Thằng nào đòi tăng giá nữa QH oánh chết

Discussion in 'Thị trường chứng khoán' started by duckwater, May 6, 2008.

116 người đang online, trong đó có 46 thành viên. 01:54 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này(Thành viên: 0, Khách: 1)
thread_has_x_view_and_y_reply
  1. duckwater

    duckwater Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Dec 14, 2007
    Likes Received:
    1,290
    Thằng nào đòi tăng giá nữa QH oánh chết

    Con đường khảo sát ?ongẫu nhiên? của chúng tôi ngược lên phía trung tâm huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh, cái huyện kinh tế khá giả của miền Bắc. Thôn An Bình, xã Thượng Vũ. Vẫn cơn bão giá ấy tràn qua, vẫn đồng ruộng xanh mướt dễ gợi lên suy nghĩ về mùa vàng no ấm. Bà Nguyễn Thị Tành, vẫn một người đàn bà Kinh Bắc dọn mâm cơm ra. Trời ơi! Trong suy nghĩ về mâm cơm của người nông dân trong cơn bão giá, tôi buốt lòng trước sự trùng hợp của thịt thà, chứ không phải là những cái bát, cái xoong bị mạng nhện phủ như trong tiểu thuyết về cái thời xa vắng kia. Giọng bà Tành giống hệt giọng bà Liên ở xã Gia Thường (bài trước đã viết): ?oTôi chỉ dám ăn thịt vẹo. Hôm nay, tôi cóp nhóp mua 5 nghìn bạc thịt vẹo về rán lấy mỡ, để xào rau, rang cơm cho nó đỡ cháy nồi. Rồi lấy tóp, gói vào lá xương sông, lá lốt cho cháu nó ăn cho đỡ? thèm?. Miếng ?othịt rán chả xương sông? tong teo, oặt ẹo, nó bé như một cái kén tằm gầy, nó là cụm lá tẩm chút mỡ thì đúng hơn là gói thịt rán. Sao lại giống hệt cái lối thèm thịt thà cá mú của bà Liên đến thế?
    Bà Tành là người có công với nước, từng được nhận Huân chương Kháng chiến Hạng nhì; từng là cán bộ sản xuất giỏi của Hợp tác xã, nhưng bao nhiêu kinh nghiệm cày sâu cuốc bẫm của bà, lại thêm cấy một lúc 3 sào ruộng, thế mà lúa vẫn không giúp bà có tiền để một tuần được ăn... một miếng thịt. Giá cả leo thang, hạt lúa gia đình bà làm ra trở nên quá... bé nhỏ.
    Không đói rạc đói rày, không ăn sắn ăn khoai trừ bữa. Cơn bão giá, người nghèo, hiện giờ chỉ biết chống đỡ bằng cách giảm hết cỡ cái khẩu phần ăn của mình đi. Bóp mồm bóp miệng đến cay lòng!
    Ở phía Nam nước ta, có một người đàn bà xuất thân làm nghề chỉ trỏ buôn đất, bà được dư luận đặc biệt quan tâm, với kỳ tích đi cái xe ô tô trị giá khoảng gần hơn 23 tỷ Việt Nam đồng. Tất nhiên, phân hóa giàu nghèo là thứ cần phải chấp nhận, cái việc họ vênh vang cưỡi 23 tỷ, ngồi trên đống tiền cả trăm tỷ với việc bà Liên, bà Tành nằm mơ có năm nghìn đồng mua tí thịt mỡ về rán chả xương sông, lá lốt cho con cháu thỏa cơn thèm khát, là không mấy khó hiểu. Nhưng dẫu sao, sự so sánh này vẫn xo buồn. Vì đâu nên nỗi? Một phần cơ bản là vì cơn bão giá tai quái. Bà Tành không lười, không mất sức lao động, không phải ?osố phận? đã đẩy bà vào chỗ khốn cùng, mà tình trạng của bà, có nguyên nhân cơ bản vì chính cái cơn bão giá.
    Nhà nước mới cho bà 7 triệu xây một ngôi nhà nhỏ kiểu ?onhà đại đoàn kết? để ở, thay vì ở túp lều xiêu vẹo kia. Tết đến, có năm, chính quyền xã cũng đến cho mẹ con bà được 50 nghìn đồng. Mỗi năm xã ?ocắt? kinh phí thăm nom vài gia đình chính sách, có mấy chục nhà trong diện thăm nom, mà chỉ có độ dăm suất ?oxuân về lại đem biếu? thôi, nên vài năm mới quay vòng đến lượt nhà bà được nhận cái món năm chục ngàn kia một lần. Điều đó chứng tỏ là không phải xã hội không quan tâm đến bà. Bà Tành sống bằng nghề đi gánh gạch thuê cho mấy cái lò gạch ở đầu thôn. Gia sản có một cái xe thồ không phanh không chuông, không gác đờ bu, bà tằn tiện, ăn uống nhằng nhít để nuôi con, để được sống làm người. Đụng đến cái gì cũng thiếu. Cũng như bà Liên, bà Tành kinh sợ nhất là phải đi bệnh viện.
    Khi ?obình ổn? giá gạo?, bà Tành, bà Liên có bị thiệt (!?)
    Trước cơn bão giá, bà vẫn sống bình thường, sự nghèo đói nó yên ả. Cứ sống mãi trong rau cỏ, ruộng đồng, cơm nhạt thịt vẹo, rồi người ra cũng quen đi, cũng không còn cảm giác là mình đang thuộc diện nghèo nữa. Bỗng dưng giá cả lên vùn vụt. Hạt lúa còi của mẹ con bà không thể đuổi kịp sự ?otăng phọt? của trăm thứ hàng liên tục tăng giá khác. Mà mẹ con bà chỉ biết trông vào mỗi hạt lúa.
    Tăng đáng sợ nhất là gạch, vật liệu xây dựng. Nhà nước hỗ trợ 7 triệu tiền xây nhà đại đoàn kết. Quay đi quay lại, giá gạch từ chỗ 4,5 triệu đồng/vạn, giờ tăng gấp ba, khoảng 12,5 triệu đồng/vạn. Nhiều ngôi nhà đang xây phải quay ra? khóc mếu, dừng toàn bộ công trình. Miếng đậu tăng gấp đôi, mớ rau tăng gấp đôi, thịt thà cá mú cái gì cũng tăng gấp đôi, gấp ba. Thí dụ, thóc cũng tăng giá, nhưng thịt còn tăng ác hơn, hai sự tăng này cuối cùng thì người nông dân chịu thiệt, chịu chết chẹt trong bánh xe tăng giá đó. Vì hiện nay, bà Tành phải bán 15kg thóc mới mua nổi 1kg thịt.
