Chưa đặt tên!

Chủ đề trong 'Giao Lưu' bởi hailua7777, 16/01/2011.

142 người đang online, trong đó có 57 thành viên. 02:31 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Chủ đề này đã có 15474 lượt đọc và 321 bài trả lời
  1. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    05/04/2010
    Đã được thích:
    88
    đáng suy ngẩm phải không anh( một người bạn gửi từ yahoo lâu lắm giờ mới lôi ra~X)


    Hãy đọc những dòng này và hãy nghĩ về nó:
    -
    Nếu sáng nay bạn thức dậy khoẻ mạnh, nghĩa là bạn hạnh phúc hơn 1 triệu
    người rồi đấy, những người không sống được đến tuần sau.

    - Nếu bạn chưa bao giờ trải qua chiến tranh hay sự cô độc trong những
    phòng giam của nhà tù, nếu bạn chưa phải hấp hối vì đói và khát, bạn hạnh
    phúc hơn, may mắn hơn 500 triệu người trên Thế giới này.

    - Nếu bạn đến nhà thờ, không sợ hãi về 1 ngày tận thế hay cái chết, bạn
    hạnh phúc hơn 3 tỷ người trên Thế giới.

    - Nếu trong tủ lạnh nhà bạn có thức ăn, bạn được ăn mặc tử tế, bạn có 1
    mái nhà và 1 cái giường êm ấm, bạn giàu có hơn 75% nhân loại.

    - Nếu bạn có tài khoản trong nhà băng, tiền trong ví và 1 ít xu lẻ trong túi
    quần, bạn đã thuộc 8% no đủ của toàn Thế giới.

    Nếu bạn đọc những dòng chữ này, bạn sẽ hạnh phúc gấp 2 lần vì :
    - Có ai đó nghĩ đến bạn
    - Bạn ko nằm trong số 2 tỷ người mù chữ
    - Bạn có máy tính
    Nếu nhìn Thế giới dưới góc độ như thế này ta sẽ thấy rằng chúng ta, những
    con người, cần sự thông cảm, đoàn kết, sự nhân ái và trí thức đến mức
    nào !
    Bạn hãy nghĩ về điều đó !
  2. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    05/04/2010
    Đã được thích:
    88
    @huyhoang12 bác cho tôi rinh cái "kho báu" này về để bên nhà tôi nhé
    Hư vô


    [​IMG]
    Có ba thứ trong đời không bao giờ nên tiếc nuối:
    Một tình yêu đã ra đi; một người bạn không xứng đáng và ngày hôm qua.

    Hãy cứ thương nhớ nhưng đừng bao giờ tiếc ngày hôm qua.
    Bởi vì đó là những điều đã không còn có thực, không còn có ý nghĩa và không còn tồn tại trong ngày hôm nay và ngày mai của ta. Vì thế, là những điều không nên làm vướng bận lòng ta, không nên làm u sầu trái tim ta và làm rơi nước mắt ta thêm nữa.
    Một sớm mai kia thức dậy, bạn có thể sẽ thấy người bạn yêu không còn là người đàn ông/đàn bà bạn đã yêu nữa. Bạn sẽ buồn vì họ? Sẽ đau vì không thể yêu người đó nữa? Sẽ tiếc nuối tình yêu đã có? Nhưng, hãy nghĩ: Khi bạn yêu họ, họ là người bạn yêu, với những gì bạn yêu. Khi họ không còn như thế nữa, hoặc khi bạn nhận ra họ chưa bao giờ như bạn nghĩ, cũng đừng cảm thấy đau buồn hay nuối tiếc. Bởi vì tình yêu đó, trước giây phút đổi thay đó đã là một tình yêu trọn vẹn, người yêu đó trước giây phút nhận ra đó đã là một người yêu trọn vẹn. Chỉ có điều, đó là một tình yêu đã qua, một người yêu đã ra đi. Và nên để gió cuốn bay đi…
    Một người bạn không xứng đáng với những gì ta dành cho họ càng không bao giờ nên hối tiếc, cho dù có thể là một nỗi buồn trong thoáng chốc. Buồn không phải vì ta đã dành cho họ nhiều yêu thương mà họ không xứng đáng được nhận, cho đi là không bao giờ nên hối tiếc. Mà buồn vì cuộc sống không nên như thế, con người không nên như thế, vậy thôi. Dù sao, cũng nên sống hết mình, yêu thương hết mình. Đâu đó trong cuộc đời vẫn là những vòng tay rộng mở, còn những cái quay mặt đã ở sau lưng…
    Một sớm mai kia khi tất cả sẽ thành hư vô trong đời, tôi mong bạn sẽ mỉm cười.
    Và ngày hôm qua. Ngày hôm qua luôn là một cái bóng rất lớn, đôi khi là quá lớn lên hiện tại. Cho dù là cái bóng của hạnh phúc hay bất hạnh. Có những người không bao giờ thoát nổi ra khỏi cái bóng đó để bước đi về phía ngày mai. Nhưng bạn biết không, chỉ những người không nhìn thấy bóng mình vì bận rộn ngẩng cao đầu bước mới không luẩn quẩn ở cái bóng của mình mãi. Ngày hôm qua chỉ là một cái bóng. Mà chúng ta thì cần điều gì đó rõ rệt, mang dáng dấp, hơi thở, sự sống. Đừng đuổi theo cái bóng đó, bạn nhé. Nó cũng giống như ngồi thở than vọng tưởng những cánh **** mùa trăng tròn thuở xưa. Hãy cứ thương nhớ nhưng đừng bao giờ tiếc ngày hôm qua. Ngày hôm qua đã qua rồi…
    Đôi khi, đúng hơn là rất nhiều khi tôi cũng thấy buồn. Nhưng tuyệt nhiên không bao giờ cho phép mình nuối tiếc. Tôi tin, rất tin cuộc sống cần dựa trên những nỗ lực không mệt mỏi để vươn lên, để cho đi và để biết trân trọng hiện tại, hướng tới ngày mai. Những gì đã cho đi là những điều quý giá. Những hạnh phúc đã mang đến cho người là những món quà tự tặng mình. Những yêu thương đã trao là những yêu thương được nhận. Ngay cả những nỗi buồn cũng là một trải nghiệm ý nghĩa. Những cho nhận ấy ngày hôm nay và ngày mai nhìn lại ta mới có thể thấy hết giá trị của đời mình.
    Những người luôn bận lòng với những đố kị, day dứt với những đau khổ, trẫm mình trong nước mắt, giam mình trong những ám ảnh về quá khứ và dằn vặt mình với những đòi hỏi yêu thương là những người không bao giờ có thể hạnh phúc, không bao giờ biết giá trị đích thực của cuộc sống.
    Một sớm mai kia khi tất cả sẽ thành hư vô trong đời, tôi mong bạn sẽ mỉm cười và hãy hướng tới tướng lai [};-
  3. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    05/04/2010
    Đã được thích:
    88
  4. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    05/04/2010
    Đã được thích:
    88
    Inside Man

