Đời tỷ phú

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi modep4, 29/04/2008.

Trạng thái chủ đề:
Đã khóa
62 người đang online, trong đó có 25 thành viên. 03:30 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Chủ đề này đã có 887 lượt đọc và 8 bài trả lời
  1. modep4

    modep4 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    03/07/2007
    Đã được thích:
    14
    Đời tỷ phú

    Khi tôi nhận được giấy báo nhập học từ trường Y, bố tôi bảo: ?oBố đã gọi điện cho chú Ba, bạn cũ của bố, con lên thành phố cứ đến nhà chú mà ở. Con sẽ học được nhiều điều từ chú Ba, chú ấy là một tỷ phú nhưng sống rất bình dân?.

    Cảm giác sẽ được trọ trong nhà của một tỷ phú làm tôi cứ bồn chồn, đến thành phố là tôi gọi xe ôm thẳng tới cái địa chỉ mà bố đã ghi cẩn thận trong giấy. Bố tôi nói quá đúng, chú Ba đúng là một tỷ phú bình dân.

    Với quần soọc và áo thun ba lỗ, chú vừa bưng cà phê cho khách vừa toét miệng cười với tôi. Căn nhà không rộng lắm của chú được tận dụng tầng dưới để bán cà phê và tầng trên để ở. Được cái là nó khá dài nên tôi được bố trí một phòng nho nhỏ ở đằng sau.

    Không cần đợi lâu, tôi được tận mắt chứng kiến ngay bữa ăn trưa của nhà tỷ phú, rất đơn giản nếu không muốn gọi là đạm bạc. Như vậy, bài học đầu tiên tôi có được là không nên rút tiền từ ngân hàng để đi chợ mua thức ăn.

    Hai vợ chồng chú Ba chỉ có một đứa con trai đang học cấp II, buổi sáng chú Ba bán cà phê, thím Ba bán bún bò. Ngay buổi chiều đầu tiên ấy, chú Ba hỏi tôi: ?oMày có nhậu được không??. Tôi đáp: ?oDạ, có nhưng cháu chỉ uống được một ít?.

    Chiều hôm ấy chú Ba gọi thêm ông bạn hàng xóm và mua về nửa lít rượu đế với ít khô cá đuối. Bữa nhậu vui vẻ này dạy cho tôi bài học thứ hai: ?oNhững người xài tiền chùa mới nhậu sang, còn những tỷ phú chân chính như chú Ba thì chủ yếu là xài rượu đế?.

    Những ngày sau đó, khi trò chuyện với tôi, chú Ba thường kể về gương các nhà tỷ phú. Ví dụ như một tỷ phú bên Mỹ đi xe hơi cũ đáng ra đã nằm ở bãi rác; một ông khác thì thường ăn sáng bằng bánh mì không nhân. Một tỷ phú Anh đi xem bóng đá trốn vé; một ông ở Pháp chỉ uống rượu vang hạng bét. Càng ngày tôi càng sáng ra, thế thì tỷ phú bên mình lấy cá đuối làm mồi nhậu là sang lắm rồi.

    Nhiều lúc tôi muốn hỏi chú Ba gửi tiền trong nước hay ở ngân hàng Thụy Sĩ. Tuy nhiên nếu tôi có tiền tỷ như chú Ba thì tôi sẽ không lúi húi bưng bê cà phê cho khách, dạ dạ luôn miệng và tôi càng không để cho vợ mình phải bán bún bò vất vả thế. Tất nhiên nghĩ như tôi thì không thể thành tỷ phú được. Tôi nhẩm tính, nếu mình ra trường có việc làm ngay với thu nhập 3 triệu một tháng thì nếu không ăn không tiêu, chắc chắn chừng 30 năm thôi mình đã có cả tỷ đồng!

    Nhưng việc chú Ba không chịu mua máy vi tính cho thằng Tí là tôi phản đối khá gay gắt. Tôi đưa ra hàng loạt cái lợi với đầy đủ những lời giải thích rất khoa học nhưng chú Ba vẫn tỷnh bơ: ?oCái máy tính đến 5 triệu đồng, cần gì thì cứ ra ngoài tiệm Internet mỗi giờ có ba ngàn?. Tôi lại được một bài học nữa từ nhà tỷ phú: không nên đầu tư một số tiền lớn vào một việc mà khả năng thu hồi vốn rất mù mờ.

