1. THÔNG BÁO TẠM BIỆT F319.COM Kính gửi những người bạn đã từng đồng hành cùng chúng tôi, Có những nơi sinh ra không chỉ để tồn tại như một website. Mà là nơi để gặp gỡ. Để sẻ chia. Để thức cùng nhau qua những phiên giao dịch dài. Để vui vì một mã xanh trần, để lặng im trước một ngày đỏ lửa. Để đôi khi, giữa vô vàn biến động của thị trường và cuộc sống, chúng ta vẫn tìm thấy nhau qua vài dòng bình luận giản đơn. F319.com đã đi qua một hành trình rất dài như thế. Ở nơi đây, đã từng có biết bao cuộc tranh luận sôi nổi, những góc nhìn sắc bén, những lời động viên chân thành và cả những tình bạn bước ra từ thế giới ảo để trở thành một phần của đời thật. Chúng tôi hiểu rằng, điều quý giá nhất chưa bao giờ là một diễn đàn hay một tên miền. Điều quý giá nhất chính là những con người đã làm nên linh hồn của nơi này. Và rồi, mọi hành trình đều sẽ đến lúc phải khép lại. Kể từ ngày 11/06/2026, F319.com sẽ chính thức dừng hoạt động. Quyết định này không dễ dàng. Nhưng chúng tôi chọn dừng lại khi những ký ức đẹp vẫn còn nguyên vẹn, để nơi đây mãi được nhớ đến như một phần thanh xuân đáng trân trọng của rất nhiều người. Trước thời điểm website đóng lại, mong quý thành viên chủ động lưu giữ những dữ liệu cá nhân, những bài viết hay những điều mà mình muốn cất giữ — như cách chúng ta lưu lại một góc ký ức của tuổi trẻ đã từng rất nhiệt thành. Cảm ơn vì đã ở đây. Cảm ơn vì đã tin tưởng. Cảm ơn vì đã cùng nhau tạo nên một cộng đồng đặc biệt suốt từng ấy năm. Dẫu mai này mỗi người sẽ tiếp tục những hành trình riêng, chúng tôi vẫn tin rằng đâu đó trong lòng mình, sẽ luôn còn một góc nhỏ dành cho F319. Tạm biệt — không phải để quên, mà để nhớ về nhau theo một cách đẹp nhất. Trân trọng và biết ơn!

?-'?-'?-"?-?Thị trường tháng 12: Đối trận Hào Đình, Thư sinh lĩnh soái !!! ?-'?-'?-"?-?

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi langbavibo, 30/11/2009.

118 người đang online, trong đó có 47 thành viên. 01:42 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Chủ đề này đã có 1270 lượt đọc và 7 bài trả lời
  1. langbavibo

    langbavibo Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    13/03/2003
    Đã được thích:
    1.294
    -'-'-"-Thị trường tháng 12: Đối trận Hào Đình, Thư sinh lĩnh soái !!! -'-'-"-

    Tháng 11 tê tái: http://ttvnol.com/f_319/1214622.ttvn



    ...
    Tôn Quyền nghe lời, sai đóng một cái hòm bằng gỗ trầm hương, bỏ đầu Trương Phi vào, trói Phạm Cương, Trương Đạt giam trong cũi, sai Trình Bỉnh đi sứ mang quốc thư đến Hào Đình.

    Bấy giờ, tiên chủ sắp kéo quân đi, chợt có cận thần vào tâu rằng:

    - Đông ngô sai sứ đem trả đầu Trương xa kỵ cùng hai tên giặc Phạm Cương và Trương Đạt.

    Tiên chủ giơ hai tay lên trán nói:

    - Đó là trời cho, mà cũng là em thứ ba trẫm khôn thiêng, run rủi ra thế đấy!

    Lập tức sai Trương Bào để linh vị Trương Phi để tế. Tiên chủ trông thấy đầu lâu Trương Phi ở trong hòm, mặt mũi vẫn như thuở sống, liền khóc ầm lên. Trương Bào cầm dao sắc, đem Phạm Cương, Trương Đạt xẻo từng miếng thịt để tế vong hồn cha.

