Tản mạn về CPI và TTCK (46)

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi Vuthanhnguyen, 21/02/2024.

2843 người đang online, trong đó có 1137 thành viên. 11:09 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 1167418 lượt đọc và 4063 bài trả lời
  1. giavanchuakhon

    giavanchuakhon Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    27/04/2017
    Đã được thích:
    242.521
    Hồi đó đói quá
    Ăn không có
    Giải trí chẳng có gì
    Thành ra còn mỗi đọc sách, hồi đó sách lại rất rẻ vì mỗi lần in họ in hàng vạn quyển, giá thành thấp
    HoangDung2008, Binh Yen, vongai4 người khác thích bài này.
  2. giavanchuakhon

    giavanchuakhon Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    27/04/2017
    Đã được thích:
    242.521
    Chuẩn cụ Thật
    LĐ phổ thông càng ngày càng rẻ rúng

    Thợ có học nghề, có tay nghề giờ lại hiếm và thu nhập rất tốt

    Gội đầu, cắt tóc làng xã giờ cũng kiếm tiền nuôi cả chồng lẫn con ngon ơ

    Nếu ông chồng lại có tay nghề thợ gì cũng được, thì nhà cao cửa rộng ở quê luôn, chấp 2 vc đại học đểu lê la thành phố
    --- Gộp bài viết, 09/03/2024, Bài cũ: 09/03/2024 ---
    https://www.facebook.com/reel/919561752718548?fs=e&s=TIeQ9V&mibextid=HhIJCe
    HoangDung2008, Binh Yen, vongai6 người khác thích bài này.
  3. architetto

    architetto Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    15/03/2005
    Đã được thích:
    1.880
    Cụ Thật chuẩn, giờ chúng ta có nhiều điều kiện để làm việc hơn, và vật chất cũng đầy đủ hơn. Nhưng không thể phủ nhận các tiền bối đã đem lại giải phóng dân tộc cho cả Đông Nam Á, và các Dân tộc bị nô lệ trên thế giới. Nếu mà cứ ngu để trị thì chúng ta không thể bình đẳng được như bây giờ đâu
    HoangDung2008, Binh Yen, vongai3 người khác thích bài này.
  4. Clara21

    Clara21 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    20/08/2021
    Đã được thích:
    55.327
    Chuẩn quá!
    Năng lực học hành "ngon" thì hãy vào đại học và học hành cho ra hồn,
    Mấy thể loại trường đại học cấp bằng gốc mít chỉ phí tiền & làm tiền bố mẹ các cháu, chả giải quyết gì.
    Học nghề để làm việc kiếm tiền và XKLĐ, động lực rõ ràng còn hơn ĐH đểu :)
  5. architetto

    architetto Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    15/03/2005
    Đã được thích:
    1.880
    Học là việc cả đời. Còn lớn tuổi chẳng ai người ta đi so sánh cái hơn thua vật chất như đàn bà con nít.
    Nếu bạn đã từng deal hàng chục triệu USD về cho Vn và làm các dự án rất lớn trên thế giới. Thì bạn sẽ coi những người NAV lớn như cụ VTN hay các bạn sinh viên tập đầu tư ck hay các bạn nữ đi làm nvvp trên này bình đẳng như nhau. Vì tớ có thể nói chuyện bình đẳng với cụ Nguyên về bất cứ chuyện gì và cũng biết cách nói chuyện với các bạn nhỏ tuổi hơn về bất cứ chuyện gì

    Gửi bạn lời chúc của thầy tôi- 1 trong những người thầy mà tôi rất kính trọng và coi như Diệp sư phụ về kinh tế và văn hóa. Và tôi cũng là 1 người thầy , học trò của tôi cũng thủ khoa đầu ra ( bảo vệ điển hình ) của các trường rất nhiều. Không thiếu học trò đầu vào rất hạn chế nhưng giờ cuộc sống rất tốt về cả tinh thần và vật chất ( tạm coi như có nhà có xe đi ạ )

