Riêng một góc trời

Discussion in 'Giao Lưu' started by a_violet_poem, May 19, 2011.

Thread Status:
Not open for further replies.
2663 người đang online, trong đó có 1065 thành viên. 15:05 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này(Thành viên: 0, Khách: 0)
thread_has_x_view_and_y_reply
  1. a_violet_poem

    a_violet_poem Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Dec 1, 2010
    Likes Received:
    0
  2. Deckese

    Deckese Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Mar 23, 2011
    Likes Received:
    0
    Ruby cho tôi gởi nhờ bài dự thi ở đây nhé, hãy góp ý, nhất là tựa bài.
    Tôi còn chỉnh sửa, R đừng chuyển đi nhé.
  3. Deckese

    Deckese Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Mar 23, 2011
    Likes Received:
    0
    [​IMG]
    http://mp3.zing.vn/bai-hat/Hoa-Vang-.../IW6UD0ZW.html

    Ngàn Đời Yêu Hoa Cúc

    Ngày hai đứa còn yêu nhau, có một lần em bảo:

    - Em mơ ước sau này có một mảnh đất thật rộng, ở giữa chúng mình sẽ xây một căn nhà nho nhỏ sơn màu trắng, chung quanh là những thảm cỏ xanh, và em sẽ trồng thật nhiều hoa cúc vàng. Chiều chiều chúng ta ra vườn để ngắm hoa, thích thật anh ạ!

    - Sao chỉ là cúc vàng thôi em?

    - Ừ, chỉ là cúc vàng thôi anh!

    Rồi em kể:

    “ Ngày ấy ba và mẹ yêu nhau, bà ngoại đồng ý nhưng không hiểu sao ông ngoại một mực ngăn cản, mẹ rất buồn và định buông xuôi nhưng ba quyết không bỏ cuộc, biết ông ngoại thích hoa cúc, ba lặn lặn lội đi tìm những giống cúc đẹp nhất, mỗi khi ông đi vắng, ba đem trồng khắp nơi trong vườn nhà ông, sau này ông biết nên nhổ sạch và còn cấm tiệt ba đến nhà, May sao còn sót lại một khóm cúc, ban đầu cây còn nhỏ nên mọi người không để ý, dần dà cây lớn lên và cho những đoá hoa vàng tuyệt đẹp, những khóm cúc của ông trồng không thể sánh bằng. Lúc đầu mỗi lần đi ngang qua, ông chỉ nhìn một một cách dửng dưng , nhưng rồi khi những đoá cúc vàng khoe sắc dưới ánh mặt trời ban mai, đẹp tựa một bức tranh thì ông không thể cưỡng lại được, bắt đầu từ đó ông dành nhiều thời gian để chăm sóc khóm cúc ấy, có những chiều ông bắt ghế ra ngồi hàng giờ bên khóm hoa, uống trà và ngâm những bài thơ tình lãng mạn, ông nhổ hết những cây cúc cũ và cho thay vào những giống cúc mà ba đã trồng, Khi khu vườn tràn ngập trong sắc vàng của loài hoa cúc mới, ông gọi mẹ đến rồi bảo:
    - Ngày mai con gọi thằng N. đến gặp ba !
    Rồi chuyện gì xảy ra sau đó thì chắc anh cũng đoán được.”

    Nghe xong,tôi hỏi :

    - Nhưng sao ông ngoại em lại yêu hoa cúc?

    - Em không rõ lắm, nhưng có một điều: bà ngoại em tên Cúc, Hoàng Cúc.

    Dần dà từ đó tôi cũng bắt đầu yêu hoa cúc.

    Thế là rồi cuộc đời xô đẩy, một ngày nọ em sang ngang đi lấy chồng theo sự sắp đặt của gia đình, Vậy là em đã bội ước, tôi căm thù, tôi uất nghẹn. Tôi băm nát những khóm cúc mà em đã trồng trong góc vườn nhà tôi. Còn chừa lại một khóm, tôi vẫn chăm chút cẩn thận nhưng không phải để kỷ niệm cho một tình yêu mà để làm dấu tích cho sự phản bội, những khi uất nghẹn trào dâng, tôi ngắt một đoá cúc rồi dẫm nát dưới gót giày, điều đó làm tôi nguôi ngoai phần nào, từ đó tôi căm ghét hoa cúc, ghét cay ghét đắng; Tôi đặt cho nó một cái tên: hoa Bội Bạc.

    ***********

    Năm năm sau:

    Một sáng mùa thu tôi bàng hoàng khi nghe tin em đã vĩnh viễn ra đi sau một tai nạn.Tôi đau đớn tột cùng, tưởng rằng tình cảm đã phai nhạt theo thời gian, nhưng không, nó chỉ dồn nén lại và nằm yên ở một góc khuất nào đó trong tâm khảm…

    Tôi đến viếng tang em để phải chứng kiến những cảnh đau lòng, Nhìn di ảnh em trên quan tài tôi không cầm được nước mắt, sao em vội ra đi khi còn xuân sắc, để lại bao tiếc thương cho mọi người. Mẹ em khóc la thảm thiết, ba em câm lặng như người vô tri vô giác. Em nằm đó trong chiếc quan tài phủ đầy hoa cúc vàng, loại hoa mà em từng yêu thương, đã từng mơ ước sẽ có ngày trồng kín trong vườn để mỗi khi chiều về đôi ta cùng nhìn ngắm. Bây giờ nơi em đang nằm khác nào góc vườn phủ đầy hoa cúc, nhưng đau đớn thay đó là góc vườn thiên thu.

