Tản mạn về CPI và TTCK (51)

Discussion in 'Thị trường chứng khoán' started by Vuthanhnguyen, Jun 16, 2025.

2851 người đang online, trong đó có 1140 thành viên. 14:56 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này(Thành viên: 0, Khách: 0)
thread_has_x_view_and_y_reply
  1. Clara21

    Clara21 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Aug 20, 2021
    Likes Received:
    55,327
    8->8->
    Thôi cứ để trển nghiên cứu, khổ, đã bận rộn thía rồi mà nghiên cứu nhiều nhiều là, deadline thì hết hồn, toàn siêu nhơn :)
    iem sai rồi, con người xứ sở thần tiên luôn khác bọt bọn mũi lõ với cả mắt hí. Thôi kệ vậy :>
  2. viettran74

    viettran74 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Sep 22, 2021
    Likes Received:
    72,096
    Mềnh đăng ký thêm cái "sáng tạo " của mềnh hùa cùng phong trào chung:
    Trước mắt dọc tuyến vanh đai 1: Xã Đàn- Đại cồ Việt- Trần khát Chân cho đập tiệt các nhà mọc lên ven tuyến, đập y chang cái Hàm cá mập ý. Hehe.
    Để làm gì? Để lấy chố làm bãi tập kết xe máy, oto điện( cõ 10.000- 20.000 chiếc cho xôm). Bà kon đi xe xăng từ khắp nơi có nhu cầu vào trong vành đai 1 thì tuýt còi, mời dừng xe và vào thuê ngay giúp CQ kon xe máy điện ...và tha hồ lượn phố tiếp tục..... Ko thuê á? Phạt nặng vào.b-)
    Đấy: 1 công đôi ba việc: vừa đẹp cảnh quan, vừa tăng thu ngân sách đột biến liền, vừa là bãi tập kết xe điện ế của anh tớ! :)):)):))
    Sáng ngày mới. Vui lên!%%-
    Tedd, quang93, luxor and 5 others like this.
  3. giavanchuakhon

    giavanchuakhon Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Apr 27, 2017
    Likes Received:
    242,527
    Chết cười

    Lộ liễu vãi mả

    Trên TG, chẳng nước nào cấm xe xăng cả, chỉ cóa khuyến cáo hạn chế hoặc hạn chế cưỡng bức thông qua thuế với phí

    Người ta cấm xe máy ở các thành phố, vì nóa làm thành phố bẩn tưởi, lộm nhộm, dễ tai nạn và kéo theo ti tỉ thứ văn hóa xe máy tởm lợm

    Nhưng, ở vn, xe máy lại cực kỳ hợp, nên thôi, cấm làm gì
    Vuthanhnguyen, Clara21 and viettran74 like this.
  4. giavanchuakhon

    giavanchuakhon Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Apr 27, 2017
    Likes Received:
    242,527
    Asinerum Project Commander (8)
    Ref: Asinerum Project Commander (7)

    Các cây-xăng cỡ-bự trong dôthành Giùn, thì cũng chỉ dủ chỗ cho quãng 5-10 ông xebương (dcm daphần cây-xăng dôthành chỉ dón dược 3-4 ông xebương dến nạp xăng cùnglúc). Còn phải phụcvụ xekêu, xetải, xekhách nữa chứ.

    Dố chúng Má tìm ra mảnh dất nào còn thừathãi trong dôthành Giùn dó.

    Vậy mà mấy ông xediện, cứ mỗi ông chiếm mẹ 20 phút sạc, thì có con *** ý chỗ. Giết nhau vì tranh sạc trước sạc sau chứ chả dùa.

    Ngay cả trong chungcư [Voòng], với chừng chục cột-sạc cho mỗi tòa nhà, thì cũng hehe giết nhau nhanh thôi.

    Nhà mặt-phố, thì còn zành làm kinhzoanh, khotàng, thuêmướn, hầunhư déo mấy ai dút dược ông xe vào nhà cách thoảimái.

    Còn chốn quêmùa, dậu xe vôtư, thì nôngphu lại déo có xèng và cũng déo có nhucầu còcưa xediện (chúng chạy xedun cho tiệnzụng và tíchkiệm), càng déo có nhucầu bảovệ môitrường.