    “Nhiều nhà báo xin tôi một lời chúc Tết cho độc giả của báo. Tôi xin vui vẻ làm chuyện này, mặc dù từ 77 năm tôi sống, 77 năm tôi nghe lời chúc, chưa bao giờ tôi thấy có điều chúc nào trở thành thực tế. Không biết lời chúc có tầm quan trọng thực của nó không, tuy nhiên nếu bạn đọc còn khoái chí khi nghe lời chúc thì tôi cũng sẵn sàng chúc bạn một năm Quý Mão hạnh phúc, thịnh vượng và an khang.
    Bạn ạ, viết xong những thứ xã giao xong rồi, thì tôi mới gửi luôn theo đây những lời khuyên thực tế.
    Đối với các bạn cao niên, tôi sẽ chỉ xin chúc sức khoẻ. Nhưng sức khoẻ không đơn thuần nằm trong lời chúc. Nó là không khí chúng ta thở, thức ăn chúng ta nuốt, nước chúng ta uống, và thuốc chúng ta tiêu thụ từng nắm, từng đống, mỗi buổi sáng. Không khí tại Hà Nội cũng như tại Sàigòn chất lượng xấu, không phải tôi nói mà các đài chuyên môn xác nhận. Vậy tại sao, đối với các bạn nào có khả năng, các bạn không dọn đi ở những nơi vô cùng đẹp, trong lành, suốt miền duyên hải hoặc núi đồi của nước ta khi bạn hoàn toàn tự do đối với công việc. Đó là vì các bạn cao niên sợ thay đổi, sợ sống xa con cháu, sợ không có người phụng dưỡng bên cạnh. Làm vậy bạn sẽ yếu đi nhanh hơn mỗi ngày bạn có biết không. Lời khuyên của tôi, mà tôi áp dụng cho chính bản thân, là bạn hãy sống xa con cháu, tự lực, tự cường, tự quản với những lứa người cùng tuổi, cùng thế hệ khi bạn còn đủ sức. Bạn sẽ thấy cuộc sống của bạn mang nhiều ý nghĩa hơn là suốt ngày phiền rầy con cháu, chỉ vì bạn chẳng có việc làm nào khác trong những ngày dài đằng đẵng. Tôi vẫn đi chợ, vẫn làm cơm, vẫn thể thao, vẫn sáng tác, vẫn văn nghệ đủ mọi kiểu, và vẫn xa chính những đứa con, bọn này sẵn sàng quấy rầy bạn để giữ con, và đôi khi còn mượn tiền bạn nữa. Bạn nghe tôi đi, bạn sẽ trẻ ra 20 tuổi, bạn sẽ yêu đời vì một lý do đơn giản: như thế bạn mới sống!

    Đối với các bạn trung niên, tôi chỉ xin có một lời chúc: bạn hãy trân trọng với hạnh phúc và kéo đồng tiền xuống ưu tiên chót. Bạn nghĩ thử đi, tất cả những khổ đau của bạn là do đồng tiền mà ra. Nói thế có đúng không, có công bằng không? Xưa kia, vào những thế kỷ trước, đồng tiền quan trọng lắm một cách chính đáng vì nhà nhà nào cũng thiếu thốn. Thời nay, chúng ta nên quên đi cách lý luận đó. Chung quanh chúng ta đầy rãy những người không có tiền hoặc ít tiền mà sung sướng hơn chúng ta nhiều. Đó là vì vào thời nay việc nuôi thân đơn thuần không còn là một việc khó nữa. Không ăn gà 500 nghìn tại quán sang, thì ăn gà 15 nghìn tại những quán khác. Còn nếu ăn cánh gà tự nấu thì chắc chỉ cần vài xu.
    Nhưng bạn ạ, nghĩ đến tiền nhiều quá là bạn sẽ đi vào một vòng xoáy của sự tranh giành, tranh chấp, hơn thiệt, cao thấp, tự ái đáng ghét của bạn sẽ bị chất tiền xúc tác và biến bạn thành một con người kẻ thù của bạn bè, đồng nghiệp, gia đình, và tệ nhất là đối với người bạn đời của bạn và ngay…chính bạn. Bạn sẽ tự khinh mình vì xe ô tô của mình ngắn hơn xe bạn 5 phân, thấp hơn 2 phân, và rẻ hơn vài món tiền mọn. Vậy để đạt hạnh phúc bạn phải làm gì:
    Bạn hãy bắt đầu bằng yêu người chia sẻ tất cả mọi thứ trong cuộc đời của bạn: người bạn đời, người “một nửa”đấy. 80% dân tộc đàn ông không yêu vợ thiết tha cho dù 80% người vợ sẵn sàng hy sinh hết cho chồng. Lạ thật !
    Sau đó bạn hãy chăm sóc con, dạy dỗ con. Nhưng ở đây tôi cũng lại khuyên bạn nên dạy con tự lập, tự lực, tự cường, tự quản, tự học, tự tạo và tái tạo, tự vệ để cho đứa con nuôi dưỡng tính tự hào đúng chỗ. Nhưng khối gia đình cho con tiền, diện quá chớn con cái để chúng nó biến chứng tự hào không đúng chỗ. Chết đấy, vì khi phụ huynh làm vậy, thì tự mình phá vỡ tan tương lai của chính mình và của gia đình. Cứ ngoan cố đi rồi biết. Vậy ở đây tôi chỉ xin có lời chúc là bạn trung niên đừng ngoan cố. Đứa con của bạn phải bắt đầu ngay việc làm giường khi ngủ dậy buổi sáng. Gọi thế là bước cơ bản để trở thành con người nề nếp.

