Trời sinh ra thế - Thanh Niên ngày 24/07/2016

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi Petit Papa, 27/12/2016.

1136 người đang online, trong đó có 454 thành viên. 21:05 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 4924 lượt đọc và 36 bài trả lời
  1. Petit Papa

    Petit Papa Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    29/08/2014
    Đã được thích:
    423
    Trời sinh ra thế - Truyện ngắn

    [​IMG]

    Trong nhà ai cũng sợ mẹ. Vì mẹ không sợ dư luận. Mẹ không thương ngay cả chính mẹ.


    Ngữ mày thì rồi cũng ra đường làm đĩ sớm thôi. Mẹ chỉ tay vào mặt cô con gái chín tuổi là tôi khi học đòi đứa bạn lấy đũa bếp hơ nóng quấn tóc xoăn. Tôi sợ quá, đứng đờ ra, cho tới lúc tóc cháy khét lẹt.

    Khi đó tôi còn nhỏ quá, không bê được cả chậu cám vào chuồng lợn. Mỗi lần cho lợn ăn phải phi vào chuồng lợn với cây gậy, xùa lợn ra để xúc từng gáo cám cho vào chậu. Đám lợn háu đói chồm vào tranh ăn, cám đổ ra tung tóe. Mẹ bê ra một xô cám sống. Mày làm gì mà ngu thế, mày chỉ biết hốc thôi à.

    Tìm mãi không thấy số tiền hai mươi nghìn cất đâu, mẹ khẳng định ngoài tôi ra thì còn ai vào đấy. Mẹ cấm không cho ăn bữa tối. Không chịu nhận tội, mẹ kéo hết chăn ra khỏi giường, đêm mùa đông lạnh buốt, tôi nức nở một lúc rồi cũng chìm vào giấc ngủ. Hôm sau cảm lạnh, mẹ đi đâu về mang cho một bịch cháo lòng lạnh ngắt. Ăn được nửa bát thì nôn ra hết. Con này láo, không ăn thì để đấy tao cho chó. Còn làm nư tao bóp cổ cho mày chết bây giờ.

    Những ngày đó tôi cứ mong mẹ đi vắng, nhà chỉ ba bố con với nhau thật vui vẻ, yên bình. Chắc các con khắc mệnh mẹ, bố nói. Không muốn bận lòng những lời của mẹ nhưng trong tôi luôn có nỗi xấu hổ với bạn bè. Lúc nào tôi cũng mặc cảm mình đang sống trong một gia đình không giống ai. Tại sao mẹ lại nói ra được những lời khó nghe như vậy với các con của mình? Phải chăng mẹ có ẩn ức không được giải tỏa. Mẹ có nỗi tổn thương nào trong quá khứ và con cái là nơi trút giận. Mẹ có che giấu nỗi bất hạnh của mình không? Tôi mang nỗi hoang mang này đi hỏi bà ngoại, bà nói tính m.ẹ mày trời sinh ra là thế. Mẹ được cưng chiều nhất nhà. Một lần bác trai giành mất bộ chài mẹ lấy gạch ném vào trán bác, bà phải đưa bác ra trạm xá khâu ba mũi. Biết tính mẹ dữ vậy nên mọi người hạn chế va chạm.

    Sao mẹ như vậy mà bố lại chọn làm vợ? Thì hồi đó yêu nhau qua thư là chính. Mẹ viết thư hay lắm. Vài lần gặp gỡ mẹ rất hồn nhiên, đáng yêu. Cưới xong thì bố lại ra thị xã làm việc, cuối tuần mới về. Cho đến khi bố chuyển hẳn công tác về huyện, hằng ngày bên nhau thì mới biết. Khi đó cũng sinh ra hai đứa con rồi. Bố nhịn cho êm cửa nhà. Mẹ cũng chỉ độc miệng, xốc nổi vậy thôi.
    Sống quá lâu bên mẹ dần dà bố biến mình người đàn ông nhu nhược, buồn bã. Mẹ mặc định bố là người vô tích sự, mỗi cái xe đạp cũng không biết sửa, đường điện hỏng cũng phải chờ thợ điện, lợn gà không lo chăm lại đi viết thơ thẩn cho người. Nhìn cảnh bố nhẫn chịu tôi đau xót, hứa với mình rằng lớn lên chút nữa, kiếm ra tiền sẽ đưa bố đi một nơi thật xa. Chưa kịp bù đắp cho bố thì một cơn nhồi máu cơ tim đã cướp người đi khi đang ở ngoài ruộng vớt bèo cho lợn. Bố ra đi để lại trong lòng tôi một vết thương khó lành.

