1. THÔNG BÁO TẠM BIỆT F319.COM Kính gửi những người bạn đã từng đồng hành cùng chúng tôi, Có những nơi sinh ra không chỉ để tồn tại như một website. Mà là nơi để gặp gỡ. Để sẻ chia. Để thức cùng nhau qua những phiên giao dịch dài. Để vui vì một mã xanh trần, để lặng im trước một ngày đỏ lửa. Để đôi khi, giữa vô vàn biến động của thị trường và cuộc sống, chúng ta vẫn tìm thấy nhau qua vài dòng bình luận giản đơn. F319.com đã đi qua một hành trình rất dài như thế. Ở nơi đây, đã từng có biết bao cuộc tranh luận sôi nổi, những góc nhìn sắc bén, những lời động viên chân thành và cả những tình bạn bước ra từ thế giới ảo để trở thành một phần của đời thật. Chúng tôi hiểu rằng, điều quý giá nhất chưa bao giờ là một diễn đàn hay một tên miền. Điều quý giá nhất chính là những con người đã làm nên linh hồn của nơi này. Và rồi, mọi hành trình đều sẽ đến lúc phải khép lại. Kể từ ngày 11/06/2026, F319.com sẽ chính thức dừng hoạt động. Quyết định này không dễ dàng. Nhưng chúng tôi chọn dừng lại khi những ký ức đẹp vẫn còn nguyên vẹn, để nơi đây mãi được nhớ đến như một phần thanh xuân đáng trân trọng của rất nhiều người. Trước thời điểm website đóng lại, mong quý thành viên chủ động lưu giữ những dữ liệu cá nhân, những bài viết hay những điều mà mình muốn cất giữ — như cách chúng ta lưu lại một góc ký ức của tuổi trẻ đã từng rất nhiệt thành. Cảm ơn vì đã ở đây. Cảm ơn vì đã tin tưởng. Cảm ơn vì đã cùng nhau tạo nên một cộng đồng đặc biệt suốt từng ấy năm. Dẫu mai này mỗi người sẽ tiếp tục những hành trình riêng, chúng tôi vẫn tin rằng đâu đó trong lòng mình, sẽ luôn còn một góc nhỏ dành cho F319. Tạm biệt — không phải để quên, mà để nhớ về nhau theo một cách đẹp nhất. Trân trọng và biết ơn!

Những mẩu chuyện ý nghĩa

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi songthan2009, 17/08/2012.

1128 người đang online, trong đó có 451 thành viên. 11:15 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 13721 lượt đọc và 232 bài trả lời
  1. songthan2009

