Cuối tuần đọc thơ để lấy tinh thần đến thứ 2 chiến đấu tiếp

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi star_seeker, 09/11/2007.

433 người đang online, trong đó có 173 thành viên. 06:00 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Chủ đề này đã có 1297 lượt đọc và 21 bài trả lời
  1. star_seeker

    star_seeker Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    01/11/2006
    Đã được thích:
    1
    Cuối tuần đọc thơ để lấy tinh thần đến thứ 2 chiến đấu tiếp

    Cuối tuần em ngồi xem được mấy bài thơ hay hay hay em post lên cho các bác cùng xem.

    If
    Rudyard Kipling

    If you can keep your head when all about you
    Are losing theirs and blaming it on you.
    If you can trust yourself when all men doubt you,
    But make allowance for their doubting too;

    If you can wait and not be tired by waiting,
    Or being lied about, don''t deal in lies,
    Or being hated, don''t give way to hating,
    And yet don''t look too good, nor talk too wise:

    If you can dream - and not make dreams your master;
    If you can think - and not make thoughts your aim;
    If you can meet with Triumph and Disaster
    And treat these two impostors just the same;

    If you can bear to hear the truth you''ve spoken
    Twisted by knaves to make a trap for fools,
    Or watch the things you gave your life to, broken,
    And stoop and build ''em up with worn-out tools:

    If you can make one heap of all your winnings
    And risk it on one turn of pitch-and-toss,
    And lose, and start again at your beginnings
    And never breathe a word about your loss;

    If you can force your heart and nerve and sinew
    To serve your turn long after they are gone,
    And so hold on when there is nothing in you
    Except the Will which says to them: ''Hold on!''

    If you can talk with crowds and keep your virtue,
    Or walk with Kings - nor lose the common touch,
    If neither foes nor loving friends can hurt you,
    If all men count with you, but none too much;

    If you can fill the unforgiving minute
    With sixty seconds'' worth of distance run,
    Yours is the Earth and everything that''s in it,
    And - which is more - you''ll be a Man, my son!

    Dịch lời ra vầy nè các bác

    Nếu
    Rudyard Kipling
    Nếu con vẫn bình tâm lúc mọi người chung quanh
    Hoảng hốt và đổ lỗi cho con;
    Nếu con vẫn tự tin khi mọi người nghi ngờ khả năng con,
    Nhưng vẫn không buồn lòng vì mình bị nghi ngờ:

    Nếu con có thể đợi và không mỏi mệt vì trông chờ,
    Hoặc bị người lừa dối, đừng gian dối với ai,
    Hoặc bị người ghét, đừng để hận thù xâm chiếm lòng con,
    Tuy thế đừng đóng vai quá tốt, đừng nói lời quá khôn ngoan.


    Nếu con có thể mơ nhưng không để mộng mơ làm chủ con;
    Nếu con có thể suy tư song không lấy tư duy làm mục đích;
    Nếu con có thể gặp Khải Hoàn và Thảm Bại
    Mà vẫn đối xử hai kẻ giả dối này như nhau:

    Nếu con chịu đựng nghe sự thật con vừa nói ra
    Bị kẻ tiểu nhân bóp méo giăng bẩy lừa kẻ dại,
    Hoặc nhìn công trình đờI con, đổ vỡ,
    Và cúi xuống xây dựng lên với dụng cụ đã mòn.

    Nếu con dám đem hết đống tiền con thắng được
    Ðổ vào một trận úp ngửa ăn thua,
    Và mất hết, và lại bắt đầu từ số không,
    Và không một tiếng thở than về sự mất mát của mình:

    Nếu con ép được tim con, và từng sợi gân thớ thịt
    Phục vụ mục tiêu của con lúc từ lâu sức chúng chẳng còn,
    Và cố bám víu vào lúc mà trong con chẳng còn gì
    Ngoài Ý chí giục con: "Ðừng bỏ cuộc".

    Nếu con có thể chuyện trò với đám đông mà vẫn giữ gìn đạo đức,
    Hoặc giao du với Vua chúa - vẫn không xa đám thường đinh,
    Nếu con không để bạn thân cũng như kẻ thù làm con khổ,
    Nếu con trọng mọi người, nhưng không một ai quá lố:

    Nếu mỗi phút qua đi không bao giờ chờ đợi
    Trong nuớc rút cuộc đua con chạy đủ sáu mươi giây,
    Thì mọi sư trên Trái đất thuộc về con,
    Và - hơn thế nữa - con sẽ đúng là một con Người, con trai của cha!

