Chuyện gì đến cũng phải đến.

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi Sam hoi, 01/04/2015.

Trạng thái chủ đề:
Đã khóa
466 người đang online, trong đó có 186 thành viên. 00:48 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 25647 lượt đọc và 411 bài trả lời
  1. cafeviet

    cafeviet Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    10/01/2015
    Đã được thích:
    5.740
    chuẩn bị mua... và mua tiếp cấp chỉ số nhân
    hbtsd, Conbosua139, Binh Yen1 người khác thích bài này.
  2. Sam hoi

    Sam hoi Thành viên gắn bó với f319.com Not Official

    Tham gia ngày:
    04/04/2014
    Đã được thích:
    1.106
    Tối nay về nhà mở cửa phòng là thấy liền hà, mắc công đi khắp thế gian chi anh :-P[/QUOTE]

    Một câu nói dịu dàng
    Đây là câu chuyện mà tôi được một nhà tỷ phú kể cho nghe...

    ***

    Nhiều năm về trước, có một cậu bé mồ côi tên Jim, 12 tuổi, gầy gò. Jim sống lang thang, là đầu mối của mọi trò cười và trêu chọc của mọi người sống trong thị trấn. Không ai đối xử tử tế với Jim. Những nghi ngờ của mọi vụ ăn cắp hay rắc rối đều có tên Jim đầu tiên. Cậu chỉ nhận được những lời nói cay độc, nghi ngờ. Kết quả là Jim luôn lẩn tránh những người xung quanh. Cậu càng lẫn tránh, người ta càng nghi ngờ cậu.

    [​IMG]

    Tài sản duy nhất của Jim là chú chó Tige, cũng luôn khép nép và lẫn tránh mọi người như chủ nó. Jim không đối xử thô lỗ với Tige nhưng cậu cũng luôn dùng thứ ngôn ngữ cay độc mà mọi người dùng với cậu. Phần vì cậu đã quen với những ngôn ngữ đó, phần vì để trút đi mọi nỗi uất ức.

    Một hôm, Jim thấy cô gái phía trước làm rơi một gói nhỏ. Cô cúi xuống nhặt thì một gói khác lại rơi khỏi tay. Jim chạy đến, nhặt hai cái gói lên đưa trả cô gái.

    - Cảm ơn cậu bé, cậu thật tốt – Cô gái cười và xoa đầu Jim.

    Jim hoàn toàn sốc. Đó là những lời nói tử tế đầu tiên cậu nghe thấy trong suốt 12 năm. Jim nhìn theo cô gái cho đến khi cô đi khuất.

    ... Jim huýt sáo gọi Tige, con chó ve vẩy đuôi chạy tới bên. Cả chủ và chó đi vào rừng... Jim ngồi xuống cạnh bờ suối và trong đầu cứ vang lên: "Cảm ơn cậu bé, cậu thật tốt!" – Jim cười một mình. Rồi cậu gọi: "Đến đây Tige!" Tige chạy lại ngay, Jim xoa đầu nó và nói: "Cảm ơn mày! Mày thật là tốt!"

    Tige rất phấn kích và ngạc nhiên. Tai nó vểnh lên, mắt hướng về phía Jim chăm chú, đuôi vẫy lia lịa. "Đến con chó cũng thích nghe lời nói dịu dàng!" – Jim nghĩ và lôi trong túi ra một mảnh gương vỡ. Cậu bé thấy một khuôn mặt lấm lem. Jim rửa mặt thật cẩn thận. Sau đó, Jim lại nhìn vào gương. Cậu bé ngạc nhiên. Lần đầu tiên, cậu nhìn lên cao thay vì chỉ cúi mặt như mọi khi. Một cảm giác, cũng là lần đầu tiên cậu cảm thấy: cảm giác tự trọng.

    Từ khoảng khắc đó, cuộc đời Jim hoàn toàn thay đổi bởi quyết tâm để xứng đáng với những lời nói dịu dàng.

    Ngưng một lát, nhà tỷ phú tiếp tục nói: "Thưa các bạn, tôi chính là cậu bé đó. Thị trấn nhỏ mà tôi vừa kể đến chính là thành phố này 40 năm về trước. Cái cây ở đằng kia mà quý vị có thể thấy chính là nơi một người phụ nữ đã gieo hạt giống đầu tiên của lòng nhân hậu xuống cuộc đời tôi. Mong sao ai cũng có thể làm được như thế".
    Canada01, hungdaocao, Binh Yen3 người khác thích bài này.
  3. Conbosua139

    Conbosua139 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    27/10/2014
    Đã được thích:
    904
    Đề nghị cả nhà ko like nhau nữa, nếu ko thì mọi người thấp thủ đều thành cao thủ F hết bởi cái hạng mục like =))=))=))
    van123, Binh Yen, HoangL0ng20072 người khác thích bài này.
  4. tongtran

    tongtran Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa Not Official

    Tham gia ngày:
    27/12/2014
    Đã được thích:
    471
    ngày xưa tôi cũng thích câu, nhưng khi đến với phật pháp rồi thì bỏ hẳn không câu và cũng không xem luôn.
    van123, Binh YenSam hoi thích bài này.
  5. Sam hoi