    A cop has to talk down a bank robber after the criminal's perfect heist spirals into a hostage situation.
  5. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    05/04/2010
    Đã được thích:
    88
    A walk in the cloud ( Lạc bước trên mây)
    I want the truth..........
  6. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    05/04/2010
    Đã được thích:
    88
    Indecent Proposal

    (Lời đề nghi khiếm nhã)
    Bộ phim này một lần nữa khẳng định một chân lý: cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ được mua bằng rất nhiều tiền.
  7. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    05/04/2010
    Đã được thích:
    88
  8. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    05/04/2010
    Đã được thích:
    88
    Ngụy biện và tình yêu
    Mác Sun-man

    [FONT=Verdana, Arial]... Từ lâu tôi đã muốn chiếm được Po-lie-xpai. Xin nói rõ thêm rằng lòng mong muốn này của tôi, về thực chất, không thuộc phạm trù tình cảm. Dĩ nhiên, Po-li là một cô gái làm mọi người xúc động, nhưng tôi không phải loại người để trái tim chi phối cái đầu. Tôi muốn có Po-li vì một lý do được cân nhắc kỹ càng, hoàn toàn có tính chất lý trí.

    Tôi đang học năm thứ nhất trường Luật. Vài năm nữa, tôi sẽ ra trường hành nghề. Tôi biết rất rõ tầm quan trọng của kiểu người vợ khả dĩ đem lại thành công rực rỡ cho một luật sư. Những luật sư ăn nên làm ra mà tôi đã quan sát, hầu như không trừ một ai, đều có vợ là những phụ nữ đẹp, duyên dáng, thông minh. Po-li hoàn toàn đáp ứng điều đó, trừ một phương diện.

    Cô ta đẹp, cái đó đã hẳn. Tuy cô chưa có kích thước của một "hoa hậu", nhưng tôi tin chắc là thời gian sẽ bổ sung vào những thiếu sót đó. Cô ta đã có sẵn những tiền đề rồi.

    Cô ta rất duyên dáng, đó cũng là một điều chắc chắn. Tôi muốn nói là vẻ người cô ta rất hấp dẫn, dáng vóc thanh mảnh, phong thái, tự nhiên, cử chỉ tỏ rõ là con nhà nề nếp loại nhất. Cung cách cư xử ăn uống của cô thật là không chê vào đâu được.

    Nhưng cô ta không thông minh. Nói thật tình, cô ta còn có vẻ đi theo hướng ngược lại. Nhưng tôi tin rằng dưới sự hướng dẫn của tôi, cô sẽ trở nên thông minh. Dẫu sao thì cũng đáng công thử xem thế nào. Xét cho cùng, làm cho một cô gái đẹp ngu đần trở thành thông minh còn dễ hơn là làm cho một cô gái thông minh nhưng xấu trở thành đẹp.

    Cuộc hẹn gặp đầu tiên của tôi với Po-li có tính chất một cuộc điều tra. Tôi muốn tìm hiểu xem tôi sẽ phải làm gì để nâng trí tuệ của cô ta lên tới cái mức cần thiết. Trước hết tôi đưa Po-li đi ăn.

    - Trời, bữa ăn ngon tuyệt - Po-li nói sau khi chúng tôi rời khỏi hiệu ăn.

    Rồi tôi đưa cô đi xem chiếu bóng.

    - Trời, phim hay tuyệt - Po-li nói sau khi chúng tôi rời khỏi rạp.

    Sau đó tôi tiễn cô về nhà.

    - Trời, hôm nay đi chơi tuyệt quá! - Po-li nói sau khi tạm biệt tôi, chúc tôi ngủ ngon.

    Tôi trở về nhà, lòng nặng trĩu. Tôi đã đánh giá quá thấp khối lượng công việc tôi đã phải làm. Cô gái thiếu hiểu biết một cách khủng khiếp! Mà chỉ cung cấp hiểu biết cho cô ta thôi cũng không đủ. Trước hết mọi chuyện, phải dạy cho cô ta biết suy nghĩ. Chuyện này có vẻ là một nhiệm vụ không phải nhỏ. Và thoạt đầu, tôi đã có ý buông cô ta cho Pi-ti Be-lô, một anh chàng vẫn ve vãn cô. Nhưng rồi tôi lại nghĩ đến khuôn mặt, thân hình đẹp đẽ, hấp dẫn của cô, cái cách cô bước vào một căn phòng và cái lối cô cầm dao, cầm dĩa, thế là tôi quyết định sẽ cố gắng một phen.

