Nỗi ám ảnh mang tên mua nhà Hà Nội

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi big_hand, 01/10/2025.

2256 người đang online, trong đó có 902 thành viên. 16:59 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 21695 lượt đọc và 128 bài trả lời
  1. phong16

    phong16 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    21/09/2024
    Đã được thích:
    2.506
    trả lương = vàng à. sao ko so giá usd mà lại lấy vàng. 2 3 năm giá bđs tăng 20, 30% còn được. đây toàn x 3 :)). Tièn mất giá sao ck ko x3 như đất
  2. big_hand

    big_hand Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/12/2014
    Đã được thích:
    31.982
    TÔI HY SINH ĐỂ CON CHÁU BA ĐỜI SỐNG SƯỚNG

    Tôi có thể thua kém bạn bè khi không đi du lịch, không ăn nhà hàng, không điện thoại 'xịn', nhưng lại có nhà đất cho con cháu ba đời.

    Tôi sống theo chủ nghĩa "khổ trước sướng sau", "đường dài mới biết ngựa hay" và truyền lại cho thế hệ sau truyền thống đó để đời cháu mình sẽ vẫn được ổn định. Cho nên, dù tôi là bố đơn thân, tuổi còn trẻ, nhưng đã sở hữu vài bất động sản trong tay. Khi cần xoay xở, ít nhất tôi cũng có đất để bán lấy tiền.

    Dù trước giờ tôi chẳng hưởng thụ được gì, nhưng sau này đời con tôi hoặc nếu tôi lấy vợ nữa sẽ sinh ra thêm những đứa con, thì ít nhất lũ trẻ đã có tài sản từ khi chúng chào đời rồi. Và sau này, chúng cũng không phải sống cảnh ở trọ khi mới bước chân vào đời như cha chúng. Xem như tôi hy sinh một đời của mình để xây dựng ba đời tiếp theo vậy.

    Tôi tin rằng, ai khôn ngoan, biết tính toán, phát triển bản thân và biết tiết kiệm thì trước mắt họ có thể thiệt thòi hơn những người suy nghĩ nông cạn, ưa hưởng thụ (nếu cùng một điểm xuất phát), nhưng sau một khoảng thời gian, thành tựu của người tiết kiệm sẽ vượt xa người hưởng thụ rất nhiều. Trong khi đó, những người lo hưởng thụ sớm có khi cả đời chạy theo cũng không kịp.

    Giống như có những người nghèo khó rồi họ đi làm, không dám ăn tiêu gì cả. Sau 10 năm, họ có nhà đất riêng. Vậy là con cháu họ không phải lo chốn dung thân nữa. Còn người hưởng thụ họ đã lo tiêu pha hết rồi nên sau 10 năm, nếu không thay đổi, học theo người tiết kiệm, thì họ chỉ còn lại bên mình những món đồ "tiêu sản" thôi.

    Tôi cũng trẻ nhưng tôi chọn sống tiết kiệm. Bề ngoài, nhìn tôi có thể thua kém bạn bè khi không được đi du lịch khắp nơi, không được ăn nhà hàng nổi tiếng, hay không mua điện thoại đời mới, máy ảnh mấy chục triệu đồng. Tôi xin nhận thua mấy điều đó, nhưng bù lại, tôi có nhà cửa, vườn rẫy để cho con mình sau này khi chúng trưởng thành.
  3. big_hand