    Đối với những bạn thanh thiếu niên, tôi cũng chỉ cho một lời khuyên: hãy sống tuổi của mình đi thay vì mơ tới bằng cấp và địa vị. Cái này nhập khẩu từ cha mẹ sai lầm, không phải địa vị hay tài sản không quan trọng, nhưng vì những thứ đó phải tự tay mình xây giá trị thì cuộc sống mới có ý nghĩa. Các bạn hãy tự lập, hãy tự quản và luôn luôn thực hiện hai việc vô cùng quan trọng: một là tập sử dụng tất cả những dụng cụ mà Vũ trụ tặng bạn không, đôi tay, đôi chân, đôi mắt, đôi tai, cái mũi, và nhiều cái khác nữa. Hãy sử dụng chúng nó đi, vì Vũ trụ tự nhiên muốn thế. Luật tự nhiên mà cha mẹ các bạn muốn bạn quên đó, để rồi dồn bạn vào những đêm học những rác rưởi chẳng bao giờ sử dụng và cũng chẳng bao giờ hữu dụng. Thứ hai là tự học không ngừng. Tự học không phải là mua sách hay đơn thuần, mà hãy mua những sách của những người đã thực sự làm những gì họ nói (chứ không phải những người viết sách để làm ăn nhờ sách) và hãy chọn một hai mentors, những người dẫn đường nhiều kinh nghiệm. Rồi phần chính của sự tự học là hãy tự mình trả lời một câu hỏi duy nhất : tại sao, tại sao như thế, tại sao làm thế, tại sao phải tránh thế…Và bây giờ bạn hãy biết rằng bạn sẽ không bao giờ thành công thực sự nếu bạn không biết sử dụng chân, tay, miệng, nếu bạn không hiểu trăm điều tại sao: ví đơn giản bạn không sống. Ngày nay khó lòng không thành công, vì ai cũng cần bạn thành công để chính họ thành công! Nhưng muốn thành công thì cần và chỉ cần hiểu người, hiểu giá trị mình tạo ra, hiểu lợi ích mình đem tới cho mọi người.
    Bạn sẽ hỏi tôi, vậy bằng cấp để làm gì? Có chứ, với điều kiện bạn học thực và đạt thực những giá trị thực cho xã hội. Học những gì vô ích chỉ làm bạn mụ mị thêm. Các công ty lớn trên thế giới nay không còn đọc CV của bạn nữa tuy họ vẫn hỏi để kiểm tra lại khi cần. Họ sẵn sàng đưa bạn vào vị trí bạn muốn, nhưng họ sẽ không đợi quá hai tuần, thậm chí vài ngày, họ sẽ hất bạn đi nếu bạn không mang chút giá trị nào lại cho họ. Bạn hãy ngẫm Ronaldo CR7 đó. Lúc trẻ có giá trị cao các đội bóng tranh nhau mua CR7 với bất cứ giá nào. Chỉ chạy chậm chút xíu khi sang tuổi, họ ném CR7 đi như cái chổi cùn. May mà có đội muốn mua CR7 già, vì họ còn muốn khai thác những giá trị khác của ông vô địch già. Dù sao, bạn đừng bao giờ mơ tới làm giống CR7, vì rút cục tên đó chỉ là một anh đánh mướn chồng chất tiền và danh vọng mà chỉ vài năm nữa mọi người sẽ quên.
    Điều duy nhất tôi chúc tất cả các bạn: Xin chúc các bạn già trẻ lớn bé: chúc may mắn. Nhưng e rằng lời chúc này lại thừa, vì Vũ trụ yêu dân tộc ta, yêu thương tất cả các bạn nên đã gắn sẵn may mắn với tế bào của mỗi chúng ta khi ra đời. Chỉ có cái có nhiều bạn sẵn làm những điều vô nghĩa để mất luôn đi cái gì được cho không. Thật vô lý. Bạn nhé, bạn muốn gìn giữ may mắn thì bạn chỉ cần tránh hết mọi điều tiêu cực, không đúng luật chơi, không theo lương tri và đạo đức. Đừng âm mưu, đừng toan tính, đừng lợi dụng, đừng lừa đảo, thậm chí nặng hơn. Mà cứ tự tại để hồn nhiên, thẳng thắn, tích cực trong tinh thần của một dân tộc bình đẳng và may mắn nhất hoàn vũ.
    --- Gộp bài viết, 09/03/2024, Bài cũ: 09/03/2024 ---
    tớ được nhà nước giao nhiệm vụ hỗ trợ người NN ở VN ( tớ không dùng từ Quản lý mà dùng từ Hỗ trợ ) và hiện cũng dạy học trò như Quách Phú. Không phân biệt trò dốt hay trò hay, bần hàn hay nghèo khó, lòng người thầy luôn tỏ, sáng rỡ như trăng rằm. Nhiều trò nghèo thầy còn phải giúp thêm về kinh tế
  6. FBV