    Tế xong rồi, tiên chủ vẫn chưa nguôi giận, nhất quyết diệt được Ngô mới nghe.

    Mã Lương tâu rằng:

    - Kẻ thù ta đã giết hết rồi, bụng giận cũng đã hả, đại phu nước Ngô là Trình Bỉnh đến đây, xin nộp trả Kinh Châu, và đưa phu nhân về, kết hiếu với nhau, để cùng đánh Ngụy, xin bệ hạ giáng chỉ cho.

    Tiên chủ giận nói:

    - Kẻ thù không đội trời chung với ta là Tôn Quyền kia. Nếu bằng giảng hòa, thì ra phụ lời thề với hai em trẫm khi trước. Nay trẫm định trước diệt Ngô, sau diệt Ngụy.

    Nói rồi muốn chém sứ giả để tuyệt tình với nước Ngô. Các quan cố sức can ngăn mới thôi.

    Trình Bỉnh được thoát, ôm đầu lủi thủi trở về, tâu với Ngô vương rằng:

    - Thục chủ không nghe giảng hòa, nhất định đánh. Ngô trước, rồi đánh Ngụy sau. Các bầy tôi can mãi không nghe, không biết làm thế nào bây giờ?

    Tôn Quyền kinh hãi, luống cuống cả lên.

    Hám Trạch bước ra tâu rằng:

    - Hiện nay có một cái cột chống được trời, làm sao lại không dùng đến?

    Quyền vội hỏi người nào, Trạch tâu rằng:

    - Khi xưa các việc to ở Đông Ngô đều trông cậy vào Chu Lang, Chu Lang mất rồi thì có Lỗ Tử Kính thay chân, Tử Kính mất lại có Lã Tử Minh. Nay Tử Minh tuy đã mất, hiện có Lục Bá Ngôn ở Kinh Châu, người ấy tuy là học trò nhưng có tài hùng lược. Cứ như ý tôi thì tài y chẳng kém gì tài Chu Lang. Khi trước phá được Quan Công, mưu mô do tự hắn cả. Chúa thượng nếu dùng hắn, thì chắc phá được quân Thục. Nhược bằng có lầm lỡ điều gì, tôi xin cùng chịu tội với hắn.

    Quyền nói:

    - Giá không có lời Đức Nhuận thì Cô suýt nữa lỡ mất việc to!

    Trương Chiêu nói:

    - Lục Tốn là một người học trò, không phải đối thủ với Lưu Bị, chớ có nên dùng!

    Cố Ung cũng nói:

    - Lục Tốn tuổi còn trẻ, danh tiếng chưa có, tôi e các tướng không phục; đã không phục, tất sinh loạn, chắc hẳn lỡ mất việc to.

    Bộ Trắc cũng nói:

    - Tài Lục Tốn chỉ trị được một quận mà thôi, nếu trao cho việc lớn chắc khó mà đương nổi.

    Hám trạch kêu to lên rằng:

    - Nếu không dùng Lục Bá Ngôn thì Đông Ngô hỏng mất. Tôi xin đem cả nhà tôi để đảm bảo cho hắn.

    Quyền nói:

    - Cô cũng vẫn biết Lục Bá Ngôn là người kỳ tài, ý Cô đã quyết, các ngươi đừng nhiều lời nữa!

    Bèn sai đòi Lục Tốn đến. Tốn nguyên tên là Lục Nghị, sau mới đổi ra Tốn, tự là Bá Ngôn, quê ở Ngô Quận, cháu quan thành môn hiệu úy Lục Chữ, con quan Cửu Giang đô úy Lục Tuấn. Tốn mình dài tám thước, mặt đẹp như ngọc, hiện đang làm trấn tây tướng quân. Khi ấy, Tốn phụng mệnh đến chầu, Tốn lạy xong, Quyền nói rằng:

    - Nay quân Thục kéo đến bờ cõi, Cô muốn sai ngươi tổng đốc cả quân mã, để ra phá Lưu Bị.

