?-'?-'?-"?-?Thị trường tháng 11: Thất thủ Nhai Đình, Đạp Trung cấy lúa ?-'?-'?-"?-?

Discussion in 'Thị trường chứng khoán' started by langbavibo, Nov 1, 2009.

103 người đang online, trong đó có 41 thành viên. 02:52 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này(Thành viên: 0, Khách: 1)
thread_has_x_view_and_y_reply
  1. langbavibo

    langbavibo Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Mar 13, 2003
    Likes Received:
    1,297
    -'-'-"-Thị trường tháng 11: Thất thủ Nhai Đình, Đạp Trung cấy lúa -'-'-"-

    Cảnh Diệu thứ năm nhà Thục Hán, tháng mười mùa đông, đại tướng quân Khương Duy sai người ngày đêm sửa soạn đường sàn; dự bị lương thực, khí giới, sắp xếp thuyền bè ở đường thủy Hán Trung. Công việc đâu đấy cả rồi, Khương Duy dâng biểu tâu với Hậu chủ rằng:

    "Tôi mấy phen ra quân, tuy chưa nên được công to, nhưng cũng khiến cho quân Ngụy mất vía. Nay nuôi binh đã lâu, nếu không đánh giặc tất sinh lười nhác, mà lười nhác tất sinh bệnh tật. Vả lại đang lúc này quân mong dùng sức, tướng biết hết lòng. Vậy xin cất quân ra đánh, nếu không đánh thắng, xin chịu tội chết".

    Hậu chủ xem biểu, có ý ngần ngại chưa quyết.

    Tiêu Chu tâu rằng:

    - Tôi đêm coi thiên văn, thấy tướng tinh ở địa phận Thục lờ mờ không được sáng. Đại tướng quân đi chuyến này, chắc không được lợi, bệ hạ nên giáng chiếu ngăn lại.

    Hậu chủ nói:

    - Thôi, hãy để cho đi chuyến này xem sao, nếu quả lại thua thì từ rày không cho đi nữa.

    Tiêu Chu can ngăn hai ba lần, Hậu chủ không nghe. Chu trở về than thở buồn rầu, rồi thác bệnh không ra đến ngoài.

    Khương Duy sắp cất quân đi, hỏi Liêu Hóa rằng:

    - Ta nay cất quân, thề lấy lại được Trung Nguyên mới nghe. Vậy nên ra lối nào trước?

    Hóa nói:

    - Ta cất quân luôn mấy năm nay, quân dân không được yên. Vả lại, Ngụy có Đặng Ngải, nhiều mưu lắm trí, không phải tay tầm thường. Tướng quân cứ muốn miễn cưỡng làm công việc ấy thì Hóa này chẳng biết đâu mà dám nói.

    Duy bừng bừng nổi giận, nói rằng:

    - Ngày xưa, thừa tướng sáu lần ra Kỳ Sơn, cũng là vì việc nước; ta nay tám lần sang đánh Ngụy, có phải vì riêng mình ta đâu? Nay ta đến lấy Diêu Dương trước, nếu ai trái lệnh thì chém đầu!

    Bèn để Liêu Hóa ở lại giữ Hán Trung, Duy cùng với các tướng dẫn ba chục vạn quân kéo đến Diêu Dương.

    Tư Mã Vọng nói:

    - Khương Duy tai quái lắm, hoặc là giả tiếng đến Diêu Dương, mà Kỳ thực ra Kỳ Sơn chăng?

    Ngải nói:

    - Khương Duy phen này ra Diêu Dương thực đấy.

    Vọng nói:

    - Trước kia Khương Duy thường ra chỗ có lương. Nay Diêu Dương không có lương, Khương Duy tất đồ rằng ta giữ Kỳ Sơn, cho nên đến lấy thành ấy, định chứa lương thảo ở đó, rồi kết liên với người rợ Khương để đồ kế lâu dài đấy thôi.

    Vọng nói:

    - Nếu thế thì ta làm thế nào?

