Chứng Khoán giờ là Giấy .Các bác hãy vào chọn cho mình 1 cách chết hay nhất nhé

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi hayradivaquenanh, 22/05/2008.

365 người đang online, trong đó có 146 thành viên. 05:51 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 2130 lượt đọc và 21 bài trả lời
  1. hayradivaquenanh

    hayradivaquenanh Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    11/05/2006
    Đã được thích:
    2
    Một bà chủ nhà khá kỹ tính và ngăn nắp không hài lòng về những cô giúp việc và thay đổi họ luôn xoành xoạch. Bữa đó có một cô gái trẻ đến xin làm công, bà nhận lời nhưng căn dặn: - Cô phải giữ gìn nhà cửa sạch sẽ, gọn gàng. Tối đến phải dọn đồ chơi của lũ trẻ, tắm táp cho chúng thật kỹ rồi đưa chúng lên giường ngủ? Cô gái vâng dạ. Tối đó đã khá muộn mà bà chủ vẫn nghe thấy tiếng động ở phòng ngủ của đám trẻ rồi thật lâu sau đó cô gái mới thở hồng hộc đi ra. - Cô làm gì với lũ trẻ mà lâu thế? - bà chủ hỏi một cách khó chịu. - Thưa bà, bọn trẻ khá ngoan nhưng đứa lớn nhất không chịu nghe lời, khó khăn lắm tôi mới tắm được cho nó, thế mà nó còn giở đủ trò quái quỷ để chọc tức tôi... Thậm chí, nó còn có những hành vi rất bậy bạ. - Nó là đứa nào? - Cậu trai lớn tóc nâu, đeo kính cận và khỏe khủng khiếp ấy. Bà chủ kêu thất thanh: - Trời ơi, sao cô lại phải tắm cho ông ấy! Lão chồng mất dạy của tôi đấy!
  2. hayradivaquenanh

    hayradivaquenanh Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    11/05/2006
    Đã được thích:
    2
    Một quý bà đi viếng mộ chồng chạy xe quá tốc độ bị cảnh sát giao thông đuổi theo, ép vào một bìa rừng ở ngoại ô. Thấy bà ta tuy đã có tuổi nhưng vẫn còn xin đẹp nõn nà, tay cảnh sát bèn gạ gẫm đổi khoản tiền phạt thành một cuộc vui vẻ trong bụi cây. Sau một thoáng nhìn đánh giá ngoại hình chàng cảnh sát, quý bà gật đầu đồng ý. Khi hai người xong cuộc đổi chác và chàng cảnh sát đứng lên sửa lại sắc phục, kẻ phạm tội lên tiếng: - Anh ơi! Trước khi bị anh bắt vì chạy xe quá tốc độ, em đã vượt đèn đỏ 3 lần, chạy ngược đường một chiều, vượt xe khi lên dốc, cản đường của xe cứu thương, cứu hoả... Em xin được nộp phạt luôn cho tất cả những vi phạm đó! Chàng cảnh sát nói với giọng đầy chia sẻ: "Chồng chị chết thảm quá".
  3. baochinv

    baochinv Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    23/01/2007
    Đã được thích:
    30
    Ông chủ topic đã tìm cho mình được cách nào chưa?


    Tôi để cho các ông một cách nữa!

    Chết dần chết mòn - Đó là cứ để vợ nó chửi cho đến chết!!11 Khà khà

    Được baochinv sửa chữa / chuyển vào 09:15 ngày 23/05/2008
  4. hoctrothirot

    hoctrothirot Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    03/04/2007
    Đã được thích:
    2
    Bán tất cả cổ nếu được, đi mua một con dao chọc tiết lợn , nếu dư tiền mua thêm một quả lựu đạn nữa, để sẵn trong mình.
    Đi ra ĐS hay chỗ nào cũng được chơi bời cho đã đời, hết tiền cứ chơi, thằng nào láo cứ lấy dao chọc lợn mà xiên, cứ thế mà sống.. tội gì phải chết.

    Mà nếu lỡ chết thì cũng coi như đạt mục đích, lại được oai hùng một thời gian.