    big_hand Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/12/2014
    Đã được thích:
    31.982
    Tối qua, tôi với thằng bạn ngồi lì trong quán, nhìn nó cúi mặt mà thấy nghẹn.
    Nó vừa chính thức đóng cửa quán, sau hơn hai năm cố gắng gồng gánh. Không phải vì hết vốn, mà là hết sức, hết niềm tin, hết chịu nổi.
    1. KHÔNG CÒN KHÁCH.
    Cái đau đầu tiên và rõ nhất. Ngày xưa, quán lúc nào cũng có tiếng cười, mùi cà phê thơm, khách quen ghé chuyện trò. Giờ mở cửa ra, là cảnh bàn ghế trống, ly cà phê nguội ngắt, mà đồng hồ điện thì vẫn quay, hóa đơn vẫn tới.
    Mỗi đêm, nhìn ánh đèn quán hắt ra con đường vắng, nó bảo: “Tao thấy như tiền mình đang chảy theo nước cống vậy đó bro.”
    Mấy tháng đầu nó còn cười, còn tự trấn an “rồi sẽ khá hơn”. Nhưng lâu dần, tiếng cười cũng tắt. Không phải vì hết tiền, mà vì hết động lực.
    2. THUẾ – CÁI ÁP LỰC KHÔNG NHÌN THẤY.
    Nó nói, “thuế giống như cái dây thòng lọng, siết từ từ, không đau liền nhưng nghẹt thở.” Làm thì phải đóng, không ai trốn được. Nhưng vấn đề là, mấy cái chi phí phát sinh, thuế nọ thuế kia, cứ tăng dần mà không ai báo trước. Làm hoài, làm mãi, cuối cùng thấy mình chỉ là cái công cụ để nộp thuế.
    Mệt mỏi nhất là cái cảm giác, dù có cố gắng cỡ nào, vẫn không thoát nổi.
    3. TIỀN THUÊ MẶT BẰNG – CÁI DÂY CÓ GAI.
    Giá thuê giờ cao hơn cả lợi nhuận. Chủ nhà thì cứ nghĩ người thuê giàu lắm, có tiền mở quán là có tiền trả. Nhưng họ đâu biết, bên trong đó là cả đống nợ, là nước mắt, là áp lực gia đình. Nó nói, mỗi lần chủ nhà nhắn “tới hạn rồi nha”, là tim nó đập loạn, người run. Bán không đủ, vẫn phải trả, mà nếu không trả – bị khóa cửa, mất luôn cả vốn liếng, uy tín.
    “Tao làm, không phải để sống, mà để tồn tại. Mà tồn tại kiểu này thì khác gì bị bóp cổ từng ngày.”
    4. NỖI ĐAU KHÔNG AI NHÌN THẤY.
    Không ai thấy những đêm nó thức đến 2–3 giờ sáng, ngồi cộng sổ, gạch chi phí, vừa tính vừa rớt nước mắt.
    Không ai thấy cảnh nó giấu vợ, giấu con, nói “ổn lắm”, trong khi ví không còn nổi 100 ngàn
    Không ai thấy cảnh nó ngồi ngoài hiên, nhìn bảng hiệu quán mình dựng bằng cả giấc mơ bây giờ phải tháo xuống, từng chữ, từng ký ức...
  4. dautu68

    dautu68 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    12/11/2013
    Đã được thích:
    1.769
    CK không nhân 3 được vì in thêm được.
    Trước khi bds x3 thì nó lình xình nằm im nhiều năm, trong giai đoạn 2011-2015 thì bds còn giảm giá.
    Về dài hạn trong 20 năm qua, giá bds so với vàng (cả 2 thứ đều có thăng và trầm) không tăng, nhiều chỗ còn giảm.
    USD cũng là tiền giấy, do con người phát hành ra được thôi, cũng mất giá như các loại tiền khác (về dài hạn)
  5. Ngotanh

    Ngotanh Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    13/07/2018
    Đã được thích:
    4.765
    chủ đề hay lắm bro @big_hand
    https://vnexpress.net/can-danh-thue-cao-nguoi-thuong-xuyen-mua-ban-bat-dong-san-4960487.html
    1.Chúng ta đang sống trong chế độ xhcn
    2.Thời điểm ý đảng lòng dân hoà quyện, động cơ động lực rất mạnh
    3. Buộc phải tránh vết xe đổ của TQ nhưng cg nên học tập mô hình của họ. Elite nhiều tiền ở tp lớn thì đánh thuế là đúng, họ có tiền họ chịu đc, nếu nhu cầu thực cứ nắm giữ 5-10 năm sẽ bán lại đc. Sẽ không sập, ko a/h gì đâu. Lấy tiền đó làm hạ tầng giãn dân về tp cấp 2,3. Đẩy giá tăng thành phố vệ tinh lại càng thu hút đầu tư, lan toả. Một mũi tên trúng nhiều đích. Như cần giờ của A Vượng lại ngon.
    Last edited: 06/11/2025
    ThanTuDohainq470 thích bài này.
  6. big_hand

