Những đêm chờ sáng !

Chủ đề trong 'Giao Lưu' bởi phammabao, 24/04/2011.

368 người đang online, trong đó có 147 thành viên. 06:54 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 31699 lượt đọc và 1018 bài trả lời
  1. EMBE121109

    EMBE121109 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    13/11/2009
    Đã được thích:
    3
    Châm Ngôn Thời @

    Bao nhiêu nắng để làm khô 1 dòng sông?
    Bao nhiêu mưa để cuốn trôi 1 sa mạc?
    Bao nhiêu đêm để giết chết 1 nỗi nhớ?
    Bao nhiêu cái hôn để đong đầy 1 tình yêu?
    Bao nhiêu cái nắm tay để xóa bỏ khoảng cách?
    Bao nhiêu cái ôm để thấy ta trưởng thành?
    Bao nhiêu lời nói mới làm em hiểu anh?
    Bao nhiêu nước mắt để được tha thứ?
    Bao nhiêu nụ cười để làm vơi khắc khoải?
    Bao nhiêu im lặng để biết ta là của nhau?
    Bao nhiêu chờ đợi để đổi lấy 1 lời yêu chân thành...."
    .. Và ...
    ...bao nhiêu tiền để thực hiện tất cả các việc trên? (bao gồm luôn cả VAT)!

    (St)
  2. EMBE121109

    EMBE121109 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    13/11/2009
    Đã được thích:
    3
  3. EMBE121109

    EMBE121109 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    13/11/2009
    Đã được thích:
    3
    Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi
    Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt
    Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
    Rọi suốt trăm năm một cõi đi về






  4. EMBE121109

    EMBE121109 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    13/11/2009
    Đã được thích:
    3
    Một Cõi Đi Về
    Một Cõi Đi Về - Bài hát đầu tiên của Trịnh Công Sơn mà tôi cảm nhận được, hiểu được. Trước đây, tôi nghe rất nhiều rồi nhưng tôi không thể hiểu được tại sao người ta có thể nghe được những bài hát... buồn ngủ đến như vậy. Tôi chỉ nghe được gia điệu nhạc của ông, còn lời thì loáng thoáng (chủ yếu cũng tại tôi nghe không kịp lời) và lẽ dĩ nhiên, tôi không thể hiểu.
    Vậy mà... tôi đã nghe Một cõi đi về. Ngạc nhiên không khi mà tôi không hề nghe Khánh Ly hát, cũng không nghe Mỹ Linh hay Hồng Nhung hát bài này. Bài hát Một Cõi Đi Về lần đầu tiên tôi nghe từ đôi môi của một đứa bé. Ừ, phải nói nó là một đứa trẻ con vì nó nhỏ lắm, mới lớp 2 hay lớp 3 thôi mà. Giọng nó không trong, thanh như ca sĩ chuyên nghiệp, không truyền cảm như Khánh Ly vì nó hát mà có hiểu lời đâu. Nhưng thật đáng ngạc nhiên, cái giọng trầm, khàn đục của một đứa bé không hề mang vẻ trẻ con chút nào. Và cái giọng đó như ma lực, cuốn hút tôi vào thế giới của Trịnh Công Sơn.
    Đứa bé gái ấy biết chỗ nào nên nhấn giọng, chỗ nào nên luyến và chỗ nào nên ngân để ca khúc hay hơn. Giọng ca của nó làm tôi sửng sốt và nghe đi nghe lại mãi không thôi. Giọng nó khàn quá, cô đơn quá! Có thể nó không cố ý hát vậy nhưng tại lòng tôi đã có cùng hoà âm với Một Cõi Đi Về. Lòng tôi cũng cô đơn, cũng trống vắng, cũng khát khao được yêu thương như chính lời bài hát vậy.
    Giọng khàn gần như đứt quãng khi lên cao như cào xé tâm hồn tôi. Tại sao lại mâu thuẫn như vậy? Tại sao lại nhiều thứ đè nặng như vậy? Phải chăng đó cũng là tâm trạng của Trịnh Công Sơn? Hay chỉ là ảo giác của tôi?
    Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi
    Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt
    Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
    Rọi xuống trăm năm một cõi đi về

    Lẩn quẩn qua lại trong vòng trách nhiệm, những gánh nặng cứ càng ngày càng nặng thêm lên. Tại sao lại khổ sở tìm lối ra? Cứ ở yên đó rồi đâu về vào đấy thôi mà, phải không? Tại sao lại tìm lấy sự khổ?
    Nhạc sỹ: Trịnh Công Sơn

