Chúng ta là những...con bò !

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi sieulo, 19/10/2010.

1473 người đang online, trong đó có 589 thành viên. 08:41 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 1023 lượt đọc và 15 bài trả lời
  1. sieulo

    sieulo Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    13/04/2010
    Đã được thích:
    29
    Chủ nợ và con nợ

    Trong "tình thương mến thương" người muốn vay tìm cách lấy lòng kẻ có tiền...để vay nợ... Bằng "lòng nhân ái giữa con người và con người" người có tiền giúp đỡ kẻ đi vay...trở thành con nợ... Tất cả khởi đầu bằng nụ cười và sau đó chẳng biết từ lúc nào chủ nợ và con nợ đứng trên hai chiến tuyến đối nghịch "Kẻ bóc lột và người bị bóc lột".

    Dĩ nhiên, trước khi vay, người đi vay tính toán sao để trả được nợ vay cả gốc lẫn lãi vì luôn có những hợp đồng khống chế kèm theo. Cũng từ những cam kết này, người chủ nợ tính toán sao để trong khả năng, con nợ có thể trả đầy đủ vốn vay và lãi vay trong khoảng thời gian quy định.

    Chúng ta nhìn rộng hơn, nhìn sang phạm trù "nợ Quốc Gia". Do nóng lòng muốn phát triển, do không có khả năng quản lý và sinh lợi trên các khoản nợ, do yếu kém trong hạch toán các điều kiện vay và...do vấn nạn tham nhũng (giấc mơ khi nghĩ đến tiền) mà không ít các doanh nghiệp và tập đoàn kinh tế nóng lòng cầu xin chính phủ giúp đỡ vay nợ (thực chất là chính phủ bảo lãnh và cũng "cài" chính phủ biến thành con nợ).

    Chính phủ là đầy tớ của nhân dân...nợ công ai chịu...ông bà chủ là nhân dân gánh chịu. Chỉ có một tình huống duy nhất có lợi cho con nợ so với chủ nợ là khi con nợ vay chính đồng tiền bản địa, tiền của mình quản lý, làm ra (nói rõ hơn là in được) khi ấy mình có thể sẽ chỉ chủ động trả cho chủ nợ khi mình làm ăn có lãi, tăng trưởng kinh tế rõ ràng, nghĩa là chủ nợ không thể dám đòi nợ (khi đến hạn) mà nước mình đang chậm tăng trưởng, làm ăn không có lãi và nữa là con nợ còn chủ động áp lực giảm giá đồng tiền (in thêm) để trả nợ (Mỹ và Trung quốc).

    Trong một phạm vi nào đó, có thể tất cả các khoản lãi cộng lại cùng với vốn gốc(khi phải buộc trả nợ) ít giá trị hơn số tài sản đã được vay.

    Khi bất kỳ một nước nào trên thế giới (ngoài Mỹ) đi vay, thường thông qua ngân hàng thế giới IMF hoặc những ngân hàng dự trữ và cho vay bằng đồng đô. Nếu nước vay nợ không giữ được tăng trưởng kinh tế và khống chế hiệu quả lạm phát thì số tiền phải trả sẽ tăng theo tỷ giá hối đoái...mà thường thì tăng trưởng kinh tế luôn kèm theo lạm phát, càng tăng trưởng nóng càng kéo theo cơn lốc lạm phát làm suy thoái nền kinh tế và tài chính.

    Tựa như những con nghiện ma túy, con nghiện phải tăng dần cơ số thuốc gây nghiện mới giúp "đủ đô" để tồn tại. Các nước lỡ vướng vào vòng xoáy nợ nần cũng phải càng ngày càng vay thêm nhiều hơn nữa để giải quyết các tình huống ...đã gây nợ và cứ thế, Hy Lạp là một trường hợp điển hình làm cho cả Châu Âu chịu hệ luy của đe doạ sụp đổ đồng tiền.

    Nhìn sang các nước đã từng là con nợ bởi mơ ước tăng trưởng kinh tế, bởi lòng yêu nước (như sự hô hào quảng bá) hay bởi gì đi nữa thì tiến trình của nợ vay cũng không thay đổi. Lấy Me-hi-cô là một trường hợp: Giả sử anh vay 1000 đô la với lãi suất 10%/năm và số tiền lãi và vốn gốc phải thanh toán trong vòng 20 năm thì đến năm thứ 8 nếu anh làm ăn không có lãi thì số tiền mà anh đã vay 1000 này chỉ vừa đủ để trả lãi cho 7 năm trước đó (lãi mỗi năm cũng đẻ lãi).