    Không thể bán vãn bồ thóc để nhịn đói cả một mùa giáp hạt được. Thóc còn phải chịu trách nhiệm bò ra chợ để đổi về đạm, lân, ka ly, thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ, giống má? chứ, không có những thứ đang tăng giá hãi hùng kia, thì làm gì có mùa vụ sau. Mà thóc nào đủ để đem bán ra chợ, mua về thịt cá, khi mà cả gánh thóc mới đổi được 2 kg thịt, khi mà cả bồ thóc mới đủ để mua một dúm thuốc tây. Nếu ngồi trước mâm cơm thật thà của bà Liên và bà Tành, người có lương tri, sẽ thấy là lời ?othanh minh thanh nga? cho việc tăng giá chóng mặt, đua nhau tăng giá của tất cả các doanh nghiệp đều là ngụy biện, nhẫn tâm, không để mắt tới người nghèo! Mà mấy ?oông? tăng giá dã man nhất lại đều là những ?oông? bán thứ hàng độc quyền, thứ hàng mà khó người dân nào dám (có thể) từ chối sử dụng. Thí dụ như ?oông? xăng dầu, ?oông? ấy tăng, thì dĩ nhiên những ?oông? sử dụng xăng để sống, để kinh doanh, sản xuất , kể cả ?oông? nông dân đi xe máy Tàu, các ?oông? ấy đều buộc phải tăng giá những thứ ông ấy làm ra. Thế là bão giá ngày càng trở thành ?ocơn địa chấn? độc địa.
    Không còn cách nào khác, bà Tành đã viết đơn gửi lên cơ quan chức năng tỉnh Bắc Ninh, xin hãy quan tâm, cho con bà được khám chữa bệnh chu đáo hơn. Bởi nhà bà quá nghèo, con bà quá đau ốm. Bà không có cả đến 10 nghìn đồng để mua cháo cho con khi đưa cháu lên Bệnh viện ở tỉnh. Tình cờ chúng tôi ghé thăm, bà Tành vừa viết đơn xong! - Ảnh: Lãng Quân
    Có một sự kiện đang làm thế giới điên đảo, đó là giá lương thực tăng cao, sự khan hiếm lương thực khiến nhiều quốc gia khốn đốn, thậm chí chìm sâu hơn vào bạo loạn. Ở nước ta, cơn lốc tăng giá gạo được xem là ?ochiêu? chơi không đẹp của một số người cố tình tạo ra ?osốt ảo?; và chúng ta đã nghiêm khắc bình ổn giá, một sự điều tiết hiệu quả, ngoạn mục vừa mới diễn ra. Khi mà giá gạo, ở nơi cao nhất, thời điểm nóng nhất đã lên tới 20 nghìn và hơn 20 nghìn đồng/kg; giờ đã hạ thấp gần bằng? trước cơn bão. Nhiều người tỏ ra vô cùng phấn chấn vì sự ?ohạ nhiệt? của cơn bão giá gạo này.
    Song, nếu nhìn từ mâm cơm của bà Tành, bà Liên, thì chúng ta sẽ thấy một khía cạnh cũng không thể là không đáng nhìn nhận: bà và những người nông dân chỉ có gạo, chỉ biết bán gạo để mua những nhu yếu phẩm khác, giao dịch với xã hội của họ hầu như chỉ là bán gạo ?" mua một cái gì đó rồi lại bán gạo ?" mua một thứ gì đó. Có tới 80% những thứ để bà Tành và gia đình sống được làm người, là phải đi mua? Gạo tăng giá, bà Tành sẽ thu được nhiều tiền hơn sau mỗi lần gánh thóc đem ra chợ. Gạo tăng như vừa rồi, khi cơn bão giá vẫn ở đỉnh, nghĩa là cái gì cũng đắt gấp đôi gấp ba thì bà Tành đi bán gạo về, còn thấy được an ủi, rằng hàng của mình cũng ?ođược giá? chút đỉnh so với việc đắt đỏ quá đáng của những thứ hàng khác. Nhưng, khi gạo bình ổn (giảm giá so với ?ocơn bão giá gạo?), giá các loại nhu yếu phẩm khác vẫn leo thang ở nấc như cũ, thậm chí còn đang vào lộ trình tiếp tục leo thang, đang xin phép Nhà nước để leo thang (như giá tân dược), thì rõ ràng: túi tiền của bà Tành đã bị vơi đi.
    Rõ ràng là bà Tành là người ít nhiều ?othiệt thòi? khi giá gạo được ?obình ổn? mà giá những thứ khác ngoài gạo vẫn cao và vẫn tiếp tục cao. Tất nhiên, đó là lý luận rất có lý của người nông dân thôi. Chứ về lâu về dài, giả dụ giá gạo cứ cao ngất ngư mãi, rồi nó bị khan hiếm đáng sợ như các nước đang bị khan hiếm lương thực hiện nay, thì việc gạo tăng giá sẽ kéo theo trăm thứ bà rằn khác cùng tăng giá, bà Tành cũng lại là nạn nhân tội tình nhất!
    Các chuyên gia kinh tế của Việt Nam và thế giới đã phân tích rõ: việc giá cả leo thang, nạn nhân khốn khổ nhất bao giờ cũng là người nghèo. Gần 80% các thứ nhu yếu phẩm, các thứ hàng hóa mà người nghèo đang sử dụng đều bị lạm phát theo. Niêu cơm của người nghèo, bao giờ cũng là thứ bị lao đao đầu tiên trong cơn bão giá. Bà Tành chả quan tâm đến những ngôn từ cao sang như thể ở trên? tivi ấy, bà thở dài trình bày thảm họa đó bằng ngôn ngữ riêng của bà:
    ?oTôi thấy, giá bắt đầu tăng liên tục, tăng như có chó đuổi sau lưng, là từ khi nhà nước có chính sách tăng lương cho cán bộ. Tôi thấy sướng nhất là mấy ông bà cán bộ, họ có lương. Giá tăng thì lương của họ cũng tăng. Mà tôi thấy vì người ta đồn đại về việc lương tăng ghê quá, thì giá cả ở chỗ nhà quê như chúng tôi nó mới nhân thế mới bị tăng theo. Chỉ khổ người nông dân chúng tôi. Giá tăng đến đâu, chúng tôi phải bóp mồm bóp miệng đến đấy. Nhiều người làng tôi giờ đã quên mất mùi thịt, cá, trứng, sữa. Họ chỉ ăn cơm với rau tập tàng ở vườn, và muối trắng, tí nước mắm rẻ tiền!?.
    Và, cái ông ăn lương từ tiền thuế của dân, được giao trọng trách lo lắng điện sinh hoạt, điện sản xuất cho dân (ngành điện), ông ấy vẫn để tình trạng thiếu điện, điện tắc bụp phập phù, con trai bà Liên vẫn tổn thất nặng nề với nghề là quần áo thuê ở Công ty may, vẫn chỉ đạt ?othu nhập? 120 nghìn đồng/ tháng để rồi phải nuôi cả vợ dại lẫn con thơ. Bà Tành thì đi làm hàng mã thuê cho làng tranh Đông Hồ, vẫn nhận công 20 nghìn đồng/ ngày; cả ngày, làm hơn 10 giờ vàng ngọc, chỉ để mua được 2 lạng thịt.
    Chăm sóc một sào lúa, bà Tành chỉ ?olãi? có 50 ngàn đồng
    Cả nhà bà Tành được nhà nước chia cho 3 sào ruộng cấy. Từ lúc cha sinh mẹ đẻ, bà vẫn cấy lúa, bà còn được nhận Huân chương Kháng chiến hạng Nhì, là Đảng viên, cán bộ thanh niên ?" phụ nữ - tích cực, ?oba đảm đang? của hợp tác xã Vũ Yên trước đây (là xã An Bình, Thuận Thành bây giờ). Nghĩa là bà làm nông giỏi lắm.
