Khúc Giao Hưởng Màu Tím ♫♪♫...

Chủ đề trong 'Giao Lưu' bởi Lavie2, 11/09/2011.

808 người đang online, trong đó có 323 thành viên. 00:25 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Chủ đề này đã có 36258 lượt đọc và 1035 bài trả lời
  1. Lavie2

    Lavie2 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    02/04/2010
    Đã được thích:
    0
    [​IMG]

    " B ƯỚM TRẮNG "

    Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
    Cách nhau cái cọc để phơi áo quần
    Hai người nhầm lẫn tứ tung
    Nàng như cũng có cái quần giống tôi

    Để rồi có một lần phơi
    Thế nào tôi lấy nhầm ngay của nàng
    Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng
    Thấy nàng hé cửa gọi sang thế này

    “Ấy ơi ấy hãy vào đây,
    Cho tui đổi lại cái này chút coi”
    Lần đầu tiên thấy nàng cười
    Nàng che một tấm vải dày ngang hông

    “Cái quần duy nhất của tôi,
    Hôm qua anh lấy về bên ấy rồi”
    Hôm nay mưa đổ xục xùi
    Em phơi không được cái quần không khô

    Bên đây vẫn thấy bóng nàng
    Lom khom nàng ủi cái quần cho khô

    ST

    :)):)):))[r24)]
  2. Lavie2

    Lavie2 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    02/04/2010
    Đã được thích:
    0
    [​IMG]

    =))=))=))=))=))=))[r24)]
  3. EMBE121109

    EMBE121109 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    13/11/2009
    Đã được thích:
    3
    [​IMG]

    Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;} Hư Ảo

    Chuyện của chúng mình lơ đãng như dòng sông
    Em không biết kể gì với mùa thu
    về những ngày buồn nhưng không khóc
    Thơ thẩn bầy chim bay đi muôn nhặt
    Và hoa cúc cuối mùa
    ...sặc sỡ, nhưng thoáng lo âu

    Đã từ lâu

    Em không biết gọi anh là cánh buồm
    hay là cơn bão
    Chỉ biết rằng sau bao lần hư ảo
    Giọt nước anh cuối cùng
    chẳng làm tràn nổi bát sầu của em đâu!

    Anh là lo âu

    Hay là nỗi nhớ
    Là dòng thơ nổi gió
    Là nét vẽ không mầu
    giữa sặc sỡ không gian?

    Và một lần, sau bao bàng hoàng

    Em chợt hiểu rằng, em chỉ là đời thường
    giữa anh hư ảo
    Thế thì anh ơi làm sao em đi nổi
    qua chính mình để đo trái tim anh?
  4. EMBE121109

    EMBE121109 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    13/11/2009
    Đã được thích:
    3
    [​IMG]

    Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;} Bài thơ tặng chiếc lá

    Em không biết phải bấu víu vào đâu
    Và không biết phải gửi thương yêu của mình cho ai nữa
    Dũng cảm một lần em gõ cửa
    Sao cánh cửa lòng anh chẳng mở cho em?

    Em quay lưng với đôi mắt ướt mềm

    Nhưng khô ngay bởi vì em kiêu hãnh
    Sống với đời bằng khuôn mặt lạnh
    Sống với đời bằng cảm giác héo khô.

    Bây giờ đối với anh em cũng chẳng chờ

    Chỉ cảm thấy lòng mình bức bối
    Đi trên đường có lúc nào bước vội
    Anh nhớ tới một người đang lặng lẽ lang thang.

    Có bao giờ anh cảm thấy hoang mang

    Cái mà người ta gọi là hạnh phúc
    Em không biết nhưng một lần em đã khóc
    Chỉ duy nhất một lần em đã khóc vì anh.

    Bởi bầu trời xanh đến là xanh

    Bởi những điều em không hiểu nổi
    Tim ta ơi sao tự mình lừa dối
    Lừa dối mình và lừa dối cả anh?

    Ta có lỗi gì không hả chiếc lá xanh?