    FBV Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa Not Official

    Tham gia ngày:
    29/07/2015
    Đã được thích:
    355.217
    Nếu học là việc cả đời, thì đời thất học
  7. phiphuong69

    phiphuong69 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    18/03/2022
    Đã được thích:
    37.284
    Xưa mổi lần có dịp tặng quà vợ như SN, 8/3... mình hay mua vàng tặng bà xã, số lượng không ít, nhưng hình như nàng không vui mấy vì đàng nào tiền của mình cũng là vợ quản.
    Rồi có 1 lần mình thử mua 1 cái bếp từ mini rồi lên mạng học cách nấu một món lẩu cá, xong tự thân đi mua nguyên liệu về nấu. Xong xuôi hết mới alo vợ báo cáo để nàng khỏi đi chợ. Kết quả thật bất ngờ, chi phí rẻ hơn nhiều nhưng lại thành công rực rở luôn ạ.
    =>Bởi ta nói, phụ nữ thật khó hiểu.
    1centperday đã loan bài này
  8. Autumn_Cloud

    Autumn_Cloud Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    27/09/2021
    Đã được thích:
    8.606
    Mây vừa đọc lại mấy trang nhà TM thấy ace vẫn bàn về 8-3 rôm rả quá, có nhắc đến cô bạn "hoàn tiền" của Mây nữa, Mây tính cm lại nhưng chị BY nói đúng, qua ngày 8-3 rồi nên thôi, để dịp sau mình lại tám tiếp vậy.

    Tới giờ đi ngủ rồi, Mây post bài viết Mây mới đọc được của nhà báo - nghệ nhân trà Hoàng Anh Sướng, người vừa có dịp gặp gỡ Bill Gates và bạn gái nhân dịp hai người ghé thăm VN và lưu lại Đà Nẵng.
    Mây chúc cả nhà TM ngủ ngon và đón ngày chủ nhật thật bình an, vui vẻ.
    ****
    BUỔI THIỀN TRÀ ĐẶC BIỆT TRÊN ĐỈNH NÚI BÀN CỜ VỚI TỶ PHÚ BILL GATES VÀ BÀ PAULA HURD

    Vào hồi 5h chiều ngày 6/3/2024, trên đỉnh núi Bàn Cờ ở bán đảo Sơn Trà (tp Đà Nẵng), tôi rất vui và hạnh phúc được tổ chức buổi thiền trà cho tỷ phú Bill Gates và bạn gái của ông, bà Paula Hurd.

    Hơn 20 năm làm trà và truyền bá văn hóa trà Việt Nam, tôi đã đi hầu khắp các tỉnh thành và nhiều nước trên thế giới, tổ chức hàng ngàn buổi thiền trà cho đủ các tầng lớp: các nhà chính trị, các doanh nhân, văn nghệ sĩ, trí thức, học sinh, sinh viên, các bậc tu hành… trong và ngoài nước. Nhưng đây là lần đầu tiên, tôi tổ chức buổi thiền trà cho vị khách là tỷ phú Mỹ và đây cũng là lần đầu tiên, không gian thưởng trà diễn ra trên một đỉnh núi tràn ngập mây bay, gió thổi, ráng chiều hoàng hôn và tiếng sóng biển rì rầm khi gần, khi xa. Đứng trên đỉnh núi Bàn Cờ có thể nhìn thấy biển xanh, cát trắng và toàn cảnh thành phố Đà Nẵng. Cảnh sắc nơi đây vô cùng đẹp đẽ, thơ mộng và yên tĩnh như chốn bồng lai tiên cảnh. Buổi thiền trà trở nên đặc biệt, một phần vì thế.

    Vì tính chất đặc biệt nên trước đó 2 ngày, 2 trợ lý của ông Bill Gates đã bay ra Hà Nội, đến tận nhà tôi để trao đổi cụ thể, chi tiết. Buổi thiền trà sẽ diễn ra như thế nào, trong bao lâu? Tôi sẽ chia sẻ những điều gì với ông Bill Gates và bà Paula Hurd? Sẽ mời họ thưởng thức những sản phẩm trà gì? Pha bằng bộ đồ trà nào?... Theo chọn lựa của 2 trợ lý ông Bill Gates, tôi sẽ pha bằng bộ đồ trà cổ, truyền thống của tầng lớp phong lưu quyền quý thời xưa gồm hỏa lò, cấp siêu đồng, than hoa, ấm pha trà, thuyền trà, chén tống, chén quân, khay trạm khảm…

    Với bề dày hơn 20 năm, tôi đã tổ chức quá nhiều buổi thiền trà, trong đó có những buổi đặc biệt quan trọng cho một số nguyên thủ quốc gia, các trà sư nổi tiếng của Nhật Bản, Trung Quốc nên tôi không hề cảm thấy căng thẳng, lo âu gì và việc chuẩn bị cũng rất nhanh chóng. Vì khung cảnh thiên nhiên trên đỉnh núi Bàn Cờ quá đẹp nên tôi và các cộng sự chỉ việc kê một bộ bàn ghế trường kỷ cổ mượn ở một ngôi chùa, trên đó, cùng với việc bày đặt các trà cụ là một bình hoa nhỏ, không gian thưởng trà đã trở nên vô cùng đẹp đẽ. Và để góp thêm năng lượng bình an cho buổi thiền trà, chúng tôi có mời một sư cô đến tham dự cùng.

