TTCK Việt Nam bây giờ, nói chưa đi đôi với làm, nói nhiều làm ít??? đang trở thành căn bệnh trầm kha

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi oneheartonelove, 29/01/2008.

726 người đang online, trong đó có 290 thành viên. 18:10 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 217 lượt đọc và 1 bài trả lời
  1. oneheartonelove

    oneheartonelove Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    05/04/2006
    Đã được thích:
    0
    TTCK Việt Nam bây giờ, nói chưa đi đôi với làm, nói nhiều làm ít? đang trở thành căn bệnh trầm kha.

    Nói & làm


    Trong chuyến công tác lên một tỉnh miền núi phía Bắc gần đây, tôi có tạt vào thăm anh bạn, là giám đốc một doanh nghiệp chuyên ngành nông - lâm sản. Cũng một phần là để mừng cho doanh nghiệp của anh, dù nhỏ nhưng cũng đã niêm yết trên sàn chứng khoán, được nhiều người biết đến? Nào ngờ, ông giám đốc mặt nhăn như quả táo tầu ngâm rượu: ?o Mừng ít lo nhiều ông ạ. Từ ngày cổ phiếu công ty niêm yết trên sàn, tôi phải giữ gìn như gái đẻ. Đi đứng từ tốn, ăn uống nhỏ nhẹ? Nói dại, vợ chồng tôi có bề gì mà tan đàn xẻ nghé thì chuyện trong nhà thành chuyện hàng Tổng, hàng Huyện? Đấy, gương tày liếp đấy!!!?.

    Hoa đào năm ngoái?

    Nói gì thì nói, câu chuyện về áp lực quản trị của những người đứng đầu, khi đưa doanh nghiệp mình trở thành công ty đại chúng, là một tiên đề không cần phải chứng minh. Mà chả riêng gì doanh nghiệp, các nhà quản lý hay mỗi thành viên tham gia thị trường đều phải nói và làm với những chuẩn mực ngày càng cao cấp hơn, nếu muốn làm vừa lòng nhà đầu tư - những ông chủ khó tính. Đáng tiếc là, TTCK Việt Nam bây giờ, nói chưa đi đôi với làm, nói nhiều làm ít? đang trở thành căn bệnh trầm kha.

    Còn nhớ, vào những ngày thị trường thăng hoa, mỗi ngày ghi thêm một kỷ lục mới, nhà đầu tư hớn hở như ?oếch gặp mưa rào?, còn cơ quan quản lý thì lo thắt ruột, cái lo của một người chỉ gánh được 50 cân, nay mỗi ngày có kẻ cứ ?olừa lừa? chất thêm vào vài lạng. Những cảnh báo ùn ùn được đưa ra, nhanh hơn tốc độ của việc đắp đê ngăn lũ. Mà nhanh hơn là phải, nói bao giờ chả nhanh hơn làm! Ông Tổng giám đốc Sở GDCK TP. HCM lúc bấy giờ còn có một câu nói nổi tiếng, đại ý: Chỉ số chứng khoán là chưa cao nhưng giá cổ phiếu là quá cao. Ý ông muốn nói rằng, y phục phải xứng kỳ đức, chứ sức lực nội tại của các doanh nghiệp trên sàn thế nào mà dám ?ođèo bòng? một chỉ số Index chót vót làm vậy(!?) Chỉ nguyên lời nói của ông Trần Đắc Sinh đã kìm giữ được đà tăng trưởng quá nhanh của TTCK, khiến mấy kẻ độc mồm kháo nhau rằng ?oÔng Đắc Sinh mà mở miệng là thị trường Đắc Tử ngay?? Tất nhiên, đẩy thị trường đến tình thế hôm nay không phải là ông Sinh, mà là những lời nói và việc làm kỳ quặc hơn nhiều.

    Ngày tháng thoi đưa, Tết con Chuột sầm sập đến gần, vạn nhà đầu tư thì có lẽ đến non mười ngàn ngậm ngùi than thở: ?oHoa đào năm ngoái còn cười gió đông??. 1.000, 900, 800 và dưới 800 liệu đã là mốc cuối cùng??? Các nhà quản lý, điều hành nói gì, làm gì đi chứ - nhà nhà sôi sục. Khổ lắm, nói nhiều lắm rồi, nhưng thị trường ở ta bây giờ chỉ ?ođưa đẩy? bằng lời lẽ nhẹ nhàng, âu yếm động viên thôi, chứ trong danh mục thuốc trợ lực, cái ?omón thuốc kích thích? ấy bị điều ong tiếng ve và cấm nhập khẩu rồi - nhà quản lý phân bua. Nhà đầu tư thì kêu ca: các vị làm đi chứ, nói lắm, ích gì! Còn người viết thì đồ rằng, sức nặng của các tuyên bố, các phát ngôn đã được kỳ vọng quá đáng (Ông Sinh nói có một câu mà thị trường đang bạo phát còn chững lại kia mà. Đằng này, nhiều đấng, nhiều bậc còn phát ngôn ?ohoành tráng? hơn nhiều, chả lẽ không đẩy được thị trường đi lên hay sao?). Thế nhưng, đoàn quân Index vẫn ùn ùn đổ dốc, lời nói của các bậc khả kính đã hết thiêng hay thị trường bảo rằng, có thực mới vực được đạo!



    Đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên?

    Đến khổ mấy nhà quản lý công ty đại chúng. Từ ngày nước Nam ta sinh ra TTCK, doanh nghiệp kéo nhau lên sàn, các nhà quản lý vốn quen ăn to nói lớn bỗng cẩn thận ra mặt. Báo chí ngày xưa có nhỡ viết sai điều gì thì chỉ cần điện thoại, xin hai chữ ?ođại xá? là xong. Bây giờ thì mùa xuân bình yên ấy qua mất rồi, chỉ một thông tin sơ sẩy thì nào là đính chính, nào là thư gửi Tổng biên tập, nào là cạch mặt? (cánh nhà báo chứng khoán cứ đùa nhau rằng, mấy ông lãnh đạo doanh nghiệp niêm yết dạy cho cách rèn chữ, chọn câu còn sát sao hơn mấy thầy dạy báo chí ngày xưa, trong trường đại học). Giám đốc một doanh nghiệp niêm yết thì kể khổ rằng: ?oCác vị cũng phải thông cảm cho chúng tôi. Quan trên nhìn xuống, người ta trông vào, ngày trước chỉ chịu trách nhiệm với giỏi lắm là vài ngàn người lao động. Bây giờ, lơ mơ là hàng chục ngàn cổ đông, họ ?ocắt cổ? chúng tôi. Nói và làm bây giờ lúc nào cũng như vừa được đưa vào diện quy hoạch?.

    Tất nhiên, nhân vô thập toàn. Cả trăm doanh nghiệp trên sàn là cả trăm ông chủ với những mừng vui, hờn giận đời thường như ai. Câu chuyện ?onói và làm?, với mỗi người lại được hiểu theo những tầng nấc ý nghĩa khác nhau. Năm ngoái, ông Trương Gia Bình, ?osếp? trưởng FPT cảm khái rằng: chẳng biết quý vị cổ đông nghĩ gì chứ doanh nghiệp tôi làm ăn vẫn cực tốt, ban lãnh đạo và nhân viên vẫn ngày đêm miệt mài vắt sức cho quyền lợi cổ đông. Nghĩa là, vế ?oLÀM? vẫn cực kỳ xuôi chèo mát mái. Nhưng rồi, ông Bình cũng chợt nhận ra rằng, không ?oNÓI? ra thì cũng chẳng mấy ai biết mình làm gì! Minh chứng là, một ban quan hệ cổ đông (kiểu như Bộ Truyền thông) được hình thành.

    Kiểu của FPT, cứ tạm gọi là điều thất sách của việc ?oLÀM? nhưng không ?oNÓI?. Nhưng còn bao việc mắt thấy tai nghe trên TTCK cho ta thấy những hoạt cảnh, nói mà chẳng chịu làm: những bản kế hoạch, dự án trên giấy khi huy động vốn để rồi lại lấy tiền cổ đông đi ?ochơi chứng khoán?; những báo cáo tài chính mập mờ, cốt để ru ngủ nhà đầu tư; những đại ngôn về định hướng trở thành tập đoàn, đa ngành, đa nghề để rồi ?o trăm voi chẳng được bát nước xáo??vân vân? và? vân vân?

    Ngày còn nhỏ, mẹ tôi bảo rằng, chẳng nên trò trống gì cái kẻ ?oăn không nên đọi, nói chẳng nên lời?. Nhưng tôi cũng được dạy rằng: ?olời nói, đọi máu?. Chẳng biết rằng, cậu bé chứng khoán nhà ta đã ?onằm lòng? những câu ngạn ngữ nhập môn???

    http://tinchungkhoan24h.com/luotsongclub/viewforum.php?f=3
  2. oneheartonelove

    oneheartonelove Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    05/04/2006
    Đã được thích:
    0
    Bài toán IPO thiếu lời giải đúng
    Thứ ba, 29.01.2008, 10:00am (GMT+7)
    Năm 2007 là năm được kỳ vọng sẽ đánh dấu một bước ngoặt trong tiến trình cổ phần hoá DNNN: nhiều ông lớn dự kiến được IPO như VCB, MobiFone, BIDV, Bảo Việt, Đạm Phú Mỹ... Nhưng kết thúc năm, chỉ có Đạm Phú Mỹ, Bảo Việt, VCB được IPO, cả ba đều không đạt kết quả như mong đợi. Vậy đâu là những tồn tại trong quá trình IPO, ai phải chịu trách nhiệm về những đợt IPO không thành công, gây ảnh hưởng xấu đến TTCK?