    Tôi đi vào công việc này một cách có kế hoạch, có hệ thống, như trong mọi việc tôi làm. Trước hết tôi dạy cô về lô-gíc. Tôi học Luật và đang học môn Lô-gic, cho nên nắm rất vững vấn đề. Lần gặp sau tôi bảo Po-li :

    - Này em, tối nay chúng ta đi chơi nói chuyện.

    - Ô, tuyệt quá! - Po-li đáp.

    Chúng tôi tới công viên, ngồi dưới một gốc cây sồi cổ thụ và cô nhìn tôi, vẻ chờ đợi :

    - Chúng ta nói chuyện gì bây giờ, hở anh ?

    - Nói chuyện về lô-gíc.

    Po-li suy nghĩ một lát rồi quyết định là cô ta thích vấn đề đó:

    - Tuyệt!

    Tôi hắng giọng:

    - Lô-gíc là khoa học về tư duy. Trước khi biết cách suy nghĩ đúng đắn, trước hết chúng ta phải học cách nhận ra những cái ngụy biện thông thường của lô-gíc. Tối nay chúng ta nói về vấn đề đó.

    - Tuyệt! - Po-li vỗ tay ra vẻ rất thích thú.

    Tôi chớp mắt nhưng vẫn dũng cảm tiếp tục:

    - Trước hết, chúng ta hãy nghiên cứu cái ngụy biện gọi là "phép đơn giản hóa".

    - Ôi, anh nói đi - Po-li giục tôi, hai hàng lông mi chớp chớp, chờ đợi.

    - Phép đó trỏ một lý lẽ dựa trên một sự-khái quát hóa không đúng. Thí dụ: tập thể dục là tốt. Do đó ai ai cũng phải tập thể dục.

    - Đồng ý! Em đồng ý đấy. - Po-li hăm hở - ý em muốn nói là tập thể dục rất tuyệt, nó làm cho cơ thể cân đối, đẹp ra và vân vân...

    Tôi nhẹ nhàng bảo:

    - Po-li, lý lẽ đó là ngụy biện. "Tập thể dục là tốt" là một khái quát hóa không đúng. Chẳng hạn, nếu ta đau tim, thì tập thể dục là không tốt, mà còn là có hại. Nhiều người được bác sĩ dặn là không được tập. Cho nên ta phải xác định cho đúng sự khái quát hóa đó: phải nói là "tập thể dục, thường là tốt" hay là "tập thể dục là tốt đối với nhiều người". Nếu không ta sẽ phạm phải cái lối ngụy biện "đơn giản hóa". Em rõ chưa nào?

    - Chưa. - Po-li thú thật - Nhưng hay lắm! Anh nói nữa đi!

    - Em đừng giật tay áo anh như thế. - Tôi bảo, rồi nói tiếp - Rồi đến lối ngụy biện gọi là "Khái quát hóa vội vã". Em hãy nghe cho kỹ: Anh không nói được tiếng Pháp, em không nói được tiếng Pháp. Pi-ti Be-lô không nói được tiếng Pháp. Do đó anh phải kết luận rằng ở trường đại học Mi-nê-xô-ta này, chẳng ai nói được tiếng Pháp cả.

    - Thật à? - Po-li ngạc nhiên hỏi - Không ai nói được à?

    Tôi cố gắng che giấu nỗi thất vọng, bực dọc:

    - Po-li, đấy là một ngụy biện. Khái quát hóa quá vội vã. Có quá ít thí dụ để đảm bảo cho một kết luận như vậy.

    Po-li hối hả giục:

    - Anh còn biết những ngụy biện gì nữa không? Thật là tuyệt, có lẽ còn tuyệt hơn cả khiêu vũ nữa chứ!

    Tôi cố gạt đi nỗi thất vọng đang dâng lên trong lòng. Tôi đang làm một việc uổng công với cô gái này, có lẽ chẳng đi đến đâu cả. Nhưng được cái là tôi kiên nhẫn nên vẫn tiếp tục:

    - Rồi đến lối ngụy biện "Nhân quả sai". Em nghe đây : chúng ta đừng nên rủ Bin đi chơi nông thôn. Mỗi lần rủ anh ta đi là trời lại mưa.

    Po-li thốt lên :

    - Đúng thế đấy! Em biết có một người như vậy. Một cô gái, tên là Ơ-la Bếc-cơ, không sai một lần nào. Cứ có cô ta đi cùng là y như rằng trời mưa...

    Tôi hơi gắt :

    - Po-li, đó là ngụy biện. Ơ-la Bếc-cơ không làm ra mưa. Cô ta chẳng liên quan gì đến trời mưa hết. Em đã phạm vào ngụy biện nếu em trách cứ Ơ-la Bếc-cơ về chuyện trời mưa.

    Po-li tiu nghỉu hứa :

    - Vâng, em sẽ không bao giờ làm thế nữa. Anh giận em đấy à ?

    Tôi thở dài :

    - Không, Po-li, anh không giận em.

    - Thế anh nói nữa về ngụy biện đi!

    - Ta hãy xem xét lối "tiền đề mâu thuẫn"

    - Vâng, vâng, anh nói đi. - Po-li nói, ánh mắt sáng lên vì sung sướng.

    Tôi hơi cau mày, nhưng đã trót đâm lao ...

    - Đây là một thí dụ : Nếu Chúa làm được mọi việc, vậy thì liệu Chúa có thể làm ra được một tảng đá mà Chúa không thể nhấc lên nổi không ?