    big_hand Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/12/2014
    Đã được thích:
    31.982
    Cách đây 2 năm, vợ chồng mình quyết định “bỏ phố về quê”. Khi ấy cả hai đều làm ở Hà Nội, tổng thu nhập khoảng 35 triệu/tháng. Cố hết sức trong 3 năm cũng chỉ để dành được tầm 270 triệu - nhìn giá nhà mà… thở dài, không biết bao giờ mới chạm nổi giấc mơ an cư.
    Về quê, hai đứa sửa lại căn nhà cũ, sắm sửa chút đồ đạc. Khoản tiết kiệm coi như bay gần hết. Áp lực lớn nhất là thu nhập tụt còn khoảng 17 triệu/tháng cho cả hai.
    Ở quê nhịp sống chậm, đỡ bon chen, con cái gần ông bà - nhưng kiếm thêm lại khó. Hai năm trôi qua, chi tiêu gói ghém lắm cũng chỉ đủ ăn, đủ học cho con, cuối tháng hòm hòm là… về 0.
    Gần đây vợ chồng mình lại bàn: hay quay về Hà Nội làm cho “dòng tiền” mạnh lên? Ở phố thì cơ hội nhiều, lộ trình thăng tiến rõ ràng; ở quê thì bình yên, nhưng tương lai tài chính mờ hơn. Đúng nghĩa “khó nghĩ quá”.
    ThanTuDoColourful04 thích bài này.
  7. big_hand

    big_hand Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/12/2014
    Đã được thích:
    31.982
    NGƯỜI ĐÀN ÔNG SỞ HỮU 3 CĂN NHÀ ĐẤT HÀ NỘI VÀ NHIỀU LÔ ĐẤT VÙNG VEN: ''CUỘC SỐNG VÔ THƯỜNG, BIẾT ĐỦ MỚI LÀ HẠNH PHÚC TRỌN VẸN''
    Hơn 60 tuổi, ông N. (Hà Nội) hiện sở hữu 3 căn nhà đất và khoảng 4 lô đất vùng ven. Ngoài căn nhà 4 tầng đang ở, ông cho thuê 2 căn còn lại. Những căn nhà đất được ông mua cách đây hơn 10 năm với giá khoảng 2–3 tỷ đồng/căn, nay đã tăng gấp 3, thậm chí 4 lần. Trong khi những lô đất vùng ven từng mua với gái 600 triệu đồng - 1,5 tỷ đồng.
    Để tích lũy khối tài sản ấy, vợ chồng ông đã trải qua cả một đời làm việc không ngơi nghỉ. Ngoài công việc chính, họ nhận thêm việc ngoài giờ, buôn bán nhỏ, vay mượn tối đa từ người thân để tiết kiệm chi phí lãi vay. Thời trẻ, ông luôn tin rằng khi còn sức thì phải tận dụng tối đa để phấn đấu cho gia đình, không được để lỡ "thời gian vàng" kiếm tiền.
    Suốt nhiều năm, gia đình ông sống theo nguyên tắc tiết kiệm triệt để. Chi phí sinh hoạt được cắt giảm đến mức tối đa, gần như không đi du lịch, con cái học trường công, hạn chế học thêm. Tiền ăn uống và chi tiêu hàng ngày chỉ chiếm 10–30% tổng thu nhập.
    Ngay cả căn nhà đang ở, ông cũng hầu như không đầu tư tân trang, sửa sang nội thất; đồ đạc phần lớn đã sử dụng nhiều năm, miễn sao đáp ứng nhu cầu cơ bản. Ông và vợ liên tục tìm cách gia tăng thu nhập, làm việc đến tối muộn, tận dụng mọi cơ hội kiếm tiền.
    Thế nhưng, khi bước sang tuổi xế chiều, ông bắt đầu cảm thấy tiếc nuối. Những năm tháng lao lực để tích lũy tài sản đã khiến sức khỏe của cả hai vợ chồng giảm sút rõ rệt. Các căn nhà cho thuê tuy mang lại 10–12 triệu đồng mỗi tháng nhưng cũng kéo theo không ít phiền toái: quản lý người thuê, sửa chữa hư hỏng, đảm bảo an ninh, phòng cháy chữa cháy… Mỗi khi khách trả nhà, ông lại mất công tìm người mới và chi phí tân trang.
    Có nhiều tài sản, nhưng với ông, không phải giá trị nào cũng "sinh lời" như kỳ vọng. Trong số 4 lô đất vùng ven, 2 lô chưa có sổ đỏ nên khó bán, giá tăng rất chậm. Hai lô còn lại, dù đã tăng giá so với lúc mua, nhưng mức chênh lệch không nhiều vì khu vực hạ tầng chưa phát triển. Những tài sản này trở thành khoản vốn "nằm im", không mang lại dòng tiền, lại phải tốn công quản lý và lo thủ tục pháp lý.
    Về bản thân mình, đến hiện tại, sức khỏe của 2 vợ chồng ông đều yếu khiến chi phí y tế ngày càng tăng. Những chuyến du lịch và trải nghiệm mà thời trẻ ông từng gác lại vì tiết kiệm, giờ dù có điều kiện cũng khó thực hiện trọn vẹn.
    Ngẫm lại cả chặng đường, ông nhận ra giá trị thật sự của cuộc sống không nằm ở việc sở hữu bao nhiêu nhà đất, mà cuộc đời cần nên có một căn nhà khang trang để gia đình cùng sum vầy, hưởng thụ chất lượng cuộc sống gia tăng. Ông cũng tiếc, nên làm ít để giữ gìn sức khỏe, dành thời gian cho con cái nhiều hơn, cả gia đình trải nghiệm du lịch nhiều hơn.
    ThanTuDohainq470 thích bài này.
  8. big_hand