    Các ca sĩ khác trình bày:

    Mây che trên đầu và nắng trên vai
    Đôi chân ta đi sông còn ở lại
    Con tinh yêu thương vô tình chợt gọi
    Lại thấy trong ta hiện bóng con người

    Đã ra đi sao còn luyến tiếc? Đã vứt bỏ sao lại còn quay lại? Tại sao nhẫn tâm, vô tình mà con tim vẫn "hiện bóng con người"? Trái tim này đâu có lạnh lùng phải không? Trái tim này vẫn đập những nhịp sống yêu thương tràn đầy. Muốn tìm quên, muốn xa lánh nhưng thực chất vẫn tha thiết kêu gọi, vẫn níu kéo một thứ tình cảm uỷ mị, đau lòng.
    Nghe mưa nơi nầy lại nhớ mưa xa
    Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ
    Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ
    Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà

    Mưa? Cảm giác trong tôi càng nhạt nhoà, buồn lê thê. Hình như mắt tôi đã cay xè cùng lời hát. Từng giọt mưa, từng giọt mưa lạnh lẽo thấm ướt tâm hồn tôi. Cô đơn quá, hoang lạnh quá! Liệu ai có cùng cảm nhận với tôi? "Chẳng biết nơi nào là chốn quê nhà". Tôi là ai? Sinh ra vì cái gì? Tại sao? Tôi có phải là tôi chưa? Không có chỗ cho tôi! Nơi nào là nhà của tôi? Cùng lời lời bài hát, tâm hồn tôi gào thét những câu hỏi nhưng đó có thể mãi mãi là những câu hỏi tu từ không lời đáp.
    Trong khi ta về lại nhớ ta đi
    Đi lên non cao đi về biển rộng
    Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng
    Ngọn gió hoang vu thổi suốt xuân thì...

    Liệu nhân gian có độ lượng không? Trịnh Công Sơn thì nói rằng chưa từng vậy với tôi, đôi tay nhân gian có mở rộng đón tôi không?
    Một cõi đi về vang lên làm hồn tôi nửa yên bình nửa thêm trống vắng. Cái cảm giác có một người hiểu mình nhưng lại thấy xa xôi vô cùng. Tâm trạng có dịu đi, bớt những bộc phát khùng khùng trước kia giấu kín, đè nén trong lòng nhưng vẫn chưa thoả mãn. Tôi muốn mình hơn Trịnh Công Sơn để có thể hiểu được có một nơi tôi thuộc về, có một nơi ngọn gió không hoang vu thổi suốt xuân thì...
  5. EMBE121109

    EMBE121109 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    13/11/2009
    Đã được thích:
    3
    Có ai thấu tình cô lữ, đêm đông không nhà