    He..he..
  5. hayradivaquenanh

    hayradivaquenanh Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    11/05/2006
    Đã được thích:
    2
    Hai vợ chồng cãi nhau, cô vợ gào lên: - Tôi mà biết anh tồi tệ đến nước này thì thà tôi lấy quỷ còn hơn. Chồng: - Luật Hôn nhân không cho phép họ hàng lấy nhau đâu! ke ke
  6. hayradivaquenanh

    hayradivaquenanh Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    11/05/2006
    Đã được thích:
    2
    Chết thì cũng ngắm máy em này đã nhỉ

    http://4rum.dautuvang.com/viewtopic.php?t=869&r=4&v=505

    ko thể up dc ảnh lên chán quá
  7. hayradivaquenanh

    hayradivaquenanh Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    11/05/2006
    Đã được thích:
    2
    Thư Thị Nở và Chí Phèo gửi nhau
    240 magnify
    THƯ CỦA THỊ NỞ GỬI CHÍ PHÈO

    Anh Chí thân yêu!

    Em đã nhận được thư của anh chiều qua khi đang trên đường ra bờ ao tắm. Em đọc từng dòng, từng chữ một cách say sưa, mãnh liệt và bàng hoàng nhận ra rằng không những giỏi về uống rượu, giỏi bẻ chuối xanh và sử dụng mảnh sành, anh còn có tâm hồn của một nghệ sĩ cùng trái tim của một doanh nhân.


    Anh Chí đẹp trai ơi!


    Đọc đến đây, em biết anh sẽ hỏi ngay: Doanh nhân là gì? Doanh nhân có liên quan ra sao với Chí Phèo và Thị Nở? Em hoàn toàn tin rằng đấy là những câu hỏi lớn mang tính cách thời đại. Và trả lời chúng không hề đơn giản. Nó đòi hỏi kiến thức, trí tưởng tượng, óc sáng tạo vô biên kèm theo một ít cay đắng (phần này thì hai đứa mình luôn luôn có sẵn).

    Theo em hiểu một cách dân dã, một cách hoàn toàn Thị Nở, doanh nhân có hai loại: loại làm ra cái gì đấy rồi bán, và loại bán cái gì đấy mình chẳng làm ra nhưng với giá cao hơn. Với hiểu biết nông cạn của em, loại hai mới dễ giàu!

    Mặc dù cả hai chúng ta đều không cần giàu, thậm chí có những giây phút coi thường giàu (những phút như thế có ba tên gọi: thăng hoa, lãng mạn hoặc điên). Chúng ta cũng buộc phải công nhận rằng vài lúc, tiền khá quan trọng trong cuộc sống. Cháo hành em nấu cho anh cũng phải mua bằng tiền, rượu anh uống cũng mua bằng tiền. Duy nhất một thứ em biết chắc, tình cảm chúng ta không phải mua, chỉ tiếc rằng tình cảm có đủ mọi giá trị trên đời, nhưng không ăn được.

    Do đó, hai kẻ nghèo nhất thế gian, Chí Phèo và Thị Nở (chân lý ấy không thể đảo ngược) hiểu rõ rằng nếu không phải toàn bộ cuộc đời thì ít nhất cũng vài ngày trong năm, cần có tiền mới sống nổi.

    Anh Chí thân thương!

    Viết lá thư này cho anh mà em đau lòng sâu sắc. Giá như hai đứa chúng mình chỉ cần nói với nhau về đêm trăng, về tiếng lá xào xạc hoặc tiếng dế kêu rả rích. Giá như chúng mình chỉ vốc nước ao lên, để nó chảy qua kẽ tay thành những giọt li ti và nhìn nước rơi xuống vỡ tan như những giọt thủy tinh xanh biếc giữa đêm rằm. Nhưng than ôi, chúng mình ngoài hai trái tim nóng hổi, hai tâm hồn thổn thức, bốn cặp mắt đen thẳm cùng hai cái mũi kiêu hãnh, lại còn hai cái dạ dày. Chẳng khó khăn gì cũng hiểu dạ dày của Chí Phèo và Thị Nở, cũng như dạ dày của muôn người nghèo khó, luôn luôn to và cần hoạt động thường xuyên. Và nếu toàn thế giới không quan tâm tới chuyện này, thì hai đứa mình vẫn buộc phải quan tâm. Chẳng có ai, dù vĩ nhân hay tầm thường, có thể chạy trốn quá khứ và có thể chạy trốn dạ dày. Đấy là điều em đã cay đắng nhận ra.

    Anh Chí thân yêu!