    Lâu rồi tôi không chơi với người bạn nào ở lớp. Sau một lần bị mẹ mắng rồi đuổi hết khỏi ngõ vì cười đùa ầm ĩ không đứa nào còn dám đến nhà nữa. Bố đi rồi, người bạn thân nhất trên đời của tôi là em. Nó là con trai nhưng dễ mủi lòng. Đêm trước khi lên thành phố học đại học hai chị em ngồi bên nhau ngoài khu vườn mọc đầy cỏ loạn. Nó bảo, chị đi rồi những lúc bị mẹ chửi, mẹ đánh em kiếm ai. Tôi động viên nó ráng chịu, chờ học cho xong cấp ba rồi lên phố sống cùng tôi. Đêm đó mất điện. Chúng tôi ngồi mãi ngoài vườn trong bóng tối. Muỗi đốt hết chân này sang chân kia em vẫn không muốn vào nhà. Có những lúc hai chị em lặng thinh không nói gì, nước mắt cứ chảy dài. Tôi nắm tay em mãi không muốn rời. Năm giờ sáng hôm sau hai chị em đi bộ ra đường cái đón xe khách. Tôi lên xe, ngoái lại thấy em vẫn đang đứng yên chỗ đó nhìn theo.

    Tháng nào tôi cũng nhận được thư em. Cô chủ nhiệm đến nhà thông báo em được đi thi học sinh giỏi nhưng mẹ không cho đi học bồi dưỡng. Mẹ bảo cô chọn đứa khác đi, em phải ở nhà cho lợn cho gà ăn. Khi đưa tiền cho em đóng học phí, mẹ ném từng tờ tiền xuống đất cho em cúi xuống nhặt lên. Mẹ bảo làm vậy để em biết đồng tiền không dễ ngửa tay ra mà xin được. Mẹ vừa gây sự với bác Trung. Hai nhà từ mặt nhau rồi. Tại bác Trung lúc nào cũng bênh em. Mẹ cấm em từ nay không được sang nhà bác. Ai không hợp với mẹ thì người ấy không ra gì. Mẹ sang nhổ tóc sâu, tỉ tê buôn chuyện với chị Hoành cả buổi không chán. Chị Hoành gạ mẹ vay tiền nên tâng mẹ lên trời. Mẹ rút hết tiền tiết kiệm cho chị Hoành vay rồi còn gỡ cả hoa tai nữa. Vậy mà hôm qua em xin tiền mẹ mua quà tặng sinh nhật chị mẹ giơ gậy đòi đánh em vì hồ đồ, nói mà không biết nghĩ. Em chạy lại sát ti vi để mẹ sợ vỡ ti vi mà không dám đánh. Mẹ bảo mày rồi cũng giống chị, ăn cháo đá bát, nuôi chúng mày thà nuôi chó còn hơn. Nước mắt em hứng hàng xô không đủ. Trong lòng em luôn có nỗi sỉ nhục khó nói ra. Rồi đêm ngủ, em mơ thấy mẹ mắt nhìn em trợn trừng, mày ghét tao thì lôi thằng bố mà.y về bảo nó nuôi. Tim tôi thắt lại. Thôi em đừng kể nữa.

    Mùa hè đầu tiên tôi ở lại kiếm việc làm thêm. Tôi đi đóng gói thuốc lào từ bảy giờ sáng tới năm giờ chiều cho nhà người ta, làm tăng ca mỗi giờ được thêm sáu nghìn. Nhìn mẹ con cô chủ vừa bốc thuốc vừa rủ rỉ chuyện trò mà lòng trào lên nỗi tủi thân. Hằng ngày tôi tới làm, lầm lũi, không mở lời được với ai. Mặc cảm, tự ti khiến tôi luôn thấy khó gần gũi với người khác. Hình như xung quanh mình ai cũng có cuộc sống tốt đẹp hơn.

    Một buổi tối tôi về tới nhà trọ thì có điện thoại mẹ. Đây là lần đầu tiên mẹ gọi cho tôi sau một năm ra đi. Mày về mà xem thằng em hỗn láo của mày. Chúng mày câu kết với nhau để nói xấu tao đủ điều để bây giờ ai cũng xa lánh cái nhà này. Nó học đòi uống rượu rồi về đòi đi lên huyện tố cáo cái người đẻ nó là bạo hành con cái. Chúng mày đẽo xương gọt thịt tao thế chưa đủ sao. Mày về bảo nó cút theo mày đi luôn đi. Nhà này không chứa loại chó má vậy. Mẹ nói một hơi rồi buông điện thoại.