    Hồ Văn Hiền dịch
  2. star_seeker

    star_seeker Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    01/11/2006
    Đã được thích:
    1
    The road not taken
    Robert Frost

    Two roads diverged in a yellow wood,
    And sorry I could not travel both
    And be one traveler, long I stood
    And looked down one as far as I could
    To where it bent in the undergrowth.

    Then took the other, as just as fair,
    And having perhaps the better claim,
    Because it was grassy and wanted wear;
    Though as for that the passing there
    Had worn them really about the samẹ

    And both that morning equally lay
    In leaves no step had trođen black.
    Oh, I kept the first for another day!
    Yet knowing how way leads on to way,
    I doubted if I should ever come back.

    I shall be telling this with a sigh
    Somewhere ages and ages hence:
    Two roads diverged in a wood, and I--
    I took the one less traveled by,
    And that has made all the difference .

    Bài dịch(không hay lắm)
    Đường Hoang
    Robert Frost

    Hai đường rẽ lối giữa rừng hoang
    Ta đứng băn khoăn lá thắm vàng
    Một thân lữ khách làm sao nhỉ
    Nhìn mút xa xa cỏ ngập đàng

    Hướng về lối khác cũng trông sang
    Có lẽ đẹp hơn cỏ mịn màng
    Mời mọc bàn chân người bước tới
    Mặc dù đi lại xấp xỉ ngang

    Hai lối nằm yên buổi sớm mai
    Lá vàng nguyên vẹn trải đường dài
    Thôi, dành đường trước cho ngày khác
    Dẫu biết về đây cũng góc gai

    Ta kể chuyện đây lẫn thở dài
    Những ngày tháng tới ở tương lai
    Hai đường rẽ lối trong rừng lạ
    Ta chọn đường hoang chưa có ai

    Khác biệt riêng tư hẳn mới tài


    Nguyên Ðỗ dịch
  3. futureprecedor

    futureprecedor Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    11/05/2006
    Đã được thích:
    467
    Nếu con biết mọi thứ chỉ là tương đối
    Nếu như con biết người biết ta, biết trước biết sau.
    Nhiều quá

    Thơ đọc rất hay
  4. Winter-Girl

    Winter-Girl Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    07/05/2002
    Đã được thích:
    3
    Góp chung với chị sì ta vài bài nài
    If tomorrow never comes
    If I knew it would be the last time that I?Td see you fall asleep, I would tuck you in more tightly and pray the Lord, your soul to keep.

    If I knew it would be the last time that I see you walk out the door, I would give you a hug and kiss and call you back for one more.

    If I knew it would be the last time I?Td hear your voice lifted up in praise, I would video tape each action and word, so I could play them back day after day.

    If I knew it would be the last time, I could spare an extra minute or two to stop and say I LOVE YOU, istead of assuming you would KNOW I do.

    If I knew it would be the last time I would be there to share your day, well I?Tm sure you?Tll have so many more so I can let just this one slip away.

    For surely there?Ts always tomorrow to make up for an oversight, and we always get a second chance to make everything right.

    There will always be another day to say out I love you?Ts. And certainly there?Ts another chance to say out ?oAnything I can do?Ts??

    But just in case I might be wrong and today is all I get, I?Td like to say how much I love you and I hope we never forget.

    Tomorrow is not promised to anyone, young or old alike. And today may be the last chance you get to hold your loved one tight?

    So if you?Tre waiting for tomorrow, why not do it today? For if tomorrow never comes, you?Tll surely regret the day.

    That you didn?Tt take that extra time for a smlie, a hug or a kiss and you were too busy to grant someone, what turned out to be their one last wish.

    So hold your lover ones close today, whisper in their ear. Tell them how much you love them and that you?Tll always hold them dear.

    Take time to say ?oI?Tm sorry, please forgive me?, ?othank you? or ?oit?Ts Okay?. And if tomorrow never comes, you?Tll have no regrets about today.
  5. dbp

    dbp Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    25/09/2003
    Đã được thích:
    0
    Cứ tìm sao với thơ thế này thì lướt sóng làm sao?
    Copy về góp vào đây cho vui:

    Bùi Giáng viết về Tuệ Sỹ, trích trong tập Đi vào cõi thơ.