    - Tất nhiên là được rồi còn gì nữa. - Po-li đáp ngay.

    - Nhưng em không thấy là nếu Chúa có thể làm được bất cứ việc gì, thì Chúa có thể nhấc nổi hòn đá chứ ?

    - Ừ nhỉ. - Po-li có vẻ suy nghĩ - Thế thì có lẽ là Chúa không làm được hòn đá đó.

    - Nhưng Chúa làm được mọi chuyện cơ mà ! - Tôi nhắc.

    Po-li gãi gãi cái đầu xinh đẹp nhưng trống rỗng của cô, cuối cùng cô thú nhận :

    - Em chẳng biết thế nào nữa.

    - Dĩ nhiên là em biết làm sao được. Vì khi tiền đề của một lý lẽ mâu thuẫn với nhau thì không thể có lý lẽ được nữa. Nếu như có một sức mạnh không gì cưỡng nổi thì không thể có một vật gì không thể lay chuyển được. Nhưng nếu có một vật không thể lay chuyển được thì tất nhiên là không thể có một sức mạnh không gì cưỡng nổi. Rõ chưa ?

    - Anh nói cho em nghe rõ thêm nữa đi. - Po-li hăng hái nói.

    Tôi nhìn đồng hồ :

    - Có lẽ tối nay nên dừng lại ở đây thì hơn. Bây giờ anh đưa em về, em sẽ ôn lại tất cả những cái đã học. Tối mai chúng ta sẽ tiếp tục học bài mới.

    Tôi đưa Po-li về ký túc xá của cô. Cô cho tôi biết là cuộc đi chơi trò chuyện tối đó thật là tuyệt. "Cực kỳ đấy!" - Cô nói. Còn tôi thì buồn rầu trở về chỗ tôi ở. Có vẻ dự định của tôi sẽ thất bại mất thôi. Cô gái rõ ràng là có cái đầu không hiểu nỗi lô-gíc.

    Nhưng rồi tôi lại nghĩ lại. Tôi đã phí mất một buổi tối. Mất một buổi nữa cũng chẳng sao. Biết đâu đấy. Có thể đâu đó trong cái trí óc tắt ngấm của cô ta vẫn còn âm ỉ vài cục than hồng, biết đâu tôi chẳng làm cho chúng bùng cháy lên. Đành rằng chẳng có nhiều nhặn hi vọng gì, nhưng tôi quyết định thử thêm một lần nữa.

    Tối hôm sau, ngồi dưới gốc cây sồi, tôi bảo :

    - Ngụy biện mà tối nay chúng ta đề cập đến là "Dùng thương hại làm mủi lòng".

    Po-li run lên vì thích thú.

    - Em hãy nghe cho kỹ nhé. Một người đi xin việc. Khi ông chủ hỏi khả năng chuyên môn của anh ta thì anh ta trả lời là anh ta có một vợ và sáu con, vợ thì què quặt không làm được gì, con cái thì chẳng có gì ăn, không có áo mặc, chân không có giày, nhà thì không có giường, không có than mà mùa đông lại sắp tới ...

    Môt giọt nước mắt lăn trên gò má hồng của Po-li. Cô sụt sịt :

    - Ôi, thật là thảm quá !

    - Đúng, thật là thảm. - Tôi đồng ý - Nhưng đó không phải là một lý lẽ. Người kia đã không trả lời vào câu hỏi của chủ về khả năng chuyên môn của anh ta mà lại đi kêu gọi lòng thương của chủ. Anh ta đã phạm vào ngụy biện "Dùng thương hại làm mủi lòng". Em hiểu chưa ?

    Cô ấp úng :

    - Anh có khăn mùi xoa đấy không ?

    Tôi đưa mùi xoa cho cô và cố nén tiếng hét đang ứ lên cổ trong khi cô ta lau nước mắt. Tôi cố kiềm chế giọng nói của mình cho bình thường :

    - Bây giờ ta bàn đến "Loại suy sai". Đây là một thí dụ : Sinh viên phải được phép nhìn vào sách giáo khoa trong khi thi. Xét cho cùng thì các nhà phẫu thuật trong khi mổ, có máy X-quang hướng dẫn, luật sư khi cãi trước tòa, có giấy tờ, văn bản trong tay, thợ mộc dựng nhà có bản thiết kế hướng dẫn... Vậy thì tại sao sinh viên lại không được phép xem sách khi thi ?

    Po-li hăng hái nói :

    - Ồ, đúng là một ý cực kỳ hay mà nhiều năm nay em chưa từng nghe thấy.

    Tôi nói sẵng :

    - Po-li. Lý lẽ đó hoàn toàn sai. Bác sĩ, luật sư, thợ mộc, ... không phải là đang thi để xem họ đã học được những gì, khác với anh sinh viên. Hoàn cảnh họ hoàn toàn khác, không thể loại suy được.

    - Em vẫn cho đó là một ý cực kỳ ... - Po-li nói.

    - Cực kỳ... con khỉ - tôi lầm bầm, nhưng tôi vẫn ngoan cường tiếp tục - Sau đây ta xét đến ngụy biện "Giả thuyết trái với thực tế".

    - Nghe có vẻ hay đấy nhỉ - Po-li nói.

    - Em nghe đây : Nếu bà Quy-ri không tình cờ để quên một phim ảnh trong ngăn kéo cùng với một mẩu quặng Ra-đi-um thì ngày nay thế giới chẳng biết gì về Ra-đi-um hết.

    - Đúng - Po-li gật gật - Anh có xem phim không ? Chà, thật là mê li ! Tài tử Oanh-tơ Pít-giơn thật là hết ý!...

