Tự hào dân tộc nhìn từ bóng đá và “Nobel toán học” - dân Việt mình thể hiện như thế nào qua cách nhì

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi thachanhisc, 20/08/2010.

931 người đang online, trong đó có 372 thành viên. 20:41 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
Chủ đề này đã có 612 lượt đọc và 13 bài trả lời
  1. thachanhisc

    thachanhisc Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    29/03/2010
    Đã được thích:
    0
    Tự hào dân tộc nhìn từ bóng đá và “Nobel toán học”
    Cập nhật lúc: 8/20/2010 11:54:20 AM (GMT+7)
    Từ câu chuyện người Việt cổ vũ bóng đá và sự kiện giáo sư Ngô Bảo Châu giành giải thưởng toán học quốc tế, anh Quang Thạch trăn trở về cách thể hiện sự tự hào dân tộc của người Việt Nam, đặc biệt là giới trẻ.
    VNR500 giới thiệu cùng bạn đọc bài viết của anh. Các ý kiến trao đổi với tác giả, xin gửi về vnr500@vietnamnet.vn
    Người Việt sẵn sàng “đêm trắng” cùng bóng đá, phố phường rộn rã đón chào “những người hùng sân cỏ” trở về nhà, nhưng hôm qua, khi dân tộc Việt lần đầu tiên được cộng đồng thế giới vinh danh, phố xá vẫn lặng yên, không cờ hoa và thiếu tiếng champane nổ ròn.

    [​IMG]
    Sự đối lập giữa tự hào bóng đá và tự hào trí tuệ Việt. (Ảnh phải: Dân trí; Ảnh trái: Quang Thạch) Ở nước ngoài, mỗi khi có nhà khoa học hay công dân giành được các giải thưởng quốc tế lớn trong các cuộc tỉ thí tài năng khoa học tự nhiên và xã hội, người dân nước đó đổ xô ra đường ăn mừng với niềm vui tự đáy lòng và lòng tự hào dân tộc trào dâng.
    Ở Việt Nam, mỗi khi đội bóng Việt Nam được vào chung kết thì rất nhiều người Việt, từ trẻ tới già, mang cờ đỏ sao vàng chạy khắp phố xá, làm rung động phố phường. Và đêm thức trắng, đêm không ngủ, thao thức cùng bóng đá. Bóng đá trở thành một thứ “thuốc phiện” khiến người ta lú lẫn, quên ăn quên ngủ.
    [​IMG]Hôm qua, báo chí trong nước và nước ngoài đều rầm rộ đưa tin giáo sư Ngô Bảo Châu giành được huân chương Fields, giải thưởng được coi như một “Nobel về toán học”, nhưng mọi hoạt động ở Hà Nội thì vẫn như thường nhật. Những tưởng câu chuyện Ngô Bảo Châu sẽ khiến phố phường thủ đô nghìn năm văn hiến rợp cờ hoa, nhưng hóa ra không phải.
    Câu chuyện về người Việt Nam đầu tiên được nhận giải thưởng khoa học quốc tế danh giá, người châu Á thứ 4 giành giải thưởng Fields trong suốt 70 năm qua, có vẻ như là sự tự hào của riêng báo chí và một số ít người yêu khoa học hoặc cư dân mạng.
    Ngoài đời thực, chỉ có số ít sinh viên tỏ ra hào hứng, đổ ra đường để thể hiện niềm tự hào dân tộc. Sự háo hức này không lôi kéo được ai, chỉ khiến vài người tò mò “cổ vũ cái gì thế nhỉ?”, “chắc là ngày lễ gì đó”... Cũng có vài người hỏi, “anh Châu được giải Nobel rồi à?” cứ như thể đó là một chuyện rất thường.
    Cái sự lạc lõng đó khác hẳn với tinh thần bóng đá, thậm chí còn thua sút hơn cả việc một nam diễn viên Hàn Quốc hay một ban nhạc châu Âu lần đầu sang Việt Nam.
    Hành động biếu thị niềm vui, niềm tự hào dân tộc của dân chúng, đặc biệt là giới trẻ đối với khoa học dường như lạnh nhạt hơn nhiều so với bóng đá, ca sĩ hoặc hoa hậu. Phải chăng điều này cho thấy, người Việt Nam chỉ quan tâm tới những sự kiện mang tính bề nổi, hơn là những giá trị thể hiện đẳng cấp thực sự của dân tộc.