    Suốt mấy ngày hôm sau trong tai tôi vẫn cứ văng vẳng tiếng mẹ. Nghĩ đến em đang đang chịu nỗi oan ức mà không cầm lòng nổi. Tôi làm sao đưa được em lên khi số tiền mẹ gửi cho chưa đủ trang trải chuyện học hành cho mình. Tôi thức trắng đêm viết cho em lá thư nhòe mực vì nước mắt. Tôi viết những lời trái với ý nghĩ đang diễn ra trong đầu, viết những lời khuyên răn vô cảm. Là lời ai đó chứ không phải của tôi lúc này. Chị dặn em, con trai không được khóc. Không ai chọn được cha mẹ nhưng chúng ta có thể chọn được cuộc sống theo cách của mình. Trên đời này không phải chuyện gì cũng lý giải được. Có những chuyện ta chỉ còn cách phải chấp nhận nó mà thôi.

    Chờ mãi không thấy em hồi âm. Mùa hè qua đi, tôi lại vào năm học mới với gánh nặng mưu sinh mệt mỏi hơn rất nhiều lần chuyện học hành. Thả người xuống giường tôi lại nhắc mình ngày mai nhớ viết gì đó cho em. Rồi trong giấc ngủ mê mệt tôi lại nghe âm u tiếng mẹ cùng những cái tát ù tai.

    Tôi dành được một khoản tiền nho nhỏ. Kẹp số tiền vào trong lá thư viết rất dài. Tôi ra bưu điện, thả thư vào thùng với nỗi vui âm thầm.

    ***

    Mẹ rú lên rồi ngất xỉu.

    Chết là hết. Chết là được lên thiên đường. Em viết những dòng cuối cùng trong mảnh giấy để lại.
    Nó chơi điện tử nợ nhiều quá, người ta tới nhà đòi tiền. Những người họ hàng phân trần với từng người đến chia buồn. Tội nghiệp thằng bé, cái mặt lúc nào cũng hiền khô. Nó nhút nhát thế mà, không hiểu sao lại làm vậy.

    Tôi đi ra vườn. Vườn đêm âm u. Cỏ loạn mọc rậm rì, như đêm nào hai chị em ngồi đó. Tôi ngẩng lên nhìn bầu trời sao. Ngôi sao nào của em tôi.

    Nhớ lại khi mười lăm tuổi tôi đã hai lần muốn chết. Một lần là khi mẹ vứt quần áo tôi ra đường đuổi tôi đi. Một lần là khi tôi đi thi học sinh giỏi về không làm được hết bài. Khi đó tôi đã suy nghĩ rất nhiều về việc nên lựa chọn cách chết nào đỡ đau thương nhất nhưng nỗi ham sống đã chế ngự. Tôi đã dặn dò em rất nhiều điều mà sao lại sơ suất chuyện này.

    ***

    Tôi quay về trường học. Suốt ba tháng liền tôi không nhắn nhủ với mẹ câu nào. Tại sao những người tôi yêu quý cứ đường đột ra đi thế này? Bố ơi, gia đình nào cũng có nỗi khổ riêng. Nỗi khổ của gia đình mình gọi tên là gì?

    Tôi không nói chuyện với mẹ suốt nhiều năm sau đó. Giữa hai người là một hố sâu thăm thẳm. Ngày tết tôi về nhà vài ngày, lặng lẽ làm mâm cơm cúng rồi nuốt nước mắt trong đêm. Thương tuổi thơ em, thương tuổi thơ u uất của chị em tôi. Giường bên kia mẹ cũng đắm chìm trong nỗi cô độc bất tận. Đêm dài ra. Tiếng cú kêu. Tiếng con thạch sùng ăn đêm. Tôi nhắm mắt lại cố ru mình vào giấc ngủ. Mơ màng không biết mình đang tỉnh hay mơ. Tôi thấy em đang tựa cửa nhìn mình với đôi mắt rượi buồn. Chị đã về đây, về với em đây rồi. Sao em không nói gì. Em có tha thứ cho chị đã không ở bên cạnh khi em cần nhất?

    Tôi không có cách gì làm lành nỗi đau. Mỗi ngày, ký ức tuổi thơ cứ trở về như mũi tên cứa vào tim. Tôi đưa cho người đàn bà lang thang một ít tiền. Lắng nghe bà kể câu chuyện cuộc đời mình không biết đúng hay sai. Bà làm lụng vất vả vì các con mà không được ghi nhận. Những đứa con bỏ mặc mẹ vạ vật đầu đường xó chợ ăn xin. Về nhà đi bà. Bà lắc đầu, nước mắt nhạt nhòa. Mỗi nhà đều có một cuốn sách khó đọc. Tôi nghĩ đến mẹ nơi quê nhà, tôi cũng đang quay lưng với mẹ của mình. Tôi có tàn nhẫn không? Con định đi sang Úc bốn năm thật à? Chỉ một câu trả lời có hoặc không thôi mà lúc này sao tôi thấy khó khăn đến vậy. Mẹ không còn sức lực để nhìn tôi như thẩm phán nữa. Tôi đau đớn. Tôi không nỡ làm tổn thương thêm trái tim người đàn bà bất hạnh.