    Đúng 5h chiều, đoàn xe chở 2 vị khách quý đỗ ở chân núi. Ông Bill Gates và bà Paula Hurd cùng anh Nguyễn Đức Hạnh - CEO của Công ty du lịch tổ chức chương trình này (https://allasiavacation.com) bước xuống xe, leo từng bước chậm rãi lên núi.
    Tất cả Ban quản lý và dàn vệ sĩ đứng ở dưới. Trước đó khoảng 2 tiếng, tuyến đường đi qua núi Bàn Cờ hạn chế người qua lại. Tôi và sư cô đứng chắp tay búp sen, đón chào ông bà bằng nụ cười tươi rạng rỡ. Ông bà cũng đáp lại bằng nụ cười thân thiện. Họ ăn vận giản dị, áo phông, quần bò, giày thể thao trông như những du khách bình thường. Lúc này nắng đã nhạt. Gió từ biển thổi lên mát rượi. Làn sương khói mỏng manh khiến cảnh sắc càng thêm thơ mộng. Ông Bill Gates và bà Paula Hurd rất thích thú.
    Sau khi gửi lời chào và lời chúc sức khỏe, bình an, hạnh phúc, tôi mời ông bà ngồi thiền cùng tôi. Tiếng chuông nhỏ trên tay tôi ngân lên giữa không gian thanh tịnh như tiếng gọi của Đức Phật, gọi tâm của chúng tôi trở về với thân trong giây phút hiện tại. Tôi hướng dẫn thiền cho ông bà. Bắt đầu bằng việc quan sát hơi thở, buông thư những cơ bắp trên mặt, trên vai, trên lưng, buông thư những căng thẳng, lo âu trong tâm, rồi mỉm cười với hình hài của mình, mỉm cười với sự sống của mình... Chừng vài phút sau, tất cả trở nên tĩnh lặng. Thời gian, không gian như ngưng đọng. Tôi nghe rõ âm thanh phát ra từ đôi cánh của một chú ong bay gần đó. Ngồi thiền chừng 10 phút, chúng tôi tạm dừng lại. Bà Paula Hurd thốt lên: “Tôi thấy bình an quá”. Khuôn mặt bà thật tươi mát.
    Ông Bill Gates hỏi tôi: “Tôi đã từng sang Thái Lan và uống trà ở đó. Vậy trà Thái Lan xuất hiện sớm hơn ở Việt Nam hay muộn hơn?”. Tôi cười bảo: “Cùng với Trung Quốc, Nhật Bản, Srilanka, Việt Nam là một trong những chiếc nôi trà cổ nhất của thế giới. Hiện nay, Việt Nam chúng tôi sở hữu rất nhiều cánh rừng trà cổ thụ bạt ngàn trên núi cao ở tỉnh Hà Giang, Lai Châu, Sơn La, Yên Bái… Riêng ở Suối Giàng có một cánh rừng trà cổ thụ khoảng 40.000 cây, trong đó có 3 cây chiều cao 8m, đường kính 3 người ôm không xuể. Tuổi đời của những cây trà này khoảng 500 – 600 năm. Đây là niềm tự hào rất lớn của người dân đất Việt về trà. Bởi những cây chè cổ thụ như thế, hiện nay, trên thế giới có thể dễ dàng đếm hết trên mấy đầu ngón tay. Và đây là một minh chứng sinh động nhất để chứng minh Việt Nam chúng tôi là một chiếc nôi trà cổ của thế giới”.
    Tôi mở IPAD, cho ông bà xem những bức ảnh tôi chụp về những cây trà cổ thụ ở Hoàng Su Phì (Hà Giang), Tủa Chùa (Lai Châu), Suối Giàng (Yên Bái). Những cây trà to đến 2 người ôm, cao đến 5-6 mét. Ông bà rất ngạc nhiên.
    Tôi nói tiếp: “Có thể nói, người VN chúng tôi là một trong những dân tộc yêu trà nhất trên thế giới. Chúng tôi uống trà ngay từ khi còn là một thai nhi trong bụng mẹ, qua người mẹ. Lớn lên, chén trà đồng hành cùng chúng tôi suốt cả cuộc đời. Khi vui, lúc buồn, chén trà luôn có mặt. Trong đám cưới của người VN, trong các lễ vật mà gia đình chú rể mang đến nhà cô dâu, bao giờ cũng có trà. Trong nghi thức tẩm liệm người chết của người VN, trước khi đặt thi hài người mất vào quan tài bằng gỗ, bao giờ chúng tôi cũng trải một lớp trà bên dưới. Mục đích để giữ cho thi hài khô và không có mùi hôi.
    Người VN có một niềm tin là: chết không phải là hết. Vì thế, trong mỗi ngôi nhà, ở chỗ trang trọng nhất, người VN bao giờ cũng đặt một bàn thờ để thờ cúng tổ tiên. Và vào dịp giỗ, Tết, cùng với hương, hoa, quả, thức ăn dâng cúng lên ông bà, tổ tiên, bao giờ người VN cũng dâng trà. Vì thế, tôi mới nói rằng: người VN chúng tôi là một trong những dân tộc yêu trà nhất trên thế giới. Chúng tôi uống trà ngay từ khi còn là một thai nhi trong bụng mẹ cho đến khi trưởng thành, chén trà luôn đồng hành suốt cả cuộc đời. Và thậm chí khi chết, chén trà cũng đi theo chúng tôi về cõi thiên cổ.