    Nếu anh vẫn không có lãi để trả nợ vay, anh sẽ lại phải vay thêm 1000 nữa để trả các khoản lãi phát sinh bởi tiền anh đã vay. Điều này lý giải vì sao nợ nước ngoài của các nước đi vay lại tăng nhanh như thế. Me-hi-co đã vay nước ngoài 6 tỉ đô và những năm sau kể cả lãi đẻ lãi đã sinh ra số nợ 55 tỷ đô. Để trả được nợ đến hạn, nước này sau đó đã phải vay mỗi năm 9 tỷ để đủ trả nợ. Tính từ năm 1980 khi Mehico có món nợ quốc gia là 105 tỷ thì các bạn thử tính xem việc vay hàng năm thêm 9 tỷ chẳng thấm vào đâu cả.

    Nguyên nhân nợ và khoản nợ vay đôi khi phát xuất từ những lý do đơn giản, vì lòng "yêu nước thương dân" hay vì những lý do khác, nó dẫn đến gánh nặng nợ cho con cháu, cho chủ quyền đất nước... Thế mà gần đây, có đề nghị của 4 tập đoàn khi doanh nhà nước, đề nghị chính phủ bảo lãnh cho phát hành trái phiếu bằng ngoại tệ mỗi doanh nghiệp khởi đầu bằng 1 tỷ (tổng cộng 4 tỷ). Cần nhớ một điều rất quan trọng là khi phát hành thành công rồi sau đó dù giải ngân được hay không, tiền lãi vẫn trả từ ngày trái phiếu được phát hành. Bốn tập đoàn đó là Than & khoáng sản TKV. Bưu chính viễn thông PVN, Vinashin và khai thác dầu khí...khả năng đầu tư, điều hành và quản lý của họ ra sao ai cũng biết...họ có khả năng biến chúng ta thành những con bò, kéo cỗ xe nợ quốc gia đến đời con cháu hay lãnh nhận những thương tổn về vẹn toàn lãnh thổ.

    Mong sao những trái phiếu này nếu được chuẩn y không có những NDT Trung quốc tham gia vì chúng ta thừa biết ý đồ "đầu tư" của họ...

    Những lo âu trên khiến mình không ngủ được. [​IMG]

  2. sieulo

    sieulo Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    13/04/2010
    Đã được thích:
    29
    cái này em đã cảnh báo trước đây 3 tuần :
    muốn cứu người trước hết phải tự cứu mình đi đã thị trường đang rất nhiều bất ổn trả tin bố con thằng nào đc .vàng và chứng thế giới cùng lên rất mạnh về cơ bản đã là sai với bản chất vận động của thị trường rồi . 100 năm nay 90% thời gian vàng và chứng đi trái chiều nhau , trong một khoảng thời gian ngắn nữa có thể đếm bằng ngày sự vận động của vàng và chứng sẽ phải trở lại với quỹ đạo muôn thủa của nó ( ngươc chiều nhau ) với chính sách duy trì đồng tiền yếu của các thể chế tài chính lớn như hiên nay giá vàng khó có khả năng giảm . chứng khoán là một loại hàng hoá neo theo tiền đồng ( mệnh giá 10 nghìn ) có khả năng tích luỹ như một chuỗi thu nhập ( nắm giữ cổ phiếu nhận cổ tức hàng năm ko quan tâm đến giá tri thị trường mà chỉ quan tâm đến giá trị thực của cổ phiếu phát sinh thu nhập hàng năm ) vì bản chất cổ phiếu là một loại giấy tờ có giá neo theo tiền đồng khi tiền đồng rẻ đi thì đương nhiên cổ phiếu cũng bị giảm giá trị thưc theo ( khị giá trị thị trường ko thay đổi ) như vậy khị tiền đồng mất giá thì chứng khoán là bị mất giá đầu tiên . rất nhiều topic hô hào mua chứng khoán để trống trượt giá chẳng hoá ra là sui dại . theo phán đoán trong khoảng thời gian ngắn nữa chứng khoán thế giới sẽ có một đợt điều chỉnh mạnh còn việt nam thì tặng các bác vài chữ ( kinh hoàng ngoài sự tượng của mọi người )

