1. THÔNG BÁO TẠM BIỆT F319.COM Kính gửi những người bạn đã từng đồng hành cùng chúng tôi, Có những nơi sinh ra không chỉ để tồn tại như một website. Mà là nơi để gặp gỡ. Để sẻ chia. Để thức cùng nhau qua những phiên giao dịch dài. Để vui vì một mã xanh trần, để lặng im trước một ngày đỏ lửa. Để đôi khi, giữa vô vàn biến động của thị trường và cuộc sống, chúng ta vẫn tìm thấy nhau qua vài dòng bình luận giản đơn. F319.com đã đi qua một hành trình rất dài như thế. Ở nơi đây, đã từng có biết bao cuộc tranh luận sôi nổi, những góc nhìn sắc bén, những lời động viên chân thành và cả những tình bạn bước ra từ thế giới ảo để trở thành một phần của đời thật. Chúng tôi hiểu rằng, điều quý giá nhất chưa bao giờ là một diễn đàn hay một tên miền. Điều quý giá nhất chính là những con người đã làm nên linh hồn của nơi này. Và rồi, mọi hành trình đều sẽ đến lúc phải khép lại. Kể từ ngày 11/06/2026, F319.com sẽ chính thức dừng hoạt động. Quyết định này không dễ dàng. Nhưng chúng tôi chọn dừng lại khi những ký ức đẹp vẫn còn nguyên vẹn, để nơi đây mãi được nhớ đến như một phần thanh xuân đáng trân trọng của rất nhiều người. Trước thời điểm website đóng lại, mong quý thành viên chủ động lưu giữ những dữ liệu cá nhân, những bài viết hay những điều mà mình muốn cất giữ — như cách chúng ta lưu lại một góc ký ức của tuổi trẻ đã từng rất nhiệt thành. Cảm ơn vì đã ở đây. Cảm ơn vì đã tin tưởng. Cảm ơn vì đã cùng nhau tạo nên một cộng đồng đặc biệt suốt từng ấy năm. Dẫu mai này mỗi người sẽ tiếp tục những hành trình riêng, chúng tôi vẫn tin rằng đâu đó trong lòng mình, sẽ luôn còn một góc nhỏ dành cho F319. Tạm biệt — không phải để quên, mà để nhớ về nhau theo một cách đẹp nhất. Trân trọng và biết ơn!

Những mẩu chuyện ý nghĩa

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi songthan2009, 17/08/2012.

1071 người đang online, trong đó có 428 thành viên. 15:54 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 13728 lượt đọc và 232 bài trả lời
  1. songthan2009

    songthan2009 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/02/2010
    Đã được thích:
    212
    Tình yêu

    Đã một năm kể từ khi Susan bị mù vì một chẩn đoán sai của bác sĩ, cô đột
    ngột bị ném vào thế giới của bóng tối, tức giận, tuyệt vọng và mặc cảm. Và
    tất cả những gì đủ để cô còn bám víu vào cuộc sống là vì bạn trai cô - Mark.
    Mark là một sĩ quan quân đội. Anh rất yêu Susan, đã nhìn thấy cô tuyệt vọng
    đến mức nào, anh quyết định giúp Susan lấy lại được sức mạnh và tự lập.

    Đầu tiên, anh tìm cho cô một công việc dành cho người khiếm thị. Nhưng

    làm sao cô đến chỗ làm việc được đây? Mark đề nghị đưa cô đến chỗ làm
    hằng ngày, dù hai người ở hai đầu thành phố. Tuy nhiên sau đó, Mark nhận
    ra rằng đó không phải là giải pháp. Susan sẽ phải tự mình đi xe buýt, tự đến
    chỗ làm - đó mới là cách đúng. Nhưng Susan rất nhạy cảm, cô ấy sẽ phản
    ứng thế nào?

    Đúng như với Mark nghĩ, Susan hết sức hốt hoảng khi nghe tới việc mình

    phải tự đi xe buýt. "Em bị mù" mà"- Cô phản ứng bằng giọng cay đắng -
    "Làm sao em biết em sẽ đi đến đâu? Anh bỏ rơi em phải không?"