    Một trong những nghi thức bất thành văn của người VN là khi khách đến chơi nhà, việc đầu tiên là phải pha trà mời khách. Và hôm nay, thực hiện theo đúng nghi thức đó, tôi xin mời ông bà thưởng thức chén trà sen, loại trà quý nhất của người VN, ngày xưa chỉ dành cho các ông hoàng, bà chúa và tầng lớp thượng lưu quyền quý. Xin mời ông bà hãy uống trà theo cách mà hàng ngày ông bà vẫn thưởng thức. Và lát nữa, sau khi xem tôi trình bày, biểu diễn về nghệ thuật pha trà và thưởng trà của người VN, ông bà sẽ có sự đối chiếu, so sánh rất thú vị về sự tương đồng và khác biệt giữa nghệ thuật thưởng trà VN với nghệ thuật thưởng trà của nước Mỹ”.
    Chén trà đầu tiên tôi dâng mời, ông Bill Gates và bà Paula Hurd uống cạn rất nhanh. Tôi hỏi: “Trà có đậm với ông bà quá không?”. Bà Paula Hurd cười, đáp: “Không. Tôi thấy rất ngon”. Câu trả lời khiến tôi hơi ngạc nhiên. Vì hầu hết người Phương Tây quen uống trà đen, vị nhạt nên khi uống trà Tân Cương (tôi thường ướp hoa sen với trà Tân Cương), họ thường kêu chát. Như đọc được suy nghĩ của tôi, bà Paula Hurd giải thích: “Vì ở nhà tôi cũng hay uống trà xanh mà”.
    Vừa thưởng trà, tôi vừa chia sẻ với ông bà về nghệ thuật ướp trà sen cầu kỳ, tinh tế, công phu của người Hà Nội. Muốn ướp một cân trà sen phải ướp từ 5-7 lần. Mồi lần dùng khoảng 200 bông sen Hồ Tây nên để có một cân trà sen thơm ngon, cần ướp đến 1.000 – 1.200 bông. Ông bà ồ lên ngạc nhiên. Bà Paula Hurd bảo: “Bây giờ tôi mới hiểu vì sao trà sen lại quý như vậy. Và vì sao loại trà này ngày xưa ở VN lại chỉ dành cho các bậc vua chúa”. Quay sang ông Bill Gates, bà đùa: “Em với anh bây giờ trở thành ông hoàng, bà chúa rồi đấy”. Cả hai cười rất tươi.
    Tôi chuyển sang phần quan trọng nhất của buổi thiền trà. Đó là cách pha trà và thưởng trà của tầng lớp phong lưu quyền quý thời xưa. Tôi giới thiệu về các dụng cụ pha trà. Hướng dẫn cách chọn ấm, chọn chén, cách chọn nước, cách pha, cách rót, cách mời, cách thưởng thức… Lần này, tôi pha mời ông bà thưởng thức trà shan tuyết cổ thụ của Hà Giang. Tôi hướng dẫn chi tiết: “Nâng chén trà ngang tầm mắt, chậm rãi đưa chén trà từ bên phải sang bên trái rồi từ bên trái sang bên phải, mắt nhìn theo. Mục đích để làm gì? Để ngắm nhìn vẻ đẹp của chén trà, nhất là khi ở nhà ông bà có những chén trà quý. Sau đó, chậm rãi đưa chén trà lên mũi, hít những hơi thật sâu để cảm nhận hương thơm của trà. Cuối cùng mới đưa lên môi nhấp ngụm trà đầu tiên.
    Ngụm trà đầu tiên, chúng ta ngậm trong miệng khoảng 5-6 giây. Sau đó, mím môi và nuốt khẽ khàng ngụm trà này. Nếu chúng ta ngậm ngụm trà khoảng 5-6 giây thì hương thơm của trà sẽ xông lên não bộ và chúng ta sẽ cảm nhận rất rõ hương thơm của nó. Còn than ôi, nếu ực 100% thì chúng ta sẽ không kịp cảm nhận bất cứ một cái gì. Kiểu uống trà ực 100% ấy, người VN gọi là “ngưu ẩm”, tức là trâu ngựa uống). Thưởng trà là một thú tao nhã nên phải nhấp từng ngụm nhỏ nhẹ: “Thập nhị lan can nhất trản trà”. Đi hết 12 bậc cầu thang mới uống hết một chén trà”.
    Nói đến đây, ông Bill Gates nhìn bà Paula Hurd cười bảo: “Hóa ra, từ trước đến nay, chúng ta toàn uống trà theo kiểu ngưu ẩm à?”. Cả hai cùng cười. Tôi cũng cười theo.
    Phần cuối buổi thiền trà, tôi dành nhiều tâm huyết để nói về tính thiền và đạo trong trà. Vì sao, trong tất cả các thức uống của cõi nhân sinh này, chỉ có thiền trà mà không có thiền bia, thiền rượu, thiền cà phê? Tại sao chỉ có mỗi trà được nâng lên thành đạo mà không có bia đạo, rượu đạo, cà phê đạo? Tôi bảo: “Thế hệ 7X người Việt như chúng tôi phải trải qua một thời kỳ dài đói ăn và đói mặc. Bây giờ, kinh tế phát triển hơn, nhiều người thừa ăn, thừa mặc. Nhưng người Việt hiện nay (mà không chỉ riêng người Việt) đang phải đối diện với một nạn “đói” cũng rất đáng sợ. Đó là đói hiểu và đói thương. Nhiều người bây giờ rất cô đơn. Nhiều khi về ngôi nhà mình, ngồi cạnh chồng mình, vợ mình, con mình mà cứ thấy cô đơn. Bởi không ai hiểu mình. Không ai thương mình. Vòng quay gạo tiền cơm áo cứ cuốn mình đi. Mình không còn thời gian dành cho người thân mình nữa. Thậm chí thời gian dành cho chính mình, chăm sóc thân, tâm mình cũng không còn nữa. Và thế là mất kết nối, mất truyền thông. Gia đình rạn nứt, đổ vỡ bắt đầu từ đây.