    Có lỗi gì khi trót gửi tặng trời những vần thơ đầy nắng
    Chỉ muốn lá gom những tia nắng vàng để khi trời lạnh
    Lá trải những nắng vàng sưởi ấm lòng ta.
  5. EMBE121109

    EMBE121109 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    13/11/2009
    Đã được thích:
    3
    [​IMG]

    Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;} Nếu ngày mai em không làm thơ nữa

    Nếu ngày mai em không làm thơ nữa

    Cuộc sống trở về bình yên
    Ngày nối nhau trên đường phố êm đềm
    Không nỗi khổ, không niềm vui kinh ngạc

    Trận mưa xuân dẫu làm ướt áo

    Nhưng lòng em còn cảm xúc chi đâu
    Mùa đông về quên nỗi nhớ nhau
    Không xôn xao khi nắng hè đến sớm

    Chuyện hôm nay sẽ trở thành kỉ niệm

    Màu phượng chẳng nồng nàn trên lối ta đi.

    Gió thổi nơi này không lạnh tới nới kia

    Lời nói tâm tình trở nên nhạt nhẽo
    Nghe tiếng con tàu em không thể hiểu
    Tấm lòng anh trong mỗi chuyến đi xa
    Em không còn thấy nhớ những sân ga
    Những nơi đã đi, những nơi chưa hề đến
    Khát vọng anh dẫu hoà trong sóng biển
    Sóng xô bờ chẳng rộn đến tâm tư

    Một ngày nào đọc lại dòng thơ

    Âm điệu ấy chẳng còn gieo tiếng nhạc
    Chất men nào làm em choáng váng
    Cũng phai dần theo những tháng nǎm xa.
    Như hòm thư không còn một phong thư
    Hết ngọn lửa lạ lùng, thôi mùa mây phiêu bạt.
    ơi trời xanh - xin trả cho vô tận
    Trời không xanh trong đáy mắt em xanh
    Và trong em không thể còn anh.
    Nếu ngày mai em không làm thơ nữa.
  6. EMBE121109

    EMBE121109 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    13/11/2009
    Đã được thích:
    3
    Mùa thu không trở lại

    [​IMG]

    Có 2 người yêu nhau nhưng vì một lý do nào đó không mong muốn mà 2
    người đành phải nói lời chia tay,dẫu biết rằng cuộc sống là phù du,tình
    yêu là bể khổ,nhưng khi yêu người ta không ai mong muốn vươn tới cái đích đó cả.






    Lại một mùa thu đã đi qua,để lại trong anh biết bao kỷ niệm
    ,nhớ ngày đầu anh và em quen nhau trong buổi chiều mùa
    thu ấm áp,ngày nắng dịu vàng tô hồng trên đôi má em, em
    cười nhìn anh bằng đôi mắt dịu hiền,anh và em nắm tay nhau
    đi trên con đường tràn đầy hạnh phúc,con đường chỉ có lá vàng
    ,có gió,có nắng và quan trọng hơn là anh có em. Vậy mà
    cũng trong một buổi chiều mùa thu:

    Anh phải đi thôi em
    Dẫu mắt huyền đẫm lệ
    Tình yêu là chiếc lá
    Đành để gió cuốn đi
    Mùa thu lặng lẽ đi
    Cây lặng yên nhìn lá
    Đã đến lúc chia xa
    Tình yêu giờ hai ngả

    Tạm biệt mối tình đầu,tạm biệt em người tôi yêu quý nhất,em
    bây giờ thế nào tôi cũng không hề hay biết,đã mấy mùa thu
    đã đi qua anh vẫn lang thang trên con đường xưa cũ,những
    chiếc lá vàng vẫn rơi,con đường vẫn trải dài,nhưng bóng hình
    em không còn nữa.Xa xa ngoài kia dường như có tiếng em đang cười...

    Trời cao xa là thế
    Có xanh bằng mắt em?
    Mây trời sao hiền thế
    Có mềm bằng tóc em?
    Ước gì anh là nắng
    Khẽ vờn trên vai em
    Đùa thật khẽ thật êm
    Để em luôn ấm áp
    Đừng bắt anh làm lá
    Chẳng biết đi về đâu
    Trôi theo dòng nước lạ
    Hay mặc gió cuốn bay?

    Mùa thu năm nay vào ngày đó ,anh vẫn đi trên con đường xưa cũ,
    những chiếc lá vàng vẫn rơi,con đường vẫn trải dài và
    em chính là Mùa Thu Trong Anh.