    Tuệ Sỹ là một vị sư. Ông viết văn quá nghiêm túc, những sở tri của ông về Phật học quả thật quảng bác vô cùng. Thấy ông vẻ người khắc khổ, không ai ngờ rằng linh hồn kia còn ẩn một nguồn thơ thâm viễn u u... Một bữa ông đọc cho tôi nghe hai câu thơ chữ Hán của ông:

    Thâm dạ phong phiêu nghiệp ảnh tùy
    Hiện tiền vị liễu lạc hoa phi

    "Ông bảo làm sao tiếp cho hai câu để nên một bài tứ tuyệt. Tôi đề nghị với ông nên nhờ ni cô Trí Hải tiếp giùm. Ông ngượng nghịu bảo tôi đừng nên rỡn đùa như thế. Vậy tôi xin lai rai thử viết:

    Thâm dạ phong phiêu nghiệp ảnh tùy
    Hiện tiền vị liễu lạc hoa phi
    Phiêu bồng tâm sự tân toan lệ
    Trí Hải đa tàm trúc loạn ty
    Và xin ông chả nên lấy thế làm bực mình.

    Nhưng ai có ngờ đâu nhà sư kín đáo e dè kia, không hề bao giờ có vướng lụy, lại còn mang một nguồn thơ Việt phi phàm ? Một bài thơ "Không đề" của ông đủ khiến ta khiếp vía mất ăn mất ngủ:

    "Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ
    Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang
    Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ
    Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn"

    Mới nghe bốn câu thôi, tôi đã cảm thấy lạnh buốt linh hồn, tê cóng cả cõi dạ.

    "Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở
    Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan
    Cười với nắng một ngày sao chóng thế
    Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng
    Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ
    Bụi đường dài gót mỏi đi quanh
    Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rũ
    Suối nguồn xa ngược nước xuôi ngàn"

    Tôi hoảng vía đề nghị: Đại sư nên gác bỏ viết sách đi. Và làm thơ tiếp nhiều cho, nếu không thì nền thi ca Việt mất đi một thiên tài quá lớn.

    Ông đáp: Để về hỏi lại ni cô Trí Hải xem có đúng như lời thế chăng.

    "Đôi mắt ướt tuổi vàng
    Khung trời
    Hội cũ"

    Xin xuống dòng thư thả như thế. Ắt nhìn thấy chất trang trọng dị thường của hoài niệm. Hoài niệm gì ? - Khung trời hội cũ.

    Một hội Đạp thanh ? Một hội nao nức ? - "Giờ nao nức của một thời trẻ dại ?".

    "Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ..."

    Mở lời ra, nguồn thơ trực nhập vào trung tâm cơn mộng chiêm niệm. Đầy đủ hết mọi yếu tố bát ngát: một cung trời xán lạn bao la, một hội cũ xao xuyến, một tuổi vàng long lanh... Một đôi mắt ướt ngậm ngùi của hiện tại.

    Nhưng mạch thơ đi ngầm. Tiết nhịp âm thầm nhiếp dẫn. Thi sĩ không cần tới một hình dung từ nào cả, vẫn nói được hết mọi điều "phải nói" với mọi người "muốn nghe" với riêng mình "không thiết chi chuyện nói".

    Người thi sĩ xuất chúng xuất thần thường có phong thái khác thường đó. Họ nói rất ít mà nói rất nhiều. Họ nói rất nhiều mà chung quy hồ như chẳng thấy gì hết. Họ nói cho họ, mà như nói hết cho mọi người. Nói cho mọi người mà cơ hồ chẳng bận tâm gì tới chuyện thiên hạ nghe hay chẳng nghe. Nỗi vui, nỗi buồn của họ, dường như chẳng giống lối vui buồn của chúng ta. Do đó chúng ta trách móc họ một cách lệch lạc hết cả (par manque de justice interne).

    Trong một cuộc vui, ta hỏi họ vài điều. Họ lơ đễnh thờ ơ, ta tưởng họ kiêu bạc. Trong lúc mọi người đang gào khóc giữa đám tang, họ phiêu nhiên đi qua, trông có vẻ như mỉm cười, niêm hoa vi tiếu. Ta tưởng họ tàn nhẫn thô bạo.

    Vua Gia Long ngày xưa đã từng lấy làm quái dị về thái độ Nguyễn Du: "Trẫm dùng người, không phân biệt kẻ Nam kẻ Bắc. Ai có tài thì trẫm trọng dụng (... ...). Cớ sao khanh lại u sầu ít nói suốt năm như thế ?".

    Ông vua kia lấy làm lạ là phải lẽ lắm, hợp với lương tri thói thường thiên hạ lắm. Ông không thể hiểu vì sao vị di thần kia cứ miên man như nằm trong cõi mộng thần di, hồn dịch !