    songthan2009 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/02/2010
    Đã được thích:
    212
    Hữu dụng và vô dụng -
    Ngày xưa, khi người con thứ của Câu Tiển bị vua Sở bắt giam vì tội giết
    người . Lúc này ở nước Sở có một vị tiên tri tên là Trang Sinh rất được vua
    Sở tôn kính và sùng bái - Câu Tiển biết được chuyện này, nên thảo 1 lá thư,
    kèm theo 100 nén bạc sau đó gọi đứa con út của mình nói :
    - Con hãy mang lá thư này cùng với lá thư của ta, đem tới nhà Trang Sinh,
    hầu giải nạn được cho anh của con -
    Người con trai cả nghe được chuyện này và tranh nhiệm với em của mình,
    chỉ với cái cớ là huynh trưởng !!! - Câu Tiển nhất quyết không cho, nhưng vì
    phu nhân của ông ta đã tiếp lời của con trai trưởng mình, năn nỉ, lý lẽ cho
    con nó được đi !!! Câu Tiển uất lắm, nhưng đành vì phu nhân mà ngậm bồ
    hòn làm ngọt -
    Vậy là người con trai trưởng của Câu Tiển đem thư và vàng tới nhà Trang
    Sinh -
    Nhận thư và vàng của Câu Tiển xong , Trang Sinh dặn dò kỷ với người con
    trai trưởng :
    - Ngươi hãy về đi , đừng bao giờ quay trở lại đây và đừng bao giờ hỏi là làm
    sao em của ngươi được tha !
    Người con trưởng một lòng vẫn muốn ở lại để mong xem cho được cách
    giải quyết của Trang Sinh, ngoài ra anh ta còn đem tiền vàng để mua chuộc
    các quan chức lớn nhỏ trong triều Sở -
    Về phần Trang Sinh - ông đã âm thầm vào chầu vua Sở và nói rằng :
    - " Muôn tâu Bệ hạ Sao Mỗ chiếu nước Mỗ, một điềm xấu
    - Thế làm cách nào để trừ khử nó ?
    - Làm đức
    Vua Sở nghe nói vậy, liền ra chiếu chỉ ân xá cho các phạm nhân trong triều .
    Con trai trưởng của Câu Tiển nghe được tin này, biết chắc là vua Sở sắp ân
    xá cho tù nhân, anh ta đem lòng sinh nghi Trang Sinh. Anh ta đã quay trở lại
    nhà Trang Sinh, vừa mới bước vào ngõ, Trang Sinh đã hỏi :
    - Sao ngươi chưa về ???
    - Tiên sinh cho hỏi, có phải là Đức vua sắp ân xá cho tù nhân ?
    Một người như Trang Sinh thì đâu có lạ lẫm gì thói đời ấy ! Ông liền bảo con
    trai trưởng của Câu Tiển :
    - Ngươi vào nhà lấy tiền vàng mà về đi !
    Con trai của Câu Tiển mừng thầm trong bụng là không những mình đã đắc
    nhiệm mà còn không mất của ! Anh ta vội vào nhà lấy tiền vàng lại và về
    thẳng một hơi .
    Sau chuyện ấy, Trang Sinh lại vào chầu vua Sở :
    - Muôn tâu Bệ hạ, tiểu thần nghe người ta đồn rằng " Đức vua cho lệnh ân
    xá là vì con trai của Câu Tiển đó thôi ! Vì Câu Tiển là một quân vượng giàu
    có ! "
    Vua Sở nghe vậy đem lòng tức giận, liền hạ lệnh chém đầu con trai thứ của
    Câu Tiển ngay lập tức .
    -------------------------------
    Ngày đưa tang cho con trai của Câu Tiển - phu nhân của ông và hai con trai
    khóc lóc thảm thiết - Còn Câu Tiển cười trong bụng mà than rằng :
    " Ta chẳng lấy làm lạ, ta biết chuyện này sẽ xảy ra. Thằng trưởng từ nhỏ đã
    sống với ta, chịu cảnh cơ hàn cùng ta - còn thằng út chỉ mới sinh đây thôi,
    làm sao mà biết cơ hàn là gì, suốt ngày chỉ biết ăn chơi phung phí ! - Than
    ôi, thằng trưởng chịu cực nhiều rồi thì tiếc của nên mới gây ra cơ sự này !
    Nếu như để thằng út đi thì bây giờ cha con ta đã được đoàn tụ, vì thằng út
    đâu có biết tiếc của ! "
  2. songthan2009

    songthan2009 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/02/2010
    Đã được thích:
    212
    Yêu Nên Tốt , Ghét Nên Xấu
    Trước, vua nước Vệ rất yêu Di Tử Hà. Cái phép nước Vệ, ai đi trộm xe của
    vua, thì phải tội chặt chân. Mẹ Di Tử Hà đau nặng. Đêm khuya có người đến
    gọi, Di Tử Hà vội vàng lấy xe vua ra đị Vua nghe thấy, khen rằng: "Có hiếu
    thật! Vì hết lòng với mẹ, mà quên cả tội chặt chân".
    Lại một hôm, Di Tử Hà, theo vua đi chơi ở ngoài vườn, đang ăn qủa đào
    thấy ngọt còn một nửa , đưa cho Vua ăn .Vua nói :" Yêu ta thật ! Của đang
    ngon miệng mà biết để nhường ta".
    Về sau, vua không có lòng yêu Di Tử Hà như trước nữa. Một hôm phạm lỗi,
    vua giận nói rằng: "Di Tử Hà trước dám thiện tiện lấy xe của ta đị Lại một
    bận dám cho ta ăn quả đào thừa. Thực mang tôi với ta đã lâu ngày, nói xong
    bắt đem trị tội. Ôi! Di Tử Hà ăn ở với vua trước sau cũng như vậy, thế mà
    trước vua khen, sau vua bắt tội, là chỗ tại khi yêu khi ghét khác nhau mà
    thôị Lúc được vua yêu, chính đáng tội thì lại hóa công thần; lúc phải vua
    ghét, chính không đáng tội thì lại hóa ra sơ cho nên người muốn can ngăn,
    đàm luận với vua điều gì, thì trước phải xem xét cái lòng vua yêu hay vua
    ghét tính thế nào rồi hãy nói.
  3. songthan2009