    Mark rất đau lòng khi nghe những lời đó, nhưng anh biết phải làm gì. Anh

    hứa sẽ cùng cô đi xe buýt mỗi sáng và mỗi chiều, bao lâu cũng được, cho
    đến bao giờ cô quen với việc đi xe buýt.

    Trong hai tuần liền, Mark trong bộ đồng phục quân đội, đi theo Susan đến

    nơi làm việc. Anh dạy cô làm sao để sử dụng các giác quan khác, nhất là
    thính giác, để biết mình đang ở đâu và làm sao để quen với môi trường mới.
    Anh cũng giúp cô làm quen với những người lái xe buýt, nhờ họ để mắt đến
    cô, giữ cho cô một chỗ ngồi hằng ngày...

    Cuối cùng, Susan nói cô có thể tự đi được.


    Sáng thứ hai, lần đầu tiên, họ đi theo hai hướng khác nhau.


    Thứ ba, thứ tư, thứ năm... Mỗi ngày Susan đều tự đi xe buýt đến chỗ làm

    và đón xe buýt đi về. Susan cảm thất rất vui vì cô vẫn tự mình làm được mọi
    việc.

    Thứ hai của 5 tuần sau đó, Susan đón xe buýt đi làm như mọi khi. Khi cô

    đang đóng tiền mua vé tháng cho người lái xe, bỗng anh lái xe nói: "Tôi thật
    ghen tỵ với cô đấy nhé!".

    Susan không biết có phải anh ta nói với mình không. Nhưng nói cho cùng,

    có ai mà lại đi ghen với một cô gái mù đang đấu tranh để mà sống chứ? Cô
    hỏi:

    - Sao anh lại ghen với tôi được?


    - Vì cô được quan tâm và bảo vệ. Cô quả là hạnh phúc!


    - Tôi được bao vệ? Anh nói thế tức là sao?


    - Suốt mấy tuần qua, sáng nào tôi cũng thấy một chàng trai mặc đồng phục

    quân đội lái xe theo, rồi đứng bên kia đường nhìn cô xuống xe. Anh ta nhìn
    theo đến khi cô đi qua đường an toàn, đi vào nơi cô làm việc và vẫy tay chào
    cô rồi mới lái xe đi. Cô quả là một người may mắn!

    Susan khóc. Vì cô không nhìn thấy Mark nhưng cô cảm thấy Mark ở bên

    cạnh. Cô là người may mắn vì cô đã nhận được một món quà mà cô không
    cần phải nhìn thấy tận mắt để tin: món quà của tình yêu có thể mang ánh
    sáng đến những nơi nhiều bóng tối nhất.

    Tình yêu đích thực không bao giờ gục ngã
    .
  2. stocku70

    stocku70 Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    09/05/2010
    Đã được thích:
    0
    Tinh yeu la tai san vo gia neu ta biet tran trong va gin giu no. Tinh yeu giup con nguoi song tot va vuot qua moi nghich canh.
  3. songthan2009

    songthan2009 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/02/2010
    Đã được thích:
    212
    Búp bê khoai tây

    Năm đó, chúng tôi sống trong một ngôi nhà cũ kỹ và sơ sài. Tôi có hai anh
    trai, hai em gái và một em trai. Trước Tết, cả ba chị em gái chúng tôi đã
    quấy mẹ hàng tuần, xin được mua quà là búp bê. Sáng mùng một Tết, ba
    chị em gái chạy vào phòng mẹ rất sớm:
    - Chúc mừng năm mới! - Mẹ nói nhẹ nhàng để tránh đứa em bé đang ngủ
    phải tỉnh dậy.

    - Chúc mừng năm mới! - Chúng tôi trèo lên giường mẹ.


    Mẹ bảo:


    - Mẹ biết các con thích búp bê, và mẹ không có loại búp bê các con thích,

    nhưng mẹ làm cho các con mấy con búp bê đây.

    Chúng tôi nín thở ngồi nhìn mẹ xuống giường, đi ra phía tủ và lấy một cái

    hộp. Mẹ lôi mấy thứ gì đó từ trong hộp ra. Lúc đầu, tôi không thể nhận ra nó
    là cái gì, trừ việc nó mặc một cái váy kẻ đỏ và trắng, lại đội mũ nữa. Mặt nó
    màu nâu, mắt là hai cái khuy và cái miệng cười được vẽ bằng mực viết.