    Mẹ em sững lại khi nhìn thấy tôi, chợt bà ôm chầm lấy tôi và khóc mãi không thôi, giọng bà khản đặc:

    - Bác xin lỗi cháu, bác xin lổi cháu, hãy tha thứ cho gia đình bác.

    Kéo tôi vào nhà trong, đầm đìa nước mắt, bà kể:

    “Ngày ấy gia đình không ngăn cản hai đứa đến với nhau, nhưng không may: bác trai làm ăn thất bại và nợ nần chồng chất, người ta đồng ý xoá nợ với điều kiện em nó phải về làm dâu nhà người ta, tội nghiệp, thương cha thương mẹ, em nó nên đành gạt nước mắt đi lấy người mình không yêu. Trước khi mất em nó có gọi tên cháu và có dặn bác 2 điều: hãy phủ kín những đoá cúc vàng trên quan tài của nó, hãy đeo cho nó chiếc nhẫn mà ngày xưa cháu đã tặng khi hai đứa còn yêu nhau.”

    Nghe xong tôi chết lặng trong lòng, hai dòng nước mắt chảy mãi, chảy mãi không thôi, một nỗi ân hận khôn xiết trào dâng…….Cúi đầu, thắp cho em nén nhang thay cho lời vĩnh biệt và ngàn lời tạ lỗi. Khi ra về trời đổ mưa xối xả, nước mắt tôi trộn lẫn trong mưa nhạt nhoà, tôi khóc cho em và có lẻ trời cũng thương khóc cho em?

    Kể từ dạo ấy tôi yêu hoa cúc và có lẻ trong suốt quãng đời còn lại. Tại sao ư? Câu trả lời xin dành cho các bạn!

    Còn một chuyện tôi muốn kể nốt cho các bạn nghe: Sau đám tang, tôi chăm chút thật kỹ khóm cúc còn sót lại mà em đã trồng trong vườn nhà tôi năm xưa, không hiểu sao, đúng 7 ngày sau khóm trúc úa dần rồi chết, không cách nào cứu được. Vậy là khóm cúc đã theo em như muốn chứng minh rằng: đây không phải là loại hoa bội bạc, không phải là dấu tích của sự phản bội.
  4. a_violet_poem

    a_violet_poem Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Dec 1, 2010
    Likes Received:
    0
  5. a_violet_poem

    a_violet_poem Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Dec 1, 2010
    Likes Received:
    0
  6. a_violet_poem

    a_violet_poem Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Dec 1, 2010
    Likes Received:
    0
  7. a_violet_poem

    a_violet_poem Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Dec 1, 2010
    Likes Received:
    0
  8. a_violet_poem

    a_violet_poem Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Dec 1, 2010
    Likes Received:
    0
    Đã gần 2h sáng mà bố vẫn chưa về...Nó lo lắm ! Hết lên cầu thang ,lại xuống cầu thang ! Hết mở tủ lạnh lại đóng tủ lạnh...Mãi đến khi nó mệt mỏi gần thiếp đi thì nó mới nghe tiếng xe bố mỗi lúc một gần trong đêm đen . Mở cửa cho bố ,nó chưa kịp giận hờn ,trách móc thì đã hoảng hồn khi thấy bố mình đang lảo đảo với chiếc xe...Bằng những cố gắng gần như cuối cùng ,bố đã dắt được chiếc xe vào nhà ,và rồi cười xòa nhìn con gái đắc thắng ! Nó càng chới với hơn khi tấm thân gần 90 kg của bố từ từ đổ vào bờ vai 16 tuổi nhỏ bé của nó...Dìu bố ngồi xuống ghế ,nó ngỡ ngàng đưa tay lau rụt rè hai dòng nứơc mắt bố đã bắt đầu tràn ra...Bố nói huyên thuyên và trong ngàn lời đầy men rượu đó ,nó ghép lại được 5 từ " Bố xin lỗi con gái ! " Rồi bố ngủ quên mệt mỏi trên vai con thơ ...Nó...nó nhớ lúc đó mình đã không hề khóc , làn nứơc đang dàn rụa trên mặt nó hình như chỉ là vòi nứơc ai đó đã mở và quên khóa mà thôi ...Nó dịu dàng đỡ bố nằm xuống ghế , lặng nhìn bố ngủ say và biết rằng từ nay mình sẽ là cây tùng ,cây bách cho bố quấn quít dựa vào mỗi khi yếu đuối vì khổ đau...
  9. LoveIsBlue12511

    LoveIsBlue12511 Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Joined:
    May 12, 2011
    Likes Received:
    1

    Mình thấy vui lắm, chưa bao giờ mình được vuốt lên mái tóc bạc của Bố......... Hôm nay mình thấy nó bạc nhiều hơn thì phải.

    Bố ạ, con ước gì mẹ có ở đây.............
  10. nhocxinhhn

    nhocxinhhn Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Mar 23, 2011
    Likes Received:
    0
    Nhoc tặng Chị Ru và anh Blue



    [​IMG]
Thread Status:
Not open for further replies.

Share This Page