    [​IMG]

    Qiu Tian Bu Hui Lai - Vương Cường
    ----------
    chu qiu de tian ,bingleng de ye
    huiyi man man xi lai
    zhenxin de ai jiu xiang luo ye
    wei he que yao fenkai

    huise de tian duzi panghuang
    chengshi de lao difang
    zhen de gudan zou guo you shang
    xin sui hai yao cheng qiang

    xiang wei ni pi jian waiyi
    tian liang yao aixi ziji
    meiyouren bi wo geng teng ni
    gaosu ni zai mei ge
    xiang ni de yeli
    wo ku de hao wuli

    jiu rang qiu feng dai zou wode sinian
    dai zou wode lei
    wo hai yizhi jing jing shouhou zai
    xiang yue de didian

    qiu qiu lao tian lin shi wode shuang yan
    bingdong wode xin
    rang wo buzai ku ku she qiu ni hai
    huilai wo shenbian

    Mùa thu ko trở lại...
    Những ngày đầu thu...đêm khuya lạnh lẽo
    Hồi ức lại dần dần tỉnh giấc
    Trái tim yêu thật lòng...cũng chỉ giống như chiếc lá rơi
    Tại sao vẫn cứ phải chia ly ?

    Bầu trời xám xịt....mình tôi cứ quanh quẩn mãi
    Nơi chốn cũ năm xưa
    Thật sự quá cô đơn....bước qua những đau thương em bỏ lại
    Con tim vỡ nát vẫn cứ cố ra vẻ mạnh mẽ

    Muốn khoác lên vai em chiếc áo
    Trời sáng lên..em sẽ phải tự lo cho mình
    Sẽ chẳng có ai yêu thương em bằng tôi đâu !
    Nói với em rằng...mỗi đêm nằm nhớ em
    Là một lần nước mắt tôi cứ tuôn trào chẳng dừng nổi....

    Thôi thì cứ để gió thu mang đi kỉ niệm...mang đi những giọt nước mắt của tôi
    Tôi vẫn cứ lặng lẽ nơi hò hẹn xưa...chờ đợi một người
    Xin ông trời hãy cho mưa hắt ướt đôi mắt này...làm con tim này băng giá
    Để tôi ko còn khổ sở...mãi cầu mong em trở về bên tôi nữa....
  7. EMBE121109

    EMBE121109 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    13/11/2009
    Đã được thích:
    3
    Có một thứ tình yêu gọi là chia tay


    [​IMG]
    Nếu cố níu kéo có thể làm anh mất tất cả
    Thì hãy để em ra đi trong sự chân tình...





    Nếu như thiên đường của hai chúng ta ...
    ... giống như một bức tường hoa giam kín mơ ước của anh ...

    Nếu hạnh phúc dường như là một cánh cửa sắt ...
    ... đã ngăn cánh chim bay về phương Nam.
    Nếu như anh hướng về phía bầu trời ...
    ... và khao khát một đôi cánh ...

    Em sẽ buông tay để anh được bay vút lên trời cao...

    ...Đôi cánh của anh không nên ở mãi một nơi nào đó ...
    ... nhìn thời gian trôi qua chậm chạp ...

    Nếu sự lãng mạn đã biến thành vướng bận ...
    ... thì em thà làm người đầu tiên vì anh mà quay lại với sự cô đơn.

    Nếu như vương vấn biến thành xiềng xích...
    ... thì em sẽ từ bỏ đi lời thề hẹn.

    [​IMG]
    Có một thứ tình yêu gọi là chia tay

    Vì yêu, em bỏ đi mơ ước thiên trường địa cửu...

    Nếu việc mình níu giữ nhau làm anh phải bỏ hết mọi thứ
    thà để tình yêu chân thật mang em đi...

    Em ra đi bình yên để anh có tất cả
    Để tình yêu chân thật giúp em nói chia tay ...

    Đánh mất anh ! Đánh mất anh !

    Em phải nhẫn tâm sắm vai người làm anh đau khổ

    Vì anh mà rời phải rời xaanh......

