Khí tượng trên quần đảo Hoàng Sa là do Pháp xây, trực thuộc Ty khí tượng Đà Nẵng và được bảo vệ bởi một đơn vị hải quân của Chính quyền Sài Gòn cũ. Điều này cho thấy hồi ức của ông Chọn là có cơ sở, hơn nữa cũng phù hợp với các thư tịch từ thời Nhà Nguyễn đã xác định.
    "Cuộc chiến đã lùi xa hơn 38 năm, dù không thể giữ được mảnh đất thiêng liêng của ông cha nhưng chúng tôi luôn nhận thức nơi biên cương ấy vẫn là vùng biển đảo chủ quyền của dân tộc Việt Nam; là máu, là nước mắt mà biết bao con người Việt Nam đã hi sinh để bảo vệ”, ông Chọn tâm sự.


  5. trongvcbs

    trongvcbs Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa Not Official

    Tham gia ngày:
    20/04/2010
    Đã được thích:
    70
    Tôi bây giờ mới hiểu vì sao ngày xưa Ngô Quyền trước khi đánh quân Nam Hán trên sông Bạch Đăng đã giết Kiều Công Tiển...~X~X~X~X
  6. papabull

    papabull Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    25/05/2011
    Đã được thích:
    21
    Bác nào không đọc được thì dùng Google translate nhé.
    http://translate.google.com/transla...rial/dc-comment/good-morning-%E2%80%99nam-184

    Good morning, ’Nam
    July 7, 2011 By Bharat Karnad

    Nations establish moral ascendancy over other nations only by victory in war. Shrugging off the possibility of American nuclear attack, China crossed the Yalu river in October 1950 and almost brought the United States-led forces in Korea to their knees, rubbed India’s nose in the dust in 1962 and in 1969 militarily stiff-armed the Soviet Union on the Ussuri river.

    Elsewhere in Asia there is Vietnam, a much smaller but truly extraordinary military power with an unmatched record of serially beating intruders and interventionists. It bloodied China every time it ventured south in over 2,000 years of its history. In more recent times, Vietnam ended France’s imperial pretensions at the Battle of Dien Bien Phu, kicked the Americans out and in 1979, even as its regular divisions were held in reserve, its militia of hastily armed and trained villagers in the border provinces proved more than adequate to kill 25,000 and injure 75,000 of an invading force of 100,000 People’s Liberation Army troops chairman Deng Xiaoping had ordered into action to teach Vietnam “a lesson”, much as Mao Zedong had launched his “self-defence counter-attack” against India.

    Except, it were the Chinese who were taught a brutal lesson in offensive guerrilla resistance and faced humiliation they cannot easily forget. The thrashing China received at the hands of the Vietnamese 32 years ago has resulted in the respect Beijing shows Hanoi that Delhi can only dream of. Thus, in the latest clash last month in the South China Sea over the disputed Spratly Islands chain, after Chinese ships cut the cables of a PetroVietnam oil exploration vessel, Vietnam responded with strong words backed by naval live-fire drills. Fearing the situation was sliding into loss of face, this time on sea, the Chinese quickly asked for talks.

    But Vietnam is no brash belligerent ready to take on the next bully on the block. While prepared to fight any comer in defence of its territory and interests, it is mindful of its military weaknesses where China is concerned, one of which is its seaward flank fronting on Hainan Island complete with the Sanya nuclear submarine base, hosting the most versatile of China’s three fleets, the South Sea Fleet. During the 1979 Chinese invasion, Vietnam faced possible Chinese naval attacks which Beijing was deterred from mounting because the Soviet Union, then at loggerheads with China, sent four warships into the South China Sea. Vietnam has ever since viewed a meaty presence of an out-of-area friendly naval power in waters offshore as an insurance to ward off the danger from the Chinese Navy. Russia today, much reduced, cannot perform that role, and the United States is unreliable. Hanoi’s hopes, therefore, rest on the Indian government mustering the strategic will to fill the void.

    A Vietnamese military delegation headed by its Naval Chief, Vice-Admiral Ngyuyen Van Hien, visiting Delhi a fortnight ago, explored ways of developing mutual confidence and trust. For a start, they sought training for its crews the Russians had previously trained, obviously not to the Vietnam Navy’s satisfaction, for the Kilo-class submarines Vietnam is acquiring from Moscow. Should China act up, a strong Vietnamese submarine arm will be a meaningful counter to Chinese warships mucking about offensively around the Spratly Islands.