    ***

    Mẹ ốm lâu lắm rồi nhưng không chịu đi viện khám. Cô Trang gọi tôi về đưa mẹ lên Hà Nội kiểm tra toàn diện. Tôi thuê xe về đón mẹ. Mẹ gầy đi hàng chục ký sau nửa năm tôi biệt tích. Hơi thở nặng nhọc, hình như mẹ biết chuyện gì đang diễn ra trong cơ thể.

    “Ung thư phổi - phát triển trên nền lao cũ”, tôi nhìn trân trối vào dòng chữ trong bệnh án của mẹ. Mẹ bị lao khi nào? Từ rất lâu rồi hay mới đây? Tôi muốn hỏi mẹ nhưng điều ấy lúc này còn ý nghĩa gì nữa. Mẹ nằm trên giường bệnh, thoi thóp, mong manh.

    Tôi nắm bàn tay mẹ. Muốn nói một lời cho mẹ yên lòng mà cổ họng nghẹn lại. Còn bao nhiêu điều cần được nói ra phải không mẹ. Mắt mẹ khép lại, một hàng nước mắt lăn nhẹ từ khóe mắt. Tay mẹ vẫn ấm trong tay tôi. Miệng mẹ méo dần, giãn ra và cứng lại.

    Bố mẹ và em trai không còn nữa. Không còn ai nữa trong ngôi nhà tuổi thơ. Tường rêu phong. Mưa thấm qua kẽ ngói ướt cả góc giường. Tôi thắp cho mỗi người một nén hương. Chờ hương tàn. Tắt đèn. Khóa cửa. Ra tới ngõ, tôi ngoái lại nhìn lần nữa ngôi nhà chìm trong bóng tối. Bóng tối phủ lên trái tim tôi đau đớn. Tôi viết nỗi buồn này để được bình tâm sống tiếp cuộc đời mình.
    Last edited: 27/12/2016
    bonongvtlucky_luk đã loan bài này
  2. tay_ho

    tay_ho Thành viên gắn bó với f319.com Not Official

    Tham gia ngày:
    18/07/2015
    Đã được thích:
    18.047
    Hay nhưng dài quá
    Petit Papa thích bài này.
  3. Cuonghandy

    Cuonghandy Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    11/08/2014
    Đã được thích:
    4.986
    Cái đói, cái nghèo nên đàn bà phải mưu sinh. Chính vì phải kiếm tiền bằng phương pháp giản đơn nên phụ nữ trở lên cứng cỏi và hằn học. Tôi nghĩ nhiều gia đình ở nông thôi cũng rơi vào hoàn cảnh gần bi đát như vậy
    Petit Papa thích bài này.
  4. Petit Papa

    Petit Papa Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    29/08/2014
    Đã được thích:
    423
    Hay không các bác!

    Hay thì like đánh đấu, mỗi ngày đủ 10 like thì tôi đăng lại một truyện nhé.

    Diễn đàn F319 nhiều bạn làm thơ nhưng co vẻ ít bạn viết văn.
    moonbeamchungtruong thích bài này.
  5. timhoasim

    timhoasim Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    08/12/2011
    Đã được thích:
    841
    hay nhung buon qua bac ah
    Petit Papa thích bài này.
  6. Petit Papa

    Petit Papa Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    29/08/2014
    Đã được thích:
    423
  7. lucky_luk

    lucky_luk Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    04/06/2015
    Đã được thích:
    908
    bác cứ post đều tay, hay đấy, thank bác
    Petit Papa thích bài này.
  8. Petit Papa

    Petit Papa Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    29/08/2014
    Đã được thích:
    423
    Hôm nay xin tiếp tục đăng một truyện ngắn liên quan đến chuyện thường ngày của các bác.

    Thị trường buồn tẻ, các bác tranh thủ đọc xem có thấy một chút "mình" trong truyện này không nhé! Nếu thấy hay hãy like nhé!

    Những ngày tháng - Truyện ngắn Báo Thanh Niên ngày 04/12/2016

    Ngôi nhà ba tầng. Tầng một là văn phòng của chị, tầng hai phòng riêng con trai, phòng riêng chị, tầng ba phòng riêng chồng, phòng thờ, phơi quần áo. Ăn uống, tiếp khách sinh hoạt, chủ yếu ở phòng của mỗi người.