    Một thời gian sau, thím Ba ốm liên tục, không bán bún bò buổi sáng được. Một mình chú Ba vừa bán cà phê vừa chăm sóc cho thím rất vất vả. Tôi bàn với chú: ?oSao chú không cho người ta thuê mặt bằng, đỡ phải vất vả??. Chú Ba đáp: ?oMặt bằng nhà chú cho thuê mỗi tháng chỉ được hơn 1 triệu, làm sao đủ chi tiêu cho gia đình?. Có nghĩa là lãi tiền gửi ngân hàng chú Ba không bao giờ rút ra mà để dành cho thằng Tí sau này. Thật là một người cha biết lo xa.

    Một hôm chú đưa thím Ba đi bệnh viện về có vẻ rất lo âu. Tôi hỏi: ?oBệnh tình của thím thế nào hả chú??. Chú buồn rầu: ?oBệnh thím không khó chữa, chỉ tốn nhiều tiền?. Tôi nhìn chú thay cho câu hỏi, chú nói: ?o20 triệu? rồi nhìn ra cửa, vẻ thân thờ.

    Tôi nghĩ 20 triệu thì có thấm vào đâu so với tiền tỷ của chú. Chỉ có thế mà chú lo lắng quả là quá đáng, tôi càu nhàu: ?oChú lên ngân hàng rút đại vài chục triệu mà lo cho thím?. Chú Ba nhìn tôi ngạc nhiên: ?oTiền ở đâu trong ngân hàng mà rút??. Tôi cười: ?oChú giấu cháu làm gì, bố cháu bảo chú là tỷ phú mà?.

    Chú Ba chợt hiểu ra và nhếch mép cười: ?oỪ, chú là tỷ phú thật, căn nhà của chú không biết từ đâu mà người ta định giá là hơn tỷ bạc, cả dãy phố này đều là tỷ phú hết. Mà tỷ phú kiểu này thì cái thành phố này có hơn một nửa là tỷ phú. Trong đó cái loại tỷ phú không có tiền chữa bệnh như chú thì nhiều vô kể?.
  2. doremon1836

    doremon1836 Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    21/11/2005
    Đã được thích:
    0
    Nếu lấy nhà cửa để quy ra tỷ phú thì có đến 70% dân HN và dân SG là tỷ phú vì nhà vớ vẩn cũng 1 tỷ rồi
  3. hungmmx

    hungmmx Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    04/03/2003
    Đã được thích:
    0

    sắp đến thời 70% dân Hà Nội và Sài Gòn phải đi thuê nhà ở rồi ,

    10% giàu sẽ mua = sạch đất đai ,
  4. niemvuibattan

    niemvuibattan Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    13/10/2004
    Đã được thích:
    0
    Cảm ơn bài viết hay quá. Đọc xong bài này tôi cũng chợt thấy mình "may mắn" là cũng được sinh ra trong 1 gia đình tỷ phú.. Hoàn cảnh nhà em hệt như thế này, cũng cái kiểu tầng 1 để kinh doanh và chỉ sống ở các tầng trên. Mà đọc xong thấy nhà em còn khá hơn nhà bác này ở chỗ cho thuê cũng được vài tr, và có nhỡ ra phải đi viện thì một vài chục triệu không phải suy nghĩ nhiều nhưng nếu hơn nữa thì cũng khó xoay. *.* Tiên sư cái bọn bệnh viện, hàng năm đấu thầu mua thiết bị y tế, thuốc thang gì cũng giá cao ngất để ăn hoa hồng của các công ty thật nhiều. Cuối cùng chỉ chết bệnh nhân khổ mà khốn nạn cái là vào bệnh viện có ai dám mở mồm mặc cả tiền từng viên thuốc, từng cái kim tiêm đâu.
  5. modep4

    modep4 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    03/07/2007
    Đã được thích:
    14
    Đội quân vô địch

    Giờ phút chờ đợi 18 năm đã đến! Đội Giám Đốc chỉ còn 5 phút nữa là đoạt chức vô địch. Đối thủ của họ, đội Thanh Tra đã tỏ ra xuống sức do mệt mỏi, mất tinh thần do sức ép của các CĐV trên sân, và quan trọng nhất là do... không còn mục tiêu nào để phấn đấu: họ đã đủ điểm để trụ hạng nhưng không thể với tới những vị trí cao.

    Trước khi trận đấu diễn ra, đội trưởng Thanh Tra hứa hẹn sẽ đá hết mình vì tinh thần thể thao và vì một số đội liên quan nhưng thực tế diễn ra trên sân không như vậy. Cầu thủ Thanh Tra hoặc chạy co ro như gà mắc mưa, hoặc ngã lịch bịch như mít rụng. Họ rất hay chuyền bóng vào chân đối phương và hơi một chút lại hỏi ý kiến trọng tài.

