Tôi là Trader.

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi khoile28, 11/02/2008.

Trạng thái chủ đề:
Đã khóa
702 người đang online, trong đó có 281 thành viên. 16:41 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 818 lượt đọc và 5 bài trả lời
  1. khoile28

    khoile28 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    02/08/2007
    Đã được thích:
    4
    Tôi là Trader.

    Gimme your heart, make it real
    or else forget about it

    Một ngày tháng 8, thị trường đã tạo lập một mức đáy, VN-Index trở về giá trị 883 với vỏn vẹn hơn 3 triệu cổ phiếu được giao dịch. Kể từ đó, thị trường bật nhanh trong một uptrend ngắn hạn, tới ngày 03/10/2007, VN-Index vượt lên một mức high 1103 với hơn 13 triệu cổ phiếu được sang tên.

    *****

    Cách đây gần ba mươi năm, khi tôi sinh ra, người ta nói rằng chủ nghĩa tư bản đang giãy chết, khi ấy những đấng sinh thành ra tôi không thể nghĩ rằng tôi sẽ trở thành một trader.

    Cách đây mươi năm, người ta vẫn nói với tôi rằng chủ nghĩa tư bản đang giãy chết, còn tôi thì đang mộng mơ với những vấn đề thương mại quốc tế to tát, với những hợp đồng ngoại thương giá trị đến hàng triệu hay còn nhiều hơn nữa, tôi không thể nghĩ rằng tôi sẽ trở thành một trader.

    Cách đây dăm năm, khi tôi còn chưa nghe thủ tướng Phan Văn Khải đến Wall Street và nói rằng, chúng tôi có trái phiếu chính phủ để bán cho quý ngài, tôi vẫn không biết rằng tôi sẽ là một trader.

    Cách đây một năm, khi tôi nghe nói nhiều người đã làm giàu lên nhanh chóng từ chứng khoán như thế nào (và sau này cũng lụi đi nhanh chóng), tôi vẫn không nghĩ rằng mình sẽ trở thành một trader.

    *****

    Bạn thích trở thành một người buôn bán chứng khoán chuyên nghiệp, muốn cảm nhận mình vào trong những thăng trầm của VN-Index, muốn nghe thấy quanh mình những tiếng reo mừng rạng rỡ khi FPT từ mức thấp kỷ lục 217 ngày 03/08/2007 của nó và quay trở lại mức trên 300 vào đúng hai tháng sau, ngày 03/10/2007? Và những tiếng thở dài cố nén khi thị trường từ mức 1103 rồi dần dà sụt giảm về tới mức 973 ngày 13/11/2007?

    Bạn thấy một chứng khoán trước đây giá 150, rồi nó giảm dần xuống 140, rồi xuống tiếp 130 và mức giảm chậm dần. Xen kẽ là một vài phiên tăng giá, và bạn cảm nhận rằng giá có lẽ không thể giảm hơn được nữa, và bạn mua ở giá 120. Rồi như bị ma làm, giá tiếp tục cái đà giảm giá của nó, mỗi phiên giảm năm bảy giá rồi xuống dưới mức 100. Cứ mỗi phiên thức dậy, bạn lại hiểu rằng bạn có nguy cơ mất đi vài chục triệu? Bạn không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra với tiền của bạn nữa. Hình như cảm giác bị mất tiền là một những cảm giác đau đớn nhất của con người. Bạn đã lâm vào tình trạng này chưa?

    Bạn chợt hiểu rằng bạn thiếu những kỹ năng và kiến thức cần thiết để đầu tư chứng khoán, tôi không gọi là chơi chứng khoán như nhiều người vẫn gọi. Không ai dám đùa với tiền bao giờ cả. Không có ai dám chơi với tiền cả. Bạn đăng ký mất hàng tháng trời để học vài ba lớp chứng khoán của cái gì đấy của nợ Ủy ban Chứng khoán Nhà nước?

