Hiểu về trái tim

Chủ đề trong 'Giao Lưu' bởi Binh Yen, 01/12/2014.

Trạng thái chủ đề:
Đã khóa
2721 người đang online, trong đó có 1088 thành viên. 14:30 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 78295 lượt đọc và 1578 bài trả lời
  1. Binh Yen

    Binh Yen Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    26/08/2014
    Đã được thích:
    181.845
    [​IMG]
  2. Tulacoiphuc pt

    Tulacoiphuc pt Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    28/10/2014
    Đã được thích:
    2.712
    Ngày mới an lạc & ...
    [​IMG]
  3. Binh Yen

    Binh Yen Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    26/08/2014
    Đã được thích:
    181.845

    Che Đậy

    Cuộc sống đôi khi bắt bắt buộc chúng ta phải diễn , không biết diễn là ngây thơ, là tự tuyên bố mình thất bại vì xung quanh ta, có rất nhiều đối thủ đang cạnh tranh.
    Nhưng có những vai diễn kéo dài nhiều tháng nhiều năm, đến nỗi ta sống luôn trong vai diễn đó và quên mất con người thật của mình.


    Khuynh hướng làm đẹp lòng nhau sẽ khiến ta ngày càng cách xa với sự thật, những màn trình diễn luôn xảy ra trong những mối quan hệ sơ giao hay những lần gặp gỡ vội với mong muốn đối tượng tiếp xúc có ấn tượng tốt về mình. Tất nhiên, khi ta ăn mặc tươm tất để tiếp khách hay nói năng nhỏ nhẹ và khiêm tốn với bậc trên trước, thì đó là thái độ biết tôn trọng kẻ khác. Ta gọi đó là văn hóa nhưng nó sẽ trở thành thứ văn hóa che đậy nếu ta chỉ nhắm tới một mục đích là để được người ấy đánh giá cao hay có thêm nhiều thiện cảm với ta. Cái quyền lợi ích kỷ được che đậy bởi một hình thức tử tế chỉ có thể tạo nên vài cảm xúc trong nhất thời để đáp ứng nhu cầu đổi chác chứ không thể thiết lập nên mối quan hệ lâu bền , bởi sống thật với nhau mới chính là thái độ tôn trọng nhau đích thực.

    Cuộc sống ngày càng bận rộn nên ta không có nhiều thời gian quan sát và thấu hiểu từng đối tượng khi tiếp xúc. Phần lớn nhìn vào cách ăn mặc, cách hành xử hay cách phô bày kiến thức mà ta có thể thấy được phẩm chất của họ. Vì thế, chưa bao giờ con người quan trọng hình thức như bây giờ, ra đường lúc nào cũng ăn mặc sang trọng và nờ nụ cười thật tươi tắn để người khác nhìn vào sẽ nghĩ ta thành đạt hay đang hạnh phúc dù thực tế hoàn toàn trái ngược .Chỉ cần có người trầm trồ và ngưỡng mộ thì ta cũng thấy vui lắm rồi vì ít ra ta cũng nhận được một cảm xúc tốt để thấy cuộc đời mình giá trị hơn. Như vậy cũng xứng công mình khéo ngụy trang, huống chi nhờ màn trình diễn ngoạn mục đó mà ta chinh phục được những nhân vật quan trọng hay có thêm những mối quan hệ làm ăn . Cho nên bây giờ rất khó phân biệt được đâu là thật, đâu là giả, vì ai cũng sắm cho mình những chiếc mặt nạ tinh vi để đối phó lẫn nhau. Càng thấy người khác thân thiện, ta càng lo sợ và phòng thủ ngay cả với người thân yêu, ta cũng không dừng lại sự đối phó, lúc nào cũng muốn có giá trị trong mắt họ nên ta luôn tìm cách che đậy những yếu kém của mình

