Đêm đông lao xao....

Chủ đề trong 'Giao Lưu' bởi MeoHen162, 12/11/2011.

1121 người đang online, trong đó có 448 thành viên. 22:06 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Chủ đề này đã có 13966 lượt đọc và 376 bài trả lời
  1. MeoHen162

    MeoHen162 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    11/11/2011
    Đã được thích:
    0
    [};-[};-[};-[};- tự mềnh tặng hoa cho mềnh vậy:-":-":-"
  2. MeoHen162

    MeoHen162 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    11/11/2011
    Đã được thích:
    0
    Cafe cho rất nhiều sữa nhưng vẫn đắng?????
  3. MeoHen162

    MeoHen162 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    11/11/2011
    Đã được thích:
    0
    Vào quán uống nước, em luôn gọi café đen. Anh luôn gọi café sữa.

     

    Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen. Em café sữa.

     

    Em nhanh tay đổi 2 món. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng vậy. Đâu có gì mắc cỡ!”.

     



     

    Em con gái mà lại thích café đen.

     

    Anh con trai nhưng rất thích café sữa.

     

    Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café nữa.

     

    Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn cảm giác ngọt ngào của sữa…

     



     

    Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn.

     

    Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà không, trên bạn bè 1 chút. Gần giống như tình anh em.

     

    Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ phụ thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không đồng tình.

     

    Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai suốt ngày phải lo cho em gái, bị nhõng nhẽo, vòi vĩnh đủ thứ. Anh không thể kiên nhẫn.

     

    Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café. Em café đen, anh café sữa.

     

    Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi vòng vòng, rốt cuộc cũng đến quán nước. Anh café sữa. Em café đen

     



     

     

    Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính. Đi với anh giống như 1 con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy không “ba gai”, bướng bỉnh như em.

     

    Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn chiều chuộng em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu hãnh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc.

     

    2 cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn café sữa.

     

    Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café đen là sở thích của em.

     

    Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.

     

    Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn cãi nhau. Bạn trai em luôn là người hòa giải. Bạn gái anh dịu dàng nói anh phải biết nhường nhịn con gái.

     

    Cuối cùng anh là anh. Em vẫn là em.

     



     

    Anh chia tay bạn gái. Cũng có thời gian chông chênh. Nhưng anh không hối tiếc. Anh và cô căn bản không hợp nhau. Dù cô ra sức chiều chuộng anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính gì đó. Mà cá tính thiếu ấy mới thật sự hấp dẫn anh.

     

    Em chia tay bạn trai. Có một lúc cảm thấy trống vắng. Nhưng em không hối hận. Em và bạn trai không tìm được tiếng nói chung. Dù anh ấy không khiến em bực mình, ít khi gây sự với em. Nhưng em vẫn thấy thiếu thiếu. Mà “thiếu thiếu” ấy làm em chán nản.

     



     

     

    Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ.

     

    Em gọi café đen.

     

    Anh gọi café sữa.

     

    Người bồi đã quen với 2 người. Anh ta không để nhầm chỗ nữa.

     

    Anh yên lặng. Em cũng không nói. Đợi người bồi đi, anh kéo ly café đen về phía mình, đẩy ly café sữa về phía em.

     



     

    Hôm đó 2 người uống thử “khẩu vị” của người kia.

     

    Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh bắt đầu thấy thích nó!”

     

    Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất tuyệt vời. Em sẽ uống café sữa…”

     

    Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu, em cũng luôn gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…

     



     

    Café đen hay café sữa đều là café, phải không?

     

    Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt đều là tình yêu… chẳng phải sao???
  4. MeoHen162

    MeoHen162 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    11/11/2011
    Đã được thích:
    0
    Vì anh là gió... thổi

    Gió bay xa muôn nơi

    Không dừng chân đứng lại

    Để mong nhớ cho người

    Hãy sống cho người mình yêu qua câu thơ thật đẹp: "Tình chỉ đẹp khi còn dang dở, đời mất vui khi đã vẹn câu thề" - Hãy hạnh phúc hơn khi tình yêu của anh đã tìm được chân trời của riêng mình, vì trong mỗi cung bậc của tình yêu đều có cái đẹp riêng... Nỗi buồn rồi sẽ trôi qua... Bay đi theo gió...