    Mời anh em bỏ chút thời gian chia sẻ tình cảm với anh Châu nhà Ta cái nhỉ .....................




    Tác giả: Khánh Linh
    Bài đã được xuất bản.: 7 giờ trước



    Có lẽ chưa khi nào Phát ngôn - Hành động tuần này vui đến thế. Hiện tượng Ngô Bảo Châu đã choán hết các mặt báo trong suốt tuần qua và là tâm điểm chú ý của xã hội. Song, trong niềm vui, niềm tự hào chất ngất đó, lại thoáng những ngậm ngùi, nuối tiếc.
    Tự hào Ngô Bảo Châu và trách nhiệm của các nhà lãnh đạo

    Niềm vui lấp lánh ngay khi Tuần Việt Nam đang tổng hợp phát ngôn hành động của tuần này, bởi một người Việt Nam được vinh danh trên đỉnh cao của Toán học thế giới: GS Ngô Bảo Châu nhận giải Fields 2010.
    Không cần nhắc lại ý nghĩa của giải Fields bởi đã tràn ngập trên các phương tiện thông tin đại chúng những ngày qua, nhưng người Việt Nam sẽ tự hào hơn khi GS Ngô Bảo Châu không chỉ là người Việt Nam đầu tiên đạt tới thành tựu này, mà thành tựu của anh đã đẩy Việt Nam lên thành quốc gia thứ hai của châu Á (chỉ sau Nhật Bản với 3 huy chương Fields vào các năm 1954, 1970, 1990) được vinh danh trên đỉnh cao của lĩnh vực toán học. Những cường quốc khoa học của châu Á như Hàn Quốc, Ấn Độ đều chưa chạm tay đến được giải thưởng, kể cả Trung Quốc cũng chưa thật sự có danh hiệu này, bởi Nhà toán học Terence Tao dù gốc gác là người Trung Quốc nhưng lại nhận giải thưởng vào năm 2006 với quốc tịch Úc/Mỹ.
    Tự hào, hạnh phúc trước thành tựu của GS Châu là điều đương nhiên, tự hào vì cái tên Việt Nam được sánh ngang các cường quốc năm châu trong lĩnh vực Toán học cũng là hoàn toàn chính đáng, nhưng xin đừng tự hào theo kiểu... adua: thấy người khác tự hào thì cũng tự hào, tự hào mà chẳng biết căn nguyên cội rễ ở đâu!
    Có một điều chắc chắn, giới Toán học Việt Nam đương nhiên có quyền tự hào nhất, bởi vinh quang của GS Châu kết tinh từ một thời kỳ hoàng kim của Toán học Việt Nam.
    [​IMG]
    Ngô Bảo Châu nhận Huy chương Fields. Ảnh: BBC Nói cách khác, anh Châu may mắn vì rời Việt Nam vào năm 1990, khi Toán học Việt Nam chưa xuống dốc, và thành công của anh cũng là thành công của những con người thuộc thế hệ đã làm nên giai đoạn hoàng kim ấy của Toán học. Thế hệ ấy có quyền tự hào vì một hậu duệ của họ đã bước lên đài vinh quang.
    Họ được an ủi và có động lực mạnh mẽ để bắt đầu "leo dốc", đưa Toán học Việt Nam trở lại, biết đâu lại tốt đẹp như, thậm chí tốt đẹp hơn thời hoàng kim? Trọng trách ấy, tin chắc rằng các nhà Toán học đủ sức thực hiện, bởi trong hàng ngũ của họ không chỉ có một GS Ngô Bảo Châu đang trên đỉnh cao, mà đó là một khối gắn bó, thống nhất của những con người có chung niềm đam mê trong sáng mà ít ngành nghề khác có được.
    Đọc những chia sẻ của đủ các thế hệ trước và trong ngày GS Ngô Bảo Châu được vinh danh, có một niềm hạnh phúc "nhẹ nhàng" len trong trái tim của người viết bài: Dân Toán Việt Nam yêu thương, đoàn kết với nhau quá. Nhưng như GS kỳ cựu Hoàng Tụy đã tâm sự chân thành, Toán học Việt Nam vẫn có những hậu duệ của GS Lê Văn Thiêm, nhưng lại đang thiếu vị tư lệnh ngành như GS Tạ Quang Bửu, và một lãnh đạo cấp cao như Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng ngày xưa, để tìm lại "một thời đã xa" của Toán học.