    Đành mãi mãi lìa xa anh...
    [​IMG]
    you yi zhong ai jiao zuo fang shou
    ge shou:a mu
    Ru guo liang ge ren de tian tang
    Xiang shi wen xing de qiang
    Qiu jin ni de meng xiang
    Xing fu shi fou xiang shi yi shan tie chuang
    Hou niao shi qu le nan fang

    *(Chorus) Ru guo ni dui tian kong xiang wang
    Ke wang yi shuang chi bang
    Fang shou rang ni fei xiang
    Ni de yu yi bu gai ban sui mei gui
    Ting cong diao xie de shi guang
    Lang man ru guo bian cheng le qian ban
    Wo yuan wei ni xuan ze hui dao gu dan
    Chan mian ru guo bian cheng le suo lian
    Pao kai nuo yan

    [​IMG]
    You yi zhong ai jiao zuo fang shou
    Wei ai fang qi tian chang di jiu
    Wo men xiang shou ruo rang ni fu chu suo you
    Rang zhen ai dai wo zou
    Wei ai jie shu tian chang di jiu
    Wo de li qu ruo rang ni yong you suo you
    Rang zhen ai dai wo zou shuo fen shou
    Wei le ni shi qu ni
    Hen xin ban yan shang hai ni
    Wei le ni li kai ni
    Yong yuan bu fen de li qu.

  8. EMBE121109

    EMBE121109 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    13/11/2009
    Đã được thích:
    3
    Đêm Mưa

    [​IMG]

    Đêm đã sâu lắm rồi và ngoài trời mưa đang rơi...

    Mưa, nhẹ nhàng quá… Tỉnh dậy giữa âm thanh
    tí tách của mưa, giữa mùi đất ẩm trộn lẫn trong
    cái không khí se lạnh vừa quen vừa lạ ấy,
    chợt thấy lòng mình như nhẹ tênh...
    Mở cửa ban công đứng nhìn mưa phùn lất phất

    bay dưới ánh đèn cao áp, nhắm mắt nghe gió ùa
    vào phòng mang theo cả vài hạt bụi mưa li ti táp
    nhẹ lên mặt, đọng khẽ bờ mi...
    Bỗng dưng cảm thấy thích . Thích cái cảm giác khi
    tiếng mưa đêm hoà trong cái trầm bổng bâng khoâng
    của trời đất hay quyện cùng âm thanh réo rắt , buồn
    đến se sắt bởi cái lạnh thấm qua . Những cảm xúc
    dịu dàng lại ùa về cùng nỗi nhớ miên man từ nơi nào
    chẳng biết . Đôi khi , trong vài phút hâm hâm bất
    chợt cảm thấy thèm lãng mạn. Ước mình được biến
    thành cơngió , để được ghé qua khung cửa sổ một
    nơi nào đó rất xa . Để ngắm nhìn "người ta" trong giấc
    ngủ , muốn hôn nhẹ lên trán một "ai kia"




    Đêm Mưa
    Có khi đêm dài mưa mãi,

    tiếng mưa hắt hiu mỏi mòn.
    Lòng tôi nghe mà buồn quá.
    Ôi! Bóng em dáng gầy hiên tối,
    nhạt nhoà chờ cuộc tình đêm,
    đắng cay với mưa tủi hờn.
    Có khi đêm dài không ngủ,
    lắng nghe tiếng mưa gầy gò.
    Của ai hay mẹ tôi đó?
    Ôi! Giữa đời mịt mùng sương gió,
    mệt nhoài từng ngày âu lo,
    mới thương tuổi xanh đời người.

    Thôi trăm năm nhân thế hát theo điệu buồn (ha há).
    Thì xin yêu thương nhau nhé cho đời vơi cay!
    Lạy mưa hết với những giấc mơ,
    mẹ thảnh thơi quên hết âu lo.
    Và tôi mơ đến những sớm mai,
    người em gái sẽ thấy tương lai.
    Và tôi mơ nhắm mắt cứ mơ,
    bầy trẻ thơ thôi hết bơ vơ.
    Rồi tôi mơ đến những sớm mai,
    hai người yêu nhau quên hết thương đau!

    [​IMG]

    Có khi đêm dài không hết. Mắt xanh ngó lên trần đời.
    Tự dưng sao lòng buồn thiu. Ôi! Tháng năm hao mòn yêu dấu.
    Người về tìm người nơi đâu. Bỗng dưng mắt cay giọt sầu.

