Riêng một góc trời

Chủ đề trong 'Giao Lưu' bởi a_violet_poem, 19/05/2011.

Trạng thái chủ đề:
Đã khóa
2562 người đang online, trong đó có 1025 thành viên. 09:16 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Chủ đề này đã có 28824 lượt đọc và 821 bài trả lời
  1. EMBE121109

    EMBE121109 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    13/11/2009
    Đã được thích:
    3
    Anh WSS !EB đọc bài này cảm động quá[r32)][};-
  2. LoveIsBlue12511

    LoveIsBlue12511 Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    12/05/2011
    Đã được thích:
    1
    Hoa dầu ơi................


    Lâu ngày quay lại, khu phố xưa giờ khang trang hơn với nhiều nhà cao tầng, nhưng lại có cảm giác ngột ngạt và chật hẹp hơn, vì không còn cây hoa dầu ngày nào...
    Ngày trước, bên cạnh nhà tôi có một cây hoa dầu không cao lắm nhưng cũng đủ tỏa bóng mát và là một nét thi vị rất riêng của xóm tôi. Nhất là đến mùa thu, khi hoa đơm kín cành. Hoa dầu không có gì đặc biệt, màu chàm nâu khô khan. Thế nhưng ai cũng thích hoa dầu, vì hoa rơi tựa như chiếc chong chóng của thiên nhiên, một món quà dễ thương dành cho trẻ con.
    Hoa đơn giản chỉ có hai cánh, thon dài như cánh chuồn chuồn nhưng cứng như một chiếc lá khô, tỏa ra hai phía ngộ nghĩnh. Nhìn bông hoa có thể liên tưởng hai bàn tay xòe ra đón yêu thương trên một quả cầu nhỏ xíu màu xanh mà tôi thường gọi đó là cuống hoa.
    Cây hoa dầu lặng lẽ bên một góc đường, không ai hay biết. Nhưng mỗi khi gió xao xác đến, là cả chục cánh hoa dầu xoay tít trên nền trời trong vắt, vấn vương trên tóc, đậu trên vai và cuối cùng hờ hững đáp xuống đường để lại chút hụt hẫng, chơi vơi. Cánh hoa rơi nghiêng, bay dịu dàng như một tà áo dài trong mỗi giấc mơ.
    Những đứa trẻ và cả tôi ngày bé thường thích thú ào ra đường lượm hoa dầu đầy lòng bàn tay, sau đó chờ gió đến và lại thẩy những cánh hoa dầu lên trời. Cứ thế, chúng tôi thích thú nhìn theo cánh hoa dầu bay, nhẹ nhàng, lãng đãng theo gió đến một miền vô định, hoặc bay mãi, nếu cơn gió còn yêu thương, còn che chở…

    [​IMG]
    Mùa thu đã đi được một nửa, những cánh hoa dầu giờ đã đủ cứng cáp trong màu nâu chàm già thô ráp, không còn lấm chấm vẻ xanh non như ngày cuối hạ sang thu. Hồn thu thấm vào hồn cây, lá rụng mang nét tiêu điều, buồn bã. Phải chăng nhờ bàn tay mềm mại của mùa thu chạm vào, cái ánh mắt ngập ngừng trữ tình ấy lướt ngang những hàng cây, mà màu hoa dầu trong mùa thu bỗng trở nên đẹp quá trong mắt tôi.
    Cây cứ lặng lẽ lớn lên bên đời người, nuôi lớn tuổi thơ hồn nhiên cùng với bao chiếc chong chóng tình bạn, cùng với bao hạnh phúc đôi lứa bên dưới hàng hoa dầu, và nuôi lớn cả những niềm lãng đãng không tên của tôi mỗi khi được hoa chạm vào tóc, chào rằng: "Thu đã về rồi đó”. Cây hoa dầu để lại trong tâm khảm của mỗi người cùng khu phố một niềm riêng khó tả. Chiều chiều, khu phố như bớt hiu quạnh khi những cánh hoa dầu bay bay, thấp thoáng nụ cười…
    [​IMG]
    Nhà tôi dọn đi nơi khác, xa hàng cây dầu chất chứa nhiều kỉ niệm. Lâu ngày quay lại, khu phố xưa giờ khang trang hơn với nhiều nhà cao tầng, nhưng có cảm giác như ngột ngạt và chật hẹp hơn, vì không còn cây hoa dầu ngày nào. Thiếu vắng những chiếc ghế con con của người mẹ, người bà ngồi hóng mát cùng con cháu mỗi chiều đầy gió. Thiếu vắng những đôi tình nhân dừng lại bên hàng cây tâm tình, hoặc nán lại để lưu luyến chút bình dị của thiên nhiên. Không còn đứa trẻ nào ra nhặt hoa dầu, thẩy lên trời cao gửi tuổi thơ hồn nhiên theo cơn gió. Tất cả đã xa, hình như xa lắm, không còn lấy lại được nữa…
    Đứng bên góc nhà có cây hoa dầu trước kia, tôi lặng lẽ nghe tiếng khóc bâng khuâng của đứa trẻ trong mình…
  3. a_violet_poem

    a_violet_poem Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    01/12/2010
    Đã được thích:
    0
    Từ dạo đó ,ngoài em có thêm EB nhớ anh đó
    Mừng anh quay lại với chúng em :x>:D<:-*:p
  4. WhySoSerious

