Số phận của những chuyến hàng cứu trợ Miền trung

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi gaubongcha, 03/11/2010.

210 người đang online, trong đó có 84 thành viên. 01:37 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Chủ đề này đã có 6540 lượt đọc và 112 bài trả lời
  1. saosao29

    saosao29 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    09/05/2009
    Đã được thích:
    197
    về 350 thi mày là cái thằng cười to nhất rồi.
    không chấp nhận cái bọn thất đức biến đồ cứu trợ thành rẻ lau [r37)]
  2. noyoungnoold

    noyoungnoold Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    23/06/2009
    Đã được thích:
    10
    Chúng ta phải nhìn nhận đây là một cuộc khủng hoảng kinh tế chứ không chỉ là vấn đề lạm phát. Nếu vấn đề thuộc về quan hệ tiền - hàng đơn thuần thì nền kinh tế có khủng hoảng nhưng không sụp đổ, hay nói cách khác, có thể sụp đổ một số xí nghiệp chứ không thể sụp đổ một nền kinh tế. Ở thời điểm này, chúng ta đang tiệm cận đến sự sụp đổ của một nền kinh tế. Tất cả các thị trường cơ bản đều đang sụp đổ, tất cả các ngành kinh doanh đều giảm, ví dụ, thị trường bất động sản. Bao giờ cũng thế, khi giá hàng hoá tăng cao đến mức vượt ra khỏi mọi sự tưởng tượng thì lúc ấy, bất kỳ nhà điều hành vĩ mô nào cũng phải để ý. Nhưng dường như những nhà điều hành vĩ mô của chúng ta hoan hỉ cùng với sự tăng giá mà không biết rằng nhà nước phải đứng bên ngoài mọi cơn điên của xã hội. Nếu không có nhà nước trong đó thì tất cả chúng ta đều sướng khi tăng giá và khi chúng ta sụp đổ, chúng ta gửi niềm hy vọng của mình vào sự sáng suốt của Chính phủ. Nhưng nếu Chính phủ cùng sướng ở trong cơn sốt thì trong đống sụp đổ có cả chúng ta lẫn chính phủ, và chúng ta không biết trông đợi vào đâu. Những biểu hiện này hoàn toàn không có gì mới và đều có thể xảy ra. Những sự mất cân đối như vậy được gọi là khủng hoảng kinh tế. Đáng ra, công việc hàng ngày của các cơ quan tham mưu của Chính phủ là phải hình dung và phải chuẩn bị các kịch bản cho những tình huống khác nhau. Tuy sự khủng hoảng này không đủ để làm rối loạn thái độ của những người lãnh đạo ở các cấp cao nhất, nhưng rõ ràng, chúng ta đọc thấy sự rối loạn ấy mặc dù không ai thừa nhận nó. Họ vẫn rất tự tin nhưng sự tự tin không gắn với hiện tượng thực tế sẽ làm mất lòng tin của xã hội. Mà xã hội cần có lòng tin, xã hội mất lòng tin trong một hiện tượng không tổng thể là khủng hoảng kinh tế sẽ dẫn đến sự mất lòng tin rộng hơn. Nếu các nhà lãnh đạo của chúng ta chỉ dừng ở những phương pháp, những chương trình như hiện nay thì chắc chắn, sự mất lòng tin rộng hơn sự mất lòng tin vào các chính sách điều hành kinh tế sẽ xuất hiện.
    Lòng tin từ lâu đã được thay thế bằng một đại lượng phổ biến, đó là sự sợ hãi. Chúng ta đang nhầm lẫn giữa sự còn lại của lòng tin với sự sợ hãi. Sự sợ hãi chiếm tỷ lệ khống chế trong toàn bộ cơ cấu tinh thần của xã hội đối với nhà nước. Nhưng sợ hãi không phải là một tâm lý phổ biến, không phải là một tâm lý tích cực. Sợ hãi là một tâm lý làm thui chột sự phát triển. Sự sợ hãi của người dân không đem lại sự ổn định của thể chế mà ngược lại, nó còn làm mất đi năng lực phát triển và cảm hứng phát triển.
    Chúng ta nên nhớ rằng sự sợ hãi không phải là đường cong liên tục, đến lúc nào đó sẽ có những bước nhảy, bước nhảy ấy là kết quả cuộc đột kích của các yếu tố vào chuỗi sợ hãi, và chính bước nhảy của nỗi sợ ấy mới tạo ra cực đoan. Trạng thái nổi giận của nỗi sợ tạo ra tình trạng phá hoại. Chúng ta thấy rằng, một vài người vì nóng giận, vì sốt ruột mà rất gay gắt khi chỉ trích chính phủ. Nhưng phải nói rằng, việc mặc cái áo khoác thuật ngữ cho một sự nổi giận có chất lượng bản năng chứng tỏ những người đó không phải là những người có trí tuệ thật. Con người không có trí tuệ thật bao giờ cũng yêu mến nhiều hơn mức cần thiết và cũng nổi giận nhiều hơn mức cần thiết. Cho nên chúng ta cần khách quan, tỉnh táo khi phân tích tất cả các hiện tượng, và chừng mực, phải chăng trong sự đánh giá. Tôi đã nói rằng, không nên nói to bởi không có không gian, không có bức tường chính trị nào tự giãn ra bởi sự nói to của bất kỳ ai. Các không gian chính trị sẽ tự giãn ra cùng với sự phát triển của trí tuệ con người và nhân dân. Cho nên, thay vì cung cấp lời khuyên cho các nhà lãnh đạo thì tốt nhất, chúng ta cung cấp kiến thức cho người dân để họ dần dần thức tỉnh. Bởi nhà nước thường mắc căn bệnh tự mãn, như Lenin đã định nghĩa. Tự mãn là biểu hiện của sự lộng hành, xét cả về phương diện văn hoá lẫn phương diện trí tuệ. Một nhà chính trị cần phải rất khiêm tốn, nhất là trước giới trí thức, có như vậy họ mới thu xếp được thái độ vừa phải và sự cộng tác của người trí thức. Nhiều người nói rằng bây giờ khủng hoảng nhân sự, không tìm đâu ra nhân tài. Tôi rất ngạc nhiên. Vấn đề là họ tìm bằng tiêu chuẩn gì? Tôi cho rằng tiêu chuẩn phân loại trí thức thì không khó, trí thức phân loại nhau dễ lắm, nhìn nhau là biết. Nhưng để phân loại trí thức thì phải có một đội ngũ có tiêu chuẩn đi phân loại trí thức, mà xây dựng đội ngũ đi phân loại ấy rất khó. Xây dựng một tiêu chuẩn phân loại trí thức không hẳn là việc đáng làm, vì bản thân trí thức không cần ai phân loại họ.
  3. nuoc_da