    Hai đứa em tôi im lặng khi tôi kéo váy của con búp bê lên và phát hiện ra nó

    toàn là khoai tây. Tất nhiên, nó khá xấu, nhưng tôi biết mẹ đã phải cố gắng
    đến đâu để làm nó. Tôi không thật sự yêu búp bê đó lắm, nhưng tôi thấy rất
    yêu mẹ.

    Hai đứa em tôi vẫn còn nhỏ, chỉ 3 và 5 tuổi, thì cứ ngạc nhiên. Một đứa

    chạm tay vào mắt con búp bê, thế là cái mắt đã rơi ra. Chúng thi nhau hỏi:

    - Nó là cái gì thế mẹ?


    - Làm sao mẹ đính khuy thành mắt nó được?


    - ……


    - Mẹ xin lỗi - Mẹ bắt đầu khóc và cố đính cái khuy lại chỗ cũ.


    - Ơ mẹ không thích nó à?- Em gái bé của tôi hỏi.


    Mẹ lau nước mắt và nói:


    - Giá như chúng là búp bê thật…


    Chúng tôi ôm mấy con búp bê ấy về phòng và đặt chúng lên giường. Nhưng

    không may, chưa kịp hết Tết thì bọn búp bê khoai tây ấy đã có vấn đề.

    - Mẹ ơi! Có cái gì đó mọc lên ở mặt con búp bê của con..


    - Mẹ ơi! Con búp bê của con kinh khủng lắm…


    Các em tôi thi nhau kêu vào cùng một buổi sáng.


    Mẹ bảo búp bê chết rồi và chúng tôi cần phải chôn búp bê ở ngoài vườn.

    Chúng tôi chôn những con búp bê xấu xí ấy, mặc dù tay chúng tôi cứng đờ
    vì lạnh khi chúng tôi đào đất bằng cái thìa. Tôi đào bới qua loa và vùi mấy củ
    khoai tây xuống, trong khi hai đứa em tôi thì lại:

    - Tại sao chị không hát và cầu nguyện?


    - Không chúng chỉ là mấy củ khoai tây thôi - tôi đáp giận dữ và co ro trong

    cái áo lạnh mỏng dính - Mà chị thì lạnh cóng cả rồi.

    - Bọn em sẽ mách mẹ - Chúng gào lên.


    Tôi không biết chúng có mách mẹ không, nhưng nếu chúng có mách thì tôi

    cũng không thấy mẹ nói điều đó với tôi bao giờ.

    Vài tháng sau, mẹ tôi mất vì bệnh. Tôi và các em bị gửi đến trại trẻ mồ côi.

    Tại đó, hai năm sau, tôi nhận được món quà Tết là một con búp bê tóc vàng,
    môi hồng với bộ váy đẹp nhất mà tôi từng thấy một con búp bê mặc. Tôi cố
    hết sức để yêu nó nhưng tôi không thể. Tôi biết đó là loại búp bê mẹ sẽ mua
    cho chúng tôi nếu ngày đó mẹ có tiền. Nhưng tôi cảm ơn Chúa vì ngày đó
    mẹ đã không có. Bởi vì, nếu mẹ không làm những con búp bê khoai tây, có
    lẽ chúng tôi sẽ không bao giờ biết mẹ yêu chúng tôi đến mức nào…


  4. songthan2009

    songthan2009 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/02/2010
    Đã được thích:
    212
    Bàn tay
    Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em luồn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em... mềm mại.
    Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em... chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai.
    Tự trách, bấy lâu mình quá vô tình!
  5. songthan2009