    songthan2009 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/02/2010
    Đã được thích:
    212
    Sự bình yên

    Một vị vua treo giải thưởng cho hoạ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất
    về sự bình yên. Nhiều hoạ sĩ đã cố công. Nhà vua ngắm tất cả các bức tranh
    nhưng người chỉ thích có 2 bức và ông phải chọn lấy 1.

    1 bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mĩ vì có những

    ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời xanh với những đám
    mây trắng mịn màng. Tất cả những ai ngắm bức tranh đều cho rằng đây là 1
    bức tran bình yên thật hoàn hảo.

    Bức tranh kia cũng có những ngọn núi nhưng những ngọn núi nàyy trần trụi

    và lởm chởm đá. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút trên cao
    kèm theo sấm chớp đổ xuống, bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xoá.
    Bức tranh này trông thật chẳng bình yên chút nào.

    Nhưng sau khi nhà vua ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi

    cây nhỏ mọc lên từ khe nứt của 1 tảng đá. Trong bụi cây từ khe nứt con
    chim mẹ đang xây tổ. Ở đó, giữa dòng thác trút nước xuống một cách giận
    dữ, con chim mẹ đang an nhiên đậu trên tổ của mình.... Bình yên thật
    sự .....

    " Ta chấm bức tranh này ! - Nhà vua công bố - Sự bình yên ko có nghĩa là 1

    nơi ko có tiếng ồn ào, ko khó khăn, ko cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay
    chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong
    trái tim. Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự bình yên . "
  4. songthan2009

    songthan2009 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/02/2010
    Đã được thích:
    212
    Anh có giúp tôi ?