  3. aitc

    aitc Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    06/04/2010
    Đã được thích:
    0
    Cái này sỉ nhục dân tộc, vốn người dân việt nam chịu thương chịu khó thắt lưng buộc bụng, thế mà tự nhiên phải mắc nợ như gia đình chị dậu.
  4. sieulo

    sieulo Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    13/04/2010
    Đã được thích:
    29
    vấn đề lớn cần phải đặt câu hỏi là bao nhiêu % các khoản vay thật sự có ích và đến đc với người dân trong khi đó con mình vừa cất tiếng khóc chào đời đã đeo ngay một khoản nợ 600 usd
  5. lefan

    lefan Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    25/06/2010
    Đã được thích:
    0
    Mỹ, các nước Châu Âu và Trung Quốc ai cũng muốn đồng bản địa of họ có giá trị thấp để được lợi thế trong xuất khẩu. Như vậy khi VND mất giá thì tốt chứ sao lại phàn nàn vậy?[};-
  6. sieulo

    sieulo Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    13/04/2010
    Đã được thích:
    29
    Thế giới nhìn lại cách kinh doanh của người Trung Quốc

    [​IMG] Tiệc tùng, karaoke và rượu từ lâu đã là một phần trong công việc kinh doanh ở Trung Quốc, nhưng việc lãnh đạo cao cấp của hãng Rio Tinto mới đây bị bắt giữ đã buộc người ta nhìn lại cách làm ăn ở đây. Đầu tháng 6 vừa qua, Stern Hu, trưởng đại diện của Rio Tinto cùng 3 lãnh đạo khác của hãng này tại Thượng Hải đã bị bắt giữ với cáo buộc hối lộ. Cuối tuần qua, hãng khai mỏ này đã lên tiếng bảo vệ 4 lãnh đạo này và cho rằng, lời cáo buộc là "hoàn toàn không có cơ sở". Hãng này khẳng định Hu cùng 3 lãnh đạo khác của Rio Tinto đã luôn tuân thủ các quy tắc đạo đức.
    "Ở Trung Quốc, có rất nhiều quy tắc mà mọi người ngầm hiểu khi làm ăn, như việc phải thiết lập được mối quan hệ với các cơ quan để giành hợp đồng", Xianfang Ren, nhà phân tích của hãng IHS Global Insight có trụ sở tại Bắc Kinh, tiết lộ.
    Tại Trung Quốc, uống rượu là một cách để tạo mối quan hệ và doanh nhân phương Tây sẽ trở nên khác thường nếu họ từ chối uống với các vị chủ nhà. Các lãnh đạo doanh nghiệp tại Trung Quốc cho biết, các bước thông thường để có được mối quan hệ cá nhân với các quan chức là hát karaoke.
    "Ở đây hoạt động kinh doanh được dựa trên niềm tin. Và một buổi tối cùng uống rượu và hát karaoke là một bước để vượt ra khỏi mối quan hệ làm ăn thông thường và thể hiện con người mình với đối tác", Paula Beroza, người sáng lập hãng đầu tư Sierra Asia Partners, nhận định.
    Tracey Wilen Daugenti, một nữ doanh nhân Mỹ, trong cuốn sách China for Businesswomen, cho biết, bà đã được các đối tác Trung Quốc mời đi bàn việc kinh doanh tại tiệm massage. "Bạn sẽ tới một tiệm nào đó, và vừa được massage chân, và bàn chuyện kinh doanh", Daugenti kể lại.
    Cũng theo nữ doanh nhân này, mối quan hệ với các quan chức có thể giúp tạo lập mạng lưới làm ăn, các mối liên hệ khác để đi lọt nhiều khâu trong kinh doanh, nhưng việc thiết lập các mối quan hệ này cũng rất mất thời gian và đòi hỏi phải giành được thiện cảm từ cá nhân đối tác.
    Andre Chieng, Phó chủ tịch Ủy ban hợp tác Trung Quốc - Pháp có trụ sở tại Paris với chức năng thúc đẩy hợp tác kinh tế giữa 2 nước, cho biết, doanh nghiệp có thể chi hoa hồng để có được hợp đồng.
    "Đúng là có hiện tượng tham nhũng, trong đó người ta nhận tiền hoa hồng cho các vụ ký kết hợp đồng. Liệu việc này có khiến việc kinh doanh khó khăn hơn không? Câu trả lời là không, bởi đến lượt mình, người ta lại nhận tiền hoa hồng từ các đối tác kinh doanh khác", ông này tiết lộ.
    việt nam thì sao các bác nhỉ.......?????


