Tản mạn về CPI và TTCK (50)

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi Vuthanhnguyen, 09/01/2025.

2231 người đang online, trong đó có 892 thành viên. 16:54 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 1232483 lượt đọc và 9762 bài trả lời
  1. Clara21

    Clara21 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    20/08/2021
    Đã được thích:
    55.467
    Nấu bún cà chua thì chị hay nấu bún khô í, cà chua phi lên cho thịt băm/xay hoặc cho viên mọc vào, nêm nếm vừa nước rồi thả sợi bún khô hoặc mì chũ vào ăn :)
    Riêu giờ toàn cua xay đông lạnh thôi, em xem siêu thị gần nhà có thì mua về triển cho đỡ vật vã :)
    Happy & Lucky nha bác @Motngaymua2020 nha ;)
    Vuthanhnguyen, zugMotngaymua2020 thích bài này.
  2. giavanchuakhon

    giavanchuakhon Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    27/04/2017
    Đã được thích:
    243.075
    Quá yêu
    --- Gộp bài viết, 01/02/2025, Bài cũ: 01/02/2025 ---
    Năm nay ngành ca tuyệt vời, dân cũng tuyệt vời

    Đi khắp nơi nơi cả Tết, không thấy bóng ca và dân cũng đi nghiêm túc

    Đặc biệt, cản không cho ai uống rượu hay cản mời rượu đều được mọi người nghe và đồng ý, chứ mấy năm trước mà can ông mời rượu với ông bị mời đừng uống đừng mời thì vỡ cmnm luôn, nhẹ thì ăn chửi, nặng thì bị đánh

    Vn hùng cường
    Vn lồng thách vào kỷ nguyên mới

    Yêu tbt tô lâm
    Yêu vn

    Biết đâu đấy phi như trâu thì gay go, toác mồm nhân dân cả nước rồi
    Last edited: 01/02/2025
    luxor, thatha_chamchiClara21 thích bài này.
  3. giavanchuakhon

    giavanchuakhon Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    27/04/2017
    Đã được thích:
    243.075
    NGÀY TẾT, NÓI CHUYỆN CÂY

    Tôi là người đi nước ngoài không nhiều. Nhưng tôi là người thích quan sát, nhất là khi đến mỗi vùng đất lạ. Một trong những việc mà tôi thích làm nhất tại mỗi nơi mình đến là đi xem cây.

    So với những nơi tôi qua, chưa thấy nơi nào ít cây hơn thủ đô vì hòa bình của chúng ta, nơi từng được ca ngợi là rợp bóng cây xanh và gieo vào suy nghĩ của không ít người rằng Hà Nội nhiều cây nhất thế giới!

    Nhưng Hà Nội là thành phố chặt nhiều cây thì không có gì phải tranh cãi. Chỉ trong vòng chưa đầy một tháng, hàng ngàn cây xà cừ cổ thụ bị đốn hạ hoàn toàn xứng đáng là một kỉ lục.

    Nếu điều đó xảy ra ở Ba Lan, nơi tôi có cảm giác cả đất nước của họ là một công viên, thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Tại đó, như tôi chứng kiến, chỗ nào cũng bạt ngàn cây. Hỏi ra thì mới biết, dù nhiều cây đến nỗi có chỗ đang đi ở Vác-sa-va mà cho cảm giác chả khác gì lạc vào khu rừng, việc bảo vệ cây ở Ba Lan cực kì nghiêm ngặt, nghiêm ngặt như bảo vệ bất cứ loài sinh vật quý hiếm nào có nguy cơ tuyệt chủng. Một anh bạn người Việt sống lâu năm ở Ba Lan kể rằng, cây trong vườn nhà bạn, do bạn trồng, chăm bón...chả liên quan gì đến ai và như ở Việt Nam ta thì thích để hay thích chặt là quyền của chủ nhà. Nhưng ở Vác-sa-va mà nghĩ thế là bạn sắp chuốc tai họa. Bởi vì, ngay cả khi bạn thấy cái cây đó gây phiền nhiễu, muốn chặt phéng nó đi, nhất thiết bạn phải xin phép nhà chức trách. Việc họ có cho bạn chặt hay không, hoàn toàn thuộc thẩm quyền của họ và bạn chỉ còn cách tuân thủ.