    Vào năm 1989 tại armenia có một trận động đất lớn(8,2 độ richter) đã san
    bằng toàn bộ đất nước và giết hại hơn 30 ngàn người chỉ trong vòng bốn
    phút.
    Giữa khung cảnh hoảng loạn đó , một người cha vội chạy đến trường học
    mà con ông ta theo học ....toà nhà trước kia là trường học nay chỉ còn là
    đống gạch vụn ,đổ nát...
    Sau cơn sốc , ông nhớ lại lời hứa với con mình:"cho dù chuyện gì xảy ra đi
    chăng nữa , cha sẽ luôn ở bên con!"Và nước mắt ông lại trào ra.Bây giờ
    nhìn vào đống đổ nát trước đây là trường học thì không còn hi vọng , nhưng
    trong đầu ông lại không thể xoá đi lời hứa với con, và ông đã hành động theo
    những gì mà trái tim ông mách bảo .
    Ông cố nhớ lại cửa hành lang mà ông vẫn đưa con đi học mỗi ngày , ông
    nhớ rằng phòng học con trrai mình ở phía bên phải của trường .Ông vội chạy
    đến đó và bắt đầu đào bới.
    Những người cha ,người mẹ khác cũng chạy đến ,và từ khắp nơi vang lên
    những tiếng kêu than:"ôi, con trai tôi!","ôi, con gái tôi!" Một số người khác
    với lòng tốt cố kéo ông ra khỏi đống đổ nát , họ nói:
    -Đã quá muộn rồi !
    -Bọn trẻ đã chết rồi!
    -Ông không còn giúp được gì cho chúng nữa đâu!
    Với mỗi người , ông chỉ đặt một câu hỏi :"anh có giúp tôi không ?"Và sau
    đó , với từng miếng gạch, ông lại tiếp tục đào bới , tìm đứa con mình . Lúc
    này , có cả chỉ huy cứu hoả và ông này cũng cố sức đưa ông ra khỏi đống
    đổ nát:
    - Xung quanh đây đều đang cháy và các toà nhà đang sụp đổ .Ông đang ở
    trong vòng nguy hiểm.Chúng tôi sẽ lo mọi việc , ông hãy về nhà đi !
    Người đàn ông chỉ hỏi lại :"ông có giúp tôi không ?'
    Sau đó là những người cảnh sát, họ cũng cố thuyết phục ông :
    -Mọi việc đã kết thúc , ông có hiểu không ?Ông đang gây nguy hiểm cho
    chúng tôi đấy , ông hãy về đi ! Đó là việc tốt nhất ông có thể làm lúc này đấy !
    Và với cả họ , ông cũng chỉ hỏi ::"các anh có giúp tôi không?"Nhưng một lần
    nữa , ông cũng chỉ nhận được sự từ chối!Ông lại tiêp tục một mình vì ông
    hiểu rằng ông phải tự mình thực hiện lời hứa với con , dù con ông còn sống
    hay đã mất!
    Ông đào tiếp...12 giờ ...24 giờ... mảng tường cuối cùng được lật ra , dây
    thần kinh ông lúc nay dưồng như đang căng ra , ông đang chờ đợi điều xấu
    nhất...ông nghe tiếng con trai mình!Ông gọi lớn tên con :"Armand!" Tim ông
    như ngừng đập khi :
    - Cha ơi , con đây !
    Và với một giọng tự hào , cậu bé bảo:
    -Con đã nói với các bạn là đừng sợ vì nếu cha còn sống , cha sẽ cứu con !
    Và khi cha đã cứu con thì các bạn cũng sẽ được cứu.Cha đã hứa với con là
    dù trường hợp nào cha cũng luôn ở bên con , cha còn nhớ không ?Và cha
    đã thực hiện được điều đó!
    - Cha luôn ở bên con , con a!Nhưng cha muốn biết ở đó sao rồi?
    -Tụi con còn lại 14 trên 33 cha ạ !Tụi con sợ lắm, đói , khát...nhưng bây giờ
    tụi con đã có cha ở đây, cha sẽ cứu bọn con , phải không cha?
    - Ra đây đi con!
    -khoan đã cha !Để các bạn ra trước, con biết rằng cha sẽ không bỏ rơi con.
    Có chuyên gì xảy ra con cũng biet rằng cha luôn bên cạnh con .
    Một cách tin tưởng , cậu bé nói với cha !
  5. yangdebei

    yangdebei Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    29/12/2009
    Đã được thích:
    196
    Hậu quả của một cơn giận…
    Trong khi một người đàn ông đang đánh bóng chiếc xe của ông ta, thì đứa con trai lớn 4 tuổi của ông ta nhặt lên một viên sỏi và vẽ nhiều đường lằn lên phía bên kia cạnh chiếc xe của ông ta. Trong lúc giận dữ, người
    đàn ông đó đã nắm lấy bàn tay của đứa con và đánh mạnh nhiều mà không nhận rằng ông ta đang dùng một cái cờ lê vặn vít để đánh
    Kết quả là trong bệnh viện, đứa con trai của ông ta đã mất đi hết các ngón tay của mình do quá nhiều chỗ gãy. Khi đứa con trai nhìn thấy đôi mắt bố mình biểu lộ sự đau đớn, đứa bé bèn hỏi: “Bố ơi ! Khi nào các ngón tay của con mới có thể mọc trở lại ?” Người bố cảm thấy rất đau đớn và không nói được lời nào; ông ta trở lại chiếc xe của mình và đá nó thật nhiều.
    Trong khi đang bị lương tâm dằn vặt và đang ngồi đối diện phía hông của chiếc xe đó, ông ta chợt nhìn thấy những vết xước do chính đứa con trai của ông ta đã vẽ rằng: “Bố ơi ! Con yêu Bố nhiều lắm !”
    Và một ngày sau đó, người đàn ông đó đã quyết định tự sát…
    Cơn giận và Tình yêu không bao giờ có giới hạn, nên xin hãy chọn Tình Yêu để được một cuộc sống tươi đẹp và đáng yêu, và xin hãy nhớ điều này:Đồ vật thì để sử dụng, còn con người thì để yêu thương.
    Vấn đề của thế giới ngày nay thì ngược lại: con người thì để sử dụng, còn đồ vật thì để yêu thương.
  6. yangdebei

    yangdebei Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    29/12/2009
    Đã được thích:
    196
    NGỤ NGÔN TÌNH YÊU