  7. onehour

    onehour Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    11/06/2002
    Đã được thích:
    2
    Thật ra thì vay nợ nước ngoài phát triển cũng được nhưng hãy cho những công ty CỔ PHẦN, có niêm yết vay để phát triển có báo cáo minh bạch... còn đầu tư công (dont believe about it) xin lỗi tỷ lệ hiệu quả đầu tư công quá kém qua các năm sao không thấy thay đổi.

    Nói chung là doanh nghiệp cổ phần phát triển thì vẫn đỡ hơn thôi mặc dù DN cũng đa số có kiểu phát hành cổ phiếu để bán mua xe hơi thì thua...

    Kết luận cuối cùng: văn hoá kinh doanh và tinh thần dân tộc đang xuống cấp vì những cá nhân nhất định... tất nhiên cộng đồng nhà đầu tư ck đang nâng dần 2 thứ trên [r32)]
  8. sieulo

    sieulo Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    13/04/2010
    Đã được thích:
    29
    bác thử đi chợ 1 hôm thì biết ngay khái niệm trượt giá là tốt thế nào mà ....mình không thể so với các nước đó đc một đằng là chủ nợ một đằng là con nợ hai thái cưc hoàn toàn khác nhau nếu mình vay nước ngoài đơn vị tính bằng vnd thì ok càng trượt thì mình càng có lợi nhưng mình vay bằng usd thì khác nhiều đấy bác a
  9. sieulo