    Đêm Đông

    Tôi yêu mùa đông. Tình yêu từ thuở tâm hồn còn trứng nước với những suy nghĩ ngây thơ: mùa đông được mặc chiếc áo ấm đẹp. Nhưng rồi, càng lớn, càng đi ra ngòai vòng tay của mẹ, của thị trấn nhỏ, tôi càng gặp nhiều người yêu mùa đông. Những người ở thành phố hối hả này yêu mùa đông. Vì sao vậy? Rồi, tôi cũng lớn dần, đủ trưởng thành để tìm được câu trả lời. Câu trả lời có từ rất nhiều điểm chung của những người tôi gặp, của thế giới xung quanh tôi, và của cả nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương với Đêm đông.
    Trong cuộc đua chen hối hả của thành phố này, đa phần thời gian người ta vội vã cuốn theo nhịp của công việc, phải như thế để tồn tại, phải như thế để khẳng định mình, phải như thế để cống hiến được tuổi trẻ của mình cho đời, nhưng cũng phải như thế để cảm nhận những giây phút sâu lắng của tâm hồn mình. Người ta hay trở về với chính mình vào những đêm mùa đông.
    Mùa đông, thời gian dường như trôi chậm hơn. Bởi cái lạnh đánh thức da thịt khiến người ta không thể hoàn toàn chìm đắm vào công việc mà buộc phải cảm nhận và hướng mình ra thế giới bên ngoài nhiều hơn. Để biết rằng thời gian đang trôi, chiều chưa đi nhưng đêm cũng đang xuống dần. Đâu đó tiếng chuông chùa vẳng lại. Cái tiếng chuông chùa giữa phố thị như là thanh âm của sự tĩnh lặng, nhưng cũng là thanh âm của sự nhắc nhớ, của thời gian ngày xưa và một không gian nào đó xa lắm nơi người ta thực sự thuộc về. Có cánh chim nào cũng đang rã rời mỏi mệt tìm về chốn nghỉ. Có làn mây xám nào cũng đang chầm chậm trôi ngang lưng trời. Đều là những sự vận động, nhưng là những vận động trong mệt mỏi, đó là cái vận động của cuối ngày, vận động để đi dần về phía tĩnh lặng.
    Thi nhân cũng dần đi vào chính lòng mình. Cái tĩnh lặng mỏi mệt của không gian khiến thời gian trong tâm hồn thi nhân, dường như cũng dừng lại và tê tái. Cái tê tái đến đây đã là cái lạnh của lòng, của chiều sâu. Và cái tê tái đó càng tái tê hơn khi lữ khách trở về với thế giới mặt đất gần hơn xung quanh mình: cây trút lá, mưa giăng mắc, sương thướt tha, và tất cả cứ tiêu điều, đìu hiu quá. Tiếng ca Lê Dung vốn trong, cao và lạnh. Nhập với lời ca này, sao cái tái tê lạnh buốt cứ ngấm dần, ngấm dần và ngấm rất sâu vào hồn người nghe…
    Và lúc này, lữ khách bắt đầu dành cho tâm hồn mình một sự lắng nghe để biết mình khát khao điều gì trong cái chiều-đêm mùa đông ấy:
    Nhạc sĩ: Nguyễn Văn Thương

    Các ca sĩ khác trình bày:

    Đêm đông, xa trông cố hương buồn lòng chinh phu
    Đêm đông, bên song ngẩn ngơ kìa ai mong chồng
    Đêm đông, thi nhân lắng nghe tâm hồn tương tư
    Đêm đông, ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóng

    Không nói trực tiếp tiếng lòng mình, nhưng lữ khách nghe trong đêm đông tiếng lòng chinh phu buồn xa quê, tiếng lòng chinh phụ dựa song ngóng chồng, tiếng thi nhân buồn tương tư, tiếng ca nhi soi gương và ôm nỗi sầu riêng chỉ một mình mình hiểu. Chinh phu-chinh phụ, thi nhân-ca nhi, chinh phu khát chinh phụ, ca nhi khát thi nhân, những cặp đôi tình nhân vốn luôn khát khao gần gặn, nhưng cũng luôn gặp cảnh cách xa. Nỗi day dứt vì cách xa chẳng phải đêm đông mới có, nhưng lại cứ cồn lên vào mỗi đêm mùa đông lạnh lẽo. Mùa đông, người ta cần nhau, cần chia sẻ, cần sự gần gũi bằng xương thịt để cảm nhận cái ấm nồng về tâm hồn. Nhưng mùa đông lạnh chỉ nhắc rằng nỗi khát khao đó là không thể. Khát khao càng mạnh thì nỗi sầu lạnh chỉ càng lớn dần thôi.
    Gió nghiêng, chiều say
    Gió lay ngàn cây,
    Gió nâng thuyền mây
    Gió reo sầu miên
    Gió đau niềm riêng
    Gió than triền miên

    Thế nên, tất cả như nhòa đi trong lòng lữ khách. Và lúc này, lữ khách chỉ còn cảm nhận thấy trong không gian tiếng bước chân của gió, con gió vĩnh cửu. Đến đây, tiếng hát Lê Dung cùng với tiếng nhạc dồn lên vừa khát vọng, vừa xa xót. Và cuối cùng thì con gió ấy cũng say hơn, nghiêng hơn, sầu hơn và tiếng than thở của gió cũng triền miên như nỗi sầu triền miên của kiếp người.
    Đi qua những triền miên của kiếp người, rồi lòng lữ khách cũng trở về với cảnh ngộ của chính mình với nỗi cô đơn khắc khỏai:
    Đêm đông, ôi ta nhớ nhung
    Đường về xa xa
    Đêm đông, ta mơ giấc mơ, gia đình, yêu đương
    Đêm đông, ta lê bước chân phong trần tha phương
    Có ai thấu tình cô lữ, đêm đông không nhà?