    - Em có thể quên cái nhà ông Pít-giơn đó đi một lát được đấy - Tôi lạnh lùng nói - Anh muốn chỉ ra rằng lời tuyên bố đó là một ngụy biện. Có thể bà Quy-ri sẽ tìm ra Ra-đi-um một ngày nào sau đó. Có thể một người khác sẽ tìm ra. Không thể bắt đầu bằng một giả thuyết không thật rồi từ đó rút ra những kết luận có cơ sở được.

    - Đáng lẽ ra họ phải để Oanh-tơ Pít-giơn đóng nhiều phim hơn mới phải. - Po-li nói - Em chẳng được xem thêm phim nào có anh ta nữa.

    Tôi quyết định thử một lần cuối cùng. Chỉ một lần nữa thôi. Máu thịt con người chịu đựng cũng có giới hạn.

    - Ngụy biện tiếp theo được gọi là "Bỏ thuốc độc vào giếng".

    - Ồ, kỳ lạ nhỉ ? - Po-li trố mắt.

    - Hai người tranh luận với nhau. Người thứ nhất đứng dậy nói "Đối phương của tôi là một tay nói dối có tiếng. Các ngài không thể tin được một lời nào của anh ta đâu." ... Po-li, bây giờ em nghĩ đi. Nghĩ cho kỹ. Sai ở đâu?

    Tôi chăm chú nhìn cô ta trong lúc cô nhíu tít cặp lông mày mượt mà, cong vút. Bỗng một ánh thông minh lóe lên - ánh đầu tiên tôi thấy - trong mắt cô. Cô công phẫn nói:

    - Thế là không công bằng. Hoàn toàn không công bằng. Người thứ nhất bảo người thứ hai là một kẻ nói dối ngay cả trước khi người thứ hai mở miệng thì người này còn có hi vọng gì nữa?...

    - Đúng ! - Tôi phấn khởi kêu to - Đúng một trăm phần trăm ! Người thứ nhất đã "bỏ thuốc độc vào giếng" trước khi mọi người uống nước giếng. Anh ta đã hãm hại đối phương trước khi người này bắt đầu... Po-li, anh rất tự hào về em...

    - Ồ! - Cô lẩm bẩm, mặt đỏ lên vì sung sướng.

    - Em thân mến, em thấy không, có gì là khó đâu ? Chỉ cần em tập trung suy nghĩ thôi... Suy nghĩ - nghiên cứu, đánh giá. Bây giờ ta ôn lại tất cả những gì ta học nhé !

    - Anh cứ hỏi đi. - Po-li khẽ vung bàn tay, bình tĩnh nói.

    Phấn khởi vì thấy Po-li cũng không phải là ngu đần gì, tôi kiên nhẫn nhắc lại tất cả những điều tôi đã giảng giải. Tôi nêu lên nhiều thí dụ, chỉ ra những chỗ sai, ra sức phân tích không biết mệt, cứ như là đào hầm vậy... Tôi không biết lúc nào thì ra tới ánh sáng mà liệu có ra được tới ánh sáng không đây. Nhưng tôi kiên trì đào, bới, cuốc, cào... Và cuối cùng tôi đã thành công, tôi đã thấy hé ra một ánh sáng. Rồi ánh sáng đó lớn dần và mặt trời lùa vào, mọi thứ đều sáng rực.

    Mất năm tối cả thảy, nhưng thật là bõ công. Tôi đã biến Po-li thành một người tinh thông lô-gíc. Tôi đã dạy cho cô biết suy nghĩ. Công việc của tôi đã xong. Cuối cùng cô đã xứng đáng với tôi. Đúng là một người vợ thích hợp cho tôi, xứng đáng với nhà cao cửa rộng tôi sẽ có sau này, một người mẹ thích hợp với những đứa con thông minh, xinh đẹp của tôi...

    Đừng nghĩ rằng tôi không yêu Po-li. Trái lại. Cũng như Píc-ma-li-ôn yêu tượng người phụ nữ hoàn hảo mà ông đã tạc ra, tôi yêu người con gái mà tôi đã đào tạo nên. Tôi quyết định ngỏ cho cô ta biết tình cảm của tôi vào buổi gặp sắp tới. Đã đến lúc phải biến chất mối quan hệ giữa chúng tôi, từ tính chất kinh viện sang tính chất lãng mạn.

    - Po-li - tôi nói, khi chúng tôi ngồi dưới cây sồi - Tối nay, chúng ta sẽ không nói đến những ngụy biện nữa.

    - Ồ! - Cô nói, có vẻ thất vọng.

    - Em thân yêu - Tôi hạ cố mỉm cười với cô - Chúng ta đã ngồi với nhau năm tối rồi. Năm tối rất tốt đẹp. Rõ ràng là chúng ta rất hợp với nhau.

    - "Khái quát hóa vội vã" - Po-li nhắc lại - Làm sao anh có thể nói được là chúng ta rất hợp nhau trên cơ sở có năm cuộc gặp gỡ thôi?

    Tôi tặc lưỡi, thú vị. Cô bé học thuộc bài quá.

    - Em ạ. - Tôi vuốt ve bàn tay cô một cách khoan dung - Năm lần gặp nhau là quá đủ rồi. Xét cho cùng, em chẳng cần ăn hết một cái bánh ga-tô mới biết là bánh ngon chứ?

    - "Loại suy sai" - Po-li nói ngay - Em không phải là một cái bánh ga-tô, em là một cô gái.