    sieulo Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    13/04/2010
    Đã được thích:
    29
    Bắt “dao rơi” không phải là chiến thuật tồi nếu nhà đầu tư không bị “chảy máu”. Điểm bắt dao rơi thường là các ngưỡng hỗ trợ trên phương diện kỹ thuật.
    Những di chứng nặng nề của các cổ phiếu tăng giá chóng mặt đột ngột chuyển sang rớt sàn không phanh vẫn diễn ra hàng ngày trên thị trường. Bên cạnh phong trào đua trần với cổ phiếu tăng nóng, chiến thuật bắt “dao rơi” cũng được không ít nhà đầu tư ưa rủi ro lựa chọn.
    “Dao rơi” là tiếng lóng mà giới đầu tư (kể cả trên thế giới) gọi những cổ phiếu sau một quá trình tăng “bốc hỏa” bắt đầu chuyển sang “chế độ” rớt sàn tự động mỗi ngày. Thanh khoản cực thấp, bán giá sàn chất đống là những đặc điểm dễ nhận thấy của các “con dao” này.
    Khi cổ phiếu tăng càng nóng thì nguy cơ biến thành “dao rơi” càng lớn, bất kể doanh nghiệp làm ăn tốt thực sự hay cổ phiếu bị kéo lên một cách cố ý. Nguyên nhân chính vì tính đầu cơ trên thị trường quá cao. Dù doanh nghiệp tốt được số đông chú ý và tăng giá bình thường, đến lúc nào đó sẽ trở thành bất thường và tăng quá mức chấp nhận được của phân tích cơ bản.
    Mặt khác, không một cổ phiếu nào có thể tăng giá, dù là tốt hay xấu, nếu thiếu vắng dòng tiền lớn tham gia mua. Dòng tiền lớn đóng vai trò “lái tầu”, là “nhiên liệu”, và đó thường là những đồng tiền thông minh. Họ thông minh vì nhìn ra những cổ phiếu tốt bị lãng quên và có triển vọng tăng nếu được hỗ trợ bởi thông tin, đồng thời họ thường thoát ra ở những mức giá an toàn, hay tiếng lóng trong giới là “vừa miếng” thì rút.
    Khi dòng tiền thông minh đã rút ra thì cũng như con tàu bị bỏ lái, tắt máy. Giá cổ phiếu vẫn có thể tăng tiếp khi những tay chơi lớn thoát đi vì một chiếc xe dù tắt máy vẫn có thể đi tiếp nhờ quán tính.
    Động lực nào tạo nên quán tính tăng giá tiếp? Đó là lực mua của những người chậm chân, của những người lỡ bán sớm. Tuy nhiên quán tính không bao giờ có thể đẩy con tàu đi xa, vì về cơ bản, đó là một con tàu đã cạn nhiên liệu.
    AGC là một trong những ví dụ tốt về một cổ phiếu có sự hỗ trợ về mặt cơ bản trong quý 2 vừa qua. Trong tháng 7, AGC tăng khoảng 136,7% sau khi tích lũy gần 2 tháng quanh giá 14.000 đồng/cổ phiếu. Kết quả kinh doanh quý 1/2010 của AGC không có gì ấn tượng với mức lãi sau thuế 0,5 tỷ đồng.
    Tuy nhiên, nếu xét kỹ hơn về cơ cấu tài chính, AGC có một lượng hàng tồn kho khổng lồ trị giá tới 318,4 tỷ đồng sau khi đã trừ đi các trích lập dự phòng. Đây là khoản tiền lớn nếu so với mức vốn góp 83 tỷ đồng. Nếu giá hàng hóa (cà phê) của AGC tăng thì công ty có thể hoàn nhập dự phòng, thậm chí dôi tiền. Nếu AGC bán được lượng hàng lớn trong quý 2 thì lợi nhuận sẽ không nhỏ.
    Mọi vấn đề chỉ là “nếu”, nhưng dòng tiền thông minh sẵn sàng đặt cược cho một khả năng rất có thể xảy ra. Thực tế quý 2 của AGC chứng minh giả thiết “nếu” đó đã xảy ra, công ty lãi tới 19,4 tỷ đồng nhờ thanh lý phần lớn số hàng tồn kho.
