Ôi cái bọn tư bản ko văn minh và Việt Nam thiên đường này!

Chủ đề trong 'Giao Lưu' bởi Soldier2010, 17/09/2011.

1422 người đang online, trong đó có 569 thành viên. 22:08 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 7884 lượt đọc và 150 bài trả lời
  1. ThanhBMW

    ThanhBMW Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    18/07/2006
    Đã được thích:
    1.472
    Cái gì thực tế đã chứng minh thì bác đừng suy diễn.
    Nếu các cụ bác nói có những tư tưởng và học thuyết vĩ đại và đúng đắn thì cụ có các nào giải thích tại sao họ lại có những học trò xuất sắc đến mức khốn nạn đã (ở Liên Xô, TQ) và đang (ở Triều tiên, Cuba) đẩy những dân tộc đi theo học thuyết đó thụt lùi. Vĩ đại mà thế à. Đầu óc bao trùm thiên hạ mà lại nghĩ ra học thuyết thiếu sót để những kẻ độc tài hô lên chân lý đây rồi và dưa vào học thuyết đó tắm máu đân tộc mình à.

    Nói thêm cho cụ là làm gì có chính nghĩa thực sự khi mà sử dụng công cụ bạo lực (gọi là bạo lưc cách mạng) để giành chính quyền, nhất là lại dùng bạo lực ngay với nhân dân, anh em bà con mình

    Đừng có thấy cái gì hay (ở Bắc Âu) thì quàng vào là người ta học mình. Chỉ có những kẻ cá nhân chủ nghĩa, đốn mạt vô ơn, đang ngồi chửi thẳng vào những người đã bồi dưỡng tạo nên vị trí cho mình đang có là những thế hệ kế tiếp vận dụng biến tướng theo ý đồ cá nhân thì nhiều là đáng khinh bỉ. Đáng khinh và hèn hạ hơn nhiều thế hệ trước đó dám nói thẳng và đường hoàng hô cao đi theo chủ nghĩa mác lê nin, cho dù sau naỳ nhìn lại mới thấy là họ chỉ lợi dụng chủ nghĩa đó để tập trung quyền lực, vơ vét của cải và ăn chơi trác táng.

    Vẫn là lợi dụng học thuyết để mưu đồ lợi ích cá nhân thôi.

    :-":-":-"
  2. chunjunxo

    chunjunxo Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    25/06/2008
    Đã được thích:
    2
    [​IMG]

    [​IMG]
  3. anhvaem6868

    anhvaem6868 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    28/11/2010
    Đã được thích:
    9
    ẹo ẹo kinh quá bác ơi:((:((:((
  4. chunjunxo

    chunjunxo Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    25/06/2008
    Đã được thích:
    2
    =))=))=))
  5. chunjunxo

    chunjunxo Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    25/06/2008
    Đã được thích:
    2
    Em dám khẳng định bác chưa từng đi 2 nước này ! Nếu bác từng đặt chân đến 2 nước này bác sẽ không CHỤP MŨ họ như vậy ! Về mặt TỰ TRỌNG, LIÊM CHÍNH người anh em LÀO hơn chúng ta nhiều lắm....
  6. chunjunxo

    chunjunxo Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    25/06/2008
    Đã được thích:
    2
    Viết cho con trai vừa có bằng lái xe

    MONG MOD ĐỪNG KHÓA TOPIC NÀY CHO ANH EM MỞ RỘNG TẦM MẮT, BIẾT ĐƯỢC NHIỀU CHUYỆN "NHÂN TÌNH THẾ THÁI" nhé.


    Posted on 30/04/2009 by Dr. Nikonian

    Công bằng mà nói, từng câu, từng chữ, từng cảm xúc, hay hơn và thật hơn so với nhiều người được chứng nhận là HỘI VIÊN HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM

    Vậy là chỉ sau một giấc ngủ dài trên máy bay, con đến Mỹ, đặt chân xuống sân bay Chicago tráng lệ. Chỉ sau một đêm, con giã từ bạn bè, góc phố thân quen, mái trường cũ…, để làm quen với một thế giới khác.