    Uống trà chính là một cách để kết nối. Uống trà độc ẩm (một mình) là cách để trở về với chính mình, để hiểu mình là ai? Khi hiểu mình là ai, mình sẽ nhận ra một điều: trong mình có rất nhiều hạt giống tốt nhưng trong mình cũng có những hạt giống xấu. Trong mình có nhiều phẩm chất hay nhưng trong mình cũng có những hạt giống dở. Nhìn sâu vào bên trong nữa, mình còn thấy: những điều hay, dở, tốt, xấu ấy không phải tự nhiên có mà nhiều khi, mình được (bị) kế thừa từ ông bà, cha mẹ, tổ tiên. Đó là một sự thật chúng ta phải chấp nhận. Và khi chấp nhận sự thật ấy, có nghĩa là, chúng ta cũng phải chấp nhận những điều hay, điều dở ở người thân mình. Vì họ cũng như mình mà.
    Hiểu mình chính là nền tảng để hiểu người. Không hiểu mình thì sẽ không bao giờ hiểu được người khác. Và để giúp mình hiểu hơn người khác, người Việt chúng tôi còn có cách uống trà thứ 2, đó là đối ẩm hay còn gọi là song ẩm, tức là 2 người uống. Người Việt thường thưởng trà trong không gian yên tĩnh. Trong trà có cafein, hoạt chất giúp mình tỉnh thức. Không gian yên tĩnh giúp tâm mình tĩnh lặng. Vì thế, mình dễ mở lòng ra, tâm sự những điều sâu kín. Một người nói, một người nghe. Đó là cách tốt nhất để hiểu nhau. Hiểu là nền tảng của thương yêu. Không có hiểu thì không có thương. Nếu chồng yêu vợ mà không hiểu vợ thì chỉ làm vợ khổ. Vợ yêu chồng mà không hiểu chồng thì chỉ khiến chồng cảm thấy ngột ngạt, bức bí, khó chịu. Vì thế, muốn hiểu nhau, muốn mang lại hạnh phúc cho nhau, hãy uống trà với nhau hàng ngày.
    Trà, với người Việt Nam, không chỉ là một thức uống mà còn là phương thức để tu tâm dưỡng tính. Không có thức uống nào dạy dỗ con người nhiều như trà. Trà dạy cho chúng ta sự sạch sẽ, ngăn nắp. Trà dạy cho chúng ta lòng kiên nhẫn. Trà dạy cho chúng ta sự khiêm nhường. Trà giúp ta tĩnh tâm để hiểu mình nhờ đó mà sửa mình, để hoàn thiện mình. Cổ nhân người Việt nói: “Uống trà để tẩy bụi trần, rửa lòng tục”, “uống trà là phương thức để tu tâm dưỡng tính” là vì thế.
    Khi thân tâm mình thanh tịnh, chúng ta sẽ phát hiện ra một điều: Hạnh phúc đích thực không phụ thuộc nhiều vào tiền bạc, địa vị, danh vọng, quyền bính. Hạnh phúc đích thực chỉ có khi ta có một cái tâm an, trong đó, chứa đầy hiểu hiết và thương yêu”.
    Tôi say sưa nói. Ông Bill Gates và bà Paula Hurd chăm chú nghe. Tôi liếc nhìn đồng hồ. 6h20 phút tối. Đã quá giờ buổi thiền trà mà ông bà đặt trước 20 phút. Tôi xin phép kết thúc buổi thiền trà. Tôi cười bảo: “Để chia sẻ thấu đáo về vẻ đẹp của trà Việt Nam thì ít nhất cũng phải mất 3-4 tiếng. Nhưng vì hiểu thời gian với ông bà rất quý giá nên trong hơn một tiếng đồng hồ, tôi cũng đã kịp lẩy những gì tinh túy nhất của trà đạo Việt để dâng tặng cho ông bà”. Ông bà cười đáp lại và bày tỏ lòng cảm ơn.
    Sư Cô thỉnh mấy tiếng chuông rồi đọc lời cầu nguyện cho ông bà và tất cả mọi người trên hành tinh này luôn được bình an và hạnh phúc.
    Hoàng hôn đã tắt tự bao giờ. Nhìn xuống biển, biển tím ngắt. Thành phố đã lên đèn. Hàng vàn ánh đèn lấp lánh như một dải ngân hà. Bà Paula Hurd thốt lên: “Đẹp quá”.
    Chúng tôi chụp với nhau mấy tấm ảnh kỷ niệm. Khuôn mặt ai trông cũng đầy bình an và hạnh phúc. Trước khi chia tay, tôi nói lời cảm ơn và mong hội ngộ ông bà lần nữa tại Việt Nam.
    ***
    Fb Hoàng Anh Sướng
    Last edited: 09/03/2024
  9. Congthanhdanhtoai