    Đảo quốc sư tử Singapore quá gần với bất kì ai trong chúng ta. Chỉ cần mua vé máy bay, không đắt hơn chặng nội địa Hà Nội-thành phố Hồ Chí Minh, là sau vài tiếng bạn đã lọt sang một vùng sinh thái khác. Điều kinh ngạc nhất với tôi không phải chuyện cả quốc gia này tràn ngập trung tâm thương mại, sòng bạc, nhà băng, nhà cao tầng cùng hệ thống tầu điện ngầm sạch nhất thế giới, mà lại ở chỗ cây xanh có mặt ở bất cứ ngóc ngách nào. Tôi không hề nói quá. Sân bay của họ thì khỏi phải nói thêm gì về độ hiện đại. Nhưng ấn tượng mạnh nhất cho du khách là nó gợi đến một khu rừng, hoặc khu vườn cảnh khổng lồ! Tôi tận mắt thấy, chỉ một cái hốc nhỏ trên bức tường căn nhà cũ kĩ, cũng thò lên từ đó một cây xanh và được chăm bón cực kỳ cẩn thận. Cây xanh ở đảo quốc sư tử có vị thế không thua kém gì người. Cây sống chung với người, ở mọi độ cao. Cây tươi tốt, óng mượt, như sự tươi tốt óng mượt của người dân với mức thu nhập bình quân đầu người gần 90.000 usd/năm, bởi chúng được chăm bón, nâng niu, bảo vệ bằng các quy định pháp luật vô cùng chặt chẽ.

    Tình yêu cây của người dân Singapore là không có đối thủ. Trên những con đường đẹp và sạch vào loại hàng đầu thế giới, có khá nhiều loại cây mà ở các quốc gia lân cận không thể tìm thấy hoặc rất hiếm. Hỏi ra mới biết, chúng được du nhập từ Mỹ la tinh. Loại cây đó có sức chống chịu bão tố tốt, thân thiện, nhưng quan trọng là tán, lá của nó rất đẹp, lại sống dai. Sau này tình cờ tôi được xem một chương trình công phu của Đài truyền hình Mỹ về cách người Singapore đối xử với cây, mới càng phục họ. Có hẳn cả một cơ quan về cây, trực thuộc chính phủ. Cơ quan đó sẽ đưa ra mọi quyết định liên quan đến cây. Tại đó có đội ngũ bác sỹ thăm khám, chữa bệnh cho cây cũng tận tình chả kém gì chăm sóc người. Việc cắt tỉa hàng năm, bổ sung hay chặt đi những cây xấu xí, nhiễm bệnh, thậm chí đôi khi chỉ là loại bỏ một cành cây nào đó, cũng phải tuân thủ những quy định nghiêm ngặt.

    Tôi có vô số ngạc nhiên khi đến Mỹ lần đầu, trong đó ngạc nhiên nhất là ngay giữa thủ đô Oa-sinh-tơn mà trong quan niệm của tôi phải cực kỳ sầm uất, vẫn có thể tìm thấy một bụi dây leo hoang dại đầy chất “nguyên sinh”. Làm trụ cho nó là một cái thân cây đã mục. Nhìn lâu chút nữa, tôi thấy có mấy con sóc đang nô giỡn. Nước Mỹ vĩ đại ngay từ những chi tiết bé tí tẹo, như tôi vừa kể. Mà nói về rừng và cây nước Mỹ, thì tôi không biết còn nơi nào trên thế giới có thể so được?

    Không ít dân tộc trên hành tinh này tin rằng cây cũng có linh hồn, có ngôn ngữ, có tình cảm. Chúng ta có thể bật cười, cho rằng họ mông muội, mê tín. Nhưng hãy nhớ rằng, họ tồn tại qua biết bao thăng trầm của tự nhiên suốt hàng triệu năm cùng với cây. Lý luận của họ thật đơn sơ nhưng không dễ bác bỏ bằng câu hỏi ngược lại: Chúng ta làm sao biết được là nó, tức cây, không có những thứ đó (những thứ vừa kể)? Vậy thì tốt nhất là hãy trả quyền sống cho nó, chứ chưa nói đến chuyện bảo vệ mà nói thẳng ra thì cây bảo vệ con người nhiều hơn con người bảo vệ cây. Vì vậy, hãy biết ơn nó.

    Nếu chúng ta tin rằng cây cũng kêu rên khi bị đau đớn, thì việc sử dụng cưa hay lưỡi rìu sẽ khác. Và chắc chắn cuộc sống của chúng ta khi đó cũng khác. Ít nhất nó không bức bối, không đầy nguy hiểm, không ngột ngạt vì thiếu dưỡng khí và không cảm thấy cô đơn trong những khoảnh khắc quan trọng nào đó của cuộc đời.