     

    (Ảnh internet)

    Trời cuối thu se lạnh, em khoác cho mình chiếc áo len dầy một mình dạo quanh sân vườn không khí trong lành thật dễ chịu, chút gió thổi mơn man tạt vào mặt làm em nhớ lại ngày nào của đôi ta, khi cùng anh nắm tay đi dạo quanh khu vườn đầy hoa Cẩm Tú Cầu sắc tím hồng lẫn nhau, anh nhìn hoa rồi nắm tay em khẽ nói, chúng mình sẽ mãi bên nhau và đừng rời xa anh em nhé. Em e thẹn quay mặt đi, gió làm tóc em bay... Thế đấy, chúng mình chỉ nói bao nhiêu đó thôi có gió là chứng nhân cho tình yêu này. Nhưng gió thì đã bay xa, gió vô tình chỉ nghe lời nói rồi mang đi. Lời nói theo gió bay xa rồi kìa anh...

    Vì anh là gió... nên anh phải đi... Thế là anh đi du học 3 năm, đến một miền đất lạ. Anh hỏi em những 3 năm cơ đấy em có đợi được anh không? Em trả lời. Em sẽ đợi nhưng chỉ 3 năm thôi nhé, sau 3 năm thì em không đợi nữa đâu. Anh nói rất lo âu vì em xinh đẹp, dịu dàng và lém lĩnh như thế này sẽ mãi chơi rong chơi, mà quên đường về khi không có anh bên cạnh. Em lè lưỡi lắc đầu rồi giơ 2 ngón tay xin thề em sẽ chờ... sẽ chờ anh suốt đời! 

    Sẽ suốt đời được không anh? Khi em đã đọc một câu nói ở đâu đó "Hãy nói yêu thôi đừng nói yêu mãi mãi". Trên đời này có cái gì bền vững đâu nhất là tình yêu nam nữ, khi đời đổi thay thì mọi thứ xung quanh ta đều thay đổi.  Thời gian, tình yêu và ký ức sẽ lặng thầm đứng yên ư?

    Anh đi, mỗi ngày một email đều đặn chúng ta gửi cho nhau. Anh kể cho em nghe về nơi anh là thành phố của nắng, gió và cát. Anh bảo anh sẽ gởi cho em mỗi thứ một ít. Gởi nắng về để hong tóc em khô, gởi gió về để tóc em tung bay trong nắng và gởi cát về để in dấu chân em trong chiều lộng gió. Và theo đó là cả nỗi nhớ đong đầy tình yêu anh dành cho em.

    Anh luôn nói với em rằng khoảng cách không là gì cả nếu hai ta yêu nhau thật sự. Thời gian dần trôi đi, và hai ta sẽ lại về bên nhau. Tình yêu của chúng mình cũng gần 2 năm rồi đấy, em luôn nghĩ hạnh phúc không ở đâu xa mà nó ở ngay bên mình, hạnh phúc giản đơn lắm nhưng không phải ai cũng giữ được nó bên mình mãi mãi, đừng để đánh mất đi rồi lại hối tiếc nhé anh. Anh trả lời, anh luôn ghi nhớ những lời em nói và sẽ mãi mãi sát cánh bên em, cùng em vun đắp tình yêu của hai đứa. Chờ anh về em nhé!  Lời nói đừng để gió bay nhé anh...



    (Ảnh internet)

    Vì anh là gió... nên anh đành phải đi... gió mang theo cả tình yêu dịu ngọt của em, tỏa hương trong lòng hay làm biến mất vào hư không. Và rồi, email ngày một thưa dần, thưa dần cho đến lúc không có lá thư nào cả... Đúng là gió đã mang anh đi rồi, mang theo cả những lời nói thì thầm ước hẹn. Có phải anh đến với em vào một ngày gió, hay em đã ví anh là gió nên anh mới đến rồi đi như một cơn gió trong cuộc đời em? Nếu anh là gió thì gió không phải là của em. Gió là của tất cả mọi người, gió cứ đi đi mãi từ nơi này qua nơi khác rồi nó sẽ chỉ ghé về chốn cũ trong chốc lát rồi cũng sẽ bay đi.