    big_hand Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/12/2014
    Đã được thích:
    31.982
    BÁCH KHỔ
    Anh Nguyễn Minh (Bắc Ninh) sau khi cho con trai lên Hà Nội học, có ý định lấy Hà Nội làm chốn an cư lâu dài, nên anh quyết định tham gia cuộc chiến săn nhà.
    Nhận thấy thị trường bất động sản có nhiều biến động, anh tự lượng sức và lựa chọn khu vực Hoàng Mai để tìm nhà với các tiêu chí như nhà xây chắc chắn, chống thấm tốt, có sổ đỏ, giấy phép xây dựng và ở trong ngõ vì anh chỉ có khoảng 7 tỷ đổ xuống...
    Sau khi đi khảo sát một lượt, anh Minh mới phát hiện ra nhiều căn nhà vô cùng "dở khóc dở cười", nhiều ngõ chỉ đủ cho một xe đi qua, phải né nhau... nhưng giá vẫn cứ là trên 7 tỉ đồng. Được cái mấy căn này có thiết kế đẹp và đầu tư nội thất. Ngoài ra, có những căn nhà nằm trong ngõ giá khoảng 4-5 tỷ đồng nhưng lại bất tiện vì chỉ đủ vừa cho người đi bộ.
    Nhưng giá 4-5 tỷ đồng là giá hiếm có, còn bình thường các căn cũng đã phải lên tới 7 tỷ đồng trở lên... Quá đắt đỏ
    ThanTuDo thích bài này.
  9. big_hand

    big_hand Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/12/2014
    Đã được thích:
    31.982
    BA CON ''ĂN MÒN'' CĂN NHÀ 6 TỶ TÔI CHẮT CHIU CẢ ĐỜI

    5 năm sau khi chia thừa kế sớm cho các con, mỗi đứa 2 tỷ, tôi chua xót nhìn số tài sản cả đời tích góp của mình bay hơi.

    Tôi năm nay đã 70 tuổi. Cả đời làm lụng vất vả, từ hai bàn tay trắng, ngoài căn nhà nhỏ để che mưa che nắng, vợ chồng tôi còn chắt chiu từng đồng mua được một căn nhà nữa ở Sài Gòn. Đó là thành quả cả một đời cơ cực. Trong thâm tâm, tôi luôn nghĩ sau này khi mình mất đi, căn nhà đó sẽ trở thành tài sản để lại cho ba đứa con trai, cũng là kỷ niệm về cha mẹ.

    Thế nhưng, khoảng 5 năm trước, các con nhiều lần bóng gió mong được chia tài sản sớm để có vốn làm ăn, mua nhà cửa, lo cuộc sống. Nghe vậy, tôi cũng chạnh lòng. Tôi lại được bạn bè, họ hàng khuyên: "Con cái cần thì cho sớm, để chúng có vốn xoay xở. Mình già rồi, giữ tiền làm gì, miễn còn ít để dưỡng già là được". Nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy cũng có lý. Mình sống cả đời vì con, bây giờ có cơ hội giúp tụi nó ổn định sớm, chẳng phải là điều đáng mừng sao?