    Có hai chuyện đích thân tôi trải nghiệm, đều khá kì lạ mà tôi muốn kê lại.

    Chuyện thứ nhất liên quan đến bản thân tôi. Khi còn ở quân ngũ, tôi trồng trước cửa nhà mấy cây hoa hồng, thược dược và đồng tiền. Chúng quanh năm ra hoa, mỗi loại đẹp rực rỡ một kiểu. Sáng và chiều nào tôi cũng ngồi ngắm chúng không biết chán. Kỉ lục cắm một bông đồng tiền và giữ cho nó tươi được 28 ngày do chính tôi thực hiện, vẫn là điều mà cho đến nay không sao lặp lại được và tiếp tục gây cho tôi sự ngỡ ngàng. Nhưng kinh ngạc nhất là khi tôi xuất ngũ rồi có việc liên quan đến thủ tục phải trở lại đơn vị sau đó hai tháng, thì toàn bộ những cây hoa đều chết hết, mặc dù mấy anh em lính ở lại sau chăm sóc chúng không kém gì tôi. Họ cứ buồn rầu và thắc mắc mãi về chuyện đó.

    Gần mười năm sau, một câu chuyện tương tự lại xảy ra với gia đình tôi. Sau nhà tôi có một cây sấu và một cây nhãn, đều thuộc hàng “cổ thụ”. Cây nhãn mẹ tôi mang giống từ Hưng Yên về, trồng năm 1958, nhiều hơn tôi một tuổi. Khi tôi lớn lên năm nào cũng được ăn những trái nhãn to, mọng và ngọt chả khác gì đường. Còn cây sấu thì bố tôi được tặng vào năm 1970, lúc ông vừa thôi chức Bí thư đảng ủy xã và về nghỉ. Cả tuổi thơ của anh em chúng tôi luôn lấy cây sấu, cây nhãn làm nơi chơi đùa, leo trèo, bắt cồ cộ và chén quả. Khi chúng tôi xa nhà, bố tôi chăm sóc chúng cực kỳ cẩn thận. Ông thuê thợ đấu lấy bùn ao phơi khô, rồi đắp vào gốc của chúng để chúng không bị “lỏng chân”. Nhờ thế, chúng càng xanh tốt, cành lá đan vào vào nhau rợp cả một góc vườn, đến nỗi cò và vài loại chim khó tính khác tìm về trú đêm.

    Năm 1995 bố mẹ tôi chuyển xuống Hải Phòng sinh sống để được ở gần con cái. Nhà và toàn bộ khu vườn bán lại cho một người hàng xóm. Ông ấy nói ra miệng là nếu không có cây sấu và cây nhãn, chắc ông ấy không cố mua bằng được mảnh đất với cái giá bố mẹ tôi đưa ra.

    Nhưng chỉ đúng một năm sau, cả cây sấu và cây nhãn đều cứ tự nhiên héo rũ, rồi chết khô.

    Tôi hoàn toàn tin cây cũng có linh hồn, có kí ức và có sự yêu ghét. Những gì đang xảy ra xung quanh chúng ta, liên quan đến cách chúng ta vẫn vô tình đối xử với cây, liệu có gợi cho bạn điều gì?

    Còn tôi, thì tôi thấy sợ mỗi khi cầm cưa hoặc cầm rìu.
    ------
    By laota
    Clara21, LINHPLC, Vuthanhnguyen3 người khác thích bài này.
  4. giavanchuakhon

    giavanchuakhon Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    27/04/2017
    Đã được thích:
    243.075
    Lại kẹt xe tùm lum rồi cụ Thật

    Hết tết thật rồi
    Clara21, thatha_chamchiVuthanhnguyen thích bài này.
  5. phiphuong69

    phiphuong69 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    18/03/2022
    Đã được thích:
    37.438
    Năm 2025 thì ngành nào chắc cũng có sóng nhưng khác nhau là sóng hồi hay sóng vượt đỉnh mà thôi!

    Bối cảnh quốc tế + trong nước sắp tới có quá nhiều hỗ trợ theo hướng tích cực cho nền kinh tế Việt Nam vào năm 2025.