    [​IMG]
    Chị đang mang thai đứa con thứ hai ở tháng thứ năm.

    Mình hỏi, anh chị mỗi người mỗi phòng, cả tháng chả hỏi nhau câu nào, cơm ai người đó ăn, thế thì bữa đó chị lên phòng anh hay anh xuống phòng chị, rồi bắt đầu như thế nào nhỉ. Chị mắng: Mày hỏi thế tao trả lời thế nào được.

    ***

    Tháng đó chị làm ăn thua lỗ liên tục. Nghe người mách bảo, chị tìm mời thầy về nhà giải hạn. Thầy ở Hải Dương. Trước khi lên chị chuyển trước cho thầy năm triệu để sắm lễ. Hôm sau thầy lên cùng với chồng của thầy. Chị kêu taxi ra bến xe đón. Mình, Chung và Hạnh nguyên ngày hôm đó trốn việc cơ quan đến nhà cùng chị quỳ lạy, khấn vái. Các tầng nghi ngút khói hương. Chỗ nào thầy cũng bảo phạm.

    Chị nghe thầy phán, cấp tập làm thêm ba nơi thờ. Một cái ở tầng một, đặt ở góc chếch về phía tây nam. Một cái ở điểm nghỉ cầu thang từ tầng một lên tầng hai. Một cái nữa ở tầng thượng.

    Xong lễ đã hơn năm giờ chiều, trời mưa to, vợ chồng thầy ngủ lại. Mình thong dong, mấy giờ về cũng được, nán lại buôn chuyện với cả nhà. Nghe chị nói tổng thiệt hại cho vụ giải hạn này là mười bốn triệu. Là thầy thương lắm rồi đó, chứ như tháng trước vào Sài Gòn, được bao vé đi lại, bao vé khách sạn rồi thầy còn cầm về hai mươi triệu chẵn.

    - Thầy làm nghề này sướng thật, tháng một chuyến ăn đủ.

    Chị gườm mình: chuyện tâm linh hương khói mày tính toán tiền bạc.

    Chị gọi vóng lên tầng ba. Chồng chị xuống.

    - Đấy, ông nghe thầy dặn rồi đấy. Có mệt nhọc gì đâu, sáng sáng dậy thắp cho ông thần tài que hương, rót chén rượu, đút vào miệng ông điếu thuốc là xong.

    Chồng chị mặt nghệt ra: Làm thế cho cả ba ông thần à?

    Thầy: Đúng rồi, mình có tâm thần tài mới động lòng.

    - Có thế mà ông cũng ngại à. Sáng chưa năm giờ đã dậy tập thể dục. Người ta khỏe để kiếm tiền cho vợ cho con, ông thì khỏe làm gì.

    Vợ chồng thầy chiêu nốt chén trà rồi vào phòng con trai chị ngủ. Vừa đặt lưng đã ngáy. Anh cũng lủi lên phòng. Mình về.

    ***

    Trước mặt bọn đàn ông, nhất là đối tác, tao toàn phải nói: Phụ nữ bọn em đi làm cho vui vậy thôi, nhờ chồng là chính.

    Chị em với nhau tao chia sẻ thật lòng, đừng để cho chúng nó biết mình khinh chồng, mà cứ phải tâng chồng mình lên. Tâng chồng lên chồng mới không coi thường. Nhiều thằng mất dạy, bắt thóp được mình sẽ kiếm cớ tâm sự tán tỉnh ra vẻ này nọ mệt lắm. Để bị thương hại là mất điểm rồi.

    Chị bắt chồng đi học lái ô tô. Cuộc gặp khách hàng nào quan trọng anh phải đi cùng. Trước khi xuống xe chị rút tiền trong ví ra đưa cho anh.

    Quán cà phê Góc bên Hồ Đắc Di là nơi bốn chị em một tuần vài lần hẹn gặp. Mỗi người ôm một máy tính. Cái Chung viết bài, cái Hạnh, mình và chị làm việc online. Buổi trưa kéo nhau đi ăn bún đậu mắm tôm, hôm nào lười thì gọi bát mì trứng tại quán. Gọi là tới làm việc nhóm cho có lý do chứ hành hạ nhau phải nghe chuyện riêng của mỗi người là chính.

    Chị nói nhiều, giọng thánh thót chứ không gay gắt như khi giao tiếp với chồng. Chị hơn mình một tuổi nhưng sự trải đời, xông pha khiến chị như hơn mình chục tuổi. Chị nói gì mình cũng dạ.