    The more significant thing was Vice-Adm. Hien’s offer of the port of Nha Trang on the South China Sea for the Indian Navy’s use. Nha Trang shares virtually the same longitude as the Sanya base on Hainan, but, latitude-wise, is located a few degrees south. An Indian naval flotilla voyaging frequently between the Andamans and Nha Trang, and sustained by a basing and provisioning arrangement on the central Vietnamese coast, will amount to a near permanent Indian presence in the South China Sea, signalling Indian intent and forward positioning that can mess up the Chinese naval and strategic calculus and push Beijing planners, for once, onto the back foot. At a minimum, it will be an analogue of the sizeable Chinese paramilitary (People’s Armed Police) presence in the Gilgit and Baltistan regions of Pakistan-occupied Kashmir. And, it will aggravate China’s offshore situation, already roiled by the US Navy’s continued loitering in this area contested, other than Vietnam and China, by Malaysia and Brunei.

    As always, however, there’s a glitch. Even though Prime Minister Manmohan Singh and his national security adviser (NSA) Shiv Shankar Menon are reportedly for an Indian naval presence in the Vietnamese seas and want India to be a staunch strategic partner of Vietnam, the until recently defence secretary, Pradeep Kumar, was pressing the brakes. Fuelling the innate over-caution of his minister, A.K. Antony, he argued that such a stance would needlessly “provoke” the Chinese and, therefore, is avoidable. It is a remarkable characteristic of the dysfunctional Indian system that despite the Prime Minister’s and the NSA’s support for this initiative, a defence ministry bureaucrat can so easily gum up the works. Hopefully Mr Kumar will be succeeded by someone a bit more on the ball.

    Tit-for-tat is something Beijing appreciates better than the apologetic do-nothing tone of statements on China usually emanating from the ministry of external affairs and the generalist defence ministry civil servants. The Indian government should long ago have responded to the nuclear missile-arming of Pakistan by China by equipping Vietnam with nuclear-tipped ballistic missiles and the Brahmos supersonic cruise missile, as I have been advocating the past 15 years. The fact that the Indian government has not done this and, indeed, not accorded top priority to militarily advantaging Vietnam in every possible way, indicates the essential infirmity in India’s strategic thinking. China has used Pakistan to try and contain India to the subcontinent. It’s time India returned the compliment and cooperated with Vietnam, which does not shrink from a fight, to contain China to its immediate waters. Acting on the basis that Vietnam constitutes India’s first line of defence will ensure that, among other things, the bulked-up Chinese Navy is bottled up well east of the Malacca Strait.

    * The author is a professor at the Centre for Policy Research, New Delhi

    http://www.deccanchronicle.com/editorial/dc-comment/good-morning-’nam-184
  7. gacvuon

    gacvuon Thành viên gắn bó với f319.com Not Official

    Tham gia ngày:
    16/11/2009
    Đã được thích:
    6.543
    Bác có xem thời sự VTV1 hôm nay nói về đời sống của người lao động (tôi ko dám nói người công nhân) , xem xong thấy nguội thật.
  8. papabull

    papabull Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    25/05/2011
    Đã được thích:
    21
    Hồi xưa còn một số ít người có lý tưởng, trong xã hội về cơ bản là vô sản. Giờ thời thế khác rồi, tôi nghĩ chúng ta phải có bước đi quyết liệt và gấp để nhanh chóng tiến tới dân chủ hoá thể chế ở cấp cao nhất. Xã hội hiện nay ở Việt nam, con người được bao quanh bởi những cám dỗ đầy rẫy giá trị vật chất nên nếu không có cơ chế để kiểm soát thì rất dễ gây ra những bất ổn khó lường.
  9. Facebook

    Facebook Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    30/03/2009
    Đã được thích:
    45
    ảnh sát biển sẽ được trang bị tàu, máy bay hiện đại'

    [​IMG]
    Trung tướng Phạm Đức Lĩnh. Ảnh: Nguyễn Hưng. Trao đổi với báo chí ngày 7/7, Trung tướng Phạm Đức Lĩnh, Cục trưởng Cảnh sát biển (Bộ Quốc phòng) cho biết, thời gian tới, lực lượng cảnh sát biển sẽ được trang bị tàu có trọng tải trên 2.000 tấn, hoạt động liên tục 40 ngày đêm trên biển cùng máy bay hiện đại.
    > Lãnh đạo cảnh sát biển gần 20 nước họp tại Việt Nam