    Bất cập của cơ quan quản lý

    Trong giai đoạn từ nay đến năm 2015, một loạt doanh nghiệp lớn tiến hành cổ phần hoá, giảm bớt tỷ lệ sở hữu của nhà nước.

    Chủ trương đúng nhưng được thực hiện chậm, ngành nào cũng có lý lẽ và hướng đi riêng của mình. UBCK, cơ quan trực tiếp điều hành thị trường, dường như đã thành công, từ sự tăng trưởng nhanh của số lượng doanh nghiệp niêm yết, tỷ trọng vốn hoá thị trường/GDP lẫn số nhà đầu tư tham gia thị trường. Nhưng với việc VN-Index đang rời ngưỡng 800 điểm, mà nguyên nhân cơ bản được quy trách nhiệm cho các cuộc IPO Đạm Phú Mỹ, Bảo Việt và đặc biệt là VCB, thì tình hình không sáng sủa đến mức ấy.

    Các cơ quan quản lý dường chưa tìm được tiếng nói chung. Chính phủ muốn cổ phần hoá DNNN thành công, UBCK muốn thị trường phát triển, doanh nghiệp niêm yết nhiều hơn, nhiều nhà đầu tư tham gia hơn? Nhưng đúng lúc thị trường có điều chỉnh giảm, NHNN ban hành Chỉ thị 03, yêu cầu đưa tỷ lệ dư nợ cho vay đầu tư chứng khoán về mức từ 3% trở xuống. Như một chiếc xe đang bon bon bỗng phanh gấp, VN-Index tiếp tục trượt dốc, nhà đầu tư lỗ nhiều hơn lãi, các ngân hàng thương mại bị buộc phải điều chỉnh chiến lược kinh doanh, nguồn vốn hạn hẹp dẫn tới IPO nhiều doanh nghiệp không có người mua, thất bại.

    Cơ quan thuế không đứng ngoài cuộc vì chỉ tiêu sức ép: năm sau thu luôn phải cao hơn năm trước. Với cam kết gia nhập WTO, thuế nhập khẩu nhiều mặt hàng giảm, phải có nguồn thu khác bổ sung. Thuế thu nhập cá nhân, trong đó có thu nhập từ đầu tư chứng khoán đã được nhắm tới. Ngay sau đó, dự thảo Luật Thuế thu nhập cá nhân ra đời với mức thuế đánh vào những người đầu tư chứng khoán là 25%, tỷ lệ này sau nhiều lần tranh cãi được rút xuống 20%.



    Doanh nghiệp và sự minh bạch thông tin

    Những điểm đáng chú ý trong quá trình IPO các doanh nghiệp lớn như Bảo Việt, VCB, Sabeco? là định giá doanh nghiệp, thông tin không rõ ràng về kết quả kinh doanh, việc sử dụng nguồn vốn thặng dư sau khi IPO.

    Có một đặc điểm chung của khối DNNN khi IPO là, nhà đầu tư biết rất ít thông tin về các doanh nghiệp này, nội dung các bản cáo bạch không đầy đủ, rõ ràng, phần vốn thặng dư sau IPO không biết được giữ lại bao nhiêu... Nhà đầu tư khi đấu giá luôn trong tình trạng vừa đọc vừa đoán. Sự thiếu minh bạch trong công bố thông tin lại chủ yếu xuất phát từ bản thân chính doanh nghiệp: điển hình như, che dấu thông tin về đối tác liên doanh, quyền sử dụng đất để một số lãnh đạo công ty Intimex trúng giá đấu, VCB đưa vào quỹ dự phòng quá cao, các khoản đầu tư tài chính thông tin chưa cụ thể?



    Nhà ĐTNN

    Đây là nhóm nhà đầu tư đang gây ảnh hưởng mạnh mẽ đến xu hướng tăng giảm của thị trường, nhất là ở sàn HOSE, khi tỷ lệ nắm giữ cổ phiếu trung bình của họ trên HOSE vào khoảng 30%. Số lượng quỹ không ngừng tăng lên với hơn 60 quỹ, số vốn đang nằm trong tài khoản chờ giải ngân lên tới hàng tỷ đô la. Trong con mắt nhà ĐTNN, Việt Nam là một thị trường đầy tiềm năng, tốc độ phát triển kinh tế cao. Điều này phần nào phản ánh trong chiến lược đầu tư của họ là chủ yếu dài hạn, lượng mua vào tính tổng thể, gấp nhiều lần lượng bán ra.