    Rồi bạn nhận ra rằng hình như sách không biết gì. Các vị thầy giáo khả kính vẫn nói hàng giờ về chứng khoán hình như cũng không hiểu điều gì đang diễn ra. Nhân viên môi giới của bạn cũng không hình dung được điều gì đang diễn ra nốt. Bạn lên các diễn đàn về chứng khoán để hy vọng rằng mình sẽ lượm lặt được những kiến thức mình thiếu. Thế rồi sau đấy bạn lờ mờ hiểu rằng bạn phải có những cái gì. Bạn học về MA, MACD, RSI, Bollinger Bands, ADX, Divergence, Price pattern etc. và bạn hy vọng rằng những kiến thức "phân tích kỹ thuật" này là một bí quyết để mang lại cho bạn tiền, chỉ cần bằng đúng chỗ tiền bạn đã mất, trong nay mai?

    Rồi bạn hiểu ra rằng bạn không thể tiếp cận thị trường chứng khoán bằng cách dự đoán nó, mà bằng cách bạn suy nghĩ rằng trading thực ra là một công việc xác suất. Bạn bước vào một giao dịch chỉ khi bạn tin rằng nó có một xác suất thành công cao, hơn là theo cách bạn nghĩ rằng giá hình như đã giảm quá rồi, chắc nó không thể giảm nữa đâu. Khi bạn trade sai, không phải vì bạn phán đoán sai, mà chỉ vì thị trường đã dao động không theo cách bạn hành động, mà bạn nhanh chóng sửa lỗi bằng cách nhanh chóng cắt đi khoản lỗ đang chịu. Bạn chỉ có thể cố gắng chọn phương án mà bạn nghĩ rằng nó có một xác suất lớn nhất và hành động theo nó. Kể từ đây, bạn có thể say mê giành nhiều giờ hàng ngày để nghiên cứu về các trading system, backtest lại với dữ liệu quá khứ và bạn chọn được một cái trading system có xác suất thành công tương đối?

    Rồi bạn chợt hiểu rằng, các indicator không phải vấn đề duy nhất, mà rằng discipline,
    money management mới là yếu tố quyết định cho thành bại của bạn. Rồi dần dần bạn kiếm được những khoản tiền đều đặn, và bạn nhìn lại trước kia của mình, và bạn chợt buồn cười vì mình đã từng ngu dại biết mấy?

    Bạn giờ đây để bản thân mình sống hoàn toàn trong những mức high and low, rebound and retrace và toàn bộ tâm trí bạn giành cho những trạng thái cực hạn ấy của thị trường. Toàn bộ niềm say mê của bạn là giành cho thị trường. Nhưng rồi đến một lúc nào đấy, ba mươi lăm hay bốn mươi tuổi, ánh sáng lung linh của thị trường không còn quyến rũ bạn nhiều nữa mà bạn thì cũng chẳng còn có cơ hội nào để có một lựa chọn nào khác. Bạn sẽ tự hỏi: "Mình đang làm cái gì vậy nhỉ?" Dù bạn có cố gắng giải thích và bào chữa với chính bản thân mình tới mức nào nữa thì cũng không phủ nhận được rằng bạn càng ngày càng trở nên vô cảm với thị trường. Đâu rồi những đêm dài cặm cụi tìm cách coding rồi cặm cụi kiểm tra cái trading system của mình, cố gắng thêm bớt một hai indicator vào hệ thống mà không biết mệt? Điều này giống như một tình yêu đã chết vậy. "Một mối tình bất diệt nhất cũng có thể lụi tàn". Nhưng câu hỏi đặt ra là nếu bạn được quay trở lại quá khứ và lựa chọn lại, bạn có chọn trading?

    *****

    Tôi trả lời cho mọi dấu hỏi bằng một chữ "có".