    ?oNhưng mà giờ thì gay go lắm! - bà Tành thở dài - 3 sào của tôi, ở chân ruộng tốt, thu được khoảng 2 tạ/ sào; còn những chân ruộng như tôi đang cấy, chỉ được 1,8 tạ/sào, dính tí sâu bệnh vào có khi chỉ được 50-60 kg, đói rạc. Một năm làm 2 vụ, đổ mồ hôi xôi nước mắt, bới đất lật cỏ, nếu bán tất tật đi, thì thu được khoảng 4 triệu đồng là ?okịch độ?. Tôi hay cấy giống Khang Dân và Q5. Trong 4 triệu đó, phải đến hơn 2 triệu là dành để mua phân, giống, thuốc trừ sâu, thuê cày bừa. Cả năm, trông vào chưa đầy hai triệu. Hai triệu đấy có phải được ?ođút túi? đâu. Tiền ấy là tiền thóc, dùng để ăn cho cả năm. Nếu bán hết cho bọn làm ?ohàng xáo?, thì có nghĩa là cả năm? không ăn uống gì! Tôi đã ngồi nghĩ rất nhiều rồi, chưa tăng giá, có khi cấy một sào, tôi được lấy công làm lãi, bỏ ra được vài trăm nghìn đồng; giờ, cái gì cũng tăng, gặt xong, nếu trời cho trúng mùa, chỉ lãi được có 50 nghìn đồng/ sào!!! Cho nên, tôi không thể bòn đâu ra được 10 nghìn bạc, nhà bác ạ?. Bà Tành nói, mắt ầng ậng nước. ?oMỗi lần tôi ốm, con tôi ốm, tôi chỉ biết lạy ông trời. Tôi có thẻ người nghèo để lên các bác sỹ cho thuốc. Nhưng chỉ riêng cái việc mẹ con dắt nhau lên tỉnh, nằm ở viện chờ các bác sỹ thay đơn thuốc, điều chỉnh chế độ uống thuốc cho tôi và cháu, tôi cũng đã kiệt quệ rồi. Mười nghìn đồng một bát cháo, trời ơi, chỉ được sét bát lõng bong thôi. Mua năm nghìn đồng tiền cơm người ta không thèm bán. Mua thêm mấy viên thuốc bổ uống kèm thuốc bệnh đã hết 100 nghìn đồng. Ra cổng bệnh viện, thấy người ta rút tiền mua thuốc xòe xòe, tôi? toàn nhắm mắt bỏ chạy. Sao bây giờ lắm người người ta giàu có thế???.
    Năm ngoái, 2.500 đồng/ lạng thịt vẹo, giờ thịt ấy cũng phải 6.000đồng/lạng. Cái điều tưởng như nhỏ nhoi với người giàu đó, nhưng với bà Tành, điều đó có nghĩa là thịt cá sẽ biến mất khỏi mâm cơm nhà bà. Nửa tháng, có khi mới dám bén mảng tới hàng thịt một lần. Trước, còn ra ruộng kiếm cá tép được, nay, thuốc trừ sâu phun quá nhiều, giết chết ráo cả các loài thủy tộc. Nhưng, nhiều người vẫn tràn ra đồng, thôi thì hãn hữu lắm, bắt cố thì cũng được vài con cá, con cua, con hến. Chưa bao giờ đồng quê ở An Bình lắm người kéo chũm, kéo vó, mò cua, bắt ốc hến như những ngày này. Dưới nước ì oạp bắt cá, trên đồng lúa, những người trong thôn vẫn xòe xòe, ro ro phun thuốc trừ sâu sặc sụa để giết hại môi trường, giết cá mú tôm cua. Sự vô lý này vẫn phải tồn tại, dường như không thể khác. Có lẽ, đây mới là thứ là bi kịch thường trực và sẽ phá hủy nông thôn Việt Nam nhiều nhất.
    ?oCơn bão? dịch tả làm giá dưa chuột chỉ còn 500 đồng/kg !
    Bà Tành không dám nuôi con gì, lợn thì tai xanh, gà thì cúm. Bà không có tiền mua trâu bò, nhưng giả dụ có tiền, cũng chả dám mua, nhỡ nó lở mồm long móng cái thì sạt nghiệp. Bà sợ hơn là mấy thằng chuyên nghề trộm cắp trong xóm. ?oNó là cháu tôi, nhưng tôi nuôi con gì nó cũng bắt. Tôi hở cái vung nồi ra, nó cũng ăn cắp đem bán sắt vụn. Tôi không dám nuôi con gì, nhưng phải nuôi bằng được hai con chó, để nó giữ nhà. Nếu không thì, chổi cùn rế rách không còn một cái gì?.
    ?oThằng ăn trộm ấy cũng sợ, nhưng không sợ bằng cái tên kẻ cắp? dịch bệnh. Năm ngoái, dịch lợn tai xanh tràn về Bắc Ninh, lúc đầu nó ?ođỗ? ở bên làng Nghi An, xã bên cạnh. Rồi nó tràn sang làng Thượng Vũ chúng tôi, bao nhiêu lợn lớn lợn bé, lợn sề lợn đực chết tiệt cả. Nên, năm nay, chợ quê không có thịt lợn mà bán. Phải mang thịt từ nơi khác về, nên mới lâm vào cảnh 15kg thóc chưa đổi được 1 kg thịt. Nói gì thì nói, nửa tháng giời mà không được nhìn thấy miếng thịt lợn, sống cũng chả ra cái con người nữa.
    ?oGiờ lại đến dịch tả, người ta cứ thích gọi là tiêu chảy cấp. Bà cô tôi đi ăn cỗ, chỉ đụng đũa vào thịt gà, về nhà, tiêu chảy, rồi bị thổ tả. Nằm viện cả tuần chưa ra. Cái anh Đỗ Thanh B, giáo viên cấp một ở thôn cũng bị tả. Anh ta nằm viện vài hôm rồi trốn về nhà, đánh nốt cái giải? cầu lông đang dở. Cán bộ người ta kéo đến chật xóm, phun vôi, phun thuốc khử trùng, chỉ thiếu có nước vái lạy anh ta, mời anh ta lên trung tâm y tế huyện nằm chữa bệnh thổ tả tiếp. Hãi hãi là. Cả Thuận Thành này, mở mắt ra đã nghe tiếng loa gọi như thúc thuế hồi còn Chánh tổng lý trưởng, giữa trưa, nửa đêm cũng loa ồi ồi. Rằng là vận động ăn chín uống sôi, đề phòng tiêu chảy. Cả huyện này có 17 xã, thì 13 xã có người bị tiêu chảy cấp, bị thổ tả, nhiều nhất nước! Chỗ nào ăn uống đông người là họ đến khám xét thức ăn. Ngõ nào cũng trắng toát vôi bột. Anh bảo, lợn gà, trâu bò chết hết, thì người nông dân biết trông vào đâu? Dịch bệnh làm người nông dân khốn đốn, nó ?oleo? vào cái chuyện tăng giá, làm chúng tôi không biết chạy đi đằng nào.
    ?o? Tôi thí dụ thế này nhé: xã tôi nổi tiếng trong toàn vùng, có nghề trồng dưa chuột, bán ra tận Hà Nội. Thế mà bây giờ, cả làng khốn đốn, dưa đem đổ xuống ao, ủ dưa làm phân xanh. Không ai dám ăn dưa chuột sống, dưa chuột muối, dưa chuột chẻ, là vì họ sợ bệnh tiêu chảy cấp, rằng phải ăn chín uống sôi. Dưa chúng tôi trồng, biết bán cho ai? Giá dưa tại chân ruộng, bây giờ chỉ còn ở mức 500 đồng/kg. Tôi nói anh bỏ quá, bán thế là bán rẻ hơn cỏ, bán rẻ hơn rác rưởi. Bà con đói quá, tiếc quá, cũng chả dám ăn dưa chuột sống (ăn trực tiếp cả quả), bèn nghĩ ra trò luộc, xào dưa chuột lên ăn trừ bữa. Cho ít lá lốt, ít tỏi vào. Ăn nó ngang phè, nhưng cố mà ăn, kẻo xót của giời lắm?.
    Lãng Quân (Vietimes)
  2. hama83