    Lúc này, đêm đông, đó là nỗi nhớ nhung, đêm đông, đó là giấc mơ gia đình, giấc mơ một tình yêu, giấc mơ về hơi ấm tình người. Nhưng đêm đông, đó lại cũng là hiện thực, hiện thực với đường về còn xa lắm, với bước chân phong trần còn lê trên đường đời dù mỏi mệt, là hiện thực với cái tê lạnh của tâm hồn một kẻ cô lữ không nhà. Bài hát kết thúc bằng một câu hỏi. Câu hỏi chầm chậm cất lên: “Có ai thấu tình cô lữ, đêm đông không nhà?”. Vậy là, trong đêm đông bây giờ, không có một ngôi nhà, không có một người tri kỷ, chỉ có một lữ khách, một lạnh lẽo và một nỗi cô đơn.
    Nhưng vẫn còn may mắn lắm, vì đó là một câu hỏi! Câu hỏi dù không cần câu trả lời, nhưng đó vẫn cứ là một câu hỏi, một sự tìm kiếm, và một nỗi khát khao. Không phải là một sự chấm hết. Chấm hết thì cô đơn quá! Cuộc đời này, giữa phồn hoa phố thị này, dù người ta có cảm thấy cô đơn thế nào, thì hãy đừng ngưng kiếm tìm một hơi ấm tình người…Để Đêm đông bớt lạnh.
  6. EMBE121109

    EMBE121109 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    13/11/2009
    Đã được thích:
    3

    Đêm nay thu sang cùng heo may
    Đêm nay sương lam mờ chân mây
    Thuyền ai lờ lững trôi xuôi dòng
    Như nhớ thương ai chùng tơ lòng


    Con Thuyền Không Bến

    Con trăng lướt êm đềm sang một góc trời phía cuối trời. Nơi ấy dòng sông lượn lờ chảy mãi về Đông. Mang bóng trăng lướt nhẹ dưới màu nước bàng bạc, một con thuyền nan nhỏ âm thầm chở đầy gió vào đêm..
    Mùa thu năm nay là đã qua ba mùa lá đổ ở bến sông này, con đò vẫn qua lại chở khách và chờ đợi một người xa xứ. Người chở đò là một cô gái đơn độc một mình kiếm kế sinh nhai bến sông này đã bao năm. Cô ấy có nét duyên dịu dàng, mái tóc đen dài và đôi mắt buồn vương vấn. Và ngày đưa đò, đêm thả thuyền trôi theo dòng nước, người con gái ấy mang trong lòng những tâm tình không tỏ cùng ai..
    Đêm nay thu sang cùng heo may
    Đêm nay sương lam mờ chân mây
    Thuyền ai lờ lững trôi xuôi dòng
    Như nhớ thương ai chùng tơ lòng

    Ba năm về trước vào ngày mặt nước se màu trời ngả xanh úa, có một người khách đặc biệt đã qua sông trên con đò này. Và nhiều ngày sau đó chỉ chọn lúc đò vắng người mà người khách có thêm nhiều thì giờ trò chuyện cùng cô lái đò. Người khách nọ là chàng hoạ sĩ thường qua bên kia sông vẽ tranh. Những bức tranh mang tình thu trong cây cỏ và đất trời. Từ những mảng màu tới khung cảnh đồng quê yên ả, những câu chuyện cũng dần nên khăng khít, duyên hội ngộ trở thành duyên thầm trong ánh mắt. Họ nên đôi qua mấy tuần trăng tròn trăng khuyết. Bến sông thành nơi hò hẹn và mỗi lần trăng lên lại hoá câu chuyện tình trải thâu đêm.
    Nhạc sĩ: Đặng Thế Phong

    Các ca sĩ khác trình bày:

    Tưởng đâu một ngày tri kỉ nên nghĩa tri âm, cuộc đời lại tựa khúc sông lúc hiền hoà khi bẻ hướng ra biển. Người hoạ sĩ hữu tình không lời từ biệt mà ra đi, bỏ lại sau lưng một đôi mắt buồn trông ngóng và con sông dài lặng lẽ ôm vệt ánh trăng bàng bạc.
    Trong cây hơi thu cùng heo may
    Vi vu qua muôn cành mơ say
    Miền xa lời gió vang thông ngàn
    Ai oán thương ai tàn mơ màng