    Khán giả trên sân phản ứng vang trời. Kẻ đánh trống, người thổi kèn, kẻ thì khóc to như tiếng pháo. Khói bốc mù mịt, khẩu hiệu tung bay như bươm ****. Bên này kêu: "Thanh tra cố lên!", bên kia thét: "Giám Đốc vô địch!" khiến cả sân như một chảo nước sôi. Không khí khẩn trương đến nỗi khi có một cầu thủ Giám Đốc bị chấn thương, bác sĩ bèn cưa phắt chân đi, lắp chân giả vào trong ba mươi giây và cầu thủ này lại chạy ra sân tiếp tục phục vụ nền thể thao chân chính.

    Phút quyết định đã tới. Đội trưởng đội Giám Đốc, danh thủ Ký Đi (vốn là em của danh thủ Totti bên Ý) cướp được bóng ở khu vực giữa sân. Anh đảo người, làm một loạt các động tác giả đẹp mắt mà ai cũng biết, trừ đối phương. Dẫn bóng sang cánh trái, Ký Đi chuyền thật căng vào trung lộ. Cầu thủ đội bom của đội Giám Đốc, trung phong Ba Mươi (tức 30%, em họ của tiền đạo Batistuta ở tận Achentina) bay người đánh đầu thật căng... V...à...o... o! Cả sân bóng như nổ tung. Hàng ngàn khán giả áo xuống mặt cỏ, đè bẹp dí nhân viên bảo vệ và khiến cho hàng rào sắt nhão ra như bùn. Họ lao xuống như dòng thác lũ, vớ lấy áo may ô, quần đùi của đội Giám Đốc và cố gắng giằng lấy để làm kỷ niệm.

    Trung phong Ba Mươi bị tới hai chục cổ động viên, toàn là nữ, túm lấy trang phục. Mặc dù phần lớn đàn ông trên trái đất đều mơ ước ở địa vị của anh, Ba Mươi vẫn thét to như tiếng sấm:

    - Không được, xin các cô đừng đụng tới may ô, quần đùi của tôi!

    Các thiếu nữ khóc ầm lên:

    - Phải được, anh ơi! Bọn em đã chờ đợi giây phút này 18 năm nay rồi. Anh tiếc gì tụi em một mảnh vải cơ chứ!

    Ba Mươi vốn là một cầu thủ chuyên nghiệp. Bao nhiêu năm qua, dù ở vị trí nào trên sân, dù khoác áo màu gì, anh cũng thực hiện đúng phương châm "30% trên giá trị hợp đồng" nên rất được báo chí và đồng nghiệp vì nể. Ngoài ra, anh còn là một cầu thủ nổi tiếng chơi đẹp, ngại va chạm, nên 18 năm qua chưa một lần lĩnh thẻ đỏ cũng như thẻ vàng. Nhưng lần này, anh tỏ ra cương quyết:

    - Không được lấy quần áo của tôi, chẳng phải vì tôi tiếc các bạn, mà chỉ vì bộ may ô, quần đùi này tôi đâu có đứng tên!

    Các thiếu nữ ngớ ra, sau đó họ đồng thanh gào khóc:

    - Thế cái gì anh đứng tên, đưa gấp cho bọn em làm kỷ niệm...

    Ba Mươi thổn thức:

    - Không còn gì hết! Căn nhà thì vợ tôi đứng tên, xe hơi thì con trai, xe máy thì con gái, tủ lạnh thì con sen, tivi là đứa cháu.

    Một cổ động viên trung thành la lớn:

    - Thế còn mười hécta đất, cái biệt thự ở ngoại thành và cái nhà nghỉ ở vùng biển thì ai đứng?

    Ba Mươi rút giấy tờ giắt dưới đế giày thi đấu ra:

    - Mười hécta là tên thằng em vợ, nó mua bằng tiền học bổng sinh viên. Biệt thự ở ngoại thành là tài sản của bà cô, bà ấy sắm bằng đồng tiền bán xôi đầu hẻm. Còn nhà nghỉ ở vùng biển là của ông chú họ xa, ông ấy chạy xe ôm, trúng năm, bảy chuyến liên tiếp.