    Tốn tâu rằng:

    - Các quan văn võ ở Giang Đông, toàn là cựu thần của đại vương cả. Tôi tuổi còn nhỏ, lại không có tài, sai bảo làm sao được!

    Quyền nói:

    - Hàm Đức Nhuận đem cả nhà ra bảo đảm cho ngươi, mà Cô cũng đã biết tài ngươi gánh nổi việc. Nay phong cho ngươi làm đại đô đốc, ngươi chớ từ nữa.

    Tốn nói:

    - Nếu văn võ không phục, thì làm thế nào?

    Quyền lập tức rút thanh đao đang đeo trao cho Lục Tốn và dặn rằng:

    - Trong văn võ, nếu ai không tuân lệnh cho ngươi chém trước tâu sau.

    Tốn nói:

    - Đội ơn đại vương ủy thác việc lớn, tôi đâu dám từ chối mãi, nhưng xin đại vương để đến ngày mai, hội cả các quan lại, rồi sẽ trao cho.

    Hám Trạch nói:

    - Phép ngày xưa sai tướng, tất phải đắp đàn, hội cả chúng lại, ban cho cờ mao trắng, lưỡi việt vàng, binh phù tướng ấn, có thế thì uy mới hành, lệnh mới nghiêm. Nay đại vương nên theo lễ ấy, chọn ngày đắp đàn, phong Bá Ngôn làm đại đô đốc, giao cho tiết việt, thì mọi người phải phục cả.

    Quyền nghe lời, sai người ngày đêm đắp đàn, xong hội cả trăm quan, mời Lục Tốn lên đàn, phong làm đại đô đốc, hữu hộ quân trấn tây tướng quân, ban cho bảo kiếm ấn thụ, coi cả công việc trong sáu quận tám mươi mốt châu, kiêm lĩnh các đạo quân mã Kinh Sở.

    Ngô vương dặn rằng:

    - Tự cửa khổn trở vào, thì Cô làm chủ, tự cửa khổn trở ra, mặc tướng quân trông nom!

    Lục Tốn lĩnh mệnh xuống đàn, sai Từ Thịnh, Định Phụng làm hộ vệ, ngay hôm ấy cất quân đi. Một mặt, điều các lộ quân mã thủy bộ cùng tiến. Văn thư đưa đến Hào Đình, Hàn Đương và Chu Thái cả sợ nói:

    - Tại sao chúa thượng lại dùng một anh thư sinh làm tổng binh thế?

    Khi Tốn tới, không ai chịu phục. Tốn ra trướng bàn việc, mọi người miễn cưỡng đến chào mừng. Tốn nói:

    - Chúa thượng cho ta làm đại tướng, đốc quân phá Thục. Việc quân có phép tắc, các ông phải tuân theo. Nếu làm trái thì phép vua không có nể ai cả, đừng để hối về sau.

    Ai nấy nín lặng. Chu Thái nói:

    - Hiện nay, An Đông tướng quân Tôn Hoàn là cháu chúa thượng, đang bị khốn ở Di Lăng, trong không lương thảo, ngoài chẳng cứu binh. Xin đô đốc mau dùng kế hay để cứu về cho yên lòng chúa thượng.

    Tốn nói:

    - Ta vốn biết Tôn An Đông rất được lòng quân sĩ, chẳc hẳn giữ vững được, không cần phải cứu chữa nữa. Đợi khi nào ta phá xong Thục thì ông ấy sẽ thoát thôi.

    Mọi người cười thầm, lui ra.

    Hàn Đương bảo Chu Thái rằng:

    - Sai đồ nhãi con này làm tướng thì Đông Ngô nguy mất. Ông thấy việc làm của hắn chưa?