    Ngải nói:

    - Nên rút hết quân ở đây, chia làm hai đường, đến cứu Diệu Dương. Cách đó hai mươi nhăm dặm, có một thành nhỏ Hầu Hà, là chỗ cổ họng xứ ấy. Ông nên dẫn quân phục trong thành Diêu Dương, ngả cờ im trống, mở tung bốn cửa, y mẹo như thế... Mà làm, tôi dẫn quân phục sẵn trong thành Hầu Hà, chắc là phá được quân Thục.

    Tính toán đâu đấy, cùng y mẹo cất quân đi, sai Sư Toản ở lại giữ trại Kỳ Sơn.

    Khương Duy sai Hạ Hầu Bá làm tiền bộ, dẫn binh đến Diêu Dương trước. Bá đến nơi, trông thấy trên mặt thành không có một lá cờ nào, bốn cửa mở tung cả. Bá nghi hoặc, không dám vào, bảo với các tướng rằng:

    - Có mưu mô gì đây chăng?

    Các tướng nói:

    - Chúng tôi thấy quả thực là một tòa thành không, chỉ có chút ít bách tính, nghe tin đại tướng quân dẫn binh đến đây đã bỏ thành chạy trốn cả rồi.

    Bá chưa tin, tế ngựa đến gần cửa nam ngắm xem, thì thấy vô số già trẻ dắt díu nhau chạy dồn về mé tây bắc.

    Bá mừng nói:

    - Quả thật thành bỏ không rồi.

    Lập tức đi trước, quân mã kéo sau. Bá vừa đến kinh thành, bỗng nghe một tiếng pháo nổ, rồi trên mặt thành còi trống vang động, tinh kỳ dựng lên tua tủa, cầu treo rút lên.

    Bá giật mình, nói:

    - Ta lỡ mắc mẹo mất rồi!

    Bá vội vã rút lui thì tên đạn trên thành bắn xuống như mưa. Thương hại thay cho Hạ Hầu Bá và năm trăm quân cùng bị bắn chết hết.

    Người sau có thơ than rằng:

    Gan lớn Khương Duy khéo tính dài
    Biết đâu Đặng Ngải kế chông gai
    Thương thay Hầu Bá cùng trăm tốt,
    Lũ lượt phơi thây dưới tên bay.

    Tư Mã Vọng ở trong thành kéo ra, quân Thục xô nhau chạy trốn. May có Khương Duy dẫn quân tiếp ứng, đánh rát một trận, Tư Mã Vọng phải lui vào thành. Duy đến dưới thành hạ trại, nghe tin Hạ Hầu Bá bị bắn chết, thương cảm không biết ngần nào.

    Canh hai đêm hôm ấy, Đặng Ngải ở trong thành Hầu Hà dẫn một toán quân đi ngầm đến cướp trại Thục. Quân Thục bối rối, Duy ngăn giữ lại cũng không được. Bỗng lại thấy còi trống trên thành vang động, té ra Tư Mã Vọng trên thành dẫn quân kéo đến. Đôi mặt giáp lại đánh, quân Thục thua to. Duy hết sức xông pha mới thoát được ra ngoài, lui về hai chục dặm hạ trại. Quân Thục thua luôn hai trận, bụng quân xôn xao. Duy bảo với các tướng rằng:

    - Được thua là việc thường, ta tuy hao binh tổn tướng, cũng chưa đáng lo. Việc thành hay bại, chỉ cốt ở chuyến này. Các ngươi cứ thủy chung một niềm mới được, nếu ai nói đến rút về thì ta chém!

    Trương Dực nói:

    - Quân Ngụy ở hết cả đây. Kỳ Sơn tất nhiên bỏ trống, tướng quân nên chỉnh đốn quân mã chống nhau với Đặng Ngải, đánh mặt Diêu Dương, Hầu Hà, tôi xin dẫn quân đến lấy Kỳ Sơn. Nếu lấy xong chín trại Kỳ Sơn, thì kéo tràn vào lấy Trường An, đó là kế hay hơn cả.