    - Nhiều năm qua, ngư dân Việt Nam thường xuyên bị tàu nước ngoài đe dọa về tính mạng và tài sản khi đánh bắt trên vùng biển chủ quyền. Trách nhiệm của lực lượng cảnh sát biển được thể hiện ra sao?
    - Chúng tôi tổ chức phương thức hoạt động trên cơ sở duy trì sự có mặt cảnh sát biển càng nhiều ngày trên biển càng tốt đặc biệt ở vùng biển giáp ranh, chồng lấn. Những năm gần đây cảnh sát biển Việt Nam đã tăng cường hoạt động để ngư dân thấy có lực lượng cảnh sát biển thì yên tâm hơn nhất là khi có tình huống phức tạp. Đồng thời, nếu bà con ngư dân vượt sang biển nước khác thì chúng tôi cũng thông báo, ngăn chặn việc vi phạm vùng biển nước bạn.
    Tuy nhiên, do diện tích vùng biển nước ta lên tới 1 triệu km2, phương tiện hạn chế nên các vùng biển xa thì chưa thể đi thường xuyên. Các phương tiện chưa bảo đảm đi trong thời tiết phức tạp, sóng gió cấp 9-10 hoặc dài ngày trên biển. Hiện tại lực lượng cảnh sát biển chỉ đáp ứng được 30-40% so với yêu cầu.
    Còn về vấn đề khai thác thủy sản trên biển thì theo tôi chỉ khi nào giữa Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn các quốc gia trong khu vực có văn bản ký hợp tác khai thác thủy sản thì bà con mới thực sự yên tâm đánh bắt.
    - Cảnh sát biển là một trong các cơ quan đầu mối hợp tác chung về nghề cá với Trung Quốc. Hiện nay việc hợp tác như thế nào?
    - Hợp tác với các lực lượng của Trung Quốc trên biển thì cảnh sát biển là một cơ quan đầu mối, cùng phối hợp với hải quân, bộ đội biên phòng và Cục Khai thác bảo vệ nguồn lợi thủy sản (Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn). Hàng năm hai nước đều duy trì việc rà soát vùng đánh cá chung, trong quá trình đó kiểm tra cả tàu Việt Nam và Trung Quốc. Nhìn chung, việc hợp tác đã có kết quả tốt, góp phần chấn chỉnh hoạt động đánh bắt thủy sản.
    Chúng tôi đã đề nghị Chính phủ cho phép lập đường dây nóng giữa cảnh sát biển Việt Nam và Trung Quốc. Nếu chưa triển khai được toàn bộ thì thực hiện trước ở một số tỉnh miền biển.
    - Ngoài việc hợp tác, chúng ta cần chủ động trang bị phương tiện như thế nào để đảm bảo việc duy trì an ninh, trật tự trên vùng biển chủ quyền?
    - Về mặt phương tiện, dù kinh tế nhiều khó khăn nhưng Chính phủ rất quan tâm tới các lực lượng bảo vệ, giữ gìn trật tự, an ninh trên biển. Tới đây cảnh sát biển sẽ được tập trung đầu tư tàu và sẽ có tàu trên 2.000 tấn, đảm bảo hoạt động liên tục 40 ngày đêm trong thời tiết phức tạp gió cấp 12 sóng cấp 9; tàu cứu nạn, sân bay trực thăng, buồng quân y cấp cứu được 120 người... Ngoài ra, cảnh sát biển cũng được trang bị máy bay để tuần thám toàn bộ vùng biển thềm lục địa Việt Nam.
    - Trong trường hợp quốc gia khác thực hiện thăm dò dầu khí, đặt giàn khoan trên vùng đặc quyền kinh tế thì thì cảnh sát biển sẽ bảo vệ chủ quyền như thế nào?
    - Bảo vệ vùng biển chủ quyền phải là sức mạnh tổng hợp chứ không thể chỉ do một lực lượng mà có thể làm được. Trên biển, tất cả lực lượng có tàu thuyền đều phải tham gia bảo vệ chủ quyền. Trong đó hải quân, cảnh sát biển, bộ đội biên phòng là lực lượng nòng cốt.
    Nếu nước ngoài đến thăm dò trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa - tức là vùng biển chủ quyền của ta thì phải bảo vệ đến cùng. Đây là biển của Việt Nam chứ không phải là vùng biển chồng lấn. Việt Nam là thành viên của công ước Luật biển 1982 nên sẽ làm đúng trách nhiệm và điều khoản của Công ước, đồng thời, yêu cầu các nước khác thực hiện đúng như thế.
    Còn nếu nước nào đặt giàn khoan thì rõ ràng đã vi phạm quyền chủ quyền của chúng ta. Chúng ta cương quyết không để xảy ra việc này. Tuy nhiên, chúng ta luôn tuân thủ nguyên tắc giải quyết mọi vấn đề trên cơ sở hòa bình và độc lập chủ quyền, đó là quan điểm xuyên suốt của Việt Nam.
  10. theonghiepchung

    theonghiepchung Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    21/01/2011
    Đã được thích:
    101
    Bác Trọng sợ gì??? :-ss
    Bác Trọng mà sợ, anh em biết bám víu vào đâu, bác Trọng mà sợ, bác Trọng out đi :-"
    Có một cách chiến thắng nỗi sợ, đó là nghiêm khắc với chính mình, bác Trọng tìm một "Việt thanh thiên" mà trao thượng phương bảo kiếm, thu hồi hết miễn tử kim bài, xem có chấn chỉnh đc mình hok? Xem có được tin có được theo không? Lúc ấy nỗi sợ sẽ đảo chiều!!! :)>-
Trạng thái chủ đề:
Đã khóa

Chia sẻ trang này