    Có khi đêm dài không ngủ, lắng nghe tiếng mưa gầy gò.
    Của ai hay mẹ tôi đó? Ôi! Giữa đời mịt mùng sương gió,
    mệt nhoài từng ngày âu lo, mới thương tuổi xanh đời người.
    Có khi đêm dài không hết. Mắt xanh ngó lên trần đời.
    Tự dưng sao lòng buồn thiu. Ôi! Tháng năm hao mòn yêu dấu.
    Người về tìm người nơi đâu. Bỗng dưng mắt cay giọt sầu.
  9. EMBE121109

    EMBE121109 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    13/11/2009
    Đã được thích:
    3
    NGÀY XƯA HOÀNG THỊ

    [​IMG]

    Sài Gòn có một quán café "Hoa vàng", trước kia
    còn gọi là "Động hoa vàng". Quán nằm ở Ngã
    Tư Bảy Hiền, trang nhã, tĩnh mịch và rất nên
    thơ. Khách thường là những người đứng tuổi
    . Ai vào, nếu dể ý một tí sẽ thấy một lão nông
    ngồi lặng lẽ ở góc nhà. Đó chính là thi sĩ Phạm
    Thiên Thư, tác giả của những bài thơ nổi tiếng
    được Phạm Duy phổ thành những tình khúc
    bất hủ: Ngày xưa Hoàng thị, Đưa em tìm động
    hoa vàng, Gọi em là đoá tình sầu, Em lễ chùa
    này...Mỗi khi căn phòng vang lên giai điệu mượt
    mà "Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ,
    anh theo Ngọ về...", ông lại nhắm mắt, ngồi
    bất động như một vị thiền sư, thả hồn về
    những dĩ vãng xa xưa...Ngày ấy, trên con
    đường trải nắng vàng, cậu học trò lặng lẽ
    theo đi sau cô gái tên Ngọ trên đường đi học
    về, nàng mặc áo dài trắng, tay ôm cặp, mái
    tóc xoã ngang vai... Chàng si tình, để lại những
    vần thơ lung linh và xót xa mãi đến sau này...


    [​IMG]

    Có thể nói rằng, vào những năm của thập kỷ 70,
    "Ngày xưa Hoàng Thị" (thơ và nhạc) là một tuyệt tác.
    Sau khi Phạm Duy phổ nhạc, tác phẩm đã trở thành
    một hiện tượng tại miền Nam Việt Nam. Thanh Thúy
    là ca sĩ đầu tiên thể hiện thành công bài hát này.
    Lúc bấy giờ, trên các báo phát hành ở Sài Gòn, người
    ta thường nghi vấn và đặt dấu hỏi, nhân vật chính
    trong "Ngày xưa Hoàng Thị" là ai? Một vài người tự
    nhận là mình, số khác lại bình thơ rồi cho rằng nhân
    vật chính trong thơ là cô A hoặc cô B nào đó... Đ
    ến
    k
    hi các phóng viên gặp Phạm Thiên Thư hỏi chuyện,
    ông nói rằng, người đẹp trong ca khúc là cô Hoàng
    Thị Ngọ, nhưng không hiểu tại sao nhiều người th
    ời
    bấy giờ
    vẫn không tin ?
    Quê ông ở Kiến Xương, Thái Bình nhưng lại sinh ra ở
    Lạc Viên, Hải Phòng. Năm 1954, khi mới 14 tuổi, ông
    theo cha mẹ di cư vào miền Nam, ngụ tại căn nhà gần
    khu Tân Định, Sài Gòn. Đó là một căn nhà nhỏ nằm
    đằng sau chợ Tân Định cách trường Trung học Văn Lang,
    nơi ông học, g
    ần một cây số. Học xong Tú tài, Phạm
    Thiên Thư theo học trường Phật học Vạn Hạnh, chọn
    cửa Phật làm chốn dừng chân và gửi hồn vào cõi Thiền.

    Thơ Phạm Thiên Thư nửa đời, nửa đạo, tâm linh khác
    thường, làm cho độc giả lãng đãng và ngẩn ngơ...Thế
    giới thi ca Phạm Thiên Thư giúp chúng ta khám phá
    thêm những cửa ngõ mới lạ, phong phú về tôn giáo,
    tình yêu và thiên nhiên. Bài thơ "Ngày xưa Hoàng Thị...
    " ra đời trong lúc ông mới chập chững bước vào làng
    thơ nên nhiều người nghĩ đó là bài thơ đầu tay. Thật
    ra, bài thơ đầu tiên chính là bài "Vết chim bay",
    lúc ông mới 24 tuổi, còn nương náu ở cửa chùa.