    Duy nghe theo, lập tức sai Trương Dực dẫn hậu quân đến lấy trại Kỳ Sơn. Duy tự dẫn quân đến Hầu Hà, thách Đặng Ngải giao chiến. Ngải đem quân ra đánh hai tướng giao phong, hơn vài mươi hiệp không phân thắng bại, cùng thu quân về trại.

    Hôm sau, Khương Duy lại dẫn quân ra khiêu chiến, Ngải đóng quân không ra, Duy sai quân sĩ chửi mắng, sỉ nhục. Ngải nghĩ rằng: Quân Thục bị ta đánh một trận đại bại là thế, mà vẫn không rút về, lại còn đến khiêu chiến với ta, tất là chia quân đến cướp trại Kỳ Sơn của ta rồi. Tướng giữ trại ấy là Sư Toản, quân đơn tướng ít, tất nhiên phải thua, ta phải thân đến cứu mới xong. Ngải nghĩ thế rồi gọi con là Đặng Trung vào dặn rằng:

    - Con phải hết lòng coi giữ xứ này, mặc sức cho quân kia khiêu chiến, chớ được coi thường ra địch; đêm nay ta dẫn quân ra cứu Kỳ Sơn đây.

    Canh hai đêm hôm ấy, Khương Duy đang ở trong trại nghĩ mẹo, chợt nghe ngoài trại có tiếng hò reo, còi trống vang động, Quân vào báo Đặng Ngải dẫn ba nghìn tinh binh đến thách đánh nhau đêm. Các tướng muốn ra đánh, Duy ngăn lại không cho. Nguyên là Đặng Ngải dẫn quân đi qua trại Thục, diễu quanh một được, rồi thừa thế đến cứu Kỳ Sơn. Đặng Trung đưa cha đi khỏi, dẫn quân trở vào thành.

    - Khương Duy bảo với các tướng rằng:

    - Đặng Ngải giả tiếng đánh đêm, tất là đi cứu Kỳ Sơn.

    Liền gọi Phó Thiêm dặn ở nhà giữ trại, còn Duy thì dẫn ba nghìn quân lại giúp Trương Dực.

    Khi ấy Trương Dực đang đánh trại Kỳ Sơn, Sư Toản ít quân, chống không nổi, dần dần núng thế sắp vở. Chợt có Đặng Ngải dẫn quân đến, đánh bừa vào một trận, quân Thục lại hóa thua to. Ngải vây Trương Dực ở mé sau núi, chợt nghe có tiếng reo nổi lên dậy đất, còi trống vang trời, rồi thấy quân Ngụy chạy nhớn nhác, té ra Khương Duy kéo quân đến. Dực thừa thế đánh ùa ra. Đặng Ngải bị thua, rút quân vào trại Kỳ Sơn không ra nữa. Khương Duy sai quân vây đánh bốn mặt.

    Nói về Hậu chủ ở Thành Đô, tin nghe lời hoạn quan là Hoàng Họa, say mê tửu sắc, không coi gì đến sự triều đình. Bấy giờ, đại thần Lưu Diệm, có người vợ là Hồ thị, nhan sắc rất đẹp, nhân vào cung chầu bà Hoàng hậu, ở lại một tháng mới ra. Diệm nghi vợ tư thông với Hậu chủ, sai năm trăm quân sĩ dàn ra trước mặt, bắt vợ trói vào cột, cho quân mỗi người cầm giầy đập vào mặt vợ vài cái. Người vợ ngất đi tỉnh lại không biết bao nhiêu lần.

    Hậu chủ nghe chuyện nổi giận, đưa Diệm xuống hữu tư định tội, Hữu tư luận rằng: Vợ con không nên sai lính đánh, mặt mũi không phải chỗ chịu đòn. Từ đó cấm các mệnh phụ không được vào chầu. Tuy vậy, các quan thấy Hậu chủ hoang dâm, nhiều người có bụng nghi oán. Bởi thế người hiền ngày càng lui dần, mà tiểu nhân ngày càng nhiều lên.