    Cho nên cái ngày mà anh đến gặp em, nhưng đã lỡ buổi hẹn hò vì phải xếp hàng mua xăng do sợ xăng tăng giá, em thực sự xấu hổ mà thú nhận với anh rằng nếu anh có tới đúng giờ thì anh cũng không gặp em. Vâng, anh cũng không gặp đâu anh Chí ạ. Em không hề như anh tưởng tượng, mặc chiếc váy đẹp bằng vải sa-tanh, trang điểm nhẹ nhàng, tay cầm bó hoa dại và đứng chờ anh một cách bẽn lẽn bên bờ ao dưới ánh trăng mờ. Em đã không cao quý và thơ mộng như thế. Em, lúc ấy, anh Chí thân yêu ơi, đang xếp hàng mua căn hộ chung cư.

    Đọc đến đây, chắc anh sẽ kêu lên chói tai: căn hộ chung cư là gì? Tại sao Thị Nở phải quan tâm?

    Anh Chí!

    Em hiểu rằng hai đứa mình xưa nay đều ở lều, vật liệu chủ yếu bằng lá chuối, không thang máy, không ban-công, không thiết bị vệ sinh cao cấp và nội thất chỉ là ổ rơm. Chúng ta không biết, không cần, không dám nghĩ tới và quan trọng nhất, cũng không có tiền để nghĩ tới.

    Và em cũng đã tin như thế. Tin một cách chắc chắn vô cùng. Nhưng em đã bị lung lay. Chắc anh bật cười: Thị Nở mà lung lay? Chẳng khác gì cối đá mà lung lay. Chẳng khác gì cột đình mà lung lay.

    Nhưng em buộc phải lung lay, phải đong đưa như tàu lá chuối non trong cơn bão, khi kinh hoàng nhận thấy hàng ngàn con người, dáng vẻ cũng như em, thân hình cũng như em và tài sản chả có vẻ gì hơn em đang xếp hàng mua căn hộ chung cư. Tại sao thế? Tại vì em nghe đồn rằng chỉ cần ghi tên, không tốn gì cả, đăng ký một suất, sau đó bán ngay cái suất ấy là lời vài chục, thậm chí vài trăm triệu đồng trong mấy ngày.

    Anh Chí ơi!

    Với hai đứa mình, vài chục triệu to lắm. Anh có thể uống cả một con sông rượu còn em có thể mua cả một bộ sưu tập áo dài. Với hai đứa mình và hai triệu đứa như mình, đứng trước vài chục triệu chả khác nào con mèo đứng trước rừng cá rán.

    Nên anh đừng trách khi em vội vã xếp hàng vào đấy, mặc cho người ta chen lấn, xô đẩy, gào thét. Và em cũng gào thét, xô đẩy, chen lấn người ta. Em giẫm bẹp vài thân hình và bị vài thân hình khác suýt giẫm bẹp. Em lao về phía cửa đăng ký căn hộ như con cọp lao vào hang.

    Nhưng đông quá, anh Chí ơi, đông quá. Em nghẹt thở rồi, em chết mất. Cho đến khi lá thư này tới tay anh, em vẫn đang xếp hàng. Em thà chết cũng không bỏ. Em thề sẽ đổi đời trong phi vụ này. Nếu còn sống tới được chỗ đăng ký, em sẽ không mua một căn đâu. Em sẽ lấy tên là Thị Nở, rồi Juliet Nở, rồi Katơrin Jétta Nở và Chương Tử Nở để mua tới bốn căn, sau đó bán lại kiếm lời.

    Anh Chí thân thương!

    Hai chúng ta nghèo thế đủ rồi. Đã tới thời điểm dành cho kẻ khác vinh dự đó. Cuộc đời chúng ta cần có bước ngoặt. Lịch sử cần sang trang. Anh hãy chạy tới bên em, hãy góp một phần nhỏ bé, dữ dội của mình vào cơn sốt chung cư lên giá.

    Em của anh.

    Nở cao cấp.





    THƯ CỦA THỊ NỞ GỬI CHÍ PHÈO
    Em Nở thân yêu!

    Anh viết thư này cho em mà lòng tan nát. Nhiều người nghĩ rằng có sao đâu, với một kẻ như Chí Phèo, một kẻ mà khuôn mặt và cuộc đời đã bị băm nhỏ không biết bao nhiêu lần, thêm hay bớt một bộ phận nào tan nát cũng chả sao.

    Họ nhầm!

    Họ không chịu thừa nhận một thực tế hiển nhiên: Chí Phèo, dù có là một gã phá phách, vẫn là một gã đàn ông. Vẫn rất ?omen? theo nghĩa gai góc, xù xì của từ này. Và chẳng có kẻ đàn ông nào lại thiếu rung động trước vẻ đẹp phụ nữ.