    [​IMG]

    Ngày ấy, có một nữ sinh thường vào sân chùa tìm nơi
    tĩnh lặng để học bài. Cô đẹp và thánh thiện như ánh
    sáng của Quan Thế Âm Bồ Tát, Phạm Thiên Thư đem
    lòng thương mến. Hai người quen nhau độ một tuần.
    Một buổi chiều như bao buổi chiều khác, ông ngồi ở
    hiên chùa đợi mãi nhưng chẳng thấy bóng dáng cô.
    Nàng ra đi chẳng một lời từ biệt để lại sự đơn côi và
    nuối tiếc cho chàng trai mới lớn. Mười năm sau, khi
    trở lại chùa xưa, tình cờ nhìn thấy nét phấn trắng ghi
    tên hai đứa vẫn còn trên gác chuông, lòng bâng khuâng
    chuyện cũ, Phạm Thiên Thư đã viết nên bài thơ này:

    "Ngày xưa anh đón em.
    Nơi gác chuông chùa nọ.
    Con chim nào qua đó.
    Còn để dấu chân in...
    Anh một mình gọi nhỏ.
    Chim ơi biết đâu tìm...".
    Theo ông, Hoàng Thị Ngọ trong bài thơ "Ngày xưa Hoàng Thị"
    chỉ là kỷ niệm, một mối tình thoảng nhẹ vu vơ thời trai trẻ.
    Ông nhớ lại, trong những năm học Tú tài , ông đã để ý một
    cô bạn học cùng lớp tên là Hoàng Thị Ngọ, cô gái đó quê
    gốc Hải Dương, ở gần nhà ông. Nhưng chỉ là để ý thôi chứ
    không dám ngỏ lời. Hàng ngày, khi xếp hàng vào lớp, cô
    gái đứng ở đầu hàng bên nữ, nổi bật, mái tóc dài xoã trên
    bờ vai mảnh dẻ. Ông chỉ im lặng ngắm nhìn. Khi tan trường,
    cô gái một mình trên đường về nhà, ông lại là kẻ lẽo đẽo
    theo sau. "Cô ấy ôm cặp đi trước, tôi đi theo nhưng không
    dám lên tiếng. Trong bóng chiều tà, ánh nắng hắt qua hàng
    cây, cô ấy lặng lẽ bước, gây cho tôi những cảm xúc bâng
    khuâng khó tả. Cứ thế, tôi chỉ biết lặng lẽ đi theo sau cô ấy
    hàng ngày, giấu kín những cảm xúc của mình không cho bất
    cứ ai biết". Và trong một lần đắm chìm trong cảm xúc ấy, ông
    đã cầm bút viết lên bài thơ "Ngày xưa Hoàng Thị". Những năm
    sau này, mỗi khi đi ngang lại con đường của một thuở yêu đương,
    hình ảnh cô gái với mái tóc xoã ngang vai lại hiện về trong ông:

    "Em tan trường về.
    Đường mưa nho nhỏ.
    Chim non giấu mỏ.
    Dưới cội hoa vàng...".

    [​IMG]

    Cha Phạm Thiên Thư tuy làm nghề bốc thuốc Bắc nhưng
    thỉnh thoảng v
    ẫn làm thơ. Ông còn nhớ, cha ông đã
    từng đạt giải Nhì về thơ do một tờ báo ở Hà Nội tổ
    chức. Phạm Thiên Thư làm thơ để trải lòng mình chứ
    không làm thơ chuyên nghiệp. Vì vậy mãi đến năm
    1968, ông mới tự xuất bản tập thơ đầu tiên, chủ yếu
    để tự đọc, tặng một số bạn bè thân. Thật ra, trong
    cuộc đời sáng tác, Phạm Thiên Thư chẳng muốn ai
    biết về mình.

    Một lần, có người hỏi ông "Thế khi nào mọi người mớ
    i biết tới những bài thơ của bác?" Phạm Thiên Thư
    trả lời: "Ấy là khi chúng tôi nhờ nhạc sỹ Phạm Duy
    phổ nhạc 10 bài Đạo ca do tôi viết lời, Phạm Duy
    gặp và tình cờ đọc được tập thơ của tôi. Tôi cũng
    không nghĩ Phạm Duy lại thích bài thơ Ngày xưa
    Hoàng thị đến thế, ông đề nghị phổ nhạc bài thơ đó.
    Dĩ nhiên được một nhạc sỹ nổi tiếng như Phạm Duy
    để ý đến bài thơ của mình thì có gì hạnh phúc bằng.
    Và tôi cũng bất ngờ nghe lại bài thơ của mình khi
    đã phổ nhạc. Nhạc sỹ đã tôn bài thơ lên rất nhiều
    qua những giai điệu nhạc bay bổng".

