Nỗi ám ảnh mang tên mua nhà Hà Nội

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi big_hand, 01/10/2025.

101 người đang online, trong đó có 40 thành viên. 03:14 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Chủ đề này đã có 23643 lượt đọc và 128 bài trả lời
  1. Nguyenthanhvan

    Nguyenthanhvan Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    06/10/2017
    Đã được thích:
    1.393
    Tỷ lệ đô thị hoá , nâng cấp hạ tầng, tuỏi dân số còn trẻ - chưa già, nguồn thu lớn nhất của ngân sách , lý do giá bds còn tăng dù có sóng lên xuống. con đường trung quốc nhảy lên vị trí cường quốc từ sự biến thiên an môn toàn xe đạp là dựa vào bds, huy động được nguồn tiền bên trong dân ( cùng với nguồn bên ngoài). 15-20 năm nữa mới tính lại.
  2. big_hand

    big_hand Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/12/2014
    Đã được thích:
    32.243
    Đúng rồi bro.
  3. SAND13

    SAND13 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    01/03/2021
    Đã được thích:
    609
    Hợp lý nha mang, nhà nhà người người trồng rau làm nông nghiệp và dịch sinh thái ok, dân giàu nước mạnh thu Đô về.
  4. anxlan

    anxlan Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    24/04/2020
    Đã được thích:
    1.220
    Bán nhà HN vào Đồng Nai ở đi, Biệt thự song lập 10x20 tại Aqua city trước đây 23-25 tỷ, giờ còn 12-13 tỷ. Đất nền thổ cư tại Nhơn Trạch giá từ 8-10 triệu đồng/m2 còn rao bán đầy kìa.
    Nguyenthanhvanhoangkk thích bài này.
  5. JBBucky

    JBBucky Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    17/08/2023
    Đã được thích:
    28
    Bạn nói câu cuối quá chuẩn "Thích nghi mà sống. Kêu hoài"
    Nước nào giá tài sản cũng lên, dù họ có áp thuế... chúng ta ko thể cưỡng lại.
    Dân số vẫn cứ tăng, BĐS trong phố - trung tâm vẫn luôn luôn lên (ở mọi quốc gia), người thừa thì tích sản cho con cháu, kể cả có nuôi muỗi họ cũng chả bán (đừng bảo họ ngu), người thiếu vẫn cứ thiếu và phải cố, lựa chọn của chúng ta và phải chấp nhận.
    --- Gộp bài viết, 18/01/2026, Bài cũ: 18/01/2026 ---
  6. big_hand

    big_hand Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/12/2014
    Đã được thích:
    32.243
    Không phải tự nhiên mà đất Hà Nội đắt nhất cả nước đâu bro ơi.
    JBBucky thích bài này.
  7. big_hand

    big_hand Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/12/2014
    Đã được thích:
    32.243
    LÃI VAY TĂNG CAO TRONG KHI LỢI NHUẬN CHO THUÊ CHỈ BẰNG 1/3 GỬI TIẾT KIỆM
    Trước Tết Nguyên đán, anh Thành Nam ở Cầu Giấy rao bán căn hộ 2 phòng ngủ tại một dự án phía Tây Hà Nội với giá gần 6 tỷ đồng. Ban đầu anh để giá gần sát mặt bằng thị trường, nhưng sau nhiều tháng vẫn không có người hỏi mua. Gần đây, anh buộc phải hạ giá thêm khoảng 300 triệu đồng, song thanh khoản vẫn rất chậm.
    Theo chính sách của chủ đầu tư, anh được hỗ trợ lãi suất 0% cho đến khi nhận nhà. Nhưng khi bàn giao căn hộ, ưu đãi này sẽ kết thúc. Nếu lãi suất sau đó lên quanh mức 13-14% một năm như hiện nay, chi phí tài chính sẽ tăng mạnh.
    Ban đầu, anh Nam tính toán nếu chưa ở ngay có thể cho thuê để bù đắp chi phí. Nhưng khi khảo sát thị trường, mức giá thuê phổ biến của căn hộ cùng khu vực chỉ khoảng 11-12 triệu đồng mỗi tháng. Con số này thấp hơn rất nhiều so với khoản tiền lãi ngân hàng có thể phải trả sau khi hết thời gian ưu đãi.
    Câu chuyện của anh Nam đang phản ánh bài toán ngày càng rõ trên thị trường căn hộ. Giá bán đã tăng rất mạnh trong vài năm qua, nhưng dòng tiền cho thuê lại khá khiêm tốn.
    Ngay cả với nhà đầu tư không vay ngân hàng, bài toán hiệu quả vốn cũng trở nên kém hấp dẫn. Với lãi suất tiết kiệm khoảng 6-7% mỗi năm, khoản tiền 6 tỷ đồng gửi ngân hàng có thể mang lại 360 - 420 triệu đồng tiền lãi, cao hơn rất nhiều so với dòng tiền cho thuê căn hộ.
  8. big_hand