    Các cổ động viên nằm lăn ra đất vì thất vọng. Trên sân lúc này là một cảnh tượng sẽ còn được lịch sử nhắc đến mấy chục năm sau. Các danh thủ vừa chạy vừa giữ áo quần, ai cũng nói là mình không tiếc gì nhưng ai cũng bảo là mình không đứng tên thì làm sao tịch thu được! Đội trưởng Ký Đi bị rượt chạy vòng vòng trên sân. Thủ thành (anh của Thủ kho) phải leo tuốt lên xà ngang và lấy lưới quấn vào người. Mấy ngàn cổ động viên đâu có chịu ra về tay không. Họ đã chờ đợi biết bao lâu, đã leo tường, đã mua vé chợ đen và đã hò hét khan cả cổ. Họ đồng thanh kêu:

    - Vậy chúng tôi phải lấy thân thể các anh, cái đấy thì các anh đứng tên chứ!

    Toàn đội Giám Đốc vừa chạy vừa đáp:

    - Cũng không nốt. Thân thể của tụi tôi là tùy thuộc quyết định của trọng tài!
  6. dautucoban

    dautucoban Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    16/12/2007
    Đã được thích:
    0
    EM CỨ TƯỞNG BÁC Ở NHÀ CHÚ BA..DŨNG ?
  7. modep4

    modep4 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    03/07/2007
    Đã được thích:
    14
    Một số thông tin đã công bố cho biết: từ đầu năm 2008 đến hết tháng 4/2008 có tới trên 52 tấn vàng đã được nhập khẩu về Việt Nam. Nếu tính giá bình quân 30 triệu USD/tấn thì trị giá số vàng đó lên đến 1,56 tỷ USD.

    Như vậy, khoảng trên 20.000 tỷ đồng của người dân đã được đầu tư vào vàng trong 4 tháng đầu năm 2008. Cũng trong 4 tháng đầu năm nay, giá vàng trên thế giới và trong nước biến động mạnh. Có thời điểm giá vàng thị trường quốc tế lên tới gần 1.000 USD/oz và giá vàng thị trường trong nước lên tới gần 19,5 triệu đồng/lượng.

    Cho xk vàng là
    Bán giá cao vẫn ngon hơn ,thu nhiều tiền hơn
    Góp phần giảm nhập siêu
    Có thêm tiền gửi của dân ,cực kì quan trọng lúc này để tăng thanh khoản đang hồi nguy của NH
    Vàng chỉ lên thêm 912>gold>900 1 đợt là giỏi lắm .Nên xk 60 tấn vàng vào lúc đó cho mấy quỹ vỡ mặt mà phục bác BCT, ĐẢNG luôn
    Vàng chẳng có ích gì trong sx kd
    Gíup dân khỏi lỗ
  8. samurai77

    samurai77 Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    23/03/2006
    Đã được thích:
    0
    Các tỷ phú Việt Nam keo kiệt thật, có 20 triệu cũng tiếc.
    Phải học tập các tay chơi Zimbabue đây này :
    Đến Zimbabue tiêu tiền tỷ
    ( Đầu tư )
    19/04/2008 12:02 am

    Sáng nào cũng vậy, bác thợ cạo Godfrey phải chuẩn bị 36 triệu đôla Zimbabue để phát cho 3 đứa con mua bữa sáng trước khi đến lớp. Trước khi đi làm thuê cho cửa hàng rau khu chợ bên cạnh, vợ bác đã chuẩn bị xong bữa trưa cho chúng. "Chỉ là ít bánh và thức ăn khô thôi, nhưng cũng hơn 60 triệu đôla đấy" - bà nói.

    Mới nghe câu chuyện của nhà Godfrey cứ tưởng là ở nhà họ đang có cuộc thi nói dóc, nhưng đây lại là cuộc sống thật đến không ngờ tại Zimbabue - quốc gia được coi là trung tâm nghèo đói và bất ổn của châu Phi.

    Mỗi tháng, hai vợ chồng bác Godfrey "vác" được về nhà khoảng hơn 600 triệu đôla. "Nghe thì sướng đấy, nhưng cứ ra chợ mà xem" - bác nói. Có nhà báo nước ngoài từng "cá" rằng bất kỳ dân "ngoại đạo" nào đến đây cũng sẽ phải "ù tai chóng mặt" với mọi giá trị đều mang tính thời sự ở đất nước này. Về mặt lý thuyết, mỗi USD ăn 42.000 đôla Zimbabue, nhưng giá thực tế ở chợ đen tịnh tiến vù vù, có thể gấp gần 2.000 lần tỷ giá chính thức.