    Một khúc sông mỗi chiều hoàng hôn sẫm trong mùa lam sầu nhớ. Người ta hờ hững qua sông và để lại cô lái đò trở về nơi bến vắng. Không ai nghe cô nói chuyện mà họ chỉ thi thoảng thấy xao lòng với điệu hò buồn và đôi mắt dõi xa xăm của cô. Thảng trong những ngày thu bao năm sau đó, cành lưa thưa lá và thuyền vãng lai khách, những chờ trông dần trở thành nỗi buồn vô tình quấn lấy từng lời ca ngậm ngùi trong những điệu hò xưa, rằng:
    "Biết đâu bờ bến thuyền ơi thuyền trôi nơi đâu
    Trên con sông thương, nào ai biết nông sâu?.."

    Phải qua bao năm để mỗi chiều lòng người không còn chùng xuống, phải qua bao mùa heo may để lá thôi tàn úa, sẽ phải mấy dặm ngược xuôi để thuyền không nhớ khách.. Những câu hỏi ngược mà dù mọi cố gắng đi tìm lời giải đáp cũng đều vô vọng. Dường như vạn vật trên đời đều phải xuôi theo một lối.
    Nhớ khi chiều sương, cùng ai trắc ẩn tấm lòng.
    Biết bao buồn thương, thuyền mơ buồn trôi xuôi dòng
    Bến mơ dù thiết tha, thuyền ơi đừng chờ mong

    Ánh trăng mờ chiếu, một con thuyền trong đêm thâu
    Trên sông bao la, thuyền mơ bến nơi đâu

    Như cách trăng tròn tỏ vào đêm rằm giữa tháng rồi lại khuyết theo từng ngày nhớ, như đêm ai oán cũng sẽ sáng dần những bình minh chờ đợi, như lòng người càng muốn vợi đi nỗi nhớ thì lại tràn đầy kỉ niệm yêu thương. Và người con gái nơi bến sông dù dặn lòng đừng chờ mong nhưng vẫn sẽ hoài mong tìm lại bến đỗ nơi đâu ...
  7. EMBE121109

    EMBE121109 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    13/11/2009
    Đã được thích:
    3
    BB cả nhà buồn quá EB ngủ một chút nhé, rồi lại pót tiếp nhé[r32)][};-
  8. coeorlipstick

    coeorlipstick Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    31/03/2011
    Đã được thích:
    0
    ??? :-??
    sao buồn dữ vậy bồ ơi :-*.... có phải LT không cho bồ làm tam phu nhân không [:p][:p][:p]
    Ma nói rồi mà.... làm sao bờ vai của Ma đưa ra che chở được hết cho các nàng đây ( vì thế Ma té trước đó :p)
  9. coeorlipstick

    coeorlipstick Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    31/03/2011
    Đã được thích:
    0
    Thôi để bồ tặng cưng bài nè nè.... hay lắm :-*

    [​IMG]