    big_hand Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/12/2014
    Đã được thích:
    32.243
    Vợ chồng tôi từng nghĩ có nhà ở Hà Nội là một cột mốc quan trọng, là “đích đến” của bao năm đi làm tích cóp. Nhưng khi căn nhà mơ ước trở thành nơi khiến cả gia đình ngột ngạt mỗi ngày, tôi bắt đầu tự hỏi: liệu quyết định năm đó có quá vội vàng?
    Năm ngoái, vì tôi là con một nên bố mẹ đã bán mảnh đất ở quê được 2,5 tỷ đồng để hỗ trợ vợ chồng tôi mua nhà. Cộng thêm khoản vay gần 1 tỷ, chúng tôi mua một căn chung cư hai phòng ngủ, giá 4,5 tỷ đồng ở Hà Nội. Ngày nhận nhà, ai cũng vui. Bố mẹ bảo: “Có nhà ở thủ đô rồi là ổn định, con cái sau này đỡ khổ.” Tôi cũng tin như vậy.
    Nhưng cuộc sống thực tế khác xa tưởng tượng.
    Nhà có hai ông bà nội, hai đứa con nhỏ và hai vợ chồng. Sáu con người sinh hoạt trong một căn hộ chưa đầy 70 m². Phòng khách vừa là chỗ chơi của bọn trẻ, vừa là nơi ông bà xem tivi, cũng là góc làm việc tạm bợ của tôi mỗi tối. Phòng ngủ của vợ chồng tôi nhiều khi trở thành phòng học, phòng chơi, thậm chí là chỗ ngủ tạm của ông bà khi bọn trẻ ốm.
    Không gian chật chội khiến những chuyện nhỏ nhặt cũng dễ trở thành mâu thuẫn. Ông bà quen nếp sống ở quê, thích thoáng đãng, trồng rau, nuôi gà. Lên thành phố, quanh quẩn trong bốn bức tường, nhiều khi ông bà chỉ biết ngồi nhìn ra ban công. Vợ chồng tôi đi làm cả ngày, về đến nhà là một vòng quay khác: cơm nước, con cái, dọn dẹp.
    Có những tối, tôi ngồi nhìn căn nhà mà thấy nghẹn. Không phải vì không có chỗ ở, mà vì cảm giác mất đi một phần tự do. Ở quê, chúng tôi có sân vườn, có khoảng trời riêng. Giờ mọi thứ chỉ gói gọn trong vài chục mét vuông.
    Khoản vay gần 1 tỷ cũng là áp lực không nhỏ. Mỗi tháng, tiền trả nợ, tiền học của con, chi phí sinh hoạt ở Hà Nội… khiến chúng tôi gần như không có khoản dư. Cảm giác “có nhà nhưng vẫn không thấy an tâm” bám riết lấy tôi.
    Điều khiến tôi day dứt nhất là mảnh đất ở quê đã bán rồi. Nếu cuộc sống ở đây không ổn, cũng không còn đường lui. Nhiều lúc tôi nghĩ, nếu giữ lại đất, có lẽ bố mẹ vẫn sống thoải mái hơn. Còn chúng tôi có thể chọn thuê nhà, linh hoạt hơn.
    Nhưng giờ mọi chuyện đã khác. Căn chung cư này vừa là nơi trú ngụ, vừa là gánh nặng tâm lý. Tôi biết nhiều người còn khó khăn hơn, nhưng cảm giác bí bách mỗi ngày khiến tôi mệt mỏi. Không phải vì thiếu thốn vật chất, mà vì thiếu không gian để thở, để sống đúng nghĩa.
    hainq470doinhan thích bài này.
  9. big_hand

    big_hand Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    02/12/2014
    Đã được thích:
    32.243
    Năm 2024, anh bạn tôi nghe lời vợ, thực hiện một cuộc di cư về mặt tài chính mà anh tin là quyết định sáng suốt nhất đời mình: Bán căn góc chung cư 100m² ở Park Hill với giá 8,5 tỷ đồng để tìm kiếm sự bình yên nơi sổ tiết kiệm.