    Một dạo chị có một anh bồ. Buổi trưa đang ôm nhau trong phòng karaoke thì vợ anh ta gọi. Nghe cái giọng điêu toa mà anh ta nói với vợ khi đó chị thấy lờm lợm. Chị dứt điểm với anh ta không phải vì cái cảm giác đó, mà vì chị thấy nó xoắn xuýt mình tới cỡ nào thì cũng chả lo gì cho mình về kinh tế.

    Chị mở Facebook cho mình xem những bức ảnh chị hồi cấp ba ở quê và thời sinh viên, dạo mới ra trường. Tóc dài tết hai bên, e ấp tiểu thư không gợn chút buồn lo. Năm 2009, mình chỉ biết blog Yahoo thì chị đã dùng Facebook.

    - Ngắm ảnh cũ buồn ghê. Tao biến chất rồi.

    - Chị giờ vẫn xinh đẹp.

    - Là tao nói cái nữ tính, hỏng rồi.

    - Bọn em còn chưa lo nổi cho bản thân thì chị đã tự mua được nhà, mua ô tô.

    - Gặp thời thôi. Số tao không nhờ được chồng. Lấy chồng Hà Nội tưởng để nhàn thân cuối cùng chường mặt ra mà kiếm tiền.

    - Chị đừng mắng anh ấy xơi xơi trước mặt bọn em thế, anh cũng ngại, bọn em cũng ngại. Nhìn anh tồi tội, thấy thương.

    - Ai thương tao.

    ***

    Chung quen chị là do mình giới thiệu. Mình biết chị là qua một diễn đàn dành cho phụ nữ.

    Nick mình là Hat Ka. Nick chị là Forget.

    Dạo đó Hat Ka đang ôm ba cái chung cư. Mỗi chung cư đã ký hợp đồng trả góp 15 - 30%. Ngày nộp tiền cho đợt tiếp theo đã quá mà chưa bán được căn nào.

    Diễn đàn không khí kinh doanh rộn ràng, các mẹ hào hứng trao đổi thông tin mua bán. Hat Ka gia nhập các topic về chung cư khu vực Cầu Giấy, Thanh Xuân. Mỗi ngày đến cơ quan, khởi động máy tính là đăng nhập diễn đàn xem có ai gửi tin nhắn hỏi thông tin về các căn hộ đã rao không.

    Cậu môi giới bất động sản giới thiệu rằng có chị Forget hay lắm, rất hiểu biết và rất chân thành, chị thử nhắn tin riêng xem có giúp được gì không.

    Forget hẹn Hat Ka chín giờ sáng mai ở cà phê Góc Hồ Đắc Di.

    - Hợp đồng lỏng lẻo quá em ơi, em không đọc kỹ à?

    - Em không đọc chứ không phải là không đọc kỹ. Thấy người ta ký thì đoán người ta chắc đọc kỹ rồi. Hàng trăm người chứ có phải mình em đâu. Đông nghìn nghịt ý, nộp tiền còn phải chen nhau.

    - Người ta đó là ai? Là bọn giả vờ đóng vai khách hàng hay cũng bọn lơ ngơ như em. Mà có khi là bọn lướt cọc.

    - Lướt cọc là sao chị?

    - Đặt cọc xong, được giá là bán ngay. Chị dạo trước chả thế, đặt cọc năm mươi triệu lấy số căn, số tầng ra cửa bán luôn chênh hai giá, lãi cả hơn trăm triệu.

    - Em nghĩ giá còn lên nữa đấy.

    - Giá đang trên trời, lên đâu nữa.

    Chung nghe mình kể về bà chị mới quen thì háo hức lắm, đòi gặp. Nó đang có hai mảnh đất mua chung với bạn bên Đông Anh. Đầu năm mua năm triệu một mét vuông giờ có người trả hai lăm triệu chưa muốn bán. Đang trong men say, nhìn đâu Chung cũng suy ra giá đất.

    Bấy giờ đất cát là một đề tài nóng, hút hồn những mẹ có tiền và cả những mẹ không có tiền. Những buổi trưa không ngủ, đèo nhau đi xem đất rồi về tính tính toán toán. Điện thoại chủ yếu là cuộc gọi của các em môi giới. Ngày sinh nhật các em cũng nhớ đến mà gọi điện chúc mừng.

    ***

    Anh họ trong Sài Gòn ra, mình đèo đi chơi, ngồi sau xe anh khuyên mình có tiền thì nên vào trong đó đầu tư đất ven đô, đất đẹp, giá hợp lý hơn rất nhiều ngoài này. Nhìn cái mặt mình khi đó giống bà buôn đất lắm hay sao mà đang lên Nhật Tân ngắm hoa đào anh cũng gợi chuyện đất cát. Sao anh không nói gì khác, chẳng hạn như lát anh em mình tìm quán thịt chó nào quanh đây.