    AGC tăng trên 136% có phải là nóng? Lúc cổ phiếu này đang đà đi lên thì không ai có thể trả lời được độ nóng bao nhiêu là đủ. Chỉ biết rằng AGC bắt đầu có hiện tượng ra hàng sau khi đạt mức tăng 100%, khoảng giá 25.700 đồng/cổ phiếu sau nhiều phiên kịch trần liên tục vì bị chặn mua. Nhìn lại quá khứ thì rõ ràng AGC bắt đầu bị phân phối mạnh từ 25.000 đồng đến khoảng trên 30.000 đồng. Quãng giá này là quán tính tăng của AGC nhưng lực mua không thực sự mạnh, thậm chí xen kẽ một số phiên giảm.
    AGC nhờ yếu tố cơ bản nên được bắt “dao rơi” sau khi đã trả lại gần 41% mức giá đã tăng trước đó, về khoảng 17.900 đồng/cổ phiếu, vẫn ở một mặt bằng giá cao hơn điểm xuất phát. Còn với khá nhiều số cổ phiếu khác, điểm đảo chiều kỹ thuật lại là một cái bẫy để khóa thêm một khối lượng lớn nhà đầu tư tham lam khác.
    AAA là ví dụ cho trường hợp này. Sau khi “của thiên trả địa” hết, cổ phiếu nay rơi về giá 52.000 đồng – 54.000 đồng, tương đương điểm xuất phát ban đầu và hiện tượng bắt đáy diễn ra. Tuy nhiên khối lượng kẹp lại quanh đỉnh 90.000 đồng quá lớn và lực bắt đáy không đủ để cản đà rơi. Không ít nhà đầu tư liều mạng đã “chảy máu” khi bắt “con dao” này và giá hiện khoảng 38.000 đồng/cổ phiếu.
    LTC thậm chí còn “hoàn hảo” hơn: cổ phiếu này tăng 88% trong 17 phiên đầu tháng 9 và rơi sàn liên tục 8 phiên, trả lại khoảng 37% giá tính từ đỉnh. Về ngang điểm xuất phát 60.000 đồng/cổ phiếu LTC được bắt “dao” và trụ được 3 phiên. Hành trình lao dốc lại tiếp tục với 7 phiên sàn nữa và giá còn 35.700 đồng với dư bán sàn gần 200.000 đơn vị mỗi ngày. LTC đã làm “đứt tay” nhiều người với khoảng 522.000 cổ phiếu.
    Trong khi đó, con tàu đang xuống đèo mang tên HTV đã chạy 12 phiên sàn liên tục mà vẫn chưa xuất hiện “anh hùng” nào dám dũng cảm ra bắt dao rơi. Có lẽ vì đà rơi của “con dao” này khủng khiếp quá. Hôm nay HTV vẫn còn bị nện sàn khoảng 350.000 cổ phiếu, dù đã ít hơn nhiều so với khối lượng vài triệu trước đó, nhưng quán tính rơi mạnh đến mức xuyên “ngọt” qua các ngưỡng hỗ trợ kỹ thuật khiến nhiều người sợ. HTV còn hai mức hỗ trợ nữa tại ngưỡng 20.000 đồng/cổ phiếu và chân “núi” ở mức 16.000 đồng - 17.000 đồng/cổ phiếu.
    Bắt “dao rơi” không phải là chiến thuật tồi nếu nhà đầu tư không bị “chảy máu”. Điểm bắt dao rơi thường là các ngưỡng hỗ trợ trên phương diện kỹ thuật. Tuy nhiên, rất nhiều trường hợp giá không tạo nên nổi một cú nảy kỹ thuật dài hơn T+4 vì hai yếu tố: lực cung quá mạnh do mức hỗ trợ chưa đủ cứng và; xu hướng thị trường chung không đủ mạnh để thu hút lực mua.
    Ngoài ra, bắt “dao rơi” không bao giờ có thể hãm đà rơi chỉ trong một phiên, nếu “con dao” rơi xuống từ “đỉnh núi”. Do đó nhà đầu tư không nên lo bị mất cơ hội. Tín hiệu an toàn thường thể hiện ở khối lượng: Lượng mua đủ lớn để tạo một đáy khá vững cho cổ phiếu, chấm dứt chuỗi ngày giảm không phanh và xác lập một mặt bằng an toàn.