    Tôi tặc lưỡi, lần này kém phần thú vị hơn lần trước. Có lẽ cô bé học bài thuộc quá mức cần thiết. Tôi quyết định đổi chiến thuật. Rõ ràng phương pháp tốt nhất là tỏ tình một cách đơn giản, mạnh mẽ, trực tiếp. Tôi ngừng một lát trong khi khối óc đồ sộ của tôi lựa chọn những lời lẽ thích đáng. Rồi tôi bắt đầu:

    - Po-li, anh yêu em. Em là tất cả vũ trụ đối với anh, là mặt trăng, là những ngôi sao, những chòm tinh tú trong không gian. Em thân yêu, em hãy nói là em sẽ sống suốt đời với anh vì nếu không thì cuộc đời đối với anh sẽ không còn ý nghĩa gì nữa. Anh sẽ khô héo, tàn tạ, anh sẽ không ăn, không ngủ, đi lang thang trên mặt đất này như một bóng ma âu sầu, thui thủi...

    Tôi khoanh tay lại, chắc là phải "ăn tiền" rồi.

    - "Dùng thương hại làm mủi lòng". - Po-li nói.

    Tôi nghiến răng ken két. Tôi không phải là Píc-ma-li-ôn, tôi là Phrăn-ken-xten và con quỷ đang bóp cổ tôi. Tôi cuống cuồng đẩy lùi làn sóng hoảng hốt đang tràn lên trong lòng. - Bằng bất cứ giá nào, tôi phải bình tĩnh - Tôi gượng cười:

    - Ồ, Po-li, em thuộc bài về ngụy biện quá nhỉ?

    - Đúng thế! - Po-li gật mạnh đầu.

    - Thế ai dạy em?

    - Anh chứ ai nữa?

    - Đúng. Vậy là em cũng nợ anh một cái gì đó, phải không em? Nếu không có anh, em chẳng bao giờ biết về ngụy biện.

    - "Giả thuyết trái với thực tế". - Po-li lại nói ngay.

    Tôi quệt mồ hôi trán.

    - Po-li, - Giọng tôi khàn khàn - Em không nên hiểu những cái đó máy móc quá! Anh muốn nói đó chỉ là những chuyện ở trường học thôi. Em cũng biết đấy, chuyện sách vở ấy mà, nào có ăn nhằm gì với đời sống thật đâu!

    - Lại "đơn giản hóa" rồi. - Po-li vừa nói vừa vui vẻ trỏ vào mặt tôi.

    Tôi không nhịn được nữa, vùng đứng lên, rống như một con bò:

    - Thế em có bằng lòng lấy anh không thì bảo?

    - Không. - Cô đáp.

    - Tại sao?

    - Vì chiều hôm nay em đã hứa hôn với Pi-ti Be-lô rồi mà!
    [/FONT]
  9. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    05/04/2010
    Đã được thích:
    88
    Các dạng ngụy biện thường gặp ...
    Sưu tầm-đọc-trích lược

    Lập luận ngụy biện, lừa dối, hay xảo trá đã được phân loại từ thời Aristotle, tức cách đây hơn 2300 năm. Trong tranh luận, đôi khi chúng ta mắc phải lỗi ngụy biện, có khi do vô tình, có khi là cố ý. Hy vọng nội dung trình bày dưới đây sẽ giúp chúng ta nắm rõ hơn về các "kỹ thuật" ngụy biện, nhằm tranh luận duy lý và công bằng hơn
    1. Argumentum ad antiquitatem (lý lẽ dựa vào cổ xưa hoặc truyền thống)

    Đây là một lập luận ngụy biện rất hay được dùng trong tranh cãi. Lý lẽ này khẳng định rằng một chính sách, tính cách, cách hành xử là đúng và chấp nhận được vì từ xưa tới giờ và ở đâu người ta cũng làm như thế.
    2. Argumentum ad ignorantiam (viện dẫn sự không hiểu biết)

    Ngụy biện loại này khẳng định rằng một điều trở nên nghiễm nhiên đúng vì nó chưa bị chứng minh là sai. Việc thất bại trong chứng minh rằng một cái gì đó là sai không đồng nghĩa với việc chứng minh được nó là đúng Ví dụ ăn cắp ở xã hội nào và trong hoàn cảnh nào cũng là xấu!
    3. Argumentum ad numerum (lý lẽ viện dẫn các con số)

    Tính ngụy biện của lập luận loại này là ở chỗ, thay vì chứng minh điều gì đó là đúng, lập luận lại trích dẫn bao nhiêu người nghĩ rằng nó là đúng. Nhưng cho dù có bao nhiêu người tin rằng một điều gì đó là đúng cũng không có nghĩa điều đó là đúng. Ví dụ: “Ít nhất 70% người Mỹ ủng hộ việc hạn chế nạo thai.” Rất có thể 70% dân Mỹ là sai lắm chứ!
    4. Dicto simpliciter ad dictum secundum quid (ngụy biện “thủ tiêu ngoại lệ”)

    Cách thức của loại ngụy biện này là vẽ nên một cái nhìn, một luật chung, trong đó loại trừ các trường hợp ngoại lệ. Chẳng hạn, tam đoạn luận sau là ngụy biện: Cutting people is a crime. Surgeons cut people. Therefore, surgeons are criminals.
    5. Dicto secundum quid ad dictum simpliciter

    Là cách lý luận đối nghịch với dạng 4: Biến một trường hợp đặc biệt thành một luật tổng thể. Lý luận sau là ngụy biện: Tất cả chim thiên nga mà tôi nhìn thấy đều có màu trắng, do đó, tất cả chim thiên nga đều có màu trắng
    6. Ignoratio Elenchi (đánh lạc hướng)

    Kỹ thuật này này lái sự chú ý khỏi vấn đề cần tranh luận, thay vì xoáy vào nó. Chẳng hạn, ngụy biện kiểu này tạo ra một dạng bóp méo lý lẽ của đối phương thay cho lý lẽ thực sự mà đối phương đưa ra, và công kích cái lý lẽ bị bóp méo đó. Đối phương thiếu tỉnh táo sẽ phải quay sang bảo vệ cái lý lẽ “dở hơi” mà thực ra anh ta không đưa ra.