    Cái thế giới mới mẻ của Hiệp Chủng quốc Hoa Kỳ, quả kỳ lạ phải không con? Nơi mà sự ân cần, thân thiện của chú hải quan nơi phi trường, chị da đen ở Sở An sinh xã hội, và mọi nhân viên công quyền khác làm cho cha con ta lạ lẫm. Nơi mà con vào công viên chơi bóng rổ, không phải trả tiền như trăm ngàn đứa trẻ Hoa kỳ khác. Đó là một ân sủng, khi thoát khỏi văn mẫu, đề thi sai, chạy trường chạy lớp, con bước vào một hệ thống giáo dục khác, nơi mà cơ hội đồng đều cho mọi người. Không có biệt lệ cho bất cứ con ông cháu cha nào cả.

    Đó là lý do vì sao ta trào nước mắt, khi thấy các con trai ta, sung sướng, hồn nhiên chơi bóng rổ dưới bóng lá cờ sao vạch của một đất nước khác, không phải quê hương.

    Giấc mơ Mỹ, quả là vĩ đại, không phải vì sự to lớn của nó, mà vì nó là của riêng con, riêng cho từng người. Và nó sẽ là sự thực, nếu con muốn, không phải là những lời phét lác huênh hoang của một thiên đường dối trá.

    Chúc mừng con, con trai ta ạ!

    Chỉ sáu tháng sau, ta thầm cám ơn trời đất, ông bà khi gặp lại con. Con chững chạc, cao lớn, tự tin như bao thanh niên khác trên đất Mỹ. Con không còn từ chỗ mỗi ngày trở về nhà nhớp nhúa, hôi hám, kiệt sức với khói xe, bụi đường, nước cống ngập đen xì. Con đậu bằng lái xe hơi ở Mỹ, kết quả của một cuộc thi cử công bằng và nghiêm túc. Con có quyền tự hào khi được ngồi sau tay lái, ung dung chen vào đoàn xe xuôi ngược ngày đêm trên hệ thống xa lộ vĩ đại nơi đây. Con đã được một quyền cơ bản, quyền lái xe, một cách danh chính ngôn thuận, mà không phải chạy chọt, dấm dúi như bao người khác ở quê nhà. Ở Mỹ, có bằng lái xe là một sự kiện lớn trong đời đó con!

    Chúc mừng con, con trai ta ạ!

    Các con ta, mỗi ngày cắp sách đến trường, về nhà không kiệt sức, không cùn mằn trong sự học nơi đây. Quyền đi học trong phẩm giá và niềm vui, quyền được hưởng thụ một nền giáo dục chính trực, công bằng, các con đã có! Đó là điều duy nhất, mà ta châm chước cho cái xã hội vừa kỳ quái nhất, vừa tốt đẹp nhất theo kiểu Hoa kỳ.

    Chúc mừng con, con trai ta ạ!

    Ta biết là ta may mắn khi có những đứa con trai như vậy!

    Chỉ có một điều: con không muốn về Việt nam nữa!

    Ta hơi chựng lại, nhưng ngẫm nghĩ một hồi, ta chẳng ngạc nhiên. Chỉ mới 6 tháng, ký ức đen của con về trường lớp, kẹt xe, khói bụi, tai nạn…vẫn chưa kịp phai nhạt. Con ghê sợ những điều ấy, cũng như ta, như triệu người Sài gòn khốn khổ khác. Con vẫn chưa quên sự phẫn nộ về một hệ thống giáo dục đầy bất công và tiêu cực. Con vẫn chưa quên những phi vụ tham nhũng bẩn thỉu đầy trên các báo ở nhà. Và bao nhiêu điều tội nghiệp đáng buồn khác, ai mà quên được?

    Nhưng mà con ơi, dù nhếch nhác thảm hại đến vậy, đó vẫn là quê hương con. Nơi đó, có một Sài gòn, mà cha con ta đã từng rong ruổi. Nơi con cất tiếng chào đời, nơi con lẫm chẩm những bước đầu tiên. Nơi con nói những tiếng Việt đầu tiên “từ thuở nằm nôi”. Kể cả những điều nhỏ nhặt nhất, từ quán phở ám khói cha con ta hay ngồi, từ hiệu video con ghé, từ quán café nhìn ra sông lộng gió cha con ta ngồi tán gẫu. Tất cả những điều tưởng như vô nghĩa với cuộc sống hào nhoáng nơi đây, nhưng là ký ức, đó là quê hương máu thịt con ạ!