    Có lần, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã van xin : " Biển sóng, biển sóng đường xô tôi, đừng cho tôi thấy hết tinh người " . Thấy hết con người thật của nhau, thì có thể ta không còn dám yêu nhau nữa nhưng đó là những lúc đam mê, có khuynh hướng chiếm hữu, tình yêu đã lấn át tình thương nên ta chỉ muốn đến với nhau để hưởng thụ những cái hay , cái đẹp và sẵn sàng tránh xa những cái không hay không đẹp. Thấy rõ những góc khuất tâm hồn nhau đôi khi cũng đáng sợ lắm chứ , nhưng một tình yêu chân thật phải vượt ra khỏi cái nhìn hạn hẹp về những biểu hiện tạm thời để thấy được những tổng thể của con người nhau. Càng hiểu rõ về nhau thì ta càng hiểu rõ về cách hiến tặng và chia sớt cho nhau một cách đúng đắn , cho nên ngay từ buổi đầu quen biết đến khi gắn bó tình cảm, ta phải sống thật về nhau để loại trừ những ảo tưởng về nhau, để giúp nhau xác định rõ ràng mục đích vì sao ta đến với nhau. để không tập cho nhau thói quen hưởng thụ những cảm xúc tốt mà ta không đủ sức tạo ra mãi. Có biết bao con thuyền tình vừa mới ra khơi, đã ngã đổ cũng là do đã vỡ mộng vì nhau. Cuộc sống đôi khi bắt buộc ta phải diễn, không biết diễn là ngây thơ, là tự tuyên bố mình thất bại vì xung quanh ta có rất nhiều đối thủ đang cạnh tranh . Nhưng cũng có những vai diễn kéo dài nhiều tháng, nhiều năm đến nỗi ta sống luôn trong vai diễn đó và quên mất con người thật của mình. Thật ra , không ai bắt buộc ta phải diễn cả nếu ta không đặt hạnh phúc của mình quá nhiều vào hoàn cảnh. nếu ta không muốn đổi chác với những tiện nghi vật chất hay danh vị. Phải đến khi không còn sức lực để tranh đấu nữa hay một lần nào đó ta bàng hoàng sực tỉnh về những hạnh phúc mong manh mà mình đã cố công nắm bắt, thì ta mới ý thức tìm lại con người thật của mình.

    Nhiều người đã viết lên những bài thơ, những bài tình ca rất cảm động, bày tỏ niềm khát khao trở về với khung trời tuổi thơ, để được hòa mình vào xóm làng, vào thiên nhiên để được gần gũi với người thân và bạn bè mà không nghi ngờ hay thù oán và thậm chí để được dại khờ tin theo kẻ khác mà không cần phải khéo léo , khôn ngoan. Nhưng ước mơ cũng chỉ là mơ ước, không phải ai cũng có đủ bản lĩnh để tìm lại được con người thật của mình vì họ lại sợ phải đương đầu trực tiếp với những cơn đau hành hạ của thói quen, và phải tập tành sống với những cảm giác mới như một đứa bé không biết so sánh, đòi hỏi. Đó thật sự là một cuộc chiến khốc liệt, kẻ chiến thắng phải có cái tâm 100%, phải có phương pháp thật sự và điều kiện trước tiên là phải cách ly bớt với sân khấu cuộc đời.

    Nói văn hóa che đậy là cái lạm dụng từ ngữ, là cái gọi mỉa mai , chua chát cho lối sống tôn sùng hình thức và giả dối . Tuy văn hóa là nếp sống làm cho con người đẹp hơn và tốt hơn nhưng cái đẹp và cái tốt ấy nếu không đi chung với cái thật như bộ ba không thể tách rời chân, thiện , mỹ thì đó chỉ là thứ trang sức hời hợt , không thể đưa tới hạnh phúc lâu bền.