    Dcm tómlại xediện Giùn chỉ phùhợp các dốitượng:

    1. Siêu-giàu. Dcm siêu-giàu thì nói làm déo gì nữa.

    2. Nhà phố nhưng déo kinhzoanh.

    3. Nhà ngõ rộng dủ dánh xebương vào-ra.

    4. Cơquan sởmỏ sânvườn rộngrãi.

    5. Giới taxi chuyên chạy nộidô.

    Bọn nào tính mua zùng cho cánhân hay giadình, thì xediện cũng chỉ là con xe thứhai thứba trong nhà. Bên Mẽo cũng vậy. Vài chục mùa nữa vẫn vậy.
    luxor and Clara21 like this.
  5. giavanchuakhon

    giavanchuakhon Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Apr 27, 2017
    Likes Received:
    242,527
    Lạc hậu quá cô La

    Chúng đày tớ đã tuyên bố và có kế hoach chuẩn bị cho việc cấm hoàn toàn xe máy tại HN và HCM từ cách đây 20 mùa roài, hạn chót chúng xê dịch liên toọc, cuối cùng là đến 2030

    Nhưng, he he, chúng mõm thoai, vì

    - lợi nhuận quá nhớn của tài phiệt xe máy
    - thu NS quá khẳm, mỗi lít xăng cứa nhẹ nhàng 50% vào thẳng NS

    Thía nên, cô yên tâm shíp bơ, 100 năm nữa con cháu chúng ta vẫn phóng xe máy ầm ầm, trừ phi tự dưng chúng thương xót cho làn da và manh phổi, tính mạng và an toàn thân thể của đồng bào, thì may ra chúng mới cấm

    Cấm thì dễ ợt, không khó như cô nghĩ đâu
  6. giavanchuakhon

    giavanchuakhon Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Apr 27, 2017
    Likes Received:
    242,527
    https://tuoitre.vn/nguoi-viet-chuon...-loi-ma-con-la-tinh-yeu-20240705080308819.htm
    --- Gộp bài viết, Jul 14, 2025, Bài cũ: Jul 14, 2025 ---
    Các tổ chức nghiên cứu thị trường đưa ra báo cáo phân tích về thị trường xe cá nhân ở Đông Nam Á năm 2024.

    Trong đó, thống kê có đến 96% người Việt Nam chọn xe máy làm phương tiện di chuyển cá nhân, trong khi chỉ có 4% người thích dùng ô tô.
    Vuthanhnguyen likes this.
  7. giavanchuakhon

    giavanchuakhon Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Apr 27, 2017
    Likes Received:
    242,527
    “Silovye Machiny” (SM-Nga) cùng với PTSV thi công “Long Phú-1” cho PVN từ 2014, đến 2018 thì SM bị Mỹ cấm vận, nên không thi công tiếp, khi đó SM đã làm được hơn 77% công việc.

    SM cảnh báo PVN là sẽ thôi thực hiện hợp đồng vì rơi vào hoàn cảnh bất khả kháng, PVN không chấp nhận.

    2019 SM kiện PVN ra toà Singapore (SIAC), kiện đòi PVN 250 triệu USD, còn PVN kiện ngược, đòi SM bồi thường 3,5 tỷ USD (!!) vì các thiệt hại liên quan.

    Tất nhiên SIAC bác đòi hỏi của PVN, và cũng không công nhận việc Mỹ cấm vận SM là hoàn cảnh bất khả kháng, nhưng xử PVN phải đền bù vì lý do khác: do PVN không trả tiền đúng hạn cho các công việc đã được thực hiện bởi SM (defolt): 516 triệu USD và lãi suất tính từ ngày phán quyết của Toà 11/2023 đến giờ (7,27%/năm).

    Và từ 2/2024 SM nộp đơn lên Toà án Trọng tài Matxcơva để thu hồi tài sản của PetroVietnam và đại diện của PVN ở Matxcơva – Toà Matxcơva tất nhiên chấp nhận quyền thu hồi tài sản của PVN ở những nơi pháp luật Nga cho phép – và đó chính là cổ phần của PVN trong liên doanh RusVietPetro ở Nga.