    Vua đã ban cho chan hòa mưa móc, lộc trọng quyền cao đặc ân thâm hậu như thế, cớ sao Liệp Hộ chưa vừa lòng, vẫn chưa cứ thả mộng chạy lang thang về chân trời hướng khác.

    Đáp: Ấy chính bởi đôi mắt nhìn đây mà thấy những đâu đâu.

    Đôi mắt ướt tuổi vàng
    Khung trời hội cũ

    Đôi mắt ướt ? Đôi mắt của ai ? Vì sao ướt ? Vì lệ trào, hay là vì quá long lanh ?

    Thi sĩ không nói rõ. Ấy là giữ một khoảng trống vắng lặng phóng nhiệm cho thơ.

    Tha hồ chúng ta tự do nghĩ hai ba lối. Hoặc là đôi mắt thi nhân ướt trong hiện tại vì nhớ nhung một trời hội cũ. Hoặc là đôi mắt giai nhân nào long lanh dịu mật như nước suối chan hòa, soi bóng một khung trời hội cũ bất tuyệt nào, mà ngày nay tại hạ đã đánh mất rồi chăng ?

    "Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang"

    Áo nào màu xanh ? Màu xanh màu chàm của cô gái Mán gái Mường, gái núi nào xưa kia băng rừng và thi nhân đã ngẫu nhiên một lần nhìn đắm đuối ?

    Tôi nói không sai sự thật mấy đâu. Vì Tuệ Sỹ vốn xưa kia ở Lào. Cha mẹ ông kiều cư trên đất Thượng Lào Trung Việt. Bà mẹ ông thỉnh thoảng cũng trở về Sài Gòn tới chùa viếng ông đem quà cho ông một đôi dép riêng biệt, một tấm khăn quàng riêng tây.

    Đôi mắt ướt tuổi vàng
    Khung trời hội cũ
    Áo màu xanh
    Không xanh mãi
    Trên đồi hoang
    Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ.
    Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn

    Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ ? Mình là thân Bồ tát, quanh năm kinh kệ trai chay, thế sao bỗng nhiên một phút vội vã lại dám làm thân du thủ ? Dám gác bỏ kệ kinh ? Dám mở cuộc thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn ?

    Phải có nhìn thấy khuôn mặt khắc khổ chân tu của Tuệ Sỹ, mới kinh hoàng vì lời nói thăm thẳm đơn sơ nọ. Lời nói như ngân lên từ đáy sâu linh hồn tiền kiếp, từ một quê hương trên thượng du bao la rừng núi gió sương canh chiều nguyệt rung rinh trong đêm lạnh.

    "Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở
    Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan
    Cười với nắng một ngày sao chóng thế
    Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng"

    Mối tình rộng thả suốt biển non im lìm lạnh lẽo. Một hạt muối vẫn chưa tan. Một nếp u ẩn của lòng mình bơ vơ không gột rửa.

    Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở
    Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan

    Ta tưởng như nghe ra "cao cách điệu" bi hùng của một Liệp Hộ, một Nerval, một chỗ trầm thanh nhất trong cung bậc Nietzche.

    Thi nhân đã mấy phen ngồi ngó trăng tàn ? Ngồi trên một đỉnh đá ? Bốn bề rừng thiêng giăng rộng ngút ngàn màu trăng xanh tiếp giáp tới chân trời xa xuôi đại hải?

    Đỉnh đá và hạt muối là hai chốn kết tụ tinh thể của núi và biển. Đỉnh đá quy tụ về mọi hương màu trời mây rừng rú. Hạt muối chứa chất cái lượng hải hàm của trùng dương. Đó là cái bất tận của tâm tình sừng sững tại giữa tuế nguyệt phiêu du:

    "Cười với nắng một ngày sao chóng thế
    Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng"

    Một tiếng "buồn chăng" lơ lửng nửa như chất vấn, nửa như ngậm ngùi ta thán, dìu về cả một khúc tâm thanh đoạn trường:

    Sen tàn cúc lại nở hoa
    Sầu dài ngày ngắn đông đà sang xuân
    Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ
    Bụi đường dài gót mỏi đi quanh

    Tiết nhịp lời thơ lại biến đổi:

    "Đếm tóc bạc
    Tuổi đời
    Chưa
    Đủ
    Bụi đường dài
    Gót
    Mỏi
    Đi
    Quanh"

    Tiết điệu rạc rời như gót mỏi đi quanh. Một tuổi đời chưa đủ ? Một tuổi xuân chưa vừa ? Một tuổi vàng sớm chấm dứt ? Một tuổi "đá" sớm từ giã mọi yêu thương ?