    Cuộc Tình Thoáng Qua

    Ngày cuối tuần dòng người đi qua lại nhìn từ trên xuống như đàn kiến bò ngược xuôi, con người Đông Kinh lúc nào cũng thấy vội vã đi như muốn trốn chạy. Mùa đông người ta còn có lý do để mà nói, ừ! Vì trời quá lạnh, thế nhưng ngay cả vào mùa hè nóng nực chảy mồ hôi người ta cũng đi như chạy. Mới đầu còn thấy lạ, riết rồi Thất cũng quen đi, cũng vội vã đi như bị ma đuổi, trái ngược hẳn với cảnh người Sài Gòn thủng thẳng nhàn nhã đi bát phố trên đường Nguyễn Huệ.
    Shinzuku khu phố về đêm, lắm cảnh ăn chơi. Tiếng kêu ơi ới mời gọi khách đi đường ghé vào tắm hơi với các kiều nữ trẻ xinh đẹp sẵn sàng đấm bóp cho các anh sau một tuần làm việc mệt nhọc, còn cái vụ kia xin miễn, nếu muốn khách có thể đến Toruko, nói trắng ra Toruko là nhà thổ phục vụ cho các đấng mày râu ham của lạ. Phòng trà ca nhạc thì khỏi nói, nhỏ có lớn có. Khách không có tiền thì ghé đỡ rạp phim hầm vừa rẻ lại được rửa mắt với những phim ***, gọi là phim hầm vì rạp được xây dưới hầm, riết rồi danh từ phim hầm trở thành một ám chỉ phim *** trong chốn ăn chơi. Cũng dưới hầm này còn có rạp bên cạnh chuyên chiếu phim chiến tranh Mỹ-Đức, không biết sao người Nhật họ lại thích coi phim chiến tranh này, vì cuối cùng lính Mỹ bao giờ cũng thắng lính Đức. Nơi thu hút đông đảo dân chúng vẫn là tiệm Pachinko từ dân nghèo cho đến dân giầu đều có mặt. Muốn chơi búng Pachinko cho có đỏ đen người ta chỉ cần bỏ vào 100 yen vào thập niên 70, khách đã có thể hưởng được những giây phút thoải mái.
    Thất ghé vào tiệm Pachinko búng vài viên bi sắt cho hết thì giờ. Những viên đạn rơi xuống lỗ phía dưới ngày càng nhiều kêu lộp cộp rất vui tai. Bất chợt một cô gái xà đến máy bên cạnh, chơi thua hoài. Thất nhìn sang rồi cầm hộp bi đầy đưa qua cô gái.
    - Cô cầm thử vài viên bi này búng thử coi, hên lắm đó.
    Cô gái không e ngại cầm lấy hộp bi đổ vào máy.
    - Cám ơn anh. Bữa nay không được hên thua cả 500 đồng rồi.
    - Bữa nay tôi hên ăn hơi nhiều.
    Cô gái mặc bộ đầm trắng cao hơn đầu gối cố tình khoe cặp chân thon thả, và thân hình mảnh khảnh, khuôn mặt đẹp hơi có vẻ ngỗ ngáo.
    - Cô có hay thường đến chơi búng đạn thường xuyên không?
    - Trước khi đi làm tôi thường ghé đây chơi búng một lúc, trước chỉ búng đạn qua loa thôi, giờ thì đâm ghiền.
    Cô gái búng một lúc hết hộp đạn Thất đưa. Thất lên tiếng ga lăng.
    - Cô qua máy tôi chơi thử coi có ăn không.
    Tiếng bi sắt rớt lộp cộp liên tục, cô gái la lên vui mừng.
    - Máy này hên quá bi vào lỗ dễ dàng.
    Thất đứng cạnh cổ võ. Một lúc sau bi đã đầy nhóc hai hộp.
    - Cô có muốn đổi quà không?
    - Cái này của anh mà.
    - Cũng có công của cô chơi nãy giờ. Thôi đổi tiền rồi mời cô đi ăn luôn thể.
    Cô gái dẫn Thất đi một hồi đến trước phòng trà ca nhạc loại nhỏ.
    - Tôi làm gái nhảy ở đây, vào đây ăn đi anh, đừng có sợ tối nay tôi bao hết.
    Cô gái kêu chai Johnnie Walker của cô để sẵn trong tiệm. Anh bồi bàn như đã quen thuộc lấy hai ly đá và chai sô đa. Uống rượu thì Thất không ngại rồi, hồi còn ở Sài Gòn lúc lên 10 tuổi Thất đã ngồi lai rai với ba, sau lớn lên một chút ba một xị thì thằng con cũng phải tương đương, hai cha con nhậu với khô mực say bí tử. Khi đã uống rồi Thất không thèm ăn. Cô gái nốc rượu vào nói liên tu bất tận.
    Cô gái ngà ngà xay kể lể.
    - Ba Thu Tử một thương gia người Đài Loan qua gặp má, hai người thương nhau kết quả có Thu Tử, sau đó ba bỏ hai mẹ con ở lại Nhật về luôn Đài Loan bặt tăm tích cho đến bây giờ.
    - Hèn gì Thu Tử có nét đẹp của hai dòng máu Nhật Trung.
    Cô gái kéo tay Thất ra sàn nhảy, chân đi lạng quạng. Cô gái ôm cứng lấy Thất, anh dìu cô gái theo điệu nhạc chậm buồn Unchained Melody.
    Xong bản nhạc hai người về lại bàn ngồi nhậu tiếp, mồi nhậu chỉ là mực nướng xé sợi nhỏ và đậu phộng rang. Cô gái lại kể lể tiếp không cần biết Thất có muốn nghe hay không.
    - Thu Tử có ba mà cũng như không. Coi như mồ côi ba từ hồi bé, hai mẹ con nương tựa nhau sống. Họ hàng bên ngoại không thèm ngó ngàng.
    Thất vẫn im lặng nghe Thu Tử giải bầy tâm sự, để cô gái nói cho hết những ấm ức sẽ vơi bớt nỗi buồn.
    - Bị họ hàng chối bỏ, phần nhớ ba, mẹ mang bệnh và từ giã cõi đời. Uống tiếp đi anh.
    Cô gái tự rót thêm rượu vào ly mình và vào ly Thất.
    - Nào cụng ly uống tiếp anh, tối nay gặp anh vui lắm, có người để tâm sự.
    - Thu Tử cứ việc nói tiếp đi, Thất sẵn sàng nghe.
    - Sau này vì nhẹ dạ …, rồi cuối cùng Thu Tử dính luôn vào nghề gái nhảy này.
    - Đã hơn 2 giờ sáng rồi Thu Tử có muốn đi về chưa?
    - Ừ! Thôi đi về anh.
    Thất định ra quầy trả tiền cô gái cản lại.
    - Họ đã ghi vào xổ của Thu Tử rồi, anh đừng ngại.
    Thu Tử bước ra cửa tiệm nhảy, chân đi không vững chỉ chực té xuống đất, Thất phải nâng cánh tay Thu Tử dìu ra ngoài bến xe taxi.
    - Thu Tử muốn về đâu?
    - Anh cho Thu Tử về với anh, đêm nay Thu Tử không muốn về nhà. Về đến nhà chắc buồn chết được. Căn phòng với bốn bức tường vây hãm.
    Chiếc xe taxi từ xa trờ đến, Thất đưa Thu Tử vào trong xe. Cô gái dựa đầu vào vai Thất ngồi bất động như chết, người mềm như bún. Mùi rượu và mùi thơm của cô gái tỏa lên mặt Thất khiến anh ngây ngất.
    Người tài xế lên tiếng.
    - Hai anh chị muốn đi về đâu?
    Thất mỉm cười vì sự hiểu lầm của người tài xế.
    - Cho tôi về ga Okubo.
    Chiếc xe đậu ngay trước cửa phòng apato, Thất dìu cô gái vào phòng.
    - Trời nóng quá hả anh?
    Cô gái nói xong tự nhiên cởi bỏ lớp áo đầm nằm xuống nệm đắp hờ chiếc chăn mỏng ngang bụng, thân hình trắng trẻo của cô gái toát ra vẻ đẹp mời mọc. Thất nằm xuống bên cạnh người run rẩy, trời mùa hè sao anh bỗng dưng cảm thấy lạnh, cô gái choàng tay qua người Thất ôm cứng. Mùi thơm da thịt của người con gái bốc vào mũi Thất, anh nhắm mắt lại người vẫn còn run...