    Bấy giờ có hữu tướng quân là Diêm Vũ, không có một chút công nào, chỉ vì a dua với Hoàng Hạo, làm nên chức to. Vũ nghe Khương Duy thống quân ở Kỳ Sơn, bèn bảo Hoàng Hạo tâu với Hậu chủ rằng:

    - Khương Duy đánh mãi không nên công việc gì, nên cho Diêm Vũ thay chân.

    Hậu chủ nghe lời, sai sứ mang chiếu ra đòi Khương Duy về. Duy đang đánh trại Kỳ Sơn, một ngày tiếp ba đạo chiếu đến đòi về. Duy phải tuân mệnh, cho quân ở Diêu Dương lui về trước, rồi cùng với Trương Dực từ từ về kéo về sau.

    Đặng Ngải ở trong trại, cả đêm thấy còi trống vang tai, không biết ý tứ làm sao. Đến sáng, có người báo quân Thục rút cả rồi, chỉ còn cái xác trại bỏ lại. Ngải nghi có mưu mẹo gì, không dám đuổi theo.

    Khương Duy về đến Hán Trung, cho quân sĩ đóng lại nghỉ ngơi, còn mình đi với sứ giả vào Thành Đô ra mắt với Hậu chủ.

    Hậu chủ luôn một chặp mười ngày không ra chầu. Duy trong lòng nghi hoặc, chưa biết vì cớ gì. Hôm ấy, Duy tự trong triều ra đến cửa Đông Hoa, gặp quan bí thư lang là Khước Chính, Duy hỏi:

    - Thiên tử đòi tôi đem quân về, ông có biết vì cớ làm sao không:

    Chính cười nói:

    - Việc ấy, đại tướng vẫn chưa biết à? Hoàng Hạo muốn cho Diêm Vũ lập công, tâu với triều đình, đòi tướng quân về, định cử Diêm Vũ ra thay chân. Nhân nghe tiếng Đặng Ngải giỏi việc dùng binh, cho nên lại dìm việc ấy đi, không nói đến nữa.

    Duy nổi giận, nói:

    - Ta phải giết chết đứa hoạn thụ này mới nghe!

    Khước Chính can rằng:

    - Đại tướng quân kế việc của Võ hầu, trách nhiệm to lớn, chớ nên vội vàng. Ví dù thiên tử không nghe, lại hóa ra lở việc. Duy tạ ơn nói:

    - Lời của tiên sinh rất phải.

    Hôm sau, Hậu chủ cùng với Hoàng Hạo ăn yến ở hậu viên. Duy dẫn vài người đến thẳng ngay ở đấy. Có người nói với Hoàng Hạo, Hạo vội vàng tránh ra ngoài cạnh núi giả trong hồ. Duy đến dưới dinh, lạy Hậu chủ, khóc tâu rằng:

    - Tôi vây Đặng Ngải ở trại Kỳ Sơn, bệ hạ giáng ba đạo chiếu đòi tôi về, không biết bệ hạ dạy việc gì thế?

    Hậu chủ ngồi im.

    Duy lại tâu rằng:

    - Hoàng Hạo gian giảo chuyên quyền; chẳng khác gì lũ mười quan thường thị đời vua Linh Đế. Xin bệ hạ gần thì soi đến việc Trương Nhượng, xa thì soi đến việc Triệu Cao, sớm giết tên ấy đi, thì triều đình tự nhiên thanh bình, mà Trung Nguyên mới có thể khôi phục được.

    Hậu chủ cười rằng:

    - Hoàng Hạo chẳng qua là một đứa tiểu thần sai khiến, dù có chuyên quyền, cũng không làm gì. Trước kia Đổng Doãn cứ nghiến răng căm tức với Hoàng Hạo, trẫm lấy làm lạ lắm. Ngươi can chi phải bận lòng?

    Duy cúi đầu tâu rằng:

    - Bệ hạ không giết Hoàng Hạo ngay đi, thì vạ đến nơi đấy.

