Câu truyện và bài học trên thị trường chứng khoán!

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi Nhuhoa2608, 23/06/2021.

946 người đang online, trong đó có 378 thành viên. 20:34 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 1296 lượt đọc và 1 bài trả lời
  1. Nhuhoa2608

    Nhuhoa2608 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    30/03/2021
    Đã được thích:
    58
    BÀI HỌC GIỮ TIỀN TRÊN THỊ TRƯỜNG CHỨNG KHOÁN QUA CÂU TRUYỆN CỔ Ở SÒNG BẠC.
    Tiểu Vương là một doanh nhân thành đạt. Ông từng nói với cậu con trai của mình rằng đợi đến khi cậu được 23 tuổi, ông sẽ giao lại gia sản cho cậu. Nào ngờ, đúng ngày sinh nhật 23 tuổi của con trai, lão Vương lại dẫn cậu đến sòng bạc. Cậu gật đầu nhận lời. Lão Vương vẫn chưa thể yên tâm, dặn con trai nhất định phải giữ lại 500 đồng, dù thế nào cũng không được để thua sạch tiền. Chàng trai trẻ nghĩ thầm trong bụng, bố nói còn lại bao nhiêu thì sẽ còn lại bấy nhiêu, chuyện này nào có khó gì.
    Tuy nhiên cậu lại không ngờ được rằng máu cờ bạc rất mau chóng đã ngấm vào máu mình. Cậu thua đến tối tăm mặt mũi, không còn lại xu dính túi, từ sớm đã quên sạch lời dặn của cha. Ra khỏi sòng bạc, chàng trai vô cùng chán nản. Cậu vốn tưởng rằng hai ván sau cùng có thể kiếm lại được cả vốn lẫn lời bởi lúc đó lá bài trên tay đang rất tốt. Nào ngờ càng say lại thua lại càng thảm hơn. Ông Vương nói: "Con vẫn còn phải đi vào sòng bài tiếp nữa. Nhưng con đã thua sạch hết tiền vốn, ta không thể cho con thêm đồng nào nữa cả. Chúng ta có giao ước trước, con cần phải tự mình kiếm lấy tiền". Không lâu sau, cậu tận dụng thời gian một tháng đi làm nhân viên thời vụ kiếm được 700 đồng. Một lần nữa, cậu lại đi vào sòng bạc. Lần này, cậu tự đặt ra quy định cho mình, chỉ được phép thua một nửa số tiền. Khi thua đến nửa số tiền, nhất định sẽ rời khỏi canh bạc. Nhưng đến khi thua đến mức giới hạn mà mình đặt ra, có một ma lực vô hình khiến hai chân cứng đơ ở đó không cử động được. Dù day dứt trong tâm nhưng sau cùng cậu vẫn đặt hết toàn bộ số tiền lên trên canh bạc. Lần này lại thua sạch. Người cha đứng ở bên cạnh nhìn anh không nói lời nào. Khi đi ra khỏi sòng bạc, Tiểu Vương nói với cha rằng: "Con không muốn bước chân vào sòng bạc nữa. Con chỉ có thể là một kẻ thất bại. Hơn nữa, tính cách của con cũng là đến khi thua sạch hết đồng xu cuối cùng mới chịu dừng lại". Người cha nói: "Không, con vẫn phải đi vào sòng bạc tiếp nữa, bởi đó là nơi trận đấu diễn ra kịch liệt nhất, vô tình nhất, tàn khốc nhất trên thế giới này. Đời người cũng giống như canh bạc, sao con lại không bước vào?". Cậu đành phải đi làm thuê ngắn hạn. Nửa năm sau, cậu tiếp tục bước chân vào sòng bạc song vận khí vẫn không được tốt, lại là một màn thua cuộc như thường lệ. Nhưng cậu đã điềm tĩnh hơn, chín chắn hơn rất nhiều. Khi tiền thua hết một nửa, cậu dứt khoát rời khỏi sòng bạc. Thực chất tuy vẫn thua nhưng trong lòng chàng trai