    WhySoSerious Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    07/05/2011
    Đã được thích:
    0
  5. a_violet_poem

    a_violet_poem Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    01/12/2010
    Đã được thích:
    0
  6. brokerforex

    brokerforex Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    24/08/2010
    Đã được thích:
    0
    =D>=D>=D>=D>=D>=D>=D>
  7. WhySoSerious

    WhySoSerious Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    07/05/2011
    Đã được thích:
    0
    I also miss you all!

    Có phải chúng ta đang tự đánh mất đi một quãng đời?


    Có phải chúng ta đang tự đánh mất đi một quãng đời
    của những ngày tháng mà trái tim lừa dối rằng đó là cảm giác yên vui?

    *
    Những điều thuộc về duyên số đã mang chúng ta đặt vào một ngôi nhà dưới bầu trời
    không ai đánh cắp của ai một lời hứa
    đi đến cuối con đường chỉ là niềm tin trong phút giây ta cần phải nói rõ
    khi đứng giữa bao người chúng ta cho mình cái quyền được làm đứa trẻ nhỏ
    không chút đắn đo những ước mơ

    *
    Một ngôi nhà với nhiều cánh cửa mở ra đợi chúng ta trở về
    ngồi nhìn nhau với cái nhìn hạnh phúc
    một tiếng cười nhỏ nhoi cũng biết cách lan đi hết l.ồng ngực
    một tiếng ho cũng làm cho người kia đuối sức
    một câu dỗi hờn cũng đủ giúp ngày dài hơn 24 tiếng
    chúng ta biết chờ đợi để thương yêu...

    *
    Nhưng rồi từng ngày dài, từng năm tháng, và từng vết đau...
    đã đắp bồi như lớp rêu mọc lên sau mỗi mùa mưa đến
    khép lại những cánh cửa bình yên và mở ra những cánh cửa mỏi mệt
    chúng ta giờ nhìn thấy nhau trong len lén nghi ngờ

    *
    Chúng ta giờ nhìn thấy nhau qua khoảng trống của đôi đũa trong giờ cơm khuya
    nhìn thấy nhau khi một người đã ngủ và một người nằm thức
    nhìn thấy nhau khi rón rén kéo gần hơn tấm chăn để tìm hơi ấm
    nhìn thấy nhau khi tấm hình cưới vô tình lấm bụi bẩn
    mà không dám lau đi gương mặt mình...

    *
    Chúng ta vẫn đứng yên ở đấy trong ký ức ngôi nhà lần đầu tiên
    sao lời hứa chẳng còn ai đến chứng kiến
    sao để cho niềm tin hóa kiếp thành ra một sự nuối tiếc
    sao lại nỡ rụt bàn tay này về lúc bàn tay kia cần được biết
    hạnh phúc có còn ở nơi đây?

    *
    Ở trên thiên đường nào cũng có những đám mây
    chỉ đơn giản vì những thiên thần cũng cần bước chân vào bóng mát
    họ cũng có nỗi đau vì trao đi quá nhiều hạnh phúc
    và những niềm cô đơn đã tạc riêng cho họ một đôi cánh
    để suốt đời chỉ có thể khóc trong một cuộc đời bày sẵn những lấp lánh
    mà ai biết được đâu?

    *
    Mà ai biết chúng ta có còn ràng buộc được gì trong đời nhau
    mỗi người tự trách mình đang lừa dối
    mỗi người tự lấy cắp trong tim mình một lần đau nhói
    để yêu thương cũng đến lúc buông tay vuột khỏi
    những điều giản dị ngày xưa...

    *
    Trong một cuộc đời bình thường
    sao chúng ta chỉ bằng lòng trả giá cho những điều không thuộc về ước mơ?



    Nguyễn Phong Việt
  8. a_violet_poem

    a_violet_poem Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    01/12/2010
    Đã được thích:
    0
  9. a_violet_poem

    a_violet_poem Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    01/12/2010
    Đã được thích:
    0
  10. WhySoSerious

    WhySoSerious Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    07/05/2011
    Đã được thích:
    0
Trạng thái chủ đề:
Đã khóa

Chia sẻ trang này