    hama83 Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Jun 26, 2006
    Likes Received:
    0
    bổ sung bài của chủ topic
    ---------------------------------------------------------------------------------------
    Sự bất lực của ?ohạt gạo làng ta?

    Tôi đến với bà con nông dân ở vùng Thuận Thành, Bắc Ninh, chỉ chọn ngẫu nhiên, chỉ ghé thăm tình cờ, để tận mục sự chua xót của cơn bão tăng giá đột xuất. Trong ?obão khô? của giá cả leo thang, những bữa cơm quê mới cay đắng, tuyệt vọng làm sao. Tôi muốn nói: các nhà quản lý vĩ đại thân mến, các vị đừng điều chỉnh giá, đừng ?ocứu giá? xa xôi ở trên trời như giá vé máy bay, đừng viển vông ở quốc lộ xa hoa như bàn về giá nhập khẩu ô tô nguyên chiếc, giá xăng dầu vượt ngưỡng gì gì đó, với chỉ số in đếch in điếc gì đó của chứng khoán. Hãy nhìn vào mâm cơm của người nghèo. Có một nỗi kinh hoàng, khi người già thật sự chia tay thịt, trứng, sữa; khi bé thơ ngày càng xa lạ với thực phẩm bổ dưỡng. Mâm cơm của người nông dân, chỉ nỗ lực làm sao đủ vài lật cơm xơi cho mỗi thành viên, cơm ăn với rau muối vườn nhà, thế là trọn cả niềm ước ao trong thì buổi ?ogạo châu củi quế?. Khi người nông dân chỉ biết trông vào mỗi một cái hạt lúa, cơn bão tăng giá ập đến, họ muốn có một trinh cắc nào để tiêu pha, đều phải bán lúa gạo. Sự tăng giá của mấy tạ gạo trong bồ, làm sao đuổi kịp cơn bão giá của hàng trăm hàng nghìn nhu cầu của một cuộc sống của ngót chục thành viên từ già đến trẻ thời ?ohội nhập? hiện nay? Hầu như tất cả những thứ lương thực, thực phẩm thiết yếu ở nông thôn bây giờ đều có giá tăng gấp đôi so với hồi trước Tết.