    Thái nói:

    - Tôi mấy lần dùng lời thử hắn, nhưng không thấy hắn có mưu kế gì. Phá sao được Thục?

    Hôm sau, Tốn truyền lệnh cho các tướng canh phòng các nơi, giữ vững quan ải, không được khinh địch. Ai nấy đều cười là nhát, không chịu nghe theo. Tốn liền ra trướng gọi các tướng vào bảo rằng:

    - Ta vâng mệnh chúa thượng, tổng đốc quân mã, hôm qua đã hạ lệnh năm lần bảy lượt, sai các ngươi phải giữ vững các nơi. Tại sao không tuân lệnh ta?

    Hàn Đương nói:

    - Từ khi tôi theo Tôn tướng quân bình định Giang Nam đến giờ, xông pha hàng trăm trận; các tướng khác người thì theo Thảo nghịch tướng quân trước kia, người thì theo đại vương ngày nay, đều mặc giáp cầm gươm ra sống vào chết cả. Nay chúa công cử ông làm đại đô đốc để cự quân Thục, ông nên nhanh chóng lập mẹo, sai quân chia đường ra đánh dẹp, để đồ việc to mới phải; thế mà ông lại chỉ bắt giữ vững không ra đánh, phải chăng ông để trời giết đỡ giặc cho hay sao? Chúng tôi đây có phải là người tham sống sợ chết đâu, sao ông lại làm nhụt cả nhuệ khí của ta đi thế?

    Các tướng thấy vậy ồ cả lên rằng:

    - Hàn tướng quân nói phải lắm, chúng tôi xin liều một trận sống mái với giặc.

    Lục Tốn nghe xong, rút gươm ra cầm lăm lăm trong tay, quát to lên rằng:

    - Ta tuy là một kẻ học trò, nhưng được đội ơn chúa thượng, giao phó cho việc lớn, vì ta cũng có một chút dùng được, nghĩa là ta biết nhịn nhục, chịu đựng nặng nề. Các ngươi phải giữ vững các cửa ải và nơi hiểm yếu, không được làm bừa; hễ trái lệnh ta chém đầu đó.

    Các tướng nét mặt hầm hầm lui ra.

    Lại nói, tiên chủ dàn bày quân mã từ Hào Đình đến mãi cửa Xuyên, liên tiếp nhau bảy trăm dặm, trước sau cả thảy bốn mươi dinh trại. Ban ngày tinh kỳ rợp đất tối đến đèn đuốc rực trời.

    Chợt có mật thám về báo rằng:

    - Đông Ngô dùng Lục Tốn làm đại đô đốc, tổng chế cả quân mã. Tốn sai các tướng giữ vững các nơi hiểm yếu, không cho ra đánh nhau.

    Tiên chủ hỏi:

    - Lục Tốn là người thế nào?

    Mã Lương tâu rằng:

    - Lục Tốn tuy là một anh học trò ở Đông Ngô nhưng ít tuổi mà lắm tài, mưu mô sâu sắc, khi trước Đông Ngô đánh úp lấy Kinh Châu, cũng là nhờ quỷ kế của hắn cả.

    Tiên chủ nổi giận nói:

    - Thằng nhãi con mưu mẹo gian dối, hại mất em thứ hai trẫm, nay phải bắt lấy nó mới được!

    Mã Lương can rằng:

    - Tài của Lục Tốn không kém gì Chu Du, chớ nên khinh địch.

    Tiên chủ nói:

    - Trẫm cầm quân đã già đời rồi, lại không bằng một thằng ranh con miệng còn hôi sữa ấy sao?

    Liền dẫn tiền quân, đánh các nơi cửa ải. Hàn Đương thấy tiên chủ dẫn quân đến, sai người vào báo với Lục Tốn. Tốn sợ Đông khinh động chăng, vội vàng phi ngựa đến xem, thấy Hàn Đương cưỡi ngựa đứng trên núi, nhìn xem quân Thục kéo đến bạt ngàn, trong quân thấp thoáng có tán vóc lọng vàng. Hàn Đương tiếp đón Lục Tốn, sóng ngựa đứng coi.