    Sam hoi Thành viên gắn bó với f319.com Not Official

    Tham gia ngày:
    04/04/2014
    Đã được thích:
    1.106
    Mình thích suy nghĩ và cách làm này của bạn.=D>
    --- Gộp bài viết, 01/04/2015, Bài cũ: 01/04/2015 ---
    Ok bạn, mình cũng thế, mình có đi nhậu chung với bạn khi dã ngoại đi câu, nhưng mình không có câu cá, mình không có sát sinh, nói thật lòng đó bạn. Cảm ơn bạn.
    van123, hbtsd, tongtran3 người khác thích bài này.
  6. cafeviet

    cafeviet Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    10/01/2015
    Đã được thích:
    5.740
    ~o)~o)~o) mời các uống cafe tỉnh táo .mỗi người kiếm vài cốt chuyện hay .vài bản nhạc sốc một chút cho thảnh thơi nhe
    Binh Yen, Sam hoiZephyrus thích bài này.
  7. hungdaocao

    hungdaocao Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    20/06/2008
    Đã được thích:
    3.332
    Ngắm cái lưng thấy giống cafeviet . Chắc là sau khi Trim bị cắt ..
    Binh YenSam hoi thích bài này.
  8. HoangL0ng2007

    HoangL0ng2007 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    05/03/2014
    Đã được thích:
    32.472
    Chuyện gì đến sẽ đến kaka @Sam hoi :drm
    Ps : Hnay em full MG mịa rồi:((:((
  9. cafeviet

    cafeviet Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    10/01/2015
    Đã được thích:
    5.740
    van123, Conbosua139, Binh Yen1 người khác thích bài này.
    cafeviet đã loan bài này
  10. Sam hoi

    Sam hoi Thành viên gắn bó với f319.com Not Official

    Tham gia ngày:
    04/04/2014
    Đã được thích:
    1.106
    Bức tranh không có mắt
    Gia đình họ đã sống rất hạnh phúc. Những ngày nghỉ, họ thường cho con đi chơi công viên, dạo phố. Chị dắt tay con trai đi trước, anh thong thả đi đằng sau.


    [​IMG]

    Chị luôn nắm tay con thật chặt. Lúc nào chị cũng nghĩ đường phố lắm người nhiều xe, lại còn bọn trẻ mới lớn tự xưng “anh hùng xa lộ” lạng lách như điên. Cứ nhìn thấy chúng, chị vội bế con đứng nép vào bên lề đường, hoặc rẽ vào một cửa hàng nào đó chờ cho chúng đi qua.

    Một lần, có chiếc ô tô suýt cán vào con chị, chị liền lăn vào che cho con. Con trai chị thoát nạn nhưng chị bị thương. Đứa con trai nhìn mẹ, khóc và hỏi: “Mẹ thương con lắm phải không?”. Chị chỉ nhìn con cười.

    Sau đó, hàng xóm thấy họ ít dạo phố hơn trước. Chồng chị bị ốm nặng. Đêm khuya, không có người trông con, một mình chị lưng cõng chồng, tay dắt con vào bệnh viện. Những ngày anh điều trị, hôm nào chị cũng phải dắt con vào chăm sóc chồng.

    Đến bữa, chị nấu cháo rồi đánh nhuyễn, lọc kỹ, bón cho anh từng thìa. Mỗi thìa cháo, trước khi bón cho anh, chị đều đưa lên miệng thử trước, tránh cho anh bị bỏng. Khi đỡ ốm, anh rơm rớm nước mắt, nắm tay chị thật chặt: “Em thật tốt! Anh biết ơn em!”. Đứa con trai cũng rưng rưng: “Mẹ ơi, con thương mẹ!”. Chị vẫn chỉ cười, ôm con trai vào lòng.

    Anh được ra viện. Cuộc sống gia đình lại trở nên bình thường. Những ngày nghỉ, cả nhà lại cùng nhau đi dạo phố. Anh còn yếu, chị vừa đi vừa đỡ anh, luôn miệng nhắc anh phải cẩn thận. Khi có ô tô đến gần, chị thường đứng trước mặt anh che chắn, đề phòng bất trắc. Nhưng một ngày kia, không ai có thể ngờ, gia đình họ tan vỡ. Anh chạy theo cô gái khác. Cô ta trẻ hơn, hấp dẫn và khêu gợi hơn chị. Hình ảnh chị mờ dần trong tim anh. Anh thấy chị không chiều anh được như cô ta. Trong mắt anh, chị ngày một xấu.
    Khi anh dọn đi, đứa con trai giữ chặt tay bố: “Tại sao bố bỏ đi? Chẳng phải bố đã khen mẹ tốt là gì?”. Người bố không dám nhìn vào mặt con. Anh ta nhắm mắt lại như để chạy trốn. Hình ảnh ấy đã ăn sâu vào trong ký ức của đứa con...

    Rồi con chị khôn lớn. Cậu vẽ rất đẹp. Nhưng có điều đặc biệt, những người đàn ông cậu vẽ đều không có mắt. Có người xem những bức tranh cậu vẽ, lấy làm lạ, hỏi: “Người này là ai vậy?”.
    “Cháu vẽ bố cháu đấy!”, cậu đáp.
    Người kia hỏi tiếp: “Sao cháu vẽ bố mà lại không vẽ mắt?”.
    Cậu bé trả lời ráo hoảnh: - Bố cháu không có mắt!
    van123, hbtsd, Conbosua1392 người khác thích bài này.
    Binh Yen đã loan bài này
Trạng thái chủ đề:
Đã khóa

Chia sẻ trang này