    Hậu chủ nói:

    - Yêu thì muốn cho sống, ghét thì muốn cho chết, ngươi sao lại không dung một đứa hoạn quan thế?

    Liền sai tên cận thị ra cạnh núi gọi Hoàng Hạo vào trong dinh, bắt phải lạy Khương Duy mà chịu lỗi.

    Hạo vừa lạy vừa khóc rằng:

    - Chúng tôi sớm tối hậu hạ thánh thượng mà thôi, tịnh không dám can dự gì đến chính sự, tướng quân không nên nghe người ta nói xằng, mà giết oan tôi.

    Nói xong, rập mãi đầu xuống đất, sụt sùi khóc lóc.

    Duy căm tức trở ra, đến chơi Khước Chính, thuật lại chuyện ấy.

    Chính nói:

    - Vạ tướng quân gần về đến nơi rồi! Tướng quân mà nguy, thì nhà nước cũng đổ.

    Duy nói:

    - Xin tiên sinh dạy cho tôi mẹo nào vừa giữ vững được nước lại vừa yên được thân.

    Chính nói:

    - Ở xứ Lũng Tây có một khu đất gọi là xứ Đạp Trung, đất cát màu mỡ lắm. Tướng quân nên bắt chước việc đồn điền của Võ Hầu, tâu với thiên tử, ra đấy mà đóng đồn làm ruộng. Một là được lúa để cấp cho quân ăn, hai là mon meo lấn được các quận ở Lũng Hữu, ba là người Ngụy thấy tướng quân ở đấy, không dám nhìn đến Hán Trung, bốn là tướng quân cầm binh quyền ở ngoài, không ai mưu hại, có thể lánh được vạ. Đó là mẹo giữ nước yên thân đấy, tướng quân nên sớm liệu đi.

    Duy mừng rỡ, tạ rằng:

    - Lời tiên sinh thật là vàng ngọc!

    Hôm sau, Khương Duy dâng biểu tâu với Hậu chủ, xin ra làm đồn điền ở Đạp Trung bắt chước Võ Hầu khi xưa. Hậu chủ nghe lời cho đi.

    Duy về Hán Trung, hội các tướng lại bảo rằng:

    - Ta luôn mấy năm ra quân, vì không đủ lương cho nên chưa thành công. Nay ta đem tám vạn quân ra Đạp Trung đóng đồn làm ruộng, thong thả sẽ tiến binh. Các tướng binh mãi mỏi mệt, nay hãy thu quân chứa thóc, lui giữ Hán Trung. Nếu có quân Ngụy vào cướp, họ vận lương từ nghìn dặm đến đây, trèo non vượt núi, tất phải mệt nhọc. Mệt nhọc tất phải rút về, bấy giờ ta sẽ thừa cơ mà đánh thì chắc phá được.

    Bèn sai Hồ Tế đóng ở thành Hán Thọ; Vương Hàm giữ Lạc Thành; Tưởng Mân giữ Hán Thành, Tưởng Thư, Phó Thiêm giữ cửa ải. Phân phát đâu đấy, duy dẫn tám vạn quân đến Đạp Trung cấy lúa, để nghĩ kế lâu dài về sau.
  2. langbavibo

    langbavibo Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Mar 13, 2003
    Likes Received:
    1,297
    150,000 tỷ VNĐ sẽ được rút ra trong quý 4 ???

    Việc Chính phủ thông qua gói kích thích kinh tế thứ hai là vấn đề nhận được sự quan tâm của nhiều tầng lớp nhân dân.

    Một trong những câu hỏi đặt ra là cơ sở nào để Chính phủ quyết định tiếp tục trợ giúp doanh nghiệp, mức độ và phạm vi hỗ trợ cũng như những cam kết của Chính phủ đối với các chỉ tiêu kinh tế vĩ mô?

    Được sự ủy quyền của Bộ trưởng - Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc, Vụ trưởng Vụ Tổng hợp kinh tế quốc dân (Bộ Kế hoạch và Đầu tư) Bùi Hà đã trả lời những băn khoăn trên, khi trao đổi với VnEconomy tại buổi họp báo Chính phủ ngày 30/10.