    Một dạng khác của ngụy biện đánh lạc hướng có tên là “cá trích đỏ” (red herring). Đây là cách lẩn tránh vấn đề chính, đánh lạc hướng sự chú ý sang một đối tượng khác để dễ quy kết, chụp mũ đối phương dựa trên argumentum verecundiam (lý lẽ dựa vào uy tín) và argumentum ad popolum (lý lẽ dựa vào công chúng).

    Loại ngụy biện này còn có các tập con (subset) như sau:

    a. Argumentum ad verecundiam (lý lẽ dựa vào uy tín).

    Tính ngụy biện của lập luận loại này xảy ra khi người được trích dẫn không phải là chuyên gia trong lĩnh vực đang được bàn đến, ví dụ một số tác giả thường trích dẫn các quan điểm của Einstein về chính trị như thể Einstein là một triết gia hơn là một nhà vật lý thiên tài.

    b. Argumentum ad hominem (lý lẽ hướng vào cá nhân)

    Lập luận kiểu này xảo trá ở chỗ, thay vì phản bác một ý kiến nào đó, lập luận lại hướng sự công kích vào tính cách và động cơ của người đưa ra ý kiến đó. Khẳng định sau đây là ngụy biện: “X là tên lừa đảo vì thế không thể tin được những gì hắn nói.” Sự ngụy biện ở đây là ở chỗ, thay vì chứng minh ý kiến của X là sai, người ta lại đi công kích cá nhân X là tên lừa đảo. Sự thực là, cho dù X là tên lừa đảo, y vẫn có thể nói: “2 x 2 = 4” và khẳng định đó của y vẫn là chân lý.
    c. Argumentum ad popolum (lý lẽ dựa vào công chúng)

    Tính ngụy biện của argumentum ad popolum là ở chỗ nó cố đi chứng minh một điều gì đó là đúng đơn giản là vì công chúng đồng ý với điều đó.

    d. Argumentum ad baculum (lý lẽ dựa vào hình phạt)

    Quy tắc của dạng ngụy biện này như sau:
    If x does not accept P as true, then Q.
    Q is a punishment on x.
    Therefore, P is true.
    7. Affirming the Consequent

    Rút ra kết luận từ những tiền đề không support cho kết luận đó bằng cách lý luận: P gây ra Q do đó Q là kết quả của P. Chẳng hạn, lý luận sau là ngụy biện: “Nếu một người chạy bằng chân trần thì chân anh ta sẽ đau. Chân của Socrates đau. Như vậy, nguyên do là do Socrates chạy bằng chân trần”. Trên thực tế, có thể có nhiều nguyên nhân dẫn đến việc ông ta bị đau chân.

    8. Denying the antecedent

    Rút ra kết luận từ những tiền đề không support cho kết luận đó bằng cách lý luận: P gây ra Q do đó phủ định của Q là kết quả của phủ định của P. Lý luận sau là ngụy biện: “Nếu tôi bị cảm cúm, thì tôi bị đau họng. Tôi không bị cảm cúm. Do đó, Tôi không bị đau họng”.

    9. Petitio Principii (hay Circulus in Probando, hay Begging the question)

    Rút ra kết luận dựa trên các tiền đề thiếu vững chắc. Người ta có thể đặt câu hỏi về tính xác tín của tiền đề đó.

    Chẳng hạn, lý luận sau là ngụy biện: “Chắc chắn là Paul nói sự thật, vì tôi đã nghe anh ta nói điều đó rất nhiều lần”. Paul có thể nói trước sau như một, tuy nhiên , anh ta có thể đã nói dối từ đầu đến cuối.
    10. Fallacy of False Cause or Non Sequitur (Latin for "it does not follow")
    Nhầm lẫn điều này là nguyên nhân của điều khác, chẳng hạn, “chúng ta sẽ trường tồn vì vua của chúng ta rất tài giỏi”.
    a. Post hoc ergo propter hoc (trước cái đó nên là nguyên nhân của cái đó)

    Đây là 1 trường hợp đặc biệt của dạng ngụy biện 10, trong đó cái xảy ra trước được coi là nguyên nhân của cái xảy ra sau.

    Cấu trúc của suy luận này như sau:
    A occurred, then B occurred.
    Therefore, A caused B.​
    b. Cum hoc ergo propter hoc (cùng với cái đó cho nên tại vì cái đó)
    Đây là một ngụy biện khá quen thuộc trong đó sự tương quan, xảy ra đồng thời đã bị nhầm với nguyên nhân, tức là cho rằng vì hai sự việc diễn ra đồng thời, nên một trong hai sự việc phải là nguyên nhân của sự việc kia. Ví dụ: “Tổng thống Clinton có một chính sách kinh tế tuyệt vời. Cứ xem kinh tế của nước Mỹ tăng trưởng tốt như thế nào trong nhiệm kỳ của ông ấy thì biết!” Vấn đề ở đây là hai việc có thể cùng diễn ra đồng thời đơn giản chỉ do trùng hợp ngẫu nhiên (chính sách của ông tổng thống có thể chỉ đóng vai trò rất nhỏ trong việc tăng trưởng kinh tế, còn nguyên nhân thực sự lại là sự phát triển của công nghệ) hoặc quan hệ nhân quả giữa chúng xảy ra trễ theo thời gian (chẳng hạn sự phát triển kinh tế kỳ này là nhờ chính sách của ông tổng thống ở nhiệm kỳ trước).
    11. Tu quoque (Ông cũng thế)

    Ngụy biện loại này bao biện cho một khuyết điểm, lỗi lầm trong lập luận của một người bằng cách chỉ ra rằng đối thủ của y cũng mắc khuyết điểm như vậy. Một lỗi lầm, khuyết điểm, hay thói hư tật xấu vẫn cứ là một lỗi lầm, khuyết điểm, hay thói hư tật xấu bất kể bao nhiêu người, kể cả một dân tộc, mắc phải.