    Vì anh là gió... thổi

    Gió đã theo anh đi

    Hương ban đầu mật ngọt

    Biến mất vào hư không.

    Thế là em lại đón mùa thu sang đông một mình, gió mùa thổi mãi với cái nắng hanh vàng trên con đường mòn mang dấu yêu xưa, mang cả thời con gái êm ả thanh bình. Tự em sưởi ấm cho mình trong ngày đông lạnh giá, sẽ đi về với gió thổi tóc bay bay... với hương hoa cỏ khô của lá vàng đang rơi rụng. Với tình xưa dấu kín nơi trái tim đang khép lại...

    Em sẽ nở một nụ cười thật tươi khi mùa xuân tràn về bên khung cửa, khi gió mang theo mùi thơm dìu dịu của hoa, của nắng, của tình yêu anh trong gió. Đơn thuần anh chỉ là một cơn gió nhẹ nhàng, dịu mát nhưng nó làm cho em nhớ mãi. Em chỉ muốn cảm ơn anh, một ngọn gió ngọt lành dịu nhẹ còn sót lại giữa bộn bề nóng bức của mùa hè năm nay.

    Hãy sống cho người mình yêu qua câu thơ thật đẹp "Tình chỉ đẹp khi còn dang dở, đời mất vui khi đã vẹn câu thề"(*) - Hãy hạnh phúc hơn khi tình yêu của anh đã tìm được chân trời của riêng mình, vì trong mỗi cung bậc của  tình yêu đều có cái đẹp riêng. Nỗi buồn rồi sẽ trôi qua... Bay đi theo gió...
  5. lacbuoc_tinhyeu

    lacbuoc_tinhyeu Thành viên rất tích cực Not Official

    Tham gia ngày:
    27/06/2011
    Đã được thích:
    0
    Ku đang có tâm sự???[:D] khỏi cúm chưa e[};-
  6. MeoHen162

    MeoHen162 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    11/11/2011
    Đã được thích:
    0
    Em cafe 1 mềnh nêm tâm trạng chút thôi chị...:p.. Em đỡ rùi ạ, tại tối qua mất ngụ nên Em hắt xì chút xíu ạ...:-*
  7. MeoHen162

    MeoHen162 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    11/11/2011
    Đã được thích:
    0
    Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn...
    Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.
    Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.
    Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.
    Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.
    Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

    Chàng trai bật khóc.

    Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.

    Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.
  8. MeoHen162

    MeoHen162 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    11/11/2011
    Đã được thích:
    0
    Đông về lại là em với cô đơn

    Đông sắp về rồi, em biết chứ! Em nghe Đông về trong cơn gió lạnh chiều nay, trong từng hạt mưa đầu mùa lạnh buốt, theo từng cánh chim trời bay về phương Nam tránh rét. Đấy, chim từng đàn bay đi tìm nơi ấm áp, em ước gì được chúng đưa theo. Để em được bay lượn trên bầu trời đầy gió rồi về với ánh nắng chan hòa nơi xa!
    Em không ghét mùa Đông chút nào cả. Em yêu mùa Đông lắm ấy chứ. Vì em là cô gái của mùa Đông. Mẹ sinh ra em giữa những ngày Đông giá lạnh. Có phải bởi vậy nên em cứ sống khép mình, tưởng như lạnh lẽo giữa cuộc đời? Hay cho mình nhưng giây phút tự kỉ, buồn vu vơ, nhiều khi co mình vì tưởng cái lạnh mùa Đông lại tràn qua.
    Cái vẻ ngoài lạnh lùng nhiều khi như hờ hững với đời có lẽ là bởi mùa Đông khoác cho em. Những người sinh ra vào mùa Đông thường hay cho mình là cô đơn, em thấy đúng lắm. Em vẫn thấy cô đơn cho dù là những khi em đang yêu say đắm.
    Phải chăng trong tình yêu em luôn tham lam quá đáng? Em luôn muốn cái gì cũng phải trọn vẹn, em không thích chia sẻ với ai cả, em muốn cái gì là của mình thì phải hoàn toàn là của mình? Thế nên lúc nào em cũng thấy thiếu, là chưa đủ, và cuối cùng là cô đơn?
                           