    Ghé một quán nước ven đường, thuộc xã Gia Đông, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh, cách Hà Nội khoảng ba chục cây số, chúng tôi tình cờ gặp bà Nguyễn Thị Liên. Thề có? Chúa, hoàn toàn ngẫu nhiên, bởi trong cái quán tiêu điều đó, bà Liên cởi mở với khách xa hơn cả. Con đường chạy qua xã đang được nâng cấp, nó bụi đến mức, chủ quán phải cầm cái dẻ to sù sụ để lau ghế bàn đen nhẻm, dọn chỗ sạch cho khách ngồi. Tầm nhìn giữa xe nọ với xe kia, ở ngoài đường, chỉ còn 3m, là bởi vì bụi. Cả năm nay, cứ bụi tơi bời như thế, đường xá cứ dở dang nắng bụi mưa ngập như ruộng cày như thế. Nghe đâu, cái doanh nghiệp làm đường, đã cam kết rồi, giờ cơn bão giá sắt, thép, xi măng, nhựa đường, công xá leo thang khủng khiếp quá, anh ta không dám chạy làng, nhưng bèn hoãn binh chờ ?okêu cứu?. Chắc là xin thêm vốn, nếu không có vốn thì đành phải làm điêu toa đi một tí. Thế thì ?ocon dân? của chúng ta còn khổ sở hơn về sau này.


    Bà Liên với tài sản duy nhất là chiếc xe đạp cà tàng, đi trên đường làng mình. Cơn bão giá về, bà vẫn chỉ có một cách kiếm tiền duy nhất là ra đồng bắt cua, bắt ốc đem ra chợ quê bán, giờ được giá lắm: 6 nghìn đồng/kg ốc.


    Bà Liên đi bán một giỏ ốc mương về. Bà hí hửng khoe: ?oỐc bây giờ nó được giá ghê. Nó tăng đến 6 nghìn đồng/kg. Giá tăng cứ là gấp đôi hồi trong tết!?.

    Bà Liên mò ốc từ sáng sớm, đến 2 giờ chiều, đói lả ngoài đồng, mới được mớ ốc 2kg, bán được 12 nghìn đồng. 12 nghìn đồng trong cơn bão giá này, sẽ mua được cái gì? Được 1kg gạo và 2 bìa đậu phụ bé như? lưỡi mèo.

    ?oRuộng giờ người ta thả thuốc sâu, rắc thuốc diệt cỏ nhiều lắm. Thì nhà tôi cũng rắc mà, không rắc thuốc diệt cỏ thì có mà cỏ nó lút cả lúa, không phun thuốc sâu thì có mà sâu nó ăn thịt cả người đi thăm lúa. Đành phải làm, vì các cái tàu há mồm thôi, nhà bác ạ. Nhưng dùng thuốc diệt cỏ thì cá tôm, ốc hến nó chết sạch. Nếu nhà bác mà bắt được con ốc nào trong ruộng, giữa cái thì buổi này, thì tôi cứ là đi đầu xuống? bờ ruộng. Bắt ốc, bắt cá, giờ phải ra mương, ra sông, may ra mới có. Mà nông nhàn, cả làng cả tổng đi bắt cá bắt ốc thế này, chả mấy mà? hết tiệt cả cá, cả ốc, đến chai chai, trùng trục ở tít dưới bùn đen giờ cũng hiếm vô cùng. Sợ nhất là cái bọn dùng bình ắc quy đi bắt cá. Nó giật đùng một cái, con gì cũng trắng bụng nổi lên. Hãi hãi là??.