    Đón chờ “đại sóng” năm 2025 nhé cả nhà!:D:drm@};-
    Clara21, luxor, vnx20485 người khác thích bài này.
  6. thatha_chamchi

    thatha_chamchi Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    11/09/2013
    Đã được thích:
    86.368
    Nam nay chắc có sóng
    Vặt lái dài dài Hàng ngày lái phải mua bán Còn mình canh bắt lái cả nắm ngon hơn gtk nhiều
    phiphuong69, Clara21, vnx20481 người khác thích bài này.
  7. giavanchuakhon

    giavanchuakhon Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    27/04/2017
    Đã được thích:
    243.075
    Chết với cụ Thật rồi
    Clara21, thatha_chamchivnx2048 thích bài này.
  8. giavanchuakhon

    giavanchuakhon Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    27/04/2017
    Đã được thích:
    243.075
    Lì xì và phong thái

    Hôm trước Tết mình đi Đà Nẵng, vớ phải cái bài của cậu tiến sỹ đăng trên tạp chí hàng không Heritage, nó giật tít rất kinh, “Mỹ tục Tết Việt, Lì xì và Mừng tuổi” và dùng một loạt chữ Quảng Đông và điển tích Tàu để làm rõ. Quay sang cái bản tiếng Anh xem nó dịch làm sao, hóa ra gọi là “Lucky Money”, có *** gì mà gọi là mỹ với chã tục, tiền may thì gọi nó là tiền may đi, bày đặt Mỹ tục với Tàu tục, hehe.

    Cũng phải khẳng định với nhau một điều, đây là tập tục được du nhập từ TQ vào VN, và chưa có nghiên cứu nào chỉ ra nó có trước thời người Minh hương chạy loạn nhà Thanh đưa vào cả. Nên một tiến sỹ tận môn lịch sử mà đi nói hàm hồ thế, kể cũng tội cho lịch sử nước nhà..

    Chuyện biến tướng của tiền lì xì mọi người nói nhiều rồi, thay vì lời chúc tốt đẹp và may mắn thì nó thành ra kiểm đếm số lượng, và trẻ con thậm chí còn biểu lộ cảm xúc theo giá trị, khi ai đó lì xì ít. Cái này người lớn làm hỏng trẻ con thấy rõ, có khi sắp tới nhằm chống suy thoái đạo đức trong một bộ phận không nhỏ quần chúng nhân dân, nhà nước sẽ phải ban hành 1 đạo luật về lì xì cũng nên

    Xưa nay cái làm em sợ nhất của Tết đối với con đó là lì xì, muốn nó tránh càng xa càng tốt mà vẫn không xong. Sau năm trời còng lưng rửa bát chăm em quét nhà này nọ, nó có 500 nghìn, mỗi việc tốt là 1000 đồng.

    Tết mẹ hứa lì xì 5 nghìn, bố 50 nghìn
    Khi thấy em hứa sẽ lì xì gấp 10 lần mẹ, nó trợn mắt lên hỏi, nhiều thế sao ba? Ừ, một năm có 1 lần tết mà con!

    Ai dè, sáng ra cửa cái có cô hàng xóm lì xì đâu tận 20 ngàn, thằng bé phấn khởi thấy rõ, đưa tiền về cất xong, chưa nóng chân đã bảo mẹ, cho con ra ngoài tí, con đi đâu, CON ĐI KIẾM TIỀN! Ôi trời đất!

    Túm lại bảo, con ơi, đó không phải là KIẾM, mà đó là người ta cho. Kiếm tiền là phải từ LAO ĐỘNG con ạ, con làm việc tốt con được 1 ngàn, con đi thi cờ được giải 3 con được 2 ngàn. Mà 2 ngàn là con phải thi cả ngày mà phải thắng nữa kia. Ok, ok ba

    Nhưng toàn bộ công sức của em bị đổ xuống sông, khi lên tàu mồng 1 Tết gặp ông bạn, ổng rút ngay ra 500k mừng tuổi cho cháu.

    500k là gì, là hơn cả năm lao động cật lực của nó, gấp 100 lần mẹ nó và gấp 10 lần ba nó, và ngay lập tức biến ngân quĩ của nó lên 1 triệu đồng. Thật không biết nói sao cho nó hiểu.

    Từ đó, nó cứ nhấp nhổm ra ra vào vào, rút phong bao, nhét tiền vào ví, xé lịch rồi ghi liên tục dòng chữ, “hiện nay con đã có được xxx đồng”, rồi nó kì vọng, hết Tết này có khi con đủ tiền đi Lào mua dép voi cho ba!