    Danh mục đầu tư của khối này chủ yếu tập trung vào các tập đoàn lớn, tổng công ty tiềm năng, các ngân hàng quốc doanh cỡ bự đang chờ cổ phần hoá và IPO. Với kiểu đấu giá Hà Lan, nhà ĐTNN hầu như không thể (và không muốn) cạnh tranh về giá với các nhà đầu tư nội trong bối cảnh thị trường nóng như đầu năm 2007. Với nguồn tài chính mạnh mẽ, khối lượng nắm giữ cổ phiếu trên sàn lớn và mục đích phải giảm nhiệt thị trường niêm yết để mua IPO với giá thấp, việc tung ra một khối lượng lớn cổ phiếu với giá thấp, khối nhà ĐTNN đã thành công trong việc đẩy thị trường đi xuống. Nếu đi xa hơn, theo ý kiến cá nhân tác giả, không loại trừ khả năng nhà ĐTNN tiếp tục dùng chiêu bài này để đạt được mục đích dài hơn, như yêu cầu mở room hay thay đổi một số chính sách vĩ mô.



    Đối trọng nào?

    TTCK Việt Nam có ba thành phần tham gia chủ yếu là sở hữu nhà nước, ĐTNN và nhà đầu tư nội. Xét về vị thế, chỉ có khối sở hữu nhà nước, mà đại diện là SCIC là có khả năng và tiềm lực so với khối đầu tư ngoại để cán cân trên bàn cờ chứng khoán được cân bằng hơn. Cũng khá ngạc nhiên cách đây chừng một năm khi thị trường nóng, một lãnh đạo của SCIC lại trả lời "hồn nhiên" là, SCIC không hề có ý định khi thị trường nóng thì bơm hàng vào và ngược lại.

    Nếu bạn là nhà sản xuất, trước khi tung một sản phẩm ra thị trường, bạn phải làm gì? Điều đầu tiên, có lẽ là phải nghiên cứu thị trường, đưa ra chiến lược marketing đúng đắn và tìm thời điểm thích hợp.

    Thế nhưng các đợt IPO của một số "ông lớn" vừa qua thì sao? Giới thiệu sản phẩm sơ sài, che giấu ưu điểm, định giá cao... Kết cụ thể như thế nào thì chúng ta đã thấy. Nếu thấy sản phẩm của mình bị đối thủ cạnh tranh, bạn sẽ có biện pháp hay mặc kệ cho đối thủ của mình muốn làm gì thì làm? Lý do mà bạn đưa ra để biện hộ, là giá vốn hàng của mình rẻ lắm, mình bán thế này cũng lời bao nhiêu lần rồi lo gì. Thật là nguy hiểm cho doanh nghiệp nào là đại lý bán hàng cho những ông chủ như vậy.

    Với cổ đông sáng lập, bất kể nhà nước hay tư nhân nếu có tư tưởng mình bán bao nhiêu cũng lời, rồi không song hành cùng lợi ích đa số cổ đông thì chắc chắn sẽ thất bại. TTCK được xây dựng phần lớn bởi niềm tin và sự kỳ vọng, giá cổ phiếu được hình thành chủ yếu do các nhà đầu tư nhỏ lẻ mua bán trên thị trường tạo ra, khi các đợt bán tháo xảy ra thì không dễ gì niềm tin được phục hồi một sớm một chiều.

    Rõ ràng bây giờ chúng ta rất cần thị trường nóng lên mà không sao đẩy lên nổi. VN-Index tăng, có nghĩa giá trị doanh nghiệp tăng, nhà đầu tư có lãi, cổ đông nhà nước bán cổ phần giá cao, doanh nghiệp phát hành tăng vốn cũng thu được thặng dư vốn, nâng giá trị vốn chủ sở hữu. Nếu nhìn vào TTCK chỉ nhìn thấy những người đầu tư thua lỗ, liệu có ai muốn tham gia không?

    Chúng ta đang có nền kinh tế tăng trưởng cao, các doanh nghiệp năng động, vậy cớ gì TTCK lại không phải là hàn thử biểu phản ánh nền kinh tế? Tất cả tuỳ thuộc vào chính sách quản lý cũng như việc thực hiện giám sát, để thị trường phát triển một cách lành mạnh ổn định, đóng góp vào sự phát triển chung của đất nước.

Chia sẻ trang này