    Mà em là một phụ nữ đẹp. Chân lý ấy chả có gì để nghi ngờ. Nhiều kẻ nghĩ rằng anh nói thế chỉ vì nhìn em dưới ánh trăng và trong tâm trạng bụng đầy cháo hành. Đấy là những kẻ thiển cận, có tầm nhìn hạn hẹp, tưởng rằng thứ ánh sáng bàng bạc ấy có khả năng làm mờ tất cả. Chúng mới đáng thương làm sao.

    Em Nở thân yêu!

    Hãy tin rằng em là một phụ nữ đẹp tuyệt vời. Em có mái tóc dài và dày như dải ngân hà, có hàm răng đen như đêm huyền diệu, chắc khỏe chả cần thuốc đánh răng. Em có cánh tay tròn như trăng rằm, có gò má là sự pha trộn hoàn hảo đến bất tận của phúng phính, đầy đặn và mềm mại. Em còn có cặp mắt của con chim bồ câu, luôn mở to kinh ngạc trước cuộc đời, cặp lông mày như đuôi con chim chích, vừa nhanh thoăn thoắt vừa cong vút lên. Em có cánh mũi nhỏ xinh, đỏ hồng như con thỏ trắng và mượt dài như thỏ nâu. Đó là chưa kể đôi tai như một dòng sông nhỏ đầy cá bạc đang vẫy li ti, chưa kể cặp môi cong lên một cách bướng bỉnh, luôn đặt ra cho thời đại những dấu hỏi đầy tính nhân văn.

    Em Nở thân yêu!

    Tại sao anh phải khẳng định những điều đó? Tại vì nhiều kẻ đã quên rằng bản chất kỳ diệu của tình yêu là sự khác biệt của nó. Trong tình yêu, ta không yêu những gì cả thế giới yêu. Ta yêu cái của riêng ta, của mình ta, của cho ta. Trong tình yêu, ta vừa là Chí Phèo vừa là Picasso, ta độc đoán nhưng đầy sáng tạo. Khi nào có hai người yêu giống nhau, khi đó nhân loại nghèo đi một tâm hồn. Chí Phèo có Thị Nở, chỉ cần Thị Nở, không một ai ngoài Thị Nở. Tình cảm đơn giản và quyết liệt đó cần khắc vào đá, thế thôi!

    Đọc đến đây, anh biết em sẽ làm gì. Em sẽ buông lá thư xuống và kêu lên: Anh nói như vậy, nhưng sao tuần trước không tới đón em?

    Em Nở thân yêu!

    Đúng là đầu năm mới, chúng mình có hẹn đi chơi, và đã chuẩn bị suốt tuần cho chuyện này. Anh đã đi thuê một bộ comple, còn em đã may một áo đầm dạ hội. Hai đứa sẵn sàng cho một tối đầy thơ mộng.

    Em hẹn anh đón vào lúc bảy giờ rưỡi, và đúng bảy giờ anh dắt xe ra. Một chiếc xe máy không đẹp không xấu, không béo không gầy, không đắt không rẻ. Một chiếc xe như anh, chắc chắn và khỏe mạnh.

    Anh nổ máy phóng ra đầu đường, và thấy gì? Thấy mọi người đang xúm đông xúm đỏ cạnh cây xăng, và kêu gọi nhau hãy mua nhanh kẻo hôm sau xăng lên giá mười bảy ngàn.

    Anh sựng ngay lại suy nghĩ. Một lít xăng lên bốn ngàn. Bình xe anh năm lít là hai chục ngàn. Hai chục ngàn bạc!

    Em Nở ạ! Ai mà không biết rằng chúng ta không phải triệu phú. Chúng ta yêu nhau, trong sáng, ngơ ngác và nhọc nhằn. Hai chục ngàn là một ống kem đánh răng, là một phần ba con gà luộc, là nửa ký xà bông loại tốt. Vậy anh có quyền lãng phí không? Không, lương tâm và thu nhập của anh không cho phép thế.

    Anh bèn xếp hàng mua.

    Nhưng em Nở ơi, em cũng biết đấy. Cái nghèo không phải độc quyền của hai đứa mình. Rất nhiều người không phải Chí Phèo, không phải Thị Nở nhưng cũng nghèo như Chí Phèo - Thị Nở cũng xếp hàng mua. Cây xăng quá đông. Hàng người tiến lên rất chậm.