    Nếu mất các cổ phần đương hái ra tiền này thì thực sự rất uổng phí đối với chúng ta, Việt Nam, bởi vì liên doanh này chỉ một năm cũng đem lại cho Việt Nam số tiền lãi tương đương với số tiền đằng nào cũng phải đền bù cho SM kia.

    Có nhiều cách để đàm phán cho giảm thiểu thiệt hại: xin SM lấy trả chậm từ lãi của VietSovPetro hay RusVietPetro, dùng nguồn khác trả cho SM hay thậm chí bán cổ phẩn của mình ở RusVietPetro đi còn đỡ phí hơn nhiều để bị tịch thu thi hành án.

    Và phía Nga cũng thiện chí…chờ xem có ai ý kiến gì không?
    tronghanh80 and Clara21 like this.
  8. Clara21

    Clara21 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Aug 20, 2021
    Likes Received:
    55,327
    Người nào đi xe xăng phát free 1 xe pin :)
    1 xèng gà 5 xèng thóc :)
    Nghĩ cảnh chị bán rau muống thồ 2 tạ rau vào phố bằng xe pin đã thấy hài rồi :)

    Nhân dân lần hồi nương tựa nhau bao nhiêu là mùa sấu chua & ngọt, đùa.
    chị bán rau muống nhẽ bán 10-15k/mớ thì giờ chỉ còn cách mua xe tải nhỏ, đẩy năng suất canh tác rau muống, vừa sỉ vừa lẻ để "cân" bài toán logistic cho doanh nguiệp rau muống & góp phần vào con số tăng trưởng :)
    Zui ghia đó anh Miu Ú ạ :)
  9. giavanchuakhon

    giavanchuakhon Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Apr 27, 2017
    Likes Received:
    242,527
    Đày tớ nóa thuộc bài các cụ lém: Cháo nóng húp vòng quanh

    Để bảo vệ đủ thứ thì chúng phải cấm xe máy

    Cấm xe máy thì phải có GTCC, mà GTCC thì phải có Trí tuệ và Tính phụng sự nhân dân

    He he, chúng kệ cmcm

    Giở bố bảo, để bảo vệ MT thì bố mài cấm xe xăng, chúng mài mua xe điện mà đi, bố hông cấm

    Dân ơi
    --- Gộp bài viết, Jul 14, 2025, Bài cũ: Jul 14, 2025 ---
    Muôn đời osin vẫn đè đầu cưỡi cổ ông bà chủ, osin thích gì nói gì nói đấy, nhời osin luôn là chân lý
    --- Gộp bài viết, Jul 14, 2025 ---
    Ở đấy mà chúng bán rẻ xe pin cho nha La, đồ đều vẫn phải mua và đắt lòi kèn La nhá

    La yêu tóa, phát xe pin ở đâu để dân đến
    Clara21 and viettran74 like this.
  10. giavanchuakhon

    giavanchuakhon Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Apr 27, 2017
    Likes Received:
    242,527
    CẦN CÔNG BẰNG VỚI ÔNG ĐINH LA THĂNG


    Tôi có một nguyên tắc sống khá dở hơi nhưng bất di bất dịch: Không chủ động cầu thân với các quan chức đương nhiệm. Nhiều người tôi quen thân lúc họ là thường dân, thì cũng tìm cách xa lánh khi họ có chức tước.

    Nhưng Đinh La Thăng thì ngoại lệ.

    Đã gần 40 năm chúng tôi quen và thân nhau. Sau này, dù ở cương vị nào, ông vẫn nồng ấm với tôi như lúc cùng ăn chung cái bánh giữa ca. Ông thực sự là một quan chức khác thường.

    Hôm nay tôi sẽ nói về sự khác thường ấy.