    Đương trỏ tay, nói:

    - Trong đám quân này tất có Lưu Bị, tôi muốn xuống đánh xem sao.

    Tốn nói:

    - Lưu Bị từ khi cất quân sang đông, được luôn mươi trận, nhuệ khí đang thịnh lắm. Nay ta chỉ nên ngồi cao thủ hiểm, chớ nên đánh, nếu đánh chắc là bất lợi. Hãy nên khuyên bảo tướng sĩ, tìm nhiều cách mà giữ gìn cho vững, để xem bên kia rồi ra thế nào. Bọn họ rong ruổi ở giữa đồng bằng, đang lúc đắc chí, ta giữ vững không ra, họ muốn đánh không được, tất phải dời đồn vào đóng trong rừng rậm, bấy giờ ta sẽ dùng mưu lạ mà phá là được.

    Hàn Đương tuy ngoài miệng vâng lời, nhưng trong bụng vẫn không phục.

    Tiên chủ sai tiền đội đến khiêu chiến, chửi bới sỉ nhục trăm chiều. Tốn sai bịt tai lại không nghe, mà cũng nhất định không cho ra đánh. Lại đi khắp nơi quan ải, khuyên dụ tướng sĩ, đóng giữ vững vàng.

    Tiên chủ thấy quân Ngô không ra, ruột nóng bồn chồn.

    Mã Lương tâu rằng:

    - Lục Tốn mưu mô sâu sắc, bệ hạ từ xa lại đây qua xuân sang hạ, thế mà quân kia nhất định không ra là có ý chờ quân ta sinh biến đó, xin bệ hạ xét kỹ mà xem!

    Tiên chủ nói:

    - Nó còn có mưu mẹo gì, chẳng qua khiếp sợ đó thôi, đã thua mãi rồi, còn dám ra gì nữa!

    Tiên phong là Phùng Tập vào tâu rằng:

    - Hiện nay trời nắng chang chang, quân ta đóng cả ở trong lò lửa đỏ, đường lấy nước nôi rất là bất tiện.

    Tiên chủ sai dời dinh trại vào đóng các nơi cây cối um tùm, men theo chỗ có khe suối, đợi qua hạ sang thu, rồi sẽ gộp sức lại mà tiến. Bọn Phùng Tập vâng lệnh, dời dinh trại vào các nơi rừng rú.

    Mã Lương tâu rằng:

    - Nếu quân ta rục rịch, quân Ngô kéo ùa đến, thì làm thế nào?

    Tiên chủ nói:

    - Trẫm sai Ngô Ban dẫn hơn vạn quân già yếu, đóng đồn sát trại Ngô, trẫm thì dẫn tám nghìn tinh binh, phục ở trong hang núi. Lục Tốn thấy trẫm dời trại, tất thừa thế lại đánh, trẫm sai Ngô Ban giả thua chạy, nếu hắn đuổi theo, trẫm dẫn phục binh ra chận đường về chắc bắt được thằng ranh con ấy!

    Các quan văn võ cùng mừng, nói:

    - Bệ hạ thần cơ diệu toán như thế, chúng tôi quả thực không bằng.

    Mã Lương nói:

    - Gần đây nghe Gia Cát thừa tướng ở Đông Xuyên, coi xét các nơi, phòng quân Ngụy vào cướp. Bệ hạ sao không cho vẽ địa đồ các dinh trại, đem hỏi thừa tướng xem làm sao.

    Tiên chủ nói:

    - Trẫm cũng đã biết binh pháp, can gì phải hỏi đến thừa tướng nữa!

    Lương nói:

    - Từ xưa có câu: "Chịu nghe người thì sáng, chỉ cậy một mình thì tối". Xin bệ hạ phải xét mới được.

    Tiên chủ nói:

    - Có phải thế, ngươi hãy đi vẽ địa đồ các trại, đem đến Thành Đô hỏi thừa tướng, phỏng có sai sót, nên về báo ngay cho biết.