    Một hôm tới thư viện quốc gia đọc sách. Thanh niên ngồi bên cạnh, trông tướng tá hứa hẹn học hàm học vị. Đột nhiên anh ta ngừng đọc sách, quay sang hỏi mình: Em có nhà Hà Nội chưa?

    Thư viện buổi trưa vắng, hai cái đầu chụm vào nhau, anh thì thầm to nhỏ. Về những cách làm sao để những người ngoại tỉnh như anh em mình có thể mua được nhà. Tóc anh bạc sớm vì lo nghĩ.

    Cách của anh như sau: Làm việc cật lực, tích góp, tằn tiện rồi về quê mua một mảnh đất ở quanh thị trấn chừng 50 triệu. Sang năm lại làm như thế. Năm, bảy năm sau bán hết các mảnh đất, dồn tiền lại kiểu gì cũng mua được một căn hộ năm, sáu mươi mét vuông.

    Chiều tối, trước khi chia tay anh còn cẩn thận dặn thêm: nếu đất ở quê em tăng giá rồi thì em tìm sang quê khác.

    Bán đi bốn, năm mảnh đất ở thị trấn quê nhà để đổi lấy một căn hộ thành phố - cũng đáng đấy chứ nhỉ. Anh chào mình, đạp máy con Wave Tàu, trôi êm trên con đường Tràng Thi, rồi khuất hẳn. Có lẽ mình gặp anh một lần trong đời.

    Usilk City khai trương nhà mẫu, mình hỏi chị có đi xem không.

    - Người ta ở tỉnh lên còn thức thời vậy. Mà ông là dân kế toán đấy. Làm kế toán cho công ty xây dựng mà hỏi cái thông tư 16 cũng không biết.

    Chị lại quay sang dằn hắt anh khi mình vừa kể đôi ba câu chuyện đất cát dạo này.

    - Là thông tư gì vậy? - Anh hỏi nhỏ mình.

    - Dạ, thông tư 16 cho phép ủy quyền công chứng tài sản nhà ở hình thành trong tương lai. Cái đó sẽ khiến cho thị trường bất động sản sôi động trở lại.

    Chị bảo mình trả lời vậy là ẩu. Phải thế này mới đầy đủ: nhưng với điều kiện là căn hộ chuyển nhượng đó đã được ký dạng hợp đồng mua bán với chủ đầu tư.

    - Mình có nhà rồi mà em.

    - Ông chả hiểu cái gì cả.

    Anh đường hoàng là một trí thức mà sao bên chị khi nào cũng thảm hại thế này.

    ***

    Chung không chịu đến nhà chị nữa.

    - Tao sợ mày ạ.

    Nó tả lại như thể mình chưa bao giờ đến đó.

    Bước vào là cảm giác hoang lạnh, bếp thì sặc mùi ẩm mốc, cốc chén cái nào cũng nhớp nháp.

    Còn cái giường bà ấy thì tao chịu luôn. Vụn bánh quy, vụn mì tôm, bã trà rồi đủ thứ gi gỉ gì gì. Thế mà hai đứa mày cũng ngủ được trên đó. Tao thương đứa bé trong bụng chị ấy.

    Mình nói tại Chung kỹ tính quá.

    Một chiều đang trên đường từ cơ quan về nhà thì chị gọi mình đi ăn mì Ý ở phố Huế cùng hai mẹ con. Nhà hàng sang trọng. Ăn xong mình theo chị về nhà. Đèn neon mờ đục. Anh đang trong bếp ăn mì tôm, dáng không ra đứng không ra ngồi, như thể quấy quá cho thật nhanh.

    Thả cái bát vào chậu, anh cũng lên phòng. Tiếng chị nhắc con đi tắm nhanh còn học bài. Tiếng ti vi từ phòng anh.

    Mình vẫn cứ ngồi đần ra đấy. Em sẽ không bao giờ đến đây nữa, em thề là như vậy.

    ***

    Diễn đàn chứng khoán.

    Topic lập ra nối dài hàng trăm trang, bỏ cả công việc chuyên môn đọc miệt mài không sót ý kiến nào. Thân quen nhiều nick, thành tâm học hỏi. Đã hiểu thế nào là eps cơ bản, eps pha loãng, hệ số beta… Nhịp đập thị trường, nhịp đập trái tim mình.

    Ảo tưởng sức mạnh, nghĩ mình kiến thức đã trên rất nhiều người.