    Ngày xưa có một hòn đảo,nơi tất cả mọi cảm xúc sinh sống:Hạnh phúc,nỗi buồn,tri thức...và nhiều cảm xúc khác trong đó có cả tình yêu.

    Cuộc sống trên đảo cứ thế trôi đi lặng lẽ,cho tới một ngày tất cả mọi cảm xúc được thô
    ng báo rằng hòn đảo này sẽ chìm.Thấy thế mọi cảm xúc đều đóng thuyền cho mình để rời đảo ngoại trừ tình yêu,tình yêu là nguời muốn trống trọi đến giây phút cuố
    i cùng.Và mãi cho đến khi hòn đảo sắp chìm thì tình yêu mới nhờ sự giúp đỡ của mọi ngừơi.

    Đúng lúc đó giàu có đi qua trên một con thuyền rất lớn,tình yêu gọi "Giàu có oi! có thể cho tôi đi cùng với không?"Giàu có trả lời"Không thể,vì trên thuyền có rất nhiều vàng bạc,nếu thêm bạn thuyền sẽ chìm mất".

    Tình yêu quyết định nhờ sự giúp đỡ của phù hoa.Phù hoa đang đi trên một con thuyền rất đẹp.Tình yêu cất tiếng gọi:"phù hoa oi!Hãy giúp tôi với".Phù hoa trả lời:"Tôi không thể giúp bạn đuợc,Bạn quá ẩm ướt bạn sẽ làm hỏng thuyền của tôi mất"

    Vừa lúc đó nỗi buồn đi qua,tình yêu cất tiếng gọi:"nỗi buồn ơi!cho tôi đi với".Nỗi buồn trả lời:"Ôi !Tình yêu ơi! tôi đang rất buồn nên tôi chỉ muốn ở một mình thôi".

    Tình yêu đang trong lúc tuyệt vọng.Thì phía xa có tiếng gọi vọng lại:"lại đây tình yêu,ta sẽ cho cháu đi cùng".

    Khi tới một miền dất khô ráo,họ cho tình yêu xuống,tình yêu quá vui mừng nên quên không hỏi họ là ai?và đi đến đâu.Tới khi nhớ ra thì học đã đi xa.Tình yêu bèn hỏi trí thức:"Trí thức ơi!bác có biết ai đã giúp cháu không?"Trí thức trả lờ:"đó là THỜI GIAN".Thời gian ư.Tình yêu lại hỏi.Nhưng tại sao thời gian lại giúp cháu chứ?.Trí thức trả lời;

    "CHỈ CÓ THỜI GIAN MỚI HIỂU HẾT ĐƯỢC GIÁ TRỊ CỦA TÌNH YÊU"
  7. yangdebei

    yangdebei Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    29/12/2009
    Đã được thích:
    196
    Hãy yêu khi còn có thể
    Ngày đẹp trời, một cặp vợ chồng khoảng 70 tuổi đến văn phòng20luật sư. Họ muốn làm thủ tục ly hôn.

    Lúc đầu vị luật sư vô cùng ngạc nhiên, nhưng sau khi nói chuyện với đôi vợ chồng già, ông đã hiểu ra câu chuyện…


    Hơn 40 năm chung sống, cặp vợ chồng này luôn cãi nhau suốt cuộc hôn nhân của họ và dường như chẳng bao giờ đi đến quyết định đúng đắn.


    Họ chịu đựng được như vậy đến tận bây giờ là vì những đứa con. Giờ con cái đã lớn, đã có gia đình riêng của chúng, đ i vợ chồng già không còn phải lo lắng điều gì. Họ muốn được tự do sau những năm tháng không hạnh phúc. Cả hai vợ chồng đều đồng ý ly hôn.