    Vậy là, trách nhiệm vinh quang đang được truyền đến các nhà lãnh đạo, mong sao niềm hạnh phúc khi trí tuệ Việt Nam ngang hàng với thế giới sẽ tiếp lửa để họ sáng suốt đưa ra những chính sách đúng đắn không chỉ với Toán học Việt Nam.
    Tái cơ cấu Vinashin: nín thở hy vọng...
    Vui thì quá vui, nhưng vẫn phải "trở lại" mặt đất để điểm danh thêm một vài phát ngôn hành động đáng chú ý tuần qua.
    Câu chuyện tập đoàn Vinashin trở lại "lai rai" tuần qua, bởi từ Bộ Chính trị đến Chính phủ đều tràn ngập quyết tâm sẽ tái cơ cấu thành công tập đoàn Vinashin, dù "Tái cơ cấu Vinashin không thể ngày một, ngày hai. Có thể sang năm thứ 4, thứ 5 mới có được một tập đoàn Vinashin đúng nghĩa. Do đó cần phải xác định rõ mục tiêu là củng cố, ổn định và phát triển để đảm bảo có được ngành công nghiệp tàu thủy phát triển mạnh với Vinashin làm nòng cốt" như lời Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng, Trưởng ban chỉ đạo Tái cơ cấu Vinashin phát biểu tại phiên họp đầu tiên của Ban chỉ đạo vào ngày 17.8.
    Đã có không ít những đề xuất ngược - xuôi, tiến - lùi được đưa ra sau sự đổ vỡ của Vinashin, nhưng khi đã có những quyết định từ cấp cao nhất thì cả hệ thống sẽ phải cùng vào cuộc, trong đó có một phần việc quan trọng là... thông tin tuyên truyền để dư luận xã hội ủng hộ.
    [​IMG]
    Khoản nợ khổng lồ 86.000 tỷ đồng của Vinashin đã làm choáng váng biết bao người dân Việt Nam, Ảnh Kimcokynhan Chẳng gì thì khoản nợ khổng lồ 86.000 tỷ đồng của Vinashin đã làm choáng váng biết bao người dân Việt Nam, những người cả đời không thể có nổi đến vài chục triệu đồng. Rõ ràng, đòi hỏi những người dân nghèo kia ủng hộ quyết tâm của Chính phủ sẽ khó hơn đòi hỏi những đại gia dễ dàng có tiền tỷ. Các cơ quan, tổ chức cùng thuộc nhà nước, kể cả các tỉnh thành như những người anh em cùng cha mẹ, chưa hẳn đã "hài lòng" nhưng sẽ dang tay giúp đỡ nhau thôi. Các nhà lãnh đạo chắc chắn hiểu rõ hơn ai hết, không thể để người dân đổ vỡ niềm tin thêm một lần nữa. 4 đến 5 năm là quãng thời gian dài, chỉ biết hy vọng lần này công cuộc tái cơ cấu Vinashin sẽ công khai minh bạch hơn, các ý kiến phản biện của chuyên gia được lắng nghe thấu đáo hơn, để con tàu Vinashin có thể chạy đúng hướng. Mong lắm thay!
    Rùng mình trước một giả tưởng...
    Nếu so sánh với một niềm vui tầm quốc gia, một vấn đề đại sự tầm quốc gia, thì chuyện những hồ sơ giả, bằng giả của lãnh đạo các tỉnh tự nhiên có phần "chẳng có gì là quan trọng". Nhưng tưởng thế thôi, chứ vắt tay lên trán nghĩ thêm một tý, lại thấy chuyện bằng giả, hồ sơ giả cũng là chuyện quốc gia đại sự, bởi đây không còn là những trường hợp cá biệt, riêng lẻ nữa mà nó có chiều hướng phát triển như bệnh ung thư vào giai đoạn cần xạ trị.