    *****

    So welcome to traders'' world.
  2. khoile28

    khoile28 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    02/08/2007
    Đã được thích:
    4
    Part 2:
    Sáng nay mình quyết định đảo qua sàn bán lô cổ phiếu vừa mua hôm trước. Thị trường dạo này đang lên. Mẻ này mình đặt nhà rồi tự ý mua, không hỏi ý kiến vợ, may quá nó lại lên. Mình gan lỳ để nó lên kịch trần tận 5 phiên, sau đợt thất bát cổ phiếu vừa rồi, có thêm khối kinh nghiệm. Mấy sư phụ nói rằng đợt này chỉ nên gặt lúa non., thị trường không thể như ngày xưa sau ngày T+3 là người ta xả hàng, nhưng mình cứ lỳ. Chiều qua lúc ngồi quán cà phê, nghe có người nói loáng thoáng là « thằng đó » ( cổ phiếu mình mua) có tin gì đó, phải bán thôi. Mình hơi hoảng, nên quyết định hôm nay bán sớm. Tính ra mua được một tháng, lãi 15% là quá tốt, bán ra thu tiền cho yên tâm. Đầu năm chỉ vì tham mà cuối cùng xôi hỏng bỏng không. Mình vẫn tự nhủ là đóng phí ngu, lại được thêm kinh nghiệm. Hình như đợt vừa rồi ai cũng tự an ủi vậy cả.

    Quyết định ra sàn sớm để bán phiên đầu. Tệ thật, xe hết xăng, phải vòng lại ngược đường hơn 3 cây số để mua. Trời mưa sao đường vẫn đông thế. Đến sàn lúc giữa phiên một, mấy sư phụ đã dán mắt vào bảng điện tử. Mới chuyển qua sàn này cho gần ông môt giới ruột hơn tháng nhưng mình đã quen biết khối người. Mọi người đều thật dễ làm quen và thân thiện. « Em mua thằng nào » « Đừng mua lúc này » « Không, thằng này sẽ xuống » « Xuống là xuống thế nào ? Rum nó còn đầy, lại sắp có tin tốt, còn phải lên » « Giá em nghe sư phụ thì đỡ » Cứ thế mọi người nhận nhau sư phụ, đệ tử, bạn bè chiến hữu. Giờ mình cũng có hai, ba sư phụ. Sư phụ nào cũng lãng lãng như nhau. Các sự phụ của mình tuần nào cũng họp ở quán cafe X, thấy bảo là quán cafe trăm tỷ, nơi các đại gia trên trăm tỷ cuối tuần họp để bàn luận ,phân tích sang tuần mua con gì trồng cây gì, . Các sư phụ bảo « Nhiều cái đầu vẫn hơn một, phải có cộng đồng. Người VN mình làm gì cũng thích có hội. Có tiền mà không có bạn bè cũng chán, em ạ ! ». Mình ngâm cũng đúng, nên dạo này năng ra sàn hơn.

    « Thằng » của mình lại đang lên kích trần, không biết nên bán hay nên để. ( mở ngoặc một chút nói về thằng cổ phiếu của mấy thằng chứng khoán, sàn nước mình hiện có thằng Bảo Việt, thằng SSI, thằng Thiên Việt, thằng... Hôm nọ đi lượn phố với vợ, thấy cái trụ sở của chứng khoán Hồ Chí Minh mới ra, nghĩ dại, nếu chả may bác này mà có niêm yết được, thì xưng hô thế nào. Chẳng lẽ. Mã HCM lên xanh tóc xuống đỏ râu. Bôi bác lãnh tụ quá. Có khi phải nhờ bác Sinh xem lại xem thế x nào..). Lại nói thằng của mình, bán hôm nay, mai nó vẫn lên thì mất toi tiền triệu, dư mua nhiều, chắc còn lên nữa. Tìm cái ghế nhưng thị trường vừa lên được mấy hôm sàn đã thiếu chỗ. Mọi người hồ hởi, khác hẳn không khí tháng trước. Lại hỏi nhau ?" « Bán chưa ? Lãi chưa ? Găm hơi lâu, nhưng may không lỗ ! »..

    Vừa tìm được chỗ ngồi, thì đột nhiên thấy thằng của mình « down ». Lượng bán tung ra ồ ạt. Hoảng quá, mình chạy vội tới bàn viết lệnh bán. Thôi cứ ghi dưới giá tham chiếu để bán cho chắc. Tụt hai điểm, một điểm, ba điểm. Ở đâu ra mà bán lắm thế. Không biết có khớp được lệnh phiên này không. Mấy hôm trước sư phụ bảo kiểu lên của « thằng này » chắc có « đại gia » làm giá, bán sớm đi, lại không nghe. Giá tụt như không phanh, xuống quá đầu gối, gần 10 điểm. Tim đập thình thịch, mặt tái xanh, mình lấy lại bình tĩnh bằng cách tự cười bản thân, xuống giá sàn thì vẫn lãi, lo gì. Rồi lại tự trách, nếu bán từ phiên 1 khi nó đang lên thì đã xong rồi, được thêm mấy chục triệu. Lại cũng chỉ vì tham. Nhớ lời sư phụ nói, muốn chơi cổ phiếu thứ nhất là không được tham, thứ hai là phải biết chờ đợi.