    Sau này, Phạm Duy còn phổ nhạc thêm một số bài
    thơ tình khác của ông như: Đưa em tìm động hoa vàng,
    Gọi em là đoá tình sầu, Em lễ chùa này...Tất cả những
    ca khúc này đều nổi tiếng và hầu hết được mọi người biết đến.

    Sau biến cố 1975, Phạm Thiên Thư lui về ở ẩn.
    Từ năm 1976 đến 1981, để mưu sinh, Phạm thi sĩ
    mở quán hớt tóc ở Lăng Cha Cả. Giai đoạn (1981 - 1983),
    ông bán tạp hoá, rượu thuốc, trà đá... ở đường
    Lý Chính Thắng. Sau 1983 Phạm Thiên Thư nghiên
    cứu về PHATHATA (Pháp - Thân - Tâm). Sau đó
    , ông được bác sĩ, nghệ sĩ Trương Thìn, Viện trưởng
    Viện Y học dân tộc mời về cộng tác với Viện. Trong
    suốt thời gian này, Phạm Thiên Thư thỉnh thoảng cho
    đăng báo những bài thơ ngắn. Đôi lần, giới văn nghệ sĩ
    lại gặp ông đến dự họp ở Hội Nhà văn TP.HCM.
    Thời gian sau này, Phạm Thiên Thư thực sự trở lại và hoà
    nhập với văn đàn khi trường ca "Đoạn Trường Vô Thanh"
    của ông được tái bản một cách trang trọng.


    [​IMG]
    Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;} http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=Q2MuPpUeBr

    Ngày Xưa Hoàng Thị...
    Em tan trường về Đường mưa nho nhỏ
    Em tan trường về Đường mưa nho nhỏ
    Ôm nghiêng tập vở Tóc dài tà áo vờn bay
    Em đi dịu dàng Bờ vai em nhỏ
    Chim non lề đường Nằm im giấu mỏ
    Anh theo Ngọ về Gót giày lặng lẽ đường quê
    Em tan trường về Anh theo Ngọ về
    Chân anh nặng nề Lòng anh nức nở
    Mai vào lớp học Anh còn ngẩn ngơ ngẩn ngơ
    Em tan trường về Mưa bay mờ mờ
    Anh trao vội vàng Chùm hoa mới nở
    Ép vào cuốn vở Muôn thuở còn thương còn thương
    Em tan trường về Anh theo Ngọ về
    Em tan trường về Anh theo Ngọ về
    Môi em mỉm cười Man man sầu đời tình ơi
    Bao nhiêu là ngày Theo nhau đường dài
    Trưa trưa chiều chiều Thu đông chẳng nhiều
    Xuân qua rồi thì Chia tay phượng nở sang hè
    Rồi ngày qua đi qua đi qua đi Như phai nhạt mờ
    Đường xanh nho nhỏ Như phai nhạt mờ
    Đường xanh nho nhỏ Hôm nay tình cờ
    Đi lại đường xưa đường xưa Cây xưa còn gầy
    Nằm quay ván đỏ Áo em ngày nọ
    Phai nhạt mây màu Âm vang thuở nào
    Bước nhỏ tìm nhau tìm nhau Xưa tan trường về
    Anh theo Ngọ về Nay trên đường này
    Đời như sóng nổi Xóa bỏ vết người
    Chân người tìm nhau tìm nhau
    Ôi con đường về Ôi con đường về
    Bông hoa còn đẹp Lòng sao thấm mềm
    Ngắt vội hoa này Nhớ người thuở xưa thuở xưa
    Xưa tan trường về Anh theo Ngọ về
    Xưa tan trường về Anh theo Ngọ về
    Đôi chân mịt mù Theo nhau bụi đỏ đường mưa
    Xưa theo Ngọ về Mái tóc Ngọ dài
    Hôm nay đường này Cây cao hàng gầy
    Đi quanh tìm hoài Ai mang bụi đỏ đi rồi
    Ai mang bụi đỏ đi rồi Ai mang bụi đỏ đi rồi

    Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;}
  10. Lavie2

    Lavie2 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    02/04/2010
    Đã được thích:
    0
    [​IMG]

    :)):)):))[r24)]

Chia sẻ trang này