1. THÔNG BÁO TẠM BIỆT F319.COM Kính gửi những người bạn đã từng đồng hành cùng chúng tôi, Có những nơi sinh ra không chỉ để tồn tại như một website. Mà là nơi để gặp gỡ. Để sẻ chia. Để thức cùng nhau qua những phiên giao dịch dài. Để vui vì một mã xanh trần, để lặng im trước một ngày đỏ lửa. Để đôi khi, giữa vô vàn biến động của thị trường và cuộc sống, chúng ta vẫn tìm thấy nhau qua vài dòng bình luận giản đơn. F319.com đã đi qua một hành trình rất dài như thế. Ở nơi đây, đã từng có biết bao cuộc tranh luận sôi nổi, những góc nhìn sắc bén, những lời động viên chân thành và cả những tình bạn bước ra từ thế giới ảo để trở thành một phần của đời thật. Chúng tôi hiểu rằng, điều quý giá nhất chưa bao giờ là một diễn đàn hay một tên miền. Điều quý giá nhất chính là những con người đã làm nên linh hồn của nơi này. Và rồi, mọi hành trình đều sẽ đến lúc phải khép lại. Kể từ ngày 11/06/2026, F319.com sẽ chính thức dừng hoạt động. Quyết định này không dễ dàng. Nhưng chúng tôi chọn dừng lại khi những ký ức đẹp vẫn còn nguyên vẹn, để nơi đây mãi được nhớ đến như một phần thanh xuân đáng trân trọng của rất nhiều người. Trước thời điểm website đóng lại, mong quý thành viên chủ động lưu giữ những dữ liệu cá nhân, những bài viết hay những điều mà mình muốn cất giữ — như cách chúng ta lưu lại một góc ký ức của tuổi trẻ đã từng rất nhiệt thành. Cảm ơn vì đã ở đây. Cảm ơn vì đã tin tưởng. Cảm ơn vì đã cùng nhau tạo nên một cộng đồng đặc biệt suốt từng ấy năm. Dẫu mai này mỗi người sẽ tiếp tục những hành trình riêng, chúng tôi vẫn tin rằng đâu đó trong lòng mình, sẽ luôn còn một góc nhỏ dành cho F319. Tạm biệt — không phải để quên, mà để nhớ về nhau theo một cách đẹp nhất. Trân trọng và biết ơn!

Những mẩu chuyện ý nghĩa

Discussion in 'Thị trường chứng khoán' started by songthan2009, Aug 17, 2012.

1071 người đang online, trong đó có 428 thành viên. 15:55 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này(Thành viên: 0, Khách: 0)
thread_has_x_view_and_y_reply
  1. hungcuongcfo

    hungcuongcfo Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Sep 7, 2010
    Likes Received:
    1,753
    Bài này chị Lan Anh hát hay[r32)][};-
  2. songthan2009

    songthan2009 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Feb 2, 2010
    Likes Received:
    212
    Vượt qua chính mình Lúc là học sinh, tôi rất muốn đề ra mục tiêu sẽ đạt học sinh giỏi nhưng tôi lại sợ mình thất vọng khi không làm được.

    Thế là tôi không cố gắng, cứ học tà tà để rồi khi đạt học sinh khá tôi lại ngồi tiếc: nếu cố gắng hơn chút nữa, có thể tôi đã đạt học sinh giỏi.

    Khi thi đại học, tôi rất muốn thi vào trường ĐH Ngân Hàng nhưng tôi lại sợ mình sẽ thất vọng khi thi rớt. Thế là tôi dăng kí vào một trường đại học có độ khó vừa phải. Thi đậu trường ấy rồi, tôi không cảm thấy vui mà lại ngồi tiếc: Nếu cố gắng ôn thi tốt hơn, có thể tôi đã đạu trường ĐH Ngân Hàng.


    Vào năm nhất, tôi đã nghĩ đến học bổng và nghĩ mình sẽ cố gắng để đạt được nó. Tuy nhiên, sau hai tháng học, tôi bỗng nhận ra lớp tôi ccó nhiều ngừời rất giỏi, thế là tôi không hy vọng đến học bổng nữa. Tôi rất sợ mình sẽ thất vọng khi không làm được. Cuối năm, tôi đứng hạng 11 trong lớp, nghĩa là chỉ cố gắng vượt lên một bậc nữa thôi, tôi đã có học bổng. Tôi khóc rất nhiều vì sự ngu ngốc của chính mình.


    Tôi rất muốn trở thành một MC. Tôi thật sự đam mê công việc này sau những lần tôi dẫn vài chương trình nhỏ ở trường. Chính vì thế tôi quyết định mình sẽ học một khóa để có thể trở thành một MC chuyên nghiệp. Năm lần trước đến đây, tôi đã quay về vì sợ. Tôi sợ mỗi tuần sáu lần phải đi xe buýt vượt 25 cây số để đi học. Nhưng lần này thì khác, tôi đi thẳng vào nhà văn hóa thanh niên nộp tiền học, nhanh đến nỗi nỗi sợ chưa kịp làm tôi chùng chân.