    Đến tám giờ rưỡi thì anh hoảng. Anh muốn quay xe ra để đi đón em. Không khó khăn gì để tưởng tượng ra khuôn mặt em khi nổi cáu. Nhưng than ôi, chậm mất rồi. Đằng sau anh thiên hạ xếp hàng kẹt cứng và đằng trước anh cũng cứng kẹt. Anh không nhúc nhích nổi một ly. Mà lúc ấy xung quanh anh, các khuôn mặt còn Chí Phèo hơn anh nữa. Anh trở thành một Chí Phèo em bé, một Chí Phèo dễ thương trước khát vọng mua xăng giá rẻ của đám đông. Anh bất lực.

    Khi anh đổ đầy bình, ra khỏi cây xăng, phóng như điên tới chỗ em thì đã quá nửa đêm. Em đã bỏ về. Chỉ còn vầng trăng treo lơ lửng nhìn anh cáu kỉnh. Chuyến đi chơi sụp đổ tan tành.

    Em Nở thân yêu!

    Em sẽ không trách anh tiếc tiền vì tiếc tiền là phẩm chất tự nhiên của kẻ nghèo. Em sẽ trách anh sao lại tin vào lời đồn, vì hôm sau, hôm sau nữa xăng cũng đâu lên giá. Nhưng em ơi, trong quá khứ, rất nhiều khi tin đồn kiểu ấy đã trở thành hiện thực, khiến một kẻ lì lợm và bản lĩnh như anh cũng không dám coi thường. Anh đã tin vào cái sự tăng giá ấy một cách mù quáng, đúng, nhưng là sự mù quáng đầy chua xót và trách nhiệm.

    Và kể từ hôm ấy chúng mình giận nhau. Em xa anh. Em Nở ạ, anh hoàn toàn có lỗi trong chuyện này. Nhưng em hãy mở tấm lòng nhân hậu, như đã mở vung nồi cháo ngày trước ra tha thứ. Anh chỉ là chàng Chí Phèo đáng thương, tội nghiệp chứ đâu phải chủ mỏ dầu. Nếu anh là chủ, anh sẽ tặng dầu cho tất cả những người đang yêu chứ không tăng giá 100 USD một thùng. Và anh sẽ tặng trái tim cho em. Một trái tim luôn bốc cháy, và chẳng cần xăng.

    Anh của em.

    Chí Phèo.
  8. hoanglong010

    hoanglong010 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    30/09/2005
    Đã được thích:
    0
    Điếm...người...

    - Tôi gọi to...từ Điếm...gọi như một cái tên...Điếm rơi nước mắt... Khóc hả Điếm??? Không!!!Mưa rồi...con vật...không biết khóc đâu...
    [​IMG]
    _Em có cảm xúc không?

    _Không!Em là một...con điếm...

    _Một con điếm thì không được là người à???

    _Nếu em là người...anh sẽ không mua em....

    _Anh đã mua em à....anh mua em...hay anh mua chính anh???

    _Không ...anh mua ...em....

    Con điếm :D nham nhở...đôi mắt nó mở to...trợn tròn...nó rên lên trên giường... như một cái máy...lặp đi lặp lại với những chống chọi sống sót cuối cùng....

    _Sao anh không chọn những con điếm khác...mà anh lại chọn em???

    _Vì...em là con điếm..."người " nhất...

    Con điếm"người"nhất, nó :D khanh khách,đập bốp vào đùi...ồ em là một con vật mang tính người nhất...trong số những con vật đang háu đói từng đêm không có đàn ông...suy cho cùng...nó có điều gì...và đã mất hẳn chưa,chiêm nghiệm kiếm khách bằng vốn tự có không giúp gì được cho nó...Con điếm mà...

    Anh đến với con điếm hai ngày một lần,anh bo cho con điếm gấp đôi...anh đọc được trong mắt con điếm tia hia vọng...hay thân thể con điếm kia vẫn còn phơi phới...chưa nát tươm khi bị giày vò...

    Anh không vần vò con điếm,anh tạo cảm giác cho con điếm thích...con điếm nhìn anh,ngưỡng mộ,một sự ban ơn cho những tiềm thức xáo trộn...

    Anh bảo con điếm...anh trân trọng từng phút bên nó,anh không coi nó như dụng cụ để thoả mãn...Con điếm :D gằn rồi bất ngờ lo sợ...lo sợ...hạnh phúc...choán lấy con điếm...lôi xềnh xệch nó đến một miền trăn trở khác...tình đấy...không phải tiền đâu...