    Ông Hà nói:

    - Tại phiên họp Chính phủ thường kỳ tháng 10, diễn ra trong hai ngày 29 - 30/10, Chính phủ đã quyết định sẽ triển khai gói chính sách hỗ trợ thứ hai đối với doanh nghiệp. Chính phủ sẽ tiếp tục thực hiện các gói hỗ trợ lãi suất đối với các khoản vay của doanh nghiệp nhưng mức độ, thời gian và đối tượng thụ hưởng sẽ được cắt giảm, thu hẹp.

    Cụ thể, đối với gói hỗ trợ lãi suất ngắn hạn, Chính phủ thống nhất sẽ tiếp tục triển khai đến 31/3/2010, thay vì 31/12/2009 như kế hoạch.

    Ngoài ra, Chính phủ sẽ kéo dài thời hạn hỗ trợ đến hết năm 2010 cho các đối tượng trong các quyết định 443 (hỗ trợ lãi suất trung và dài hạn đầu tư mới) và quyết định 497 (hỗ trợ nông dân mua máy móc, thiết bị).

    Tất cả các khoản vay trên sẽ được thay đổi mức lãi suất hỗ trợ, giảm từ 4% xuống còn 2%.

    Thủ tướng cũng tán thành đề xuất của Bộ Tài chính là giãn (chậm) nộp thuế thu nhập doanh nghiệp trong vòng 1 quý đối với tất cả các doanh nghiệp.

    Vậy, cơ sở nào để Chính phủ đưa ra những quyết định trên, bởi trong thời gian qua cũng có một bộ phận ý kiến phản đối việc tiếp tục triển khai kích cầu, thưa ông?

    Để đưa ra quyết định trên Chính phủ đã phải dành thời gian gần hai ngày để bàn thảo với nhiều phương án, ý kiến khác nhau.

    Việc tiếp tục kéo dài chính sách hỗ trợ đưa ra trên cơ sở hai nhân tố quan trọng, đó là hiệu quả của gói kích cầu thứ nhất và đánh giá, tình hình kinh tế và ?osức khỏe? của doanh nghiệp sau khi được hỗ trợ.

    Chính phủ nhìn nhận, gói kích cầu thứ nhất đã góp phần thực hiện được mục tiêu ngăn chặn suy giảm kinh tế, ổn định kinh tế vĩ mô; các cân đối thu chi ngân sách Nhà nước, tiền tệ, cán cân thanh toán quốc tế? được đảm bảo; lạm phát được kiềm chế ở mức thấp nhất; tốc độ tăng trưởng được duy trì hợp lý và bền vững.

    Đặc biệt, trong quá trình triển khai gói kích cầu thứ nhất, những tiêu cực, hạn chế cũng không phải là quá lớn, nên với kinh nghiệm có sẵn, chúng ta hoàn toàn có thể tiếp tục hỗ trợ kích thích kinh tế.

    Bên cạnh đó, Chính phủ nhận định, dù nền kinh tế đã thoát khỏi khủng hoảng và đang phục hồi với tốc độ khá nhanh, nhưng vẫn còn gặp khó khăn. Tăng trưởng trước mắt vẫn chưa bền vững. Tình hình của doanh nghiệp hiện nay có thể xem như một ?ocơ thể? mới ốm dậy nên cần phải tiếp thêm sức.

    Vừa qua, Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải có ý kiến rằng, nếu có gói kích cầu tiếp sẽ tốt hơn vì lãi suất cơ bản của chúng ta vẫn còn khá cao. Vậy, tại sao Chính phủ không chọn hạ lãi suất cơ bản mà lại chọn giải pháp tiếp tục kích cầu?

    Đúng là các nước hiện nay đang áp dụng cách thức là hạ lãi suất cơ bản nhưng không phải thích hạ thì có thể hạ ngay, mà phải tùy vào tình hình thị trường ở mỗi giai đoạn nhất định.