     

    Em lạnh lùng mà sao người còn yêu? Bởi người biết, những ai sinh ra giữa mùa Đông lạnh giá đều luôn có ngọn lửa sống, ngọn lửa yêu rất mãnh liệt. Phải có như vậy thì họ mới có thể sống qua cái khắc nghiệt của mùa từ khi còn là những hình hài bé nhỏ mới chào đời. Theo thời gian, ngọn lửa ấy dần lớn lên, đốt cháy làm cái vỏ bọc băng giá tan ra. Khi đã yêu, họ yêu rất cháy bỏng.
    Người yêu một cô gái mùa Đông, người hiểu rằng tâm hồn em rất nhạy cảm, mỏng manh, yếu đuối vậy sao nỡ trêu đùa với em? Người đến làm cho vỏ bọc của mùa Đông tan ra, em đã yêu người thật lòng, say đắm bằng tất cả ngọn lửa trong em. Rồi sự ra đi của người mới thật lạnh lùng, tàn nhẫn. Cứ ra đi nhẹ nhàng có phải tốt không? Đằng này, người ra đi và khắc vào lòng em một vết thương đớn đau.
    Người ra đi khi em vẫn còn yêu người nồng nàn quá nên em thấy trống trải, cô đơn đến tái tê. Nếu mùa Đông này có người thì mình cũng là một đôi uyên ương hạnh phúc! Nếu mùa Đông này có người thì cái lạnh ngoài kia có là gì? Nếu mùa Đông này có người đôi tay em sẽ chẳng bao giờ bị cóng đi vì lạnh! Nếu mùa Đông này có người hoa sẽ vẫn cứ nở bất chấp thời tiết giá lạnh, mặt trời vẫn cứ luôn hiện hữu trên bầu trời mùa Đông ủ dột!
    Nhưng mùa Đông nay khác rồi, chẳng được như mơ, như ước vọng giản đơn là có người ở bên. Những đoạn đường xa ngái chỉ mình em bước đi. Giữa những cơn gió lạnh lùng tàn nhãn của mùa Đông chỉ mình em chống chọi, vật lộn. Cầm trong tay nắm hạt dẻ nóng rang mà em vẫn thấy tay mình tê dại đi vì cóng. Tay người đâu nóng bằng hạt dẻ rang mà sao vẫn ấm hơn gấp trăm ngàn lần? Em không biết, người trả lời giùm em đi! Nhưng người đi xa rồi, biết đâu mà trả lời? Em lại trở về với những câu hỏi thắc mắc mà không thể nào tìm được một lời giải thích thỏa đáng!
    Đông đến theo đúng tuần hoàn của vũ trụ. Đến rồi đi như quy luật của đất trời chẳng bao giờ đổi thay. Người cũng đến bên em rồi cũng đi. Nhưng là đi mãi. Chỉ có Đông thôi, Đông chẳng bao giờ quên em! Cứ như lời hẹn ước trăm năm, đông về cho thỏa nỗi nhớ mong. Rồi mai này có khi nào người quay trở lại này yêu thương em như mùa Đông vẫn làm không nhỉ? Em ngốc nghếch quá phải không người? Sẽ chẳng trở lại đâu! Em biết điều đấy mà người, em dần học được cách chấp nhận rồi. Chấp nhận những sự thật phũ phàng. Chấp nhận những sự ra đi đầy nước mắt. Chấp nhận những đớn đau cuộc đời. Chấp nhận những vô tình người để lại. Chấp nhận sống chung với những kỉ niệm một thời. Chấp nhận như một quy luật của tự nhiên.
    Và chấp nhận một điều rất thật: Đông về lại là em với cô đơn!
  9. MeoHen162

    MeoHen162 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    11/11/2011
    Đã được thích:
    0
    Có 5 người đang vào chủ đề này, trong đó có 0 thành viên:
    Sao hem có ai nói chuyện với Em vậy...[-(
  10. lacbuoc_tinhyeu

    lacbuoc_tinhyeu Thành viên rất tích cực Not Official

    Tham gia ngày:
    27/06/2011
    Đã được thích:
    0
    làm gì mà mất ngụ??? đang tuổi ăn tuổi nhớn mà:p:p:p:p:p

Chia sẻ trang này