    songthan2009 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/02/2010
    Đã được thích:
    212
    Osin
    Chị thuê nó sau khi sinh thằng cu thứ 2 . Con bé ngày mới vào gầy gò hom hem nhưng đảm việc . Lau nhà cửa , trông em , nấu nướng ..chẳng chê nó được việc gì .
    Năm nay thằng ku lên ba , vài hôm nữa là đi trẻ . ..
    Nuôi thêm một miệng ăn bây giờ không có khó khăn gì , nhưng nuôi để làm gì ? Chị đắn đo về việc cho con bé nghỉ việc .Hai hôm nay lần nữa định nói mà không biết lựa lời sao cho phải . Dù sao nó cũng như một thành viên gia đình này rồi . Cứ nghĩ đến thằng ku và nó quấn quýt là chị lại ngần ngại . Con bé hình như đoán được suy nghĩ của chị , chiều tối nó bỏ cơm , ngồi ôm thằng ku , nước mắt ngân ngấn .
    Trưa , chị đi làm về , trên bàn có miếng giấy , nét chữ nguệch ngoạc :
    " cháu về quê cô ạ , cháu xin lỗi đã không chào cô . Cháu nhờ cô dùng tiền lương tháng này của cháu mua cho em một món quà . Cô đừng lo cho cháu , cháu đã có tính toán rồi , cháu chào cô ! ... "
    Chiều thằng bé đi học về , dáo dác quanh nhà tìm ... Chị khóc , vội bế con ra bến xe mua vé về một miền quê nghèo ...
  6. songthan2009

    songthan2009 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/02/2010
    Đã được thích:
    212
    Ước Mơ
    Chị mua giùm thằng bé mấy tờ vé số. Sau một hồi chọn lựa, chị hỏi nó:
    - Nếu cô trúng số con chịu cô mua cho con cái gì?
    Nó nhìn chị, xoay qua xoay lại rồi nói:
    - Cho con một chiếc xe đạp, có xe đi bán xong con chạy tới trường liền, không bị trễ học nữa.
    Dí dí những ngón chân xuống đất, nó hạ giọng:
    - Cho con thêm đôi dép nữa nghe cô, để con đi học.
    Dĩ nhiên là chị không trúng số. Tôi lại thấy nó mỗi ngày đi qua nhà với chân trần, đầu không nón...
    St
  7. songthan2009

    songthan2009 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/02/2010
    Đã được thích:
    212
    Anh Hai

    Ăn thêm cái nữa đi con!
    - Ngán quá, con không ăn đâu!
    - Ráng ăn thêm 1 cái, má thương. Ngoan đi cưng!
    - Con nói là không ăn mà. Vứt đi! Vứt nó đi!
    Thằng bé lắc đầu quầy quậy, gạt mạnh tay. Chiếc bánh kem văng qua cửa xe rơi xuống đường, sát mép cống. Chiếc xe hơi láng bóng rồ máy chạy đi.
    Hai đứa trẻ đang bới móc đống rác gần đó, thấy chiếc bánh nằm chỏng chơ, xô đến. Mắt 2 đứa sáng rực lên, dán chặt vào chiếc bánh thơm ngon. Thấy bánh lấm láp, đứa con gái nuốt nước miếng bảo thằng con trai:
    - Anh hai thổi sạch rồi mình ăn.
    Thằng anh phùng má thổi. Bụi đường đã dính, chẳng chịu đi cho. Đứa em sốt ruột cũng ghé miệng thổi tiếp. Chính cái miệng háu đói của nó làm bánh rơi tỏm xuống cống hôi hám, chìm hẳn.
    - Ai biểu anh hai thổi chi cho mạnh - con bé nói rồi thút thít.
    - Ừa . Tại anh ! Nhưng kem còn dính tay nè. Cho em ba ngón, anh chỉ liếm 2 ngón thôi!
    ST
  8. songthan2009

    songthan2009 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/02/2010
    Đã được thích:
    212
    Cái Nụ


    Tôi con một, cái Nụ là con nuôi. Tôi và Nụ cùng đi học. Tôi thi đỏng đảnh, đố kỵ Nụ. Nụ ngoan, vẽ rất đẹp. Những bức vẽ của nó như có hồn hoa lá, biển cả…

    Lớn. Tôi du học, lấy chồng sinh con, định cư bên ấy. Ngày về thăm mẹ, mẹ đã già và mất trí. Mẹ nhìn tôi xa lạ, rồi ôm chầm lấy Nụ, vỗ vào lưng nó:


    -Ngoan nào, bé Thảo cưng của mẹ, nín đi… mai mẹ cõng con đi xem hội làng đêm trăng.


    Câu hát như hàng vạn mũi kim châm vào tim tôi ứa máu.
    ST
  9. songthan2009

    songthan2009 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/02/2010
    Đã được thích:
    212
  10. songthan2009

    songthan2009 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/02/2010
    Đã được thích:
    212

Chia sẻ trang này