    nuoc_da Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    18/10/2005
    Đã được thích:
    872

    cách đây vài năm thì có, Nhưng rút kinh nghiệm được vài năm rồi, ở cty mình từng ngồi phân loại quần áo trước khi gửi đi, chứ ko phải cho thành nhiều bịch đâu, Ngay cả sách vở cũng thế, tránh như ngày xưa cho cả tạp chí thời trang vào.

    Mọi người cũng rút kinh nghiệm là nếu tổ chức thì nên gửi hàng hoặc đổi tiền ra hàng, vì theo mình hiểu thì ủng hộ tiền vùng lũ thì mua hàng ở đâu, rồi lại bị ép giá thôi.


  4. khovichung

    khovichung Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    21/06/2009
    Đã được thích:
    61
    khốn nạn thật không còn từ nào cay nghiệt hơn dành cho bọn xúc vật này mất có vài đồng tiền xe chở vào các xã vùng rốn lũ thì mùa đông này bà con cũng đỡ lạnh biết bao hơn nữa đây là tình cảm của đồng bào đối với khúc ruột miền trung mà chúng nó coi như đống rẻ rách .ko làm cho ra nhẽ thì thử hỏi lần sau những nhà hảo tâm còn đươc ai nữa.
    nghiệp chướng rồi sẽ vận vào lũ khốn nạn này các bạn ạ.
  5. cavicovn

    cavicovn Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    10/06/2006
    Đã được thích:
    16.314
    Mịa, giờ đánh CK thấy mất lòng tin vào lờ đờ quá. Đi cứu trợ, cái nơi mà tính người được thể hiện nhiều nhất thì lại thành thế này.

    Giờ đ.... biết tin vào cái gì nữa.

    Chán.
  6. Floren

    Floren Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    13/08/2005
    Đã được thích:
    3
    đó mới chỉ là hàng, chứ là tiền thì lại đi nhà nghỉ hết thôi =))
  7. than_y

    than_y Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    12/02/2007
    Đã được thích:
    0
    cho em địa chỉ nhà bọn đấy em bảo bọn Cổ Nhuế ở Hà Nội đến nó cho mấy xe ******** ngập nhà chúng nó lên
    bọn khốn
  8. cuoi_khoc

    cuoi_khoc Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    22/11/2004
    Đã được thích:
    396
    nhục...đúng là bách nhục...điếm nhục...
  9. noyoungnoold

    noyoungnoold Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    23/06/2009
    Đã được thích:
    10
    Buồn vì người Việt mình quá, nỗi buồn trĩu nặng trong người, sao bảo tụi NN nó gọi ta là dân An nam mít và cần chúng nó khai sáng cho
  10. themnhieutien

    themnhieutien Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    03/05/2010
    Đã được thích:
    0
    Bùi Thị Mai - Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ tỉnh Nghệ An

    đ...ị.....t con m ẹ con mất dạy
  11. LenhHoXu

    LenhHoXu Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    25/03/2010
    Đã được thích:
    0
    Mấy thằng mấy con kiểu này cứ phải cho Đàn hương hình. Xuyên cái cây từ hậu môn xuyên tới gáy, cho ngậm sâm 3 ngày không được chết thì chúng nó mới biết sợ được. Tiên sư chúng nó chứ.[r23)]

Chia sẻ trang này