    Vào năm Đinh La Thăng đến Hòa Bình như một cuộc dấn thân kiêu hùng thì công trường đang tràn ngập các sự kiện. Vẻ hoành tráng của nó khiến có cảm giác bất cứ ai cũng trở nên bé tí. Giống như mọi người, họ vui vẻ chấp nhận tất thảy.
    Thời gian Đinh La Thăng làm công tác đoàn ở Công ty cung ứng vật tư thì ở đây xảy ra một sự kiện kinh hoàng: Phần rừng bao quanh kho chứa thuốc mìn bị cháy! Hàng trăm tấn thuốc mìn đựng trong những chiếc hòm nhỏ có nguy cơ phát nổ nếu chậm di chuyển ra chỗ an toàn. Lực lượng chữa cháy, gồm cả trực thăng, được khẩn cấp điều từ Hà Nội lên khó mà đến kịp. Không cần nhiều trí tưởng tượng lắm cũng hình dung ra chuyện nguy hiểm gì sẽ xảy ra. Trong mọi cảnh ngộ như vậy, đều cần đến một hành động vượt ngưỡng. Và Đinh La Thăng xuất hiện, kéo theo 500 thanh niên lao vào dập lửa. Nhờ thế thảm họa kinh hoàng đã không xảy ra và sự kiện này cũng nhanh chóng bị lãng quên.

    Nhưng với Đinh La Thăng thì dường như mọi suy nghĩ của ông, sau vụ cháy kho mìn, bắt đầu mang màu sắc sứ mệnh. Ông ngẫu nhiên có những khám phá lớn về tuổi trẻ và về chính bản thân mình. Ngược lại ông hiện lên như một “thủ lĩnh” thanh niên. Người ta có thể đưa ra vô số giả thiết liên quan đến vai trò cá nhân của ông. Chúng luôn luôn thuộc về sự bí ẩn. Nhưng có một điều hoàn toàn rõ ràng là sau sự kiện ấy, như lời xác nhận của Đinh La Thăng, ông luôn cảm nhận thấy nghĩa vụ của mình trước cuộc sống và trước niềm tin của mọi người. Ông bắt đầu tự đặt ra cho mình những câu hỏi và suy nghĩ về nó. Những suy nghĩ đó, ngay cả bây giờ vẫn thường trực với ông, bao giờ cũng kèm theo nó là số phận của hàng ngàn người mà càng ngày ông càng tự nguyện gắn bó. Họ cũng như ông đều hướng niềm tin vào một tương lai tốt đẹp hơn.

    Nhưng ngay cả chính Đinh La Thăng cũng không bao giờ biết, thứ phẩm chất ưu tú ấy ở một người tuổi trẻ, hóa ra cũng lại là mầm mống cho tấn bi kịch của đời ông. Nói ông không gặp thời thì không đúng. 40 tuổi lãnh đạo một tập đoàn lớn và nổi tiếng bậc nhất khi ấy. Vào Ban chấp hành trung ương năm 46 tuổi. Làm Bộ trưởng một bộ quan trọng năm 51 tuổi. Vào Bộ chính trị, về làm Bí thư Thành ủy thành phố lớn nhất cả nước năm 56 tuổi, được nguyên thủ của hàng chục quốc gia phương Tây, khi tiếp xúc, đánh giá là một quan chức cộng sản thông minh, năng động, có thể hợp tác sòng phẳng, bởi tư duy cởi mở, mới mẻ, luôn khao khát phát triển.

    Nhưng bảo ông bất phùng thời cũng chả có gì quá đáng. Một người nói là làm, sẵn sàng vượt rào nếu hành động đó đạt được hiệu quả công việc cao nhất; một người sai là sửa, cầu thị, không ngại nói thẳng ra các yếu điểm; một người từng ủng hộ ngài Bob Kerrey, cựu chiến binh trong cuộc chiến Việt Nam, một nhân vật gây tranh cãi, làm chủ tịch Đại học Fullbright với suy nghĩ nếu hướng tới tương lai sẽ khiến chúng ta mạnh hơn dù biết rõ đó là quyết định chính trị mạo hiểm nhiều người tránh; cũng con người ấy từng yêu cầu cấp dưới học tập Tổng thống Mỹ dám nghe chỉ trích mỗi ngày để tiến bộ; cũng con người ấy công khai ước muốn đòi lại ngôi vị số một Đông nam á cho Sài Gòn, như nó từng chiếm giữ trong quá khứ; một người không cầm được nước mắt khi người dân đến cầu xin cho những bệnh nhân ung thư một cái cầu vượt, để không còn cảnh chết thương tâm vì tai nạn giao thông và chỉ sau vài tháng lời hứa đã thành hiện thực; một người luôn bảo với cấp dưới: Làm đi, không nói nhiều; một người suốt hàng chục năm không được đón giao thừa cùng với vợ con; một người chỉ vì khát khao cho đất nước phát triển, đa dạng hóa nguồn năng lượng quốc gia, mà đưa ra những quyết định bị coi là vi phạm nguyên tắc, thứ nguyên tắc chỉ không làm gì mới không phạm tội. Có mấy ai trong đám quan chức dám tuyên bố: “Các ông cứ làm đi, sai tôi chịu, nếu phải đi tù, tôi sẽ đi thay các ông”.