    Con đã bị nhồi vào đầu những kiến thức sử học nhàm chám, khô khan, đầy máu và căm thù. Con đã học niềm vinh quang dối trá từ nồi da xáo thịt, từ huynh đệ tương tàn. Con đã đọc sách thấy vì nhân danh lý tưởng, niềm tin, người ta đấu tố cha mẹ anh em. Sự hung bạo, được ngụy tín dưới vỏ niềm tin. Sự mù quáng, được đậy điệm bằng lòng kiên định trung thành…

    Con không thể yêu quê cha đất tổ từ những điều giả trá ấy.

    Hãy về đây! Ta sẽ đem con đến Yên Tử, kể cho con nghe chuyện đánh Nguyên Mông, dưới bóng tùng già 700 năm tuổi, phủ bóng lên mộ Trúc Lâm tam tổ. Ta sẽ chỉ cho con bãi cọc của Hưng Đạo Đại vương nơi bến Bạch Đằng, nơi gã lính viễn chinh xâm lược khi nhớ đến phải run sợ đến bạc đầu. Ta sẽ dẫn con đến ngôi từ đường đơn sơ mộc mạc của bà Bùi Thị Xuân, cùng cúi lạy anh linh nữ tướng. Ta sẽ dẫn con đến đèo Ngang lúc “bóng xế tà”, cho con hiểu sự thanh cao của một tâm hồn Việt. Bên ngọn sóng bạc đầu Chương Dương, ta sẽ chỉ cho con những dấu chân xưa của Yết Kiêu, Dã Tượng, và của muôn vạn dân binh áo vải khác đã ngã xuống cho “đất nước vững thiên thu”.

    Nhớ lại đi con, con trai nhỏ của ta! Con đã đặt chân đến Vạn lý Trường thành, ghê sợ cái nghĩa trang ngập xương máu lớn nhất hành tinh. Con đã thấy một Bắc kinh hào nhoáng nhưng xấu xí với khói, bụi, ô nhiễm, khạc nhổ, oang oang nơi công cộng. Con đã thấy cảnh bắt người bán hàng rong như súc vật ngay chân Tử Cấm Thành. Con cũng đã thương hại gã Trung hoa khốn khổ, lắp bắp một thứ tiếng Anh giả cầy khi bị quát tháo nơi sân bay quôc tế. Đất nước chúng ta, vẫn trường tồn dưới ách một gã khổng lồ, nhơ bẩn và man rợ như vậy đó con. Vì sao hôm nay ta không để tóc đuôi sam, con không ê a Hán tự, chúng ta không nhồm nhoàm những món ăn man rợ như óc khỉ, chân gà sống nướng? Vì sao chúng ta không bị đồng hóa theo lũ Thái thú ô hợp kia, nếu không phải vì khí thiêng sông núi, anh linh tiên tổ đang chảy trong con?

    Quê hương con đó!

    Nhiều lắm con, nhiều chỗ để chỉ cho con thấy, dân tộc mình đã oai hùng, kiêu dũng, thanh sạch và khổ đau đến mức nào để có con sinh thành hôm nay.

    Hoặc nếu thì giờ eo hẹp, con hãy về một miền quê cát trắng, nơi ông bà, tổ tiên con yên nghỉ dưới bóng phi lao vi vút. Họ đã sống, đổ mồ hôi trên mảnh đất này, như một người nông dân lành và lương thiện như đất. Họ về với đất, trong vinh dự âm thầm, không như những ngụy-danh-nhân với lăng tẩm đền đài đồ sộ.

    Quê hương con đó!

    Sài gòn mà con ca thán, đâu phải thế! Sài gòn ngày xưa đẹp, thanh bình với “con đường Duy Tân cây dài bóng mát”, với “Trưng Vương khung cửa mùa thu”. Sài gòn mà con ngưỡng mộ qua những ca khúc vượt thời gian, qua những người Sài gòn xưa mà con hết lòng khâm phục. Sài gòn nay, như một cô gái đẹp bị lũ du côn rạch mặt, nham nhở đến tội nghiệp. Hỗn độn, xấu xí, bẩn thỉu, và hỗn hào biết mấy so với Hòn ngọc Viễn đông nền nã năm xưa.

    Quê hương con đó!