    Mã Lương lĩnh mệnh đi ra.

    Thế rồi tiên chủ dời cả quân vào các nơi cây cối mát mẻ để tránh nắng.

    Quân mật thám báo tin cho Hàn Đương, Chu Thái biết. Hai người mừng lắm, lại ra mắt Lục Tốn, nói:

    - Hiện nay hơn bốn mươi dinh trại, quân Thục đã dời cả vào rừng rậm, men dựa khe suối, để tiện nước nôi và thêm mát mẻ, đô đốc nên thừa cơ đánh đi thôi.

    Đó là:

    Chúa Thục có mưu hay đặt phục,
    Tướng Ngô cậy khỏe suýt vào tròng!



  2. miumeo

    miumeo Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    24/04/2007
    Đã được thích:
    0
    Hay quá, tiếp đi bác. Tam quốc đọc nhiều lần rồi mà mỗi lần thấy bác trích dẫn, lại có thêm bài học mới.
  3. langbavibo

    langbavibo Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    13/03/2003
    Đã được thích:
    1.294
    ?oChính phủ sẽ nâng tỷ lệ sở hữu của nhà đầu tư nước ngoài tại các công ty đại chúng tối đa từ 30% lên 49% vốn điều lệ".


    Nâng tỷ lệ sở hữu cổ phần của nhà đầu tư nước ngoài tại các công ty đại chúng lên 49% là một trong nhiều chính sách nhằm thu hút nhà đầu tư nước ngoài vào thị trường chứng khoán Việt Nam dự kiến sẽ áp dụng thời gian tới, theo Phó chủ tịch Ủy ban chứng khoán Nhà nước Nguyễn Đoan Hùng.

    Tại hội thảo "Thị trường vốn và tài chính Việt Nam 2009" được Euromoney tổ chức hôm 30-11 tại Hà Nội, ông Nguyễn Đoan Hùng cho biết Chính phủ đang xem xét việc bổ sung nhiều chính sách mới dành cho giới đầu tư nước ngoài đầu tư vào thị trường tài chính Việt Nam.

    Ông Hùng nói: ?oChính phủ sẽ nâng tỷ lệ sở hữu của nhà đầu tư nước ngoài tại các công ty đại chúng tối đa từ 30% lên 49% vốn điều lệ (ngoại trừ tổ chức tín dụng)?. Đối với các quỹ thành viên, sẽ không hạn chế tỷ lệ sở hữu của nhà đầu tư nước ngoài và cho phép thành lập quỹ thành viên tới 100% vốn nước ngoài.

    Hiện, cơ quan quản lý cũng đang xem xét việc cho nhà đầu tư nước ngoài được nắm tới 49% vốn điều lệ tại tổ chức kinh doanh chứng khoán trong nước. Từ năm 2012, đối tượng này sẽ được sở hữu 100% vốn điều lệ của tổ chức kinh doanh chứng khoán.

    Về một số chính sách khác, theo ông Hùng, Chính phủ dự kiến sẽ bỏ thuế lợi nhuận chuyển về nước và cho phép các doanh nghiệp liên doanh, công ty 100% vốn nước ngoài được chuyển đổi thành công ty cổ phần, phát hành tăng vốn và niêm yết trên thị trường chứng khoán.

    Ông Hùng cho biết thêm, cơ quan quản lý sẽ tăng cường quản trị rủi ro trong các tổ chức kinh doanh chứng khoán. Hiện Bộ Tài chính đang soạn thảo và hướng dẫn các quy định liên quan đến sáp nhập và giải thể, phá sản của các công ty chứng khoán.