    Người xưa hay khuyên: "tốt khoe, xấu che " là để ta có ý thức tôn trọng cảm xúc của đối phương khi tiếp xúc. Dù đang giận dỗi người khác hặc đang gặp khó khăn, thì ta cũng phải biết ngăn những năng lượng xấu của mình và phải có trách nhiệm thể hiện năng lượng tốt vối đối tượng mình đang tiếp xúc. Đó là tuân theo quy luật cân bằng cảm xúc, người kia đem tới cho ta một cảm xúc tốt thì ta phải trao tặng lại một cảm xúc tốt dù đối tượng tiếp xúc là người thân yêu.Nhưng nếu ta thấy mình còn đủ sức vượt qua khó khăn của bản thân,thì hãy cố gắng tự gánh chịu để không gây phiền hà hay khổ lụy cho họ. Tất nhiên, nếu đối tượng ấy đang rất vững vàng thì ta có thể nhờ họ giúp đỡ, xin họ cho phép ta thể hiện toàn vẹn khối đau nhức của mình, đó là sự khôn ngoan cần thiết. Nhưng người xưa cũng khuyên " tốt che, xấu khoe" , đó là ta muốn thể hiện đức khiêm tốn, không muốn thể hiện khả năng vượt trội của mình để gây áp lực hay lấn lướt đối phương, hoặc khi ta biết đối tượng kia có tính ưa chuộng hình thức bên ngoài và rất hay dựa dẫm vào kẻ khác nên ta cũng cố gắng không tạo thêm cơ hội cho họ phát triển những năng lượng xấu đó. Dám sử dụng đến phương cách này, phải là người có bản lĩnh lớn, không ngại người khác đánh giá thấp hoặc có thái độ khinh thường mình. Đó là vì họ không đặt đời sống của mình hết ờ bên ngoài, họ có chất liệu tinh thần vững trãi, họ tin rằng những gì thuộc về của báu trong họ vẫn mãi tỏa sáng trên suốt con đường họ đang đi . Chủ trương của người xưa luôn giúp ta quay về đào luyện tâm tính và đem tới lợi ích thiết thực cho mọi người chung quanh. Vì vậy , việc che đậy hay sống thật đều không nhằm mục đích thỏa mãn cái tôi của mình . Thế nhưng, người trẻ bây giờ cũng tự cho mình là sống thật khi đi tìm tự do và sống với bản năng chưa thuần phục của mình bất kể hậu quả xảy ra cho bản thân hay gây phiền lụy cho kẻ khác. Họ sẵn sàng đem khoe trước công chúng về những gì họ cho là quý giá dù những thứ ấy chỉ có tính kích động và sự thèm khát, ganh tỵ và cả sự bực tức của mọi người . Những kẻ ấy thật đáng thương, càng cố gắng chứng tỏ mình thì họ càng đánh mất mình bởi họ vẫn chưa biết đâu là giá trị chân thật của bản thân và cuộc sống.

    Có lần, tôi và một bác sĩ trẻ cùng đi bộ trên con đường tuyết đã đóng băng. Thỉnh thoảng tôi lại nhắc anh nên chú ý bước chân vì đường rất trơn, và lần nào anh ta cũng đáp lại " chuyện nhỏ" , đi chưa được bao xa, anh trượt chân ngã nhào, nhưng khi tôi quay lại đưa tay định đỡ thì anh lại gạt ngang, một mực từ chối. Phải mất năm phút sau anh ta mới đứng dậy nổi, tôi hỏi anh ta có sao không thì anh ta bảo không hề hấn chi cả. Đi được một vài bước, tôi quay lại kiểm tra, thấy một chân của anh ta đã đi khập khiễng, tôi nói nửa đùa nử thật " bác sĩ thì cũng phải ré và đau chứ" . Mấy hôm sau, tôi gọi điện hỏi thăm, anh ta
    có vẻ hơi khó chịu và bảo rằng đã quên mất chuyện té hôm trước rồi, nhưng hai tuần sau đó thì tôi hay tin anh phải nhập viện để phẫu thuật vì xương chân đã bị gẫy. Tôi đến bệnh viện thăm, anh ta hơi ái ngại rồi cũng cố gắng phân bua " không sao cả, chỉ là tai nạn nhỏ thôi, ai cũng có thể bị tai nạn ít nhất một lần mà. Tôi mỉm cười bảo " tai nạn thì ai cũng bị nhưng thái độ đón nhận tai nạn còn tùy thuộc vào mỗi người" . Ba tháng sau, anh ta mới viết cho tôi lá thư thú nhận rằng không có thói quen chấp nhận mình yếu đuối, càng không muốn bị người khác nghĩ là mình yếu đuối, dù lắm lúc chính thói quen che đậy ấy đã khiến anh thất bại thảm hại, nhưng tai nạn vừa qua đã giúp anh tỉnh ngộ ra được nên anh đã viết" dạ , đúng vậy. Bác sĩ thì cũng phải té và đau chứ ạ"

    Một lần nào đó, ta thử rời xa phố thị ốn ào, tạm thời bỏ lại sau lưng những kế hoạch , dự án hay những trách nhiệm phải làm, để ta trở về tiếp xúc sâu sắc với thiên nhiên, với những gì đang xảy ra xung quanh. Ta không cần mang bất cứ mặt nạ nào, khôing cần phải diễn bất cứ vai nào, không cần phải áp đặt mình phải nên làm thế này hay thế kia mới hay, mới giỏi. Khi ấy , ta sẽ thấy lòng nhẹ nhàng như vừa trút xuống 1000 cân và không gian trong ta bỗng rộng lớn đến vô tận, và ta sẽ không thấy sự cách biệt lớn lao nào giữa cái tôi mà ta từng tự hào này với vạn vật xung quanh. Con người của ta ngay lúc đó chính là một chỉnh thể tuyệt vời nhất.