    Chẳng hạn, câu phỏng vấn Vương Trí Nhàn, người viết “Người Việt xấu xí” sau đây là một câu hỏi ngụy biện: “Với tư cách là một người con của dân tộc Việt, ông cảm thấy mình có bao nhiêu tính xấu trong đó?” __________________
    nguồn http://www.vietnamsejong.net/showthread.php?t=406http://www.ykhoanet.com/binhluan/nguyenvantuan/26042008_bantandinh_vanhoatranhluanvanguybien.htm
  10. hailua7777

    hailua7777 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    05/04/2010
    Đã được thích:
    88
    9 lời ngụy biện dẫn đến ly hôn

    Đôi khi, bạn không biết rằng chính những lời ngụy biện của bản thân lại dẫn đến sự tan vỡ hanh phúc gia đình.

    [​IMG]
    Đừng nghĩ đơn giản hôn nhân chỉ là một hợp đồng
    “Hôn nhân là một hợp đồng thôi mà”

    Đúng như vậy, hôn nhân là một hợp đồng pháp lý, nhưng còn nhiều hơn cả vậy. Sự thật là, hôn nhân là một giao ước, một lời hứa không thể phá vỡ, đó là cam kết về cuộc sống. Nó có nghĩa là khi bạn yêu thương một ai đó, cho dù giàu có hay nghèo khổ, bệnh tật hay khỏe mạnh thì bạn vẫn luôn chung thủy với họ, cùng nhau vượt qua những thử thách, khó khăn trong cuộc sống.
    “Tôi cưới anh chứ không phải cưới gia đình anh”

    Chẳng ai sinh ra mà không có gia đình nuôi nấng, dạy dỗ. Tất nhiên, người bạn cưới là anh ấy nhưng bạn vẫn phải đối mặt với gia đình và họ hàng của anh ấy nữa.

    “Tôi có thể thay đổi được anh ấy”

    Bạn cho rằng mình có thể thay đổi được những thói quen của chồng mình như: hay say xỉn, cục tính, bừa bộn, không giữ lời hứa...Điều này là không hề khả quan chút nào bởi “giang sơn khó đổi, bản tính khó rời”. Sự thật mà bạn nên nhận ra rằng bạn chỉ có thể kiểm soát được phản ứng của bản thân hay thay đổi bản thân mà thôi.

    “Chúng ta quá khác biệt”

    Sự khác nhau giữa hai vợ chồng không phải là một vấn đề lớn miễn là không khác biệt về mặt giá trị cuộc sống và đạo đức. Sự không tương đồng không giết chết một mối quan hệ, vấn đề là cách mà hai vợ chồng bạn xử lý sự khác biệt đó. Và đôi khi, sự khác biệt đó không thể giải quyết được và cả hai phải học cách chấp nhận nó.

    “Tôi đã mất hết cảm giác yêu thương với anh ấy”

    Niềm đam mê mãnh liệt không thể kéo dài mãi mãi nhưng tình yêu có thể ở lại suốt đời. Tình yêu có thể nhạt phai theo năm tháng nếu hai vợ chồng không vun đắp và nhem lửa cho nó.

    “Một cuộc hôn nhân như truyền thống thì tốt hôn”

    Bạn cho rằng nếu hôn nhân của hai người giống như thời ngày xưa thì đã không dấn đến chia tay. Tức là một cuộc hôn nhân mà người chồng quyết định mọi thứ, người vợ chỉ biết làm theo. Tuy nhiên, thời đại này đã khác rồi. Hôn nhân là bình đẳng, hai vợ chồng có quyền lợi và trách nhiệm ngang nhau, tôn trọng và đồng cảm lẫn nhau.

    “Tôi là người như vậy đấy. Anh không chịu được thì thôi”

    Nếu cả chồng bạn cũng hành động như vậy thì tất nhiên sẽ có ngày không ai chịu đựng nổi ai và chia tay là hậu quả tất yếu. Sống cùng nhau không có nghĩa là phải thay đổi mọi thứ để phù hợp với bạn đời mà điều cần là khắc phục những nhược điểm để bản thân đẹp hơn trong mắt đối phương.

    “Tôi đã có người khác. Chúng ta cần phải chia tay”

    Ngoại tình là vấn để rất nghiêm trọng và gây tổn hai cho mối quan hệ nhưng không có nghĩa là không thể cứu vãn được cuộc hôn nhân nếu cả hai người cùng cố gắng. Hãy dành thời gian để đối phương cắt đứt quan hệ với người thứ ba, tha thứ cho họ và cùng nhau xây dựng lại mối quan hệ. Điều đó không dễ dàng chút nào nhưng không phải là không thể.

    “Không thể cứu vãn mọi chuyện được nữa”

    Hôn nhân sắp tan vỡ và bạn từ bỏ nỗ lực cứu vãn nó. Đừng dễ dàng từ bỏ như thế mà hãy kiên trì và cố gắng. Cho dù điều gì xảy rat hi bạn cũng không bao giờ phải hối tiếc về những việc làm của mình.


Chia sẻ trang này