    Một người như vậy mà cuối cùng phải ngồi tù, thì bảo ông bất phùng thời còn là nói nhẹ đi rất nhiều!

    Những việc như chuyện kể dưới đây, nằm trong thói quen hành động, ứng xử hàng ngày của Đinh La Thăng.

    Lần ấy ông đi thị sát tình hình sinh sống của người dân sau khi có con đường cao tốc. Biết ông Thăng về, như bất cứ đâu ông đến, người dân nhanh chóng vây kín vòng trong vòng ngoài. Lần này, thay vì những nụ cười rạng rỡ đầy ngưỡng mộ, họ đều buồn bã, vài người không giấu được sự giận dữ. Hóa ra từ ngày có đường cao tốc, lợi đâu chưa thấy, nhưng dân làng muốn sang bên kia đường làm ruộng, phải đi vòng mấy cây số. Gặp mùa mưa rét thì cực khổ vô cùng.

    Nghe vậy, ông bộ trưởng gọi ngay cấp dưới phụ trách phần thiết kế đến, hỏi: “Cậu là dân quê hay dân phố?”. “Dạ, em là dân quê chính gốc ạ”. “Là dân quê, tốt. Thế mà cậu sớm quên nỗi khổ của nông dân quá đấy. Nếu bây giờ hàng ngày cậu đi làm phải vòng mấy cây số mới đến khu ruộng chỉ cách chiều rộng con đường, thì cậu thấy thế nào?”

    Bấy giờ ông mới cười tươi nói với mọi người: "Xin lỗi bà con về sai sót này. Tôi hứa với bà con, chỉ thời gian ngắn nữa bà con sẽ có đường hầm dân sinh”.

    Tất cả vỗ tay rào rào. Ông Thăng đã hứa thì yên tâm rồi. Và lời hứa của ông đã thành hiện thực rất nhanh.

    Nếu chỉ thấy ông Thăng mạnh mẽ, hài hước, đôi khi bốc đồng, là chưa hiểu ông. Một lần ông nhờ tôi kiếm cho ông ít sách, để đọc trên máy bay khi đi công tác nước ngoài. Tôi đến, vào đúng hôm mưa phùn dầm dề. Tôi thấy ông ngồi trầm ngâm một mình, nhìn ra ngoài trời. Nghe tôi than thở trời mưa ướt át quá và thể hiện sự bực dọc, ông quay lại, mặt không vui như mọi lần chúng tôi gặp nhau, mà còn có vẻ khó chịu. Lát sau ông bảo: “Cậu mới ướt một tí đã kêu ầm lên. Giờ này mà không có mưa thì nông dân chết đói à? Với họ mưa là vàng đấy”.

    Ngày ông Thăng ra tòa vì tội "thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng", dù là bạn thuở hàn vi của ông nhưng tôi chỉ có thể theo dõi phiên tòa qua tivi và báo chí. Ở đâu thì Đinh La Thăng vẫn thế: Hào sảng, trực tính, hùng tâm tráng chí. Ông nhận hết trách nhiệm, không muốn cấp dưới vì làm theo lệnh của ông mà bị vạ lây. Ông xin Tòa giảm án cho từng người, trừ những ai tham nhũng. Khi đó tôi nghĩ, nếu ông Thăng cũng khôn như trăm ngàn quan chức khác, dễ làm khó bỏ, lo cho thân mình trước, thì con đường công danh của ông chắc chắn còn rất dài và rất thênh thang.