    Căn này anh cũng mua lại từ chủ nhà năm 2023 với giá 6,5 tỷ.

    Chủ nhà đầu tiên mua 4,2 tỷ năm 2015, mất gần 10 năm mới tăng 2,3 tỷ. Thực ra họ không lã, thậm chí lỗ nếu tính bài toán kinh doanh, nhưng họ mua để ở.

    Anh bạn tôi mua lại 6,5 tỷ được đúng 1 năm thì bán lại với giá 8,5 tỷ, nghe lời vợ gửi 8 tỷ ngân hàng, mỗi tháng dc tầm 50tr.

    Sau đó anh thuê lại 1 căn hộ gần nhà với giá 20tr/1 tháng.

    Logic của anh, và của rất nhiều người có tư duy "ăn chắc mặc bền", là một phép tính cộng trừ đơn giản trên mặt giấy. Với 8,5 tỷ, gửi ngân hàng mỗi tháng thu về vài chục triệu tiền lãi, sau khi trả tiền thuê nhà, chẳng cần phải lo nghĩ chuyện thị trường lên xuống, cũng chẳng phải đau đầu vì những biến động vi mô vĩ mô của cái thực tại đầy rẫy bất định này.

    Nhưng cuộc đời, và đặc biệt là nền kinh tế, vốn dĩ không vận hành theo những phép tính tuyến tính phẳng dẹt như thế.

    Chưa đầy một năm sau, khi bước sang năm 2025, cái thực tại mà anh từng muốn "thoát ly" bỗng nhiên giáng xuống một cú tát mang tên định giá.

    Căn hộ Park Hill cũ của anh, trong một cơn lên đồng của thị trường, đã vọt lên cái giá điên rồ: 15 tỷ đồng.

    Anh ngồi đó, nhìn con số 8,5 tỷ trong ngân hàng – thứ vốn dĩ anh coi là bảo chứng cho sự an toàn – bỗng chốc trở nên gầy gò và yếu ớt một cách thảm hại trước cái mét vuông nhà đất mà anh đã từ bỏ. Cái sự "an toàn" mà anh hằng tin tưởng thực chất chỉ là một trạm dừng chân tĩnh lặng, trong khi con tàu tài sản ngoài kia đang lao đi với tốc độ của một cơn bão lạm phát kỳ vọng.

    Bi kịch của anh bạn tôi không nằm ở việc anh thiếu tiền, mà nằm ở việc anh đã dùng một tư duy của thời đại cũ để đối phó với một thị trường không bao giờ cũ.

    Anh chọn nắm giữ tiền mặt – thứ tài sản vốn dĩ luôn tự tiêu hao giá trị tự thân theo thời gian – thay vì nắm giữ một "thực thể" bất động sản vốn có khả năng tự phình to để chống lại mọi cơn sóng tiền tệ.

    Khoảng chênh lệch gần 7 tỷ đồng chỉ sau một năm không chỉ là con số; nó là cái giá của sự lỡ nhịp. Nó cho thấy rằng trong một nền kinh tế mà dòng tiền luôn khát khao tìm nơi trú ẩn, thì việc đứng yên với một bọc tiền trong tay đôi khi lại là rủi ro lớn nhất.

    Chúng ta cứ mải miết đi tìm sự ổn định, nhưng lại quên mất rằng trên đời này làm gì có cái gọi là ổn định tuyệt đối, nhất là khi cái mét vuông mà bạn vừa bán đi hôm qua, ngày mai đã có thể trở thành một gia sản mà cả đời người lao động cũng không bao giờ chạm tới được lần thứ hai.