    Hai mươi bảy năm về trước, sự ra đời của một nhà nước Zimbabue độc lập do chính những người da đen làm chủ đã đem lại sự vui mừng và hy vọng tràn đầy cho những người dân. Nhưng giờ đây, tâm trạng đó đã hoàn toàn trái ngược khi mà đất nước này đang phải đối mặt với sự sụp đổ về thể chế và khủng hoảng kinh tế trầm trọng.

    Đất nước châu Phi này có nền kinh tế bị tham nhũng không thể điều khiển nổi và một tỷ lệ lạm phát tồi tệ nhất thế giới hiện nay. Theo các số liệu thống kê mới nhất của Văn phòng Thống kê Trung ương Zimbabue, trong tháng 2/08, tỷ lệ lạm phát của nước này đã vọt lên mức cao chưa từng thấy 164.900,3%, tăng 64.320,1% so với tháng trước đó. Cách đó đúng hai tháng, vẫn văn phòng này tiết lộ tỷ lệ lạm phát của họ ở mức 66.212,3% trong tháng 12/07. Con số này năm 2000 "chỉ là" 55%.

    Ba tháng trước, Ngân hàng Dự trữ Zimbabue (ngân hàng trung ương) phải đưa vào lưu hành các tờ giấy bạc mới, trong đó có tờ mệnh giá lên tới 10 triệu đôla Zimbabue. Những tờ giấy bạc mới sẽ mang lại sự trợ giúp hết sức cần thiết đối với người tiêu dùng Zimbabue hiện đang phải đi mua sắm với những "bao" tiền mặt do tình trạng siêu lạm phát ở mức 4 chữ số. Nhưng có một sự thật là giá trị của tờ tiền mới "to đùng" này chỉ tồn tại được vài tuần. Những tuần sau đó, người dân lại phải mang cả túi tờ 10 triệu đi chợ.

    Kinh tế Zimbabue rơi vào suy thoái trong 8 năm trở lại đây, do lạm phát phi mã và thiếu các lương thực cơ bản, như đường và dầu ăn. Hiện Zimbabue đang phải vật lộn với một cuộc khủng hoảng kinh tế, xuất phát từ tình trạng lạm phát phi mã, mức độ nghèo đói gia tăng, tỷ lệ thất nghiệp ở mức khoảng 80% và việc thường xuyên thiếu hụt nhiên liệu và các mặt hàng thiết yếu, như các loại thực phẩm làm từ ngô. Trong khi các sản phẩm này sẵn có trên chợ đen, thì nhiều người Zimbabue đang phải mua nhu yếu phẩm từ các nước láng giềng, như Bốtxoana, Nam Phi và Dămbia. Ông Robert Mugabe, Tổng thống tại nhiệm đã 28 năm của nước này, cho rằng sự hỗn loạn kinh tế hiện giờ là do những hậu quả để lại từ thời đế quốc Anh

    Ít nhất 80% dân số Zimbabue đang phải sống dưới mức nghèo khổ và thường phải giảm khẩu phần ăn để số thu nhập ít ỏi của họ có thể đủ dùng trong thời gian dài hơn - điều đồng nghĩa với việc sẽ không thể đáp ứng hết được những nhu cầu thiết yếu. Sự tăng vọt trong tỷ lệ lạm phát ở Zimbabue diễn ra trong bối cảnh những căng thẳng đang gia tăng khi mà nước này đang chờ đợi kết quả của cuộc bầu cử tổng thống được tổ chức gần một tháng trước.

    Vậy mức độ ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng hiện nay tại Zimbabue đối với khu vực như thế nào? Đây thực sự là một câu hỏi khó trả lời khi một số lượng lớn những người lao động có tay nghề đã rời bỏ Zimbabue để tìm kiếm việc làm tại những nước láng giềng, thị phần dành cho hàng hoá xuất khẩu, doanh thu từ du lịch và các loại hình dịch vụ của nước này trong khu vực đã giảm đáng kể. Thậm chí nhiều nguời còn hoài nghi về ý kiến cho rằng cuộc khủng hoảng hiện nay tại Zimbabue đã làm nản lòng các nhà đầu tư nước ngoài muốn tìm đến với khu vực miền Nam châu Phi./.
  9. tio361

    tio361 Super Moderator Thành viên ban quản trị

    Tham gia ngày:
    25/04/2006
    Đã được thích:
    2.680
    Khoá topic với lý do: spam
Trạng thái chủ đề:
Đã khóa

Chia sẻ trang này