    Chúng tôi đang chết lặng với nỗi buồn đồng quê trong cơn sóng thần tăng giá, bà Liên lại chép miệng buồn rầu:

    ?oMấy hôm nay, mưa, nước mương lên đầy, cũng chả có ốc mà bắt! Nếu không mưa, tôi gửi cháu vào nhà trẻ, là suốt ngày ở ngoài đồng mò cua bắt ốc. Thì chú bảo, đói đầu gối phải bò thôi?. ?oAnh biết, tôi sợ nhất là cái gì ở trên đời này không? Sợ nhất đi bệnh viện. Vừa rồi tôi bị suy nhược thần kinh, đầu đau như búa bổ, phải ra Bệnh viện Việt Đức ngoài Hà Nội nằm, trời ơi, giá cả thuốc thang, giá ăn uống ở ngoài Thủ đô, tôi hãi quá. Tô bỏ viện về, thà chết không dám bán thóc để? đi chữa bệnh nữa, anh ạ!?.


    Bà Liên và căn nhà 4 thành viên của mình. Tháng qua, con trai bà đi làm ở công ty may địa phương, chỉ thu được 120 nghìn đồng!

    Có người góp chuyện, nhà bà Liên có lúa gạo trữ trong bồ, ốc vặn ốc nhồi thì chứa sẵn ngoài các con mương thủy lợi, gạo tăng giá, ốc tăng giá, thì bà Liên phải dễ thở hơn trong cơn ?obão giá? chứ? Bà Liên nuốt nước bọt, vuốt mái tóc đã bạc phơ, dù bà mới gần 60 tuổi, vẫn là chủ cái gia đình bé mọn của bà, bà nói như mếu:

    ?oAnh mà so bì việc gạo nhà tôi được giá với việc cái gỉ cái gì cũng đắt đỏ hiện nay, bảo là tôi sẽ? không việc gì, chứng tỏ anh ăn sung mặc sướng quen rồi, chả hiểu gì người nông dân chúng tôi. Giá thóc, có lúc cao điểm, lên tới 620.000 đồng/ tạ, nghĩa là tăng gấp đôi so với trước Tết, so với năm ngoái; nếu sát gạo ra bán, gạo được giá tới 9.000 đồng/kg, cũng tăng gấp đôi năm ngoái.

    Người nông dân chúng tôi chỉ có một thứ là thóc gạo để bán. Nhà tôi đông người, được nhà nước cho cấy 4 sào ruộng, ăn từ đầu vụ đến giờ còn dư 2 tạ thóc. Nếu bán hết, thì nhịn đói đến hết cái mùa giáp hạt này ư? Đành bán 50 kg tuần trước, cần tiền cho cháu nội tôi nộp tiền đi nhà trẻ ở thôn, tôi phải bán; nửa tháng rồi gia đình chưa biết đến một miếng thịt thà, tôi phải bán thóc đi chợ. Bán ở đầu chợ, cầm tiền, đi đến cuối chợ là hết veo. 50kg thóc, bán được hơn 300 nghìn đồng, nộp tiền đi nhà trẻ tháng này cho cháu nội (tên là Dương Tuyết Hiền) đã hết 100.000 đồng. Tôi chỉ dám mua 15.000đồng tiền thịt mỡ về cho cháu nó ngửi cái mùi thịt thôi. Tôi mua thịt véo, tức là cái thịt nó không thuộc vào nây hay dọi, mông hay sấn, nó là thịt thừa thịt thẹo, ?ovéo? từ thủ, từ chân, từ rìa các miếng thịt mỡ, ?otổng hợp? thành một dúm thịt rẻ tiền. Thịt véo giờ cũng có giá 50.000 đồng/kg; tôi mua 15 nghìn được 3 lạng, về phục vụ việc ?onhìn thấy thịt thà? của cả cái nhà 4 miệng ăn này, anh ạ?.

    Người nông dân chân chỉ, họ chỉ có gạo, lúa để bán. Họ chỉ bán thóc, khi không thể giữ được ngọc thực mình đã đổ mồ hôi sôi nước mắt làm ra kia nữa. Tức là họ chỉ bán khi chẳng đặng đừng. Mà cuộc sống có bao nhiêu nhu cầu khiến người ta phải cần tiền nhờ bán thóc: con đi học, cháu đi học, đi nhà trẻ, đóng góp ?osản lượng? cho xã, đóng góp cứu trợ lũ lụt, tiền làm đường xá trong thôn, tiền ma chay cưới xin ?okhông đi không được?, tiền ốm đau bệnh tật (ai nắm tay được đến tối). Tóm lại là phải bán thóc. Thóc tăng giá theo cơn bão đau lòng hôm nay, nhưng sự tăng gấp đôi ấy không thể đủ để ?ohạt gạo làng ta? cứu được bữa cơm đạm bạc đến tê tái lòng của người nông dân.