    Đối với nền kinh tế Việt Nam, trong bối cảnh hiện nay, giải pháp này không thể thực hiện được vì điều kiện chúng ta không cho phép. Tuy nhiên, Chính phủ cũng khẳng định sẽ chấm dứt các biện pháp hỗ trợ khác về tài chính, đồng thời sẽ quyết định theo lãi suất thị trường, trong thời điểm cụ thể có thể sẽ hạ lãi suất xuống, nhưng không có chuyện bao cấp, bảo hộ.

    Nguồn vốn cho gói kích cầu thứ hai sẽ được sử dụng như thế nào, khi mà phần lớn gói thứ nhất vẫn chưa giải ngân hết?

    Toàn bộ gói kích cầu năm 2009 (bao gồm cả hỗ trợ lãi suất, miễn giảm thuế...) trị giá khoảng 8 tỷ USD, nhưng theo yêu cầu của Quốc hội là loại trừ những khoản chi hàng năm, nên Chính phủ đã tính toán lại và có giảm đi một chút.

    Cụ thể, theo thông tin mới nhất, quy mô của gói kích thích kinh tế và đảm bảo an sinh xã hội khoảng 122 nghìn tỷ đồng, tức là khoảng 6,9 tỷ USD. Ước thực hiện trong năm 2009 khoảng 100,6 nghìn tỷ đồng, tương ứng với khoảng 5,7 tỷ USD. Số còn lại sẽ được sử dụng trong thời gian tới.[/red ] (****P/S: Đã tung ra 100,000 tỷ cho các chương trình an sinh xã hội)

    Với gói hỗ trợ ngắn hạn theo quyết định 131, theo tính toán ban đầu, khoản hỗ trợ lãi suất ngắn hạn này, dự kiến sẽ chi 1 tỷ USD, tức là khoảng 18.000 tỷ đồng.[red] Tuy nhiên, mức hỗ trợ lãi suất ước tính hết năm nay chỉ đạt khoảng 10.000 tỷ đồng, nghĩa là sẽ còn khoảng 8.000 tỷ để triển khai trong năm tới.(****P/S: Đã tung ra 250,000 tỷ cho các doanh nghiệp vay ưu đãi, hỗ trợ 4%)

    Về thời hạn đối với hỗ trợ lãi suất, Chính phủ quyết định: đối với gói hỗ trợ ngắn hạn chỉ kéo dài thêm 3 tháng đối với các hợp đồng vay vốn mới và giải ngân.

    Còn đối với gói trung và dài hạn, hỗ trợ mua máy móc thiết bị của nông dân (theo quyết định 443 và 497), thời điểm hết hiệu lực giải ngân sẽ được kéo dài thêm một năm, tức đến 31/12/2010. Tuy nhiên, việc hỗ trợ lãi suất không chấm dứt ngay mà hạn cuối để các doanh nghiệp được hưởng hỗ trợ lãi suất là 31/12/2011.

    Với những ưu đãi đó, tôi tin rằng, các khoản hỗ trợ trong năm 2010 sẽ được giải ngân đúng theo kế hoạch.

    Vậy, với việc tiếp tục kích cầu, liệu Chính phủ có đảm bảo giữ vững các cân đối vĩ mô của nền kinh tế như lạm phát, bội chi ngân sách? trong năm tới?

    Chính phủ đã quyết tâm, trong năm 2010, dù đặt mục tiêu tăng trưởng cao hơn năm nay nhưng vẫn phải ổn định kinh tế vĩ mô, không để tái lạm phát. Đặc biệt, Thủ tướng đã cam kết, lạm phát năm 2010 sẽ không quá hai con số.

    Chính phủ cũng thẳng thắn nhìn nhận, nếu tiếp tục tung tiền ra mà không làm được gì thì chắc chắn sẽ lạm phát cao. Tuy nhiên, nếu làm tốt thì hiệu quả sẽ rất lớn. Với kinh nghiệm kích cầu trong thời gian qua, Chính phủ tin chắc sẽ đảm bảo các cân đối vĩ mô ở mức hợp lý, đặc biệt là lạm phát sẽ dưới 7%.