    Thế là tôi quyết định bán căn nhà, được 6,4 tỷ đồng, rồi chia đều cho ba con, mỗi đứa 2 tỷ. Tôi chỉ giữ lại 400 triệu, coi như khoản tiền để dưỡng già, thuốc thang. Lúc trao tiền, tôi nhìn thấy ánh mắt các con sáng lên, vui mừng khôn xiết. Lúc đó, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm, thậm chí có chút tự hào: Công sức cả đời mình giờ đã thực sự giúp ích cho con cái.

    Nhưng niềm vui ấy chẳng kéo dài. Đứa con cả của tôi vốn tính ham vui, cầm tiền thì mua sắm, đi du lịch, ăn chơi, chẳng tính toán gì. Ban đầu tôi còn khuyên răn, nó hứa hẹn sẽ tiết kiệm, tu chí làm ăn, nhưng rồi đâu lại vào đấy. Chỉ vài năm, tiền tôi cho đã bị tiêu sạch.

    Đứa thứ hai thì nghe lời bạn bè góp vốn làm ăn. Lúc đầu, nó cũng hồ hởi khoe với tôi: "Ba yên tâm, con sẽ làm ăn lớn, nhân đôi, nhân ba số tiền này". Nhưng đời không như mơ, dự án thất bại, bạn bè rút lui, nó ôm hết thua lỗ. Cuối cùng giờ cũng tay trắng.

    Đứa thứ ba có vẻ chín chắn hơn, đem tiền mua đất, nghĩ sẽ sinh lời. Nhưng gặp lúc thị trường lao dốc, đất không bán được, còn vay mượn thêm để xoay vòng. Giờ nó vừa mất vốn, vừa ôm thêm khoản nợ, ngày đêm căng thẳng.

    Vậy là chỉ sau 5 năm, cả ba đứa con tôi, mỗi người từng cầm trong tay 2 tỷ đồng, cuối cùng chẳng còn gì. Nhìn cảnh đó, tôi không khỏi chua xót. Tài sản cả đời tôi dành dụm, tưởng sẽ giúp con cái có cuộc sống dễ thở, nào ngờ trở thành gánh nặng, thành bi kịch.

    Tôi tự trách mình. Lẽ ra tôi không nên vội vàng nghe theo lời khuyên của người ngoài, cũng không nên chiều theo sự nôn nóng của các con. Tôi đã quên mất rằng, tiền bạc chỉ thực sự có giá trị khi người cầm nó biết cách sử dụng. Còn khi chưa đủ bản lĩnh, chưa đủ hiểu biết, thì tiền nhiều đến mấy rồi cũng tan biến.
    ThanTuDo thích bài này.
  10. big_hand

    big_hand Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/12/2014
    Đã được thích:
    31.982
    Tối qua trước khi ngủ, anh bạn cùng phòng người Hà Tây, gốc nông dân, đầu 8x nở nụ cười tự hào kể:
    " Anh rất may mắn là người giàu nhờ thế hệ em à"
    Tôi ngỡ ngàng: " Dạ cụ thể là sao anh?"
    Bắt đầu từ năm 2006…
    Lúc đó lương anh chỉ tầm 30 triệu/tháng khi đi làm ở Hàn Quốc – không đủ để mơ mua nhà ở Hà Nội.
    Một anh bạn làm quỹ đầu tư nói với anh:
    “Hà Nội sau này sẽ giống Seoul. Muốn giàu thì hãy mua đúng vòng phát triển.”
    Rồi anh chỉ cho anh ấy 3 vòng:"
    Anh bạn chia Hà Nội làm 3 vòng phá triển nhất là
    Vòng 1: Trung tâm như Hoàn Kiếm
    Vòng 2: Ba Đình, Tây Hồ, Hai Bà Trưng, Đống Đa
    Vòng 3: Cầu giấy, Hoàng Mai, Thanh Xuân,...
    Nhưng hồi 2006 lương anh chỉ 30tr thì mua kiểu gì?
    Thế là anh bạn người Hàn vẽ thêm 1 vòng phía ngoài nữa và chỉ vào khu vực Hà Đông hồi đó chỉ 10-20tr/m2
    Nên anh cứ có tiền là anh tích để mua đất và vứt đấy, giờ quay đi quay lại đặc biệt 3 năm qua BĐS của anh giờ toàn 180-250tr/m2 hết thì bao năm tích lũy của anh thực sự có thành quả, còn với thu nhập bây giờ không mua nổi nữa...
    ThanTuDo thích bài này.

Chia sẻ trang này