    Congthanhdanhtoai Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    01/01/2023
    Đã được thích:
    653
    Bài viết hay, một buổi thưởng trà ý nghĩa. Nhưng chi tiết ướp trà sen có lẽ anh Hoàng Anh Sướng hơi quá một chút. Ông Bà ngoại tôi ngày xưa năm nào cũng ướp trà sen, thường lấy hương 3 lần chứ không đến 5-7 lần, mỗi kg trà tầm 1000-1200 bông thì đúng, có khi còn hơn phải 1500 bông vì mỗi kg trà mỗi lần phải 300-400 bông và chọn sen Tây Hồ rất kỹ. Sen mang đến không đạt thơm là cụ trả về ngay. Trà cũng phải loại trà không quá gắt để thấm được hương sen. Hàng năm, cứ đến mùa sen, cả nhà rộn ràng, cô dì ngồi cắt giấy nến dán túi, ông bà và trẻ lớn lấy gạo, phải thật nhẹ tay để hạt gạo không dập nát. Tụi trẻ con chúng tôi có trò buộc chỉ vào các đài sen vàng quấn chục vòng rồi thả từ ban công tầng 2 xuống tầng 1, đài sen quay tròn như cái quạt cực đẹp. Rắc gạo sen vào trà, ủ trà trong lá sen, lấy hương qua đêm và sao trà cách thủy bằng 1 cái chậu nước nóng liu riu ở dưới, mâm đồng đặt lên trên, trà đưa lên mâm sao đến vừa khô thì cho vào lọ đậy kín, năm sau, năm sau nữa lại lấy hương như thế đến 3 năm uống được sẽ chia vào các túi nến dán kín, mỗi túi tầm 1-2 lạng. Đây là công đoạn làm liên tục không được dừng để sen và trà không bị hỏng nên ông bà và cả nhà toàn thức cả đêm làm xong trong 1-2 ngày mới được nghỉ. Trà này kỳ công, để được lâu, uống đến nước nhạt rồi vẫn ngát hương. Trà quý nên chỉ ngày giỗ ngày Tết mới được uống, ai trân trọng lắm mới được biếu. Bây giờ uống trà sen các nơi không đâu thấy được như trà của ông bà ngày xưa. Có lẽ bao giờ già về hưu tôi cũng lại ngồi ướp trà sen.
  10. phiphuong69

    phiphuong69 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    18/03/2022
    Đã được thích:
    37.284
    Dự đoán Đỉnh hay Đáy không quan trọng bằng việc bạn có thu được lợi nhuận hay không. Hãy tâp trung vào các quy tắc giao dịch của riêng ban và hành đông thuận theo các dấu hiêu đang ̣diễn ra trên thi ̣trường, tự chúng sẽ nói cho ban biết nên làm gì tốt nhất vào thời điểm đó. Do đó không cần phải dự đoán trước, hay đi tranh luân đúng sai với thiên ha ̣làm gì.
    Hãy nhớ là không ai có thể bán đươc CP đúng đỉnh. Thành công trong giao dich cũng không phải nằm ở viêc xác đinh Đỉnh hay Đáy. Muc tiêu chính mà ban theo đuổi là bán giá cao hơn giá baṇ đã mua vào. Nếu lỡ bán mà CP tăng giá cao hơn thì cũng chả sao, vì ta đang có lãi chứ có lỗ đâu.

Chia sẻ trang này