    Nhìn cái cơn say đắm về tiền của con, lòng em nó cứ bải hoải, day dứt không yên, dù mục đích có nó là tốt, nhưng biểu hiện đó thật đáng sợ, với em. Và thật lòng, không biết làm thế nào để kiềm chế cơn say của nó.

    Trừ các quan hệ đối ngoại, mọi người lì xì cho trẻ cái chính cũng là do tình cảm. Đa phần nghĩ, yêu quí nhiều, thân thuộc nhiều thì cho nhiều, ít thì cho ít. Em không lên án cái đó, nhưng khi nó thành một hiệu ứng đám đông, thì tác động xấu của nó đến bọn trẻ là điều đáng bàn. Nên nói thật em rất quí bản lĩnh của một số người, khi có thể xoa đầu, chúc phúc và không lì xì, hoặc với con số tượng trưng.

    Nhưng ít người dám làm thế trong thời buổi văn hóa phong bì này. Bởi ngay cả người lớn đi họp, cũng ì xèo kiểu bọn này nó cho ít, hồ hởi khi nó cho nhiều, cho công khai tiền phong bì họp. Mà có *** gì đâu nhỉ, mày đi họp cũng là đi làm thôi mà, làm đã có lương, sao lại phải phong bì? Khác gì con em đâu, không phân biệt được giữa tiền Nhận (người ta cho) và tiền Kiếm.

    Chúng ta cứ hay thở vắn than dài, khen ngợi ngưỡng mộ Bhutan này nọ, rồi quay ra chửi chết cha thằng chế độ và thằng chính phủ, nhưng ít ai chịu nhìn nhận rằng do những hành xử vô tình cũng như cố ý, do cái nền tảng văn hóa lệ thuộc, ăn cắp phong tục tín ngưỡng của người rồi nhận là của mình, thích màu mè làm sang kệch cỡm của chính chúng ta đã góp phần tạo ra chính nền tảng đó, dù lên mạng bao giờ chúng ta cũng nói “yêu nhạc Trịnh, thích màu tiếm, ghét sự giả dối, thích thủy chung” này nọ.

    Trong khi từ 1970s, vị vua Bhutan đã đưa ra tiêu chí phát triển của quốc gia ông ta là GNH (Gross National Happiness) chứ không phải như cả thế giới vẫn đắm say và theo đuổi GDP (đọc theo dọng thủ tướng là Ghê Đê Pê) cho đến tận giờ.

    Đến ngay cái bọn làm sử còn không trung thực, khi vay mượn mà không nói là vay mượn, còn khẳng định và nâng tầm, kiểu “Mỹ tục Tết Việt”, thì đừng mong nó thay đổi ngày một ngày hai. Đây không chỉ là một cách đánh tráo khái niệm ở một sự việc, mà lớn hơn, nó là sự nhận vơ để khỏa lấp đi sự tự ti và che dấu khoảng trống về nhận thức và văn hóa. Bởi nếu không nhận nó là của mình, thì không còn gì là của mình nữa.

    By ledung
    --- Gộp bài viết, 02/02/2025, Bài cũ: 02/02/2025 ---
    Tết hết

    Xong

    Mai Vni tung tơi lắm các cụ ơi

    1/ CP công nghệ he he
    2/ mẽo áp thuế lung tung xèng he he

    Trumpt ký tung tơi

    Canada ký luôn, chiến luôn

    TQ vừa nộp đơn kiện lên WTO vừa áp thuế, vừa đập AI

    Viva cncs
    Viva cnxh

    Không có pu tập ủn những hòn đá tảng vàng ròng của khối xhcn chúng ta thì giờ này trumpt ị lên đầu cả TG

    Viva pu tập ủn
    Viva tô tbt
    luxor, Clara21Vuthanhnguyen thích bài này.
  9. thatha_chamchi

    thatha_chamchi Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    11/09/2013
    Đã được thích:
    86.368
    Dòm lái oánh dễ mà Mình chỉ vặt lái thôi
    Các tiến sĩ dỏm biết gì toàn phân tích cũ rích
    Có ngon nói về công nghệ đi
    Không nhìn phía trước Toàn chém phía xưa
    Chán
    Mình dòm lái oánh là dòm phía trước đó
    luxor thích bài này.
  10. giavanchuakhon

    giavanchuakhon Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    27/04/2017
    Đã được thích:
    243.075
    Chuẩn
    Truyền thông dẫn dắt láo nháo hỏng hết nhân dân cụ Thật ơi

Chia sẻ trang này