lại có một loại cảm giác chiến thắng. Lần này cậu đã chiến thắng được bản thân mình. Cậu đã không để mình phải thua đến đồng xu cuối cùng. Lão Vương nhìn ra được niềm vui sướng của con trai, nói: "Con cho rằng đi vào sòng bạc là muốn chiến thắng ai đây! Con trước hết cần phải chiến thắng bản thân mình! Kiếm soát được bản thân mình, con mới có thể trở thành người thắng cuộc thật sự". Từ đây, mỗi lần đi vào sòng bạc, cậu đều đặt ra một mức giới hạn cho riêng mình: Khi thua mất một phần mười số tiền, cậu nhất định sẽ rời khỏi đó. Lâu dần, quen thuộc với sòng bài và đã bắt đầu chiến thắng. Lần đầu tiên, cậu không chỉ giữ được tiền vốn, hơn nữa còn thắng được mấy trăm đồng. Người cha đứng bên cạnh nhắc nhở anh, bây giờ đã đến lúc phải rời khỏi bàn đánh bạc rồi. Nhưng ở vào lúc gió thuận buồm xuôi như vậy, cậu nào chịu bỏ cuộc? Quả nhiên cậu lại thắng được thêm 15% số tiền, trước mắt đã sắp thắng được con số gấp đôi. Đây là cảnh trước nay chưa từng tưởng tượng ra, trong lòng hứng khởi không thôi. Nào ngờ, chính ngay lúc này, tình thế đã chuyển biến bất ngờ, có mấy đối thủ đã gia tăng tiền cược. Chỉ vỏn vẹn hai ván, con trai Tiểu Vương đã thua sạch. Lúc này, cậu mới nhớ đến lời khuyên can của cha. Nếu như lúc đó có thể rời khỏi sòng, cậu đã là một người chiến thắng. Đáng tiếc, ngay trước ngưỡng cửa chiến thắng, lại một lần nữa cậu phải làm người thua cuộc. Một năm sau, lão Vương lại đến sòng bạc xem phong cách đánh bạc của con trai. Con của ông lúc này đã giống như một tay già đời, thắng thua đều dừng lại ở mức khoảng 10%, không kể là thua mất 10%, hay là thắng được 10%, anh đều sẽ rời khỏi sòng. Ngay cả lúc đắc ý nhất, anh cũng sẽ buông tay, dứt khoát rời đi. Lão Vương vô cùng vui sướng vì biết được rằng trên đời này người có thể rút lui ngay trong lúc chiến thắng mới là người chiến thắng thật sự. Và con trai của ông đã làm được điều đó. Lão Vương quyết định bàn giao khối tài sản của nhà mình cho con trai và nói: "Nghiệp vụ là chuyện nhỏ, biết bao nhiêu người thất bại không phải là bởi họ không hiểu nghiệp vụ, mà là không khống chế được cảm xúc bản thân, rồi phóng túng dục vọng không ngừng. Người ta không phải không biết cách nắm giữ tài sản mà là không kiểm soát nổi chính mình." Mặc dù đầu tư chứng khoán không phải là đánh bạc song bài học về sự tiết chế cảm xúc, kiểm soát tâm trạng và có kỷ luật với bản thân thì luôn đúng trong mọi trường hợp. Người có thể thành công nhất định phải học được kiềm chế bản thân, biết dừng lại đúng lúc. Còn chỉ vì cái lợi mà mê mờ, thì tiền bạc có bao nhiêu rồi cũng trôi hết theo dục vọng và lòng tham vô tận.
    Nơi học hỏi những câu truyện, kiến thức đầu tư chứng khoán:https://bom.to/FaVHyytmFl8Z8
    #Sưu tầm.
    stockhcm5 thích bài này.
  2. stockhcm5

    stockhcm5 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    26/12/2020
    Đã được thích:
    15.127
    Hay, fo mà nhiều kn nhỉ

Chia sẻ trang này