    Bài toán ?othua lỗ? của ruộng đồng

    Đấy là chưa kể, khi giá của mọi thứ vật tư nông nghiệp tăng, thì người nông dân làm ruộng hầu như không còn lãi. Nghĩa là cái công của họ bỏ ra, có khi lỗ chống vó, có khi phần tiền thu được (nhờ bán số thóc thu hoạch) chỉ đủ để? lượn từ đầu chợ đến cuối chợ, mua mấy thứ tối thiểu, trong cơn bão giá thê thảm. Tiền mất giá thê thảm. Trong khi tiền bán thóc chả được bao nhiêu, trong khi ngày công đi làm thuê của con em người nông dân vẫn hầu như không tăng. Cả ngày, miệt mài cật lực từ sáng đến tối, một thanh niên làm hàng mã thuê cho các tổ hợp sản xuất hàng mã Làng Hồ (Thuận Thành, Bắc Ninh) chỉ được 20.000 đồng. Hai mươi nghìn, chỉ đủ mua hai ký lô gạo. Nếu không mua gạo thì tiền ấy cũng chỉ đủ mua một gói bánh quy cho con. Hai mươi nghìn, mua được hai lạng thịt ở chợ quê.

    Làng quê, giờ hãi nhất là việc tăng giá gạch xây dựng, tăng gấp 3 lần; thép cũng tăng, xi măng cũng tăng. Có anh ở Thuận Thành định làm nhà, giá tăng quá chả dám làm nữa, bán gạch đã chuẩn bị sẵn đi, lãi được 15 triệu đồng. Đó, có lẽ là người nông dân duy nhất, hiếm hoi được? hỉ hả vì cơn bão tăng giá, cay đắng thay! Rau cỏ, thịt thà, trứng sữa, đậu đỗ, cái gì cũng tăng giá gấp đôi so với mấy tháng trước. Đặc biệt đáng sợ là sự tăng giá của vật tư nông nghiệp, đạm, lân, kali, thuốc trừ sâu, thuốc diện cỏ, cái gì cũng tăng đến chóng mặt. Nhiều người nông dân sợ hãi bán ruộng không dám cấy cày nữa. Vì càng làm, trong cơn bão giá, trong dịch bệnh hành hoành thế này, không khéo lại càng? lỗ. Chẳng thà để sức lực ấy lên thành phố làm thuê.

    Hãy nghe bà Liên phân tích cái quy trình ?ođầu tư mạo hiểm? vào ruộng đồng để rồi thu lượm được vài đồng bạc lẻ, những cái đồng tiền ấy nó lẻ hơn, vô dụng hơn, thê thảm hơn trong cơn bão giá này.

    ?oMột sào ruộng, phải đầu tư vào đó 8kg đạm, giá 10.000 đồng/kg. Anh về hỏi Trung ương hộ tôi, sao đạm, lân, kali bây giờ người ta tăng ác thế. Muốn tăng bao nhiêu thì tăng à? Ruộng đồng giờ không có những thứ đó, là lúa không lên được. Gà thì sợ H5N1, lợn lại sợ tai xanh, bò trâu lở mồm long móng, người thì tiêu chảy cấp với dịch tả. Đủ thứ bệnh tật, dịch bệnh, sao tivi họ cứ trách chúng tôi bỏ thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ vào làm hại môi trường? Không trừ sâu, sâu ăn hết lúa, chúng tôi ăn? sâu bọ à? Mà thuốc sâu đắt cắt cổ, chúng tôi sung sướng gì khi bán thóc gạo mua thuốc sâu về tưới vào ruộng vườn nhà mình đâu, cũng là ?ochó cùng cắn giậu?, bị dồn đến chỗ buộc phải làm thế, anh ạ. Tôi nói tiếp, một sào ruộng bón 8kg đạm, mất 80 nghìn đồng + 70 nghìn tiền thuê người ta cày, bừa (con cháu chúng tôi đi làm thuê ở công ty may, không cày cấy được) + 50 nghìn tiền bón Kali + 50 nghìn tiền mua thuố trừ sâu + 10 nghìn thuốc diệt cỏ + 40 nghìn tiền thóc giống (loại nguyên chủng)... Đấy là chưa kể công xá chúng tôi tối mặt tối mũi bỏ ra trong suốt mấy tháng trời. Mất khoảng 300 nghìn đầu tư cho một sào ruộng (tiền này chỉ có thể có nhờ bán thóc gạo của vụ trước), số thóc thu được nhờ một sào ruộng là khoảng gần 2 tạ thóc. Vụ trước bán được 300 nghìn/tạ. Vụ này bán được 600 nghìn/tạ. 1 sào, 2 tạ là cứ cho thật ?ođược giá?, là bán được gần 1 triệu đồng. Lấy công làm lãi, ?olãi ròng? cả thảy được 600 nghìn/ trong một vụ/ sào ruộng. Trong cơn bão giá, 600 nghìn đồng mua được những cái gì??.


    Trong khi đó, mớ rau, bìa đậu ở chợ đầu làng, giá đều tăng gấp đôi, gấp ba so với trước Tết. Chưa bao giờ, rau muống ở làng bà Liên, nó lại tăng đến mức 1000 đồng/ mớ!