    Câu chuyện Trưởng ban Tuyên giáo tỉnh ủy Nghệ An Tô Hồng Hải làm giả hồ sơ để được xét tặng Huân chương Lao động hạng 3 được báo Lao động phát hiện, nào không khai việc cá nhân bị Ban thường vụ Tỉnh ủy Nghệ An thi hành kỷ luật với hình thức khiển trách năm 2007, khi còn đương chức Bí thư Thành ủy TP.Vinh; nào không được Thủ tướng Chính phủ tặng bằng khen, không liên tục đạt danh hiệu chiến sĩ thi đua cấp cơ sở, không đạt danh hiệu đảng viên liên tục hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, và "táo bạo" nhất là trong hồ sơ có bản trích Họp Hội đồng thi đua khen thưởng Ban tuyên giáo lập ngày 16/3, trong khi bản thân ông Đinh Lĩnh Lương - Chánh văn phòng Ban Tuyên giáo, người ký tên ở vị trí thư ký của biên bản trích ngang lại thừa nhận không tổ chức họp Hội đồng.
    [​IMG]
    Không họp Hội đồng Thi đua, nhưng vẫn làm giả biên bản. Ảnh VNN
    Cũng trong tuần lại có câu chuyện từ Sở GD - ĐT tỉnh Sóc Trăng trên báo Dân Việt (báo điện tử của tờ Nông thôn ngày nay). 59/933 bằng tốt nghiệp THPT là bằng giả, khiến huyện Mỹ Xuyên đã buộc 16 giáo viên phải thôi việc vì sử dụng bằng cấp giả, thậm chí sắp tới hơn 16.000 giáo viên của tỉnh sẽ bị kiểm tra văn bằng. Giá câu chuyện chỉ dừng ở đó để xã hội có thể tin "dùng bằng giả sẽ phải trả giá" thì hay biết mấy, đằng này có một mảng khác "tối" hơn nhiều, rằng giáo viên thì bị xử lý nghiêm, còn cán bộ thì lại xử lý... không nghiêm, ngoài những người đương chức thì có nhiều người được lên chức.
    Vài trường hợp được dẫn chứng cụ thể, nào từ ******* xã lên đảm nhiệm chức vụ Kiểm tra Đảng của Đảng ủy xã Thạnh Phú, từ ******* xã Ngọc Đông lên Phó Chủ tịch UBND xã Ngọc Đông, rồi có người lên làm Chủ tịch UBND xã Đại Tâm, người khác làm Chủ tịch UBND xã Viên An, rồi Phó Bí thư Đảng ủy xã Thạnh Phú... toàn những vị trí chủ chốt cả.
    Hai câu chuyện, một cá nhân, một tập thể, một hồ sơ giả để được vinh danh, một bên bằng giả để được vào làm việc, nhưng đều đáng đau lòng... như nhau. Bởi đây chỉ là những trường hợp bị phát hiện, còn "Kính thưa các đồng chí chưa bị lộ" thì sao?
    Tỉnh Sóc Trăng sẽ kiểm tra bằng cấp của đủ cả 16.000 giáo viên, còn những ngành nghề khác sắp tới có bị "sờ gáy" không? Các tỉnh thành khác trên toàn quốc có dũng cảm như Sóc Trăng không? Danh sách chưa bị lộ liệu dài đến mức nào? và cao đến cấp nào? là những câu hỏi không thể không đặt ra?
    Thoáng chút rùng mình nghĩ đến tình huống giả tưởng: nếu có một cuộc "tổng kiểm tra" bằng cấp của tất cả cán bộ nhà nước thì sẽ "rúng động" đến cỡ nào? Nhưng nếu đủ quyết tâm làm một lần, sẽ mổ xẻ được tận gốc căn bệnh thành tích đang hoành hành trong xã hội, sẽ phân biệt được thật giả và cắt cơn bệnh vàng lộn theo chì như hiện nay. Thậm chí, biết đâu sẽ phát hiện có những trường hợp cán bộ thật sự có năng lực nhưng vì không có bằng cấp thì không được vào làm việc, không được thăng chức, nên buộc lòng phải...xài bằng giả theo trào lưu?
    Vấn đề nằm ở chỗ, ta có đủ quyết tâm giải phẫu khối u này để dứt bệnh không, hay thà cứ vờ như ta đang khỏe, rồi đến một ngày đẹp giời nào đó có muốn xài dao kéo đại giải phẫu cũng không còn kịp nữa?