    Một ngày ôm laptop đi học thêm phân tích kỹ thuật, theo giới thiệu của một tay anh chị trên diễn đàn. Học phí 10 triệu, học trong một tuần. Đến nơi, ngớ người khi giáo viên dạy mình là Forget.

    Chị hỏi lâu nay mình có liên lạc với Hạnh không.

    Hạnh đã bỏ việc cơ quan.

    Hạnh đã từ giã đời công chức, làm một người tự do.

    - Em tưởng nó là đứa muốn ổn định.

    - Tao nằm ổ nó trưa nào cũng tới, than vãn em bỏ việc đây, em muốn bỏ việc lắm rồi, em sắp phát điên rồi. Cứ nghĩ nó rên vậy thôi để xả stress không ngờ làm thật.

    - Tiếc cho nó quá, gần chục năm biên chế nhà nước rồi.

    - Nó bảo đi làm không có gì vui, không trưởng thành lên được, lương thì không đủ sống. Cơ quan nó từ khi sếp mới về lại bày ra thêm những quy định. Nó chịu không nổi.

    - Thế giờ nó làm gì rồi chị?

    - Chưa thấy báo cáo. Mày lưu số mới của nó rồi gọi.

    Từ ngày cuốn vào chứng khoán mình chẳng còn tâm trạng hẹn hò gì với bạn bè. Đến cơ quan là dán mắt lên màn hình điện tử, diễn đàn, sky bàn luận về cổ phiếu, các thông tin kinh tế liên quan. Chị nói chuyện của Hạnh khiến mình cũng giật mình.

    - Cùng lắm tao về quê bán hết phần đất ông bà già chia gia tài cũng đủ ăn cả đời, chả chết đói đâu mà lo.

    Hạnh gọi một ly sinh tố rít một hơi, sau đó gọi tiếp ly cà phê nâu đá.

    Nó phải đấu tranh tư tưởng ghê gớm mới đi đến quyết định.

    - Lần đầu tiên nghĩ tới chuyện bỏ việc, tao trùm chăn khóc cả đêm. Ly hôn người chồng mình vẫn đang yêu tha thiết có lẽ cũng đau khổ tới mức vậy là cùng.

    - Mày đắm đuối quá rồi tuyệt vọng à?

    - Con bé mới vào thế chỗ tao nghe nói chạy hết 120 triệu đấy.

    - Điên à?

    - Nếu không dứt khoát lần này thì sẽ không bao giờ tao bỏ việc được.

    - Người nhà không cản à?

    - Tao đang giấu.

    - Chơi chứng khoán không, tao bày?

    - Biết sơ sơ rồi, nhà Forget khối sách.

    - Sách và thực tế khác xa mày ơi.

    - Tính sau, tao chơi một thời gian đã.

    Nên mừng hay lo cho Hạnh đây, mình cũng không biết nữa. Chỉ thấy rằng chẳng có gì gọi là ổn định khi mà người ta đi làm không đủ sống.

    ***

    Năm 2011 thị trường chứng khoán lình xình, kiếm được một con sóng ăn vài chục phần trăm cũng khó. Forget rút hết vốn và lãi ra khỏi thị trường, chuyên tâm đi làm giáo viên dạy người chơi chứng khoán.

    - Chị tài giỏi vậy mà sao lấy anh?

    - Khi đó tao muốn sống ở Hà Nội nhưng sợ bon chen.

    - Nếu sống với một phụ nữ an phận có lẽ anh hạnh phúc.

    - Ông ấy ổn mà. Tao mới khổ. Bao nhiêu tiền tao cũng chẳng thấy vui.

    Thời gian trôi đi. Hạnh lông bông bấy tới giờ. Chung vẫn cảnh thuê nhà, lần lượt sinh hai đứa con và mảnh đất thì vẫn không bán được dù đã giảm giá đi một nửa. Mình cũng từ giã đời công chức, trôi theo từng con sóng.
    timhoasim thích bài này.
  9. Petit Papa

    Petit Papa Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    29/08/2014
    Đã được thích:
    423
    Các bác đọc rồi nhận xét dùm với nhé, tôi sẽ lần lượt post lên để tổng hợp, sàng lọc ý kiến khen chê, rồi làm tập truyện ngắn luôn!

    Các nhà đầu tư mua bán chứng khoán đều từng trãi, sâu sắc nên nhận xét sẽ rất đang ghi nhận.

    Cảm ơn các bác trước!
    Last edited: 28/12/2016
  10. lucky_luk

    lucky_luk Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    04/06/2015
    Đã được thích:
    908

Chia sẻ trang này