    Theo khảo sát của chúng tôi, ở chính xã Gia Đông của bà Liên, giá thịt lợn là 90 nghìn đồng/kg; giá gạo là 9 nghìn đồng/kg; rau muống là 1 nghìn đồng/mớ; đậu phụ là 1 nghìn đồng/bìa (bằng với bìa đậu cách đây mấy tháng vẫn bán 500 đồng). (Cái giá này còn là rất rẻ so với giá ở Hà Nội và Sài Gòn thời lạm phát mà báo chí đăng tải: 18 nghìn đồng/kg gạo; 7 nghìn đồng/ mớ rau muống; 5 nghìn đồng một lần đánh giày? Cùng ngày, khi chúng tôi có mặt ở Gia Đông, qua tivi, thấy nói, Chính phủ và các bộ ngành cũng họp bàn phương án chống giá cả leo thang, kiềm chế lạm phát. Trong khi bà con ở miền Nam đổ xô đi mua gạo về tích trữ vì lo cho an ninh lương thực của nhà mình. Đến mức nhiều đại lý phải ngừng việc bán gạo, nhiều siêu thị khống chế không cho cá nhân nào được mua quá 10kg gạo/lượt để tránh đầu cơ? ). Tất cả mọi thứ đều tăng giá, bà Liên và những người hàng xóm chân chỉ của bà, chỉ còn biết bóp mồm bóp miệng vào để sống. Thật ra không có đồng nào tiêu, đành chấp nhận thì đúng hơn là một ?ophương án tiết kiệm?. Đành phải để lâu lâu, xa xa, khi cái hương vị thịt thà, trứng, cá nó hết sạch mùi tanh tao trong? ký ức đi, thì mới dám xúc thóc đem bán, mua thịt ăn một lần. ?oXóm giờ lắm thằng nghiện, con gà không dám nuôi. Mà nuôi cũng sợ dịch bệnh?. Nửa tháng ăn thịt lợn một lần, cầu trời cho nó đừng bán cho mình dính cái (lợn dịch) ?otai xanh?, bởi mình đang thèm quắt tai ra đây này.

    Bà Liên lại xúc cái bao thóc xẹp lép của mình đi bán. Bà đi bằng một cái xe đạp cà tàng. Khổ, bán để đi ăn cưới đứa cháu, quê bà giờ phong bì ăn cưới nó ?oleo thang? đến độ, tối thiểu phải năm chục nghìn, kẻo nó cười vào mũi. Làng này, xã này, huyện này, giờ hãi nhất đi? ăn cỗ, ai cũng hãi. Con đầy tháng, vợ vỡ ối, cưới xin, ma chay, giỗ chạp, có người chạy được đi xuất khẩu lao động, có người từ nước ngoài méo mặt trở về, đem được hài cốt ở xa về làng, xây được cái nhà ba gian? Thôi thì cái gì nó cũng mời, xa tít mù tắp nó cũng mời. Giả nợ miệng kiểu ấy, không đi thì không thành cái con người làng được, mà không đi, lúc nhà mình có việc chả ai nó đến thì nhục! Lại thêm cái tiền nộp sản ruộng, 3 trăm nghìn đồng/ vụ; tiền làm đường liên thôn, tiền đóng góp cho bà con bão lũ, có khi là chục nghìn, có khi là hai ký lô thóc, liên tục.


    Và, thuốc trừ sâu, phân bón, thuốc diệt cỏ đều tăng giá gấp đôi! Làm ruộng thời lạm phát, hầu như không có lãi, khiến nhiều người bán ruộng ra thành phố hy vọng kiếm ăn nhờ làm thuê nhì nhằng. (ảnh chụp tại quê bà Liên, vùng Thuận Thành)

    Bà Liên gạt nước mắt: ?oThằng con trai tôi, đi làm may điện ở trên huyện, làm cả ngày lẫn đêm, lương được 600 nghìn đồng/tháng. Tháng vừa rồi, hình như ông bán điện đòi tăng giá, bà con không đồng ý tăng, thế là ông ấy giận hờn tắt điện suốt (?), thế là con tôi đi làm may điện phải nghỉ làm liên tục. Làm ở tổ là quần áo trước khi xuất đi, việc của cháu nó suốt ngày ôm cái bàn là, mùa nóng thì người cứ tóp lại như? tóp mỡ. Thế mà, tháng vừa rồi nó đi làm có 6 buổi, được đúng 120 nghìn đồng, chả đủ tiền đóng góp cho con nó đi học mẫu giáo. Thế mà tôi cũng thấy nó ti toe dùng điện thoại di động, chả biết lấy tiền ở đâu. Chú thấy, cái nhà tre nứa của tôi đã sụp cả mái, không lấy đâu ra tiền sửa lại. Thôi thì, giột chỗ nào ta căng ni lông che chắn chỗ đó. Vừa rồi, xóm giềng mỗi người góp một cây tre, ?odặm? lại cái nhà cũng đỡ hơn một tí?.

    Bà Liên chia tay chúng tôi, bảo bán thóc xong, bà sẽ mua ít thịt mỡ, thịt véo về băm ra, ra vườn nhặt lá về dán chả xương xông lá lốt cho vợ chồng cái con nhà nó ăn một bữa, gọi là tanh tao mút mát một tí. Chứ lâu quá rồi, ?otinh có ăn cơm với rau cỏ, muối mắm, cái thứ mắm bán ba nghìn đồng một lít ấy, nó là nước muối, đến mùi? mắm cũng chả có. ?oHôm trước, bố cái bé này, nó đi làm về, không nuốt được cơm muối trắng, nó ngồi ngắc ngứ, thấy nó chạy ra đầu ngõ mua ba nghìn nem thính về ăn với cơm, tôi thương quá. Cái nem thính ấy, bọn bán nó thái từ cái tai lợn ra, bán ở góc làng toàn ruồi muỗi. Tôi không dám ăn, chả biết nó làm kiểu gì mà rẻ thế. Chắc gì đã phải làm bằng tai con lợn. Mà ti vi nó bảo đang lợn tai xanh hãi lắm mà!?.
  3. ngaynha

    ngaynha Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Sep 17, 2007
    Likes Received:
    0

Share This Page