    Trong suốt quá trình học tôi vẫn luôn luôn sợ, tôi không tin mình có thể theo đuổi đến cùng con đường mình đã chọn. Chỉ đến ngày nhận tấm giấy chứng nhận loại xuất sắc, tôi mới tự tin lên một chút. Và cũng như lần đi đăng kí học MC, lần này đến đăng kí thi MC ở đài truyền hình tôi cũng đi rất nhanh, tôi sợ nỗi sợ sẽ níu chân tôi lại mất. Tôi có một tháng để tập luyên. Trong tháng ấy, tôi đã luyện tập không mệt mỏi, đã vận dụng tất cả những gì mình được học và…thấy rất hạnh phúc vì mình không còn cảm thấy sợ.


    Kết quả là...tôi vẫn thi rớt. Nhưng điều làm tôi bất ngờ đó là tôi đã không cảm thấy thất vọng về mình. Tôi nhận kết quả như một niềm vui- vì tôi đã vượt qua chính mình.

    Tôi không hối tiếc khi tôi đã cố gắng hết sức có thể. Đây là bài học của tôi, còn bạn thì sao? Nếu không tin vào mình, không cố gắng cho ước mơ thì bạn sẽ chẳng bao giờ biết được mình là ai, năng lực của mình ở đâu, bạn ạ!
  3. songthan2009

    songthan2009 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Feb 2, 2010
    Likes Received:
    212
    Thư gởi con trai

    Gởi con của bố,

    Hai bố con đã cãi vã với nhau. Con đã rất bực tức và bố cũng thế. Bố đã mất bình tĩnh, thế là hai bố con ta to tiếng với nhau. Con biết đấy, rốt cuộc là la hét chẳng giúp ích được gì ngoại trừ làm cho mọi thứ đều trở nên tồi tệ hơn.

    Bố rất vui khi tối qua con đã đến và xin lỗi bố. Điều đó bố biết không dễ dàng chút nào, đặc biệt là khi ai cũng nghĩ rằng mình đúng.

    Bố cũng xin lỗi con. Bố đã sai khi mất bình tĩnh như thế. Con biết đó, làm một điều sai thì rất dễ dàng, nhưng lấy lại điều sai đó thì vô cùng khó. Bố cũng cảm thấy rất khó khăn khi nói xin lỗi con, con trai. Nhưng bố thật mừng vì cuối cùng bố cũng đã xin lỗi.

    Có lẽ con không biết đâu, khi con nổi nóng bố cảm thấy như mình mất hết quyền lực. Bố sợ hãi ! Bố không còn điều khiển được cảm xúc nữa. Hoặc là bố phải đấu tranh, hoặc là bố phải trốn chạy. Bố đã chọn cách thứ nhất.

    Nói lời xin lỗi quả khó thật, nó cưỡng lại quy luật tự nhiên về lòng tự ái của con người. Ai cũng luôn nghĩ là mình đúng, trong khi xin lỗi nghĩa là công nhận mình sai. "Xin lỗi", nó cần một sự thay đổi trong tư tưởng, cần phải chấp nhận rằng mình đã sai, cần sự nhún nhường, nghĩa là khước từ những gì mình đã nghĩ trong đầu trước đó.

    Nhưng xin lỗi cũng có cái hại của nó, vì đã xin lỗi rồi thì khi khác, nếu trường hợp y như thế này lại tái diễn thì lời xin lỗi không còn chút giá trị gì hết. Nhưng bố biết rằng xin lỗi là đúng đắn. Bố và con phải rút kinh nghiệm, phải làm thế nào, cư xử thế nào trong tương lai. Và vì vậy hai bố con phải quên đi những lỗi lầm của nhau. Hai bố con không thể mang cái sai trong suốt hành trình còn lại của đời mình.

    Bố rất vui, con trai, con đã đến xin lỗi bố và cho bố cơ hội để xin lỗi con. Hai bố con đã cho nhau cơ hội để tha thứ lẫn nhau, để cả hai bố con mình biết: Bố yêu con như thế nào và con cũng yêu bố đến mức nào.

    Bố của con.

    Đây là bức thư của một người bố gửi một người con sau cuộc cãi vã. Có thể bố mẹ không nói lên thành lời như thế này, nhưng hãy tin rằng trong đầu bố mẹ luôn có một bức thư tương tự như thế. Mỗi khi bạn quá buồn bã và bị tổn thương vì những lời nói của bố mẹ trong lúc giận dữ, hãy đọc bức thư này để xoa dịu lòng mình... Để biết rằng cha mẹ thương yêu chúng ta biết bao nhiêu!

Share This Page