    Mời anh em bỏ chút thời gian chia sẻ tình cảm với anh Châu nhà Ta cái nhỉ .....................



    Hoan hô anh châu đã làm cả thế giới kinh ngạc[};-[};-[};-


    lãnh đạo Việt nam nhất là ngành giáo dục suy nghĩ gì về tương lai con em chúng ta , còn đời e coi như vứt đi vì cái lũ lãnh đạo thời XHCN hé mở cửa rồi .... buồn lắm thay con mình giờ vẫn vậy!:((:((:((:((:((:((:((:((:((





  2. thachanhisc

    thachanhisc Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    29/03/2010
    Đã được thích:
    0
    Vì sao ít trí thức Việt kiều về nước làm việc? [r23)][r23)][r23)][r23)][r23)][r23)]

    Thứ năm, 22/07/2010 23:27
    Tin liên quan



    Những năm 1970, Hàn Quốc mạnh dạn mời gọi trí thức Hàn kiều trở về đóng góp. 30 năm sau, Hàn Quốc vươn lên thành nền kinh tế thứ 13 thế giới.

    [​IMG]
    Việt Nam có một lợi thế hơn hẳn so với các nước láng giềng là có khoảng gần 4 triệu người đang sinh sống khắp năm châu mà trong đó khoảng 300.000 người đã tốt nghiệp đại học và sau đại học. ​
    Trong số những trí thức Việt Nam này, có nhiều người là những nhà khoa học tên tuổi, chuyên gia đầu ngành hiện đang làm việc tại các đại học, viện nghiên cứu và công ty nổi tiếng ở Mỹ, Úc, Canada, Anh, Hà Lan, Nhật như các đại học Harvard, Standford, Yale, Tokyo, Sydney… các công ty Microsoft, Monsanto, Mitsubishi...​
    Tuy nhiên vì nền kinh tế Việt Nam được thoát thai từ chế độ bao cấp, doanh nghiệp tư nhân chưa phải là chủ lực, tính cạnh tranh trong thương mại chưa cao nên mối liên hệ giữa viện nghiên cứu, các trường đại học và doanh nghiệp chưa được quan tâm. Vai trò của trí thức, nhất là ở đại học và viện nghiên cứu rất mờ nhạt. Chính vì vậy “kho tàng kiến thức” của những nhà khoa học tên tuổi, những chuyên gia đầu ngành Việt kiều ở nước ngoài không được thực sự quan tâm (thậm chí hầu như bị lãng quên).

    Có thể khẳng định, nếu có sự hợp tác về giảng dạy, đào tạo và nghiên cứu của trí thức Việt kiều, dưới bất cứ hình thức nào, cũng sẽ rất có lợi cho công cuộc hiện đại hóa, công nghiệp hoá đất nước.​
    Nhưng tại sao cho đến nay vẫn có rất ít trí thức Việt kiều trở về nước phục vụ? Qua thực tiễn 2 năm trở về nước được làm việc, tôi thấy có những nguyên nhân chính sau đây:

    - Việt Nam chưa thực sự thấy được mối quan hệ hữu cơ giữa khoa học kỹ thuật và phát triển kinh tế, nên một số chính sách và cơ chế để thu hút trí thức không được nghiêm chỉnh thực hiện. Một khi trí thức trong nước chưa được sử dụng đúng mức thì việc trở về của trí thức Việt kiều sẽ không bao giờ xảy ra vì họ đang được làm việc trong điều kiện tốt nhất của nước sở tại;

    - Chưa làm tốt việc cung cấp thông tin về những vấn đề nhạy cảm (ví dụ như biên giới biển đảo, Hoàng Sa Trường Sa, quặng mỏ bauxit Tây Nguyên...) nên trí thức Việt kiều không thấy được Việt Nam đã có sự thay đổi, tiến bộ về mặt dân chủ, phản biện, tự do tôn giáo, từ đó đâm ra hoang mang, lo sợ… không muốn trở về nước;

    - Chưa có đầu mối để tìm tòi, liên lạc, mời gọi… do chính trí thức Việt kiều đảm trách vì trong hàng trăm, hàng ngàn công nghệ cao của thế giới, phải là người có kiến thức mới có thể lựa chọn những công nghệ tốt nhất, thích hợp nhất và có lợi nhất cho đất nước;

    - Thủ tục giấy tờ về nước phải thông qua nhiều Bộ ngành nên rất rườm rà, mất thời gian;

    - Tinh thần “vọng ngoại” của một số ít người trong nước vẫn thích “mắt xanh mũi lõ” dù rằng có nhiều khi “mắt xanh mũi lõ” lại ở trình độ khoa học kỹ thuật thấp hơn, không hiểu Việt Nam hơn trí thức Việt kiều;

    - Tính “địa phương” và “trong ngoài” còn khá phổ biến, môi trường làm việc dựa nhiều vào cảm tính nên nhiều khi không công bằng, thiếu tin tưởng làm trí thức Việt kiều trở thành những thứ trang trí, không có thực quyền và cơ hội đóng góp sở trường khoa học kỹ thuật của mình.