    Hoàn tất thủ tục ly hôn cho cặp vợ chồng này, với vị luật sư, là điều không hề dễ. Ông thực sự không hiểu vì sao, sau 40 năm chung sống, 1ến=2 0tuổi 70, đôi vợ chồng ấy vẫn muốn ly hôn.


    Vừa ký các giấy tờ, người vợ già vừa nói với chồng: “Tôi thực sự yêu ông, nhưng tôi không thể chịu đựng hơn được nữa. Tôi xin lỗi”.


    “Không sao mà, tôi hiểu…” - Ông chồng già đáp lời.


    Nhìn cảnh này, ông luật sư đề nghị được mời hai vợ chồng ăn tối. Người vợ nghĩ: “Sao lại không? Dù ly hôn vẫn sẽ là bạn cơ mà”.


    Bên bàn ăn, một không khí im lặng đến khó xử.


    Món ăn mang ra đầu tiên là gà quay. Ngay lập tức người chồng gắp một miếng đùi gà cho vợ: “Bà ăn đi, đó là món bà thích mà”.


    Nhìn cảnh này, vị luật sư nghĩ “vẫn còn cơ hội cho họ”. Nhưng người vợ đã cau mày đáp lại: “Vấn đề ở đấ y đấ y. Ông luôn đề cao mình quá và không bao giờ hiểu cảm giác của tôi. Ông không biết tôi ghét đùi gà thế nào à?”.


    Nhưng người vợ không biết, bao nhiêu năm qua, người chồng luôn cố gắng để làm hài lòng bà. Bà không biết, đùi gà là món yêu thích của ông, cũng như ông không biết, bà chưa bao giờ nghĩ rằng ông hiểu bà. Ông không biết bà ghét đùi gà, mặc dù ông chỉ muốn dành những miếng ngon nhất, những điều tốt nhất c ho bà thôi.


    Đêm đó cả hai vợ chồng già đều không ngủ được. Sau nhiều giờ trằn trọc, người chồng không thể chịu đựng được nữa, ông biết rằng ông vẫn còn yêu bà và không thể sống thiếu bà. Ông muốn bà quay trở lại. Ông muốn nói lời xin lỗi, muốn nói “tôi yêu bà”.


    Ông nhấc điE1n tho1i lên và bắt đầu bấm số của bà. Tiếng chuông không ngừng reo, ông càng không ngừng bấm máy.


    Đầu bên kia, bà vợ cũng rất buồn. Bà không hiểu điều gì đã xảy ra sau tất cả những năm tháng sống cùng nhau đó. Ông ấy vẫn không hiểu bà. Bà vẫn rất yêu ông nhưng bà không thể chịu đựng cuộc sống như vậy nữa.


    Mặc cho chuông điện thoại reo liên hồi, bà không trả lời dẫu biết rằng đó chính là ông. Bà nghĩ “Nói làm gì nữa khi mọi chuyện đã hết rồi. Mình đòi ly hôn mà, giờ đâm lao phải theo lao, nếu không mất mặt lắm”. Chuông điện thoại vẫn cứ reo và bà quyết định dứt dây nối ra khỏi điện thoại.


    Bà đã không nhớ rằng ông bị đau tim…


    Ngày hôm sau, bà nhận được tin ông mất. Như một ngư i m t trí, bà lao thẳng đến căn hộ của ông, nhìn thấy thân thể ông trên chiếc đi văng, tay vẫn giữ chặt điện thoại. Ông bị đứng tim trong khi đang cố gắng gọi cho bà.


    Bà đau đớn vô cùng. Một cảm giác mất mát quá lớn bao trùm lên tâm trí.


    Bà phải làm rõ tất cả tài sản của ông. Khi bà nhìn vào ngăn kéo, bà thấy một hợp đồng bảo hiểm, được lập từ ngày họ cưới nhau, là của ông làm cho bà.