    Nhưng như vậy thì hàng vạn cán bộ, công nhân thủy điện Sông Đà đã mất việc hoặc rơi vào nghèo đói, nhếch nhác sau khi công trình thế kỉ hoàn thành. Nếu ông cũng chỉ nghĩ đến mình, thì với cơ chế mù mờ chẳng khác gì bẫy tội, hệ thống giao thông Việt Nam sẽ không tăng ngoạn mục tới 37 bậc chỉ trong 4 năm ông làm Bộ trưởng, theo xếp hạng của thế giới. Và còn nhiều điều tử tế khác sẽ không xảy ra, nếu ông không phải là ông như mọi người biết!

    Ngày tôi lên thăm ông trên trại giam Ngọc Lý, tôi và mấy người bạn phải nhờ đến chiếc “thẻ ngành” mới được ưu tiên không phải xếp hàng. Người dân từ mọi miền kéo về, ngồi chật cả khu chờ rộng bằng nửa cái sân bóng, tràn cả ra lối vào trại. Có hôm trại giam phải nhận hàng trăm quả mít. Hóa ra mọi người đồn nhau Đinh La Thăng thích ăn mít, thế là trong giỏ quà quê của bà con đều có mít. Có người từ Cần Giờ, gửi cho ông cả những đặc sản địa phương, vì có lần ông Thăng về thăm cứ nhặt cá khô nướng ăn ngon lành. Một cụ già móm mém, nước mắt lã chã, cứ vít tôi lại để hỏi ông Thăng tội gì? Một người tốt với dân chúng tôi như vậy, sao phải đi tù hả giời! Rồi những người khác cùng mếu máo khóc theo.

    Gặp ông Thăng, mấy anh em cùng trưởng thành từ Sông Đà đều lặng đi. Vài người mau nước mắt không chịu được khóc tu tu. Ông Thăng cười động viên: "Bình tĩnh nào! Còn được gặp nhau là quý rồi". Có người vừa gạt nước mắt vừa lý sự: “Làm ăn thì có thắng có thua. Trong vụ ngân hàng, cuối cùng Nhà nước mua lại không đồng, thế thì thực chất có mất gì đâu, tiền vẫn nằm ở đấy, khi thị trường ổn định, còn có lãi nữa. Ông có mang về nhà đồng nào đâu mà bắt ông phải đền! Đến như ở Mỹ kia kìa, đại ngân hàng có lịch sử cả trăm năm còn sụp đổ cả loạt. Xử thế chúng tôi không phục!”

    Ông Thăng vẫn điềm đạm: “Tớ không kêu ca, sao các cậu phải bức xúc. Mình sống thanh thản là quan trọng nhất”.

    Được biết, suốt nhiều năm các cơ quan chức năng dùng mọi nghiệp vụ đặc biệt để truy tìm vẫn không thấy bất cứ thứ gì có thể gọi là tài sản bí mật của ông Thăng. Vì thế, ông Thăng đủ thẩm quyền đạo đức để nói hộ cả cho chúng tôi. Và dù ở tù, Đinh La Thăng không hề thù oán, đổ lỗi cho ai, không hề để cho những ý nghĩ tiêu cực, chán nản được phép chen vào, ngoại trừ những lúc ông mệt mỏi khi cả đống bệnh rình rập từ thời Sông Đà đói khổ, được dịp thừa cơ cùng ập đến.

    Nhân vô thập toàn. Không ai hoàn hảo. Không ai vô tội. Một quan chức xứ này, dù tốt đến mấy, càng khó mà không mắc một tội lỗi nào đó trong cái cơ chế xã hội mà, may thay, chính quyền hiện nay đã nhận ra và đang quyết tâm sửa chữa. Lỗi, hoặc tội lớn nhất của Đinh La Thăng là mỗi khi hành động, ông CHỈ LẮNG NGHE PHẢN HỒ TỪ LƯƠNG TÂM MÌNH! Ông có thể không định thay đổi lối hành xử đó, dù trả giá đắt, nhưng xã hội thì phải đủ sáng suốt, sự công bằng để những quan chức suốt đời vì người dân như ông không biến mất.
    -----------------------------
    By lão tạ

Share This Page