  10. sieulo

    sieulo Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    13/04/2010
    Đã được thích:
    29
    Thủ tướng: Thực trạng Vinashin có trách nhiệm của Chính phủ ​
    [​IMG]

    Tính đến hết tháng 9/2010, thị trường chứng khoán đạt mức vốn hóa khoảng 31,6% GDP.



    “Thực trạng Vinashin có trách nhiệm của Chính phủ, của các Bộ liên quan trong việc quản lý nhà nước và quản lý của chủ sở hữu. Chính phủ đã nghiêm túc kiểm điểm, xác định nguyên nhân và đề ra kế hoạch cụ thể để xử lý, chấn chỉnh...", Thủ tướng nhấn mạnh. Chế độ tiền lương chưa hợp lý
    Trình bày báo cáo kinh tế - xã hội trước Quốc hội, Thủ tướng *************** cho rằng, mặc dù sau khủng hoảng, kinh tế toàn cầu phục hồi chậm, nhưng kinh tế nước ta đã sớm ra khỏi tình trạng suy giảm và có mức tăng trưởng khá cao. GDP cả năm 2010 tăng khoảng 6,7% cao hơn chỉ tiêu Quốc hội đề ra. Khu vực nông nghiệp tăng 2,6%, công nghiệp và xây dựng tăng 7,6%.
    Tổng thu ngân sách nhà nước năm 2010 dự kiến vượt 12,7% so với dự toán và tăng 17,6% so với năm 2009, bảo đảm được các nhiệm vụ chi và góp phần giảm bội chi xuống dưới 6%, thấp hơn kế hoạch đề ra (6,2%). Đến hết năm 2010, dự nợ Chính phủ tương đương khoảng 44,5% GDP, dư nợ nước ngoài của quốc gia khoảng 42,2% GDP, nằm trong giới hạn an toàn.
    Chính sách tiền tệ đã góp phần tăng trưởng và kiểm soát lạm phát, cơ bản đảm bảo được các mục tiêu đã đề ra từ đầu năm: Tổng phương tiện thanh toán tăng khoảng 20%, dư nợ tín dụng tăng khoảng 25%. Tỷ giá được điều hành linh hoạt hơn theo nguyên tắc thị trường; Thực hiện điều hành lãi suất cho vay theo cơ chế thỏa thuận và theo hướng giảm dần; Tăng cường giám sát bảo đảm an toàn các tổ chức tín dụng; Kiểm soát nợ xấu dưới 3%.
    Tính đến hết tháng 9/2010, thị trường chứng khoán đạt mức vốn hóa khoảng 31,6% GDP.
    Tổng kim ngạch xuất khẩu năm 2010 ước tăng 19,1%, gấp hơn 3 lần so với kế hoạch. Nhập khẩu được kiểm soát chặt chẽ hơn, tổng kim ngạch nhập khẩu ước tăng 16,5%. Nhập siêu cả năm khoảng 13,5 tỷ USD, dưới 20% tổng kim ngạch xuất khẩu, thấp hơn tỷ lệ nhập siêu năm 2009.
    Tuy nhiên, theo Thủ tướng, năng suất chất lượng sức cạnh tranh của nền kinh tế còn thấp; cơ cấu kinh tế chuyển dịch chậm. Phát triển nguồn điện chưa đáp ứng kịp nhu cầu. Khu vực doanh nghiệp nhà nước giữ một phần lớn vốn, tài sản và đất đài, tài nguyên quốc gia nhưng hiệu quả đầu tư và tăng trưởng chưa tương xứng; quản lý nhà nước và thực hiện quyền chủ sở hữu đối với doanh nghiệp nhà nước còn nhiều bất cập.
    Thể chế kinh tế thị trường chưa đồng bộ; bao cấp về giá điện, giá than còn kéo dài, không khuyến khích tiết kiệm năng lượng và hạn chế việc huy động vốn đầu tư của các thành phần kinh tế vào phát triển nguồn điện.
    Quản lý giá một số mặt hàng nhất là giá sữa, giá thuốc chữa bệnh chưa tốt. Các chi ngân sách còn lãng phí, nhập siêu cao, cán cân thanh toán tổng thể vẫn còn thâm hụt, dự trữ ngoại tệ giảm, lãi suất cho vay còn cao. Sự phối hợp giữa chính sách tài chính và chính sách tiền tệ còn chưa đồng bộ.
    Thủ tướng cũng nhấn mạnh, chế độ tiền lương chưa hợp lý, nhất là khu vực hành chính công. Công tác khám, chữa bệnh, chăm sóc sức khỏe nhận dân vẫn còn không ít khó khăn, yếu kém; quản lý vệ sinh an toàn thực phẩm chưa tốt…
    Thủ tướng đánh giá, chúng ta đã đạt được những những thành tựu khá toàn diện, cơ bản hoàn thành mục tiêu tổng quát và các chỉ tiêu đề ra cho cho năm 2010. Nền kinh tế phục hồi và tăng trưởng khá cao...
    Liên quan đến Tập đoàn Công nghiệp Tàu thuỷ (VINASHIN), Thủ tướng cho rằng, tình trạng nghiêm trọng hiện nay của VINASHIN chủ yếu là do sự yếu kém trong quản lý, thiếu tinh thần trách nhiệm, cố ý làm trái, báo cáo không trung thực của lãnh đạo Tập đoàn.
    “Thực trạng này có trách nhiệm của Chính phủ, của các Bộ liên quan trong việc quản lý nhà nước và quản lý của chủ sở hữu. Chính phủ đã nghiêm túc kiểm điểm, xác định nguyên nhân và đề ra kế hoạch cụ thể để xử lý, chấn chỉnh các hoạt động của Tập đoàn”, Thủ tướng nhấn mạnh.