    Kẹp vào trong đó, bà thấy có một mẩu giấy ghi rằng: “Gửi người vợ thân yêu nhất của tôi. Vào lúc bà đọc tờ giấy này, tôi chắc chắn không còn trên cõi đời này nữa. Tôi đã mua bảo hiểm cho bà. Chỉ có 100 đô thôi, nhưng tôi hy vọng nó có thể giúp tôi tiếp tục thực hiện lời hứa của mình khi chúng ta lấy nhau. Tôi đã không thể ở cạnh bà nữa. Tôi muốn số tiền này tiếp tục chăm sóc bà. Đó là cách mà tôi sẽ làm nếu như tôi còn sống. Tôi muốn bà hiểu rằng tôi sẽ luôn luôn ở bên cạnh bà. Yêu bà thật nhiều”.


    Nước mắt bà tuôn chảy. Bà cảm thấy yêu ông hơn bao giờ hết.. Bà muốn nói lời xin lỗi, muốn nói “tôi yêu ông”. Nhưng ông đã không thể nghe được nữa..


    Khi bạn yêu một ai đó, hãy cho họ biết, vì bạn không lường trước được ngày mai sẽ ra sao. Hãy học cách xây đắp hôn nhân hạnh phúc. Hãy học cách yêu nhau nhiều hơn, vì người bạn yêu thương chứ không vì bất kỳ điều gì khác.


    Có bao giờ bạn bỗng giật mình khi nghĩ đến những gì mình đã lỡ bỏ qua ???
  8. songthan2009

    songthan2009 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/02/2010
    Đã được thích:
    212
    Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt; mso-para-margin:0cm; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;} Hi,Titanic huyền thoại [:D]=D>
  9. yangdebei

    yangdebei Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    29/12/2009
    Đã được thích:
    196
    Người ta bảo ở bên Palestine có hai biển hồ.
    - Biển hồ thứ nhất gọi là biển Chết. Ðúng như tên gọi, không có sự sống nào bên trong cũng như xung quanh biển hồ này. Cá không thể sống nổi với nước trong hồ và khi con người uống phải thứ nước trong hồ này thì cũng bị bệnh cho nên không ai muốn sống gần đó cả.
    - Biển hồ thứ hai tên là Galilee. Ðây là biển hồ thu hút nhiều khách du lịch nhất. Nước ở biển hồ lúc nào cũng trong xanh mát rượi, con người có thể uống được mà cá cũng sống được. Nhà cửa được xây cất rất nhiều ở gần nơi này và vườn cây xung quanh tốt tươi nhờ nước của hồ này.
    Thế nhưng điều kỳ lạ là cả hai biển hồ này đều được đón nhận nguồn nước từ sông Jordan. Nước sông Jordan chảy vào biển Chết thì nó đón nhận và giữ lại riêng cho mình mà không chia sẻ cho nên nước trong biển hồ Chết dơ bẩn và trở nên mặn chát. Biển hồ Galilee cũng đón nhận nguồn nước từ sông Jordan nhưng chảy tràn qua các hồ nhỏ và sông lạch, nhờ vậy nước trong biển hồ này luôn trong sạch và mang lại sự sống cho cây cối, muôn thú và con người.
    Qua câu chuyện của hai biển hồ nói trên, người ta nhận ra được một định lý trong cuộc sống mà hầu như ai cũng đồng ý, đó là:
    - Một ánh lửa được chia sẻ sẽ là một ánh lửa lan tỏa.
    - Ðôi môi có hé mở nụ cười thì mới nhận được nụ cười đáp lại.
    - Bàn tay có mở rộng trao gởi và ban phát thì tâm hồn mới tràn ngập vui sướng được.
    Thật bất hạnh cho một người nào đó cả cuộc đời chỉ biết giữ mọi thứ riêng cho mình, sống ích kỷ và không có tâm hồn vị tha. “Sự sống” trong họ rồi cũng sẽ chết dần, chết mòn như nước trong biển hồ Chết mà thôi.
  10. Linhanbinh

    Linhanbinh Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    10/05/2009
    Đã được thích:
    2


    Cuối tuần cả nhà thư giãn âm nhạc đê.........:-bd

Chia sẻ trang này