    Từ những năm 1970 Hàn Quốc đã mạnh dạn triển khai chính sách mời gọi trí thức Hàn kiều ở Mỹ trở về đóng góp. Ba mươi năm sau Hàn Quốc vươn lên trở thành nền kinh tế thứ 13 của thế giới. ​
    Cũng thế, Trung Quốc đã ứng dụng chính sách ưu đãi mời gọi trí thức Hoa kiều, và họ cũng đã tiến rất nhanh trong công cuộc hiện đại hoá công nghiệp hoá đất nước, trở thành nền kinh tế thứ ba trên thế giới. ​
    Chỉ có Việt Nam, đã hơn ba mươi năm sau ngày giải phóng, mà vẫn còn loay hoay mãi với câu hỏi về trí thức Việt kiều.
  3. thachanhisc

    thachanhisc Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    29/03/2010
    Đã được thích:
    0
    Giá trị thương hiệu Ngô Bảo Châu
    Với những ước lượng sơ bộ trên đây, giá trị thương hiệu của Ngô Bảo Châu hiện có thể xác định ở mức khoảng 54 tỷ đồng. Cao hơn rất nhiều lần so với các ngôi sao ca nhạc, truyền hình trong nước hiện đang có thu nhập cao ngất ngưởng.




    [r2)][r2)][r2)][r2)][r2)]
  4. Dancewithwolves

    Dancewithwolves Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    05/08/2010
    Đã được thích:
    1.906
    cái gì cũng phải đi lên từ cái gốc, nền móng vững chắc
    phát triển khoa học cơ bản, khoa học ứng dụng là việc cần phải làm gấp >:)
    Việt nam cần nhiều người như GS Châu hơn nữa
  5. Dancewithwolves

    Dancewithwolves Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    05/08/2010
    Đã được thích:
    1.906
    các chú cứ hô hào mua tầu chiến, tên lửa
    không có toán học có mà bắn vào mắt ah
  6. thachanhisc

    thachanhisc Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    29/03/2010
    Đã được thích:
    0
    GS Ngô Bảo Châu gần đây cũng lên ý kiến về một số chủ đề thời sự Việt Nam qua việc viết Bấm thư gửi Quốc hội Việt Nam đề nghị nhìn lại vụ khai thác bauxite ở Tây Nguyên.
    Thư viết: "Trong trường hợp của Việt Nam, ảnh hưởng quá mức của Trung Quốc có thể kéo thêm hệ quả nguy hiểm sau đây: quan hệ hữu cơ vốn có của văn hóa Trung Quốc với văn hóa Việt Nam trở thành đô hộ văn hóa..."
    Ông Ngô Bảo Châu nói Quốc hội Việt Nam hãy thu thập lắng nghe các ý kiến phản biện của các khoa học gia và trình bày rõ ràng những vấn đề trách nhiệm quốc hội đối với các cử tri.
  7. haianh888

    haianh888 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    26/04/2010
    Đã được thích:
    233
    Tức suýt soát 1tỷVNĐ/Kg
    :)):)):)):))
  8. thachanhisc

    thachanhisc Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    29/03/2010
    Đã được thích:
    0
    quá rẻ ............. ![r24)]54 tỷ ấy đố ông lãnh đạo VN nào mời được bảo châu về nước .....!
  9. stokie

    stokie Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa Not Official

    Tham gia ngày:
    14/07/2010
    Đã được thích:
    437
    =D>=D>=D>
  10. phuongnight

    phuongnight Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    07/04/2007
    Đã được thích:
    77
    người Việt kém về hình thức và thể lực chứ không kém đầu óc nên đạt thành tích cao trong bóng đá khó hơn nhiều so với đoạt huy chương toán lý hóa tin học, cờ vua . Cái gì khó kiếm mới ăn mừng chứ . Chủ top ngu vãi.
    Trị giá 15000 Usd và là giải U40, công trình của Bảo Châu chưa chắc đã được giải dành cho toán học không giới hạn tuổi của tác giả ,giải NOBEl triệu USD . Phải hiểu cho rõ nhé ko lại tưởng là Bố thiên hạ đến nơi

Chia sẻ trang này