    Bộ Chính trị đã nghe Chính phủ báo cáo và đã có kết luận chỉ đạo. Chính phủ đang triển khai thực hiện và đến nay đã có một số kết quả bước đầu.
    Kinh tế vẫn tiềm ẩn không ít bất trắc
    Thẩm tra báo cáo của Chính phủ, Chủ nhiệm UB Kinh tế của Quốc hội, Hà Văn Hiền cho rằng, nhập siêu tuy đạt mức dưới 20% nhưng giá trị vẫn là 13,5 tỷ USD, tăng 5% so với năm 2009. Nhập siêu kéo dài trong nhiều năm đã làm sụt giảm nguồn dự trữ ngoại hối, tăng nợ quốc gia và gây sức ép giảm giá đồng nội tệ.
    Tăng trưởng GDP vẫn dựa nhiều vào yếu tố vốn và lao động, còn đóng góp của năng suất, các yếu tố tổng hợp chưa cao, phản ánh chất lượng tăng trưởng chưa được cải thiện.
    Chỉ số giá tiêu dùng cả năm dự kiến được kiểm soát dưới 8% nhưng diễn biến không ổn định trong năm, tác động xấu đến tâm lý người dân và khó khăn cho các cơ quan hoạch định và điều hành chính sách.
    Vẫn còn những lo ngại về chất lượng tăng trưởng
    Đáng chú ý, do thắt chặt tiền tệ, dư nợ tín dụng, đặc biệt tín dụng bằng VND tăng thấp, lãi suất tăng cao, phần lớn các doanh nghiệp rất khó khăn về vốn cho sản xuất, kinh doanh.
    Điện thiếu nghiêm trọng, kéo dài làm ảnh hưởng đến sản xuất và sinh hoạt của người dân, nhưng điều hành lĩnh vực này chưa tốt và chưa có biện pháp tiết kiệm điện hiệu quả. Hầu hết các nguồn điện dự kiến đưa vào vận hành năm 2010-2011 bị chậm.
    Kinh tế vĩ mô vẫn thiếu nền tảng vững chắc, chất lượng tăng trưởng thấp, tiềm ẩn không ít bất trắc, nếu không sớm khắc phục có thể ảnh hưởng đến sự phát triển ổn định trong những năm tiếp theo.
    Theo báo cáo của Bộ Công Thương giữa năm 2010, chỉ có 5 trên 35 dự án nguồn điện được kiểm tra là đang bám theo tiến độ, còn lại đều bị chậm tiến độ. Đây chính là nguyên nhân chính dẫn đến thiếu điện trong năm 2010 và có nguy cơ tiếp tục thiếu điện trong những năm tiếp theo.
    Quản lý nhà nước và thực hiện quyền chủ sở hữu đối với doanh nghiệp nhà nước nói chung và tập đoàn kinh tế, tổng công ty nhà nước nói riêng bộc lộ rõ sự bất cập, chưa thay đổi kịp với chuyển biến của nền kinh tế thị trường, cơ chế kiểm tra, thanh tra giám sát, kiểm toán và quản lý tài chính nội bộ doanh nghiệp còn kém hiệu quả.
    Việc Tập đoàn công nghiệp tàu thủy (Vinashin) rơi vào tình trạng mất cân đối nghiêm trọng, đứng trước nguy cơ phá sản là hậu quả của quá trình Tập đoàn đã đầu tư dàn trải, thiếu hiệu quả, chưa thực sự tuân theo quy luật thị trường và do công tác kiểm tra, kiểm soát còn hạn chế, chưa phát hiện kịp thời những quyết định sai trái về đầu tư, sử dụng vốn của lãnh đạo Tập đoàn.
    Trong điều hành chính sách quản lý thị trường đã bộc lộ nhiều bất cập. Thị trường vàng, ngoại tệ diễn biến phức tạp, tình trạng ngoại tệ thanh toán hàng hóa, dịch vụ trên lãnh thổ Việt Nam diễn ra khá phổ biến.
    Một số loại hàng hóa như sữa bộ, thuốc chữa bệnh, thức ăn chăn nuôi… phụ thuộc chủ yếu vào nhập khẩu và do các doanh nghiệp nước ngoài chi phối đã làm cho giá tăng ngoài sự kiểm soát nhưng chưa có biện pháp phù hợp giải quyết…
    Chính phủ dự kiến tốc độ tăng trưởng kinh tế năm 2011 khoảng 7-7,5%. Đa số ý kiến trong Ủy ban kinh tế nhất trí với đề nghị này. Về chỉ số giá tiêu dùng, Chính phủ dự kiến tăng khoảng 7%. Đa số ý kiến cho rằng với những nhân tố làm giảm áp lực tăng so với năm 2010 như: nền kinh tế năm 2011 trên thế giới được dự báo chậm lại nên chỉ số giá hàng hóa cũng được dự báo sẽ không cao, giá hàng hóa trong nước không còn chịu nhiều sức ép do tác động của gói kích thích trong nước… nên đề nghị chỉ số giá tiêu dùng năm 2011 tăng không quá 7%.
    Về bôi chi ngân sách nhà nước, Chính phủ đề xuất khoảng 5,5% GDP, UB Kinh tế đề nghị không quá 5% GDP. Về nhập siêu, Chính phủ dự kiến là 19,5% kim ngạch xuất khẩu (tương đương 14,6 tỷ USD), UB Kinh tế đề nghị không quá 18% kim ngạch xuất khẩu.

Chia sẻ trang này