    Một ngày kia, con sẽ hiểu: đó là một phần máu thịt trong con. Con sẽ quay về với nó, như con cáo nhớ hang, con chim nhớ tổ. Con sẽ có cảm giác về nhà - coming home- như ta mỗi lần quay lại từ một thế giới đầy ánh sáng, đặt chân xuống Tân Sơn Nhất. Cái cảm giác tìm về tổ đó, nó là bản năng, nó dẫn dắt người Do thái quay về với mảnh đất Sion cằn cỗi, nó là niềm đau đáu của 2 triệu đồng bào con nơi đất khách. Không giải thích được bản năng tìm về cội nguồn đâu, con ạ! Mà cội nguồn con, đâu chỉ là Sài gòn hỗn độn hôm nay. Cội nguồn con đã bắt đầu, khi Lang Liêu mở tấm bánh chưng xanh mộc mạc tạ ơn trời đất. Gốc rễ con, đã phôi thai với mẹ Âu Cơ khi đem con lên rừng xuống biển.

    Về đây con! Về “mặc áo the, đi guốc mộc”, về mà “nghe chuyện tình bằng lời ca dao” , về để nhìn “bóng tre êm ru” lẫn “con diều vật vờ”, để thấy “trong đêm sao mờ lòng ta bâng khuâng theo gió vi vu”…Con đã lớn lên cùng ta, với những ca khúc này mà!

    Ngày con về, chắc tóc ta đã trắng như bạt ngàn lau lách. Nhưng có hề chi, nếu máu ta vẫn chảy trong con lòng thương nhớ cội nguồn không bao giờ có tuổi.

    Nhớ về, nghe con!

    30.4.2009
  7. moonrise8

    moonrise8 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    23/08/2010
    Đã được thích:
    2
    Tôi thấy các Kụ tranh luận nhìu quá. Như câu khẩu ngữ mà lờ đờ lúc nào cũng cất cao: Xây dựng đất nước VN dân giàu, nước mạnh XH công bằng, dân chủ, văn minh là ko thiết thực, là mị dân. Phải hiểu thế nào là bản chất của TBCN và XHCN. Theo như học thuyết MAC-LENIN XHCN là 1 XH văn minh tiên tiến, đạt đến trình độ đỉnh cao của loài người. Muốn lên CNXH phải trải qua CNTB. Phải đi từng bước 1, sau khi trải qua giai đoạn CNTB khi đó đất nước giàu, của cải vật chất có lúc đó mới đảm bảo an sinh XH, người dân mới được hưởng các quyền lợi đầy đủ: BHYT. Trợ cấp thất nghiệp, mọi người dân mới được nói lên tiếng nói, nguyện vọng của minh. Một XH như vậy mới được coi là XHCN. Như VN, TQ.Triều tiên...đội lốt là NN XHCN nhưng hoàn toàn ko phải vì đã đi tắt, đón đầu..chưa biết đi đã đòi biết chạy. Khi đại bộ phận người dân đã giàu chưa?, đã được bảo đảm an sinh XH chưa? chưa hề. Chính những nước mà ta gọi là TBCN họ đã và đang làm được những điều mà CNXH mong muốn
  8. chunjunxo

    chunjunxo Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    25/06/2008
    Đã được thích:
    2
    Hay lặm người anh em, bắt đầu kính phục người anh em rồi đấy, người anh em có thể chia sẻ nhiều hơn để mọi người cùng mở rộng tầm mắt nhất ![r32)][r32)][r32)][r32)]
  9. VN_OTC

    VN_OTC Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa Not Official

    Tham gia ngày:
    24/10/2006
    Đã được thích:
    2.724
    Bác này bị lệch lạc tư tưởng rùi.

    stalin, Mao đều là vĩ nhân.

    Trong giai đoạn lịch sử đó, họ hoàn toàn đúng.

    Cũng như học thuyết Mac cũng chỉ đúng trong một giai đoạn lịch sử.

    Vn cũng muốn có đường ra để đi tìm một hệ tư tưởng mới nhưng .....................

    Làm gì có Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Nguyễn Trãi, Hồ Chí Minh.........

    4 bản tuyên ngôn, chính là 4 hệ tương tưởng mang tính đột phá mỗi triều đại.

    Không biết tiếp theo triều đại Hồ Chí Minh là............:-bd
  10. chunjunxo

    chunjunxo Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    25/06/2008
    Đã được thích:
    2
    Chú Ba ơi, giờ vinh hoa phú quý chú còn nhớ thủa hàn vi nơi quê nhà... quê mình nghèo nhưng bà con sống tình nghĩa chú Ba ơi... không như chốn thị thành.... khi nào sắp xếp được công việc chốn quan trường chú về thăm quê mình nhé, bà con quê mình nhắc tới chú hoài a'.... nhớ về nghen chú Ba....




    [​IMG]

Chia sẻ trang này