    Anh bảo con điếm gầy quá...con điếm thao thao bất tuyệt kể về mấy thằng cha người to như voi...hành hạ con điếm...làm điếm vừa phải uống thuốc,vừa phải tiếp khách...Con điếm nhìn vào mắt anh,một giọt nước...oà ra..vỡ tan...anh không nói...lẳng lặng nắm tay con điếm...bàn tay thô ráp những năm đói kém quê nhà...bàn tay chưa một lần được nắm chặt tay đàn ông...trớ trêu...người ta cần lên giường...chứ không nắm tay tỏ tình đỏ mặt với nó...đĩ điếm mà...Con điếm giật mình trong tiềm thức...nó lau giọt lệ trên khuôn mặt anh,hất mái tóc anh sang bên,nó hôn lên tay anh...con điếm cần lắm...làm người...

    Con điếm...không chịu tiếp khách...bà chủ giận,không cho điếm ăn...nó không khóc...nó rú bọc tiền,bọc tiền nhơ nhớp những cử chỉ ***g lộn trên giường...con điếm ngồi đếm...rút điện thoại,con điếm bỏ vào bọc tiền...

    Anh mơn trớn những đường cong trên người con điếm,nhẹ nhàng...chăm chút...con điếm cọ má vào ngực anh...dư vị của nó...sắp đây thôi...sẽ là của anh...một mình anh...

    Con điếm từ biệt anh...con điếm nghĩ về những dại khờ...thơ ngây đầu đời...bắt đầu lại nhé... những gì tốt đẹp nhất,con điếm khờ...con điếm dại...con điếm mãi yêu...yêu thật sâu...con điếm ngấm bùn chợt sáng lên trong miền kí ức...trong bắt đầu mới chớm...điếm à...điếm ơi...điếm làm người rồi...

    Điếm cùng anh đưa bọc tiền và di động cho bà chủ...

    _Sao rồi...điếm ơi...hạnh phúc chứ???

    _Không!...điếm ngồi chờ...nhưng điếm chờ không nổi...anh đi mãi rồi...đi mãi ấy...anh đi mang theo phần người của điếm...anh có yêu điếm không,điếm không biết...nhưng anh đi và bà chủ bảo...anh không quay lại...điếm chỉ biết có vậy...

    _Điếm sẽ đi đâu???

    _Điếm xin lại tiền...và điếm vẫn làm điếm...điếm không là người...điếm sẽ rên...ừ...rên như một cái máy trên giường...ừ...điếm mà...

    _Tôi không biết tên điếm,thôi...tôi viết tên điếm bằng chứ Đ in hoa nhé...Điếm...

    Tôi gọi to...từ Điếm...gọi như một cái tên...Điếm rơi nước mắt...

    _Khóc hả Điếm???

    _Không!!!Mưa rồi...con vật...không biết khóc đâu...



    Được hoanglong010 sửa chữa / chuyển vào 21:59 ngày 25/05/2008
  9. hqnam1981

    hqnam1981 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    22/01/2008
    Đã được thích:
    69
    Thằng này bị điên rồi. Đi tự tử một mình đi!
    Những thằng có chỉ số EQ nhiều như mày đừng bày đặt đi đánh bạc ---- Suốt đời thất thế và thua thôi!
  10. hayradivaquenanh

    hayradivaquenanh Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    11/05/2006
    Đã được thích:
    2
    Chết trong chùa gọi là Tự Tử.

    Chết một cách lãng xẹt gọi là Lãng Tử.

    Bị chấy rận cắn chết gọi là Chí Tử.

    Bị điện giật mà chết gọi là Điện Tử.

    Đi ?otè? trong buổi yến tiệc mà chết gọi là Tiểu Yến Tử.

    Chết đuối gọi là Giang Tử.

    Chết ở nông trại gọi là Trang Tử.

    Người to lớn mà chết gọi là Khổng Tử.

    Không ốm đau mà chết gọi là Mạnh Tử.

    Chết khi mọi việc đã hoàn tất gọi là Chu Tử.

    Cha chết gọi là Phụ Tử, mẹ chết gọi là Mẫu Tử.

    Em chết gọi là Đệ Tử, vợ chết gọi là Thê Tử.

    Chồng leo núi mà chết gọi là La Sơn Phu Tử.

    Thầy giáo chết gọi là Sư Tử.

    Học trò chết gọi là Sĩ Tử.

    Chết khi còn nhỏ gọi là Tiểu Tử.

    Quân lính chết gọi là Quân Tử.

    Bị đánh bầm dập mà chết gọi là Nhừ Tử.

Chia sẻ trang này