    Chính phủ cũng sẽ tái cấu trúc thị trường chứng khoán theo hướng tăng cường tính công khai minh bạch của các công ty trên thị trường, chuyển đổi các sở giao dịch chứng khoán thành công ty TNHH một thành viên, ban hành các hướng dẫn về giao dịch ký quỹ, về giao dịch repo? Việc sửa đổi các thông tư trong đó cho phép nhà đầu tư mở nhiều tài khoản tại công ty chứng khoán khác nhau hay kéo dài thời gian giao dịch, cho phép một nhà đầu tư mua bán cùng loại cổ phiếu trong cùng phiên giao dịch đang được tiến hành.

    Giám đốc Sở giao dịch chứng khoán Hà Nội, ông Trần Văn Dũng cho biết, việc cổ phần hóa và tạo nguồn cung cho thị trường chứng khoán sẽ được tăng nhanh trong thời gian tới. Chính phủ dự kiến sẽ cho phép các công ty nhà nước tìm đối tác chiến lược trước khi cổ phần hóa thay vì phải chờ đến khi doanh nghiệp cổ phần hóa và được định giá như trước.

    Theo số liệu của Ủy ban Chứng khoán nhà nước, hiện thị trường chứng khoán Việt Nam có mức vốn hóa 38 tỉ đô la Mỹ, chiếm khoảng 40% GDP. Tổng giá trị đầu tư nước ngoài đạt mức cao nhất cuối năm 2007 là 8,4 tỉ đô la Mỹ. Trong 6 tháng đầu năm nay, dòng vốn đầu tư nước ngoài vào thị trường chứng khoán đạt 628 triệu đô la Mỹ. Đặc biệt, trong tháng 10 dòng vốn vào gấp ba tháng trước.

    Tại Việt Nam hiện có trên 10.000 tài khoản giao dịch của nhà đầu tư nước ngoài, trong đó có trên 1.000 tài khoản của nhà đầu tư có tổ chức.

    Sự kiện này của Euromoney năm nay thu hút hơn 200 nhà đầu tư nước ngoài quan tâm đến thị trường tài chính tới Hà Nội.
  4. daigia2009

    daigia2009 Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    19/06/2009
    Đã được thích:
    0
    ?oChính phủ sẽ nâng tỷ lệ sở hữu của nhà đầu tư nước ngoài tại các công ty đại chúng tối đa từ 30% lên 49% vốn điều lệ (ngoại trừ tổ chức tín dụng)?
  5. langbavibo

    langbavibo Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    13/03/2003
    Đã được thích:
    1.294

    Tuần rồi bắt đầu có các tín hiệu xác lập đáy:
    - Tâm lý nhà đầu cơ bắt đầu tốt lên
    - Khối lượng giao dịch suy kiệt do không chịu bán rẻ
    - Tín nhiệm của các nhà đầu tư ngoại quốc dành cho CP Việt nam tăng lên sau quyết định tăng LSCB
  6. bruinboi007

    bruinboi007 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    27/08/2009
    Đã được thích:
    0
    Cầm mâu đốt lửa phá liên doanh
    Huyền Đức cùng đường phải chạy nhanh
    Danh tiếng vang lừng trong Thục Ngụy
    Ngô vương hẳn phải trọng thư sinh


    Trướng hầm bàn bạc việc binh đao
    Móc sẵn mồi thơm giật cá ngao
    Thao lược đua ganh trường tuấn kiệt
    Mới hay Lục Tốn cũng anh hào
  7. langbavibo

    langbavibo Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    13/03/2003
    Đã được thích:
    1.294

    OK, trước 31/12 sẽ bắt sống Lưu Bị
  8. saladin1

    saladin1 Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    02/06/2009
    Đã được thích:
    0


    Thơ Hay .


    Mà nói về anh Lục Tốn , anh ấy sinh năm 183 , đánh trận Di Lăng với Lưu Bị năm 222 , tức là lúc đấy anh ấy 39 tuổi rồi , nguời thời đấy tuổi thọ trung bình chỉ 50 tuổi , thế mà dưói ngòi bút của cụ La Quán Trung , anh Tốn đưọc biến hóa cứ như 1 thư sinh mới ra trường .

Chia sẻ trang này