    Anh bạn tôi bây giờ vẫn có 8,5 tỷ cộng với một ít lãi suất, nhưng anh đã vĩnh viễn mất đi vị thế của một người sở hữu ở Park Hill. Đó là một bài học đắt giá về việc đừng bao giờ nhầm lẫn giữa "con số trên sổ" và "giá trị thực tế" trong một cuộc chơi mà luật bài luôn nằm trong tay những mét vuông gạch đá.

    Nỗi tiếc nuối của anh bạn tôi không chỉ là sự tiếc rẻ một món hời, mà là sự bàng hoàng khi nhận ra mình đã bị "trượt chân" khỏi một tầng lớp tài sản. Trong kinh tế học, người ta gọi đó là chi phí cơ hội, nhưng trong cái thực tại nghiệt ngã ở những đô thị như Hà Nội, đó là sự phân cực.

    Chúng ta phải nhìn sâu vào cái sự điên rồ của con số 15 tỷ. Tại sao một căn hộ vốn đã cũ hơn mười tuổi, khấu hao nhiều hơn một chút, lại có thể tăng giá gần gấp đôi chỉ trong vòng 12 tháng? Câu trả lời không nằm ở giá trị sử dụng của từng viên gạch hay cái thang máy, mà nằm ở sự "tài sản hóa" chỗ ở. Khi chung cư không còn là nơi để che nắng che mưa, nó biến thành một loại cổ phiếu có khả năng trú ẩn. Trong một thế giới mà dòng tiền rẻ tràn ngập và các kênh đầu tư khác trở nên mờ mịt, người ta hoảng loạn lao vào bất động sản như một cách để bảo vệ thành quả lao động.
    Cái bẫy mà anh bạn tôi mắc phải chính là niềm tin vào sức mạnh của tiền mặt. Anh quên rằng tiền mặt là một loại thước đo có độ co giãn cực lớn, trong khi đất đai và những vị trí đắc địa như Park Hill là một hằng số hữu hạn. Khi thước đo co lại, vật đo sẽ phình ra. Việc anh cầm 8,5 tỷ đồng đi gửi tiết kiệm cũng giống như việc anh đang cầm một thanh băng đá giữa mùa hè: anh có cảm giác mình đang sở hữu một vật chất cụ thể, nhưng thực tế nó đang tan chảy từng giây so với giá trị của những tài sản thực.
    Nhìn rộng hơn, đây là bi kịch của tầng lớp trung lưu làm công ăn lương. Chúng ta được dạy rằng hãy tích lũy, hãy tiết kiệm và tin vào lãi suất. Nhưng trong những giai đoạn thị trường biến động cực đoan, sự tích lũy tuyến tính (cộng dồn tiền lương và lãi suất) sẽ mãi mãi không bao giờ đuổi kịp sự tăng trưởng theo cấp số nhân của tài sản.
    Khoảng cách 7 tỷ đồng ấy chính là "hố đen" nuốt chửng mọi nỗ lực lao động thông thường. Nó tạo ra một nghịch lý cay đắng: một người ngồi yên trên một căn hộ 100m² có thể "kiếm" được số tiền bằng một chuyên gia cao cấp làm việc quần quật trong 20 năm. Khi giá trị của việc "sở hữu" áp đảo hoàn toàn giá trị của việc "lao động", cấu trúc niềm tin của xã hội vào sự thăng tiến bằng năng lực sẽ bị rạn nứt.
    Anh bạn tôi giờ đây đang đứng ở một ngã ba đường đầy cay đắng. Với 8,5 tỷ cộng lãi, anh không thể mua lại chính căn nhà mình đã bán. Anh bị đẩy ra xa khỏi trung tâm, xa khỏi những tiện ích mà anh từng nghiễm nhiên sở hữu. Đó là một cuộc "di dân tài chính" cưỡng bức.
    Bài học rút ra ở đây không phải là khuyên mọi người đi buôn đất, mà là một sự cảnh tỉnh về tư duy giá trị: Trong một nền kinh tế đầy biến động, đừng bao giờ định giá tương lai bằng những con số đứng yên của ngày hôm qua. Bởi vì khi bạn chọn sự an toàn giả tạo của những con số, bạn đang chấp nhận rủi ro mất đi vĩnh viễn quyền kiểm soát đối với không gian sống của chính mình.
    hainq470 thích bài này.

Chia sẻ trang này