    Con người có mặt giữa trời đất này để sống thảnh thơi và hạnh phúc, để hiểu được chính thân phận mình và khám phá những bí ẩn của cuộc sống, để nương tựa và hòa điệu cùng nhau chứ không phải để tranh chấp hơn thua. Nhưng vì nhận thức sai lầm, con người đã biến s ự hưởng thụ thành mục đích chính của cuộc đời. Vì vậy mà đã xây nên biết bao sân khấu và có số vai diễn để cùng đưa nhau vào những tấn tuồng hạnh phúc hư ảo, mong manh, thậm chí đến lúc sắp lìa đời mà mọi người vẫn chưa tìm thấy giá trị chân thật của mình, vẫn tiếp tục dặn dò kẻ ở lại thay mình diễn tiếp. Nhưng khoảng thời gian tìm thấy sự bình ổn trong tâm hồn nơi không gian tĩnh lặng như thế cũng rất ngắn ngủi. Càng đối diện với chính mình, ta càng hoang mang đến hốt hoảng vì không thể nhận ra được những hiện tượng đang biểu hiện trong trong tâm mình đâu là thật, đâu là do ta nhồi nặn lên. Thói quen uốn nắn kiểu cách cứ bám theo ta mãi dù ta đang không có đối tượng nào để đối phó . Thật ra, chính ta mới là đối tượng đáng sợ nhất, ta không dễ gì chấp nhận những bóng tối trong chính mình nên lúc nào cũng ép buộc nó trở thành thế này hay thế khác, không hiểu thấu tâm mình thì ta mãi tiếp tục làm nô lệ cho phiền não của chính mình . Quả thật, mỗi vai diễn đã đem lại cho ta khá nhiều tiện nghi để thỏa mãn nhưng đó cũng chính là những lần ta tự đẩy mình ra khỏi con người chân thật của mình, khi tâm hồn không còn chân thật thì ta không thể nào nắm bắt được tình thương và hạnh phúc chân thật. Đó là cái giá rất đắt ta phải trả cho những chuyến rong chơi đến mức đánh đổi cả chính mình.

    Rồi cuối cùng ta cũng nhận ra, chỉ có mình mới chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình, khi nằm trên giường bệnh hay đối đầu với những thất bại chua cay, ta mới thấy hết sự ghẻ lạnh của sân khấu cuộc đời nhưng ta cũng không thể oán trách ai vì ta đã tự chọn vào vai chính cho kịch bản đời mình. Cho nên, quay về buông bỏ những kỹ xảo che đậy, để trả lại sự chân thật cho cuộc đời là nhu cầu thiết yếu và cũng là trách nhiệm của mỗi người. Dù trong nhất thời, ta không thể nào ngăn chặn nổi những thói quen lâu đời , nhưng ít ra , ta thấy rõ từng lớp diễn xuất của mình . Lúc nào cảm thấy mệt mỏi hay không cần thiết phải diễn nữa, ta hãy cố gắng trở về sống thật , bắt đầu sống thật tức là ta bắt đầu từ bỏ những cơn hôn mê cảm xúc, ta định vị được mình giữa đất trời, ta chính thức thiết lập lại mối quan hệ với vạn vật chung quanh, ta thật sự bước lên con đường chuyển hóa để đạt tới sự tự do bền vững. Tuy nhiên, ta cũng phải cẩn thận vì phiền não vốn rất tinh vi và phức tạp, đôi khi ta tưởng mình đang sống rất thật nhưng cũng còn khá nhiều lớp che đậy sâu kín bên trong, chỉ khi nào nghịch cảnh đúng lúc đến gõ cửa thì ta mới thấy hết chân tướng của mình,vì vậy, ta chỉ nên tin tâm mình khi ta không còn chạy theo hoàn cảnh để săn tìm hạnh phúc nữa. Dù sao , quyết tâm sống thật là ta đã bước lên con đường chân thật rồi.

    Tội nghiệp vết thương tôi

    Giá phải trả cho đời

    Xin quay về chăm sóc

    Dặn lòng bỏ cuộc chơi.