    =======================================================


    * Như vậy tạm tính toán sơ sơ thì trong 2009 chính phủ đã tung ra tổng cộng:
    - 100,000 tỷ VNĐ cho các chương trình an sinh xã hội
    - 250,000 tỷ VNĐ cho các DN vay ưu đãi, hỗ trợ 4% ls (chính phủ vẫn còn khoảng 200,000 tỷ không giải ngân kịp theo chương trình này, và dùng luôn món này cho kích cầu 2, quốc hội gật tắp lự, lại còn động viên là khoản này nhỏ quá, không đến mức quốc hội phải kiểm soát)

    Tổng tiền cung ra: 350,000 tỷ VNĐ

    Số tiền này phải hoàn về đúng hạn, muộn nhất là 31/3/2010

    * Gói kích cầu 2 quy mô nhỏ + điều kiện giải ngân hết sức ngặt ngèo, dự đoán sẽ giải ngân được khoảng 150,000 tỷ là hết cỡ

    Vậy làm phép trừ đơn giản ta sẽ có số lượng tiền phải hút về

    Hãy google cụm từ sau để có thêm thông tin chi tiết "ngân hàng đua nhau tăng lãi suất"
  3. bluechip4

    bluechip4 Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Aug 15, 2009
    Likes Received:
    0
    hị hị,kiểu này thành thảm sát rồi
  4. trangvi

    trangvi Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa Not Official

    Joined:
    Feb 21, 2003
    Likes Received:
    4,278
    Rất hay. Bác biết cách giám cổ tri kim đó. Những bài học của người xưa không bao giờ là cũ.

    Nóng vội thì dễ thất bại. Thu quân, bảo toàn lực lượng, tính kế lâu dài là vẹn toàn.

    Trong tình hình thị trường này, không có chiến lược nào thích hợp hơn như vậy nữa.
  5. cofdness

    cofdness Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Joined:
    Jul 3, 2008
    Likes Received:
    1,064
    Ngày xưa Nhai Đình thất thủ là lúc Khổng Minh cầm quân mà, liên quan gì đến Khương Duy. Dẫn chứng sai roài.
  6. chuotnuoc1

    chuotnuoc1 Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa Not Official

    Joined:
    Apr 24, 2007
    Likes Received:
    645
    Cứ phải để cho mấy chú võ biền vác quân ra oánh thử trước cho bớt "nghiền". Dân ta khát bạc lém, cầm xiền 1, 2 hôm là nghiền kg chịu được keke
  7. Herorpg

    Herorpg Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Aug 23, 2003
    Likes Received:
    252
    Trận Nhai Đình từ thời Khổng Minh, do tướng Mã Đại chủ quan để thất thủ, thế mà chú này lại đưa chuyện Khương Duy lên, đúng là đã dốt còn thích phát biểu liều , tự nhiên post dài dằng dặc lên=> topic LOCK
  8. cje119

    cje119 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Jun 23, 2008
    Likes Received:
    392
    Bác nào đánh trước thì chắc chắn giống Hạ Hầu Bá mắc ngay vào bẫy của Đặng Ngãi, chết thảm trước trận tiền, tốt nhất là ra Đạp Trung cấy lúa, chờ quân Ngụy mỏi mệt hãy ra tay, chắc chắn thành công!!!
  9. langbavibo

    langbavibo Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Mar 13, 2003
    Likes Received:
    1,297
    Mã Tốc bạn ạ

    Hy vọng thì hy vọng, nhưng chắc chắn Nhai Đình đã mất thì bắt buộc "Khổng Minh gạt lệ chém (cút nót) Mã Tốc" đi
  10. lovemoney8x

    lovemoney8x Thành viên quen thuộc

    Joined:
    May 27, 2008
    Likes Received:
    0
    các bác có nói cũng bằng thừa , có nhiều chú thích làm Hạ Hầu Bá lắm

Share This Page