    "Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rũ
    Suối nguồn xa
    Ngược nước
    Xuôi ngàn"

    Bài thơ dừng lại. Dư âm bất tuyệt kéo dài trong đêm lữ thư khép mình trong bốn bức tường với nhạt nhòa ủ rũ ngục tù.

    Chỉ một bài thơ, Tuệ Sỹ đã trùm lấp hết chân trời mới cũ Đường Thi Trung Hoa tới Siêu Thực Tây Phương.
  6. hama83

    hama83 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    26/06/2006
    Đã được thích:
    0
    Tẩu mã tây lai dục đáo thiên
    Từ gia kiến nguyệt lưỡng hồi viên
    Kim dạ bất tri hà xứ túc
    Bình sa vạn lý tuyệt nhân yên.




    Được hama83 sửa chữa / chuyển vào 09:59 ngày 10/11/2007
  7. hama83

    hama83 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    26/06/2006
    Đã được thích:
    0
    Hoa tại trung đình nhân tại lâu,
    Phần hương độc tọa tự vong ưu.
    Chủ nhân dữ vật hồn vô cạnh,
    Hoa hướng quần phương xuất nhất đầụ
  8. hama83

    hama83 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    26/06/2006
    Đã được thích:
    0
    Cái học nhà nho đã hỏng rồi,
    Mười người đi học, chín người thôị
    Cô hàng bán sách lim dim ngủ,
    Thầy khóa tư lương nhấp nhỏm ngồị
    Sĩ khí rụt rè gà phải cáo,
    Văn chương liều lĩnh đấm ăn xôị
    Tôi đâu dám mỉa làng tôi nhỉ ?
    Trình có quan tiên thứ chỉ tôi.
  9. hoanghai01

    hoanghai01 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    19/09/2007
    Đã được thích:
    0
    em dốt văn nên xin góp 1 câu mẩu chuyện cười ah

    Thuốc trị bất lực
    Thứ năm, 01.11.2007, 07:47pm (GMT+7)

    Một ông cụ thấy cuộc đời sinh lý xuống dốc thảm hại thì buồn lắm . Có một người bạn thân mách cho ông một bác sĩ nổi tiếng chuyên trị bệnh bất lực , ông liền tới gặp . Sau khi khám hết trên dưới , bác sĩ cho ông cụ 40 viên thuốc , dặn rằng uống trong 10 ngày , mỗi ngày 4 viên . Ông già nghe lộn nên mỗi ngày uống 10 viên . Sau 4 ngày , đứa cháu nội của ông đến gặp bác sĩ và xin thêm thuốc .

    Bác sĩ hỏi :

    -Thế ông nội của cháu ra sao ?

    Đứa cháu trả lời :

    -Bà nội , bà dì và chị người làm đều đã vào bệnh viện cấp cứu cả rồi , còn ông nội cháu thì sáng nay bảo cháu tới gặp bác sĩ rồi ông chạy vội ra vườn đuổi theo bầy dê.



    http://tinchungkhoan24h.com/News/Chung-Khoan-Cuoi/
    Chúc bạn những ngày cuối tuần vui vẻ

  10. NYSE6868

    NYSE6868 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    09/07/2007
    Đã được thích:
    7
    EM ĐI

    Sẽ có ngày em ra đi, anh biết
    Khi tình yêu không bắc nổi cây cầu
    Tay thắp lửa không còn đều nhịp
    Gió ùa vào lấp những chênh vênh .

    Sẽ có lúc không còn thương nhớ nữa
    Tương tư thôi lại ngủ quên rồi
    Nỗi nhớ cũng trở thành xa lạ
    Đêm trở về đúng nghĩa hư vô.

    Rồi có ngày em sẽ đi, đi thật
    Nụ tầm xuân dù có nở trái mùa
    Nắng có thắp vô tình trên phố chật
    Cũng không còn hương vị của ngày xưa.

    Anh vẫn biết chiều sẽ không giữ nổi
    Ánh sáng trong, vị ngọt của ban mai
    Giống như đời sẽ có những ngày phai
    Ngày em đi, ngọn gió nào sẽ thổi
    Hết đắng cay của một thời nông nổi ?

    NT

Chia sẻ trang này