    Binh Yen đã loan bài này
  4. Binh Yen

    Binh Yen Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    26/08/2014
    Đã được thích:
    181.845
    Thành Thật

    Không có một nguyên tắc chuẩn xác để giúp chúng ta biết khi nào phải nên thành thật hay thành thật tới mức độ nào bởi quan niệm về giá trị hạnh phúc của mỗi người mỗi khác nhau.
    Nếu chúng ta cho rằng , hạnh phúc là tích góp được thật nhiều tiền bạc hay quyền lực thì chắc chắn chúng ta không thể nào đem lòng thành thật ra như một bảo bối để ứng chiến giữa những cuộc cạnh tranh khốc liệt.

    Xin cảm ơn đất trời
    Cho tôi được về tôi
    Bao năm làm lữ khách
    Thấm thía nỗi đau đời.

    dungnanlamlai, pcb88, vannghe8 người khác thích bài này.
    Binh Yen đã loan bài này
  5. choivoi

    choivoi Thành viên gắn bó với f319.com Not Official

    Tham gia ngày:
    26/12/2014
    Đã được thích:
    286
    Bài viết của chị rất hay,rất ý nghĩa.Em tham gia F cũng 1 thoi gian rồi nhung chỉ làm khách dạo choi,hôm nay tình cờ mới biết trên F ngoài ck ra cũng có phần giao lưu này.Rat vui được làm quen với mọi người.
  6. Binh Yen

    Binh Yen Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    26/08/2014
    Đã được thích:
    181.845
    @};-%%-

    Dẫu cuộc sống bộn bề xuôi ngược
    Lắm thiệt thua chèn ép ganh đua
    Giữ tâm hồn không sầu não già nua
    Học cách quên để còn sống tiếp...!
    Nam mô A Di Đà Phât !!!
    -----@};-%%-@};--------

    Mỗi ngày tích chữ một câu
    Xua đi nỗi khổ ưu sầu thế gian
    Mỗi ngày thêm bạn bớt thù
    Dù đi trăm ngã cũng như một nhà...!
    Nam mô A Di Đà Phật !!!
    ------@};-%%-@};----------

    Trong khi trả nghiệp mình đừng nên tạo nghiệp nữa các bạn ạ. Mình cần phải khéo léo để vừa trả mà vừa làm nó nhẹ bớt đi. Dẫu biết phàm phu chúng ta nghiệp nặng, tu hành chưa tốt nhưng mình nên phát tâm như vậy để theo đó mà tu tập; chứ nếu cứ đem tâm tham, sân, si để đối người tiếp vật thì dù có kết quả có thế nào đi nữa phước của mình cũng tổn. Rồi khi phước báo mòn dần thì đau khổ lại trả về cho mình mà thôi. Nhân quả công bằng lắm các bạn ạ. Xin kính chúc an lành, hạnh phúc...!

    [​IMG]
    --- Gộp bài viết, 26/12/2014, Bài cũ: 26/12/2014 ---
    Hi bạn! Mình cũng rất vui khi được làm quen với bạn. Phần giao lưu có nhiều toppic khác cũng rất hay đó bạn nhưng trong đó có một số toppic đã khóa . Thật đáng tiếc.
    dungnanlamlai, pcb88, vannghe5 người khác thích bài này.
    Hu_Nguyen đã loan bài này
  7. cogiko

    cogiko Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    11/12/2013
    Đã được thích:
    24.068
    Hôm nay sao rồi chị có canh đươc gì hem
  8. Binh Yen

    Binh Yen Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    26/08/2014
    Đã được thích:
    181.845
    Chị OK em. Còn em ?
  9. cogiko

    cogiko Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    11/12/2013
    Đã được thích:
    24.068
    Típ tục bào mòn. Chị có canh thêm hay vẫn quan sát tiếp
  10. Binh Yen

    Binh Yen Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    26/08/2014
    Đã được thích:
    181.845
    @HoangL0ng2007 , VNI hôm nay phũ thiệt, nó xanh mà tk của nhà đt thì te tua cả. Anh sao rồi?
    --- Gộp bài viết, 26/12/2014, Bài cũ: 26/12/2014 ---
    Quan sát em ơi, chị chờ thêm xem tình hình thế nào đã?
    dungnanlamlai, pcb88, vannghe2 người khác thích bài này.
Trạng thái chủ đề:
Đã khóa

Chia sẻ trang này