    Tiếng ch im kêu chíu chít bên ngoài, ánh sáng lọt vào phòng từ khe cửa xổ, Thất mở mắt nhìn qua bên cạnh cô gái đã dậy đi từ lúc nào. Mùi thơm còn phảng phất đâu đây đọng lại trên nệm. Từ đó Thất không còn được gặp lại người con gái lai Nhật Trung. Cô gái hiện đến và biến mất như câu chuyện tình huyền thoại liêu trai. Còn có biết bao người như Thất được diễm phúc…
    Thất sau ngày gặp gỡ oan nghiệt này đã ốm tương tư cả tháng trời.

    ********************

    [​IMG]
    http://mp3.zing.vn/bai-hat/Tinh-Mot-Dem-Luong-Tung-Quang/IWZDDF80.html

    Tình Một Đêm

    Tình một đêm rồi xa khuất mờ
    Tình một đêm rồi xa khuất mờ những cơn mơ tình ái
    Đêm nồng say đêm mù sương
    Đắm trong vòng tay cuộc tình êm ấm
    Tình một đêm rồi xa mãi người
    Tình một đêm rồi xa mãi người trong cơn mơ mù quáng
    Anh giờ đây như người điên bước ra từ những cơn mê
    Tình một đêm rồi xa khuất mờ
    Tình một đêm rồi xa khuất mờ những cơn mơ tình ái
    Đêm nồng say đêm mù sương
    Đắm trong vòng tay bờ môi tìm nhau.
  10. coeorlipstick

    coeorlipstick Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    31/03/2011
    Đã được thích:
    0
    dám chắc tối nay Ma sẽ là " Những đêm chờ sáng "ngồi tới sáng luôn ;))

Chia sẻ trang này