    Gần hết phiên 2, giá đã thấp hơn cả giá mình đưa ra mà lệnh của mình vẫn chưa phi vào được. Thằng cu môi giới ruột hôm nay lại đi công tác, chán quá. Một chị an ủi, không sao chú ạ, mai ra bán sớm, đừng lo quá đau tim, kiếm được tí tiền về già lại đi chữa tim thì khổ. Đúng là trò mạo hiểm, mua tranh bán cướp, lúc giá lên mua chẳng có, lúc giá xuống bán chẳng được.

    Đầu tư cò con vài nghìn cổ phiếu như mình chỉ toàn ăn theo. Ngôn ngữ học thuật nó gọi là thuận theo xu thế thị trường. Mà thị trường thì lại là thị trường không hiệu quả, do các « đại gia », các nhà đầu tư nước ngoài chi phối cả. Sư phụ mình vẫn bảo buôn bán kiểu này chỉ dăm năm nữa tiền chảy hết vào túi nước ngoài. Nguy cơ mất nước là thấy rõ. Rồi về sau anh cho mày chức tổng bí thư. Tổng bí thư đâu chưa thấy nhưng nhìn quanh mấy anh em xa mẹ về đợt này đều dính cả. Cộng trừ nhân chia « thằng » lên gánh « thằng » xuống, cả năm đa phần lỗ, cũng lắm chỉ như gửi ngân hàng, tính thêm cả lạm phát là vừa đẹp. Các đồng chí đều bảo nếu ai qua được đận vừa rồi thì sẽ trưởng thành, không sợ vấp nữa. Đúng là dân ta thật dễ lạc quan.

    Gần cuối phiên 3 đột nhiên giá lại môt lần nữa đảo chiều. Đèn xanh ! 5 điểm ! Cả sàn xôn xao. Cuối cùng cũng nhập được lệnh. Tiếc thật, muộn tí nữa còn được giá hơn.

    Ra về, cầm phiếu kết quả trên tay, chẳng vui chẳng buồn, như hồi cầm giấy báo đỗ á khoa hai trường đại học. Mấy sư phụ đang ý ới gọi ra làm ve bia. Cả buổi sáng hì hụi với cái trading system, giờ chỉ muốn vùi đầu vào mấy ly bia lạnh cho quên hết những 5%, 10% của đời người..Dưng cơ mà mình còn phải qua chợ mua tí đồ ăn cho vợ. Nàng chắc chưa ngủ dậy mà sáng nay vội đi chưa kịp mua gì. Từ hồi sư phụ Tủm viết nghiệt ngã tuổi 30 đến giờ đời mình vẫn chưa thoát khỏi cái làn đi chợ. Khổ thế.
  3. khoile28

    khoile28 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    02/08/2007
    Đã được thích:
    4
  4. H3H

    H3H Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    30/03/2006
    Đã được thích:
    4
    Chù nà?y bì 'iĂn hay bì 'ứt dĂy thĂ?n kinh xẮu hĂ?, toà?n copy bà?i ngươ?i khàc, ko 'Ă? tĂn tuĂ?i, link, bì ngươ?i ta nòi rĂ?i mà? vĂfn mf̣t dà?y post lài. Bò tay chù thẶt rĂ?i
  5. khoile28

    khoile28 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    02/08/2007
    Đã được thích:
    4
    PhĂ cười...
  6. bignob

    bignob Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    25/06/2007
    Đã được thích:
    3
    Khoá topic với lý do: Cóp nhặt bài viết Y di.n 'àn khác không 'ưa link và tên tác giả
Trạng thái chủ đề:
Đã khóa

Chia sẻ trang này